Kỷ luật kiểu cộng sản

  • Bởi Admin
    28/01/2017
    3 phản hồi

    Người Buôn Gió

    Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc vừa ký một quyết dịnh xoá chức bộ trưởng bộ công thương của ông Vũ Huy Hoàng với lý do vì ông Hoàng có khuyết điểm trong công tác cán bộ.

    Thật nực cười, như vậy ông Hoàng không bị xoá chức ở nhiệm kỳ bộ trước trước đó, thủ tướng Phúc chỉ xoá tư cách bộ trưởng ông Hoàng nhiệm kỳ 2011 đến 2016. Vậy nhiệm kỳ trước đó ông Hoàng không bị xoá tư cách bộ trưởng.

    Vào tháng 11 ban bí thư Đảng đã cách chức bí thư ban cán sự bộ công thương đối với ông Hoàng. Tất cả hai lần kỷ luật của đảng và chính phủ cộng sản Việt Nam này đều diễn ra khi ông Hoàng dã về hưu rời khỏi tất cả các chức vụ trên.

    Tất cả dư luận đều ngán ngẩm với kiểu kỷ luật đánh vào cái bóng in trên tường, chỉ duy nhất tờ báo Dân Trí phục vụ trung thành với ông Trọng, Phúc là hí hửng tâng bốc cuộc kỷ luật như là thắng lợi lớn.

    Ông Hoàng vẫn còn là nguyên uỷ viên trung ương đảng CSVN khoá 10, 11. Ông vẫn còn nguyên là bí thư tỉnh uỷ Lạng Sơn, vẫn nguyên bộ trưởng bộ công thương khóa 2007 đến 2011. Việc cách chức cũ của người đã về hưu đã là nhảm nhí, đã thế lại còn chỉ cách chức bí thư bộ côn thương mà không cách chức uỷ viên trung ương đảng. Làm hai nhiệm kỳ thì chỉ cách chức một nhiệm kỳ.

    Cách chức, xoá chức như thế. Người ra lệnh đau, chứ người bị cách chức như vậy chả có gì mà phải đau cả. Nó cho thấy sự bất lực của những người ra lệnh cách chức, như thể con muỗi đốt được con voi một nhát rồi la lên đắc thắng, một lũ ruồi nhặng hùa theo tán dương.

    Rồi lại đến chuyện thu bằng khen của Trịnh Xuân Thanh. Ông Thanh hiện nay đang sống và làm việc hợp pháp ở một nước tư bản, ông đã làm đơn từ bỏ đảng cộng sản VN với lý do một người bảo thủ và tiểu nhân như ông Trọng làm đảng trưởng, thì ông Thanh không thiết tha gì với đảng nữa.

    Nay ông Trọng ra lệnh thu lại cái bằng khen của đảng từng trao cho ông Thanh, để hại được cái gì ông Thanh ? Cuộc sống mới của ông Thanh không cần đến cái bằng khen đó, ông Thanh không thể dùng cái bằng khen anh hùng lao động thời CNXH để đi xin việc ở tư bản. Việc tước bằng khen như thế là việc ngu xuẩn, bởi việc đó còn giúp cho ông Thanh có chứng minh vụ việc của ông nằm trong âm mưu chính trị, nếu như xảy ra trường hợp ông Thanh cần chứng minh với nước sở tại. Tuy nhiên, điều này không cần thiết với ông Trịnh Xuân Thanh, bởi nước sở tại ông Thanh đang sống người ta coi tờ lệnh truy nã quốc tế mà Việt Nam đối với ông là vô giá trị.

    Ông Trọng đang điên cuồng cách tạo dựng được uy quyền của mình trong đảng, nhưng càng ngày uy tín của ông càng xuống trầm trọng. Đã có những cuộc họp nhỏ giữa những uỷ viên bộ chính trị bóng gió bàn đến chuyện ông Trọng nên về. Nếu để những lời như vậy tiếp tục diễn ra làn rộng, sẽ bất lợi cho ông Trọng ở đại hội giữa nhiệm kỳ. Ông Trọng đang đứng trước một mối đe doạ, đó là ở hội nghị trung ương nào đó sẽ có những ý kiến đề nghị họp đại hội giữa nhiệm kỳ. Nếu đại hội như vậy diễn ra , những người không ưa ông trong trung ương sẽ mớm cho đại biểu nào đó ý kiến việc ông Trọng về hưu. Một cuộc lấy ý kiến diễn ra và việc ông Trọng phải ra đi là khả năng lớn sẽ xảy ra.

    Đối phó với mối đe doạ này, ông Trọng đã gấp rút sang Trung Cộng cầu cứu. Tại đây ông Trọng đã ký kết nhiều văn kiện hợp tác với Trung Cộng, để đổi lại sự đảm bảo của Trung Cộng sẽ bảo vệ cho ông giữ vững được chức TBT. Ông Trọng đã xây dựng mình thành hình ảnh lãnh đạo trung thành duy trì CNXH và gắn bó mật thiết với Trung Cộng. Trong những văn kiện ký kết với Trung Cộng có nhiều điểm cam đoan Trung Cộng sẽ bảo vệ CNXH và mối quan hệ giữa hai nước, về lâu dài là dây là đường lối chiến lược , về cấp bách trước mắt là bảo vệ vị trí tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng trước những làn sóng ngầm phản đối trong nội bộ CSVN. Bước đi này là tính toán rất khôn ngoan của ông Trọng, bởi tính chất hai đảng cộng sản anh em, việc ông Trọng gắn mình với một đảng cộng sản nước anh em không thể coi là bán nước hay phản bội theo quan điểm của ĐCSVN.

    Sau khi đã nhận được lời đảm bảo từ Trung Công, ông Trọng phải làm tiếp bước nữa là đưa ra những hình thức kỷ luật oái ăm, chưa có tiền lệ. Chấp nhận làm trò cười cho thiên hạ qua việc kỷ luật khôi hài những người trên. Nhưng sâu xa hơn âm mưu của ông Trọng qua việc này, là luyện cho trung ương đảng quen với việc ông đưa ra những chỉ thị chưa có tiền lệ. Chỉ có một vài tờ báo được ông Trọng giao nhiệm vụ mới hiểu được ý đồ này của ông Trọng. Bởi thế tờ Dân Trí không ngại chuyện thiên hạ chê trách, thản nhiên đưa bài ca ngợi những chiêu trò của ông Trọng là hay, là sáng suốt với mục đích tạo dư luận quen với tác phong đưa chỉ thị của tổng bí thư.

    Những âm mưu kỷ luật việc cách chức người đã về hưu, tưởng như là trò đùa cho thiên hạ thấy sự bất lực của Nguyễn Phú Trọng. Nhưng không mấy ai hiểu đó là kế sách lùi một bước để tiến ba bước. Ông Trọng đã thành công ở mặt mà dư luận khó có thể thấy, là ông ra được những chỉ thị tuỳ tiện, không có tiền lệ. Vậy mà quốc hội, chính phủ bàn ra tán vào một hồi, rồi cũng chấp nhận làm theo ông ta.

    Trước đây ông Trọng đã từng ra chỉ thị 19 điều đảng viên không được làm, hầu hết các đảng viên đều cười nhạt cho rằng đó là hình thức. Sau đó ông Trọng đã đưa ra quyết định 244, để ông dùng ở đại hội đảng 12 để mình ông ở lại dù cao tuổi nhất.

    Ông Trọng tài và đức để làm điều gì cho đất nước đều kém, nhưng xây dựng đảng là chuyên môn rất giỏi của ông. Đương nhiên trong chuyên môn xây dựng đảng, thì những chiêu trò gian manh còn tinh vi gấp tỷ lần maphia Ý, không dễ người thường nhận ra được chiêu luộc ếch ôm măng mà ông Trọng đang làm.

    Và chuyện kỷ luật đầy bi hài kia, đằng sau nó là một âm mưu to lớn của Nguyễn Phú Trọng đang giăng ra cho các đàn em mình chủ quan, để kết thúc một cách bất ngờ cho ông ta ngồi đến hết nhiệm kỳ. Khi ông ta ngồi được hết nhiệm kỳ, cũng là lúc quyền lực ông ta trở thành tối thượng thực sự như ông ta hằng mong muốn. Lúc đấy còn những chỉ thị, chính sách gì lạ đời gì nữa có trời mới biết. Nhưng chắc chắn một điều, ông ta lại giả bộ ngây ngô.

    - Tôi cũng bất ngờ khi mình được trăm phần trăm tín nhiệm bầu.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Phản hồi: 

    Ném chuột thì sợ vỡ...bình (“quí !”)
    Đả “hổ” : thụi bóng, đấm hình - trò...meo (mèo)
    Luật pháp ,Kỉ luật : trả treo !
    Kỷ cương, phép nước : đá...bèo sang ao
    Tổng Trọng : “quyền phép ở tao !”
    Vẽ bùa tao yểm cán (bộ) nào hỏng hư
    Hòang, Thanh hồn,phách đau nhừ ! (Trọng lú : “kỉ luật cán bộ hư hỏng thế đã đau chửa ? !”)
    Diệt ruồi, đả hổ hay ho phường tuồng !

    Phản hồi: 

    Chuyện một phiên tòa
    Phiên tòa mở ra xét xử một vụ án rất nghiêm trọng, theo điều tra của công an thì kẻ giết người rất dã man, treo cổ người bị hại là là một sĩ quan công an cao cấp bằng sợi dây thép nên người chết rồi vẫn bị dây thép cứa vào cổ cho đến khi đầu rơi xuống đất, tức là kẻ giết người có nghiệp vụ, rất cao tay nghề. Thành tích của vị sĩ quan này được ghi rất tỉ mỉ, đã được thưởng nhiều huân huy chương và đã từng đi giảng về "6 điều bác Hồ dạy công an nhân dân" ở nhiều trường công an, kể cả ở những lớp học đặc biệt cho các cán bộ cao cấp của ngành công an.
    Phiên tòa mở ra được chính vị bí thư đảng ủy ngành công an làm thẩm phán xét xử để thấy vị "quan tòa" này nghiêm khắc và công minh làm gương cho các thẩm phán của ngành tòa án.
    Sau khi nghe xong mọi thủ tục tố tụng thì ông thẩm phán kiêm bí thư đảng ủy ngành cơ quan tuyên bố dõng dạc là phải tử hình kẻ gây ra cái chết này và phải thi hành ngay bản án vào ngày hôm sau mặc đù đang trong dịp nghỉ tết.
    Pháp trường để hành hình kẻ phạm tội đã được chuẩn bị chu đáo cả rồi, chứng tỏ nói là làm chứ không nói suông.
    Cuối phiên tòa công bố về cái chết của vị sĩ quan này và kẻ giết người phải chịu án tử hình, đó là vị sĩ quan này tự tử bằng chính sợi dây thép đó. Hóa ra vị sĩ quan công an này cũng biết những việc mình làm là có tội nên muốn dùng cái chết để tự kết tội mình giống như tên mật thám Javert trong cuốn "Những người khốn khổ" của đại văn hào Pháp Victo Hugo.
    Tòa tuyên bố nghỉ 15 phút để hội ý. Ông Bí thư Đảng ủy công an kiêm chánh tòa hỏi những người trong hội đồng thẩm phán là tại sao lại để ông tuyên án xử tử người dã chết?
    Một vị quan chức ngành tòa khúm núm gãi đầu gãi tai thưa:
    - Chúng em thấy đồng chí cách chức người đã không còn chức là một sáng tạo "kỳ quan", nên chúng em nhờ đồng chí giải quyết hộ vụ này, đúng là phải xử tử người đã chết thì luật pháp mới nghiêm minh, bất kỳ ai giết người cũng phải trị tội, không bỏ sót người, không bỏ sót tội phạm a. Có thế mới giữ được kỷ cương phép nước.
    - Thế bây giờ làm thế nào?- Vị Tổng bí hỏi:
    - Để pháp luật cực kỳ nghiêm minh, răn đe những kẻ phạm tội sau này thì em xin đề xuất là phải phục hồi lại chức cho người sai phạm rồi ta tuyên bố kỷ luật cách chức và cứu sống bằng được kẻ tự tử rồi ta thi hành án tử hình. Phải tạo ra cớ người ta có chức rồi mới cách chứ, phải tử hình người còn sống thì mới thi hành án được, còn tử hình người đã chết thì thiên hạ cười cho thối mũi ra đấy ạ.
    Tổng bí gãi gãi cái mũi, nghe thế thấy có lý liền ra lệnh cho cấp dưới cứ thế mà làm. Cấp dưới thấy việc này khó hơn đánh Mỹ liền thưa là như vậy việc này phải đến hết thế kỷ chưa chắc đã xong, vị Tổng bí hí hửng nói:
    - Thì ta đã bảo việc gì cũng phải từ từ, phải có thời gian, đến hết thế kỷ này chưa chắc đã hoàn thiện thì cứ thế mà làm. Có tạo ra hy vọng thì người dân mới tin tưởng chứ.