Người Việt Nam không hèn

  • Bởi Biên tập viên
    18/03/2017
    9 phản hồi

    Nguyễn Thị Từ Huy

    Khi quan sát và cố gắng tìm hiểu các nguyên nhân khiến cho tiến trình dân chủ hoá ở Việt Nam gặp khó khăn và tiến triển chậm chạp, tôi thấy có lẽ cần phải để cập đến một hiện tượng. Theo tôi hiện tượng này cũng giải thích phần nào sự chia rẽ, sự khó khăn trong việc gắn kết của người Việt hiện nay. Tôi gọi hiện tượng này là « hiểu nhầm ». Hiểu nhầm chính mình và hiểu nhầm lẫn nhau.

    Người Việt Nam, trong tư cách là một cộng đồng, một dân tộc đang có những hiểu nhầm về chính dân tộc mình. Bài này đề cập đến một khía cạnh của sự hiểu nhầm chính mình : trong rất nhiều bài báo, bài blog, facebook… mà chúng ta đã đọc, trong nhiều cuộc hội thoại hàng ngày, chúng ta gặp mệnh đề này : « người Việt Nam hèn », cứ như thể « hèn » là thuộc về bản tính của người Việt.

    Tuy nhiên, nếu như, vào những năm 1960, một nhà báo, một sử gia như Jean Lacouture mà nghe cái nhận định « người Việt Nam hèn » này thì ông ấy sẽ gân cổ lên cãi ngay lập tức, chắc chắn ông ấy sẽ đáp lại : « bạn nói thế thì chẳng hiểu gì về người Việt Nam cả ». Jean Lacouture, khi bình luận về chiến dịch leo thang quân sự của người Mỹ vào năm 1965, đã viết như thế này : « …đó là một chiến lược nhằm bắt Miền Bắc Việt Nam quỳ gối (quỳ gối ư, đời nào những con người của Điện Biên Phủ chịu quỳ gối ! » (Jean Lacouture, Ho Chi Minh, Seuil, 1967, tr. 238). Sự thật là như vậy. Người Việt Nam đã không chịu quỳ gối. Cho nên, giả sử có ai nói với Jean Lacouture rằng người Việt Nam hèn thì ông ấy sẽ phản đối.

    Gần đây thôi, chưa đầy một tháng, một sinh viên Syria nói với tôi: “Các bạn Việt Nam, các bạn thật là mạnh, các bạn đã thắng người Pháp, và cả người Mỹ ». Điều đó từng là sự thật. Chúng ta từng rất mạnh, chúng ta từng không hèn, chúng ta từng không chịu quỳ gối.

    Nhưng đó là chuyện của gần nửa thế kỷ trước. Còn giờ đây… Hẳn chúng ta còn nhớ bài viết « Người việt nam hèn hạ » của tác giả Hân Phan. Bài viết đã gây sốt trên mạng một thời gian và nhận được sự đồng tình của số đông vì đã miêu tả đúng tình trạng của người Việt Nam hiện tại, tôi là một trong số những người đồng tình.

    Nhiều người nghĩ rằng chế độ cộng sản đã làm cho người Việt Nam từ can đảm trở nên hèn hạ. Điều đó đúng, nhưng vấn đề không đơn giản. Nếu chúng ta thừa nhận rằng từ 1945 đến 1975, chế độ Miền Bắc cũng là chế độ cộng sản, nhưng người Việt Nam thời đó xứng đáng với tính từ « can đảm ». Không chỉ can đảm trong chiến tranh, mà can đảm cả trong những nỗ lực chống lại chính chế độ, ví dụ như đã từng xảy ra vụ nhân văn giai phẩm, đã từng xảy ra những phản kháng chống lại sai lầm của thời kỳ cải cách ruộng đất, dẫn đến việc chính phủ phải xin lỗi và sửa sai. Chúng ta cũng không thể không thừa nhận rằng lãnh đạo Việt Nam trong thời kỳ đó cũng rất can đảm. Hồ Chí Minh, khi trả lời phỏng vấn của nhà báo Pháp, hỏi rằng : « Việt Nam có chấp nhận làm vệ tinh của Trung Quốc không ? », đã không ngần ngại cao giọng : « Không bao giờ ! ». Chúng ta không thể phủ nhận rằng những năm đói nghèo, vô cùng thiếu thốn vật chất, Lê Duẩn vẫn cho tiến hành cuộc chiến tranh biên giới năm 1979 chống Trung Quốc.

    Nhưng trong những thập kỷ gần đây, chúng ta lại cũng không thể phủ nhận rằng lãnh đạo sống như đế vương nhưng quỳ gối và bắt cả nước quỳ gối trước sự leo thang của Trung Quốc trên biển Đông và trước sự xâm lấn của sức mạnh mềm của Trung Quốc trên đất liền, trong mọi lĩnh vực. Chúng ta cũng không thể phủ nhận rằng, trừ một số rất ít người đứng ra phản kháng, đa số người Việt Nam đang quỳ gối để cho chính phủ muốn làm gì thì làm, để cho đất nước muốn ra sao thì ra, và tìm cách bỏ nước thoát thân, mặc cho biển chết, sông chết, cá chết và dân chết…

    Vì sao như vậy, cũng là chế độ cộng sản, mà sao người Việt trong những thập kỷ gần đây lại khác trước đến như vậy ? Tôi nghĩ tôi có thể đưa ra một phần câu trả lời, nhưng xin hẹn một dịp khác. Điều mà tôi có thể nói ngắn gọn: đúng là thể chế chính trị đã làm biến đổi tính cách của người Việt.

    Ở đây, tôi muốn kết thúc bài này bằng ý tưởng sau đây : Chúng ta đã chọn thái độ hèn trong suốt nhiều năm qua. Chúng ta đã để cho người khác nghĩ là chúng ta hèn, và chúng ta tưởng nhầm là mình hèn.

    Nhưng không, chúng ta không hèn.

    Người Việt Nam hiện nay chỉ cần làm một điều thôi : tìm lại sự can đảm của chính mình, tìm lại sự can đảm vốn là di sản của các thế hệ người Việt đi trước, sự can đảm vốn đã làm nên tính cách của dân tộc Việt. Sự can đảm đó không mất đi đâu cả. Nó vẫn ở đó, ở trong mỗi người chúng ta.

    Khi chúng ta, mỗi người tìm lại được sự can đảm vẫn đang ẩn sâu trong bản ngã của mình, thì đó sẽ là cơ sở để khôi phục phẩm giá và các giá trị tốt đẹp, và là cơ sở để xây dựng một xã hội tốt đẹp. Chúng ta sẽ không còn phải bỏ nước ra đi, sẽ không còn phải là nạn nhân của các chính sách cấm nhập cư, bởi chúng ta sẽ có khả năng biến Việt Nam thành một nơi đáng sống.

    Chúng ta cần dùng sự cản đảm của chính mỗi người để xây dựng Việt Nam thành một nơi đáng sống, đáng sống cho chúng ta và con cháu của chúng ta.

    Paris, 23/2/2017

    Nguyễn Thị Từ Huy

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    CHUCKN: "Cả thế giới 'khinh' VN nên gần như hầu hết các nước đều thiết lập quan hệ ngoại giao với VN? Cứ tự nói với đầu gối mình để tự sướng thế này thì cũng chẳng bao giờ dẫn tới giải pháp gì hữu ích cả!"

    Chẳng biết ông bạn này nói như trên thì có suy nghĩ không? Có nhìn ra thế giới hay không? Có thấy nhiều nước người ta đề biển "Hãy cảnh giác người Việt Nam" hay không?
    Còn người ta dạt quan hề và đầu tư vào nước mình thì hãy nhớ một điều nhan công nước mình rẻ hơn con vật, mặt khác người mình dại, tham đãi bỏ mâm nên người ta dễ lừa. Chẳng nước nào người ta thích CS cả.
    Theo bạn thì "giải pháp gì hữu ích"? Phê phán thì phải đưa ra được phương án giải quyết chứ. Suy nghĩ cho kỹ rồi vài tháng nữa hay năm sau đưa ra giải pháp nhé.

    Trích dẫn:
    Từ ngày Hồ len nắm chính quyền thì có biết bao cái xấu trong đủ mọi lĩnh vực cứ phất lên như diều gặp gió, còn cái tốt thì mất dần, làm cho cả thế giới phải khinh.

    OK nếu quý vị tin rằng đổ mọi tội lỗi cho HCM là giải pháp thì cứ việc. Thế nhưng nó sẽ chẳng bao giờ đi đến đâu cả!
    'Cả thế giới phải khinh'? Really? Cả thế giới 'khinh' VN nên gần như hầu hết các nước đều thiết lập quan hệ ngoại giao với VN? Cứ tự nói với đầu gối mình để tự sướng thế này thì cũng chẳng bao giờ dẫn tới giải pháp gì hữu ích cả!

    Có một câu hỏi thử trí thông minh như sau, mời các bạn cùng tham gia: Bạn cứ hình dung bạn là Tổng bí thư Đảng CS Việt Nam (như ông Nguyễn Phú Trọng), có người nói với bạn:
    - Thưa TBT, Đảng bảo tôi phải "Trung với Đảng", nay tôi muốn thể hiện lòng "Trung với Đảng" thì đưa Đảng ra đây để tôi "Trung với Đảng".
    Người ta nói với bạn như thế, bạn là TBT thì bạn làm thế nào? Bạn đưa cái gì ra để người ta thể hiện lòng trung?

    EFG viết:
    Trên toàn thế giới, và trong suốt lịch sử loài người, cái “cực ác” luôn làm người ta hãi sợ, sự đói nghèo luôn làm người ta mất đi nhu cầu…” sống can đãm”…Chẳng riêng gì dân Việt Nam hay dân tộc nào cả .

    Wow, lại phải biểu lộ sự đồng tình với còm của bác EFG.

    Đoạn trích dẫn trên tôi thấy phải sửa lại đôi chút.
    Đó là, khi nghèo quá, không có gì để mất, thì người ta sẽ bớt, không sợ, đặc biệt, sẽ can đảm hơn, liều lĩnh hơn khi được, bị kích động- qua truyền thông, rỉ tai...- bằng những lời hứa hẹn, những mục đích, lý tưởng "tuyệt vời" từ kẻ muốn cướp quyền...

    Dẫn chứng nhé:
    1/. Chủ nghĩa CS đã phát triển, sinh sôi nẩy nở trên nền tảng nghèo túng cực khổ của công nhân, nông dân. Đặc biệt trong bài hát Quốc tế ca ".... bao lợi quyền ắt qua tay mình...". Đó là sự thật đã xẩy ra ở các Qg theo CN CS. Sau khi cướp được chính quyền, người Cộng sản cướp luôn tài sản của dân, cắp, trộm tài sản Qg, độc tôn quyền lực.
    2/. CCRĐ ở miền Bắc VN sau khi Việt Minh cướp được Cq, cải tạo Công thương nghiệp ở miền Nam sau khi cướp được miền Nam...

    Nhưng, đến khi cuộc sống có thoải mái, rủng rỉnh hơn xưa, chính những người này- quyền lực mới - lại sợ mất hơn bao giờ hết, vì họ không còn vô sản nữa, mà đã là tầng lớp trung lưu, thượng lưu của xã hội.
    Họ cũng thừa biết rằng, nếu để cho đa số dân nghèo khổ thì chính họ lại sẽ là nạn nhân của một cuộc nổi dậy mới.

    Để ngăn ngừa, " chính quyền" mới này sẽ thực hiện chính sách: Bao tử và dùi cui. Phương pháp "Cục đường và cái gậy" làm thui chột lòng can đảm của ( tuyệt đại) đa số người dân, chấp nhận sống hèn.
    Để được "hơn" người khác, một "thành phần không nhỏ" của xã hội này tiếp tay với "Cq" tiêu diệt lòng can đảm của những những người khác, bằng nhiều cách khác nhau, nhưng tựu chung vẫn chỉ là bạo lực, cả nghĩa đen, lẫn nghĩa bóng, là gian trá, xảo quyệt, vờ vĩn, lấp liếm, thực hư lẫn lộn, nhưng không khó để (bị) nhận ra, bất kỳ ở đâu, trong đời thường, đời ảo.

    Nguyễn Jung

    EFG : "Ngay cả như ở Mỹ, nếu độc tài Trump thành công trong việc đánh đổ Truyền thông tự do, triệt hạ xong Tư pháp và Lập pháp, tạo dựng xong một bọn mặt rô “thượng đẳng da trắng” điên cuồng…vv, thì bạn sẽ thấy người Mỹ …bắt đầu hèn như thế nào ! Thử nghĩ, cường động gấp mười lần hiện tại , khi người Mỹ đứng trước những lời đe dọa cả gia đình trong đêm, những lời chỉ dạy “vô sản” đầy đe nẹt của tay Leninist L.Bannon, khi họ ngày ngày thấy diễn ra trước mặt , những cái chết vô cớ trong các quán bar, những ngôi mộ bị đập bia, cày xới…! Họ sẽ vẫn “can đãm “ chăng ?

    Với cã trăm triệu khẩu súng trong tay người dân thì tôi nghĩ nước Mỹ sẽ không thiếu "Đoàn Văn Vượng" nếu trường hợp nêu trên sẽ xẩy ra.

    TG Từ Huy viết: "Chúng ta cần dùng sự cản đảm của chính mỗi người để xây dựng Việt Nam thành một nơi đáng sống, đáng sống cho chúng ta và con cháu của chúng ta."
    Đây là ý tưởng rất hay, thế nhưng còn biện pháp để biến ý tưởng thành hiện thực thì sẽ như thế nào? "cản đảm của chính mỗi người để xây dựng Việt Nam thành một nơi đáng sống" thì làm gì?
    Đến ngay chuyện cụ Phan Chu Trinh có lời khuyên là phải "khai dân trí" thế nhưng biện pháp thì bao người tìm mãi không ra, có người bảo cứ đọc internet, thế nhưng đọc internets mãi cũng không thấy, mà nhiều khi chỉ tháy người nọ cãi lộn người kia.
    Nay Dân luận đã nêu ra phương hướng khai dan trí, tức là tập trung vào dường lối giáo dục theo phương châm:
    Để thực hiện việc mở mang dân trí thì dã có chương trình giáo dục với phương châm
    - Tinh hoa dân tộc
    - Tinh hoa nhân loại
    - Nhân bản
    Đây chính là triết lý giáo dục mà cả cái Bộ giáo dục CS làm mấy chục năm nay chưa ra nổi. Vậy mà Dân luận làm được, còn kết quả ra sao thì còn phụ thuộc nhiều điều chủ quan và khách quan khác nữa.
    Trước hết cần thu hút những trí thức lên tiếng, họ có ủng hộ hay không? Sẵn sàng tiếp thu ý kiến góp ý của họ, nếu họ hợp tác thì sẵn sàng, nếu họ không thèm hợp tác thì cũng lắng nghe và nếu họ làm theo cách của họ thì ta cũng ủng hộ.
    Cần lên tiếng kêu gọi đích danh những trí thức như nhóm Cánh buồm, các ông Nguyễn Huệ Chi, nhà giáo Phạm Toàn, TS Nguyễn Quang A… và nhóm trí thức Bâu xít và nhóm 86 gì gì đó. Rồi còn tác ông như GS Nguyễn Đình Cống… Lại còn các trí thức hải ngoại như TS Nguyễn Thị Tư Huy…có một người chuyên về giáo dục là Vũ Thị Phương Anh. rồi TS Giáp Văn Dương… Thử xem ý kiến họ ra sao? Tán thành ta, phản đối ta, hợp tác với ta hay có chương trình riêng???
    Ta có thể khai thác bài và ý kiến này ở chuyên mục "Triết học đường phố" vì họ chuyên nghiệp, có thể họ hơn ta nhưng cũng chưa chắc "mèo nào cắn mủi nào". Cứ mạnh dạn thử xem sao. Ta có mất gì đâu, nếu họ hơn ta thì ta học tập.
    Nhưng cũng lường trước là thất vọng đấy, xem chừng các trí thức của ta chưa tỉnh giấc đâu. Đất nước không chịu phát triển, trí thức không chịu suy nghĩ, cái gì vượt tầm thì không phấn đấu mà giơ cờ trắng ngay tắp lự.
    Làm được điều này xong thì ta triển khai một số chương trình khác tiếp theo chứ không đánh trống bỏ dùi, như giải thích cho mọi người về "chế độ chính trị và đường lối phát triển của dân tộc". Đây là vấn đề cốt lõi mà Đảng CS sai làm trong suốt quá trình nắm chính quyền làm cho đất nước ta lụn bại và dân tộc ta khốn đốn vì cứ phải theo đuổi hết cuộc chiến tranh này đén cuộc chiến tranh khác…
    Muốn thực hiện được điều này thì Admin càn có sự điều khiển đồng bộ giữa bài viết cùng chủ để vớí chủ trương. Ví dụ bài viết nêu lên vấn đề giác ngộ chính trị mà lại cứ đưa tràn lan những bài liên quan đến việc xâm phạm tình dục trẻ em thì vênh. Mặt khác cũng cần thu hút được nhiều còm vào chủ đề, dân mình qua Dân luận thì thường chỉ thấy còm những bài lặt vặt sinh hoat, còn rát ít còm những bài nêu lên ván đề lớn như chính trị, và những vấn đề liên quan đến quốc kế dân sinh. .
    Mặt khác lại có hiện tượng người còm bài theo kiẻu cừa hàng mạu dịch quốc doanh thời bao cáp, chỉ nêu lên vấn đề mình biết chứ không nêu vấn đề bạn đọc cần. Những điều này thể hiện rất rõ trình độ dân trí rất thấp, mà lại thấy ngay trong hàng ngũ trí thức.
    Làm thế nào để: "Trách nhiệm của trí thức, đó là nói lên sự thật và vạch trần sự dối trá" chính là trách nhiệm của Dân luận. Tin rằng Dan luạn làm được "C'est la responsabilité des intellectuels de dire la vérité et de dévoiler les menso nges."

    (Bài chủ) “… Chúng ta đã chọn thái độ hèn trong suốt nhiều năm qua. Chúng ta đã để cho người khác nghĩ là chúng ta hèn, và chúng ta tưởng nhầm là mình hèn….
    Người Việt Nam hiện nay chỉ cần làm một điều thôi : tìm lại sự can đảm của chính mình, tìm lại sự can đảm vốn là di sản của các thế hệ người Việt đi trước, sự can đảm vốn đã làm nên tính cách của dân tộc Việt….”.

    ---------

    Tác giả viết một bài mang tính “ Nói đi cũng phải nói lại”, đó là một điều nên làm, cám ơn !

    Èg cũng có cùng nhận định, mỗi khi đọc qua các bài viết loại “ Người Việt Nam xấu xí “ viết theo phong cách “liệu pháp sốc“ của một số tác giả trong và ngoài nước. Nhưng dù có ý muốn đóng góp, vẫn thấy im lặng sẽ hay hơn. Vì sao ? Vì ít nhiều , những bài viết ấy giúp thức tỉnh một dân tộc đang bị đầu độc bởi cái bã chuột ”anh hùng chiến tranh ” thâm hiểm, đầy ảo tưởng. Suốt hơn 80 năm, món bã chuột ấy ngấm sâu vào máu thịt của vài thế hệ người Việt …ngay từ khi họ còn tuổi thơ .

    Và chọn “im lặng “ còn vì ,ít nhiều nó khiến người ta tự nhìn lại mình một cách trung thực , và từ đó , có thể trở nên khiêm tốn đúng mực hơn….Người ta sẽ học được tính khiêm tốn . Khiêm tốn chính là bước khởi đầu của một thái độ sống Văn minh và Khôn ngoan !

    Nếu có bổ sung, thì cái ý “ nói lại”…có lẽ nên có những dẫn chứng thực tế rộng ra hơn , xa xưa hơn nữa. Hãy bắt đầu bằng câu hỏi : “ Dân tộc nào trên thế giới không hèn ?“

    Vâng, dân VN nhắm mắt giết nhau theo lệnh phân loại tử tội của Mao “ Trí Phú Địa Hào”, dân VN nhắm mắt giết nhau theo sự phân loại “Quốc –Cộng”, “Ta Địch “ ,"Công , nông, Tư sản- Vô sản" ...vv, của Việt cộng…, dân VN sống rên rỉ than vãn trong hèn hạ, dối tra và ô nhiễm, băng hoại … dưới bàn tay bạo lực độc tài Việt cộng …thì là hèn thật !

    Dân Campuchia , chịu đựng sự diệt chủng man rợ bằng những cây cuốc, những thanh gỗ vuông đập vào sau ót, để làm CM cho Đặng và Polpot, mà không có một sự phản kháng vùng lên đáng kể ….vậy thật hèn quá ! Dân Tây tạng , mất nước …trừng vài kẻ “can đãm” đã tự thiêu, còn hầu hết tìm đến tôn giáo để mong cầu giải thoát , chóng xong đời này, thì xét ra cũng là bọn hèn ! Tân Cương mất nước, người dân không dám đứng lên , chỉ dám bồng bế nhau tìm đường lánh nạn…thật hèn quá !

    Bọn dân nhược tiểu, nước bé đều là lũ hèn ! Vâng, …nhưng …các giống dân khác đều là anh hùng can đãm, không hề hèn hạ …?

    Hơn 1,3 tỉ người dân TQ chăng ? Mao , Đặng, Giang….càn quét xã hội TQ của họ bằng những tội ác công khai , khủng khiếp trong từng mỗi thê hệ…1,3 tỉ dân ấy có dám “hó hé” gì cho đến nay ? Dân TQ như lũ cừu hèn nhát, hãi sợ ,kêu rên bên cạnh những “đồng loại” đang bị mổ tươi nội tạng, “thu hoạch” để kinh doanh… Đâu rồi những nhân vật anh hùng kỳ vĩ trong truyền thống, trong tiểu thuyết lịch sử…Trung Hoa ? Các vị đại hiệp, các sĩ phu “xem chết như về “ , những 108 anh hùng Lương sơn bạc ….vv,đâu rồi ? Chỉ “sống” trong giấy và trên phim ảnh thôi sao. Dân tộc đông đúc và giàu truyền thống “quân tử Tàu” ấy chết cả rồi hay thực sự còn hèn hơn cả dân VN ?

    Hay dân Ấn, số dân đông đúc như thế , tinh thần yêu chuộng giáo nghĩa tôn giáo đa dạng, mạnh mẽ đến thế….nhưng một thời gian dài, chỉ biết cúi mặt hầu hạ “thực dân Anh”, số người đi theo đoàn “làm muối” của Gandhi chiếm tỉ lệ bao nhiêu, số người vì hèn hạ , phê phán hành động của Gandhi thuở ban đầu là bao nhiều ?

    Hay dân Nga, cúi đầu sống nhục dưới trướng quân Mông cổ hơn 200 năm không ngốc dạy được …liệu có quá hèn không ? Chịu đựng Lenin, Staline… với những tội ác kinh hoàng , sống dối trá trong đói khổ, lạnh lẽo… mà vẫn cam lòng suốt một thời gian dài, cho đến khi được các dân tộc bé mọn ơ các nước chư hầu dạy cho lòng can đãm, mới dám đứng lên cất bỏ xiềng xích Cộng sản ? Dân ấy không thể nói là giống dân can đãm…

    Hay dân Đức, cúi mặt, gục đầu chịu cho tên điên Hitler nướng sạch nhân tài nguyên khí , đến nỗi sau WWII xã hội chỉ còn lại Đàn bà và trẻ con…Như thế gọi là can đãm ư ?
    …vv
    Hãy tìm đi, một giống dân thực sự can đãm ! Hầu hết các biểu hiện đứng lên , chống đối biểu tình …ta đang thấy ở các quốc gia khác, không phải vì họ can đãm, mà vì họ dư biết sau lưng họ là một hệ thống luật pháp cho phép họ và bảo vệ họ khi thực hiện “sự can đảm” ấy ! Họ biết chính phủ do họ bầu lên là những con người hiểu biết và thượng tôn pháp luật, không phải bọn thú rừng hoang dã…Nếu một thời gian dài, mỗi khi cất tiếng hó hé là bị “mật vụ “ để ý và cả nhà chết mất đất, thì “sự can đãm “ ấy liệu có như thế không ?

    Ngay cả như ở Mỹ, nếu độc tài Trump thành công trong việc đánh đổ Truyền thông tự do, triệt hạ xong Tư pháp và Lập pháp, tạo dựng xong một bọn mặt rô “thượng đẳng da trắng” điên cuồng…vv, thì bạn sẽ thấy người Mỹ …bắt đầu hèn như thế nào ! Thử nghĩ, cường động gấp mười lần hiện tại , khi người Mỹ đứng trước những lời đe dọa cả gia đình trong đêm, những lời chỉ dạy “vô sản” đầy đe nẹt của tay Leninist L.Bannon, khi họ ngày ngày thấy diễn ra trước mặt , những cái chết vô cớ trong các quán bar, những ngôi mộ bị đập bia, cày xới…! Họ sẽ vẫn “can đãm “ chăng ?

    Không đâu ! Đâu cũng thế ,“ Sinh Tử đại sự” – sống chết là chuyện lớn nhất của đời người…phần đông sẽ chọn lấy, im lặng cúi mặt và …sống hèn ! Trên toàn thế giới, và trong suốt lịch sử loài người, cái “cực ác” luôn làm người ta hãi sợ, sự đói nghèo luôn làm người ta mất đi nhu cầu…” sống can đãm”…Chẳng riêng gì dân Việt Nam hay dân tộc nào cả .

    Can đãm và Hèn hạ thực sự có ý nghĩa rất tương đối và mong manh. Khi nào “Sống mà cũng như Chết” , khó phân biệt được cái nào đáng sợ hơn – Khi ấy lòng can đãm , tức ý muốn sinh tồn tự nhiên…mới xuất hiện !

    Dân Việt Nam, không can đảm hơn người, nhưng cũng không hèn hạ hơn người…Chỉ có, “máu liều” thì hơi bị …dư một chút ! Liều lĩnh khác xa can đãm, chuyện “cưa bom” làm “kế sinh nhai”của dân Việt Nam, thì không thể gọi là ….can đảm ! Hic !

    Một ông tướng Trung quốc là Lưu Á Châu đã nói đại ý: nước nào cũng có cái tốt, cái xâu, thế nhưng nước nào theo con đường dân chủ thì cái tốt được phát huy, cái xấu giảm đi. Còn nước nào theo CNCS thì ngược lại , cái tốt mất đi và cái xấu phát triển.
    Mình là nước theo CS nên đúng như nhận định trên. Từ ngày Hồ len nắm chính quyền thì có biết bao cái xấu trong đủ mọi lĩnh vực cứ phất lên như diều gặp gió, còn cái tốt thì mất dần, làm cho cả thế giới phải khinh.

    Người Việt Nam không hèn nhưng hơi ngu ngu khùng khùng gian gian .Có người nói tại cộng sản cai trị riết nên dân Việt Nam thành như vậy .Điều này có thể đúng nhưng cũng đừng đổ hết mọi thứ cho cộng sản bởi "dân nào chính phủ đó".Bản chất dân Việt hay vô kỷ luật gian dối, ngu ngu(yêu nước nhưng khờ về chính trị thủ đoạn),khùng khùng (không biết thế nào là giá trị chuẩn mực, đúng sai ) nên cộng sản mới lên được và khi lên rồi tái tạo,khuếch trương những tánh xấu cơ bản của dân Việt,còn các dân như Campuchia,Phi Châu,... tuy mang tiếng ở dơ (ăn bốc),xấu xí(da đen) nhưng họ không ngu ngu khùng khùng nên cộng sản nước họ không lên được !

    "Người Việt Nam không hèn" nhưng hình như người Việt Nam NGU thì phải. Nói thì phải có dẫn chứng mới thuyết phụ. Mời các bạn tới xem các nghĩa trang liệt sĩ trên khắp đất nước vì nước ta là một cường quốc nghiã trang liệt sĩ, thấy hàng triệu người chết trong chiến đấu chống quân thù, thế thì ai dám bảo người Việt Nam hèn?
    Thế nhưng ở hậu phương hay thời bình thì chính con người dũng cảm trong chiến đấu ấy lại khúm núm trước thủ trưởng hay cô hàng gạo mậu dịch quốc doanh thời bao cấp. Vậy thì người Việt Nam có HÈN không? HÈN quá đi chứ lại.
    Nghĩa là cái HÈN và cái DŨNG CẢM của người Việt Nam không được dùng đúng chỗ nên có thể gọi người Việt Nam là NGU.

    Một điều nữa chứng minh cái NGU của người Việt Nam ngay trên Dân luận. Mấy ngày nay, đã có ý kiến triển khai ý tưởng KHAI DAN TRÍ của cụ Phan Chu Trinh thành hiện thực và có bài bản khá rõ ràn, nhưng mới ở giai đoạn khởi đầu thôi. Thế nhưng chẳng thầy có người nào tham gia cả. Thế ra cả nước trên 90 triệu dan cộng với số kiều bao ở nước ngoài không ai có ó tưởng "cải cách giáo dục" hay sao? Gọi là "cải cách " cho có vẻ oách thoi, thực ra là hướng dẫn lại cái nhìn mà CS đã làm sai lầm từ nhiều năm nay, tức là phải trả lại giá trị khái niệm cho đúng như bản thân nó, các gái trị về dân chủ, bình đẳng, độc tài, áp bức, nô lệ, tự do ...sùng bái cá nhân, bóc lột, làm chủ...phải được sàng lọc lại cho đúng để người dân không hiểu nhầm theo cái nhìn mà CS đã nhồi nhét nhiều năm nay.
    Trong khi chưa có các bài viết hoàn chỉnh về các ván đè này, cũng như chưa có chuyên mục để đóng góp ý kiến thì mọi người cứ tham gia bằng cách gửi còm qua các bài.
    Nếu chỉ có người khởi xướng mà không có người hưởng ứng thì coi như dân ta hết thuốc chữa. Tức là NGU đấy.
    Chẳng biết các GS TS Luật sư, nhà báo nhà văn.... đâu mà chẳng thấy ai lên tiếng cả.
    Nhan tháy có TS Nguyễn Thị Từ Huy viết bài này, còm vào bài xem ý kién của TS Từ Huy có giúp ích gì không? Hay cũng lại "Tôi chẳng quan tâm"? Cả nước mà không ai biết ư?
    Hay là để mấy gã nông dân cưỡi trâu đến cổng Bộ giáo dục và đào tạo tranh luận với ông Bộ trưởng Bộ giáo dục về những sai lầm trong nền giáo dục XHCN làm cho đất nước ta đội sổ trong khối ASEAN.?