Hành trình công lý - hay là sứ mệnh của chúng ta

  • Bởi Admin
    15/02/2017
    1 phản hồi

    Trịnh Anh Tuấn

    Sáng 15/2/2017, sau một đêm nghỉ lại tại giáo Đông Tháp, Linh mục Nguyễn Đình Thục thông báo Toà giám mục yêu cầu bà con ngư dân Giáo xứ Song Ngọc trở về. Hồ sơ kiện Formosa sẽ được linh mục Nguyễn Đình Thục đại diện mọi người gởi đến toà án Thị xã Kỳ Anh, Hà Tĩnh. Dưới đây là bài viết của blogger Trịnh Anh Tuấn, người đã tham gia cùng đoàn đi khiếu kiện từ điểm ban đầu:

    Vậy là những lá đơn khởi kiện Formosa của người dân vùng biển Quỳnh Lưu đã không thể gửi được. Thay vì gửi được đơn, họ đã nhận được những màn dùi cui, đấm đá, đòn thù tàn bạo từ phía chính quyền của những người cộng sản. Máu, nước mắt, những giọt mồ hôi mặt chát đã tuôn xuống. Thật khó thể kìm nén nỗi xót xa, căm giận cho sự kiện đẫm máu ngày hôm qua. Hành trình công lý (Justice March) đã không thể đi đến cuối, và đã trở thành hành trình máu. Quãng đường 180km đã dừng lại con số 20.

    Đêm trước ngày đi kiện, tôi đã ngồi với người hướng dẫn gần 1000 người dân khởi kiện là linh mục Nguyễn Đình Thục. Khi nghe tin tất cả những nhà xe được thuê chở dân đi kiện đều bị đến nhà doạ dẫm, ngăn chặn và không thể thực hiện được hợp đồng, cha Thục đã nghĩ đến chuyện phải đi bộ nếu người dân quyết tâm đi kiện. Và tôi đã kể cho cha Thục nghe về Hành trình muối (Salt March) của Gandhi năm 1930 khi chống lại đạo luật về muối cho người Ấn Độ, về Hành trình Selma của Martin Luther King năm 1965 đòi quyền tự do bầu cử cho người da đen Mỹ , về hành trình đòi đất đai năm 2005 của người dân bị mất đất ở Philippines. Tôi nghĩ rằng nếu cuộc hành trình diễn ra với sự ôn hoà, đẹp đẽ thì dẫu vẫn gặp nhiều khó khăn, nhưng chính quyền của những người cộng sản không có lý do để sử dụng bạo lực với những người dân đang thực hiện cái quyền tối thiểu nhất mà những chế độ cổ xưa nhất cũng phải công nhận, đó là quyền thưa kiện khi bị người khác gây thiệt hại cho mình. Nhưng tôi đã lầm.

    Suốt cuộc hành trình diễn ra, tôi ngồi trên chiếc xe ô tô của cha Thục đi phía sau đoàn do một người khác lái. Cha Thục đã xuống đi cùng đám đông đi kiện. Vì sợ người dân đi không đúng luật, gây ách tắc giao thông, cha Thục đã phải cầm loa; lúc thì đi bộ, lúc thì đi xe máy để hướng dẫn đoàn đi. Theo quan sát của tôi, đoàn người đi hết sức ôn hoà, cố gắng hết mức để không gây tắc nghẽn giao thông. Điều làm tôi hết sức cảm động là cứ đi khoảng một vài km thì lại có một nhóm người dân đứng hai bên đường mang nước, bánh kẹo, đồ ăn ra tiếp sức cho đoàn. Những tấm lòng đó khiến đoàn người đi bộ trong giá lạnh, mưa phùn cảm thấy hết sức ấm lòng và vững tin vào việc làm của họ.

    Vậy mà con đường đi lại trở thành một cuộc chuyến đi đầy máu và nước mắt. Buổi chiều sau khi nghỉ trưa, tôi ngồi cạnh cha Nguyễn Đình Thục bên hông nhà thờ Yên Lý nơi đoàn người dừng lại nghỉ tạm. Tôi đưa cho cha đọc bài viết của Luật sư Lê Công Định về hành trình đi kiện hôm nay. Luật sư Định cũng nói về hành trình muối của Gandhi và so sánh Gandhi với cha Thục. Cha cười và nói: "Như thế, cha bất đắc dĩ trở thành người nổi tiếng rồi!". Tôi bảo cha: "Có lẽ đó là sứ mệnh của cha rồi". Cha nói với tôi: "Chắc rằng mỗi người sinh ra đều có sứ mệnh của mình".

    Và lớn hơn, dân tộc nào cũng như thế. Dân tộc nào sinh ra đều có sứ mệnh của nào đó. Và quan trọng, họ phải thực hiện sứ mệnh của mình. Lịch sử đất nước này là một dân tộc nhỏ bé bên cạnh một dân tộc đông đúc, thường xuyên muốn thôn tính mình. Những thế hệ cha ông đã làm xong sứ mệnh của họ. Sứ mệnh của chúng ta bây giờ là phải chịu đựng một chế độ cầm quyền dung dưỡng đầy tội ác, bất công và tàn bạo. Một nhóm người đứng đầu quốc gia luôn đặt lợi ích của cá nhân, của đảng phái của họ hơn lợi ích của đất nước, của người dân. Vì tình anh em của họ, họ sẵn sàng bỏ đi những sinh mạng của ngư dân ngày đêm bám biển đảo quê hương. Vì 16 chữ vàng, họ đục bỏ khỏi sách giáo khoa cuộc xâm lăng của giặc làm 6 vạn sinh mạng đồng bào mình nằm xuống. Vì lợi ích, họ đã để mấy trăm ngàn ngư dân chết mòn trong một vùng biển chết, và của cả thế hệ tương lai.

    Và có lẽ, đó là sứ mệnh của chúng ta. Thực hiện sứ mệnh đó hay không, là lựa chọn của dân tộc này; hoặc là lụi tàn như loài cỏ dại.

    15.2.2017

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Bài này viết ngắn gọn, xúc tích. Thấy bà con đi đòi công lý mà bị hành hung, thế thì làm gì còn cái công lý ở cái xứ sở này. Nhà cầm quyền đã sai làm cho bà con phải đi bộ hàng trăm cây số để khiếu kiện thì lại bị đàn áp thế là chính quyền đã thêm một cái sai nữa. Cứ sai chồng chất sai thì còn sai đến bao giờ, người dân kiện Formosa, chính quyền đã hy sinh quyền lợi của người dân mình để bênh vực cho ngoại bang thì rõ ràng lộ diện bán nước rồi còn gì nữa.
    Cái đoạn kết này viết rất hay: "Một nhóm người đứng đầu quốc gia luôn đặt lợi ích của cá nhân, của đảng phái của họ hơn lợi ích của đất nước, của người dân. Vì tình anh em của họ, họ sẵn sàng bỏ đi những sinh mạng của ngư dân ngày đêm bám biển đảo quê hương. Vì 16 chữ vàng, họ đục bỏ khỏi sách giáo khoa cuộc xâm lăng của giặc làm 6 vạn sinh mạng đồng bào mình nằm xuống. Vì lợi ích, họ đã để mấy trăm ngàn ngư dân chết mòn trong một vùng biển chết, và của cả thế hệ tương lai."
    Về chính quyền thì như thế, nhưng về phái bà con, đã có nhiều vụ đấu tranh thế này mà sao chưa rút kinh nghiệm.
    1- Trước khi tổ chức đi kiện thì sao không báo cho các đại sứ quán nước ngoài biết như đại sứ quán Đức, Thụy Sĩ và Mỹ...để họ chứng kiến, có thể sự có mặt của người nước ngoài thì CS không dám mạnh tay trấn áp . Phải nhờ quốc tế can thiệp.
    2- Hai là nên đeo băng hoặc dải nơ để phân biệt người của ta và bọn côn đồ giả danh trà trộn quấy phá, công an lấy cớ đàn áp.
    3- Nó trả trộn vào ta thì ta trà trộn vào nó, cứ cắt cử những người biết ăn nói, trả trộn vào chúng rồi rỉ tai thuyết phục chúng làm điều hay lẽ phải, nhẹ nhang mà thấm thía, gợi nên tình đồng bào đồng loại, sao nỡ tàn nhẫn dã man rồi có ngày quả báo.
    4- Nên tách người ra khỏi đoàn để quay phim hoặc chụp ảnh, khi chúng có đánh đập thì người ngoài đoàn có thể quay phim chụp ảnh được.
    5- Có điều làm tôi rất lạ là các vị tu sĩ có trình độ, nói thì cả hàng nghìn hàng vạn giáo dân đều nghe theo, vậy mà sao các vị không nói đủ sức thuyết phục bọn công an và dân phòng? Phải nói thế nào để nói "phải củ cải cũng nghe" chứ.
    6- Cần phải gửi đơn đến các cơ quan nhà nước và báo chí để biết tình trạng công an đàn áp, cứ làm dù họ có muốn bịt tai cũng không được.