Táo Quân chầu giời (2)

  • Bởi Admin
    02/02/2017
    3 phản hồi

    Chu Mộng Long

    (Kịch nhiều hồi, viết chán thì thôi. Chuyện nhà Trời không nên suy diễn phàm tục. Tiếng cười mang lại niềm vui và hòa giải những khác biệt)

    HỒI THỨ NHẤT

    Cảnh 3: Điện Linh Tiêu. Thiên đình mở hội phê và tự phê. Dàn nhạc nổi lên. Đội vũ công trong trang phục tiên nữ múa điệu nghê thường. Ngọc Hoàng chủ trì hội. Tả Nam Tào, hữu Bắc Đẩu. Các Táo ngồi hai hàng. Bài múa vừa dứt, Ngọc Hoàng lên tiếng.

    Ngọc Hoàng: Thiên Lôi đâu, đóng chặt cửa. Thiên binh, Thiên tướng canh phòng cẩn mật. Ta diễn ta xem. Mọi thông tin không được để lọt ra ngoài, phòng bọn thù địch lợi dụng chống phá. Kẻ nào trái lệnh, trảm! À không, có thể đòm cho nó hiện đại.

    Thiên Lôi, Thiên binh, Thiên tướng: Tuân chỉ.

    (Cửa Thiên đình đóng chặt, phòng thiết kế cách âm. Các Táo im thin thít)

    Ngọc Hoàng: Ta tuyên bố khai mạc hội phê và tự phê. Hội lần này đẩy mạnh phê và tự phê để chống suy thoái. Trước khi vào cuộc, mỗi người uống một viên thuốc an thần để kiên định lập trường.

    (Thiên Lôi mang một bọc thuốc phát mỗi người một viên)

    Các Táo nhìn nhau: Thuốc lắc à? Phê món này khỏi về trần gian đây!

    Ngọc Hoàng: Với tư cách quyền lực tối cao, ta tự phê trước để làm gương. Về ưu điểm, khó mà kể hết… Nói gọn là: tất cả mọi ưu điểm của các ngươi cộng lại là của ta. Các ngươi làm được điều gì đó là công lao vĩ đại của ta. Suốt thời gian trị vì, các ngươi đã làm vẻ vang công đức của ta. Cho nên, ta luôn kiên định lập trường bảo vệ các ngươi. Còn ta còn các ngươi. Các ngươi được cha truyền con nối, mỗi gia tộc hùng cứ một phương, tuy từng lúc mạnh yếu khác nhau, nhưng lợi lộc lúc nào cũng có. Về nhược điểm,…

    Các Táo đồng thanh tiếp lời: Cũng bằng nhược điểm của chúng tôi cộng lại…

    Ngọc Hoàng: Không, không. Nhược điểm của ta… là do các ngươi. Ta già lú rồi trên bảo dưới không nghe mới sinh ra nhiều cơ sự đáng tiếc. Có khi muốn mà không làm được. Nhưng nhìn chung, trong thời gian ta trị vì mọi người được sống trong không khí dân chủ chưa từng thấy. Và nhìn tổng thể, thế giới do ta kiến tạo nên có bao giờ đẹp thế này không?

    Bắc Đẩu: Thế giới đẹp vô cùng nhưng đến lúc người phải ra đi, buồn lắm (kéo vạt áo chùi nước mắt)

    Nam Tào: Buồn lắm!

    Các Táo: Buồn lắm!

    Ngọc Hoàng: Đi đâu? Các ngươi muốn ta chết à?

    (Có tiếng xầm xì ở dưới. Táo Công: Già rồi không chết thì cũng suy thoái… Táo Kinh: Suy đâu mà suy. Nghe nói Ngọc Hoàng sắp cưới Nữ Hoàng quần lót đấy… Táo Công: Chết càng nhanh!)

    Ngọc Hoàng: Trật tự. Tự diễn biến à. Này, các ngươi có muốn ta cũng không chết được. Bởi vì ta vốn vô địch thiên tuế…

    Tất cả sợ hãi cùng hô: Ngọc Hoàng vô địch thiên tuế thiên thiên tuế…

    Bắc Đẩu: (hỏi nhỏ vào tai Nam Tào) Ông ấy có tên trong sổ Nam Tào không?

    Nam Tào: Chẳng nhẽ ông ấy từ lỗ nẻ chui lên. Có sinh ắt có diệt. Nhưng mà thiên cơ bất khả lộ. Đừng hỏi.

    Ngọc Hoàng: Ta tự phê xong. Đến lượt các ngươi phê (nói xong lim dim mắt).

    Nam Tào (hỏi Bắc Đẩu): Phê kiểu gì?

    Bắc Đẩu: Có Trời mới biết. Hay là trong lúc ông ấy đang phê, ta lại cho ông ấy vào rọ may ra mọi người mới dám phê?

    Nam Tào: Có lí. Ông ấy siêu quyền lực, lại hay thù vặt, bố ai dám phê?

    (Trong lúc Ngọc Hoàng lim dim mắt, Nam Tào, Bắc Đẩu mang rọ đến chụp lên đầu)

    Nam Tào: Quyền lực bị nhốt vào rọ rồi đấy. Các Táo được phép phê Ngọc Hoàng vô tư. Phê mạnh vào để Ngọc Hoàng tiến bộ. Mời Táo Dục phê trước.

    Táo Dục: Tôi sợ.

    Bắc Đẩu: Mời Táo Tế.

    Táo Tế: Đến lúc ông ấy ra khỏi rọ thì tôi ăn bùn à?

    Nam Tào: Còn các Táo khác?

    (Các Táo khác đều lắc đầu và ngậm hột thị)

    Nam Tào: Cho dân chủ nhưng không ai dám mở miệng thì đòi dân chủ cái gì? Thôi được, tôi và Bắc Đẩu sẽ phê trước. Về tư cách, phải nói là Ngọc Hoàng của chúng ta vô cùng liêm khiết. Nhưng không phải không có khuyết điểm. Cho thần hỏi thẳng: cơn cớ gì năm nay Ngọc Hoàng hết gây hạn rồi lại gây lũ lụt liên hồi. Gần Tết rồi mà vẫn còn mưa như đái dầm là sao? Dân tình đang điêu đứng kêu thấu đến Trời, Trời có nghe không?

    Ngọc Hoàng (mở mắt ra, nói trong cơn buồn ngủ): Có nghe. Có nghe. Dân chúng rất đồng thuận. Chỉ số lòng tin với ta ngày một tăng cao.

    Bắc Đẩu: Ha ha, dân đồng thuận chết đói. Tin tưởng đến mức đơn thư kêu oan toàn vượt cấp, từ dưới đất ném thẳng lên Trời nhưng chẳng ai giải quyết.

    Táo Nông: Hỏi một đằng nói một nẻo. Nam Tào đang hỏi vì sao mưa nắng thất thường?

    Ngọc Hoàng: Nắng nhiều thì mưa nhiều. Nắng nhiều ắt gây hạn, mưa nhiều ắt gây lũ lụt. Lí luận đơn giản thế không hiểu hay sao mà phải hỏi (nói xong nhắm mắt lại).

    Táo Công: Vấn đề là lỗi tại ai? Có dũng cảm nhận lỗi và từ chức không?

    Ngọc Hoàng (mở mắt ra): Văn hóa ưu việt của ta chứ văn hóa của bọn thù địch đâu mà đòi từ chức? Lỗi của ai thì hãy hỏi các Táo. Các ngươi chặt cây phá rừng, ngăn sông làm thủy điện, không hạn không lũ mới là chuyện lạ.

    Táo Nông (nhảy dựng lên): Chặt cây phá rừng hay làm thủy điện thì lợi vẫn mang về cho Thiên đình. Thiên đình no say không phải nhờ khai thác tài nguyên à???

    Ngọc Hoàng (tỉnh hẳn): Nói ngu! Các ngươi cho ta ăn uống nhiều thì ta ỉa đái nhiều. Ta ỉa đái nhiều thì nhân gian phải hứng lấy chứ chạy đâu cho thoát?

    Táo Công (vung tay lên): Ăn có nơi, ỉa đái có chỗ. Hố xí cũng phải xây dựng theo quy hoạch. Nhà Trời cứ xả tràn lan như thế ai chịu cho thấu? Năm rồi gây ô nhiễm chết không biết bao nhiêu sinh linh.

    Ngọc Hoàng: Ỉa đái bậy bạ gây ô nhiễm môi sinh là do con quái vật của Thiên đình sổng chuồng chứ không phải do ta. Nhưng dân chết, sinh vật chết chứ các ngươi có chết đâu mà kêu?

    Các Táo (đứng cả dậy vây lấy cái rọ): Nhưng dân chúng nổi loạn toàn nhè vào chúng tôi. Bọn truyền thông ầm ĩ làm mất uy tín nhà Táo…

    Ngọc Hoàng (quát): Lui hết ra. Ai về chỗ nấy. Các ngươi định làm loạn à? Thiên Lôi, Thiên binh, Thiên tướng đâu?

    (Cả bọn Táo hốt hoảng quay về ngồi yên chỗ cũ và tự tát vào mồm. Tát đến đờ người ra. Đến lượt các Táo ngồi lim dim tự phê)

    Ngọc Hoàng: Các Táo nghe đây. Chúng ta thực hiện dân chủ tập trung. Không có chuyện lợi dụng tự do dân chủ chống phá Thiên đình. Vì sự tồn vong của Thiên đình, lần này chúng ta phải thực hiện phê và tự phê quyết liệt. Ta đã nói ngay từ đầu. Nhược điểm của ta là do các ngươi. Tiếp theo sẽ phê và tự phê từng Táo một. Năm rồi tình hình nói chung là tham nhũng ổn định. Sắp tới ta sẽ cho điều tra 18 đại án tham nhũng, đuổi hổ diệt ruồi. Sai đến đâu xử lí đến đấy, không có vùng cấm. Hết chức rồi thì cách nguyên chức cho chừa. Không có chuyện hạ cánh an toàn. Bây giờ thì ta đói rồi. Tất cả giải lao để ta ăn cái gì đấy rồi phê và tự phê tiếp.

    * * *

    HỒI THỨ HAI

    Cảnh 1: Ngọc Hoàng, Nam Tào, Bắc Đẩu và các Táo cùng đi trên con rồng vàng Pikachu vừa đáp xuống trần gian. Tất cả còn ngồi trên lưng rồng Pikachu. Con Pikachu vẫy tai chó, khua miệng vịt kêu cạc cạc. Thiên Lôi cùng Táo Tuyên bước xuống trước kiểm tra an ninh.

    Ngọc Hoàng: Vậy là hạ cánh an toàn rồi. Năm nay các ngươi sáng chế ra con rồng độc đáo đấy. Biết tự lực, tự cường thế là tốt. Lúc nó trục trặc ta cứ tưởng cả bọn rơi xuống biển chết nguyên vẹn từng mảnh. May quá. Đây là đâu?

    Bắc Đẩu: Tràng An, nghĩa là mảnh đất an bình muôn thuở. Nhưng mà các ngài khoan bước xuống, để Thiên Lôi kiểm tra an ninh đã. Nghe nói hạ giới đang có loạn, cướp, hiếp, giết, thậm chí đòm nhau như cơm bữa…

    Táo Tuyên: Đó là những thông tin có hại gây hoang mang dư luận. Sự thật là… Tràng An được xếp vào điểm sáng về an ninh.

    Thiên Lôi: Bẩm Thượng Đế, an ninh đã kiểm tra xong.

    Táo Tuyên: Mọi người ngồi yên đã. Chúng ta chụp một vài kiểu hình lưu niệm. Nào, Thượng Đế giơ tay lên, giống như là đi xe buýt chúc Tết dân vậy. Một… hai… ba… OK. Hình ảnh rất đẹp, rất an lạc, thái bình. Ngày mai thần sẽ cho các báo đăng hình ảnh Thượng Đế đi xe buýt cho toàn dân vui.

    (Thượng Đế và mọi người vừa bước xuống, lập tức có 2 thanh niên xuất hiện)

    Thanh niên 1 (nhìn đi nhìn lại cái đầu chó mỏ vịt của con rồng Pikachu): A, xe đẹp quá! Trông cứ như xe rồng đám tang vậy, nhưng hơi ngộ một chút... Các bác cho em xin tiền giữ xe.

    Thiên Lôi: Chúng mày có biết ai đây không mà vòi tiền giữ xe?

    Thanh niên 2: Cần đéo gì phải biết? Xe nhỏ năm trăm, xe lớn chiếm chỗ như thế này phải trả vài ba triệu. Nếu không thì biến!

    Thiên Lôi (nổi cơn thịnh nộ): Đến Thượng Đế chúng mày cũng không tha à?

    Bắc Đẩu (vội bịt mồm Thiên Lôi và nói nhỏ vào tai): Này Thiên đình đi vi hành, không được tiết lộ thân phận…

    Thanh niên 2 (sấn sổ đến chỗ Thiên Lôi): Vừa bảo ai là Thượng Đế? Đất Tràng An này ta đây mới là Thượng Đế, nhớ chưa?

    Thanh niên 1: Địt mẹ, có đéo gì đâu mà phải căng thẳng? Bác cứ đưa em một triệu thôi cũng được.

    Táo Kinh (rút túi đưa tiền): Tiền đây. Mất một cái lông nào của con rồng này, ông nhổ hết lông chúng mày. Vé giữ xe đâu?

    Thanh niên 1: Cần đéo gì vé? Các bác cứ yên tâm mà đi chơi…

    Bắc Đẩu: Ơ, giữ xe không vé thì lấy căn cứ nào tính thuế?

    Thanh niên 2: Hỏi ngu hơn tiến sĩ. Thuế nộp trước hàng tháng cho Thổ Địa rồi…

    Ngọc Hoàng (Lườm qua Táo Kinh và khua tay): Thôi được rồi, không cãi nhau nữa. Này hai thanh niên kia. Ở đây chỗ nào có quán bún ngon nhất?

    Thanh niên 2: Đéo biết. Muốn biết bác cho em năm trăm…

    Ngọc Hoàng (không kiềm chế được thịnh nộ): Ta nghe Tràng An thanh lịch mà chẳng thanh lịch chút nào. Đưa tiền cho nó. Chỉ đường nhanh lên, ta đói lắm rồi…

    Thiên Lôi (chỉ mặt 2 thanh niên): Chúng mày đéo biết thanh lịch là gì?

    (Bắc Đẩu rút tiền đưa cho bọn thanh niên kia. Một thanh niên dẫn cả đoàn đến quán bún. Quán bún đã khuya nhưng vẫn còn khách. Bà chủ ngồi thái thịt. Ông chồng mặc xà lỏn ngồi bốc bún cho vào tô. Mùi thơm của nồi nước dùng bay ra làm Ngọc Hoàng ngây ngất, nuốt nước dãi ừng ực)

    Thanh niên 2: Đến rồi. (Nói với Thiên Lôi) Mày muốn biết thanh lịch là gì thì nhìn cái thằng chủ mặc xà lỏn kia. (Nói xong biến mất)

    Thiên Lôi (Ngạc nhiên nhìn ông chủ): Thanh lịch là lòi chim?

    (Cả bọn nhìn vào chiếc xà lỏn của ông chủ rồi cười bò ra)

    Ngọc Hoàng: Mùi thơm, mùi thơm. Chắc là bún ngon, bún ngon. Này bà chủ, ở đây có bún mọc không?

    Bà chủ (đang cầm dao thái thịt, vung dao lên và nện xuống đánh phập): Hỏi cái đéo gì mà hỏi. Muốn ăn bún mọc thì về nhà tự mà lấu ăn. Ở đây chỉ có bún thịt, bún sườn, bún lưỡi thôi…

    (Cả bọn ngơ ngác. Bọn nhà Táo thất kinh muốn khuyên giải điều gì nhưng không nói nổi một câu)

    Bà chủ: Ơ, trông mặt mấy thằng nhà quê lày như mất sổ đỏ vậy. Muốn ăn thì vào trong, không ăn thì biến…

    (Cả bọn lặng lẽ vào trong và ngồi xuống)

    Nam Tào (nói với Bắc Đẩu): Trông con mụ này như Thiên Lôi vậy. Mặt mày xấu xí, ăn nói thô lỗ, không coi ai ra gì…

    (Thiên Lôi chạm tư ái, đùng đùng đứng dậy định vung búa vào đầu bà chủ, may mà Ngọc Hoàng lườm mắt ra hiệu dừng lại)

    Thiên Lôi (cố nén giận): Này bà chủ. Làm bún nhanh lên. Nhớ là lưỡi ngon đấy. Không ngon là…


    Hình chỉ mang tính chất minh họa, không nhất thiết phải khác xa thực tế.

    Bà chủ: Là nàm đéo gì bà? Có nà Thiên Lôi cũng đéo giục được bà. Làm đéo gì có chuyện vào sau mà đòi ăn trước? Ở đây chỉ có cái lưỡi của nhà mày là thúi chứ lưỡi nhà bà cái lào cũng ngon. Chỉ cần mở miệng mở mũi ra là thấy ngon. Hiểu chưa?

    Táo Tuyên: Chắc là phải dẹp ngay cái quán bún chửi này.

    Táo Kinh: Mang tiếng Tràng An chúng ta quá!

    Táo Dục: Rất vô giáo dục.

    Táo Văn: Rất vô văn hóa.

    Táo Tế: Rất mất vệ sinh…

    (Bún được mang đến. Cả bọn cùng ăn. Ngọc Hoàng ăn một hơi, vừa ăn vừa tấm tắc khen ngon)

    Ngọc Hoàng: Này bà chủ. Bún ngon, ngon chưa từng thấy. Ngay cả Thiên đình cũng không có món cao lương mĩ vị nào ngon hơn… Sợi bún trong veo, mềm mà dai. Nước dùng đậm đà, mặn mà không chát, cay mà không gắt. Thịt thái to mà không dai… Nhưng mà bao nhiêu một tô vậy?

    Bà chủ: Ở đây chỉ có bát, đéo có tô. Dân quê nghèo bà chỉ lấy hai mươi ngàn. Còn lũ khốn quan chức ăn bẩn nhưng tỏ ra sạch sẽ bà lấy bốn mươi ngàn, hai mươi ngàn tiền bún, hai mươi ngàn tiền nghe bà chửi. Khỏi tán tỉnh linh tinh để kì kèo trả giá. Ăn xong rồi thì biến cho người khác có chỗ mà ngồi.

    (Ngọc Hoàng móc túi đưa tiền. Táo Tuyên nhanh tay chụp được hình ảnh Ngọc Hoàng móc túi trả tiền để đăng báo)

    Táo Dục (chặn tay Ngọc Hoàng): Ngài đừng làm thế, để chúng em trả tiền cho…

    Ngọc Hoàng: Cứ để ta trả hết. Về nhà thanh toán sau… Nhưng mà này anh Dục, ở đây người ta mở miệng ra là đéo. Đéo là gì vậy?

    Táo Dục: Dạ bẩm, nà giao phối, à không, nà kết hôn ạ!

    Bà chủ: Ngu cả bọn. Cho ăn bún chửi để khôn ra chứ ăn cháo lú hay sao mà hỏi lú thế? Tiếng Tràng An đấy. Đéo là không. (Bà chủ dùng cán dao gõ thớt hát giọng chầu văn) Đéo đi đéo biết Tràng An. Đi rồi nghe đéo ngút ngàn sướng chưa...

    Chủ đề: Thư giãn

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Bác Ba,

    Miền Nam xài chữ "đếch" tương đương như chữ "đéo" miền Bắc, có nghĩa là "không".
    Miền Trung thì vẫn nghe họ xài chữ "không" nhưng có lẽ do chưa va chạm tiếp xúc nhiều (đi du lịch tổ chức), cho nên chỉ nghe chữ chuẩn là "không"

    Ở Saigon, chưa nghe có "bún chửi", "phở chửi" như ngoài Bắc

    Bác NGT, Tràng An là địa danh là đúng rồi ,nhưng tác giã dùng từ "Đéo" thì nó lại thuộc về văn hoá, và còn được ví von đó là văn hoá Trường An.

    Wiki viết:
    Văn hóa Tràng An là một nền văn hóa cổ ở Việt Nam, hình thành từ thời kỳ đồ đá cũ cách nay khoảng 25 ngàn năm. Tràng An là tên một địa danh ở Ninh Bình, nơi đầu tiên tìm ra những di chỉ của nền văn hóa này

    Thế mới biết "đéo" là "không", chữ đéo đã có 25 ngàn năm, trước cả Hùng Vương. Đúng là Táo, hí hỏm thật!

    Hèn gì dân Hải Phòng ngày nay mở miệng câu nào cũng có chữ đéo

    Bác Dân Quê, có ý kiến gì về vở kịch Táo Quân này ?

    Trích :
    " Bà chủ: Ngu cả bọn. Cho ăn bún chửi để khôn ra chứ ăn cháo lú hay sao mà hỏi lú thế? Tiếng Tràng An đấy. Đéo là không. (Bà chủ dùng cán dao gõ thớt hát giọng chầu văn) Đéo đi đéo biết Tràng An. Đi rồi nghe đéo ngút ngàn sướng chưa... "

    Đọc bài này, check google, mới biết là ở VN cũng có địa danh Tràng An, ở Ninh Bình.
    Có bác nào đã du lịch khu du lịch sinh thái Tràng An chưa ?

    https://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%C3%A0ng_An
    Tràng An là một khu du lịch sinh thái nằm trong Quần thể di sản thế giới Tràng An thuộc tỉnh Ninh Bình.

    Không biết nói gì hơn ngoài hai chữ TUYỆT VỜI.
    Cám ơn tác giả Chu Mộng Long.

    Còm sĩ nào thích chuyện tiếu lâm xin mời đọc.