Đảng cộng sản Việt Nam, ngã ba đường lịch sử (Phần kết)

  • Bởi Admin
    02/02/2017
    4 phản hồi

    Lãng

    Trước khi viết những dòng cuối cùng trong loạt bài này, tôi muốn chia sẻ với các bạn đôi điều. Trên thực tế đối tượng chính nhắm tới của loạt bài viết này là những người cộng sản. Tôi muốn phân tích rõ thực trạng của quá khứ và hiện tại để họ thấy rõ sự ảo tưởng của những người tiền bối của họ và việc hiện nay họ đã bị tội phạm hoá và tha hoá ra sao. Đồng thời tôi cũng muốn làm rõ một thực tế: "Chế độ cai trị này không thể trường tồn". Họ phải thừa nhận thực tế đó, để hoặc cùng tham gia vào kiến tạo tương lai với phần còn lại của đất nước, khi đó họ sẽ vẫn còn chỗ trong tương lai, hoặc cứ tiếp tục mù quáng tiếp tục đi trên con đường tội phạm và sai lầm hiện tại. Điểm kết cuối cùng sẽ là một cuộc chiến tương tàn, ngoại bang xâm lấn chủ quyền và bản thân họ, với tư cách những kẻ tội đồ mất khả năng cải tạo, bị tàn sát hàng loạt. Tôi cũng không cho rằng những kẻ độc tài chóp bu có cơ hội chạy trốn ra nước ngoài. Kadafi, Saddam Husein, sau những tội ác ghê rợn gieo rắc cho người dân, sở hữu tới hàng chục và hàng trăm tỷ USD, nhưng đều bị tận diệt. Chế độ cộng sản ở TQ có lẽ sẽ tồn tại lâu hơn Việt Nam, nhưng tôi không hình dung ra viễn cảnh các tay cộng sản chóp bu sẽ chạy trốn sang TQ, đó chẳng qua là một địa ngục khác mà sớm muộn cũng thành biển máu mà thôi.
    Trong quá trình sắp xếp tư duy cho loạt bài viết này, tôi cũng mong rằng bất cứ ai khác cũng có thể tìm thấy ở đó những kiến giải khác về những sự kiện lịch sử đã và đang diễn ra. Tất nhiên, quá khứ và hiện tại sẽ là cơ sở để soi đường cho tương lai. Qua những mất mát, cay đắng và sai lầm, chúng ta sẽ biết đâu là con đường cần đi và điều gì người Việt Nam cần hướng tới.

    Tôi muốn làm rõ một thực tại cuối cùng trước khi đi vào mạch trao đổi kế tiếp: Những người cộng sản thế hệ của ông Hồ Chí Minh, khi tin vào lý thuyết cộng sản, bản chất là đã tin vào một con đường không có lối ra. Lý thuyết của Marx về một xã hội công bằng tuyệt đối là một sự lừa bịp và ảo tưởng. Chừng nào loài người còn tồn tại, sẽ luôn có sự khác biệt giữa người với người. Có những người có năng lực tạo ra của cải cao hơn, và do đó họ sẽ phải có quyền thụ hưởng cao hơn người khác. Sẽ là cực kỳ vô đạo đức và cực kỳ đê tiện nếu người ta bắt những người như Bill Gate hay Steve Job phải có mức thụ hưởng cào bằng như bất cứ ai, trong khi đóng góp của họ cho văn minh nhân loại là vượt trội so với đại chúng. Nếu ngay tại thời điểm này, toàn bộ của cải của thế giới được chia đều cho bất cứ ai tồn tại trên trái đất, thì chỉ một giây sau, sẽ lại có sự chênh lệch giữa người với người. Vì những người có năng lực sáng tạo và tài năng hơn, sẽ luôn tạo ra được của cải nhiều hơn trên những gì họ có. Một xã hội theo hình dung của Marx chỉ là một xã hội ảo tưởng và hoàn toàn lừa phỉnh. Ngay cả việc những kẻ cuồng tín cộng sản có nắm được quyền hành và chia đều tất cả của cải, thì ách cai trị của chúng sẽ chỉ dẫn tới sự triệt tiêu sáng tạo của nhân loại: "Những người tài năng hơn sẽ lười đi vì họ không thể cứ mãi làm cho người khác hưởng, còn những kẻ lười biếng sẽ càng lười hơn vì chúng sẽ trông đợi người khác tạo ra của cải để chia cho mình". Sự thất bại của Liên Xô, Việt Nam và tất cả các nước cộng sản trong quá khứ trong việc tạo ra các giá trị vật chất so với phương tây có căn nguyên gốc rễ chính từ sự ảo tưởng và bịp bợm ngay từ đầu trong lý thuyết mà họ tôn sùng. Tôi có một hình dung rất rõ ràng về tương lai nhân loại, đó sẽ là một xã hội văn minh, khuyến khích sự sáng tạo của con người. Những người tài năng và chăm chỉ sẽ vẫn luôn có sự thụ hưởng vượt trội đám đông. Ngược lại, các chính sách xã hội và tái phân phối thu nhập sẽ điều tiết một cách nhân văn, để bất cứ công dân nào của nó cũng có cơ hội có một mức sống tối thiểu, được học hành, được chăm sóc y tế, bình đẳng trước luật pháp, và điều quan trọng nhất là họ sẽ có cơ hội được vươn lên trong nhóm Top đầu, khi họ có tài và chăm chỉ. Hiện nay nhiều xã hội phương Tây, đều đã ngấp nghé xây dựng được những cơ sở có thể nói là bền vững cho một xã hội như vậy. Và chắc chắn đó không phải là thứ chủ nghĩa cộng sản ảo tưởng, vốn đã gây bao tai họa cho nhân loại của Marx cũng như những đệ tử của ông ta.

    Quay lại Việt Nam, tôi cho rằng những người cộng sản thuộc thế hệ đầu tiên là những người yêu nước và có lý tưởng. Nhưng họ chính là một đám cuồng tín luôn tin rằng mình duy nhất đúng và sẵn sàng tiêu diệt không thương tiếc những ai khác ý kiến với mình. Về mặt này, họ không khác gì nhà nước hồi giáo IS hiện nay, chúng phạm những tội ác không gớm tay nhưng vẫn luôn tin rằng mình đúng. Tôi kính trọng Đại tướng Võ Nguyên Giáp, ông ấy là một danh tướng và là một anh hùng dân tộc. Nhưng cũng chính ông Giáp là người đã tiến hành những chiến dịch tàn sát thẳng tay với những người Quốc dân đảng vào năm 1946, khi họ cũng có chân trong chính phủ lâm thời. Họ vốn là hậu duệ của anh hùng dân tộc Nguyễn Thái Học và nhiều tiền bối khác, nhưng họ có niềm tin lý tưởng khác những người cộng sản. Lịch sử sẽ ghi công ông Giáp với tư cách một anh hùng, nhưng cũng chính niềm tin cuồng tín là thứ thúc đẩy ông ta phạm vào những tội ác ghê gớm với chính đồng bào mình. Những vụ trấn nước, thủ tiêu, ám sát của những người cộng sản cuồng tín giết hại một số lượng không nhỏ người Việt Nam, và phần lớn trong số đó cũng chính là những người yêu nước. Một lý tưởng sai lầm và sự cuồng tín mê muội chính là đặc trưng căn bản của những người cộng sản thế hệ của ông Hồ Chí Minh. Họ để lại một di sản sai lầm và những kẻ hậu duệ của họ biến đi sản ấy thành một thứ quái vật tiêu diệt mọi tiềm năng đất nước.

    Khi những hậu duệ cộng sản ở Việt Nam lựa chọn nền kinh tế thị trường và cố bấu víu nền cai trị độc tài, họ đã vi phạm mọi nguyên tắc căn bản nhất để tạo ra một xã hội minh bạch và công bằng về mặt cơ hội phát triển cho con người (tôi muốn nhấn mạnh là công bằng về cơ hội phát triển cho con người, chứ không phải công bằng về thụ hưởng). Bộ máy cai trị độc tài với quyền lực không được kiểm soát, đã nhanh chóng biến tất cả những thành phần của Đảng cộng sản Việt Nam thành một đẳng cấp ưu tiên. Sự kìm kẹp và tiêu diệt mọi tư tưởng độc lập của giới trí thức đã tạo ra một xã hội cúi đầu. Chút lý tưởng cộng sản họ không còn vì thực tại đã cho thấy lý thuyết của Marx chỉ là ảo tưởng. Khi một đám người không còn lý tưởng và nắm quyền lực tuyệt đối trong tay, chúng nhanh chóng tha hoá và biến thành tội phạm. Hiện nay bộ máy của chế độ cộng sản Việt Nam gồm hầu như toàn bộ là những kẻ vô đạo đức, tham nhũng cả về vật chất lẫn quyền lực. Sự lưu manh hoá của họ lớn dần theo thời gian và gây ra những bức xúc ngày một lớn trong xã hội. Mọi chủ trương, mọi định hướng, mọi chính sách phát triển quốc gia đều chỉ đẹp trên khẩu hiệu và bị bộ máy tham nhũng bóp méo thành những thứ đem lại lợi ích cá nhân. Các khoản đầu tư công, các chính sách phát triển... hầu như mọi thứ đều trở thành nguồn tham nhũng của bộ máy công quyền. Bộ máy ấy khiến hiệu suất vận hành của nhà nước càng ngày càng giảm, càng ngày càng tệ hại, càng ngày càng khiến những nguồn lực của quốc gia bị teo tóp. Những cơ hội phát triển nối nhau bị bỏ lỡ. Tất cả họ đều nhúng chàm, tất cả họ đều là tội phạm. Mức độ thì ngày một tệ hại hơn theo thời gian cho đến khi nào quyền lực độc tài của họ bị tước bỏ. Tôi muốn dành đôi lời để nói với những đảng viên cộng sản còn có lương tâm: Liệu có ai trong các vị dám đặt tay lên ngực và thề với lương tâm của mình, với tương lai con cháu mình, rằng các vị đang sống bằng nguồn thu nhập sạch, chứ không phải là nguồn tiền phi pháp. Có lẽ cũng có những người cộng sản, những công chức cấp thấp bị gạt bên lề guồng máy ăn chia và họ phải bươn trải sống bằng những sinh kế khác có từ sức lao động của họ. Tuy nhiên số đó nếu không muốn nói là ít thì sẽ là rất ít.

    Sự tồn tại của chế độ độc tài tham nhũng ở Việt Nam đang là thứ tạo ra hầu hết bất công và làm băng hoại đạo đức xã hội. Thế hệ trẻ giờ đây lớn lên không còn có niềm tin, khi họ chứng kiến những kẻ nắm vị trí cao trong xã hội lại là những kẻ vô đạo đức nhất, giả dối nhất. Chưa bao giờ đất nước mất phương hướng và mất niềm tin như hiện nay. Sự tham nhũng và bộ máy trì trệ đang tàn phá hầu hết nguồn lực và cơ hội phát triển quốc gia. Bộ máy tham nhũng và vô đạo đức hiện nay không những cản trở xã hội đi lên, mà nó còn tiếp tay cho cái xấu và gây ra tàn phá. Thảm họa Fomosa, có thể nói bản chất là sự cấu kết giữa đám quan chức tham nhũng với những nhà tư bản bất lương. Ở những quốc gia mà thể chế minh bạch và phục vụ người dân, chắc chắn sẽ không có cơ hội cho những kế hoạch đầu tư tàn phá quốc gia, và nếu có, nó cũng sẽ bị chặn lại nhanh chóng và thủ phạm sẽ phải chịu sự trừng phạt nặng nề. Tôi rất muốn hỏi ông Nguyễn Phú Trọng đã nghĩ gì khi đến thăm Formosa giữa lúc toàn bộ biển miền Trung bị hủy diệt, và ông ta đã nghĩ gì khi sau đó ít tháng Formosa chịu khoản phạt 500 tr USD, một số tiền quá nhỏ so với những hủy diệt lâu dài mà họ gây ra đối với toàn bộ môi trường biển Việt Nam. Đây chỉ là một câu hỏi nhỏ và tôi biết chắc nó sẽ không bao giờ được trả lời.
    Cuộc cách mạng Internet hiện nay đã khiến vòng kiểm tỏa của Đảng cộng sản về mặt thông tin hoàn toàn thất bại. Họ đã cố gắng hạn chế và chặn lại mạng xã hội nhưng thất bại. Trong những nỗ lực tuyệt vọng, họ thậm chí đã dùng tới giải pháp hạn chế băng thông giao lưu quốc tế khi có những sự kiện nhạy cảm diễn ra. Thuật ngữ "Cá mập cắn cáp viễn thông quốc tế" là một thực tế được sáng tạo ra bởi cơ quan kiểm duyệt tư tưởng của Đảng. Chế độ hiện nay không thể chặn được việc giao lưu thương mại, đầu tư, văn hoá của Việt Nam với phần còn lại của thế giới. Họ cũng không thể chặn lại sự giao lưu về tư tưởng và khao khát ngày một lớn về tự do, về quyền con người và về quyền công bằng giữa người với người trong việc có cơ hội giống nhau để vươn lên. Tôi rất buồn cười khi ông Nguyễn Xuân Phúc khuyến khích những người trẻ Việt Nam khởi nghiệp, ông ta nói đến Google, đến Facebook .. trong khi những điều đó được tạo nên trên nền tảng của tự do ngôn luận, thứ mà chế độ ông ta phục vụ luôn tìm cách kiểm duyệt và bóp chết. Tôi không rõ Zukerberg sẽ làm được cái gì nếu Mỹ là một nước kiểm soát về tự do ngôn luận, chắc chắn là facebook sẽ bị bóp chết ngay từ những dòng code đầu tiên.

    Những người cộng sản hiện nay hiểu rất rõ họ là ai và thực tại thế nào. Vì thế từ nhiều năm nay những khẩu hiệu minh bạch mà họ hô hào hàng năm đều chỉ là những thứ sáo rỗng và loè bịp. Họ kê khai tài sản nhưng chỉ kê cho riêng họ xem, cũng chỉ có trời mới biết lũ tội phạm ấy kê gì và dấu của cải của chúng ở đâu. Họ hô hào chống tham nhũng chỉ để cho có, vì toàn bộ họ đều nhúng chàm. Thỉnh thoảng có một kẻ kém may mắn bị loại bỏ giữa các màn đấu đá phe cách và bị lôi ra làm thịt nhằm loè bịp người dân. Gần đây tôi có đọc một phát ngôn báo chí của Bộ Tài Nguyên, theo đó bộ này 10 năm qua không có tham nhũng, trong khi bất cứ ai cũng biết rõ một trong những cái ổ tham nhũng nhức nhối nhất chính là các cơ quan công quyền quản lý đất đai. Sự vô đạo đức và gian trá đã đạt đến đỉnh cao với những kẻ cộng sản độc tài hiện tại.

    Nguồn lực của đất nước đang bị đánh cắp, cơ hội phát triển của đất nước đang bị tiêu diệt, và chủ quyền của đất nước thì đang ngày càng nguy ngập, vì với một bộ máy cai trị dễ dàng mua được bằng tiền, chúng cũng dễ dàng bán rẻ lợi ích quốc gia.

    Tất cả những bất cập trên đều sẽ là những thứ khiến chế độ cộng sản hiện nay rồi sẽ phải chấm dứt. Trong nhiều năm qua, đảng cộng sản tuyên truyền về công lao của họ trong phát triển kinh tế quốc gia. Họ lờ đi thực tế là tài nguyên đất nước, môi trường sống vốn là những của cải cần được sử dụng dè xẻn và để lại cho đời sau thì nay đã bị họ đốt hầu hết cho hiện tại, mà phần lớn trong số đó đã rơi vào túi những tay tham nhũng. Và số nợ mà chế độ này đã vay thì đã vượt quá khả năng cân bằng của họ. Tất nhiên chế độ này khi kết thúc sẽ không trả nợ, người trả chính là người dân Việt Nam. Và tình trạng nợ công của Việt Nam đến nay đã cực kỳ nguy ngập. Từ năm 2016 trở về trước, người ta nói về số liệu nợ công đã vượt ngưỡng trần tính trên tỷ lệ GDP và năng lực cân đối dòng tiền của ngân sách. Từ lúc ông Nguyễn Xuân Phúc nắm quyền cho đến khoảng tháng 9/2016, chính phủ của ông ta đã vay nợ ròng thêm trên dưới 8 tỷ USD. Cái gọi là giới hạn hay trần an toàn giờ là thứ không còn ai nhắc tới. Trong vòng 5 năm tới, khả năng rất cao Việt Nam sẽ rơi vào tình trạng vỡ nợ quốc gia, khi chính phủ không thể trả nổi các khoản nợ đáo hạn. Tình trạng của Venezuela sẽ là viễn cảnh của Việt Nam.

    Tuy nhiên chế độ hiện nay có thể trì hoãn cái chết bằng cách dựa dẫm vào nguồn tiền từ Trung Quốc. Và chẳng có bữa trưa nào miễn phí trên đời, đi kèm với đó sẽ là những cuộc mặc cả đen tối mà chủ quyền đất nước bị bán rẻ. Tất nhiên, khi sự thật lộ ra thì đất nước này sẽ chìm vào một biển máu mà sự phẫn nộ của người dân sẽ tàn phá tất cả. Và trong tình huống nội loạn diễn ra, đất nước này sẽ bị kéo lùi lịch sử trên dưới 20 năm.

    Tôi muốn tránh cái viễn cảnh bi đát ấy và bất cứ người Việt Nam nào cũng đều muốn tránh, tôi tin, bao gồm cả những người cộng sản. Đơn giản là bất cứ ai cũng sợ chết, đặc biệt là những người giàu, trong khi đó các hậu duệ cộng sản và gia đình họ thì đã quá giàu. Vì thế tôi kỳ vọng rằng những cuộc đối thoại sẽ đến để tránh một kết cục bi đát cho tất cả. Chế độ rồi sẽ đi đến điểm kết, nhưng đó có thể là một điểm kết đau đớn hoặc một sự chuyển biến sang văn minh trong hoà bình.

    Người Myanmar đã làm được điều đó, khi chính phủ độc tài của tổng thống Theinsein đứng về phe dân tộc. Họ cũng đã từng đi theo con đường chủ nghĩa xã hội trong trên dưới 25 năm (1963 đến những năm 1980), họ cũng là những kẻ độc tài bị thế giới cô lập và lệ thuộc nặng nề vào trung quốc. Họ cũng có hơn 1000 km đường biên giới với Trung Quốc và có những phe nhóm lý khai gốc Hoa đang cầm súng chống lại chính quyền. Nhưng với con đường hoà giải và hợp tác, hiện nay họ đã đi trên đúng lộ trình để văn minh hoá đất nước. Con đường của Myanmar không dễ đi, nhưng họ đã tìm được lối thoát khỏi màn đêm đen tối.

    Tôi muốn nói rằng, đó là một tấm gương cho chế độ cộng sản Việt Nam. Họ có thể thay đổi để tiếp tục tồn tại như một lực lượng chính trị giữ vai trò quan trọng trong một tương lai không hề ngắn. Họ có thể cải cách để giữ lại quyền tồn tại của mình, và điều quan trọng nhất là điều đó sẽ mở ra cánh cửa để Việt nam đi theo đúng lộ trình văn minh hoá quốc gia.

    Tất nhiên những cải cách không phải có thể đến ngay một sơms một chiều. Ngay từ lúc ngày, chế độ Việt Nam có thể tiến hành những bước đi đầu tiên:

    1. Nới lỏng kiểm duyệt báo chí và mạng xã hội. Đó là cách tốt nhất để góp phần giảm tham nhũng và minh bạch quốc gia. Nó cũng là bước đi đầu tiên để cải thiện hình ảnh của chế độ trước mắt công chúng. Nới lỏng kiểm duyệt không đồng nghĩa với việc những lời chỉ trích chính phủ sẽ tăng lên, trái lại, xã hội sẽ ghi nhận và bước đầu ủng hộ khi chế độ đi trên đường đúng.

    2. Sa thải và tái bố trí việc làm cho ít nhất 30% người hưởng lương ngân sách, chỉ có bằng cách đó mới đảm bảo được việc cân đối giữa nguồn thu, nguồn trả nợ và các khoản đầu tư công cần thiết phục vụ phát triển đất nước. Tăng thu nhập cho toàn bộ đội ngũ công chức còn phục vụ, đảm bảo mức thu nhập của khu vực công về mặt chính thức là ngang bằng hoặc tương ứng với 80% thu nhập của khu vực tư. Đây là cách duy nhất để giúp chặn làn sóng ăn cắp và tham nhũng bắt buộc của những công chức có thang bậc đãi ngộ thấp hiện nay.

    3. Ban hành một đạo luật chống tham nhũng mới, theo đó ấn định một sắc lệnh ân xá cho tất cả các hành vi tham nhũng phát sinh trong quá khứ, đồng thời đề ra những mức án cực nặng cho các vụ việc tham nhũng mới phát sinh sau thời hạn ân xá.

    4. Thành lập một cơ quan tư pháp mới, một cơ quan điều tra mới hoàn toàn tách biệt với tất cả những cơ quan tư pháp và điều tra hiện nay. Chọn lựa những người có đạo đức và lý tưởng phụng sự quốc gia vào những cơ quan này và cấp cho họ chế độ đãi ngộ đặc biệt. Những cơ quan này được trao quyền điều tra, truy tố và xét xử tất cả các vụ việc tham nhũng mới phát sinh sau thời hạn ân xá được ấn định trong luật chống tham nhũng mới.

    5. Bước đầu tách biệt toàn bộ hoạt động của các cơ quan tư pháp khỏi bộ máy hành pháp.

    6. Giải tán Mặt trận tổ quốc hiện tại, thành lập một mặt trận toàn dân mới theo đó các đại diện được lựa chọn thông qua bầu cử một cách công khai, minh bạch. Các đại biểu này sẽ cùng thành lập một hội đồng soạn thảo hiến pháp mới. Cần đề ra một lộ trình thay đổi hiến pháp, ấn định thời điểm chấp nhận việc thành lập tự do chính đảng (có thể là một lộ trình 5 năm). Nội dung cơ bản nhất của hiến pháp mới cần có những nhân tố căn bản của một xã hội văn minh, trong đó yếu tố nền tảng phải được xây dựng xoay quanh quyền lập chính đảng và bầu cử tự do. Để tránh các xung đột với chế độ hiện tại, có thể học theo đúng mô hình Myanmar đang thực hiện: Chế độ cũ nắm quyền chỉ định 25% số ghế nghị viện không cần bầu cử, và nắm quyền phủ quyết hiến pháp. Đây là một sự cải cách nửa vời, nhưng nó là cách tốt nhất để bắc một cái cầu giữa hiện tại với tương lai, cho đến khi đất nước đủ văn minh để có một bản hiến pháp thực sự tiến bộ.

    7. Trên tất cả, cần thực sự cầu thị, cần thực sự thiện chí vì đó là cách duy nhất giúp đất nước tránh khỏi vực thẳm hoang tàn của bạo loạn và chiến tranh.

    Sẽ chỉ có hai con đường với chế độ cộng sản hiện nay: Hoặc tiếp tục cố níu kéo quyền lực, vay nợ mọi thứ, bán rẻ mọi thứ cho đến ngày tàn dìm đất nước và chính chế độ này vào lò lửa chiến tranh, hoặc bắt đầu thay đổi, để tạo cơ sở cho đất nước này hướng tới tương lai trong đó bao gồm tương lai của chính đảng cộng sản.
    Vài lời cuối cùng: Đây là những ý tưởng viết vội của tôi trong vài ngày nghỉ, nó được gõ và post trực tiếp ngay trên trình duyệt. Tôi biết nó sẽ vẫn có những khiếm khuyết và những hạn chế. Tôi mong rằng nó sẽ được hoàn thiện hơn qua sự chia sẻ và góp ý của tất cả mọi người. Chúng ta cần sự chia sẻ, chúng ra cần sự thiện chí và chúng ta cần sự khách quan. Bởi đó là những thứ đất nước này đang rất thiếu.

    Tôi muốn minh định rõ ràng rằng những phân tích của tôi về thực trạng xã hội là những gì đang diễn ra và rồi sẽ diễn ra. Tôi trông đợi vào sự thay đổi của chế độ nhưng sẽ không đặt cược vào đó. Mọi sự thay đổi tích cực ở đất nước này phụ thuộc vào chính mỗi người dân Việt Nam. Chỉ khi mỗi chúng ta biết rõ ràng đâu là con đường phải đi và sẵn sàng phấn đấu vì nó một cách văn minh, hoà bình nhưng kiên quyết thì đất nước mới có hy vọng. Cũng chỉ khi đó cái thể chế tham nhũng hóa này mới chịu áp lực buộc phải thay đổi, không phải vì đất nước, mà vì chính họ. Có hàng nghìn và hàng chục nghìn người đã góp phần mình trong chuỗi sự kiện Formosa. Có hàng triệu người đã tham gia phong trào "Một lá phiếu, một cái tên". Con đường này không dễ đi, nhưng tôi tin đất nước này còn có hy vọng.
    Câu hỏi chúng ta cần phải làm gì không dễ trả lời, vì mỗi người có một hoàn cảnh khác nhau. Tuy nhiên, các bạn có thể tham khảo lại một bài viết cũ: "Vì sự tiến bộ xã hội" https://web.facebook.com/Langlanhtu/posts/10204824521012889?_rdr

    Tôi dự kiến sẽ viết một loạt phân tích về các phong trào đầu tranh cho tiến bộ xã hội ở Việt Nam kể từ năm 1975 trở lại đây, cả trong nước lẫn hải ngoại, và trình bày những kiến giải của mình về những giải pháp mà những công dân tiến bộ có thể làm để thúc đẩy lộ trình văn minh ở Việt Nam. Tuy nhiên, có lẽ dự án này sẽ được gác lại cho đến khi tôi hệ thống được tư duy về vấn đề này và tìm thấy thời gian rảnh.

    Trân trọng.

    Từ khóa: Lãng, Đảng CSVN

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Phản hồi: 

    Bài này viết khá công phu, lại viết với thiện chí, có tính xây dựng. Trân trọng tác giả đã nêu ra biện pháp đấu tranh hòa bình, không đổ máu.
    Thế nhưng bài viết quá dài, bài chia làm 4 phần, cả ba phần trên, dài dòng nhưng đều vô tác dụng, mỗi bài chỉ có một ý kiến phê phán. Đáng lẽ tác giả nên đầu tư chỉ viết phần 4 thật sâu và cụ thể, sát với tình hình thực tế, đáp ứng được mong mỏi của quần chúng như đã nêu trong còm của các bài trước thì tốt. Rất mừng là phần này đã có một vài còm của những bác chỉ còm ở bài nói về nước Mỹ.
    Bên cạnh đó thì bài này còn có một vài chi tiết thiếu chính xác. Nếu viết về tình hình nước ta mà các nhà lãnh đạo tôn thờ chủ nghĩa Mác thì phải nói đầy đủ về Mác. Có lẽ tác giả chỉ tiếp thu và hiểu biết về chủ nghiã Mác mà những nhà lãnh đạo của ta đã cung cấp và rao giảng. Thế thì chỉ nói một nửa về Mác. Nói một nửa là nói dối. Mặt khác nói về tình hình thực hiện chủ nghĩa Mác ở ta tức là nói về những người CS đang cầm quyền thì phải biết bản chất của họ, họ sợ cái gì? Họ ghét cái gì? Điểm yếu của họ là gì? Có biết điểm yếu của họ thì mới đấu tranh với họ có hiệu quả. Chọc vào điểm yếu của họ là chọc vào tử huyệt của họ đấy.
    CS là chuyên gia trừu tượng hóa những khái niệm cụ thể để đánh lừa quần chúng, chẳng lẽ Nguyễn Phú Trọng lại giải thích "Trung với Đảng" là "trung với tôi" để mọi người hiểu?
    CS đánh lừa dân thì phải mở mang dân trí để dân không bị lừa. Thế thì phải làm cho dân hiểu biết và vạch trần cả một quá trình đánh lừa của CS để người dân biết mà không bị CS "gọi dạ bảo vâng" nữa.
    Trước hết nói về Mác, thì phải xét toàn diện. Cái phần mà ta vẫn theo gọi là chủ nghĩ Mác- Lê nin thì cả thế giới đã vứt vào sọt rác rồi. Bản thân Mác còn phủ nhận những điều ấy mà chính ông nói ra cơ mà, còn phần hay và có giá trị của Mác thì ta không theo mà còn giấu nhẹm đi, phần này thì là phần cuối đời Mác nêu ra và hiện nay một số nước Bắc Âu dang thực hiện, họ xây dựng đất nước họ theo lý thuyết cuối đời của Mác, gọi là "chủ nghĩa xã hội dân chủ". Điển hình là Thụy Điển, thì lại là mơ ước của nhiều người, có thể gọi đó là hình ảnh của thiên đường cũng chẳng ngoa. Nếu ta theo chủ nghĩa Mác như thế thì toàn dân đều sướng.
    Ngay thời Mác trẻ (gọi là Mác cũ sai lầm) thì Mác cũng có vài phát biểu có tính chất khoa học, có giá trị mà Hồ Chí Minh không theo, vì nếu theo thì Hồ không được tôn sùng như ngày nay. Điều Mác nêu đó là "Nếu xây dựng CNXH ở những nước có nền kinh tế tản mạn thì các nhà lãnh dạo sẽ trở thành giai cấp chủ nô mới". Nước ta là nước có nền kinh tế tản mạn tiểu nông, đúng như lời Mác nói trước đó gần trăm năm khi Hồ xây dựng CNXH.
    Lê nin cũng có những câu nói đúng, nhưng ta không theo, vì theo thì động chạm đến quyền lợi của bè lũ lãnh đạo.
    Tác giả còn nhầm lẫn là nói một thời Myanma cũng theo CNXH vì nước họ nêu Liên bang XHCN Myanma. Đó chỉ là tên gọi thôi, còn muốn biết thực chất họ có theo CNXH không thì phải xem tiêu chuẩn của nước XHCXN là có những gì?
    Nếu nói đến nước XHCN như những lý thuyết Mác đã nêu ra thì trên trái đất này chẳng có nước nào là nước XHCN cả, ngay cả nước ta cũng vậy thôi. CS cứ đưa cái chiêu bài xây dựng CNXH ra là để lừa dối nhân dân ta, vốn là một dân tộc chậm tiến, lạc hậu, kém hiểu biết, lại ít chịu suy nghĩ tìm tòi. Cách đây hàng trăm năm, khi trao đổi với cụ Phan Bội Châu, nhà cách mạng Lương Khải Siêu đã nói: "…chỉ sợ dân quý quốc chưa đủ tư cách độc lâp thôi" là có ý chê dân ta ngu đấy.
    Nhiều khi muốn phản biện lại CS thì chỉ cần nêu lên những câu hỏi về những điều họ tuyên bố là họ câm họng. Phản biện là điều CS ghét đấy, tuy rằng thời gian gần đây chính quyền hô hào nhà báo "phản biện xã hội".
    CS tuyên bố là họ thực hiện dân chủ thì chỉ cần nêu câu hỏi: "Thế một đảng có phải là độc quyền không?" Hoặc "Những biểu hiện của dân chủ là gì?", "Các ông thích độc tài hay thích dân chủ?"
    Thế kỳ XXI này thì thêm một nước tuyên bố theo CNXH đó là Vênêzuêla, nhưng xét tiêu chuẩn của một nước XHCN thì nước này không phải là nước XHCN, nhưng nước này cũng không có nền móng cơ sở cớ của một nước XHCN. Vậy một nước XHCN thì phải có những biểu hiện gì? Điều này thì Lê nin đã nêu, điều này thì CS đã nêu ra cách đây hơn 30 năm và bắt toàn dân phải học. Nay thì chính những người rao giảng cũng quên đi hay né tránh nhắc lại. Đây chính là điều CS đang diễn biến và chuyển hóa, nhưng Tổng Trọng lại ra sức phê phán. Nếu không chuyển hóa, không diễn biến thì cứ theo những điều cách đây hơn 30 năm ra mà làm. Điều này chứng tỏ là CS đang khủng hoảng về đường lối chính trị.
    Bài này mới chỉ vạch đường chỉ lối cho Đảng mà chưa chỉ ra cách đấu tranh cho dân, chỉ đơn giản nêu đấu tranh ôn hòa và mọi người cùng liên kết đấu tranh. Tác giả viết: "Tôi trông đợi vào sự thay đổi của chế độ nhưng sẽ không đặt cược vào đó. Mọi sự thay đổi tích cực ở đất nước này phụ thuộc vào chính mỗi người dân Việt Nam. Chỉ khi mỗi chúng ta biết rõ ràng đâu là con đường phải đi và sẵn sàng phấn đấu vì nó một cách văn minh, hoà bình nhưng kiên quyết thì đất nước mới có hy vọng."
    Tác giả quên mất vai trò của người cầm cờ mà Napoléon đã nêu ra: quần chúng là con số không, 6 con số không là không, người lãnh đạo là con số 1, con số 1 trước 6 số 0 thì là một triệu. Dân ta đang thiếu con số 1 đấy.
    Mặt khác cũng cần nêu ra một yếu tố khách quan, đó là ngày nay thế giới phẳng, tác động toàn cầu rất quan trọng. Cả thế kỷ qua và cả hiện nay hầu như mọi sự việc diễn ra trên đất nước ta đều bị chi phối bởi yếu tố nước ngoài. Tình hình Cămpuchia thay đổi vào năm cuối thập niên 70 thế kỷ trước lại chính là do có bàn tay Việt Nam. Tác động qua lại là như thế. Dân ta làm cho dân Cămpuchia tránh được họa diệt chủng lại chính bằng cách bị CS đưa vào chỗ chết. Một bên chết vì Pôn Pốt, một bên chết vì Lê Duẩn và Lê Đức Thọ.
    Nói chung ở thế giới CS thì mọi việc chỉ được giải quyết bằng biện pháp vũ lực. Thì xem ngay tình hình nước ta và Trung quốc cũng biết. Từ ngày xuất hiện Đảng CS ở nước ta thì dân ta chịu liền 5 cuộc chiến tranh liên tiếp, hết đánh Pháp đánh Nhật lại đến đãnh Mỹ đánh Tàu, rồi đánh Pôn Pốt. Sau đánh Pháp thì mở chiến dịch đánh nông dân đợt I, đánh tư sản đợt II. Tưởng rằng nay không còn đánh ai nhưng thực chất là đang đánh lớn. Đó là ĐÁNH THUẾ. Có ông cựu chiến binh nghe chủ tịch xã nói về các loại thuế người dân phải đóng thì nói "Đánh thuế gì như đánh cái "con tự do", người dân lấy cái đéo gì mà đóng!!!"
    Còm dài rồi, chỉ có câu cuối cùng muốn nói là muốn đấu tranh thế nào thì đừng đùng biện pháp đổ máu nữa, dân tộc mình chịu quá nhiều thương đau rồi.
    Lạy trời lạy Phật đừng bắt tội dân tộc con phải chịu thêm một cuộc chiến tranh nữa.
    Muốn đấu tranh bằng biện pháp hòa bình thì hãy thử tìm xem biện pháp nào hiệu quả mà CS phải sợ. Mặt khác biết biện pháp nhưng khả năng có làm được không? Ai làm? Tôi chỉ chờ mong một bài báo nào đọc mà xúc động rơi nước mắt, đến đá cũng phải mềm lòng thì không thấy, nhưng đọc một số truyện của nước ngoài thì tôi phải suy nghĩ nhiều ngày và nhiều khi phải nuốt nước mắt.

    Phản hồi: 

    Trích Lãng :
    " 1. Nới lỏng kiểm duyệt báo chí và mạng xã hội. Đó là cách tốt nhất để góp phần giảm tham nhũng và minh bạch quốc gia. Nó cũng là bước đi đầu tiên để cải thiện hình ảnh của chế độ trước mắt công chúng. Nới lỏng kiểm duyệt không đồng nghĩa với việc những lời chỉ trích chính phủ sẽ tăng lên, trái lại, xã hội sẽ ghi nhận và bước đầu ủng hộ khi chế độ đi trên đường đúng. "

    Chỉ có tự do báo chí, mới dễ phát hiện tham nhũng, gian lận xã hội ... .
    Bằng chứng là ông Fillon, đang bị báo Le Canard Enchaîné của Pháp, phanh phui vụ công việc giả (emploi fictif) của vợ ông ta và đang bị điều tra.

    Nhưng tự do báo chí là cần vẫn chưa đủ bởi vì nếu phanh phui trên báo mà ngành tư pháp cùng phe chính phủ ém nhẹm thì tham nhũng vẫn hoàn tham nhũng.
    Bao nhiêu bài trên Dân làm báo, Quan làm báo, NBG, ... tung tin tham nhũng mà có bao giờ có ai bị điều tra đâu ?

    Phản hồi: 

    Trích Lãng :
    " Lý thuyết của Marx về một xã hội công bằng tuyệt đối là một sự lừa bịp và ảo tưởng. Chừng nào loài người còn tồn tại, sẽ luôn có sự khác biệt giữa người với người. "

    Đúng vậy, cứ nhìn vào tổ chức của đảng Mac-Lê, với BCT, TƯ đảng và cái gọi là tập trung phản dân chủ, thấy ngay sự phân chia đặc quyền đặc lợi, sự độc tài áp đặt của cấp thống trị trong đảng trên các đảng viên cấp dưới.

    Các bác đảng viên CS cấp dưới, có bao giờ có quyền ra tranh cử vào cấp TƯ hoặc trực tiếp bỏ phiếu bầu cấp TƯ không ? Tất cả đều hoàn toàn bưng bít, ngoài vòng tay của các bác. Như thế gọi là dân chủ, là bình đẳng cơ hội hay sao ? Các bác hãy cùng nhau vùng lên, dẹp bỏ điều lệ đảng phi lý áp đặt, thay đổi tổ chức đảng, để thiết lập một đảng hoàn toàn mới, hiện đại, minh bạch, tự do và dân chủ

    Người giỏi, có khả năng, phải có cơ hội xã hội cho họ thi thố tài năng, làm giàu cho họ một cách công bằng, hợp pháp và đóng góp xã hội

    Phản hồi: 

    [quote="Tên tác giả"]Sẽ chỉ có hai con đường với chế độ cộng sản hiện nay: Hoặc tiếp tục cố níu kéo quyền lực, vay nợ mọi thứ, bán rẻ mọi thứ cho đến ngày tàn dìm đất nước và chính chế độ này vào lò lửa chiến tranh, hoặc bắt đầu thay đổi, để tạo cơ sở cho đất nước này hướng tới tương lai trong đó bao gồm tương lai của chính đảng cộng sản.
    Vài lời cuối cùng: Đây là những ý tưởng viết vội của tôi trong vài ngày nghỉ, nó được gõ và post trực tiếp ngay trên trình duyệt. Tôi biết nó sẽ vẫn có những khiếm khuyết và những hạn chế. Tôi mong rằng nó sẽ được hoàn thiện hơn qua sự chia sẻ và góp ý của tất cả mọi người. Chúng ta cần sự chia sẻ, chúng ra cần sự thiện chí và chúng ta cần sự khách quan. Bởi đó là những thứ đất nước này đang rất thiếu.

    Tôi muốn minh định rõ ràng rằng những phân tích của tôi về thực trạng xã hội là những gì đang diễn ra và rồi sẽ diễn ra. Tôi trông đợi vào sự thay đổi của chế độ nhưng sẽ không đặt cược vào đó. Mọi sự thay đổi tích cực ở đất nước này phụ thuộc vào chính mỗi người dân Việt Nam. Chỉ khi mỗi chúng ta biết rõ ràng đâu là con đường phải đi và sẵn sàng phấn đấu vì nó một cách văn minh, hoà bình nhưng kiên quyết thì đất nước mới có hy vọng. Cũng chỉ khi đó cái thể chế tham nhũng hóa này mới chịu áp lực buộc phải thay đổi, không phải vì đất nước, mà vì chính họ. Có hàng nghìn và hàng chục nghìn người đã góp phần mình trong chuỗi sự kiện Formosa. Có hàng triệu người đã tham gia phong trào "Một lá phiếu, một cái tên". Con đường này không dễ đi, nhưng tôi tin đất nước này còn có hy vọng.
    Câu hỏi chúng ta cần phải làm gì không dễ trả lời, vì mỗi người có một hoàn cảnh khác nhau.[/quote]

    Quá đúng và chân thành.

    Nguyễn Jung

    Phản hồi: 

    Trích Lãng :
    " Trên thực tế đối tượng chính nhắm tới của loạt bài viết này là những người cộng sản. "

    Bác Lãng viết nhắm vào những người cộng sản.
    Các độc giả DL có khuynh hướng thích CS, từng đã là CS, cảm tình đảng, đảng viên CS, CS cực đoan như Mác-Lê bạo lực, cơ hội ăn bám theo đuôi CS Mác-Lê để có jobs, ... hãy cho chia sẻ cho biết ý kiến.