Một cách nhìn khác về bài "Cờ về chiều tung bay phấp phới, gợi lòng này"...

  • Bởi Admin
    19/01/2017
    1 phản hồi

    Linh Nhân

    Đọc bài viết "Cờ về chiều tung bay phấp phới, gợi lòng này..." của tác giả Đoan Trang tôi hiểu ý tốt của tác giả là muốn lập luận biện minh nhằm tạo một sự cảm thông, thấu hiểu lý do vì sao cho những hành động hoặc thái độ quá khích, cực đoan của một số người trong cộng đồng người Việt bên Mỹ.

    Tuy nhiên có một cách nhìn khác về bài viết của tác giả Đoan Trang trên khía cạnh TÁC HẠI do những hành vi và thái độ quá khích, cực đoan gây ra.

    Đoan Trang viết: "Nếu không có họ, chắc tôi sẽ nghĩ xấu về cộng đồng hải ngoại, tôi sẽ la lối, căm ghét sự cực đoan, sẽ sợ cờ vàng, sợ “bọn phản động lưu vong”… giống như rất nhiều du học sinh khác."

    Đoan Trang nói đúng, NHIỀU du học sinh khác KHÔNG có may mắn như Đoan Trang, được gặp "những con người mà tấm lòng của họ ... trong vắt như kim cương, họ chẳng tiếc gì với tôi, nuôi tôi suốt thời gian tôi ở Mỹ ... Họ cũng yêu cờ vàng", mà CHỈ toàn gặp những người như "tát vào mặt của mình" với nghi ngờ "tại sao sinh ra và lớn lên ở miền Bắc cộng sản, nay ra được nước ngoài mà không bị an ninh chặn giữ, như vậy là cộng sản, là an ninh nằm vùng".

    Bởi vậy, NHIỀU du học sinh khác đã nghĩ xấu về cộng đồng hải ngoại, sợ cờ vàng, sợ “bọn phản động lưu vong”…

    Nếu không có sự cực đoan quá khích trong cộng đồng người Việt ở Mỹ, thì chúng ta có được NHIỀU du học sinh có suy nghĩ giống như Đoan Trang, thay vì chỉ có được MỘT Đoan Trang mà thôi.

    Đoan Trang viết tiếp: "Và cũng rất có thể là nếu không có họ, tôi đã chẳng về lại Việt Nam, chẳng tham gia đấu tranh làm gì. Nhưng tôi đã về, bởi vì tôi muốn họ cũng sẽ có ngày trở về Việt Nam, và tôi mong muốn sẽ được gặp lại họ – ở đâu cũng được, nhưng là khi đất nước này đã tự do."

    Đoan Trang nói đúng, vì kém may mắn hơn Đoan Trang, NHIỀU du học sinh khác không được gặp những người "nghe tin có người bị an ninh hành hung, họ khóc, chửi cộng sản một hồi, lau nước mắt, rồi lại lật đật ra phố, đi gửi tiền về cho các nạn nhân...", mà CHỈ toàn gặp những người đặt câu hỏi "Tại sao không bị chặn? Tại sao ra nước ngoài được? Tại sao sang được đây? An ninh nằm vùng phải không?"

    Bởi vậy, NHIỀU du học sinh khác đã "chẳng về lại Việt Nam, chẳng tham gia đấu tranh làm gì".

    Bởi vì sự cực đoan quá khích trong cộng đồng người Việt ở Mỹ, thay vì có được NHIỀU du học sinh về lại Việt Nam tham gia đấu tranh giống như Đoan Trang, thì chúng ta chỉ có được MỘT Đoan Trang mà thôi.

    Chúng ta có thể thông cảm (thấu hiểu) tại sao họ có những hành động và thái độ quá khích cực đoan, nhưng phải dứt khoát lên tiếng nói KHÔNG với họ. Lập luận biện minh để mọi người „thông cảm“ với họ mà không nói „KHÔNG“ với họ là đồng nghĩa với việc vô tình động viên, khuyến khích hay cổ võ cho những hành vi và thái độ quá khích cực đoan.

    Linh Nhân

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Không may, số người không may mà Linh Nhân đề cập lại có tôi. Tôi bị Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia gạt ra rìa chỉ vì tôi là du sinh Việt Nam mà lại sinh ra và lớn lên tại miền Bắc. Hội Sinh viên VN (mà hội viên thường từ trong nước mới sang sau này) chưa bao giờ được CĐNVQG chào đón hay thăm viếng. Hồi mới sang tôi rất nhớ nhà, gặp được nói chuyện với một bác lớn tuổi người Việt thì mừng quá đỗi. Vừa được câu chào đầu tiên thì câu sau tôi bị dội ngay một gáo nước lạnh: "cậu sang đây chắc là đi rửa bát hả? Cậu nên thay đổi giọng nói đi, nên nói giọng miền Nam đi cho dễ hoà nhập". Ơ hay giọng nói của tôi là giọng mẹ đẻ tôi, hà cớ gì tôi lại phải thay đổi?