Nỗi cô đơn của người trí thức

  • Bởi Admin
    05/02/2017
    4 phản hồi

    Luật sư Luân Lê

    Khi nghe đến hàng trăm nghìn những sinh viên trẻ Hồng Kông, rồi hàng chục vạn người trẻ Hàn Quốc xuống đường biểu tình phản đối lãnh đạo cao nhất của chính quyền nước họ phải từ chức và chịu điều tra độc lập, phải trao trả quyền lực độc lập về cho nhân dân, tôi thấy đau đớn cho sự im lặng trong thân phận bé mọn của giới trẻ và sinh viên Việt Nam mình.

    Hôm nay, sinh viên luật ở Mỹ lại có một hành vi chính trị được coi là quyền đương nhiên đến mức bình thường của một con người mà bất kỳ một công dân Hoa Kỳ nào cũng đều có thể thực hiện - họ chung tay đâm đơn kiện tân Tổng thống Donald Trump ra Toà án bảo hiến để chống lại sắc lệnh vừa mới ban hành của ông ấy khi họ cho rằng nó có dấu hiệu vi phạm vào Hiến pháp nước này. Tôi lại tự đặt câu hỏi, giới trẻ và sinh viên luật của chúng ta đang làm gì và ở đâu khi đất nước cần đến? Chúng đang hưởng thụ và học tập những thứ học thuật cao siêu nào mà không nhìn thấy những thảm trạng trên đất nước mình trong tình cảnh vi phạm pháp luật một cách hiển nhiên và đầy rẫy trước mắt mỗi ngày?

    Chúng đang học để làm gì? Để bảo vệ điều đúng đắn và phụng sự quốc gia hay nhất mực im lặng rồi sẽ luồn lách để tìm kiếm cái niêu cơm cho đầy cái bụng và ấm cái tổ của mình sau này?

    Tôi hiểu nỗi cô đơn đến tột cùng của những người trí thức chân chính. Bởi lẽ, những tiếng nói của họ có thể lan toả và thuyết phục, đánh thức được những tâm hồn và lương tri xa lạ, không hề quen biết, nhưng thực sự đau đớn là những người thân quen và biết họ trong đời thường lại xem nhẹ, thậm chí chỉ trích hay dè bỉu những tiếng nói lương tâm của những người đang nhìn về và dành nỗi cảm thông cho đồng loại trên tổ quốc mình.

    Với người thân quen, họ nhận được sự ngăn trở và xa lánh, với người xa lạ, họ nhận được sự ủng hộ và quý mến, động viên. Những nghịch lý để tạo nên nỗi cô đơn đến cùng cực của người trí thức.

    Và còn nữa, đó chính là đặc tính rời rạc của giới trí thức Việt Nam, họ không có tinh thần chung, họ thường soi xét nhau, họ sợ người khác hơn mình, thậm chí sẵn sàng chà đạp nhau để mà thoả cái lòng ích kỷ của bản thân. Còn phần khác thì im lặng trong sợ hãi cốt để yên thân và nghĩ rằng đó là vì thế hệ con cháu để chúng được vô sự như cha mẹ chúng hôm nay.

    Tôi đi ra đường, ngồi những nơi tôi đến, thường thì tôi nghe được rất nhiều những lời nói phù phiếm, sáo rỗng, phô trương, khoe mẽ và chuyện nhảm nhí đời thường. Tôi không nghe thấy những lý tưởng hay những câu chuyện chia sẻ về đất nước mình hoặc phương cách để thay đổi chúng tốt hơn lên mà có cơ hội tìm kiếm tương lai cho đời mình của những người xung quanh.

    Tuổi trẻ và thế hệ trẻ của chúng ta đang ở đâu và làm gì? Họ học gì và nói gì với nhau trên tổ quốc đầy thương tổn và ngày càng khánh kiệt này?

    Họ chỉ lo mưu cầu đời mình mà không tính dựng xây đất nước.

    Họ không hiểu giá trị của họ nên thành ra trở nên như những công dân đầu gỗ trên mảnh đất quê hương dung dưỡng chúng.

    Ngẩng đầu lên, nhắm mắt lại mà tư duy, mà suy nghĩ và đau đớn với những phận người và mệnh đời. Để hiểu rằng đất nước này là của chính mình, do mình gây dựng và tạo lập nên, mà rồi sẽ trở thành di sản cho con cháu hưởng chung. Đừng cố kiếm tìm và ký sinh trên mảnh đất là tổ quốc của mình rồi âm thầm rời bỏ quê hương trong nỗi hèn mọn đến bạc nhược.

    Vì khi ra đi bằng nỗi hèn mạt, thì ở đâu bạn cũng chỉ có sự hèn mạt để sống mà thôi.

    Luật sư Lê Công Định: Nói đến hai chữ "trí thức", nhớ lại năm 2009 khoảng vài tháng sau khi bị bắt vào trại giam B34 của Bộ Công an, có lần ông đại tá an ninh, phó thủ trưởng cơ quan an ninh điều tra, người ký lệnh bắt tôi, đến mời tôi ra trò chuyện.

    Trong câu chuyện, ông bảo rằng: "Tôi rất thông cảm cho nỗi niềm của anh đối với vận mệnh đất nước, vì chúng ta đều là trí thức." Tôi không chú tâm lắm vào lời ông nói suốt buổi gặp, nhưng đến câu này, tôi phải quay lại nhìn ông, buông một câu: "Thế à?"

    Sau lần gặp đó, thú thật tôi thấy tởm lợm hai chữ "trí thức" ở Việt Nam, và không xem mình thuộc hàng ngũ "trí thức" nữa. Rồi cứ mỗi lần đọc đâu đó, hay ai nhắc đến giới trí thức hoặc thấy người nào tự nhận mình là "trí thức", tôi lại mường tượng ra ông công an "trí thức" đến trại giam gặp tôi năm nào. Thật buồn nôn!

    Từ khóa: trí thức, Luân Lê

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    CS tự hào nhìn xa trông rộng, nhưng cái xa là từ kế hoạch 5 năm này đén kế hoạch 5 năm khác, còn rộng thì có thể từ Mục Nam Quan đến Mũi Cà Mâu thôi. Vì thế cứ sau vài chục năm thì họ mới phát hiện ra cái sai quá khứ, lúc đó mới giải oan và sửa sai thì đã muộn.
    Có cái nhìn xa của họ có tính dự đoán sáng suốt là "Liên xô ngày nay là Việt Nam ngày nay". Điều này có thể đúng.
    Sau khi Liên xô sụp đổ thì họ (CS Việt Nam) dự tính nước Mỹ lãnh đạo toàn thế giới tư bản thì Việt Nam sẽ lĩnh trách nhiệm thời đại là lãnh đạo cả thế giới CS, thế là họ sang Trung quốc xin phép để đóng vai trò lãnh đạo thế giới, nào ngờ ông anh Trung quốc thông báo ngay cho Mỹ, thế là Mỹ ra lệnh cấm vận làm Việt Nam suýt "tiến lên" thời kỳ đồ đá và trở thành ngay ĐỒ ĐỂU.
    Thời nào thì cũng có những trí thức thức thời lên tiếng trước, nhưng CS không nghe mà diệt bằng được, hoặc là hãm hại, hoặc là thất sủng. Tất cả những hành vi tàn bạo và độc ác này đều bị CS bịt chặt, cấm báo chí lên tiếng.
    Nhưng thời kỳ này đã khác nhờ có internet, thế giới phẳng nên nhiều thông tin không bịt được nữa, chưa thời kỳ nào tiếng nói phản kháng lại nở rộ như thời kỳ này. Thế thì người trí thức sao đây? Vẫn có làn sóng ngầm chờ cơ hội nổi sóng, nếu chán nản bi quan là thất bại. Cân phải tìm ra biện pháp đấu tranh thích hợp, ôn hòa không đổ máu. Hết Cù Huy Hà Vũ này sẽ có Cù Huy Hà Vũ khác, hết Lân Thắng này sẽ có Lân Thắng khác, hết Bùi Hằng này sẽ có Bùi Hằng khác.
    Kiên trì, kiên trì và kiên trì, không đổ máu thì tốn thời gian, dù tốn thời gian còn hơn tốn máu xương của người Việt chúng ta. Hãy ươm ngọn lửa trong tim chớ ngày bùng phát thành đám cháy.
    Ai chiến thắng mà không hề chiến bại.
    Hôm nay một người lính giác ngộ, ngay mai một người lính khác giác ngộ, rồi sẽ đến ngày cả sư đoàn giác ngộ thì cả kho súng đạn thành bãi sắt vụn. Hãy học tập các nước Đông Âu, họ giác ngộ hơn ta, dân trí của họ cao hơn ta nên họ đi trước ta mấy thập niên rồi, cho dù kho vũ khí của Liên xô hồi ấy đã có vũ khi hạt nhân.
    Xem CS sợ cái gì? Xem ta dùng vũ khí gì để không đổ máu? Đây là cau hỏi đặt ra để các trí thức ngày đêm văt tay lên trán nghĩ ra.
    Tác giả viết: "Tôi đi ra đường, ngồi những nơi tôi đến, thường thì tôi nghe được rất nhiều những lời nói phù phiếm, sáo rỗng, phô trương, khoe mẽ và chuyện nhảm nhí đời thường."
    Nếu thấy thế thì hãy hỏi chính mình là tại sao không thuyết phục họ để họ hiểu ra vấn đề và tự suy nghĩ "quốc gia hữu sự thất phu hữu trách." Buồn bã và tự dằn vặt mình liệu có ích gì không? Chí nam nhi để đâu?

    Câu trả lời cho câu hỏi:
    "Tại sao người Mỹ và cả người Liên xô trước đây đều bảo người Việt Nam thiếu giác ngộ chính trị?"
    có thể như sau:

    Tại vì người Mỹ và cả người Liên xô trước đây nhận thấy là đa số người Việt Nam thường nêu lên câu hỏi rồi ngồi đợi ai đó trả lời thay vì tự tìm lấy lời giải đáp cho mình.

    thập niên 50,60 của thế kỉ trước,phe cộng sản cười chê bảo phe tư bản đang giãy chết,khó mà tồn tại lâu
    thế nhưng đùng 1 cái,trong giai đoạn cuối thập niên 80,đầu thập niên 90,chủ nghĩa cộng sản sụp đổ trên phạm vi toàn thế giới(từ hơn 100 nước theo chế độ độc tài đảng trị-giờ còn 5 nước lẻ loi!!)
    thế mới biết,chủ nghĩa tư bản tự do không hoàn hảo,NHƯNG nó ưu việt vì biết tự thay đổi,tự sửa chửa theo thời gian!!!
    thôi thì,cha mẹ tích cóp tiền cho con đi du học,con học xong,ở lại định cư ở nước ngoài luôn,gửi ngoại tệ về -cũng được mà!

    Tôi rất tâm dắc với bài này và ít nhiều cảm thông với tác giả là một trí thức, một luật sự về vân mệnh của đất nước. Thế nhưng bàn về bài này thì liên quan đến 3 vấn đề, đó là trí thức, quần chúng và vận mệnh đất nước liên quan đến chính quyền do những người CS nắm giữ. Bàn như thế thì còm có thể dài gấp ba bài viết.

    Về trí thức, tác gải viết: "Tôi đi ra đường, ngồi những nơi tôi đến, thường thì tôi nghe được rất nhiều những lời nói phù phiếm, sáo rỗng, phô trương, khoe mẽ và chuyện nhảm nhí đời thường.
    Và còn nữa, đó chính là đặc tính rời rạc của giới trí thức Việt Nam, họ không có tinh thần chung, họ thường soi xét nhau, họ sợ người khác hơn mình, thậm chí sẵn sàng chà đạp nhau để mà thoả cái lòng ích kỷ của bản thân."
    Nói như thế là đúng đấy, chẳng cứ phải "ra đường" mới thấy đâu, mà ngay trên diễn đàn Dân luận này cũng thấy những "trí thức" như thế. Trong thời điểm tôi đang còm bài này thì thấy đã có gần 200 lượt người đọc thì chẳng thấy ai còm, mà ngay cả những bài nói đến vận mệnh đất nước thì cũng thế thôi, trong khi đó những bài nói về nước Mỹ thì nhiều trí thức đua nhau còm. Họ cũng đưa ra lý lẽ của họ là Mỹ có liên quan đến ta, nhưng họ không thấy rằng diễn đàn Dân luận là để cho người Việt chứ không phải để cho người Mỹ. Nói như thế có nghiã là họ biết cái gì thì viết cái ấy chứ chẳng nghĩ viết cho ai và viết để làm gì?
    Ngay cả những câu hỏi liên quan đến tình hình trong nước xuất hiện trước những bài nói về nước Mỹ thì cũng chẳng có ai quan tâm lên tiếng, không phải những câu hỏi khó, mà chỉ là câu hỏi thông thường "hài ước gì?" cũng chẳng thấy ai trả lời. Tiêu chuẩn đầu tiên của người có văn hóa (trí thức) là phải dùng đúng tiếng mẹ đẻ, đằng này ngay tiếng mẹ đẻ thì trí thức cũng chỉ biết viết mà không biết nghĩa, người đọc cũng chỉ biết đọc chứ đọc cũng chẳng biết nói cái gì? Thế thì trình độ trí thức ta sao đây?
    Chẳng biết tác giả có đọc Dân luận để biết những thắc mắc của độc giả để trả lời không hay cũng chỉ biết viết để mà viết thôi. Nếu tác giả quan tâm đến độc giả có tâm trạng quan tâm đến điều tác giả đặt ra trong bài viết này thì hãy trả lời những câu hỏi liên quan đến vận mệnh đất nước. Có trí thức không trả lời được thì còn bảo "Hỏi vớ vẩn.Mệt"
    Có câu hỏi gần đây là "Tại sao người Mỹ và cả người Liên xô trước đây đều bảo người Việt Nam thiếu giác ngộ chính trị?" Nêu tác giả bài này trả lời thì tôi sẽ tìm lại những câu hỏi khác đã đăng trên Dân luận đưa ra sau. Nhưng có lẽ mất hy vọng trước thì vừa. Thất vọng này có lý vì tôi chưa hề thấy câu hỏi nào của quần chúng mà được trả lời cả. Nói ra thì có vẻ nặng nề, còm chưa chắc được đăng, nhưng đó là sự thật.
    Tác giả có trích một câu của luật sư khác: "Ngẩng đầu lên, nhắm mắt lại mà tư duy, mà suy nghĩ và đau đớn với những phận người và mệnh đời."

    Thế thì ông luật sư này hãy "Ngẩng đầu lên, nhắm mắt lại mà tư duy" trước đi, đừng trách quần chúng xếp hàng mò mẫm đi trong bóng đêm mà trí thức hãy thắp ngọn đuốc soi đường cho quần chúng đi theo.

    Tác giả trích tiếp: "… có lần ông đại tá an ninh, phó thủ trưởng cơ quan an ninh điều tra, người ký lệnh bắt tôi, đến mời tôi ra trò chuyện.
    Trong câu chuyện, ông bảo rằng: "Tôi rất thông cảm cho nỗi niềm của anh đối với vận mệnh đất nước, vì chúng ta đều là trí thức." (Hết trích)
    Thế sao không biết nói lại với ông ta rằng: "Chính Lênin và Mao Trạch Đông đã gọi trí thức là "cục cứt", thế thì sĩ quan công an Việt Nam là 'trí thức' à? "Chúng ta đều là trí thức"!!!