Không có gì "tự nhiên xảy ra" cả!!!

  • Bởi Admin
    16/02/2017
    1 phản hồi

    Võ Xuân Sơn

    Một cháu học sinh lớp 2 bị gãy xương đùi trong giờ ra chơi tại một trường tiểu học ở Hà nội.

    Cháu nói bị xe hơi chở cô hiệu trưởng đụng, nhưng từ cô hiệu trưởng đến các giáo viên, từ những học sinh cùng ra chơi đến tất cả, đều cho rằng cháu kia tự ngã, và chẳng có xe hơi nào đi vào trường khi cháu bị gãy chân cả. Và cuối cùng thì người ta tìm ra cả chiếc xe lẫn tài xế đã đụng cháu bé. Lạ lùng hơn nữa, đúng là có cô hiệu trưởng ở trên xe.


    Phiếu khảo sát học sinh toàn trường sau vụ việc, 100% khẳng định không thấy ôtô nào vào trường gây tai nạn.

    Dư luận xôn xao, ồn ào. Người ta lên án cô Hiệu trưởng, lên án các giáo viên, lên án những học sinh, rằng họ dối trá, vô liêm sỉ, rằng họ hèn nhát, ích kỉ, chỉ vì miếng cơm manh áo, hay vì sự yên ổn của bản thân mà sẵn sàng dối trá, sẵn sàng ủng hộ cường quyền, đè bẹp tâm hồn trẻ thơ của một cháu học sinh lớp 2.

    Thực ra thì đây là một vụ việc rất nhỏ, thiệt hại vật chất xảy ra, bao gồm cả thương tích cho cháu bé, cũng đã được khắc phục. Về mặt bản chất sự việc, thì đây không phải lần đầu tiên chúng ta biết đến những kẻ dối trá, trơ trẽn, vô liêm sỉ. Đây cũng không phải lần đầu tiên chúng ta biết đến những kẻ hèn nhát, ích kỉ, chỉ vì miếng cơm manh áo, hay vì sự yên ổn của bản thân mà sẵn sàng dối trá, đứng về phía cường quyền, đè bẹp người yếu thế.

    Đã chẳng từng có những kẻ trắng trợn tuyên bố, và hàng triệu kẻ phụ họa, rằng ở Việt nam làm gì có thất nghiệp, tỉ lệ thất nghiệp chỉ tí ti. Đã chẳng từng có hàng trăm vụ nghi phạm chui vào đồn công an tự tử bằng dây giày, tự đập đầu cho đến chết...

    Không phải chỉ có một kẻ nói rằng thủy điện xả lũ đúng qui trình, còn chuyện nước lũ là tại trời. Thậm chí, điệp khúc này chúng ta quen đến nỗi chỉ cần nghe đến lũ là biết nó sắp được phát lại. Và phụ họa theo, còn có cả những nhà, tự gọi, hay được phong là nhà khoa học, kể cả những cơ quan bảo vệ môi trường.

    Chẳng phải là từng có người khẳng định, rằng làm gì có lệnh không cho các chiến sĩ Gạc ma mang vũ khí. Chẳng phải là có người đã từng nói, rằng chúng ta không bị mất một miếng đất biên giới nào vào tay quân Trung quốc xâm lược...

    Chẳng phải là bao nhiêu kẻ đã tung hô, rằng chúng ta có những cuộc bầu cử thật sự tự do, dân chủ. Chẳng phải ngày nào, nơi nào mà không có những dòng khẩu hiệu: do dân, vì dân, học tập và làm theo tấm gương vĩ đại...

    Hay là khi biển Hà tĩnh và các tỉnh miền Trung bị đầu độc, có những kẻ đã khẳng định, biển không sao, tắm đi, hải sản không sao, ăn đi. Để rồi sau đó, họ tiếp tục khẳng định, rằng cái nhà máy thép ở Cà ná chắc chắn sẽ không gây ra thảm họa môi trường, lấy cả chức ra để cá cược.

    Hoặc ngay mấy hôm nay thôi, có người vẫn cứ khẳng định rằng, bà con Hà tĩnh và các tỉnh miền Trung, nơi bị ảnh hưởng nặng nề bởi thảm họa môi trường, bị ai đó xúi giục, chứ không phải là họ bức xúc và muốn kiện Formosa, kẻ gây ra thảm họa cho cuộc sống của họ và cả chúng ta.

    Trong một thời đại mà sự dối trá lên ngôi, sự vô liêm sỉ trở thành thời trang, sự hèn nhát và ích kỉ trở thành lẽ sống, mà vẫn có kẻ huyênh hoang, rằng đó là thời đại rực rỡ, thì tất cả những hệ quả như câu chuyện ở cái trường tiểu học kia là tất yếu. Rõ ràng đến thế là cùng.

    Hãy thôi lớn tiếng lên án cô Hiệu trưởng kia. Chẳng qua, cô ta cũng chỉ là sản phẩm của nền giáo dục sáng suốt, tài tình mà thôi. Sự dối trá, vô liêm sỉ, tính hèn nhát, ích kỉ... không tự nhiên sinh ra.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Tên tác giả viết:
    Hãy thôi lớn tiếng lên án cô Hiệu trưởng kia. Chẳng qua, cô ta cũng chỉ là sản phẩm của nền giáo dục sáng suốt, tài tình mà thôi. Sự dối trá, vô liêm sỉ, tính hèn nhát, ích kỉ... không tự nhiên sinh ra.

    Đúng, cô "Hiệu trưởng" kia là sản phẩm của một xã hội vô Luật pháp, vô Kỉ cương, một xã hội với quan điểm sống " Vật chất quyết định Ý thức". Khi vật chất quyết định ý thức thì không còn chỗ cho Lương tâm, cho lòng Trung thực- với chính mình và với người khác.
    Cô cùng đồng nghiệp đã tiếp tục " đào tạo, sản xuất " ra những sản phẩm như cô: Khi những đứa trẻ bị bắt buộc làm phiếu khảo sát, trong sự kiểm soát của các "thầy cô giáo", thì những đứa trẻ này sẽ quen nếp gian dối, sẽ coi gian dối là chuyện "thường ngày ở huyện", sẽ là bản chất, như bản chất của cái gọi là thầy cô giáo của trường tiểu học này.

    Tôi cho rằng, nếu không lên án cô và đám đồng nghiệp- thì họ sẽ tiếp tục vô liêm sỉ, sẽ không chùn tay trong tương lai.
    Tuy nhiên, không chỉ lên án cô cùng đám "thầy cô" của trường này mà mỗi người trong chúng ta phải tự lên án chính bản thân, đã - không chỉ- cúi đầu chấp nhận- mà còn tiếp tay- qua nhiều hình thức khác nhau- tạo ra hệ quả kéo dài từ bao nhiêu năm- không hề có dấu hiệu sẽ chấm dứt.

    Hãy lên tiếng- theo cách của bạn- với lòng chân thành, trung thực- vì những thái độ gian dối, xảo quyệt, đóng kịch sẽ lộ ra - sớm hay muộn mà thôi.
    Xin đừng cổ vũ, bao che cho Độc tài, biện bạch lý giải cho những cái xấu của xã hội, diễn ra hằng ngày ở VN.

    Hãy tự thay đổi, hãy hướng Thiện, để góp phần thay đổi Xã hội Việt Nam, để VN còn cơ hội vươn lên.

    Vật chất KHÔNG quyết định Ý thức.

    Nguyễn Jung

    Tên tác giả viết:
    Trong một thời đại mà sự dối trá lên ngôi, sự vô liêm sỉ trở thành thời trang, sự hèn nhát và ích kỉ trở thành lẽ sống, mà vẫn có kẻ huyênh hoang, rằng đó là thời đại rực rỡ, thì tất cả những hệ quả như câu chuyện ở cái trường tiểu học kia là tất yếu. Rõ ràng đến thế là cùng.

    Đúng vậy, không chỉ ở trường tiểu học này mà ở mọi nơi, mọi lúc trên toàn cõi Việt Nam, chỉ bị phơi bày, khi sự thật song hành với lương tâm.

    Tất cả những gì đã, đang xẩy ra là một quá trình của những sự kiện liên kết nhau, trong quá khứ, hiện tại.
    Như tựa đề bài chủ: KHÔNG có gì tự nhiên xẩy ra cả.

    Nguyễn Jung