Chủ nghĩa cộng sản: mục đích hay phương tiện của Hồ Chí Minh?

  • Bởi Admin
    31/03/2017
    17 phản hồi

    Nguyễn Thị Từ Huy

    Ông Bá Ngọc có công bố một tài liệu lịch sử đặc biệt trên Tạp chí XƯA & NAY, số 438, tháng 10.2013, trong bài viết có nhan đề là « Ban thẩm tra vụ việc Nguyễn Ái Quốc ở Quốc tế Cộng sản ».

    Tạm để sang một bên lối viết sử kiểu cộng sản chủ nghĩa để tập trung vào một số chi tiết và sự việc được trình bày trong bài này, ta có thể thấy rõ hơn về một vài điểm ở nhân vật Hồ Chí Minh và lịch sử đảng cộng sản Việt Nam.

    Tài liệu mà Bá Ngọc tìm được trình bày một sự kiện xảy ra với Nguyễn Ái Quốc vào thời kỳ ông đến Liên Xô lần thứ ba trong đời hoạt động của mình, sau khi bị bắt giam ở Hồng Kông, từ 1934 - 1938. Sự kiện đó là Nguyễn Ái Quốc trở thành đối tượng điều tra của Quốc tế Cộng sản (QTCS). Tháng 2/1936, QTCS thành lập một Ban thẩm tra để xem xét trường hợp Nguyễn Ái Quốc, vì các lý do:

    - Ban lãnh đạo Hải ngoại của Đảng Cộng sản Đông Dương (ĐCSĐD) gửi cho QTCS một lá thư viết ngày 20/4/1935 trong đó kết tội Nguyễn Ái Quốc đã phạm những sai lầm trong hoạt động cách mạng (xin xem chi tiết trên báo Diễn Đàn theo đường link: https://www.diendan.org/tai-lieu/ban-tham-tra-vu-viec-nguyen-ai-quoc-o-quoc-te-cong-san)

    - Vì sao Nguyễn Ái Quốc chỉ bị kết án nhẹ nhàng có hai năm tù giam, vì sao sau hạn tù có thể trốn khỏi mật thám Pháp một cách dễ dàng, và bằng cách nào sang được Nga?

    Ban thẩm tra đã làm việc và dẫn tới hai kết luận: 1/Nguyễn Ái Quốc đã phạm một số sai lầm trong hoạt động bí mật và cần khắc phục. 2/Không tìm ra chứng cứ về sự thiếu trung thành chính trị ở Nguyễn Ái Quốc. Vì thế hồ sơ Nguyễn Ái Quốc được huỷ bỏ.

    Ông Bá Ngọc có các phân tích và kết luận của riêng ông, như ông đã trình bày trong bài. Đối với cá nhân tôi, tài liệu này giúp tôi trả lời phần nào một vài trong số rất nhiều câu hỏi về nhân vật được xem là phức tạp vào bậc nhất trong lịch sử Việt Nam hiện đại:

    -Đối với Hồ Chí Minh, chủ nghĩa cộng sản là một con đường giải phóng dân tộc (nghĩa là một phương tiện giúp giải phóng dân tộc) hay là một mục tiêu tối hậu mà cả dân tộc phải hướng tới?

    -Hồ Chí Minh là một người theo chủ nghĩa yêu nước/ chủ nghĩa dân tộc, hay là một người cộng sản đúng nghĩa, hay là trong Hồ Chí Minh kết hợp cả hai con người đó, và còn kết hợp thêm cả con người nho giáo kiểu Khổng Tử?

    Câu hỏi này thoạt nghe có vẻ như thừa, sau tất cả các nghiên cứu đã công bố về Hồ Chí Minh, đặc biệt là sau vô số công trình của các nhà nghiên cứu quốc tế. Thế nhưng thực tế hiện nay đòi hỏi phải đặt lại câu hỏi đó, bởi vì một bộ phận người Việt dường như chỉ muốn nhìn Hồ Chí Minh như một người cộng sản, và duy nhất ở khía cạnh cộng sản. Ngược lại, không phải là không có người nghĩ rằng Hồ Chí Minh « phi cộng sản », và cho rằng cộng sản, đối với Hồ Chí Minh, chỉ như là cái áo che giấu cái thực chất là cách mạng dân tộc. Lại có những người cho rằng Hồ Chí Minh bất đắc dĩ mà trở thành cộng sản. Mỗi bên đều tìm thấy trong lịch sử những yếu tố làm căn cứ cho suy diễn của mình.

    Chưa lúc nào mà Hồ Chí Minh và di sản Hồ Chí Minh lại gây tranh cãi như hiện nay. Điều này là bình thường, và có thể nói là đáng mừng. Bởi vì ít ra chúng ta cũng tự cho phép mình không đồng ý với nhau, tức là cho phép tồn tại tình trạng đa nguyên trong suy nghĩ. Chúng ta cũng hiểu rằng không thể tự cho phép mình áp đặt nhận định chủ quan của mình lên người khác, càng không thể bắt người khác phải tin theo mình một cách vô điều kiện.

    Nhân đây cũng xin một lần giải thích rằng đối với những người làm nghiên cứu như tôi, những người lấy việc tìm hiểu sự thật làm mục đích, lấy sự công bằng làm phương châm trong đánh giá, thì chỉ có sử liệu, sự kiện, căn cứ, bằng chứng, nhân chứng, và phân tích dựa trên các căn cứ và bằng chứng ấy, mới có khả năng thuyết phục. Và sẽ không chấp nhận bị chi phối bởi bất kỳ một áp lực nào (dù là áp lực của bạo lực chính trị hay là áp lực của tin đồn, của dư luận, của bình luận…).

    Vụ thẩm tra năm 1936 cho phép phần nào nhận diện sự lựa chọn của Nguyễn Ái Quốc vào thời điểm ấy, xin nhắc lại, vào thời điểm các thập kỷ 1920 và 1930. Ở đây các phân tích của tôi chỉ dựa vào bản báo cáo của Vera Vasilievna, đoạn trích được dịch ở trong bài, chứ không dựa vào phần phân tích và bình luận của Bá Ngọc.

    Dưới đây là trích đoạn từ bản giải trình của Vera Vasilievna, theo bản dịch của Bá Ngọc:

    Nguyễn Ái Quốc là người cộng sản Đông Dương đầu tiên, là người rất có uy tín giữa những người cộng sản, là người đã tổ chức các nhóm cộng sản đầu tiên trên cơ sở đó để thành lập Đảng Cộng sản Đông Dương. Khi hợp nhất Đảng, Nguyễn Ái Quốc tự nhận mình là đại diện của Quốc tế Cộng sản, mặc dầu Quốc tế Cộng sản chưa trao ủy quyền. Trong thời gian hợp nhất Đảng, Nguyễn Ái Quốc đã thành lập Ủy ban lâm thời và đã để xảy ra một số sai lầm như hợp nhất một cách máy móc các nhóm cộng sản, không phân định rõ ràng quan hệ với các tầng lớp địa chủ và tư sản... Do đó, uy tín của đồng chí bị giảm sút, đặc biệt, trong đội ngũ những người lãnh đạo của Đảng Cộng sản Đông Dương. Hội nghị tháng 10-1930 của Đảng Cộng sản Đông Dương đã nghiêm khắc phê phán những khuyết điểm của đồng chí. Sau Hội nghị, Nguyễn Ái Quốc đảm nhận công việc liên lạc viên, công tác tại Trung Quốc và Hồng Kông. Trong các bức thư từ Ban lãnh đạo Đảng phản ánh tâm trạng không bằng lòng của Nguyễn Ái Quốc, về công việc của một liên lạc viên bình thường mà luôn thể hiện vai trò lãnh đạo; đã đưa ra những ý kiến, ghi chú, nhận xét của mình trong các chỉ thị, thông báo của Quốc tế Cộng sản và cản trở những thông tin từ đất nước gửi Quốc tế Cộng sản.

    Ngày 6-6-1931, Nguyễn Ái Quốc bị mật thám Anh bắt tại Hồng Công và bị kết án 2 năm tù giam. Trong thời kỳ này, chúng tôi (Vaxiliepna) liên hệ với luật sư bào chữa thông qua Tổ chức cứu trợ những người cộng sản bị nạn của Pháp, gửi tiền để thuê luật sư bào chữa và luật sư đã tổ chức cho Nguyễn trốn thoát, việc này đã được luật sư nói rõ trong thư gửi chúng tôi. Một thời gian sau đó, có tin là Nguyễn Ái Quốc đã chết trong tù vì lao phổi. Năm 1933, xuất hiện tin rằng Nguyễn Ái Quốc không chết mà được thả tự do và biến mất.

    Vào tháng 7-1934, Nguyễn Ái Quốc đến Matxcơva. Theo lời kể của Nguyễn Ái Quốc thì khó xác định được vì sao trốn thoát khỏi mật thám Pháp một cách dễ dàng sau án ngồi tù của mình, và vì sao chỉ bị kết án một cách nhẹ nhàng vậy. Tôi đã nhiều lần đề nghị Nguyễn Ái Quốc trình bày bằng văn bản về các việc liên quan đến bị bắt, bị kết án tù, được giải thoát và trở về với chúng ta, nhưng Nguyễn Ái Quốc đã không thực hiện. Chuyến trở về, theo Nguyễn Ái Quốc kể thì do Vaillant-Couturier trong thời gian ở Trung Quốc đã tổ chức giúp đỡ. Tôi nghĩ rằng, tất cả những vấn đề này cần được thẩm tra kỹ lưỡng. Sau khi đến đây, Nguyễn Ái Quốc được cử đi học tại Trường Mác - Lênin cho đến ngày nay. Thống nhất với các đồng chí Mip và Côchenxky chưa thể nắm hết các hoạt động của Nguyễn Ái Quốc, mặc dầu chúng tôi biết rằng, Nguyễn luôn luôn kiên trì phấn đấu. Nguyễn đã nhiều lần yêu cầu tôi trao đổi về việc tổ chức liên hệ với Đảng, đặc biệt, rất quan tâm tới các chuyến đi công tác của các sinh viên, về việc họ đi đâu và với những nhiệm vụ gì. Nguyễn rất khổ tâm và nóng lòng về việc không được tham gia những nhiệm vụ bí mật. Trong mối quan hệ với các sinh viên, Nguyễn luôn cố gắng đóng vai trò là người thầy, người lãnh đạo, nhưng về lý luận tỏ ra yếu kém và thường xuyên để xảy ra sai sót trong quá trình trao đổi. Trong bản thân Nguyễn chứa đựng nhiều tư tưởng dân tộc chủ nghĩa và tàn dư cũ, những thứ đó có thể chống lại ý nguyện của mình.

    Trên đây là những dẫn chứng tôi đã trình bày. Nguyễn Ái Quốc khi tự phê bình tỏ ra bình tĩnh và luôn luôn chấp nhận những tự chỉ trích đó.

    Điểm lại những sự kiện và tư liệu, phải chăng cần khẳng định vị trí đại diện trong Đảng của Nguyễn Ái Quốc. Phải chăng Nguyễn Ái Quốc có thể tham gia Đại hội (Quốc tế Cộng sản) như một đại biểu chính thức ”.

    (trích báo cáo của Vaxiliepna)

    Với câu đầu tiên trong trích đoạn này, Vasilievna khẳng định một điều mà chúng ta đều đã biết: Hồ Chí Minh là người cộng sản Đông Dương đầu tiên, là người có uy tín quốc tế và là người đã thành lập những tổ chức cộng sản đầu tiên ở Đông Dương. Tuy nhiên, điều này chưa đủ để thoả mãn những người đặt câu hỏi về việc chủ nghĩa cộng sản đối với Nguyễn Ái Quốc là mục đích hay phương tiện.

    Trong bản báo cáo, một số chi tiết cho thấy Nguyễn Ái Quốc không hoàn toàn tôn trọng quy định và kỷ luật của QTCS. Chẳng hạn, ông tự nhận mình là đại diện của QTCS trong khi chưa được QTCS uỷ quyền. Điều này cho thấy đối với Hồ Chí Minh, việc thành lập ĐCSVN quan trọng hơn tất cả, và để có thể thực hiện điều đó ông đã nhân danh là đại diện QTCS dù chưa được phép. Và ông cũng không để cho QTCS nắm được hết các hoạt động của mình. Đáng chú ý hơn là nhận định này của Vasilievna: « Trong thời gian hợp nhất Đảng, Nguyễn Ái Quốc đã thành lập Ủy ban lâm thời và đã để xảy ra một số sai lầm như hợp nhất một cách máy móc các nhóm cộng sản, không phân định rõ ràng quan hệ với các tầng lớp địa chủ và tư sản ».

    Xét theo các nguyên tắc của QTCS, Nguyễn Ái Quốc đã phạm sai lầm. Nhưng trong thực tế, chính là nhờ « sai lầm » trong việc kết hợp với các tầng lớp địa chủ và tư sản mà ĐCSVN mới có thể thu hút được quần chúng và những người yêu nước, cho dù những người đó thuộc tầng lớp địa chủ hay tư sản. Dĩ nhiên, kết hợp với giai cấp địa chủ và tư sản là đi ngược hoàn toàn với tư tưởng của Lê-nin. Điều mà QTCS (đại diện là Vasilievna) cho là « máy móc », thì chính lại là « sáng tạo » của Nguyễn Ái Quốc, nó cho phép hợp nhất các tổ chức cộng sản manh mún lúc đó để tạo ra một đảng có thực lực lớn hơn, có điều kiện để phát triển mạnh hơn. « Những người muốn giải phóng đất nước, cần phải thành lập một đảng mạnh », câu này chính là bài học mà Phan Bội Châu truyền lại cho Nguyễn Tất Thành từ những ngày đầu tiên đi tìm đường giải phóng quê hương.

    Một chi tiết cần lưu ý trong tài liệu này là, mặc dầu Nguyễn Ái Quốc là người thống nhất các tổ chức cộng sản để thành lập ĐCSVN, tuy nhiên, ông không giữ chức vụ lãnh đạo trong tổ chức đảng. Nguyễn Ái Quốc không giữ vai trò nào trong cấu trúc quyền lực của ĐCSVN giai đoạn từ tháng 2 đến tháng 10 năm 1930. Trong danh sách thành viên của Uỷ ban lâm thời không có tên ông, và người được chỉ định giữ chức vụ Tổng bí thư là Trịnh Đình Cửu. Tại sao? Điều này, trong số các tài liệu mà tôi đã đọc tôi vẫn chưa tìm thấy một lý giải nào thoả đáng, hơn nữa các tài liệu đều không đặt câu hỏi về việc này, trong khi điều đó phản ánh một lô-gic không bình thường đối với người sáng lập đảng. Sau khi đảng đổi tên thành ĐCSĐD, do bị chỉ trích vì các sai lầm, Nguyễn Ái Quốc chỉ còn giữ vai trò là một liên lạc viên bình thường, đảm nhiệm công viêc liên lạc giữa QTCS và các đảng cộng sản tại Đông Nam Á.

    Tài liệu về vụ thẩm tra cho thấy rằng Nguyễn Ái Quốc, vào lúc đó, không lệ thuộc vào các nguyên tắc của chủ nghĩa cộng sản kiểu Lê-nin, và đối với ông, đó chỉ là một phương tiện phục vụ cho công cuộc giải phóng dân tộc. Nguyễn Ái Quốc « không phân định rõ ràng quan hệ với các tầng lớp địa chủ và tư sản », bởi vì ông hiểu rằng muốn tạo sức mạnh để giải phóng đất nước cần đoàn kết các giai cấp khác nhau trong xã hội. Đây là điểm khác biệt giữa Nguyễn Ái Quốc và những người cộng sản được đúc khuôn từ lò Liên-Xô, được đào luyện bài bản trong môi trường Xô-Viết và tuân thủ trung thành tư tưởng Sta-lin.

    Có thể nhớ lại rằng ở đại hội Tour, 1920, Nguyễn Ái Quốc đã gióng lên tiếng kêu trước đảng Xã hội Pháp: « Camarades, sauvez-nous! » (Các đồng chí, hãy cứu chúng tôi! ). Tuy nhiên, rất nhanh chóng Nguyễn Ái Quốc nhận thấy rằng các đồng chí cánh tả ở Pháp không cứu được Việt Nam thoát khỏi ách thuộc địa, rằng các phong trào chính trị ở Pháp, kể cả đảng cộng sản Pháp, không quan tâm đúng mức đến vấn đề thuộc địa. Và chỉ sau một thời gian rất ngắn tham gia đảng cộng sản Pháp, ông đã rời Paris để sang Nga năm 1923, nơi mà theo ông vấn đề thuộc địa được coi là quan trọng.

    Nhưng Nguyễn Ái Quốc cũng chỉ lưu lại Nga chừng 2 năm, cuối 1924 ông rời Nga sang Trung Quốc. Tại sao? Tại vì ở Nga, dù đó là cái nôi của chủ nghĩa cộng sản thì ông cũng không thể thành lập các tổ chức chính trị của Việt Nam. Thực tế cho thấy, chỉ mấy tháng sau, vào tháng 6/1925, Nguyễn Ái Quốc thành lập Việt Nam Thanh niên Cách mạng Đồng chí Hội tại Quảng Châu, Trung Quốc, tiền thân của ĐCSVN sẽ ra đời 5 năm sau.

    Những gì mà QTCS vào năm 1936 xem là « sai sót » ở Nguyễn Ái Quốc thì có thể không hẳn như vậy. Đối với QTCS là sai sót, nhưng đối với Nguyễn Ái Quốc đó là những gì cần phải làm. Vasilievna nhận định: « Trong bản thân Nguyễn chứa đựng nhiều tư tưởng dân tộc chủ nghĩa và tàn dư cũ ». Điều này hoàn toàn đúng. Tư tưởng dân tộc chủ nghĩa và tàn dư cũ là điều mà Nguyễn Ái Quốc lúc đó và Hồ Chí Minh sau này không bao giờ từ bỏ.

    Nguyễn Ái Quốc không quan tâm nhiều đến vấn đề lý luận, không giành thời gian cho lý luận về chủ nghĩa cộng sản, về cơ bản ông là người hành động. Đấy là lý do khiến Vasilievna nêu nhận xét này: « Trong mối quan hệ với các sinh viên, Nguyễn luôn cố gắng đóng vai trò là người thầy, người lãnh đạo, nhưng về lý luận tỏ ra yếu kém và thường xuyên để xảy ra sai sót trong quá trình trao đổi. » Sự yếu kém về lý luận của Nguyễn Ái Quốc là sự thật, chứ không phải do ông giả vờ yếu kém. Có nhiều lý do cho sự yếu kém này, trong đó có một lý do căn bản: ông chọn hoạt động thực tiễn và coi lý luận Marx-Lê nin chỉ là một công cụ, một vũ khí, một con đường để thực hiện giải phóng dân tộc. Ít ra là ở thời điểm 1920-1930 là như vậy. Sự phát triển về sau của chủ nghĩa Marx-Lê nin trong tư tưởng Hồ Chí Minh như thế nào, vấn đề này sẽ được đề cập tới một dịp khác. Dù sao, Võ Nguyên Giáp có thuật lại trong cuốn « Đường tới Điện Biên Phủ » lời của Hồ Chí Minh: "Chủ nghĩa Mác - Lênin là cái gì lợi cho cách mạng thì làm! ". Câu này của Hồ Chí Minh cho thấy tính chất « phương tiện » của chủ nghĩa Mác-Lê nin trong quan niệm của ông. Tuy nhiên, có vô số dẫn chứng khác cho thấy Hồ Chí Minh tôn chủ nghĩa Marx-Lê nin lên thành kinh thánh, thành kim chỉ nam cho hành động. Vấn đề rất phức tạp và không thể đơn giản hoá trong một câu trả lời mang tính chất một chiều.

    Xin dẫn ra đây thêm một ví dụ về phía những người nghĩ rằng chủ nghĩa cộng sản, thậm chí đảng cộng sản, với Hồ Chí Minh, là một phương tiện. Jean Lacouture, trong cuốn sách xuất bản năm 1967 viết về Hồ Chí Minh, khi bình luận về những quyết định của Hồ Chí Minh từ 1941 đến 1951 [thành lập Việt Minh, giải tán ĐCSĐD, thành lập Đảng Lao động Việt Nam – theo Lacouture ĐLĐVN là « thuần tuý Việt Nam » -, thành lập Mặt trận Liên Việt…], đã viết: « Tất cả diễn ra cứ như thể Hồ Chí Minh không xem đảng như là một mục đích, mà như là một phương tiện, như là một công cụ cách mạng. Có lẽ chưa bao giờ mà chủ nghĩa thực dụng của ông lại xuất hiện một cách can đảm như thế, sống động như thế » (Ho Chi Minh, Jean Lacouture, Seuil, 1967, tr.196). Lacouture không phải là không có lý khi nêu nhận xét này. Cái lý đó là: nếu mục đích của Hồ Chí Minh là độc lập dân tộc, thì không có gì khó hiểu khi đảng cộng sản đối với ông chỉ là phương tiện, là công cụ để giúp ông đạt mục đích đó.

    Cũng đừng quên rằng cho đến khi Hồ Chí Minh chết, đảng vẫn mang tên « Đảng Lao động Việt Nam ». Phải chăng, đối với Hồ Chí Minh, tên gì cũng được, không nhất thiết phải là « đảng cộng sản », miễn là nó phục vụ công cuộc cách mạng giải phóng dân tộc? Ngoài ra, dưới thời kỳ lãnh đạo của Hồ Chí Minh, Hiến pháp Việt Nam không có điều khoản quy định sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng cộng sản Việt Nam, thậm chí cũng không có điều khoản quy định sự lãnh đạo của Đảng Lao động Việt Nam (ĐLĐVN), đảng đang cầm quyền lúc đó. Việc đổi tên đảng thành ĐCSVN, và đưa quyền lãnh đạo của ĐCSVN vào Hiến pháp chỉ xảy ra dưới thời Lê Duẩn toàn quyền.

    Điều này có ý nghĩa đối với những người đang ra sức « học tập và làm theo lời Bác », nhất là những người phát động phong trào này. Lãnh đạo Việt Nam chỉ phát động phong trào « học tập tư tưởng Hồ Chí Minh », chứ không phát động phong trào « học tập tư tưởng Lê Duẩn ». Vậy ĐCSVN hiện nay đang học tập Hồ Chí Minh, hay đang học tập Lê Duẩn? Và lãnh đạo đảng cũng không nên tiếp tục lảng tránh và nguỵ biện về việc Lê Duẩn và đảng đã phản bội di chúc của Hồ Chí Minh. Đã đến lúc phải thực hiện di chúc của ông ấy. Làm sao có thể vừa phản bội Hồ Chí Minh vừa học tập Hồ Chí Minh?

    Chủ nghĩa cộng sản là mục đích hay phương tiện?

    Câu hỏi này, những đảng viên đảng cộng sản ngày nay cần đặt ra cho mình. Vì sao?

    Nếu chủ nghĩa cộng sản chỉ là một phương tiện để đạt tới mục đích giải phóng dân tộc, thì sau khi đạt được mục đích, có thể loại bỏ phương tiện, nhất là khi mà phương tiện đó không còn hữu ích nữa. Càng cần phải vứt bỏ phương tiện đó, khi mà ngày nay nó đang trở thành lực cản, cản trở việc thực hiện các mục đích: độc lập dân tộc, sự hùng cường của quốc gia, tự do và hạnh phúc của nhân dân.

    Paris, 21/2/2017
    Nguyễn Thị Từ Huy

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    17 phản hồi

    CHUCKN viết:
    Nguyễn Ái Quốc reo mừng khi đọc Luận Cương của Lê Nin về vấn đề giải phóng các dân tộc thuộc địa là do đã tìm thấy con đường giải phóng các dân tộc thuộc địa

    Độc giả CHUCKN căn cứ vào đâu mà đưa ra cái tin vịt cồ dzậy?

    Cái tít nêu lên vấn đề vừa có ý nghiã chiến thuật vừa có ý nghĩa chiến lược của nhà hoạt động cách mạng Hồ Chí Minh, một con người vưà bí hiểm vừa có nhiều mưu ma chước quỷ. Tác giả Từ Huy có viết: "Nhân đây cũng xin một lần giải thích rằng đối với những người làm nghiên cứu như tôi, những người lấy việc tìm hiểu sự thật làm mục đích, lấy sự công bằng làm phương châm trong đánh giá, thì chỉ có sử liệu, sự kiện, căn cứ, bằng chứng, nhân chứng, và phân tích dựa trên các căn cứ và bằng chứng ấy, mới có khả năng thuyết phục. Và sẽ không chấp nhận bị chi phối bởi bất kỳ một áp lực nào (dù là áp lực của bạo lực chính trị hay là áp lực của tin đồn, của dư luận, của bình luận…"

    Khi đặt vấn đề "Chủ nghĩa cộng sản: mục đích hay phương tiện của Hồ Chí Minh?" thì tác gỉai không hề giải thích cái phương tiện đó (CNCS) là gì và mục đích là đi đến đâu làm cho bài viết có tính chất hời hợt, qua loa. Ngay đến bây giờ, hiến pháp đã ghi rõ ta theo chủ nghĩa Mác Lê nin nhưng cũng không hề giải thích theo CN Mác Lê nin là theo cái gì và muốn xây dựng CNXH thì phải tiến hành những việc gì. Có lẽ chinh bản thân tác giả Từ Huy cũng không đọc các tác phẩm của Mác Lê nin?

    Một trong những điều cơ bản nhất của chủ nghiã Mác Lênin tức CNXH ta đang theo là phân định rõ chế độ kinh tế khác CNTB ở chỗ CNXH không có hiện tượng người bóc lột người. Thế nhưng ngày nay ta đã hội nhập với các nước tư bản thì còn điều gì để phân biệt giữa CHXH và CNTB? Trong cả một bài viết khá dài và công phu nhưng Từ Huy không hề trích dẫn một câu nào của Mác là người đề xướng ra CNCS để xem Hồ Chí Minh có làm theo những điều Mác nói hay không? Tuy lúc già bản thân Mác cũng đã phủ định những quan điểm của mình về CNCS hồi còn trẻ, nhưng ngay thời trẻ thì bản thân Mác cũng đã đưa ra những nhận định đúng đắn. Bản thân Mác nói "phải để người nông dân suy nghĩ trên mảnh đất của mình" và "Nếu xây dựng CHXH ở những nước có nền kinh tế tản mạn thì những người thống trị trở thành giai cấp chủ nô mới".

    Còn xem những việc làm của Hồ Chí Minh thì thấy rằng sau nhiều năm bôn ba năm châu bốn biển tìm đường cứu nước, thực hiện hai nhiệm vụ "phản đế bài phong" (đòi độc lập từ tay đế quốc và đánh đổ chế độ phong kiến ở trong nước) thì Hồ Chí Minh rút ra bài học "dùng máu của đồng bào cướp chính quyền". Sau khi cướp được chính quyền, tức thực hiện xong nhiệm vụ "phản đế" thì Hồ Chí Minh quay ra thực hiện việc tiếp theo là dùng máu của đồng bào trả thù chính đồng bào mình bằng cuộc CCRĐ long trời nổ đất, và lại còn trả thù cả những ân nhân của mình hồi cách mạng còn trứng nước. Sau đó còn để lại nhiều hệ lụy liên quan đến luân thường đạo lý và thuần phong mỹ tục của dân tộc, làm cho nhiều nhà nho đã lên tiếng về CCRĐ như sau:
    Cửu tự cù tao con đấu bố
    Bách niên giai lão vợ tố chồng.

    Khi nói về vai trò của HCM trong cuộc cách mạng giải phóng dân tộc ở nước ta thì không thể tách rời hoàn cảnh chung của thế giới. Điều này thì không thấy Từ Huy đề cập đến. Sau đại chiến thế giới II, nếu HCM không thực hiện cuộc kháng chiến chống Pháp thì do Liên hiệp quốc can thiệp, các nước đế quốc cũng trao trả độc lập cho một loạt các nước thuộc địa, trong đó có Việt Nam. Thế nhưng sau khi tiếp quản miền Bắc năm 1954 thì Hồ Chí Minh tiến hành ngay cuộc chiến tranh chống Mỹ cho đến khi ông qua đời năm 1969.
    Khi nghiên cứu tình hình nước mình thì Từ Huy không căn cứ vào những điều HCM tiến hành ở nước ta mà lại chỉ dựa vào tài liệu nước ngoài rồi cứ quẩn quanh với câu hỏi: "Đối với Hồ Chí Minh, chủ nghĩa cộng sản là một con đường giải phóng dân tộc (nghĩa là một phương tiện giúp giải phóng dân tộc) hay là một mục tiêu tối hậu mà cả dân tộc phải hướng tới?"
    Bản thân Mác đã đề ra lịch sử loài người phải trải qua 5 hình thái ý thức hệ, thế nhưng HCM đã bỏ qua thời kỳ phát triển tư bản mà tiến thẳng từ chế độ phong kiến lên CNXH, biến xã hội ta trở thành một nhà nước quái thai do Đảng của HCM lãnh đạo.
    Muốn biết HCM có phải là người theo CNCS hay không thì hãy xét chính những việc làm của ông ta hơn là tham khảo ý kiến của Jean Lacouture.
    Ngay từ khi ở hang Pắc Bó, Hồ đã viết:
    "Bàn đá chênh vênh dịch sử Đảng
    Cuộc đời cách mạng thật là sang".
    "Dịch sử Đảng" đây là dịch sử Đảng CS Liên xô, rồi Hồ còn nói "Muốn xây dựng CNXH thì phải có con người XHCN". Cũng chẳng ai biết con người XHCN là con người như thế nào mà chỉ thỉ thấy đâu đâu cũng chém giết và đấu tranh giai cấp, không cho dân ăn, không cho dân mặc, không cho dân mua sắm và cả không dân được tự do chọn nghề, khi sinh viên thi vào đại học thì đỗ ngành này phải theo học ngành khác mà mình không thi, không thích.
    Rồi còn biết bao điều khác mọi người đều đẫ biết qua sách báo hoặc những lời lẽ tuyên truyền như "Liên xô ngày nay là việt Nam ngày mai", "nước ta độc lập trong phe XHCN do Liên xô lãnh đạo", "nước ta là tiền đồn của phe XHCN ở Đông Nam Á", "Nước ta là chiến trường thử vũ khí (miễn phí) của hai phe". ..
    Chẳng biết hồi còn học ở cấp phổ thông thì Từ Huy học trong nước hay đã ra nước ngoài? Thế nhưng thấy thắc mắc mà Từ Huy nêu ra thì người ta liên hệ ngay tới một người đứng trước cơn giông, mây đen kéo đến ào ào, nhưng không phán đoán thời tiết thế nào mà cứ phải chờ đài khí tượng báo thì mới biết là sắp có mưa to gió lớn. Nói đơn giản hơn tức là Từ Huy không tự mình phán xét mà phải chờ người khác chỉ bảo. Đây là ảnh hưởng của nên giáo dục CS.
    Bản thân Hồ Chí Minh là con thò lò 12 mặt, trí trá, gian manh, lừa dối, cho là mình là con người sách lược tùy cơ ứng biến. Vì không dựa vào chính những việc làm và phát ngôn của HCM nên có lúc tác giả Từ Huy đã nhầm lẫn giữa hiện tượng và bản chất. Việc HCM đổi tên Đảng CS thành Đảng Lao động giống hệt việc con người Nguyễn Sinh Côông đã đổi tên thành Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Ái Quốc, rồi Hồ Chí Minh… dù tên là gì thì cũng vẫn con người ấy.
    Hồi Đại hội III của Đảng (vào năm1960) thì Hồ chí Minh đã tuyên bố "Đảng ta là đảng cầm quyền" và ông còn tỏ ra đau lòng khi thấy phong trào quốc tế CS có chiều hướng chia rẽ và ông tuyên bố: "Phải giữ gìn sự đoàn kết trong phong trào vô sản như giữ gìn con người của mình." Nếu không phải là người CS thì chắc Hồ đã không nói thế.
    Cũng chẳng biểu căn cứ vào đâu mà tác giả Từ Huy mạnh bạo phát biểu:"Chưa lúc nào mà Hồ Chí Minh và di sản Hồ Chí Minh lại gây tranh cãi như hiện nay."
    Thần tượng Hồ Chí Minh ngày càng mai một, nhiếu trí thức đã lên tiếng" Cái mặt nạ đeo lâu ngày cũng phải rơi". chẳng mấy ai còn quan tâm đến công lao của ông Hồ Chí Minh dù cho ông coi CNCS là mục đích hay chỉ là biện pháp cứu nước. Cái dấu ấn sâu sắc mà thời đại HCM để lại chính là chế độ tem phiếu, dùng lương thực làm vũ khí đối với dân, làm cho toàn dân chưa chết đói mà đói cho đến lúc chết. Khi chế độ tem phiếu bãi bỏ thì người ta đã quên ông Hồ rồi. Những câu nói "Học tập tư tưởng đạo đức tác phong Hồ Chí Minh" chỉ là câu nói cửa miệng, ở các trường có dạy cái môn này thì người thày giảng cho hết tiết, trò nghe cho hết giờ rồi cả hai bên đều quên đi, cũng chẳng ai biết là học tư tưởng đạo đức tác phong HCM thì học cái đéo.
    Chẳng hiểu vì lý do gì mà TS Nguyễn Thị Từ Huy lại nghĩ ra cái đề tài này rồi viết thành bài và còn đưa ra câu hỏi:"Chủ nghĩa cộng sản là mục đích hay phương tiện?
    Câu hỏi này, những đảng viên đảng cộng sản ngày nay cần đặt ra cho mình. Vì sao?"
    Xin cứ chờ đến tết Công Gô thì chưa chắc đã có đảng viên nào trả lời vì họ còn bận nhiều việc đấu đá và tranh giành quyền lực với nhau. Cũng cần nhắc lại rằng hồi đầu thế kỷ XX ở nước ta có hiện tượng mới là có nhiều đảng phái chính trị ra đời, lúc đầu thì đảng nào cũng ít nhiều có chút tiến bộ, nhưng càng về sau thì đảng nào cũng thoái hóa biến chất, có đảng còn trở thành lưu manh mafia, kể cả Đảng CS cũng không tránh khỏi tình trạng này. Đảng CS nay đã trở thành Đảng TÀO VI (VÌ TAO) rồi.
    Vậy mà Từ Huy lại quan tâm đến vấn đề của người CS
    Có người nói là vì Từ Huy dỗi hơi lẩn thẩn và lẩm cẩm mới đưa ra cái câu hỏi chẳng có ý nghĩa gì cả. Hiến pháp đã ghi rõ "Ta theo chủ nghĩa Mác Lê nin và tư tưởng HCM", thế nhưng chẳng ai biết theo Chủ nghiã Mác Lê nin là theo cái gì và muốn xây dựng CNXH (là mục đích) thì phải làm những gì?Cũng chẳng ai hình dung ra đời sống của người dân ở nước XHCN thì như thế nào mà chỉ thấy ta hô hào người dân thi đua XHCN và móc túi người dân vô tội vạ để thu các lại phí và quỹ một cách vô lý. Người ta chỉ thấy các quan chức ngày càng bắt tay chặt chẽ với bọn "tư bản giẫy chết" để vay vốn và nhờ viện trợ để vơ vét tham nhũng, đồng thời cho con cái sang các nước TBCN học tập để về "xây dựng CNXH" ở Việt Nam!!!
    Mục đích viết bài này của Nguyễn Thị Từ Huy là gì và đã giải quyết được vấn đề gì? Chằng giải quyết được vấn đề gì cả, cách nghiên cứu đ viết thì làm tôi thấy thất vọng. Nếu cho thang điểm trên mười thì có thể cho bài này điểm hai trừ trên mười.
    Thời gian vừa qua Dân luận có nêu ý kiến xây dựng triết lý giáo dục nhằm nâng cao dân trí và đấu tranh theo hình thức hài hước như trào lưu thế giới. Thế nhưng chẳng thấy ý kiến nào của các trí thức trong và ngoài nước tham gia. Có lẽ Nguyễn Thị Từ Huy nên viết bài về đề tài này thì hơn, nhưng chắc Từ Huy không đủ trình độ cũng giống như các trí thức khác mà thôi.

    Tôi anh hùng bác cũng anh hùng
    Sao soi chẳng thấy cái gì chung
    Bác truy giặc băc không chồn gối
    Tôi rước tàu ô tới chống lưng
    Hịch tướng sĩ văn lưu hậu thế
    Còn đường kách mệnh cụt hang cùng
    Bêu cái xác khô trong mả lạnh
    Thành cái nghiệp tôi kiếm với cung.

    Hic, bố già đã đi kiến, mác (dao) lê mao, hội nghị bàn vuông mí các "kụ" nì, đêk có còn thảng thốt được vì siu "tớ đã chọn mác (dao) lê mao là phương tiện cho kíu kánh giải phóng dân tộc"! dành độc quyền giải phóng Dân tộc bằng dao mác lê, đập chết hết bọn nầu không chịu đi theo mác dao lê mao.

    Tên tác giả viết:
    Không may lịch sử thật trớ trêu, ông đã bị đẩy vào bước đường cùng tới mức không còn lựa chọn nào khác ngoài phải đánh Pháp và rồi đến Mĩ cho đến thắng lợi cuối cùng để dành được độc lập dân tộc và thống nhất đất nước!

    Thương bố già wá, tội nghiệp bố già đã bị đẩy vào mức đường cùng.... phải làm chủ tịch mãn đời, hạ cánh an toàn giữa lòng Hà Nội mí căn nhà sản vài chục mẫu đất.
    cbn.
    Mịa, đã bẩu, thống nhất xong, rùi dâng cho bọn thổ phỉ đồng đảng tàu cộng, độc lập cái con ruồi bu.
    Sao tới bi chừ vưỡn còn những kẻ mắc bịnh sùng bái cá nhưn thía nhể! Cứ lan man về bố già. Hết đường "binh" ( xập xám) nên xoay qua chiện phương tiện, mục đích.

    MỊa, phương tiện, mục đích, TPP nì đêk cần biết, chỉ cần biết chừng mô, thần dân xứ lừa có quyền làm người, xứ lừa được gọi đúng tên Việt Nam, đêk lệ thuộc thằng thổ phỉ tàu cộng.

    Tóm tắt về cuộc đời, tư tưởng, hành động, của Hồ chí minh cũng như hậu quả tai hại cho đất nước, con người VN hiện nay, chúng ta có thể nhận thấy rõ Hồ chí minh rất giỏi (cực giỏi mới đúng) trong vai trò Cầm Cờ...U và khi cần thì ngậm Cờ.....U cho Nga, Tàu miễn sao cho bản thân Hồ chi minh cùng đảng CSVN tồn tại và đoạt được quyền lực, là đủ. Bán nước, cũng chỉ là chuyện.....nhỏ đối với Hồ chí minh.
    Nên nhớ là Cầm Cờ....U và ngậm Cờ....U cũng cần phải có nghệ thuật, không phải ai dám làm là cũng sẽ được chủ vừa lòng đâu. Chỉ riêng cái khoản dám "mó vào chỗ nhạy cảm của chủ" cũng đủ chết tan xác trong chế độ CS rồi. Đàng này, Hồ chí minh lại "sống hùng, sống mạnh" mới ghê. Có thế mới thấu hiểu hết được cái tài nghệ thần sầu của Hồ chí minh là cao siêu đến dường nào. Cả 2 đàn anh Nga Tàu đều hết lòng viện trợ cho thằng em "đánh chiếm miền Nam cho tới người VN cuối cùng"cho thấy Hồ chí minh đã đạt đến "đỉnh cao" của 2 nghệ thuật nói trên. Người xưa thuờng khoe nhau giỏi các môn: Cầm, Kỳ, Thi, Họa,....riêng Hồ chí minh thì chỉ cần giỏi 2 môn: Cầm và Ngậm, thế là đủ làm bá chủ nước VN. Ai tai, ai tai!!!!!

    Nguyễn Ái Quốc reo mừng khi đọc Luận Cương của Lê Nin về vấn đề giải phóng các dân tộc thuộc địa là do đã tìm thấy con đường giải phóng các dân tộc thuộc địa chứ không phải ông reo lên vì chủ thuyết của Marx-Lênin về CNCS. Đối với Nguyễn Ái Quốc luận thuyết của Lênin về gải phóng dân tộc chứ không phải là CNCS là điều ông quan tâm, và đó chính là phương tiện để ông đạt được cứu cánh độc lập dân tộc. Cũng như vậy, ông tham gia thành lập ĐCS Pháp vì chỉ có ĐCS Pháp quan tâm đến vấn đề giải phóng các dân tộc thuộc địa chứ không phải là Đảng Xã Hội Pháp.
    Ít người suy nghĩ tại sao Nguyễn Ái Quốc lại lấy tên là Hồ Chí Minh sau khi về nước năm 1941. Đó chính là cách để ông đoạn tuyệt với cái 'gốc CS' của mình để trở thành một nhà dân tộc chủ nghĩa hoàn toàn. Không may lịch sử thật trớ trêu, ông đã bị đẩy vào bước đường cùng tới mức không còn lựa chọn nào khác ngoài phải đánh Pháp và rồi đến Mĩ cho đến thắng lợi cuối cùng để dành được độc lập dân tộc và thống nhất đất nước!

    Tác giả Từ Huy cứ nói khơi khơi "CNCS" mà không minh định rõ ý nghĩa của khái niệm này, thì làm sao có thể phân tích một cách thấu đáo được!
    Những người có chút kiến thức về CN Marx, CNCS đều biết rằng không thể nói khơi khơi như thế, mà phải chỉ rõ, cái khái niệm CNCS/CNXH đang được nói tới mang ý nghĩa nào trong những cái sau:
    1. CNCS xét như một "chủ nghĩa" (từ này do dân Nhật nghĩ ra để dịch các từ có hậu tố -ism, hàm ý cái "nghĩa chủ đạo" của một tư tưởng nào đó), tức là một hệ thống lý thuyết: khi đó CNCS là lý luận về con đường giải phóng giai cấp lao động (định nghĩa của Marx-Engels), mà cũng có thể là lý luận về cách thức giành và giữ chính quyền (theo cách hiểu của các đảng CS từ thời Lenin trở đi).
    2. CNCS xét như một "phong trào của giai cấp lao động vì quyền lợi của mình": khi đó phong trào này đã tồn tại hàng trăm năm nay, và vẫn đang diễn ra từng giờ từng phút trên toàn thế giới.
    3. CNCS xét như một "sự vận động của xã hội": đây là cách nhìn kiểu triết học. Marx đã viết rất rõ trong cuốn "Hệ tư tưởng Đức" như sau:

    Trích dẫn:
    "Đối với chúng tôi, CNCS không phải là một trạng thái cần sáng tạo ra, không phải là một lý tưởng mà hiện thực phải khuôn theo, mà là một sự vận động hiện thực, nó xóa bỏ trạng thái hiện nay".

    4. CNCS xét như một "hình thái kinh tế xã hội" với những đặc tính riêng biệt của nó: cái hình thái này chưa xuất hiện ở đâu hết.
    5. CNCS xét như một "thể chế chính trị": cái này tồn tại ở các nước mang danh XHCN.

    Không biết Từ Huy muốn nói đến CNCS với ý nghĩa nào trong những thứ trên đây?
    Ví dụ, CNCS trong nghĩa thứ nhất thì chỉ có thể là phương tiện, còn theo nghĩa thứ 4 thì chỉ có thể là mục đích.
    Theo nghĩa thứ 2 và 3 thì chẳng thể là phương tiện lẫn mục đích. Phong trào công nhân ở các nước đấu tranh với giới chủ để bảo vệ quyền lợi của mình thì chẳng giúp gì cho việc giải phóng đất nước khỏi ách thực dân, hay để giành chính quyền cũng vậy.
    Theo nghĩa thứ 5 thì có thể là phương tiện để duy trì quyền lực, và quyền lực mới là mục đích.

    PHONG UYÊN viết:
    Vấn đề là những sự kiện, những bằng chứng, những nhân chứng liên quan đến thời gian hoạt động của Nguyễn Ái Quốc, đều được chứng thực là có thật, nhưng sau khi phân tích, có thể đưa ra những kết luận khác nhau:

    .

    Đồng ý với bác Phong Uyên. Nhưng ông Hồ không phải là một chính trị gia bình thường, ông đã đóng nhiều vai rất hoàn hảo nên cho đến tận ngày nay vẫn còn có nhiều nhà nghiên cứu người Việt cũng như người nước ngoài "lan man" về ông Hồ và tác giả Nguyễn Thị từ Huy là một trong những người ấy! Nếu tôi không sai thì tác giả Từ Huy đi tìm những dẫn chứng có thật để biện minh cho định kiến là chủ nghĩa cộng sản đối với ông Hồ chỉ là phương tiện (?).

    Để đánh giá ông Hồ một cách thuyết phục cần dẫn chứng những gì ông ấy đã làm từ ngày ông đặt chân lên đất Pháp rồi đất Nga:

    "Khởi đầu là từ cái đêm nào đó trong năm 1923 ở một gian phòng ngõ Compoint-Paris, anh thanh niên Nguyễn Tất Thành ôm đề cương của Lê nin vào lòng rồi la toáng lên: chân lý đây rồi, nước mắt trào ra (theo ông kể), để rồi trung thành với Lênin, Stalin, Mao mãi mãi. (Bùi Tín)

    Rồi đến - Thành lập và Hoạt động của Đông Dương Cộng sản Đảng - Phong trào CÁCH MẠNG 1930 - 1931 và XÔ VIẾT NGHỆ TĨNH - Cướp Chính quyền Trần Trọng Kim năm 1945 - Cải cách ruộng đất 1953-1956 - Hiệp định Genève 1954 - "Quỳnh Lưu Khởi Nghĩa” - Kế hoạch chiến tranh 1954-1975 - và đến khi Hồ Chí Minh sắp về gặp cụ Mác, cụ Lênin, cụ Mao:

    "Hồ khi về cuối đời luôn khẳng định bản thân ông đã đi từ chủ nghĩa yêu nước lúc đầu mà gắn bó keo sơn với chủ nghĩa cộng sản, để cuối cùng khi viết di chúc cho rằng mình sắp đi gặp cụ Mác, cụ Lênin, quên mất các cụ Lê Lợi hay Trần Hưng Đạo. Có gì rõ hơn tư tưởng và tấm lòng mình khi sắp từ giã cuộc đời?" (Bùi Tín)

    Như thế chủ nghĩa cộng sản đối với Hồ Chí Minh là phương tiện và mục đích hành động.

    PHONG UYÊN viết:
    Chỉ có một cách duy nhất để thuyết phục là phải làm sao cho những người này hiểu được là tình trạng phân hoá của ĐCSVN mỗi ngày một nặng : Không những mỗi phái là một đảng (Cộng sản) mà mỗi tỉnh mỗi vùng có một đảng. Muốn tránh khỏi tình trạng phân hoá đưa đến cả nước tan rã, chỉ có cách ĐCSVN tự chia ra làm 2 đảng luân phiên nhau nắm quyền hành dưới sự trọng tài của người dân qua phổ thông đầu phiếu.

    .

    Có thể ĐCSVN sẽ chia thành 2 đảng (Lao Động và Xã Hội chẳng hạn!) để "luân phiên nhau nắm quyền hành" nhưng làm gì có chuyện "dưới sự trọng tài của người dân qua phổ thông đầu phiếu".

    Theo tôi, không nên bàn luận về Hồ Chí Minh là ai (!) mà tìm, viết những sự thật về những gì Hồ Chí Minh đã làm và những hệ quả gây ra cho đất nước và dân tộc Việt Nam ngày nay để người dân Việt Nam thấy rằng Hồ Chí Minh cùng hậu duệ và chế độ của ông ta cần phải được thay thế.

    giời ạ, thống nhất xong rùi nộp nguyên dãi non sông cho bọn giặc Tàu, hay ho rì nhể?
    Mịa, miền Nam đêk có hồ hởi, phấn khởi đem quân vượt vĩ tuyến 17 nhá uýnh miền Bắc nhá.Người chết nửa thế kỉ, hehe, thì đừng bắt thần dân tung hô, học tập, nhá.
    Muốn để yên thì đừng bắt thần dân học tập noi gương nhá. mịa, noi gương riết rùi, đất nước bầm dập, còn bọn học trò thì nhà cao của rộng, chân dài, hàng hiệu, xe xịn...

    Noi đi thì cũng phải nói lại nhá, tớ đổi chữ cs thành chữ khác chính kiến nhá: "Nếu thực sự vì dân tộc hãy dung hoà và bao dung cả với những người khác chính kiến trên con đường đi của dân tộc này .Đừng đặt họ sang bên lề, hay trở thành đối tượng phải tiêu diệt." nhá.
    Nhà sản quyền cao chức trọng hãy làm gương đi nhá. Kiu gọi bọn phản động hãy bao dung nhà sản, thía nhà sản có bao dung bọn khác chính kiến, hử?

    Thia bọn đông âu đổ đấy có máu lửa hông hử?

    Mịa, nhắm tịt mắt, nói lấy phải, lấy được cho nhà sản!.
    Loè, bịp được ai hử?.

    cbn.

    Tôi hoàn toàn đồng ý với tcg Từ Huy, người nghiên cứu lịch sử phải là "người lấy sự tìm hiểu sự thật làm mục đích, lấy sự công bằng làm phương châm trong đánh giá, thì chỉ có sự kiện, căn cứ, bằng chứng, nhân chứng và phân tích dựa trên các căn cứ và bằng chứng ấy mới có khả năng thuyết phục". Đó cũng là nguyên tắc căn bản của những người muốn làm một luận án. Vấn đề là những sự kiện, những bằng chứng, những nhân chứng liên quan đến thời gian hoạt động của Nguyễn Ái Quốc, đều được chứng thực là có thật, nhưng sau khi phân tích, có thể đưa ra những kết luận khác nhau : người thì cho Chủ nghĩa Cộng sản là mục đích của ông Hồ, người thì cho Chủ nghĩa Cộng sản, đối với Nguyễn Ái Quốc, chỉ là một phương tiện giải phóng dân tộc. Nếu chỉ căn cứ vào hậu quả của nó là chế độ cộng sản ở Việt Nam ngày nay, thì kết luận nào cũng có cái lý của nó. Nhưng có sự ngược đời là những người chống cộng và những người muốn giữ nguyên xi chế độ, đều đưa ra cùng một kết luận chủ nghĩa Cộng sản là mục đích của ông Hồ : Người chống chế độ thì cho muốn phá bỏ chế độ Cộng sản ở Việt Nam thì phải kết tội ông Hồ là người chỉ có mục đích duy nhất đem CNCS vào Việt Nam. Người bênh vực chế độ thì luôn luôn đề cao "Bác" là người đã thành lập ĐCSVN, tư tưởng của Bác là tư tưởng Cộng sản với màu sắc VN, cần phải được học tập. Vô tình những người chống cộng lại là đồng minh khách quan của những người muốn bảo vệ chế độ !
    Theo tôi, cần phải phân tích một cách chính xác hơn những sự kiện để đi đến kết luận ông Hồ không phải là một nhà cách mạng theo nghĩa của thời ấy, nghĩa là đuổi Pháp giành độc lập cho VN như Nguyễn Thái Học, mà là một chính trị gia, dùng mọi thủ đoạn để giành quyền chính cho bản thân mình :
    Trước hết cần phải hiểu là khi NAQ bắt đầu làm chính trị, chưa có đảng Cộng sản mà chỉ có đảng Bôn sê víc của Lênin mà Lênin tách từ đảng Dân Chủ Xã hội của Engels để làm công cụ giành chính quyền cho mình. Chỉ sau này Lênin mới đổi tên đảng Bôn sê víc thành đảng Cộng sản và thành lập Đệ Tam QT tranh giành ảnh hưởng với Đệ Nhị QT Dân chủ Xã hội do Engels sáng lập. Đảng Cộng sản Pháp chỉ là một phái theo Lênin, tách ra khỏi đảng Xã hội Pháp (SFIO) sau Hội nghị Tours có sự tham dự của ông Hồ. Còn chủ nghĩa Cộng sản thì hoàn toàn không có mà chỉ có chủ nghĩa Stalin, dưới tên gọi " chủ nghĩa Mác-Lênin ", chiêu bài của các đảng cộng sản Nga và Tàu, thật ra chỉ là những công cụ của Stalin, của Mao và của Tập bây giờ. Bởi vậy đánh CNCS chỉ là đánh một bóng ma, ông Hồ không ngu xuẩn gì lấy một bóng ma làm mục đích và những đảng ông Hồ sáng lập kể cả đảng cộng sản, chỉ là những phương tiện giúp ông Hồ hạ các đối thủ chính trị của mình, cướp quyền và giữ quyền. Những người muốn duy trì ĐCSVN bây giờ cũng không ngoài mục đích đó.
    Bởi vậy đề cao ông Hồ chỉ dùng ĐCSVN làm phương tiện giải phóng dân tộc, nay đã thực hiện được rồi, không cần dùng ĐCS nữa, nhất định là không thuyết phục được những người này.
    Chỉ có một cách duy nhất để thuyết phục là phải làm sao cho những người này hiểu được là tình trạng phân hoá của ĐCSVN mỗi ngày một nặng : Không những mỗi phái là một đảng (Cộng sản) mà mỗi tỉnh mỗi vùng có một đảng. Muốn tránh khỏi tình trạng phân hoá đưa đến cả nước tan rã, chỉ có cách ĐCSVN tự chia ra làm 2 đảng luân phiên nhau nắm quyền hành dưới sự trọng tài của người dân qua phổ thông đầu phiếu.

    Dung hòa bao dung trung thực
    Những người cộng sản đã bao giờ có.
    Cái cần gạt bỏ là độc tài toàn trị giành lại tự do và quyền sống.

    Thành quả không tồi đấy là những gì ông Hồ để lại.Một đất nước thống nhất, yên ổn mà làm ăn. Khát vọng thống nhất là bất biến đối với tất cả mọi vương triều ở Việt Nam từ ngàn xưa đến nay. Ông Diệm hay ông Hồ ai cũng muốn tiêu diệt đối thủ của mình. Ông Hồ xuất sắc hơn đã làm được điều đó. Có ai đảm bảo rằng ngày đó miền Nam đánh thắng miền Bắc thì dân miền Bắc không bị chìm trong những đòn hồi tố và trả thù? Nghĩ đi cùng phải nghĩ lại. Sự việc nay đã yên ổn hà cớ gì phải đêm ngày lải nhải vùi dập người đã chết hàng gần nửa thế kỷ nay. Để đánh đổ cộng sản? thật nực cười và quái đảm. Với hàng chục triệu người là Cộng sản hoặc có quan hệ với Cộng sản, họ sẽ để yên để dẹp đi thể chế này? Lúc đấy lại là đánh giết và máu lửa, một vòng luẩn quẩn không dừng lại. Nếu thực sự vì dân tộc hãy dung hoà và bao dung cả với những người CS trên con đường đi của dân tộc này .Đừng đặt họ sang bên lề, hay trở thành đối tượng phải tiêu diệt.Muốn làm điều đó thì phải thực tâm và đặt sự trung thực lên hàng đầu thì mới có thể gắn kết và thuyết phục được mọi tầng lớp nhìn cùng về một phía.Tôi đồng tình với cách tiếp cận của Từ Huy. Còn lại là rẻ rách và ngu đần.

    Tên tác giả viết:
    Chưa lúc nào mà Hồ Chí Minh và di sản Hồ Chí Minh lại gây tranh cãi như hiện nay.

    Di sản ông Hồ để lại gồm những gì?

    Gây tranh cãi ư? Sự thật ngày càng rõ rệt, có gì để tranh cãi?

    Mà ai đang phát động " phong trào" cố vớt vát hình tượng " cha già Dân tộc"?
    Nếu không có những bài tìm cách tô hồng ông, thì không có những phản biện được chứng minh qua thực tế đã xẩy ra từ hơn 70 năm nay.

    Hãy chứng minh những gì ông Hồ đã làm, đã để lại là những tuyệt vời, để bọn "phản động" như tôi chấp nhận: ông Hồ đã vì Tổ Quốc, Dân Tộc, chứ không vì tham vọng cá nhân.

    Tên tác giả viết:
    Điều này có ý nghĩa đối với những người đang ra sức « học tập và làm theo lời Bác », nhất là những người phát động phong trào này

    Nhìn vào thực tế VN từ 70 năm nay, thấy ngay, học trò của " bác" đã noi gương "bác" rất tốt.

    Nguyễn Jung

    Điều gì đã xảy ra tại miền bắc VN sau bản hiệp định giơ ne vơ 1954 ô nhục?

    Chỉ những kẻ giả mù, những kẻ mù lòa trí tuệ lắm lắm, bọn làm chứng gian, mới không thấy "cờ tổ quốc" nằm dưới đít cờ búa liềm, mới không nhìn thấy, sau trận đống đa ngược, qua đó Hồ chí Minh tiếp tay giặc tàu trả thù Hoàng Đế Quang Trung, rước giặc tàu suôi Nam, tiến vào thăng Long, lá cờ búa liềm cộng sản tội ác đã phủ kín Thăng Long, phủ kín miền bắc,

    *****

    Năm 1789 Hoàng ĐẾ Quang Trung bắc tiến, đánh trận Đống Đa, đuổi giặc tàu ra khỏi Thăng Long, đuổi giặc tàu chạy ngược về bắc, ra khỏi bờ cõi Việt Nam

    165 năm sau trận Đống Đa của Hoàng Đế Quang Trung, có Hồ chí Minh & đảng cộng sản mao-ít Việt nam, aka "lao động" (đội tiên phong của Trung cộng trên đường tái nhập VN), đánh trận đống đa ngược, aka "điện biên phủ", phản bội Hoàng ĐẾ Quang Trung, rước giặc tàu suôi nam, tái nhập Thăng Long

    *****

    Ngày 1-1-1955, diễn lại tấn tuồng Lê Chiêu Thống & Tôn Sĩ Nghị tại Thăng Long 1788, Hồ chí Minh sánh vai cố vấn Trung quốc vỹ đại tiến vào Hà Nội, đặt cờ búa liềm, rước từ bên Tàu về, lên đầu "cờ tổ quốc"

    "Chủ nghĩa dân tộc" nào mà lại để cho "cờ tổ quốc" nằm dưới đít cờ búa liềm?

    Chỉ những bọn chuyên nghề nhục mạ dân tộc VN, chuyên nghề nhục mạ lịch sử VN mới gọi sự việc hồ chí Minh lê gót sang tàu, dựa vào sự chống lưng đỡ đầu của giặc tàu, rước cờ búa liềm về VN, đặt cờ búa liềm lên đầu "cờ tỏ quốc", đặt "cờ tổ quốc" xuống dưới đít cờ búa liềm, là hành động của "chủ nghĩa dân tộc"

    Chỉ những bọn mù lòa trí tuệ, bọn tội phạm chống con người và các chuyên gia gây tang thương cho đất nước dân tộc VN, aka "đảng viên cộng sản chân chính", mới giả vờ không thấy lá cờ búa liềm là lá cờ của tội ác, lá cờ của bọn tội phạm chống lại con người, reo rắc chuyên chính vô sản tội ác, reo rắc tội ác "xây dựng chủ nghĩa xã hội",

    mới giả vờ không thấy ở đâu có cờ búa liềm ở đó lệ thuộc vào Nga Hoa, ở đó không có độc lập dân tộc,

    mới gọi hành động của hồ chí Minh rước giặc tàu vào VN, dựa vào giặc tàu chống lưng đỡ đầu reo rắc tội ác xây dụng chủ nghĩa xã hội, reo rắc chuyên chính vô sản tội ác, là hành động của "chủ nghĩa dân tộc"

    mới gọi hành động tội ác của hồ chí minh, rước giặc tàu vào VN, dựa vào giặc tàu chống lưng đỡ đầu, thảm sát hàng nhiều trăm ngàn người dân VN, thảm sát hàng triệu người VN, để thỏa mãn ý đồ tổ quốc xã hội chủ nghĩa, để cắm lá cờ búa liềm tội ác lên VN, để củng cố lá cờ búa liềm trên đất nước VN, là "chủ nghĩa dân tộc"!

    Trần Thị Ngự viết:
    Theo quan điểm của tôi, bàn luận xem Hồ chí Minh có phải là người cộng sản (theo đúng đường lối Marxist Leninist) là khá vô ích bởi vì một chủ thuyết chính trị (hay tôn giáo) khi đã đi ra khỏi nơi phát sinh thì khó lòng còn giữ được nguyên gốc. Muốn tồn tại, chủ thuyết chính trị phải "adapt" với văn hoá và bản sắc địa phương. Do đó, không có một mẫu tư bản duy nhất, cũng như không có một mẫu cộng sản duy nhất. Chủ thuyết Mao là một thí dụ điển hình. Cộng sản Cuba cũng không giống cộng sàn Bắc Hàn, và cả hai chưa chắc đã giống in cộng sản Lenin.

    Vì vậy, việc đánh giá hữu ích một nhân vật lịch sử là nhìn lại di sản (legacy) của người đó. Hãy đánh giá xem Hồ Chí Minh đã làm gì và mang lại những gì cho dân tộc và đất nước VN.

    Đồng ý hoàn toàn với còm này của bà Ngự. Đặc biệt đoạn bôi đậm.

    Ông Hồ đã đi gặp Mác- Lê như ông đã viết trong di chúc, chứ không đi gặp Tổ Tiên, nhé- đừng quên đây là nguyện ước cuối cùng của ông, đã chứng minh ông muốn gì!

    Phương tiện hay mục đích thì cuối cùng, 70 năm rồi, nước Việt đang bị CNCS (của ông và bè lũ) làm cho tan nát- rừng thì mất, biển thì chết- đa số người dân còn cơ cực, bần hàn, không biết đến bao giờ mới "vươn ra biển lớn" mà không bị chìm xuống biển.

    Vớt vát hình tượng "cha già Dân tộc" để làm gì??
    Phương tiện hay mục đích, hay cả hai, kết quả, hệ quả là việc cần phải đánh giá, bởi

    phương tiện hay mục đích hay cả hai XẤU khi kết quả xấu, những hệ quả tai hại cho Đất Nước, Dân Tộc.
    Phương tiện hay mục đích hay cả hai TỐT khi kết quả tốt, đưa Đất nước,Dân tộc đi lên.

    Mục đích và phương tiện luôn quyện lẫn nhau, không thể tách rời ra.
    Khi tách rời ra là biện minh cho hệ quả xấu.

    Nguyễn Jung

    Ông Minh sinh ra trong một gia đình khoa bảng. Chắc ông thấm nhuần đạo Khổng. Điều đó bổ xung rất tốt
    cho chủ nghiã chuyên chính vô sản chủ trương dùng bạo lực làm cách mạng.
    Những năm ở Nga ông đã khoác vào người chiếc áo hộ thân của những người cộng sản. Nhưng áo ấy làm bằng da rắn độc. Nó thít chặt lấy ông, không cởi được ra. Có lúc, có nơi ông mặc chiếc áo khoác ngòai là
    chủ nghiã dân tộc, chủ nghiã yêu nước để trình diễn. Đó là cái thuật làm chính trị của ông.
    Ông nói ông chỉ có một đảng là đảng Việt Nam. Nhưng thực tế không có đảng nào như vậy. Chỉ có ĐCSĐD, ĐCSVN, ĐLĐVN. Sau 1954 cộng sản vẫn giữ tên ĐLĐVN và không có điều ràng buộc về sự lãnh đạo của đảng trong hiến pháp là vì ông và đảng của ông muốn thu hút các lực lượng chính trị khác ở miền Nam.
    Là người đứng đầu chính phủ trong những ngày mới cướp được chính quyền,
    ông không vô can trong các vụ án Ôn Như Hầu, các vụ sát hại Tạ Thu Thâu, Phạm Quỳnh, Ngô Đình Khôi...
    Ông giết họ vì họ không theo ông? Họ không theo cái quốc tế ba của ông hay không theo cái dân tộc, cái
    yêu nước của ông?
    Ông không vô can trong cải cách ruộng đất, trong vụ đàn áp khủng bố nhóm Nhân văn Giai phẩm.

    Trước lúc từ giã cõi đời, ông có di chúc để lại, nói rằng ông đi theo cụ Các Mác, cụ Lênin. Không tìm thấy dân tộc, yêu nước trong những dòng chữ ấy.

    Theo quan điểm của tôi, bàn luận xem Hồ chí Minh có phải là người cộng sản (theo đúng đường lối Marxist Leninist) là khá vô ích bởi vì một chủ thuyết chính trị (hay tôn giáo) khi đã đi ra khỏi nơi phát sinh thì khó lòng còn giữ được nguyên gốc. Muốn tồn tại, chủ thuyết chính trị phải "adapt" với văn hoá và bản sắc địa phương. Do đó, không có một mẫu tư bản duy nhất, cũng như không có một mẫu cộng sản duy nhất. Chủ thuyết Mao là một thí dụ điển hình. Cộng sản Cuba cũng không giống cộng sàn Bắc Hàn, và cả hai chưa chắc đã giống in cộng sản Lenin.

    Vì vậy, việc đánh giá hữu ích một nhân vật lịch sử là nhìn lại di sản (legacy) của người đó. Hãy đánh giá xem Hồ Chí Minh đã làm gì và mang lại những gì cho dân tộc và đất nước VN.