Chỉ được yêu nước khi Đảng "cần"

  • Bởi Admin
    16/03/2017
    3 phản hồi

    Nguyễn Thúy Hạnh

    Mình bắt đầu đến trường khi đất nước còn chiến tranh khốc liệt, cuộc chiến tranh do đảng cộng sản phát động. Từ lớp vỡ lòng cho đến hết lớp 10 mình được học văn chương, văn nghệ rặt một mầu đỏ, thơ thì chủ yếu là Tố Hữu, từ "Từ ấy" cho đến "Việt Bắc", "Ta đi tới"... (Sau này được đọc những "Đây thôn Vỹ Dạ", "Tiếng thu", "Tống biệt hành", "Tây tiến"..., mình ngẩn ngơ tiếc vì đã ko được học những tinh hoa nghệ thuật văn chương ấy. Thời phổ thông bọn mình chỉ được học trích dẫn để đem ra phê phán thái độ ủy mị, thờ ơ, vô cảm với đất nước của những tác giả này, trong những bài tập làm văn).

    Bọn mình cũng được học rất kỹ lịch sử. Nỗi xúc động, niềm tự hào như thấm vào từng giọt máu trong cơ thể mình, từ những "Nam Quốc Sơn Hà", đến Hịch Tướng Sĩ: "Ta từng tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa, chỉ căm tức rằng chưa xả thịt lột da nuốt gan uống máu được quân thù", "Nếu bệ hạ muốn hàng hãy chém đầu tôi đi đã"; Bình Ngô Đại Cáo: "Ngẫm thù lớn há đội trời chung. Căm giặc nước thề không cùng sống.... Đánh một trận sạch không kình ngạc. Đánh hai trận tan tác chim muông...", Trần Bình Trọng: "Ta thà làm quỷ nước Nam chứ ko thèm làm vương đất Bắc", Nguyễn Trung Trực: "Bao giờ nước Nam hết cỏ, thì mới hết người Nam đánh Pháp"... Nhiều lắm những huyền thoại như thế, bọn mình đều phải học thuộc lòng. Những câu nói bất hủ của các bậc tiền bối luôn vang vang trong đầu mình, cùng với niềm tự hào, yêu Tổ quốc khôn tả, rừng rực.

    Mối tình đầu của mình là một anh sinh viên đi lính ngoài biên giới. Và bản thân mình cũng rất hãnh diện được đứng trong một đơn vị quân đội.

    Mình vẫn mang theo niềm tự hào, tự tôn dân tộc như thế, cùng với niềm tin yêu đảng. Thậm chí năm 2011 lần đầu bị bắt về đồn CA vì tham gia biểu tình chống TQ, mình còn ngây thơ hỏi người CA thẩm vấn mình: "Đảng đã dạy tôi yêu nước, sao tôi thể hiện lòng yêu nước thì đảng lại bắt 2 mẹ con tôi?".

    Dần dà mình được nghe đến mòn tai lời của đảng: "Cứ yên tâm, đã có đảng và nhà nước lo". Người của đảng hằng ngày dọa dân đại loại rằng: "TQ mạnh lắm, mình có chung đường biên giới với TQ, đánh làm sao lại được với nó, ko khôn khéo là chết hết", rằng: "TQ có công giúp VN đánh Mĩ", vv.., những giọng điệu rất phản động và lật lọng với chính những tuyên truyền, dạy dỗ của đảng trước kia.

    Rõ rồi, để giành lấy quyền lực và ngai vàng, đảng đã kích thích lòng yêu nước của nhân dân, lợi dụng nó để đẩy mấy chục triệu dân vào cuộc nội chiến mấy thập kỷ huynh đệ tương tàn, tan hoang đất nước, với chiêu bài "chống giặc ngoại xâm, giải phóng đất nước...". Nhưng khi đã dành được ngai vàng rồi thì đảng ko cần dân yêu nước nữa. Để duy trì vĩnh viễn sự thống trị hòng tha hồ vơ vét, đục khoét, bóc lột nhân dân, đảng đã dã tâm triệt tiêu lòng yêu nước, truyền thống quý báu giúp dân ta giữ được Tổ quốc cho đến ngày nay. Đảng mưu toan biến người dân thành sợ hãi, bạc nhược, vô cảm, vô trách nhiệm với dân tộc, để rồi trở thành một đàn cừu ngoan ngoãn dưới sự chăn dắt muôn năm của đảng. Kẻ thù truyền kiếp 4000 năm của dân tộc, kẻ luôn lăm le cướp VN và hiện tại vẫn ko ngừng xâm lấn lãnh thổ lãnh hải của ta, hà hiếp nhân dân ta, bỗng chốc trở thành bạn vàng để các đời lãnh đạo VN thay nhau ôm chặt, bộ Quốc phòng thì khăng khăng chỉ muốn "hòa bình", ai có tư tưởng chống lại sự lệ thuộc vào Trung Quốc sẽ bị quy chụp là "phản động", bị đánh đập, bỏ tù.

    Giờ đây lòng yêu nước đã trở thành một thứ nhạy cảm, nguy hại cho dân tộc, mà thực ra là nguy hại cho sự tồn vong của đảng.

    Nhưng, suốt mấy ngàn năm, lòng yêu nước chưa bao giờ nguội tắt trong tinh thần người Việt. Thế lực, đảng phái nào rắp tâm triệt tiêu nó, thì sẽ bị tiêu diệt bởi chính nó. Điều đó đã được chứng minh trong suốt bề dày lịch sử của dân tộc Việt Nam bất khuất này!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Hồi Hồ chủ tịch còn chưa vào nằm trong Lăng thì có nói" Yêu nước là yêu CNXH", mà CNXH đây chính là Đảng mà Đảng thì gắn liền với Bác, tức là chính Hồ chủ tịch. Nếu nói ngắn gọn, rút bớt đi cho đỡ rườm rà thì Hồ chủ tịch bảo con cháu rằng "Yêu nước là yêu bác đây này".
    Nay bác chết thì đảng còn và người thay bác chính là TBT Nguyễn Phú Trọng. Cứ nói Đảng thì nó trừu tượng quá, khó hình dung, mà đảng lại cụ thể hóa bằng chính con người. Cái mà người mình dễ bị đánh lừa chính là ở chỗ trừu tượng hóa những cái cụ thể. Đảng là Nguyễn Phú Trọng và những đồng chí của ông như Trịnh Xuân Thanh, Vũ Huy Hoàng...
    Rất may mắn cho thế hệ trẻ là có những người như cô gái tác giả bài này, bài viết dung dị, chân thành mà chí lý ra phết.
    Thuý Hạng còn tâm hồn Việt Nam, biết "việc nhân nghĩa cốt ở yên dân" mà nay bị Đảng tước đạt tất cả nên đã đòi quyền để mình lo cho đất nước. Điều này là quý lắm đấy. Nên khai thác những bài như thế này để quần chúng nói với quần chúng dễ hiểu hơn. Cách mậng là sự nghiệp của quàn chúng thì báo chí cũng là sự nghiệp của quần chúng.
    Trước đay còn có kẻ phá ngang, xem thị trường còm thì thấy Dân luận chẳng khác gì tờ báo lá cải, có lúc nhôm nhem quá. Nay dã châm dứt rồi.
    Nay thị trường còm chững chạc hơn, toàn tiếng nói của NGƯỜI TỬ TẾ, có kẻ phá ngang không dám bước chân vào. Thực ra thì hiện vẫn còn vài kẻ lác đác lập lờ đánh lận con đen, rồi ta sẽ vạch mặt chúng dần dần.
    Muốn đánh giặc thì nhà phải yên, nhà đã yên rồi thì ta có bài bản,có chương trình cụ thể, mỗi người góp một ý, không thể một người làm hết được.
    Trước hết nên đặt những vấn đề lớn như giáo đục, nên đặt giáo dục phải theo thực hiện được những điều:
    - TINH HOA DÂN TỘC
    - TINH HOA NHÂN LOẠI
    - TÍNH NHÂN BẢN
    Có thế mới thực hiện được "khai dân trí" như cụ Phan Chu Trinh đề ra. Phải làm cho dân khôn ra, phát huy được những tính tốt của dân tộc và nói rõ những thủ đoạn đánh lừa dân của CS.
    Nói chống cộng không có nghĩa là cái gì của CS cũng chống, ta chỉ chống những gì CS làm hại dân hại nước mà thôi. Còn khi CS đang nắm quyền (nhà nước) thì ta phải ỦNG HỘ, CỘNG TÁC với CS, ví dụ ỦNG HỘ trong vấn đề chống ô nhiêm môi trường, chống khai thác tài nguyên vô tổ chức, chống bọn lợi dụng tôn giáo để chia rẽ đồng bào các dân tộc thiểu số…
    Ta chống CS là khi CS đàn áp đồng bào yêu nước và cướp đất của bà con nông dân nghèo…
    Nói tóm lại ta ỦNG HỘ CS khi CS làm lợi cho dân cho nước và CHỐNG CS khi CS làm hại dân hại nước, đồng thời phải giác ngộ chính những người CS hãy quay về với quyền lợi của dân tộc, dân tộc còn thì Đảng còn, chỉ cần Đảng CS hãy là thành viên trong dân tộc chứ không được ngồi trên dân tộc để độc quyền lãnh đạo, đưa đất nước vào vòng u tối Ta thực hiện lời dạy của Nguyễn Trãi "lấy trí nhân thắng hung tàn".
    CS dùng gươm dùng súng thì ta dùng tiếng CƯỜI như các nước phương Tây.
    Vấn đề này cần nhiều nhiều bàn và bàn dài dài, một bài không nói hết được, một người cùng không có khả năng nói hết được. Ta càn nhiều tiengs nói TỬ TẾ và LƯƠNG THIỆN. Ta không thể để CS chụp cho chúng ta cái mũ "phản động" hay "chống đối". Cứ để CS giác ngộ và họ xoay trở tình thế, có thế mới êm ả.
    Nói chung muốn thực hiện thì Dân luạn còn tốn nhiều công sức, nhưng được nhiều người ủng hộ.

    Một bài viết đơn giản, chân tình. Hy vọng thông điệp trong bài sẽ thức tỉnh những ai còn mơ hồ về đảng Cộng Sản Việt Nam. Một đảng chỉ biết còn đảng, còn mình. Một đảng bán nước, hại dân!