Đất nước của những thằng hèn

  • Bởi Admin
    29/01/2017
    6 phản hồi

    Trung Nghĩa

    Chuẩn bị về quê, đi rút tiền tiêu tết. Mỗi lần rút Vietcombank nó chỉ cho rút có 2 triệu. Rút hai lần được 4 triệu bạc mà cầm nguyên một quyển dày cộp toàn tiền loại mệnh giá 50 nghìn. Nghĩ bụng, thôi về nhà rút tiếp chứ cầm nhiều tiền mặt làm gì cho chật túi?

    Về quê, trong vòng bán kính 30 km chỉ nhõn có 2 cây ATM của Agribank. Tiền trong túi sắp cạn phải đi xa 7 km để rút tiền, đến nơi cả hai cây ATM đều không rút được. Cắm cả hai cái thẻ vào đều báo giao dịch không thành công. Tết đến, dân đi làm xa về quê thi nhau rút tiền, ATM hết tiền bọn Agribank cũng méo thèm nạp vào. Dân kêu như vạc. Dân kêu kệ mẹ dân, ngân hàng đang nghỉ tết nên các bố méo rỗi hơi đi hầu hạ chúng mày.

    Nhà mình thay bình ga mới đề phòng năm mới hết ga thì mỗi bình ga đắt hơn trước 100 nghìn/bình. Đi đổ xăng cũng đắt hơn trên thành phố mấy trăm đồng/lít. Chát hơn shit.

    Điện lưới thì chập chà chập chờn. Nhà mình dùng hẳn một cái ổn áp 10KVA mà đến chập tối đèn sáng như đom đóm đêm 30 tết. Điện lưới tụt xuống còn có 70V nên ổn áp không thể vớt lên 220V được. Bình nóng lạnh trở thành vô dụng.

    Nhìn cảnh dân đen như thế mình cũng nản, chả muốn đi chơi đâu. Đành nằm nhà ôm điện thoại online. Hai cái SIM Vinaphone và Mobifone đều không có sóng 3G. Cái Viettel có sóng thì tậm tà tậm tịt. Lướt Facebook mà pin ngốn đứt 15% vẫn chưa tải xong cái status. Bật laptop lên, dùng iPhone để phát wifi cho lap top thì máy báo không có kết nối internet. Đành phải voọc bằng điện thoại.

    Méo hiểu nổi cái dân xứ này sống kiểu gì? Năm 2017 rồi mà vẫn sống tối tăm như năm 1945. Bị bóc lột, bị ăn chặn đến thế mà vẫn không sáng mắt ra. Bạn bè vẫn cứ điện thoại rủ rê đi ăn nhậu. Chán chả buồn đi. Nằm nghe mấy nhà trong xóm đang rôm rả: một hai ba: DZÔ... Đệch con mịa, dzô dzô cái con kẹc! Quyền lợi của mình bị tước đoạt thì méo dám há mồm mà kêu. Toàn ngồi đó thủ dâm tinh thần, tự sướng vì mình hốc rượu khoẻ. Đúng là ngu như lợn!

    Cứ nghèo cứ khổ thì kêu ca than vãn, nhưng khi người khác bảo hãy hành động để thay đổi thực tại thì giãy nảy lên bảo như thế là phản động, như thế là chống lại chế độ, làm thế cũng chẳng thay đổi được gì đâu, chỉ thiệt thân. Vâng, đúng là làm thế chỉ thiệt thân nhưng việc khó của mình mà mình không làm lại nhường cho người khác thì đừng mong cuộc sống của mình thay đổi tốt hơn. Quyền lợi và trách nhiệm của mình mà mình còn không thực hiện thì đợi ai làm thay cho mình? Thế rồi những thằng hèn và khôn lỏi cứ đùn đẩy, đá quả bóng trách nhiệm về phía nhau. Kết quả cái xứ này nát như tương bần.

    Nói thật. Vì đây là quê cha đất tổ, vì là nơi mình sinh ra và lớn lên cho nên tết là phải về thắp hương cho tiên tổ. Chứ về quê méo phải để gặp mấy thằng nát rượu hốc cho đẫy vào rồi ra đường gây tai nạn cho mình và cho người khác. Hốc rượu lắm vào đến mụ mị đầu óc, bị Cộng sản nó ăn trên ngồi chốc móc túi của mình mà vẫn méo biết, vẫn không hiểu rằng dưới chế độ độc đảng cai trị thì cuộc sống của mình cũng chẳng khác méo gì trâu ngựa.

    Muốn thay đổi thực trạng cho quê hương để người dân có cuộc sống tốt đẹp hơn mà khó quá. Có ai muốn chung tay không? Mình vẫn mong có một ngày...!

    - Trung Nghĩa -

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Phản hồi: 

    Hương Lan viết: "Để thay đổi thực trạng đất nước thì đầu tiên phải làm cho mọi người dân thấy cần phải thay đổi
    Ý này được đấy, phần dưới cũng có một vài ý hay nhưng chỉ đưa ra thực trạng mà chưa thấy đề xuất giải pháp. Muốn làm cho "mọi người dân thấy cần phải thay đổi" thì làm thế nào? Chẳng lẽ cứ ngồi đấy mà thấy những "thằng hèn" và để những "thằng hèn" ta thán rồi cứ thế tiếp tục "anh hèn, tôi hèn, nó hèn, chúng ta cùng hèn" hay sao?
    Rõ ràng là cuộc đấu tranh bất bạo động, không dùng bạo lực thì không thể dẫn đến thắng thua chóng vánh được, mà cần có thời gian lâu dài, mỗi ngày hiểu ra một ít, mỗi ngày chuyển hóa một ít, mỗi ngày diễn biến một ít, nhưng xem ra thực tế thì cái "điệp khúc" lải nhải nhiều hơn những lời chỉ báo, mách nước để đấu tranh. Tìm được lới giải khó quá, phải nhờ đến các trí thức trong và ngoài nước thôi. Các cuộc cách mạng thì bao giờ cũng có yếu tố ý tưởng là của trí thức. Nhưng xem ra đội ngũ trí thức của ta vẫn còn ngủ nhiều hơn. Một số trí thức đã mớ mắt thì bị ngay CS bỏ tù rồi. Vừa kính phục họ vừa thương họ nhưng tiếc cho họ là chưa tìm ra đường lối phương thức đấu tranh có hiệu quả. Một số khác thì "thử kêu đốt xịt", cái dân cần thì không nói mà chỉ nói những điều viển vông ở đâu ấy.
    Làm thế nào để những trí thức này "thay đổi" cũng là câu hỏi đặt ra, thế nhưng dân càn trí thức hướng dẫn để "thay đổi", muốn trí thức "thay đổi" thì ai hướng dẫn đây? Lại đi vào ngõ cụt rồi. Rất tiếc là thời nay không còn có các cụ như Phan Chu Trinh.

    Phản hồi: 

    Nhậu Chờ Đảng Sụp

    Ôi những kẻ chủ trương chờ sung rụng!
    Ngồi đầy hè chật quán ở quê tôi
    Họ bảo nhau :”Vẹm sụp đến nơi rồi
    Ta cứ việc ăn chơi và hưởng thụ”

    Họ nhậu nhẹt và say sưa bù khú
    Trong men nồng khói thuốc nói huyên thiên
    Khi tỉnh ra bọn phỉ vẫn cầm quyền
    Họ tiếp tục lao đầu vào cuộc rượu

    Họ tìm thấy trong li người chiến hữu
    Mà hầu như không có ở trên đời
    Một anh chàng hảo hán rất chịu chơi
    Cầm chai đế đứng giữa trời chửi đảng…

    Họ căm ghét cái bạo quyền Cọng sản
    Nhưng vẫn còn sợ hãi nạn du côn
    Nên đành mượn ma men và thần tửu
    Thay thế mình chống đảng cứu non sông.

    https://fdfvn.wordpress.com

    Phản hồi: 

    Để thay đổi thực trạng đất nước thì đầu tiên phải làm cho mọi người dân thấy cần phải thay đổi chứ không phải chỉ có một số người ráng vắt óc viết la làng la xóm cảnh báo mất nước, một dúm người khác đứng dưới nắng mưa căng biểu ngữ biểu tình bị côn an chìm nổi rượt đuổi đánh đập chửi bới "thằng phản động này,con đĩ lủng nọ"còn bộ phận còn lại lớp thì phân bua "kiếm ăn ăn còn chưa có,chưa đủ hơi sức đâu mà thay đổi hiện trạng đất nước, lớp còn lại thì đua nhau kiếm danh bằng mọi kiểu,kiếm tiền làm giàu,gởi nhà băng,tậu xe khủng nhà khủng,cho con đi du học,tối về ghì nhau trên giường đụ rên la á á cho thế là cuộc sống đấy đủ ,lãng mạn ,hạnh phúc...Do hoàn cảnh lịch sử và gốc gác dân tộc,dân Việt Nam ngày nay mơ hồ và lẫn lộn các chữ"hiện trạng đất nước" với " cuộc sống hiện tại","đất nước phồn vinh" với "cuộc sống yên bình ổn định cá nhân"và dễ thấy chính cộng sản,bằng chủ thuyết đảng chung chung mơ hồ,sau bao chục năm cai trị bằng mỵ dân, xạo láo,độc đoán đã khiến tánh dân như vậy .Dân Việt nói chung có truyền thống chống ngoại xâm nhưng khù khờ về chính trị,thủ đoạn nên dễ bị cộng sản lợi dụng theo kiểu "hồn nhiên như con mụ điên" nên dễ bị chúng(cộng sản ) dụ cho đụ đến khi biết ra dù có la cũng đã trễ.Còn người cộng sản chính vì say mê chủ thuyết cộng sản với chủ thuyết chung chung"đảng ơi đảng hởi " cũng đã làm cho họ lú lẩn mơ hồ lạc hướng.Thí dụ những đảng viên cộng sản thường làm mọi cách để đảng mạnh,cũng cố quyền lực cai trị nhưng để chi ? Đảng mạnh,trường tồn nhưng có làm đất nước giàu lên,mạnh lên như đã thấy hàng chục năm qua không hay càng làm cho đất nước nghèo đi ?Do vậy sự đeo đuổi cũng cố quyền lực đảng cầm quyền đâu có lợi gì cho đất nước-- ở đây bỏ qua không bàn đến việc "đảng viên càng cao chức càng dễ giàu" !-- cứ sao mãi ca ngợi,đốc thúc ,dụ hù các người khác làm theo ?.Ở các nước khác do có đa đảng,hể đảng A cầm quyền làm ăn dở là dân kỳ bầu cử kế bầu cho đảng B,còn tại đất nước một đảng cộng sản cầm quyền với cương lĩnh không thay đổi là"duy trì sự cầm quyền bằng mọi giá " nên cho dù có thay TBThư thì cách cầm quyền với hệ quả sau cùng"đất nước trì trê lụn bại" rốt cuộc vẫn y cũ.Thực trạng đất nước ngày nay là đảng cầm quyền cai trị,quản lý đất nước theo kiểu thả nổi đến đâu thì đến,đến đâu hay đến đó còn dân thì sống theo kiểu được ngày nào hay ngày nấy !

    Phản hồi: 

    Nhiều lúc muốn ẳng lên 1 tiếng để xả stress và còn biết mình tồn tại như một sinh vật nhưng lại thôi. Vì từ khi biết nói đến giờ mình sống trong môi trường Câm Miệng Lại và Kệ Mẹ Người Ta. Mình âm thầm tìm hiểu bản thân thì hình như cái di căn này nó di truyền từ thời ông mình qua đời cha mình tới mình và còn có thể tới đời cháu mình luôn.

    Phản hồi: 

    "Muốn thay đổi thực trạng cho quê hương để người dân có cuộc sống tốt đẹp hơn mà khó quá. Có ai muốn chung tay không?"
    Có tui. Mà lâu nay ông mần được gì chưa, tôi thì chưa . Ông mà chưa nữa thì ta thành "chưa chưa".
    mà "chưa chưa" là chưa có gì

    Phản hồi: 

    Ông này than cũng vô ích thôi, không phải chỉ có mình ông mới gặp cảnh ngộ như vậy. Đến TBT còn phải thốt lên: "Đất nước có bao giờ tệ như thế này không? " cơ mà.

    Tôi cược với ông và với mọi người là chưa bao giờ ông Tổng Trọng xem chương trình ti vi của Đài Truyền hình Việt Nam. Vì sao tôi khẳng định như vậy ư? Vì nếu xem ti vi do nhà đài ta phát thì ngày nào chẳng có mục "khoe nghèo kể khổ" kêu gọi mọi người giúp đỡ mỗi tháng 200.000 đồng gửi cho nhà đài để nhà đài làm công việc phân phối lại, chứ nhà đài không thông báo địa chỉ cụ thể của người cần giúp đỡ để nếu ai hảo tâm thì gửi tiền trực tiếp đến tay người đang gặp khó khăn.

    Nêu ông Trọng Lú thấy được cảnh bần hàn cơ cực của đồng bào thì ông ấy nỡ lòng nào mỗi tháng không bớt 200.000 đồng giúp bào trong cơn bĩ cực. Cái phải thế không?

    Sao ông không kêu đến Đảng và nhà nước "để Đảng và nhà nước lo". Ông kêu trên mạng đến mấy người dân đen chúng tôi thì chúng tôi biết làm gì vì chúng tôi còn không có tiền để gửi cái A li bang giữ hộ, có biết cái thẻ ATM là cái gì đâu.