Đem vợ đi cho

  • Bởi Admin
    14/03/2017
    2 phản hồi

    Hà Văn Thịnh

    Đức Phật (Budha) dạy rằng, trên đời có 3 điều không thể biết đến điểm tận cùng, đó là sự bắt đầu – kết thúc của thời gian; kiến thức và sự lớn lao của bầu trời. Có lẽ Ngài đúng, nhưng rất có thể là chưa đủ: Đó là giới hạn của dốt nát!

    Nghe, xem bài thuyết giảng của ông GS.TS Trương Giang Long (từ đây sẽ gọi là ông TQL) về đối nội, đối ngoại, về thách thức và vận hội của đất nước mà tôi không dám tin rằng đó là lý lẽ, hiểu biết của một… giáo sư!

    [https://www.youtube.com/watch?v=HrD2pZhEvEE]

    Ông TQL nghênh ngang cho rằng Việt Nam dư sức ra điều kiện với tân TT Mỹ Donald Trump là phải đến VN như thế nào, đi đâu trước(?) Cha mẹ ơi, nghe mà kinh mà khiếp bởi lâu nay, chưa chộ, ngay cả Tập Cận Bình hay Putin cũng chẳng hề dám hó hé “lộ” ra một mảy may áp lực nào với vụi TT vừa khùng vừa liều, vừa hổng giống ai… Không lẽ cái thói nói càn để tuyên truyền ta đây là duy nhất, là số một, là đỉnh cao đã lú đến mức thành hoang tưởng?

    Ông TQL cũng xâng xâng cho rằng Nhật Bản là “Mỹ thứ hai ở châu Á” – trong khi trước và sau câu đó, tha hồ chứng minh Mỹ âm mưu, thâm độc, diễn biến hòa bình… Chẳng lẽ GS.TS TQL không biết rằng nói thế, đến tai người Nhật, hóa ra chẳng phải VN coi Nhật là… kẻ thù?

    Nhưng thôi, để bàn cho hết cái sai, cái chập của ông TQL, e rằng sẽ làm bạn đọc mất quá nhiều thời gian. Vì thế, toii chỉ xin nói về chuyện ông TQL cho rằng VN là dân tộc duy nhất tốt nhất trên trái đất này, sẵn sàng đem cả vợ đi cho bạn - “minh chứng rõ ràng là chuyện Lưu Bình – Dương Lễ đấy”(?)

    Khi nói ra câu này,ông TQL cười có vẻ vô cùng thỏa mãn về “phát minh” rất chi là quái đản!

    Khi nói ra ý ấy, TQL dùng nó như là bổ ngữ “đắt giá” để “hỗ trợ” cho lập luận rằng, “TQ nó xấu thế chứ xấu hơn nữa, ta vẫn phải tốt với nó”?

    Xin thưa với ông TQL rằng, một trong những điều dốt tệ dốt hại nhất của những người cứ tưởng là thông thái như ông, luôn cho rằng cha ông nói chẳng bao giờ sai.

    Không những sai mà có vô cùng những điều sai be sai bét. Chẳng hạn, “đề thi” ra cho cuộc tranh tài giữa Sơn tinh và Thủy Tinh là “voi chín ngà, gà chin cựa, ngựa chín hồng mao” thì ngay cả trẻ con cũng biết đó là tuyển công chức theo cơ cấu! Sao không ra đề mực chín ngà, ba ba chín cựa, cá ngựa chín hồng mao?

    Một ví dụ nữa: Cô Tấm thảo hiền cái nỗi gì mà chặt em ruột (cùng cha khác mẹ) ra làm mắm, lại còn để cái đầu lâu dưới đáy hũ mắm để dì ghẻ ăn hết rồi mới biết!?...

    Điều cần bàn tiếp theo xin nhấn mạnh với ông TQL rằng chẳng có thằng điên nào lại khen chuyện đem vợ đi cho là”tuyệt tác” về đạo đức, trừ ông (và những kẻ như ông). Vợ là người bạn trăm năm, là tình sâu, nghĩa nặng, đạo lý trọn đời mà ông coi như cái áo rách ư? Chỉ có những kẻ táng tận lương tâm, vô tri, vô sỉ mới đem vợ DÂNG cho quan thầy để hòng thăng quan tiến chức, hòng giữ mãi cái ghế ngồi…

    Cứ tạm coi câu chuyện mà ông đem ra để thử thách sự căm phẫn của dân đen chỉ là cái vỏ của ngôn từ , xin hỏi ông cái “ruột” của nó là gì?

    Phải chăng ông muốn ám chỉ rằng TQ xấu xa như thế rồi - hôm nay là ngày kỷ niệm nỗi đau mất một phần đất nước (14.3.1988- 14.3.2017) chúng nó cướp Gạc Ma, bắn chết cả 64 chiến sĩ Quân đội ND VN anh hùng đó – ta vẫn cứ phải “TỐT” – có nghĩa là sao đây?

    Nói thật, không thể luận thêm vì thấy nó kinh hoàng quá.

    Từ cái lập luận (nó) xấu (ta) vẫn phải tốt của ông, toii xin hỏi ông rằng, trong 15 nước có biên giới chung với TQ (VN, Lào, Mianmar, Ấn Độ, Bhutan, Sikkim, Népal, Pakistan, Afghanistan, Tajikistan, Kyrgyzstan, Cazakhstan, Nga, Mông Cổ, Bắc Triều Tiên); có nước nào (ngoài VN) TQ xấu mà vẫn phải tốt với nó không?

    Thưa ông TQL, chẳng có nước nào như thế - cho dù họ cũng sơn thủy tương liên – nhưng vẫn độc lập, tự cường – thậm chí, ngay cả Bắc TT quái dị vẫn cương cường trong quan hệ rất thẳng mực Tàu với… Tàu!

    Rõ ràng, cách lập luận do láng giềng xấu, ta phải nhẫn nhục, chịu đựng là lối nói cực kỳ ngụy biện, chỉ nhằm biện giải, bao che cho rất nhiều mưu đồ đen tối phía sau mà nhân dân ta, chẳng ai lạ gì…

    Thưa ông TQL!

    Ông đừng lên lớp thuyết trình rồi lại tung cả cuộn băng ra cho cả thế giới chê cười nữa. Ít nhất, nghe - xem xong cái clip tai họa này, Đề án Xuất khẩu Cử nhân Thạc sĩ sắp tới chắc chắn phá sản: GS.TS mà như thế, bố bảo nước nào dám nhập các trình thấp tè tè tít tận phía sau để mộng mơ phát triển… giật lùi!…

    Huế, 14.3.2017

    _______________________________

    Sương Quỳnh - Tại sao Công an và Quân đội bị nhồi nhét và u mê nhất?

    Vì cả hai lực lượng chính quy này không bao giờ được đi du lịch nước ngoài, ngay cả sang Thái Lan. Chỉ được đi ra nước ngoài với hộ chiếu công vụ.

    Đây là một ví dụ: Ông thiếu tướng Trần Ngọc Thổ là người năm ngoái phát biểu một câu làm dậy sóng phây, đó là: Quốc hội là cơ quan quyền lực của đảng. Xét về mặt kiến thức thì ông hiểu sai về chức năng của quốc hội, nhưng tính chất công việc của quốc hội đang làm thì hoàn toàn đúng như ông nghĩ và nói.

    Ông thiếu tướng về hưu thì được hội chât độc da cam mời về làm chủ tịch. Nhờ vậy mà ông lần đầu tiên được đi Hàn quốc dự một hội nghi về nạn nhân chất độc da cam. Đi về ông nói với tôi trong một dịp gặp gỡ: VN một trăm năm nữa không đuổi kịp Hàn Quốc bây giờ.

    Tôi nói: Nếu VN thay đổi cơ chế sang tam quyền phân lập thì VN mới tiến bộ được. Ông tướng hỏi tôi: Tam quyền phân lập là gì? Khi tôi giải thích thế nào là “tam quyền phân lập” chả biết ông có hiểu tí gì không nhưng ông kết luận: đảng lãnh đạo thế là theo con đường đúng đắn rồi, chỉ có điều, mình chưa tiến lên được nhanh vì đang thời kỳ quá độ. Tôi nói: Quá độ̣ gì nữa? Đã hơn gần 40 năm hết chiến tranh (thời điểm lúc đó) mà bây giờ đất nước vẫn trong nước nghèo và lạc hậu đứng thứ trăm mấy thế giới. Trong khi Nhật chỉ cần 20 năm kinh tế đạt thứ nhì thế giới. Hàn quốc năm 75 không bằng Sài Gòn lúc đó, mà bây giờ như anh nói: VN 100 năm nữa không bằng Hàn Quôc bây giờ.

    Do bị cấm xuất cảnh là lý do tại sao những quân nhân, công an họ khác chi ngồi đáy giếng, không thể biết các nước khác trên thế giới sống thực sự ra sao, xã hội văn minh thế nào, pháp luật được thực thi nghiêm minh ra sao để mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luât, quan hay dân phạm pháp cứ quy chiếu theo hiến pháp và pháp luật mà nghiêm trị như nhau. Nên người dân và quan, quân, ở những nước này họ rất có ý thức tuân thủ pháp luật. Một phần họ được học luật pháp, hiến pháp từ lúc ngồi trên ghế nhà trường. Còn VN mộn học luật pháp căn bản chưa bao giờ đưa vào giáo dục. Mục đích để người dân không biết về luật pháp và không biết tí gì về quyền công dân của mình để dễ bịp lừa và bắt nạt.

    Ở các nước dân chủ, không có chuyện bao che hay tòa án xử kiểu bỏ túi theo lệnh trên. Công an, quân đội nhắm mắt làm theo lệnh mà giáng đòn tội ác xuống chính đồng bào mình mà vẫn tưởng đó là đúng pháp luật. Canh gác quyền đi lại của người dân hay kiểm soát cuộc sống riêng tư của dân mà vẫn tưởng đó là quyền hạn chính đáng, trong khi những hành vi này sai với luật pháp của chính VN và vi hiến.

    Công an, an ninh vẫn hồn nhiên đưa ra lập luận: vi phạm pháp luật thì nước nào chả có? Tham nhũng thì nước nào chả có? Cảnh sát đánh dân nước nào chả có? Hãy nhìn sang Mỹ thời gian vừa qua. TT Trump vừa ký sắc lệnh cấm nhập cư, đó là một sắc lệnh vi hiến, tòa án bắt vô hiệu hóa sắc lệnh đó liền và phải thực thi ngay theo phán quyết của tòa, bất kể Trump ký là được cả bộ máy hành chính của ông đồng ý thông qua. Và nếu ông Trump chống lại thử xem… ra tòa và bỏ tù nhé, đừng tưởng TT thì không bị ra tòa và đi tù.

    Còn VN thì sao? Từ trên xuống dưới ngồi xổm lên pháp luật.

    Sương Quỳnh
    Theo blog Anh Ba Sàm

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Chuyện Lưu Bình - Dương Lẽ cho vợ đi giúp bạn là chuyện tích của bên Tàu, sao ông này lại nhận vơ là của tổ tiên ta? Trong kiến thức của ông có lỗ hổng rồi. Chỉ những người nghe mà không biết nghĩ mới tin những gì ông nói.
    Trong phép tư duy của ông này có lỗ hổng lớn. Khi sang làm ăn với nước ta , nhiều người nước ngoài vẫn góp ý nhẹ với ta là phải thay đồi cách tư duy, ý là ho chê ta đấy. Ông này tư duy một chiều, chỉ biết nói đi mà không biết nói lại. Không biết tự mình phản biện mìn, phải biết so sánh nơi này nơi khác. Ông khen Đảng ta (Đảng của ộng) nhiều quá. Ông không thấy chính Đảng ta rước Tàu vào và mang họa mất nước hay sao?
    Ông Trọng sang Mỹ chẳng khác gì con rối, người ta hỏi một đằng (hỏi về nhan quyền) thì trả lời một nẻo (trả lời về nhân sinh). Hình ảnh ông Trọng lủn củn bên cạnh những chính khách Mỹ thấy buồn cười, ông ta giống như một đứa trẻ khôn trước một đám người lớn trưởng thành, thế thôi. Cái khôn của ông ta là cái khôn của đứa trẻ con đối với người lớn chứ không phải khôn của người lớn với nhau.
    Người lãnh đạo đất nước như ông Trọng mà không mất nước mới đáng ngạc nhiên.
    Có câu chuyện như sau:
    - Thưa bác. Bác bảo trước kia bác học ùng với thiếu tướng Trương Giang Long. Thế bác thấy hồi còn đi học, ông Long học có giỏi không?
    - Nếu ông ta học giỏi thì ông ta đã chẳng theo học ngành công an và trở thành thiếu tướng, tiến sĩ công an.

    Đọc bài này thì cảm nhận đầu tiên, cũng là cảm nhận bao trùm là sao trình độ của một ông thiếu tướng, TS Giám đốc một trường chính trị cao nhất của công an mà lại có kiến thức kém cỏi như vậy. Ông không có kiến thức bề dày lịch sử nên mới cho là TBT Trọng là đảng trưởng nước CS đầu tiên sang thăm Mỹ, ông quên hay chưa biết giữa thế kỷ trước thì Khơsutsôp đã được MỸ mời sang thăm rồi.
    Thời nay là thời @ thế giới phẳng mà ngài thiếu tướng TS nầy đéo mở ta mắt ra mà nhìn toàn cảnh thế giới mà cứ chỉ biết cục bộ. Ngài thiếu tướng không thấy rằng Trung quốc có biên giới với bao nhiêu nước, nhưng Trung quốc chỉ nhằm vào Việt Nam để xâm chiếm hay sao?
    Vì sao lại có hiện tượng ấy? Ngài thiếu tướng có cắt nghiã được không? Vì các nước khác đéo theo CNCS không có "4 tốt" như Việt Nam. Vạy để tranh nạn bị Trung quốc xâm lược thì vứt mẹ nó CNCS đi mà phải để đất nước này lên trên các đảng phái
    Ông thiếu tướng này có cái dũng cảm là nói lên một sự thực 100% đến đứa trẻ con 5 tuổi cũng biết, đó là Trung quốc có dã tâm từ lâu xâm chiếm bằng được Việt Nam. Có lẽ đây là điều đáng khen nhất đối với bài phát biểu này.
    Một điều nữa cũng gọi là có giá trị là ông nêu nên điều ông thủ tướng Phúc đưa ra quan điểm để dân tộc lên hàng đầu. Vậy xin hỏi ông:
    ÔNG CHO RẰNG DÂN TỘC LÊN TRÊN HÂY CÁI ĐẢNG CỦA ÔNG LÊN TRÊN?
    Nếu để dân tộc lên trên thì ta giữ được đất nước, còn nếu để Đảng của ông lê trên thì sớm hoặc muộn ta cũng bị mất nước về tay Trung cộng. Trong lịch sử đat nước ta 4.000 năm đấu tranh với Tàu, ta có thua đâu, vì ta đéo có Đảng CS. Nay nếu dẹp Đảng CS đi thì thằng Tàu sẽ không thắng được ta như lịch sử đã qua. Điều này thì ông đã nêu ra, nhưng còn một nửa ông chưa nêu, đó là NẾU CÒN ĐẢNG CS THI TA MẤT NƯỚC.
    Ông có dám nêu ra sự thật này không?
    Xin ông trả lời ngắn gọn một cêu là Đảng trên hay DÂN TỘC trên
    Đảng của ông đày rẫy Trịnh Xuân Thanh, Vũ Huy Hoàng, Hồ Thị Kim Hoa...
    Trong những câu ngu nhất của ông chính là câu sau: "Tôi nói câu chuyện Mỹ đó, thì tôi muốn minh chứng cho các đồng chí là những cái điểm nóng ở trong nước chúng ta nó có những cái nguyên nhân từ bên ngoài, và tôi thông qua cái việc này, bằng thực tiễn, tôi mới phân tích để các đồng chí thấy là Đảng ta giải quyết cái điểm nóng trong nước bằng những cái việc mà ứng xử ở bên ngoài như thế nào. Để các đồng chí thấy, thấy cái cách thức của Đảng và nhà nước chúng ta, là Đảng ta ứng xử rất tuyệt vời: "
    TUYỆT VỜI MÀ ĐỂ ĐẤT NƯỚC NHƯ MỘT CON NỢ VĨ ĐẠI. Ông hãy về miền Trung hỏi xem bà con ngư dân ra biển đánh cá thì bị tàu Trung quốc bắn giết, phá phách như thế naò? Tuyêt vời cái con TỰ DO.
    ÔNG THIẾU TƯỜNG NÀY NÓI HƯƠU NÓI VƯỢN GÌ THÌ NÓI NHƯNG CÁI CHỐT CUỐI CÙNG LÀ CÒN ĐANG CÒN MÌNH. Mà Đảng ta thì đựa vào Trung quốc, ông lộ ý đồ chống Trung quốc thì thằng Tàu nó để ông yên thân ở cái Học viện chính trị công an mà nói à?
    Ông này trông giống người Miền Nam bưng biền nhưng lại nói giọng Bắc kỳ, nội dung nói thì kỳ quặc quá đa.
    Nói tóm lại là trình độ người dân thế kỷ XX đã cao lên nhưng trình độ quan chức CS vẫn thế, tôi cho bài nói là bài nói vứt vào sọt rác, thế là xong, không cần bàn luận gì thêm.
    Ông tướng này muốn nói mà dân nghe thì xin ông hãy đi học trung tá Nguyễn Hữu Huân, trước cũng là công an như ông đấy.

    Nội dung bóc băng bài nói chuyện của giáo sư tiến sĩ Trương Giang Long trên Viet-studies:

    Toàn văn Bài phát biểu của Thiếu tướng Trương Giang Long, GĐ Học viện Chính trị CAND (Bóc băng)

    Toàn văn Bài phát biểu của Thiếu tướng Trương Giang Long, Giám đốc Học viện Chính trị CAND, tại một Lớp cập nhật kiến thức cho Cán bộ nguồn, năm 2016

    Việt Nam, Trung Quốc, Hoa Kỳ,...

    Trung Quốc, tôi xin thưa với các đồng chí là, không bao giờ từ bỏ dã tâm thôn tính chủ quyền của chúng ta ở Biển Đông. Không bao giờ từ bỏ giã tâm này. Mà cái này nó không phải chỉ là cái thời ông Tập Cận Bình này đâu, ông khác lên cũng sẽ như vậy thôi! Câu chuyện là bao giờ họ sẽ lấy và lấy bằng cách nào. Thưa các đồng chí, chính vì vậy mà chúng ta không loại trừ cái việc mà họ tìm mọi cách làm suy yếu từ bên trong. Chúng ta không loại trừ. Chúng ta phải nói rõ với nhau thế. Cho nên tôi xin nói với các đồng chí là, bọn xấu nó cài cắm, nó moắc ngoặc nó lôi kéo hồi xưa chỉ một vài người là đã nguy hiểm rồi, đã chết rồi. Bây giờ tôi thông báo với các đồng chí là nó đã có đến con số hằng trăm. Mà hàng trăm không phải chỉ là con số dừng lại ở hàng trăm, mà trăm này có thể cộng với trăm kia nữa chứ không phải chỉ trăm. Báo cáo với các đồng chí thế! Mà nếu chúng ta không phát hiện, không nghiêm trị thì...

    Xin thưa với các đồng chí là đầu năm, trong hội nghị tổng kết về cái bảo vệ an ninh quốc gia, thì cán bộ chủ chốt chúng tôi được nghe đồng chí lãnh đạo cấp cao của ngành thông báo là chúng ta đang theo dõi, đang nắm rất chắc, rất chặt những cái diễn biến của các phần tử cơ hội chính trị mà có cái mưu toan móc ngoặc cấu kết với bên ngoài, do bên ngoài moắc ngoặc cấu kết để mà lật đổ, chống phá chế độ chúng ta. Những cái bộ phận ấy nó là ngòi nổ cho các cuộc bạo loạn, cho các cái điểm nóng chính trị. Mà chúng ta đó, thưa với các đồng chí, không thể xem thường và coi nhẹ!

    Có người, sau khi những vấn đề với Trung Quốc nảy sinh, thì báo cáo với các đồng chí là, tôi xin nói lại là Trung Quốc xấu như vậy hay xấu nữa thì chúng ta cũng vẫn phải tìm cách chung sống thôi. Chỉ cố gắng phấn đấu làm sao để họ đừng xấu hơn. Nhá! Chứ bây giờ các đồng chí bảo là đổi Việt Nam đi chỗ khác hay đổi Trung Quốc đi chỗ khác là không bao giờ có rồi, vĩnh viễn mãi mãi là như thế này. Nó bất hạnh cho dân tộc chúng ta là sống bên cạnh một cái ông anh mà mức độ lòng tốt nó thấp, cái gen tốt nó thấp, cái gen không tốt nó vượt trội. Báo cáo các đồng chí là hiện nay họ đang khống chế chúng mình rất là kinh khủng; họ vào sâu, rất sâu hai ông hàng xóm của chúng ta rồi. Ông kia thì trở mặt hoàn toàn rồi. Đây là tôi nói ở trong nhà, nhá! Ông kia là xương máu chúng ta đổ chất đầy, miệng nói xoen xoét là: đời tôi, con tôi, cháu tôi, gia đình dòng tộc nhà tôi, tổ quốc tôi, đất nước tôi đời đời mãi mãi trân trọng ghi nhớ biết ơn; không có Việt Nam không có tôi, không có Việt Nam không có đất nước chúng tôi! Nhưng mà mồm nó nói thế, bên trong nó vẫn móc với thằng khác nó chơi mình. Cá nhân nó chơi mình thôi thì thưa các đồng chí là, chúng ta không dung thứ nhưng cũng còn có thể phải nghiến răng chấp nhận, nhưng mà bây giờ nó kéo cả quốc hội vào chống lại mình, kéo cả nhà nước chính phủ vào chống lại cái lợi ích cốt lõi nhất của chúng ta ở trên Biển Đông. Thì thưa các đồng chí, là vì thằng khác nó khống chế, chứ còn cá nhân một mình ông ta thì cho tiền không dám. Cũng như là cái cuộc chiến Biên giới Tây Nam, thưa các đồng chí, nhé, chấp 5 đời Pol Pot nó không dám phát động chiến tranh chống lại chúng mình. Nhưng mà ai, câu chuyện là ai đứng đằng sau, ai hà hơi, ai tiếp sức, ai cổ vũ, ai động viên, ai định hướng, ai xúi giục? Câu chuyện nó như vậy. Và một cái người anh em ruột của chúng ta... Lâu nay thì thưa các đồng chí là, chúng ta vẫn nói là "anh em", bây giờ nó giở chứng nó hỏi lại là thế thì "anh em thì ai là anh, ai là em?". Việt Nam mình thì cứ thằng nào đẻ trước, thấy mặt trời trước, đúng không, anh là mày, dưới là chú, chú em - đấy nó rõ như thế, nó minh bạch như thế. Thế lâu nay mình nước lớn hơn họ, thì không có nghĩa là mình nói là "tao anh, mày em", bây giờ nó hỏi ngược lại, có khi trong đầu mình nghĩ tình cảm “tao anh, mày em”. Bây giờ nó hỏi ngược lại thế thì ông nào là anh, ông nào là em?

    Tôi nói với các đồng chí, đây là tôi nói mở ngoặc riêng với các đồng chí, tôi nói rất thật, là bây giờ mừng vô cùng các đồng chí ạ! Đại hội XII, Đảng ta mới bừng tỉnh, mới ghi vào trong nghị quyết của mình là: mọi chủ trương đường lối đối ngoại của chúng ta đều phải lấy lợi ích dân tộc làm trọng và đều phải xuất phát từ lợi ích dân tộc. Bây giờ các bố - đây là nói trong nhà - mới té ngửa ra như thế là chết cha chúng mình mấy đời rồi. Mà cái này thì không trách ai được, là bởi vì các đồng chí là, trên thế giới này, tôi không biết nhiều nhưng tôi dám khẳng định với các đồng chí: dân tộc Việt Nam là một trong những dân tộc mà chơi với bạn tốt đến mức là còn cái quần xà lỏn cũng chơi. Không ai chơi với bạn tốt như chúng mình, thậm chí tốt đến cái mức là sẵn sàng biếu không, tặng không bạn một bà vợ của mình. Đấy, chơi tốt đến thế là cùng chứ còn gì tốt hơn!? Tất nhiên là lão ấy hồi ấy ông có hai, ba vợ thì mới tặng một bà; chứ chúng tôi bây giờ có mỗi một bà mà tặng thì chết! Chơi với bạn tốt đến như thế, thưa các đồng chí, cái câu chuyện Lưu Bình – Dương Lễ mà ông chẳng mang hẳn bà vợ ông ấy tặng bạn à?! Tặng không ông bạn một bà vợ, mà còn cho cả tiền đem theo nữa cơ mà. Thì Việt Nam chúng ta là, cái tốt với bạn cũng xuất phát từ lịch sử truyền thống. Tôi xin lỗi các đồng chí là, cái gì chúng mình cũng có cái truyền thống lịch sử cả, mà chúng mình dựa vào tổ tiên ông bà chúng mình làm nên đất nước giang sơn bây giờ. Thì cái điểm mạnh mà mình khai thác thì đã đành rồi, nhưng mà cũng có những điểm mình không mạnh, mình vẫn từ đấy.

    Cho nên là bây giờ, tôi nói xa hơn như thế về Trung Quốc, tức là họ gây sức ép rất ghê gớm. Mà bây giờ nó cũng chơi cái luật kinh tế thị trường, "mạnh về gạo, bạo về tiền" thôi, tất cả đều thắng. Nó nhá một phát thì ông Philippines là gần như quay 180 độ với cái cũ rồi. Câu chuyện là tiền! Cho nên các đồng chí phải nhớ là, nếu chúng ta để cho đất nước ở trong một cái nấc cứ lùng bùng thế này, mãi mãi trong đói nghèo, thì các cụ nhà mình dạy rất rõ "nghèo là hèn" thôi. Tôi nói là cơ thể lúc nãy, tôi muốn lưu ý các đồng chí đấy, nếu bây giờ mà thu nhập đầu người của chúng ta mà độ khoảng chừng 20 000, 30 000 USD, nhá, "đồ chơi" trong nhà chúng mình có, nhấn một phát chúng nó biết mình là ai thì thưa các đồng chí là, ba cái vụ điểm nóng này không có nhằm nhè gì mà phải quan tâm lo ngại nhiều. Câu chuyện nó là như vậy. Câu chuyện là nếu chúng mình mà, thôi thì, đây là nói ngoài lề để các đồng chí nghe, nếu bây giờ chúng mình có công nghệ cao nhấn một phát là chúng mày biết lễ độ là gì...

    Hôm qua trên đường đến đây tôi đọc cái thông tin về Nga. Báo cáo các đồng chí là Nga bây giờ sản xuất một loại tên lửa mang đầu đạn hủy diệt lớn chưa từng có trong lịch sử loài người. Tốc độ bay 24 500 km/h. Chưa một cái loại tên lửa nào mà có tốc độ bay nhanh như vậy. Và ưu điểm của nó là gì? Một là, tốc độ rất nhanh; hai là, các phương tiện công nghệ kỹ thuật của đối hương không có khả năng phát hiện được; và ba là, mức độ hủy diệt, báo với các đồng chí là, gấp mấy ngàn, mấy chục ngàn lần cái quả bom nguyên tử. Ví dụ như người ta viết trên báo là, nếu bắn một phát thì toàn bộ NewYork là bị hủy diệt 3/4. Nếu bắn 1 quả là 3/4 bị hủy diệt. Vì sao mà Nga phải tiết lộ thông tin cơ mật này? Là bởi vì Mỹ đang ép Nga rất là quyết liệt, xung quanh cái vụ Ukraine và cái vụ Syria. Cho nên Nga phải móc đồ chơi ra, công khai hóa cho mày biết. Mày ngon thì mày cứ đụng đi! Chứ nếu mà, nói trộm vía mà các cụ nhà mình ngày xưa mà kha khá một chút mà chuẩn bị cho chúng mình có được một cái góc như thế thì bây giờ con cháu, mày nóng thế này chứ nóng nữa tao cũng dội nước cho mày nguội tươi. Thế nhưng câu chuyện là chúng ta không có cái đó.

    Cho nên là, chúng tôi đang tập trung nghiên cứu, báo cáo với các đồng chí là, là bảo vệ tổ quốc, là "độc lập", bây giờ hiểu thuật ngữ “độc lập” là gì, độc lập là độc lập thế nào? Cho nên là về sau này, càng lớn lên càng đọc càng nghiên cứu tôi mới thấm vô cùng cái câu nói của bác Võ Văn Kiệt, bác nói rằng là: khi nào mà Đảng ta thật sự độc lập được về đường lối thì bấy giờ đất nước có những chuyển biến tích cực. Cho nên thân phận của một nước yếu...

    Thế thì có người nói là bây giờ, trong tình hình như vậy thì thôi, theo cha nó Mỹ đi, để giải quyết vấn đề Biển Đông. Tôi xin lỗi các đồng chí là, thay bằng vào cái hang hùm thì sang hang cọp. Xui nhau thế! Câu chuyện là chúng ta phải độc lập, và hiểu cái thuật ngữ "độc lập" thế nào trong bối cảnh hiện nay. Chúng ta nghiêng về bất cứ chỗ nào, thưa các đồng chí, cũng đều thất bại hết. Thế thì bây giờ đó, tôi nói cái ý thứ hai là họ gây sức ép với chúng ta. Nếu mà chúng ta ngoan ngoãn, mà đi theo sự chỉ bảo của họ, thì chúng ta có cơ may là ổn định, bình yên. Còn nếu mà chúng ta không đi theo quỹ đạo của họ thì lập tức là bắt đầu nổi lên những điểm nóng. Tôi lấy ví dụ như vấn đề tôn giáo, vấn đề dân tộc, vấn đề dân chủ, nhân quyền,... Mỹ luôn luôn sử dụng như là công cụ phương tiện để mà gây sức ép. Ở các nước khác thì nó đánh bằng vũ lực, bây giờ nó đánh ta không được rồi thì nó dùng những công cụ này để nó gây sức ép với chúng ta. Tôi kể câu chuyện như thế này để các đồng chí thấy là mưu đồ của họ thế nào:

    Ông đại sứ quán mới của Mỹ, trước khi sang nhậm chức thì có đến thăm xã giao Bộ Công an của chúng tôi, mà cụ thể là thăm đồng chí Tô Lâm - lúc bấy giờ anh là Thứ trưởng phụ trách an ninh của đất nước ta. Khi đến nói chuyện với anh thì anh khuyên ông ấy là "ngài sang làm đại sứ lần này thì đừng đi theo vết xe đổ mà những người tiền nhiệm của ngài đã từng đi!". Các ông đại sứ quán trước đó sang Việt Nam làm gì hả các đồng chí? Nó chủ tâm là đi móc ráp các phần tử bất mãn, các phần tử cơ hội chính trị có quan điểm khác lạ chống đối chúng ta. Để làm gì đấy? Nó xâu chuỗi cái lũ này lại thành một lực lượng, gây sức ép chúng mình. Nó đi đến các cái vùng đồng bào dân tộc, nó cho người đến, thông qua các cái tổ chức từ thiện mà chúng ta gọi là NGO đấy các đồng chí, để nó đến nó thâm nhập nó móc ráp, nó xây dựng, nó nhen nhóm cơ sở. Cũng là những cái phần tử bất mãn chống đối và một bộ phận người dân không nhận thức được, không thấy rõ được cái tâm địa độc ác nham hiểm. Cho tiền, tạo điều kiện hỗ trợ, kể cả cái việc tung hô về mặt chính trị xã hội để mà thu phục lôi kéo họ. Rồi gặp gỡ các cái tín đồ, các loại tôn giáo khác nhau để mà kích hoạt, để mà tập hợp quy tụ lực lượng. Thế nếu mà chúng ta mà mạnh, quan hệ chúng ta với họ mà tốt, thì lực lượng này nó đứng im, nó ngồi tại chỗ. Còn quan hệ chúng ta với họ mà có vấn đề gì đấy trục trặc, mục tiêu đặt ra, ý đồ mà họ không đạt được, nhất định họ dùng lực lượng này làm cái ngòi nổ xung kích gây ra cái điểm nóng chống lại chúng ta. Cho nên vì vậy mà đồng chí Tô Lâm cảnh báo cái ông đại sứ này là "ngài không được phép đi theo cái vết xe đổ mà những người tiền nhiệm của ngài đã từng đi!".

    Các đồng chí biết lão ta ứng xử thế nào không? Ông ta cười rất tươi: "Cám ơn đồng chí Tô Lâm!", và ông ta nói với đồng chí Tô Lâm là: "Vâng thưa ngài! Tôi nhất định lần này sẽ không đi theo vết xe đổ của những người tiền nhiệm của tôi đã từng đi. Bởi vì con đường mà chúng tôi đã từng đi chỉ dẫn nước Mỹ tới thất bại thôi” - khẳng định như vậy cơ mà các đồng chí! - “Cho nên sứ mệnh của tôi, nhiệm vụ của tôi, trọng trách của tôi lần này sang Việt Nam là phải tìm mọi cách để mà hàn gắn, để mà nâng cấp cái mối quan hệ Việt Nam và Mỹ. Định hướng sang một cái trang mới, trong đó chúng tôi đặc biệt quan tâm chú ý đến cái việc tạo điều kiện cho tuổi trẻ hai nước Việt Nam và Mỹ gắn kết với nhau, quan hệ với nhau; cho phép mở rộng để có rất nhiều thanh niên Việt Nam sang Mỹ du học tại các trường đại học của Mỹ. Và mong muốn chân thành của chúng tôi là: những cái gì mà mấy chục năm nay nước Mỹ không làm được ở trên đất nước này, thì con cháu của các ngài, thế hệ trẻ Việt Nam trong tương lai, nó sẽ giúp nước Mỹ thực hiện được giấc mơ của người Mỹ.”

    Thưa các đồng chí, một cuộc tuyên chiến rất sòng phẳng rõ ràng: cái gì thế hệ những người Mỹ bây giờ không làm được thì thế hệ trẻ Việt Nam trong tương lai, nó kỳ vọng là con cháu chúng ta sẽ làm được điều đó. Và tôi xin thưa với các đồng chí là họ chuẩn bị hết rồi, họ đang chuẩn bị từ bây giờ; họ chuẩn bị rất công phu, rất bài bản, mà nếu chúng ta không biết trước để ứng phó thì... Câu chuyện, thưa các đồng chí, bây giờ về mặt chiến lược, Mỹ mong muốn đến vô cùng có một Việt Nam nằm trong quỹ đạo liên minh của Mỹ, để đảm nhiệm sứ mệnh xoay trục châu Á mà Mỹ đang triển khai.

    Thưa các đồng chí là, lâu nay chúng ta thấy rất rõ quan hệ Việt Nam và Nhật là quan hệ tốt, đặc biệt tốt. Chúng ta không những là xác lập đối tác chiến lược mà chiến lược toàn diện, không những là toàn diện mà là toàn diện sâu rộng; không những sâu rộng mà phải thiết thực, hiệu quả. Nghĩa là ngôn ngữ đó, trong quan hệ đó, những gì tốt nhất là chúng ta dùng cả rồi. Không có cái từ nào tốt hơn mà chúng ta không dùng trong quan hệ Nhật Bản và Việt Nam. Và trên thực tế, bạn cũng đã phối hợpvới chúng ta một cách rất nhiệt tâm, chân thành và có hiệu quả trên nhiều phương diện, trong đó kể cả lĩnh vực ở bên trong, an ninh quốc phòng của chúng ta. Tôi xin nói với các đồng chí như vậy! Nhưng mà câu chuyện là, thưa các đồng chí, nước Nhật là ai? Câu chuyện mà chúng ta phải trả lời: nước Nhật là ai? Nước Nhật là nước Mỹ thứ hai. Mỹ bây giờ vào Việt Nam được như Nhật thì khó lắm, nói vậy thì nói chứ lòng người chưa phải lúc nào cũng là yên bình khi đón tiếp Mỹ đâu, mặc dù bây giờ thái độ của Mỹ khác! Nhưng không phải Mỹ vào Việt Nam như Nhật Bản được. Về mặt chiến lược chúng ta phải nhận ra cái điều đó. Bây giờ chúng ta có cần, chúng ta cần có Mỹ không? Chúng ta rất cần các đồng chí ạ! Nhé! Chúng ta rất cần!

    Báo với các đồng chí là ở đây tôi nói trong phạm vi rất là hẹp, để các đồng chí biết nhé, giờ mà các ông cứ ghi, các ông đọc thế này mà nhiều người nghe thì tôi không dám nói. Tôi nói một thông tin. Các đồng chí theo dõi trên báo chí thì các đồng chí biết hết rồi:

    Trung Quốc rất hung hăng sau khi mà Tòa trọng tài tuyên án về cái phán quyết tranh chấp ở Biển Đông, và Trung Quốc đã chuẩn bị sẵn sàng. Họ dự định là chiếm lấy bãi cạn ngay tức khắc, và họ cũng cơi nới mở rộng như đã cơi nới mở rộng ở trong phạm vi chúng ta. Thậm chí là họ còn tính đến cái việc ngay lập tức tuyên bố thiết lập vùng cấm bay, ngay lập tức là sẽ đánh chiếm một số mục tiêu khác để dằn mặt, trong đó không loại trừ là có Việt Nam. Chuẩn bị sẵn sàng rồi. Nhưng mà họ biết được một cái thông tin, là thưa các đồng chí, 15 phút nếu Trung Quốc tuyên bố thì toàn bộ 7 cái đảo của Trung Quốc chiếm đóng trái phép trên quần đảo Trường Sa của Việt Nam lập tức sẽ trở thành bình địa ngay tức khắc, lập tức nó sẽ trở về vị trí ban đầu, nó bị xóa tên trên cái bản đồ quân sự chính trị của Trung Quốc. Thay đổi thái độ ngay, Trung Quốc thay đổi thái độ ngay. Cho nên bây giờ họ rất ngại là chúng ta ngả về đâu, nghiêng về đâu, họ ngại vô cùng. Cho nên các đồng chí thấy là trước khi đồng chí Tổng Bí thư của chúng ta sang thăm Hoa Kỳ, là họ mau chóng phải mời Tổng Bí thư của chúng ta sang thăm Trung Quốc. Lúc đầu là nó không mời đâu, nó chưa mời đâu, nó còn lắng nghe, còn theo dõi, còn đắn đo, còn cân nhắc, còn xem xét chán. Báo với các đồng chí là, ở đây tôi nói mở rộng thêm để các đồng chí nghe... Các đồng chí phải hiểu thật sâu cái nguyên nhân bên ngoài và bên trong, thì mới thấy được tình hình đất nước và mới giải quyết các cái điểm nóng chính trị xã hội, kể cả là an ninh tôn giáo bây giờ.

    Báo với các đồng chí là, nước Mỹ đó, tức là Trung Quốc họ không dự đoán hết được. Là bởi vì trong lịch sử chưa bao giờ nước Mỹ mời một cái nguyên thủ cộng sản nào sang thăm Mỹ. Lịch sử nước Mỹ chưa từng có. Kể từ khi có chủ nghĩa xã hội đến bây giờ, Liên Xô hùng mạnh như vậy, Trung Quốc hùng mạnh như vậy, nó cũng không mời ai. Cho nên Trung Quốc nó rất ngại. Ông ấy mới chuyển sang một cái xu hướng nhất thể, vì ông ấy muốn chơi với Mỹ mà. Trung Quốc, tôi không có thời gian nói sâu với các đồng chí, nếu mà có một cái chuyên đề... thì tôi sẽ nói thật sâu cho các đồng chí nghe cái chuyện Trung Quốc họ đi đêm như thế nào.

    Trung Quốc rất cần Mỹ. Mà tôi nói thật với các đồng chí là, cái cải cách đổi mới của Trung Quốc thành công như hôm nay có một phần là cũng dựa vào Mỹ. Dựa rất quan trọng bởi vì công nghệ ở đâu, tiền ở đâu, thị trường ở đâu nếu không có Mỹ hà hơi tiếp sức. Cho nên đánh Việt Nam là nằm trong cái chiêu kế mà Đặng Tiểu Bình thời bấy giờ nó chọn để nó có được Mỹ. Nói như vậy để các đồng chí thấy. Thế thì nó biết như thế, nó biết rằng là trong lịch sử nước Mỹ chưa bao giờ và không bao giờ mời Tổng Bí thư, mà có mời thì sang cũng là không thể đón tiếp theo nghi thức quy định của nhà nước Mỹ. Nhưng mà bây giờ thì thưa các đồng chí, tình báo nó đan xen thì nó biết thôi. Các đồng chí hình dung là: lần đầu tiên trong lịch sử của loài người, của chủ nghĩa xã hội, từ khi có nước Mỹ, mời đồng chí Tổng Bí thư của chúng ta sang, không phải với tư cách là một nguyên thủ quốc gia. Là lãnh tụ của một đảng, nhưng mà nước Mỹ chấp nhận đón đồng chí Tổng Bí thư theo đúng nghi thức của một nguyên thủ quốc gia, cấp cao. Đấy là cái tiêu chí thứ nhất. Tiêu chí thứ hai là, thưa với các đồng chí, đồng ý tiếp rồi nhưng mà câu chuyện là: tiếp ở đâu? tiếp ở chỗ nào?

    Tôi nói câu chuyện Mỹ đó, thì tôi muốn minh chứng cho các đồng chí là những cái điểm nóng ở trong nước chúng ta nó có những cái nguyên nhân từ bên ngoài, và tôi thông qua cái việc này, bằng thực tiễn, tôi mới phân tích để các đồng chí thấy là Đảng ta giải quyết cái điểm nóng trong nước bằng những cái việc mà ứng xử ở bên ngoài như thế nào. Để các đồng chí thấy, thấy cái cách thức của Đảng và nhà nước chúng ta, là Đảng ta ứng xử rất tuyệt vời.

    Tôi xin trình bày tiếp với các đồng chí là, khi mà Mỹ thỏa thuận mời đồng chí Tổng Bí thư của chúng ta sang, thì cái việc đầu tiên chúng ta phải khẳng định đây là một cái việc làm có thể nói là có ý nghĩa lịch sử, và như đồng chí Tổng Bí thư kết luận, là Mỹ chưa mời ai trong toàn bộ lịch sử nước Mỹ. Và sau khi đồng ý mời với một cái nghi thức tiếp như là tiếp một nguyên thủ cấp quốc gia, nghi thức cao nhất, thì câu chuyện là: bây giờ tiếp ở đâu? Lúc đầu thì họ nói với chúng ta là họ phải tiếp ở một cái chỗ khác, không phải là Nhà Trắng. Nhưng mà Bộ Ngoại giao của chúng ta đặt ra là: Không! Đã tiếp với nghi thức cao nhất là phải tiếp ở Nhà Trắng. Mà các đồng chí biết là Nhà Trắng là gì, là cái nơi mà nước Mỹ chỉ dành để tổ chức những sự kiện lớn nhất trong lịch sử. Và như vậy, tiếp đồng chí Tổng Bí thư của chúng ta tại cái Tòa Bạch Ốc tức là tiếp ở một cái nơi diễn ra những sự kiện quan trọng bậc nhất của nước Mỹ. Thế sau khi đồng ý tiếp đồng chí Tổng Bí thư ở Tòa Bạch Ốc rồi, thì câu chuyện tiếp theo là, vậy thì đó, là tiếp xong thì ra thông cáo chung hay là ra tuyên bố chung? Phía Mỹ nó hạ 1 cấp, nó bảo chỉ thông báo chung thôi chứ không có tuyên bố chung. Thế thì ta là kiên quyết không đồng ý. Nếu mà chúng tôi đến bàn luận với nước Mỹ những vấn đề căn cơ, nhá, cả quốc tế cả những vấn đề quan điểm của Việt Nam và Mỹ về những vấn đề quốc tế, lẫn quan điểm của Việt Nam và Mỹ về vấn đề quan hệ song phương, là phải ra tuyên bố chung.

    Thì tôi bí mật nói với đồng chí là trong cái chuyến đi của Tổng thống Barack Obama, thì các đồng chí thấy rằng là người ta nói đến một cái bông hoa hồng đằng sau Tổng thống Mỹ, với tư cách là một cố vấn an ninh quốc gia cho Tổng thống Mỹ, là người gốc Việt Nam. Thì anh em mình mới nói chuyện là: cái con mẹ này nó được giao chuẩn bị cái tuyên bố chung giữa ta và Hoa Kỳ. Trong quá trình chuẩn bị, thì thưa với các đồng chí là, anh em mình tìm mọi cách tiếp cận, để cố gắng khai thác cái yếu tố Việt Nam, để cho ngôn ngữ khái niệm trong bản tuyên bố chung này làm sao cho nó mềm mại, duyên dáng và có lợi cho chúng ta nhất. Thì các đồng chí thấy là, cả trong quá trình cô ta làm việc với các cái cơ quan chức năng của Việt Nam, không hề nói một câu tiếng Việt nào, toàn nói tiếng Anh. Nhưng mà sau khi chuẩn bị xong, đôi bên ký tắt rồi, ký tắt tức về nguyên tắc là xong rồi các đồng chí ạ, ra hai ông ký là chính thức thôi, còn công tác chuẩn bị là từ bên trong - thì cô ta mới nói một câu tiếng Việt, nói rành rọt như Việt Nam, là bởi vì người Việt Nam mà, nói rất chuẩn, tiếng Nam Bộ như mình. Nói với anh em mình là "tôi chỉ có một nghĩa vụ duy nhất là phục vụ vô điều kiện lợi ích của nước Mỹ". Nói bằng tiếng Việt. Đau như thế mà! Một khi mà người ta đã từ bỏ, đã phản bội rồi thì câu chuyện ở phía đằng sau là cực kỳ nguy hại. Thế và thưa với các đồng chí là, ở trong cái tuyên bố chung ấy có rất nhiều điểm mà sau này nếu có thời gian thì phân tích các đồng chí nghe, là rất có lợi cho chúng ta.

    Bây giờ báo cáo với các đồng chí là trong 5 nước thường trực Hội đồng Bảo An Liên Hợp Quốc thì ta đã bình thường hóa quan hệ, và đã ngồi ở mâm trên rồi. Hồi xưa họ ở trên mình ngồi dưới, bây giờ là ăn cùng mâm, ngồi cùng bàn với các thành viên thường trực Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc, ngồi mâm trên, mâm cao. Mà cũng phải nói thật là thời của các cụ thì không bao giờ có thể mơ ước cái việc này, nhưng mà chúng ta thế hệ đi sau, con cháu làm được cái việc vĩ đại như vậy. Nhưng mà sau khi mà thỏa thuận, đồng ý là tuyên bố chung thì vấn đề phía sau là, thế thì chiêu đãi đoàn ta là chiêu đãi ở đâu? Thì thưa các đồng chí là, ta cũng phải ra tối hậu thư với phía Hoa Kỳ là phải chiêu đãi ta ở cái nơi trọng thể nhất mà nước Mỹ đã từng chiêu đãi các nguyên thủ quốc gia khác, ta mới chịu. Và sau 4 cái tiêu chí mà ta ra điều kiện, chính phủ Hoa Kỳ đồng ý chấp thuận với chúng ta rồi, thì có một cái đề nghị thứ năm là tổng thống Barack Obama của Mỹ phải sang thăm đáp lễ đồng chí Tổng Bí thư của ta. Thì báo cáo với các đồng chí là, ông ấy đồng ý nhưng mà ông ấy lại nêu ra một cái lịch trình của ông ấy là: ông ấy sang G7 trước, ở Nhật trước, rồi xong G7 ông ấy mới đi sang thăm Việt Nam. Ta cũng đặt điều kiện với phía Hoa Kỳ là: Không! Ông phải sang thăm Việt Nam trước, rồi từ Việt Nam ông mới đi đến G7, rồi ông đi về, chứ chúng tôi không chấp nhận ông đi đến G7 rồi mới đi sang Việt Nam. Nghĩa là, chuyến thăm sang Việt Nam đáp lễ Tổng Bí thư của chúng ta phải là chuyến thăm chính thức, danh chính ngôn thuận chứ không có cái kết hợp tay đôi tay ba gì ở đây cả.

    Tôi muốn nói như vậy với các đồng chí để thấy là gì? Thấy được cái thế của ta bây giờ với Mỹ là một thế hoàn toàn khác. Vì sao mà chúng ta có được một thế khác như vậy với Mỹ? Một là, Mỹ vô cùng cần chúng ta; hai là, trong các cái nhân tố mà Mỹ phân tích về Việt Nam đó, thì Mỹ cũng thấy rất rõ không có một đảng phái chính trị nào có thể lãnh đạo quản lý đất nước bằng Đảng Cộng sản Việt Nam.

    Cho nên hôm qua, trong cái thông cáo về chuyến đi của đồng chí Đinh Thế Huynh, Thường trực Ban Bí thư gặp Bộ trưởng Ngoại giao Hoa Kỳ đó, nước Mỹ nói rất rõ là quan hệ với Đảng Cộng sản Việt Nam là một kênh quan hệ quan trọng về ngoại giao. Câu chuyện là như vậy. Câu chuyện là, người ta biết rất rõ là dùng vũ lực để mà đánh chúng mình không được, không ổn, không thu phục được chúng mình; dùng bao vây cấm vận cũng không thể mà khống chế đè bẹp được chúng mình rồi. Bây giờ Mỹ phải dùng một phương cách khác, lôi kéo Việt Nam về phía Mỹ, tạo mọi điều kiện để Việt Nam cùng chung đội hình với Mỹ để mà chống lại Trung Quốc. Báo với các đồng chí là, họ biết rất rõ rằng là chỉ có Việt Nam mới có thể chống lại được Trung Quốc thôi. Lịch sử 23 cuộc chiến tranh mà dân tộc Việt Nam phải đối đầu có 21 cuộc chiến tranh chúng ta phải đối đầu với Trung Quốc rồi, chưa bao giờ Trung Quốc thắng được Việt Nam, kể cả cái việc Trung Quốc có mặt đô hộ đất nước này dân tộc này 1000 năm, cũng vẫn không thể thắng được.

    (Viet-studies)