Tiến trình hình thành Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

  • Bởi Admin
    16/01/2017
    18 phản hồi

    Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên

    Lời giới thiệu của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên: Trên 20 năm qua Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên vẫn luôn trung thành với ba giá trị nền tảng Dân chủ Đa Nguyên, Hòa Giải Hòa Hợp Dân Tộc và Bất Bạo Động. Nhưng gần đây trong tổ chức đã có người khẳng định tuyên bố “Đa nguyên hay đối lập chỉ có ý nghĩa và cần thiết trên phạm vi quốc gia. Trong một tổ chức chỉ có nhất nguyên chứ không thể có đa nguyên”. Vì muốn bảo vệ ba giá trị cốt lõi của tổ chức, chúng tôi đã phải lấy quyết định không đồng hành với những ai ủng hộ lời tuyên bố trên. Chúng tôi xin gởi đến quý độc giả một tài liệu ghi lại theo thứ tự thời gian những bước đi của tổ chức trong nỗ lực tìm kiếm những giải pháp để đưa đất nước vào kỷ nguyên dân chủ đa nguyên, hòa nhịp với đà tiến của thế giới, mưu cầu hạnh phúc cho người Việt Nam.

    Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên được hình thành do sự kết hợp của nhiều người và nhiều nhóm, đặc biệt là hai nhóm: Thông Luận - hậu thân nhóm thảo luận Cơ Sở Tư Tưởng - và Lực Lượng Thanh Niên Việt Nam Tự Do Âu Châu. Trong bài viết này chúng tôi sẽ trình bày những diễn tiến của tiến trình hình thành Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên từ lúc khởi đầu cho đến năm 2016.

    I. Việc hình thành nhóm thảo luận về hướng đi cho Việt Nam đưa đến tài liệu Cơ Sở Tư Tưởng

    Vào cuối năm 1982 tại Paris, một số những anh em - cùng chí hướng - đã họp với nhau để bàn về tình hình đất nước và có ý lập một nhóm thảo luận chính trị kiểu thinktank, chứ không có ý định lập đảng. Nhóm này đã họp vào tối thứ năm, hai tuần một lần, nên trong bài viết này chúng tôi tạm gọi là nhóm thảo luận Cơ Sở Tư Tưởng. Tất cả đều thấy rằng trước tình trạng bế tắc của đất nước, cần phải có đường hướng, nguyên tắc và chủ trương nhất định để hướng dẫn nhóm đi vào những cuộc thảo luận sâu rộng về mọi mặt của quốc gia như kinh tế, xã hội, chính trị, quốc phòng, giáo dục v.v...

    Không kể một vài tháng đầu tìm cách quy tụ người, có thể nói những ngưởi khởi xướng chính thức ngồi lại với nhau thảo luận về vấn đề Việt Nam gồm các ông: Nguyễn Gia Kiểng, Trần Thanh Hiệp, Dương Kích Nhưỡng, Nguyễn Trọng Kha, Nguyễn Văn Lộc, Vũ Tiến Vượng, Phạm Ngọc Lân và bà Quản Mỹ Lan. Ngoài ra, còn một số người khác, trong đó có hai anh em ông Chu Vũ Hoan và Chu Vũ Ca, nhưng chỉ vài ba tháng sau họ thấy không thích hợp với tinh thần thảo luận của nhóm nên đã rút lui.

    Nhóm khởi xướng thảo luận như vậy trong gần 2 năm. Và ông Kiểng đã ghi chép lại những gì anh em đã bàn luận. Bản viết tay đó lại được nhóm mổ xẻ, sửa chữa, góp ý và cuối cùng ông Nguyễn Gia Kiểng đã đúc kết và chấp bút tài liệu này, mang tên là Cơ Sở Tư Tưởng.

    Anh em trong nhóm đưa ra ba khái niệm chính về một nước Việt Nam, muốn được ổn định để phát triển, thoát khỏi nghèo đói và tụt hậu là:

    1. Việt Nam sẽ là một nước với thể chế Dân Chủ Đa Nguyên, nơi tiếng nói của mọi cộng đồng dân tộc đều phải được lắng nghe;

    2. Để tiến tới một nước Việt Nam Dân Chủ Đa Nguyên trước hết nhà nước Việt Nam phải xóa bỏ mọi yếu tố gây chia rẽ và thực tâm thi hành chính sách Hòa Giải để Hòa Hợp Dân Tộc hầu đưa đất nước tiến lên;

    3. Để hướng tới 2 mục tiêu trên, chúng ta cần đấu tranh trong tinh thần bất bạo động vì máu người Việt Nam đã đổ nhiều rồi nên chúng ta không có quyền đòi hỏi người dân phải hy sinh tánh mạng nữa mà cần phải đấu tranh bằng chính trị, bằng tư tưởng.

    II. Lực Lượng Thanh Niên Việt Nam Tự Do Âu Châu

    Vào năm 1981, khi Lực Lượng Thanh Niên Việt Nam Tự Do Âu Châu sinh hoạt ở Strasbourg, một số thành viên trong nhóm đã đi thăm Quốc hội Âu Châu. Trong dịp này, ông Nguyễn Văn Thế đã thấy một tờ giấy giới thiệu (flyer) với tựa đề L'unité dans la différence (Đồng nhất trong sự khác biệt). Trong tờ giấy giới thiệu này, có nói về khái niệm Đa nguyên (Pluralisme).

    Từ ý tưởng này, vào năm 1982, nhóm Lực Lượng Thanh Niên Việt Nam Tự Do Âu Châu đã thảo luận về tinh thần Đa Nguyên trong dân chủ trong kì sinh hoạt học tập ''Tìm một tư tưởng và hướng đi mới cho Lực Lượng'' ở Lausanne - Thuỵ Sĩ. Đồng thời anh em nhóm Lực Lượng đã chấp nhận tinh thần đa nguyên trong dân chủ là nền tảng cơ sở của tổ chức. Từ đó, các thành viên Lực Lượng Thanh Niên Việt Nam Tự Do Âu Châu đã thảo luận về đề tài “Làm thế nào để áp dụng tính đa nguyên vào thực tế của cuộc sống và trong sinh hoạt dân chủ”. Trong nhiều kì sinh hoạt học tập sau đó, các thành viên Lực Lượng Thanh Niên Việt Nam Tự Do Âu Châu đã bàn về thuyết âm dương, phép biện chứng của Hegel và Karl Marx cũng như những diễn biến xảy ra trên thực tế của các nước dân chủ Tây và Bắc Âu và cuối cùng đã đi đến bốn kết luận cho việc áp dụng tính đa nguyên của dân chủ vào thực tế: một là tôn trọng và chấp nhận các khác biệt, dù có thể rất đối kháng nhau, cũng là chuyện bình thường của cuộc sống và là động lực làm cho xã hội phát triển; hai là vì lợi ích tập thể, trong đó có lợi ích cá nhân của mỗi người cho nên dù khác biệt thế nào đi nữa, chúng ta vẫn phải hợp tác với nhau để làm việc chung. Vì hợp tác chính là sức mạnh của xã hội dân chủ đa nguyên, giúp xã hội tồn tại và phát triển; ba là để có sự hợp tác giúp tập thể tồn tại và phát triển, chúng ta phải đối thoại và thảo luận để tìm ra những khác biệt của nhau với mong muốn có thể dung hoà và thoả hiệp; bốn là trong xã hội, theo dân chủ đa nguyên, luôn luôn có mâu thuẫn, vì vậy hoà giải là một bắt buộc để có thể hợp tác và làm việc chung với nhau.

    Đồng thời trong kì sinh hoạt học tập này, Lực Lượng Thanh Niên Việt Nam Tự Do Âu Châu cũng chấp nhận phương pháp tranh đấu bất bạo động là phương pháp mà Lực Lượng sẽ áp dụng để tranh đấu thay đổi chế độ hiện nay. Có ba lí do để các thành viên Lực Lượng Thanh Niên Việt Nam Tự Do Âu Châu chấp nhận phương pháp này: một là vì nguyên tắc dân chủ không cho phép bạo động, hai là vì bạo lực chỉ làm cho đất nước thêm đổ vỡ và ba là bạo lực không thích hợp với chủ trương của Lực Lượng Thanh Niên Việt Nam Tự Do Âu Châu. Cũng trong kì họp học tập này, thành viên Lực Lượng Thanh Niên Việt Nam Tự Do Âu Châu đã đồng ý về một bản nhận định về lịch sử loài người với tựa đề “Lịch sử loài người là lịch sử của những giao ước xã hội thành văn và bất thành văn”.

    Ban Chấp Hành Trung Ương và Ban Chấp hành các Phân bộ của Lực Lượng Thanh Niên Việt Nam Tự Do Âu Châu vào thời điểm năm 1982, gồm có các ông Nguyễn Trọng Kha, Phan Phúc Vinh, Đặng Minh Kỷ, Phạm Xuân Cảnh, Trần Văn Răn, Đinh Văn Ban, Nguyễn Văn Thế, Vũ Đình Thọ, Nguyễn Gia Thưởng, Nguyễn Xuân Thuấn, Nguyễn Thế Vũ, Nguyễn Phú Lộc, Đặng Vũ Chính, Võ Trung Trực, Nguyễn Văn Đang, Hồ Thành Hiệu và Trần Bá Thành.

    III. Sự liên kết giữa nhóm thảo luận Cơ Sở Tư Tưởng và Nhóm Lực Lượng Thanh Niên Việt Nam Tự Do Âu Châu

    Sợi dây liên kết giữa hai nhóm là ông Nguyễn Trọng Kha.

    Ông Kha là thành viên Lực Lượng Thanh Niên Việt Nam Tự Do Âu Châu - trụ sở trung ương đặt tại Lausanne Thuỵ Sĩ - sinh sống ở Paris và cũng có chân trong nhóm thảo luận Cơ Sở Tư Tưởng tại Paris. Chính vì thế ông Nguyễn Trọng Kha đã làm trung gian mang những suy nghĩ, ý kiến thảo luận trong nhóm Lực Lượng qua nhóm Paris và ngược lại những ý kiến của anh em Paris cũng được ông Kha đóng góp lại trong những buổi thảo luận trong nhóm Lực Lượng.

    Chính sự trùng hợp về tư duy của hai nhóm về vấn đề đất nước đã đưa đến sự hợp tác tự nhiên giữa hai tổ chức. Điều này là mấu chốt cho sự kết hợp tốt đẹp giữa hai nhóm sau này dù có những thành viên ở những quốc gia xa nhau. Sự kết hợp chưa chính thức lúc ban đầu giữa hai nhóm chính là tiền thân của tổ chức Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên sau này.

    Năm 1984, Lực Lượng Thanh Niên Việt Nam Tự Do Âu Châu tổ chức một buổi học tập phối hợp với trại hè dành cho gia đình thành viên Lực Lượng tại Fontenette, một làng nhỏ cách Paris hơn 300 cây số về phía Nam, để học tập về dân chủ đa nguyên và tiếp tục bàn về việc làm thế nào để áp dụng tính đa nguyên vào thực tế sinh hoạt dân chủ. Trong dịp này Lực Lượng đã mời ông Nguyễn Gia Kiểng thuộc nhóm thảo luận Cơ Sở Tư Tưởng đến tham dự. Lúc đó, ông Kiểng đã trình bày một chủ đề trong bản Cơ Sở Tư Tưởng bàn về bốn điều kiện cần có để cuộc cách mạng thành công. Điều kiện thứ nhất là mọi người trong nước đồng ý rằng chế độ hiện hữu là tệ hại và phải thay đổi. Điều kiện thứ hai là đảng hay giai cấp cầm quyền, vì mất đồng thuận trên lý tưởng chung hay vì bị ung thối, đã chia rẽ, phân hóa và đã mất bản năng tự tồn của một đoàn thể. Điều kiện thứ ba là đại đa số quần chúng đạt tới đồng thuận về một chế độ mới và những mục tiêu quốc gia mới. Điều kiện thứ tư là có một tập hợp chính trị xuất hiện phù hợp với nguyện ước của toàn dân làm điểm hội tụ cho những khát vọng đổi mới.

    Khi Cộng Đồng Người Việt Tị Nạn Cộng Sản tại Hoà Lan tổ chức trại hè Hùng Vương năm 1987, Lực Lượng Thanh Niên Việt Nam Tự Do Âu Châu đã đề nghị Cộng đồng mời ông Nguyễn Gia Kiểng đến trình bày về dự án chính trị có tên Cơ Sở Tư Tưởng này.

    IV. Việc hình thành nhóm Thông Luận và tờ báo Thông Luận

    Sau khi có bản in Cơ Sở Tư Tưởng, một số người trong nhóm mới nghĩ đến việc phổ biến những tư tưởng này đến với quần chúng bên ngoài. Từ đó mới nẩy sinh ra ý kiến phải cần có một tờ báo!

    Nói đến báo thì cho đến thời điểm đó mọi người chỉ biết báo dưới dạng báo ngày, báo tuần, báo tháng như ngày xưa ở Việt Nam hay sau này ở Mỹ. Ai cũng biết làm một tờ báo như vậy thì vô cùng tốn kém, trong khi mọi người trong nhóm dự định làm báo - mới qua Pháp tỵ nạn - không có tiền để thực hiện việc này!

    Trong khi đó, tại Paris và vào thời gian đó, bà Quản Mỹ Lan thường nhận được một loại tài liệu của nhóm ông Raymond Barre, cựu Thủ Tướng Pháp. Đây là một loại “thư” 4 trang do nhóm ông R. Barre đưa ra để trình bày về đường lối hoạt động của nhóm mình. Việc này đã khiến bà Mỹ Lan suy nghĩ: Tại sao mình không làm báo dưới hình thức đó? Vì thế, Bà Mỹ Lan đã đưa ra ý kiến này và được anh em chấp thuận. Rồi mọi người trong nhóm góp tiền lại và quyết định ra một tờ báo với hình thức rất đơn giản nhưng có nội dung như các độc giả đã biết. Với số tiền đóng góp của nhóm lúc đó, những người làm báo quyết định phải ra được báo trong vòng ít nhất một năm dù có độc giả mua báo hay không. Tất cả những người trong nhóm đều đồng ý với nhau là tờ báo phải mang nội dung như sau đây:

    1. Chỉ đăng những bài vở có tính cách chính trị, có liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến Việt Nam. Không có các tiết mục văn nghệ, truyện ngắn, truyện dài hoặc thơ phú v.v...;

    2. Không đăng quảng cáo, nói rõ hơn Thông Luận sẽ không sống bằng quảng cáo. Chính vì thế, sau này khi tờ Thông Luận “nổi tiếng”, nhiều nơi muốn đăng quảng cáo trên Thông Luận nhưng theo nguyên tắc đã đề ra từ đầu, nhóm làm báo đã phải từ chối;

    3. Sẽ là tờ báo bán, không phải báo biếu hay cho không;

    4. Sẽ không đăng lại những bài vở đã đăng trên những báo khác;

    5. Với số tiền đóng góp được, anh em làm báo tiên liệu sẽ ra báo được ít nhất là một năm. Sau đó, nếu không có độc giả, không thu được tiền vào thì ít ra tư tưởng của nhóm cũng đã được phổ biến đến đồng bào!

    Quyết định là thế nhưng trong tất cả anh em, không ai có kinh nghiệm làm báo tuy kinh nghiệm viết bài đăng báo thì có! Vả lại, cũng vào thời đó, những người làm báo chuyên nghiệp cũng chỉ viết chữ không dấu rồi đánh dấu bằng tay. Ông Phạm Ngọc Lân là người làm việc trong ngành điện toán đã tạo ra bộ chữ tiếng Việt có dấu trên máy vi tính cá nhân Apple SE để làm báo Thông Luận.

    Sau khi giải quyết được vấn đề tài chính và phương tiện kỹ thuật, tờ báo Thông Luận số 0 ra đời!

    Cuối cùng, được sự ủng hộ của quần chúng, báo bán được!

    Khi Thông Luận đã được biết đến, một số những người lâu nay im tiếng đã gia nhập nhóm như các ông Lê Văn Đằng, Huỳnh Hùng. Kế đó, ông Phạm Ngọc Lân giới thiệu ông Tôn Thất Long. Tiếp theo, bà Quản Mỹ Lan giới thiệu ông Nguyễn Văn Huy. Và sau đó ông Vũ Thiện Hân, Nguyễn Văn Khoa vv... cũng vào làm việc chung. Nhóm Thông Luận càng ngày càng vững mạnh với sự cộng tác đắc lực của những người biết trách nhiệm của mình trước vận nước.

    Nhóm làm báo chủ trương chỉ gửi báo qua đường bưu điện, chứ không bán tại các sạp báo và tiệm sách. Với khuôn khổ của tờ A4, mọi người có thể photocopy dễ dàng để phổ biến. Người đầu tiên phổ biến Thông Luận dưới dạng photocopy là cựu ký giả Nguyễn Thái Lân ở miền Nam California. Ở Houston, các cảm tình viên của Thông Luận cũng phổ biến tờ báo dưới cùng một hình thức.

    Đến đầu năm 1990, qua hội Nhân Quyền Việt Nam tại Hoà Lan, các thành viên Lực Lượng Thanh Niên Việt Nam Tự Do Âu Châu đã phát hành ấn bản Hòa Lan có thêm phụ trang để loan tin tức của Cộng Đồng Người Việt Tị Nạn Cộng Sản tại Hòa Lan.

    Sau đó, tại một số những nước khác, nhiều người cũng cho in báo Thông Luận có thêm phụ trang. Thí dụ như vào năm 1995, hội An Vi của Linh Mục Kim Định do ông Vũ Khánh Thành tại Luân Đôn đại diện, đã xuất bản báo An Việt, trong đó vừa đăng nguyên văn báo Thông Luận vừa đăng thêm phần bài vở, tin tức của Cộng Đồng người Việt bên Anh.

    Chủ nhiệm đầu tiên trong vòng 3 năm đầu của tờ nguyệt san Thông Luận là ông Bùi Quang Hiếu, 3 năm tiếp theo là ông Phạm Ngọc Lân, sau ông Lân là ông Vũ Thiện Hân. Sau đó, là các ông Diệp Tường Bảo, Nguyễn Văn Huy tuần tự phụ trách.

    Dưới đây là danh sách chủ nhiệm của tờ Thông Luận, theo thứ tự thời gian:

    1. Tháng 11/1987, nguyệt san Thông Luận xuất bản số 0 do ông Bùi Quang Hiếu làm chủ nhiệm cho đến số 33, tháng 12/1990;

    2. Tháng 1/1991, ông Phạm Ngọc Lân làm chủ nhiệm bắt đầu từ số 34 và mãn nhiệm vào tháng 12/1993 với số 66;

    3. Tháng 1/1994, ông Vũ Thiện Hân làm chủ nhiệm bắt đầu từ số 67 và mãn nhiệm vào tháng 12/2000 với số 143;

    4. Tháng 1/2001, ông Diệp Tường Bảo làm chủ nhiệm bắt đầu tứ số 144 và mãn nhiệm vào tháng 8/2002 với số 161;

    5. Tháng 9/2002, ông Nguyễn Văn Huy làm chủ nhiệm bắt đầu từ số 162 và chấm dứt nhiệm vụ vào tháng 12/2012 với số cuối cùng 275.

    Thông Luận càng ngày càng có uy tín và trong nước bắt đầu xuất hiện “chui” những bản sao và đưa đến sự cộng tác của một số những người chia sẻ quan điểm của Thông Luận trước tình hình Việt Nam. Nhờ chủ trương bao dung và hòa bình đó, sau này những người trong nhóm làm báo đã được một số cán bộ cộng sản lão thành tin tưởng như các ông Nguyễn Hộ, Trần Độ và “nhóm Đà Lạt” - gồm có các ông Hà Sĩ Phu; Mai Thái Lĩnh; Tiêu Dao Bảo Cự; Bùi Minh Quốc - cũng như một số đảng viên phản tỉnh đóng góp bài vở cho báo Thông Luận.

    Vì từ ngày đầu anh chị em trong nhóm không lấy một tên gọi chính thức cho nhóm như các tổ chức khác vẫn làm nên từ khi ra tờ báo Thông Luận, bên ngoài gọi “nhóm không tên” này là nhóm Thông Luận.

    V. Những va chạm giữa Thông Luận và các tổ chức chính trị khác trong cộng đồng

    Trong lúc các tổ chức khác chủ trương giải phóng Việt Nam bằng vũ lực thì Thông Luận lại chủ trương ôn hòa. Có nghĩa là cuộc đấu tranh sắp tới giữa người Việt yêu tự do, dân chủ chống lại Cộng Sản độc tài phải qua con đường bất bạo động.

    Chủ trương nhà nước cần phải có chính sách hòa giải, hòa hợp dân tộc tưởng là rất hòa bình và bao dung này lại bị một tổ chức khác đánh phá dữ dội trên phương tiện truyền thông của họ. Chủ trương Hòa Giải Hòa Hợp Dân Tộc bị họ bóp méo là Thông Luận chủ trương Hòa Hợp, Hòa Giải với Cộng Sản. Điều này tạo cho những người vốn chủ trương bạo lực có cơ hội làm dấy lên một phong trào chống phá Thông Luận trên các phương tiện truyền thông như báo chí, đài phát thanh, đài truyền hình tại Hoa Kỳ.

    Cao điểm nhất là vụ bạo hành của một tổ chức cực đoan đối với anh em nhóm Thông Luận.

    Đó là cuộc hành hung gây thương tích cho hai ông Đặng Minh Kỷ (đại diện Thông Luận Hòa Lan) và Nguyễn Gia Kiểng (Thông Luận Paris) khi anh em nhóm Lực Lượng Thanh Niên Việt Nam Tự Do Âu Châu chính thức ra mắt ấn bản Thông Luận Hòa Lan vào ngày 16 tháng 4 năm 1990 tại thị xã Nijmegen - Hoà Lan. Việc này đã được tường trình đầy đủ trong hai số báo Thông Luận 27 và 28, phát hành vào tháng 5 và tháng 6 năm 1990. Trong đó, Thông Luận cũng đã nêu đích danh hung thủ.

    VI. Những dự tính kết hợp với các tổ chức khác

    1. Vào năm 1990, tại Trung Tâm Độc Lập ở Stuttgart, có cuộc họp bàn về việc hợp tác chung của bốn nhóm: Lực Lượng Thanh Niên Việt Nam Tự Do Âu Châu (Thuỵ Sĩ); nhóm chủ trương báo Độc Lập (Đức) của ông Vũ Ngọc Yên; Hiệp hội Dân chủ & Phát triển Việt Nam của ông Âu Dương Thệ (Đức) và nhóm Thông Luận (Pháp). Cả bốn nhóm đã đồng ý trên nguyên tắc là sẽ hợp tác chung.

    Nhưng sau một thời gian, nhóm Độc Lập và Hiệp hội Dân chủ & Phát triển Việt Nam đã lặng lẽ tách ra, chỉ còn lại hai nhóm Lực Lượng Thanh Niên Việt Nam Tự Do Âu Châu và nhóm Thông Luận. Hai nhóm này tiếp tục làm việc chung và luôn luôn coi nhau như người cùng một nhóm. Có lẽ vì cả hai đều có cùng một cơ sở tư tưởng là dân chủ đa nguyên, hoà giải hoà hợp và bất bạo động nên sự hợp tác không có gì trở ngại.

    2. Một thời gian sau khi xuất bản tờ báo Thông Luận - khoảng cuối năm 1991, đầu năm 1992 - thì ông Trần Văn Sơn (Trần Bình Nam) của tổ chức Phục Hưng từ Mỹ sang gặp anh em nhóm Thông Luận Paris và đề nghị kết hợp. Hai ông Nguyễn Trọng Kha và ông Nguyễn Văn Thế, đại diện cho Lực Lượng Thanh Niên Việt Nam Tự Do Âu Châu, cùng tham dự buổi gặp gỡ này.

    Việc kết hợp này không thành vì một số thành viên của Phục Hưng cho rằng Thông Luận chủ trương hòa hợp, hòa giải với Cộng Sản.

    VII. Những nét chính về diễn tiến của Dự Án Chính Trị Dân Chủ Đa Nguyên

    1. Vào ngày 27/10/1990, một cuộc hội luận về Dân chủ Đa nguyên đã được Thông Luận tổ chức tại Paris với sự tham dự của năm tổ chức và thân hữu đến từ 8 quốc gia:

    a. Lực Lượng Thanh Niên Viêt Nam Tự Do Âu Châu gồm các thành viên: bà Phạm Tú Minh và các ông: Đăng Minh Kỷ, Nguyễn Văn Thế, Nguyễn Gia Thưởng, Phạm Xuân Cảnh, Phan Phúc Vinh vv...;

    b. Nhóm chủ trương báo Diễn Đàn Mới có bà Nguyễn Huỳnh Mai và các ông Đỗ Đình Thành và Nguyễn Văn Lang;

    c. Cơ Sở Độc Lập có các ông Vũ Ngọc Yên và Dương Hồng Ân;

    d. Nhóm Hiệp hội Dân Chủ & Phát triển Việt Nam gồm có các ông: Âu Dương Thệ, Lâm Đăng Châu và một số thành viên khác;

    e. Nhóm Thông Luận Paris có bà Quản Mỹ Lan và các ông: Trần Thanh Hiệp, Nguyễn Gia Kiểng, Phạm Ngọc Lân, Vũ Thiện Hân, Huỳnh Hùng, Lê Văn Đằng, Nguyễn Văn Khoa, Nguyễn Văn Lộc, Tôn Thất Long, Diệp Tường Bảo, Võ Xuân Minh, Nguyễn Văn Huy, Nghiêm Văn Thạch, Lê Mạnh Tường v.v…

    Ngoài những người thuộc các tổ chức kể trên, còn có sự tham dự đông đảo của trí thức Việt Nam đến từ các nơi như:

    - Paris có các ông: Nguyễn Văn Ái, Lê Hữu Khoa, Hoàng Khoa Khôi, Lưu Văn Vịnh, Từ Trì, nữ nghệ sĩ Bích Thuận và bà Thụy Khuê;

    - Hoa kỳ có các ông: Đỗ Quý Toàn (Vương Hữu Bột), Trần Văn Sơn (Trần Bình Nam), Đinh Quang Anh Thái và Nguyễn Quốc Trung;

    - Canada có ông Tôn Thất Thiện và Nguyễn Hữu Chung;

    - Luân Đôn - Anh Quốc có ông Nguyễn Anh Tuấn.

    2. Năm 1992 Cơ Sở Tư Tưởng được in thành Dự án Chính Trị Dân Chủ Đa Nguyên.

    Năm 1992 tên Phong Trào Dân Chủ Đa Nguyên ra đời với sự hợp tác chính thức của hai nhóm: Lực Lượng thanh Niên Việt Nam tự Do Âu châu và Thông Luận.

    Khi đã hợp tác, Lực Lượng đã in Dự Án Chính Trị Đa Nguyên vào tháng 1/1992 để làm tài liệu học tập nội bộ.

    Đến tháng 2/1992, bản chính thức của Phong Trào Dân Chủ Đa Nguyên được phát hành.

    3. Vào năm 1996, Dự Án Chính trị Dân Chủ Đa Nguyên được bổ sung với những vấn đề mới dựa vào những biến chuyển của tình hình trong nước. Dự Án này lấy tựa đề là Thử Thách và Hy Vọng.

    4. Năm 2000 Phong Trào Dân Chủ Đa Nguyên chính thức trở thành Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên cho đến ngày nay.

    Vào năm 2001, Dự án Chính trị Dân Chủ Đa Nguyên được bổ sung và lấy tên là Thành Công Thế Kỷ 21.

    Danh xưng Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên được chính thức đặt cho nhóm vào năm 2000. Trước đây, khi ra tờ báo Thông Luận, nhóm không có tên chính thức. Sau nhiều lần tìm cách kết hợp với những tổ chức khác nhưng cuối cùng thấy rằng khó có thể kết hợp được nên khi bước qua thế kỷ thứ 21, nhóm cần minh danh với tên của mình. Trong một cuộc thảo luận sôi nổi trong Phân Bộ Bắc Mỹ tại San José, nhóm Thông Luận Hoa Kỳ đã đề nghị đặt tên cho nhóm là Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên. Tên gọi này, được toàn thể thành viên chấp thuận. Từ đó, danh xưng Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên trở thành tên chính thức của nhóm.

    5. Năm 2015, Dự Án Chính Trị được bổ túc, viết lại và lấy tên là Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai.

    Dự Án Chính Trị, từ lúc ban đầu cho đến nay, là do công trình và trí tuệ của tập thể anh chị em trong Tập Hợp chứ không phải của riêng một cá nhân nào.

    Về tờ báo Thông Luận, ban đầu nhóm chỉ hy vọng là báo sẽ sống được một năm. Trước khi ra tờ Thông Luận số 1, nhóm làm báo đã in thử tờ báo số 0 (xin xem hình đính kèm ở phần đầu). Địa chỉ tòa soạn của 100 số báo đầu tiên là tư gia của ông bà Phạm Ngọc Lân - Quản Mỹ Lan.

    Như vậy kể từ số 1 ra đời vào tháng 12 năm 1998 cho đến số 275, số báo cuối cùng phát hành vào tháng 12/2012, báo Thông Luận giấy tổng cộng đã sống được 25 năm!

    Chúng tôi ghi lại những sự kiện ghi trên theo thứ tự thời gian, đồng thời lưu trữ trong thư khố của tổ chức, không ngoài mục đích thực hiện trách nhiệm ghi chép và lưu giữ những công trình gầy dựng tổ chức của tất cả những thành viên đã và đang có mặt trong tổ chức. Tất cả chúng tôi đều mang hoài bão đưa nước Việt Nam vào kỷ nguyên mới của dân chủ đa nguyên.

    Ngày 10 tháng 1 năm 2017,

    Thay mặt Ban Quản Thủ Thư Khố

    Nguyễn Văn Thế - Nguyễn Gia Thưởng - Phạm Tú Minh

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    18 phản hồi

    Cám ơn bác NGT đã trả lời. Thế nhưng bác trả lời có cũng như không. Người ở nước ngoài trình độ cao mà còn không biết "vốn sống" là cái gì. Người trong nước trình độ thấp làm sao biết được "cần phải đấu tranh bằng chính trị, bằng tư tưởng" là đấu tranh như thế nào? Bác có thể cho thí dụ cụ thể được không? Lại còn có cả "dân chủ đa nguyên " nữa chứ, khó hiểu quá.
    Bác có viết: "-những cái gì cần đấu tranh hàng ngày, bác ở VN cho nên biết rành hơn tôi." Điều này thì đúng, nhưng chỉ đúng một phần thôi, nếu bác xem một số youtube thì có thể thấy hình ảnh còm sĩ đấy, nghĩa là không chỉ võ mồm võ bàn phím đâu. Bác muốn biết toàn diện thì "tài liệu" bác có sẵn trong tay, đó chính là trang Dân luận đấy bác ạ.
    Bác biết gì và nghĩ gì về "-đấu tranh bất bạo động là như thế nào, khác mackeno (mặc kệ nó) ra sao" (như bác viết) thì bác nêu rõ để mọi người trong nước biết thêm, chứ chỉ nêu "tiêu đề" thì khó hiểu quá, người có trình độ kém như chúng tôi thì hay tư duy cụ thể, ngay động tác xạ kích (bắn súng bộ binh) rất đơn giản cũng phải giảng từng bước cụ thể "tì vai, áp má, nín thở , bóp cò" thì chúng tôi mới thực hiện được .
    Trong bài "Một nền tư pháp 'đớn đau'”, tác giả có dùng tự "hài ước", còm của bác có trích dẫn "Đó là nền công lý man rợ và hài ước". Trong còm của tôi, có hỏi "hài ước là gì?" thì không thấy bác cắt nghĩa hộ. Bác Ba Lúa hay soi các còm và cũng đã cắt nghiã từ "kỷ nguyên" nhưng cũng không thấy giải thích cái từ "hài ước". Ôi sao cái từ này khó hiểu thế?!! Cả người trong nước lẫn người ngoài nước mà không biết cái từ tiếng Việt này là gì. Còn người trong nước thì có khi thấy viết theo chữ Pháp lại phát âm theo chữ Nga. Nhờ người biết ngoại ngữ như các bác ở nước ngoài phát
    âm hộ
    chì chẳng có ai giúp cả.

    " 3. Để hướng tới 2 mục tiêu trên, chúng ta cần đấu tranh trong tinh thần bất bạo động vì máu người Việt Nam đã đổ nhiều rồi nên chúng ta không có quyền đòi hỏi người dân phải hy sinh tánh mạng nữa mà cần phải đấu tranh bằng chính trị, bằng tư tưởng. "

    Điểm 3 đó bác Dân Quê.
    Bác triển khai xem :
    -những cái gì cần đấu tranh hàng ngày, bác ở VN cho nên biết rành hơn tôi
    -làm cách nào tập hợp lại đông người cùng quan tâm
    -đấu tranh bất bạo động là như thế nào, khác mackeno (mặc kệ nó) ra sao

    NGT viết:
    " Tập Hợp DCĐN cần :
    -tóm tắt những điểm chính yếu, thúc đẩy mạnh mẽ và cụ thể sao cho Dự Án Chính Trị này phổ biến trong nước và có bàn bạc với người Việt sống trong nước.
    -tạo phong trào thực hiện những điểm cụ thể vào cuộc sống xã hội VN
    Như vậy Dự Án mới có cơ hội trở thành hiện thực mở rộng ra ngoài Tập Hợp, nếu không vẫn chỉ là dự án trên giấy trong Tập Hợp "(Hết triích)
    Trong những ván đề bác nêu trên, bác thấy bàn về ván đề nào dễ, bàn về vấn đen nào khó?Bác thấy bàn về ván đề nào dễ thì bác bàn trước để mọi người trong nước cùng hiểu.
    Tôi cũng đã định "lên tiếng" ngay sau khi đọc bài này, thế nhưng còn nhiều chỗ chưa hiểu, mặt khác thời gian qua có nhiều ngày rét quá, không cất nhắc được cơ thể.

    NGT viết: " Tập Hợp DCĐN cần :
    -tóm tắt những điểm chính yếu, thúc đẩy mạnh mẽ và cụ thể sao cho Dự Án Chính Trị này phổ biến trong nước và có bàn bạc với người Việt sống trong nước.
    -tạo phong trào thực hiện những điểm cụ thể vào cuộc sống xã hội VN
    Như vậy Dự Án mới có cơ hội trở thành hiện thực mở rộng ra ngoài Tập Hợp, nếu không vẫn chỉ là dự án trên giấy trong Tập Hợp ".
    Người trong nước chỉ biết còm khi bài viết này mới được hiển thị khoảng tuần lễ, còn trước kia có biết gì đâu mà bàn, mặt khác trình độ người trong nước thì đúng là tình trạng "19 anh chị chột làm vua xứ mù" làm sao mà bàn được. Vậy thì các bác ở hải ngoại nên bàn những vấn đề trên như NGT đã nêu để sớm hành động chứ không thì dự án chỉ có trên giấy. Chẳng biểu trước đây "hai kỷ nguyên" thì các bác đã bàn thế nào mà để như vậy? Chỉ nêu ra các tiêu đề, quan điểm rồi người nọ đùn đẩy cho người kia bàn thì tình hình đất nước khó hoặc không thay đổi, ngày càng tồi tệ hơn.
    Có điều tôi thấy xuất hiện là có hiện tượng việc trong nước thì bàn ít, việc nước ngoài thì bàn nhiều. Điều này cũng có thể có nguyên nhân của nó?

    Bạn Cần Giuộc có nhắc đến cụ Đề Thám, xin nêu qua về cụ, còn gọi là Đề Dương, cụ sinh ở Hưng Yên, nhưng cụ chọn Yên Thế là mảnh đất có tinh thần thượng võ để làm việc đại nghĩa là đấu tranh với thực dân Pháp để giành độc lập cho dân tộc. Các thế hệ sau ở Yên Thế đều là hậu duệ của cụ, gia đình nào cũng có bàn thờ cụ để học tập tinh thần yêu nước và bất khuất đấu tranh quyết giành độc lập dân tộc của cụ.
    Trong hoàn cảnh đất nước ta hiện nay thì dân chủ phải gắn với ĐỘC LẬP DÂN TỘC. Có độc lập dân tộc thì dân chủ mới thực sự có ý nghĩa và mới thực hiện được. Cả hai điều này đều lệ thuộc vào chế độ chính trị. Tại sao nhiều nước cùng có biên giới chung với Trung quốc mà họ không bị Trung quốc lấn Át? Vì họ không tôn thờ "16 chữ vàng" và "4 tốt" như ta, từ đó dẫn đến chế độ độc tài CS tồn tại.
    "Dự án chính trị" thì đã có trước đây 2 năm (mà gọi là "hai kỷ nguyên") nhưng điều này thì người trong nước không biết nên không lên tiếng đóng góp. Dù có hành động thì cũng phải có thời gian và thời cơ, nhất là đấu tranh ôn hòa không đổ máu. Còn các cuộc đấu tranh vũ trang trước đây, tức là đã có hành động, nhưng có phải 2 năm ("hai kỷ nguyên") là thắng lợi được đâu.
    Rất tiếc là bác Ngự không có còm trước mở đầu để mọi người trong nước được biết mà không bàn thảo nữa.
    Bàn thảo 2 năm ("hai kỷ nguyên") mà chưa hành động là do nguyên nhân ở đâu? Người trong nước bây giờ mới biết mà "lên tiếng" là có lỗi, là sai lầm hay sao?
    Dù sao thì bài này cũng đã thu hút được người còm. Còn bàn về "những điểm chính yếu, thúc đẩy mạnh mẽ và cụ thể sao cho Dự Án Chính Trị này phổ biến trong nước và có bàn bạc với người Việt sống trong nước.
    -tạo phong trào thực hiện những điểm cụ thể vào cuộc sống xã hội VN" thì xin để các bác có trình độ bàn trước.
    Nếu ai chán và "mệt" bàn thì thôi, có ai bắt ép đâu mà tức bực và than thở? Lại còn có kiểm duyệt của BBT nữa cơ mà.
    Người trong nước đang sống trong tình trạng "19 anh chị chột làm vua xứ mù", có lẽ chưa đủ trình độ bàn, bàn lại sợ bị ném đá. Mong các bác ở nước ngoài cứ phán. Hết.

    Các bác Minh Tèo, Cần Giuộc, Hoành Đế :

    Tôi cũng hiểu ý bác Ngự y chang như bác Ba đã diễn nôm :
    " Đọc phãi hiểu thế này, chúng ta đã "bàn nhiều lý thuyết hai tập Kỷ Nguyên một và Kỷ Nguyên hai, vậy phải bao lâu nữa mới có chương trình hành động." "

    Vì vậy tôi đã viết còm :

    " Tập Hợp DCĐN cần :
    -tóm tắt những điểm chính yếu, thúc đẩy mạnh mẽ và cụ thể sao cho Dự Án Chính Trị này phổ biến trong nước và có bàn bạc với người Việt sống trong nước.
    -tạo phong trào thực hiện những điểm cụ thể vào cuộc sống xã hội VN
    Như vậy Dự Án mới có cơ hội trở thành hiện thực mở rộng ra ngoài Tập Hợp, nếu không vẫn chỉ là dự án trên giấy trong Tập Hợp "

    @Cần Giuộc

    Thi Ngự viết:
    Bàn đã "hai kỷ nguyên" rùi. Có cần bàn thêm "hai kỷ nguyên" nữa rùi mới có chương trình hành động không? Hi hi hi."

    Đọc phãi hiểu thế này, chúng ta đã "bàn nhiều lý thuyết hai tập Kỷ Nguyên một và Kỷ Nguyên hai, vậy phải bao lâu nữa mới có trương trình hành động."

    Hoành Đế: "Đừng xóa bài này… Bài này có nhiều vấn đề cần bàn lắm. Cần nhiều người lên tiếng."
    Tôi tán thành ý kiến này, thế nhưng muốn bàn lại thấy quá khó, tôi chưa đủ trình độ. Đầu tiên xin cám ơn Dân luận đã tặng cho độc giả món quà đầu xuân vô cùng ý nghĩa.
    Cũng xin cám ơn tác giả còm đầu tiên là Hoành Đế đã "nổ phát súng còm đầu tiên" thu hút được một vài người còm.
    Có điều tôi thấy khó hiểu (rất khó hiểu) và ngạc nhiên (rất ngạc nhiên) là tại sao tác giả còm nổi tiếng Trần Thị Ngự lại đổ xô nước lạnh và những người còm bằng một câu "Bàn đã "hai kỷ nguyên" rùi. Có cần bàn thêm "hai kỷ nguyên" nữa rùi mới có chương trình hành động không? Hi hi hi."
    Cuốn "Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai" ra đời năm 2015 và nhóm tác giả mới gửi bài "Ngày 10 tháng 1 năm 2017" mà sao bác Trần Thị Ngự lại viết viết là "Bàn đã "hai kỷ nguyên" rùi." Thế thì công lao của những người cho ra đời cuốn sách này là công cốc hay sao?
    Rất tiếc là nội dung cuốn sách chưa được công bố rộng rãi, nhưng những người đã dày công để tâm huyết cho ra đời là những trí thức Việt kiều chưa đến được với đồng bài trong nước. Nay nhờ có bài viết này post lên Dân luận thì người trong nước ai cũng mừng, muốn gửi tới đồng bào hải ngoại những lời thân thương trìu mến nhất của người Việt nói với người Việt. Chuyện hay hoặc dở ta hãy cùng bàn sau. Chỉ biết là đồng bào ta ở nước ngoài vẫn nghĩ đến Tổ quốc và tương lai đất nước là vui rồi.
    Nhân dịp sắp sang năm mới, sắp đón tết mới thì mong những còm sĩ hãy tập trung vào bàn về những vấn đề nội dung bài viết nêu ra hơn là còm để gửi đến nhau những lời tranh luận không đẹp, chày bửa, thiếu văn hóa. Cãi cọ, chê bai nhau chỉ làm chệch hướng vấn đề. Ai giỏi ai dốt thì bạn đọc Dân luận đã biết cả rồi.
    Một lần nữa xin cám ơn Dân luận và bạn Hoành Đế. Chỉ xin hỏi một câu vui chứ không có dụng ý xấu gì đâu: Hoành Đế là "ông vua ngang" hay nói lái thành Đề Hoánh, tức là người đồng hương với cụ Đề Thám hoặc hậu duệ của cụ?

    Xin cảm ơn phản hồi của bác Ba Lúa.

    Thiết nghĩ mọi tổ chức chính trị đang trong giai đoạn xây dựng tư tưởng và tập hợp lực lượng mà có bất cứ hành vi thiếu minh bạch nào cũng sẽ tiềm tàng sự rạn nứt và suy yếu.

    Hiến pháp Mỹ tôn trọng dân chủ, đa nguyên và giới hạn một người dân chỉ có thể làm Tổng thống tối đa 02 nhiệm kỳ, đây là một trong những lý do giúp Mỹ trở thành một quốc gia siêu cường như hiện nay. Tổ chức chính trị nào muốn giúp đất nước phát triển như Mỹ đều rất cần học hỏi nhiều từ Mỹ.

    Trân trọng.

    @motbaica

    Nhóm Thông Luận nay đã chia hai, một số anh em Thông Luận tách ra từ ông Nguyễn Gia Kiểng, tất cả những giữ kiện cũng như tài liệu hay website về Thông Luận từ xưa tới thời gian chia tay hiện do nhóm này điều hành, ông Kiểng hết còn quyền sử dụng.

    Riêng cái website facebook như còm sĩ hiệu đính, đó là cũa ông Kiểng mới lập.

    Tập "Kỹ nguyên phần hai", tui cũng đang thắc mắc có phải là do ông Kiểng biên soạn?

    Minh Tèo viết:
    Quyển sách "Khai sáng kỷ nguyên thứ hai" ra đời năm 2015 mà bảo đã bàn "hai kỷ nguyên" mà bảo đã bàn "hai kỷ nguyên" thì là KHÔNG DỐT à?

    Dốt quá đi chứ lị ! nên phải nhận ra cái dốt ấy chứ nhưng lại còn cứ hỏi vớ va vớ vẫn. Nên cả hai cùng vười dốt.

    Bậc cả mình ! bài viết hay nhưng lo quạt nhặng với ruồi, quên cả mịa bài chủ.

    Trần Thi Ngự viết: "Bàn đã "hai kỷ nguyên" rùi. Có cần bàn thêm "hai kỷ nguyên" nữa rùi mới có chương trình hành động không? Hi hi hi."
    Vậy mà Ba Lúa viết : "Kỹ nguyên là một khoảng thời gian trong lịch sử hay một khoảng thời gian cuộc sống của một người.
    kỹ nguyên thì có thể là cả trăm năm.
    Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ nhất hay Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai chỉ là tên tập 1 và tập 2 của dự án Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, vì vậy khi đọc đừng vớ vẩn mà xoáy vào con chữ kỹ nguyên, khoe cái dốt, mà hãy đi vào nội dung họ muốn nói gì về dân chủ, đa nguyên, hoà hợp hoà giải….
    Hiểu chữa, mịa nó cứ hỏi hoài, mệt." (Hết trích)
    Quyển sách "Khai sáng kỷ nguyên thứ hai" ra đời năm 2015 mà bảo đã bàn "hai kỷ nguyên" mà bảo đã bàn "hai kỷ nguyên" thì là KHÔNG DỐT à?
    Người ta biết người ta dốt thì người ta hỏi chứ không giấu dốt. Lúa còn viết " hãy đi vào nội dung họ muốn nói gì về dân chủ, đa nguyên, hoà hợp hoà giải…"
    Vậy sao Lúa không "hãy đi vào nội dung họ muốn nói gì về dân chủ, đa nguyên, hoà hợp hoà giải…." mà cứ mắc cái bệnh cũ là CHỈ CÒM VÀO CÒM?
    Lại còn giờ cái giọng lưu manh mất dạy "mịa nó cứ hỏi hoài, mệt."
    Hỏi là quyền của người ta, Lúa thấy "mệt" không trả lời là quyền của Lúa.
    Lúa không để tác giả còm trả lời mà lại trả lời thay là mắc bệnh bưng bê đấy.
    Nhớ là trên công luận thì tranh luận phải có văn hóa và thiện chỉ, đừng giở cái giọng lưu manh mất dạy đầu đường xó chợ ra nhé. Nhắc lại là Lúa tài, Lúa giỏi thì hãy bàn về nội dung "dân chủ, đa nguyên, hoà hợp hoà giải" đi. Lúa còm được những vấn đề ấy thì "chó có váy lĩnh". Chê người khác dốt thì hãy sờ lên gáy xem sao đã, hiểu chưa?
    .

    @Minh Tèo

    Kỹ nguyên là một khoảng thời gian trong lịch sử hay một khoảng thời gian cuộc sống của một người.

    kỹ nguyên thì có thể là cả trăm năm.

    Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ nhất hay Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai chỉ là tên tập 1 và tập 2 của dự án Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, vì vậy khi đọc đừng vớ vẩn mà xoáy vào con chữ kỹ nguyên, khoe cái dốt, mà hãy đi vào nội dung họ muốn nói gì về dân chủ, đa nguyên, hoà hợp hoà giải.

    Một thí dụ chuyện phim Sóng tình 1 và Sóng tình 2 chỉ là tên phim bộ từng tập, không ma nào ngồi ra mà phân tích chúng nó đã làm gì nhau và bao lâu trên cái võng đu như sóng. Chỉ con cháu bác mới phân tích kiểu này bởi trí tuệ chỉ đến thế

    Hiểu chữa, mịa nó cứ hỏi hoài, mệt.

    Chúng tôi là những người ở trong nước, lại ở nông thôn còn lạc hậu lại thiếu thông tin, chẳng biết ai nói đúng, ai nói sai. Thông tin bị nhiễu, "ông nói gà, bà nói vịt" vậy phải tin ai bây giờ?
    Nếu như Trần Thị Ngự cho là một kỷ nguyên là MỘT NĂM, thì "hai kỷ nguyên" khớp với ý của bác NGT viết: "Năm 2015, Dự Án Chính Trị được bổ túc, viết lại và lấy tên là Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai."
    Năm nay là 2017, thì cách đây 2 năm là 2015 thì dúng là HAI NĂM, NẾU hiểu theo ý của Trần Thị Ngự MỘT KỲ NGUYÊN LÀ MỘT NĂM thì cũng là HAI KỶ NGUYÊN. Nếu xem thời gian viết ghi ở cuối bài thì ghi rõ:
    "Ngày 10 tháng 1 năm 2017,
    Thay mặt Ban Quản Thủ Thư Khố
    Nguyễn Văn Thế - Nguyễn Gia Thưởng - Phạm Tú Minh"
    Quyển "Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai" cũng đề năm xuất bản là 2015
    Người viết còm chỉ căn cứ vào bài xuất hiện cách đây 4 ngày, lại còn được các tác giả ghi rõ ngày gửi bài là ngày 10- 1-2017. Chẳng hểu khi đọc bài thì Trần Thị Ngự có chú ý đến ngày tác giả gửi bài là "Ngày 10 tháng 1 năm 2017" không mà lại phê người viết: "Có cần bàn thêm "hai kỷ nguyên" nữa rùi mới có chương trình hành động không?" Biết được điều này thì nhiều người đang muốn còm cũng nản.
    Tôi muốn làm rõ về thời gian để mọi người cùng "lên tiếng" nếu có trình độ. Tôi không đủ trình độ để "lên tiếng" bàn cãi về "Dự Án Chính Trị được bổ túc" nhưng tôi cũng như nhiều người đang sống dưới chế độ CS độc tài, chỉ muốn chế độ này sụp đổ, nhưng không đổ máu, tức là thay đổi chế độ chính trị giống như tình hình miền Nam thời Cộng hòa, ông Ngô Đình Diệm lên làm tổng thống lên thay vua Bảo Đại bằng bầu cử, chế độ tư bản thay chế độ quân chủ mà không hề đổ máu. Như thế là lịch sử đã sang trang, một kỷ nguyên mới đã đến với nhân dân miền Nam mà không đổ máu. Đứng về một khía cạnh nào đấy như quyền lực mà nói thì vua Bảo Đại là con người VÔ CÙNG VĨ ĐẠI, làm gương cho nhiều người khác noi theo, không tham quyền cố vị.
    Còn mọi chuyện khác thì xin để mọi người cùng bàn.
    Chưa thấy bác Ngự trả lời một "kỷ nguyên" là bao nhiêu năm?

    Trích :
    " Năm 2015, Dự Án Chính Trị được bổ túc, viết lại và lấy tên là Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai.
    Dự Án Chính Trị, từ lúc ban đầu cho đến nay, là do công trình và trí tuệ của tập thể anh chị em trong Tập Hợp chứ không phải của riêng một cá nhân nào. "

    Tập Hợp DCĐN cần :

    -tóm tắt những điểm chính yếu, thúc đẩy mạnh mẽ và cụ thể sao cho Dự Án Chính Trị này phổ biến trong nước và có bàn bạc với người Việt sống trong nước.
    -tạo phong trào thực hiện những điểm cụ thể vào cuộc sống xã hội VN

    Như vậy Dự Án mới có cơ hội trở thành hiện thực mở rộng ra ngoài Tập Hợp, nếu không vẫn chỉ là dự án trên giấy trong Tập Hợp

    Hoành Đế viết: "Bài này có nhiều vấn đề cần bàn lắm. Cần nhiều người lên tiếng."
    Nữ còm sĩ trả lời như sau:
    Bàn đã "hai kỷ nguyên" rùi. Có cần bàn thêm "hai kỷ nguyên" nữa rùi mới có chương trình hành động không? Hi hi hi. (Hết trích)

    Trước hết xin hỏi: Mỗi "kỷ nguyên" là bao nhiêu năm? Chẳng hiểu còm sĩ Ngự có trả lời được không?" Hay lại lờ đi?
    Người trong nước lạc hậu như thế đó, thôi thì đành "cũ người mới ta" vây. Thế nhưng chẳng biết nữ còm sĩ Ngự có xem Dân luận công bố thời gian hiển thị bài này là hơn 4 ngày không? Đồng thời công bố cả số người đọc là trên 550 người, trong đó có tôi mới đọc lần đầu tiên. Như vậy "lỗi" tại những người lạc hậu chúng tôi hay tại BBT Dân luận?
    Sao ngay khi bài mới hiển thị thì Trần Thị Ngự không "nổ phát súng còm đầu tiên" báo cho mọi người biết là đã bàn "hai kỷ nguyên" rồi?
    Thế khi sự việc công bố "hai kỷ nguyên" trước thì Trần Thị Ngự đã "lên tiếng" những gì? Còn những người khác thì đã "lên tiếng" như thế nào?
    Theo Trần Thị Ngự thì "Có cần bàn thêm "hai kỷ nguyên" nữa rùi mới có chương trình hành động không? Hi hi hi."
    Như vậy là từ khi hình thành phong trào đấu tranh đến nay vẫn chưa có "chương trình hành động" hay sao?
    Còn ở Việt Nam CS thì đánh Mỹ đã xong 42 năm rồi, thế nhưng vấn đề cải cách tiền lương thì BÀN đã trên nửa thế kỷ đến nay vẫn chưa xong đấy.
    Việc cải cách chế độ tiền lương so với việc thay đổi cả một hệ thống chính trị thì chỉ là một việc quá nhỏ.
    Chừng nào chế độ độc tài CS còn hiện hữu thì còn cần LÊN TIẾNG. Hết thế hệ này lên tiếng đến thế hệ sau lên tiếng. Lên tiếng cho đến khi nào toàn dân khôn ra thì thôi. Toàn dân khôn ra thì chế độ độc tài CS sụp đổ giống như Liên xô và các nước Đông Âu trước kia, mặc dù những nước đó đều có những kho vũ khí mạnh.
    Một bên là CS có một kho vũ khí hiện đại, một bên là toàn dân có một kho trí tuệ đấu với nhau. CS sợ nhất là TRÍ TUỆ và HÀI HƯỚC. Một người có TRÍ TUỆ có thể bị giết, nhưng CS không thể giết được cả một dân tộc có TRÍ TUỆ.Hãy trông gương dân tộc Itxraen có trí tuệ đã thắng thế nào thì biết.
    Thế chiến sĩ Ngự có TRÍ TUỆ và có HÀI HƯỚC không?

    Hoành Đế viết:
    Bài này có nhiều vấn đề cần bàn lắm. Cần nhiều người lên tiếng.

    Bàn đã "hai kỷ nguyên" rùi. Có cần bàn thêm "hai kỷ nguyên" nữa rùi mới có chương trình hành động không? Hi hi hi.

    Đừng xóa bài này. Chưa bàn tới bài hay hoặc dở vội và cũng chưa bàn tới các ý kiến tán thành hay không tán thành vội mà hãy mừng vì đồng bào ta ở hải ngoại vẫn đau đáu hướng về Tổ quốc, bàn về "cương lĩnh" xây dựng đất nước và sách lược đấu tranh xóa bỏ chế độ độc tài CS để đất nước đi theo con đường dân chủ văn minh hòa nhịp chung cùng nhân loại. Người ta chưa còm theo tôi có lẽ vì mấy lý do sau:
    - Bài này đề cập đến vấn đề lớn và khó quá, muốn còm nhưng thấy mình chưa đủ trình độ.
    - Nhân ngày sắp tết, người nghèo thì tranh thủ chạy chợ kiếm tiền lo tết, người giàu thì bận bịu mua sắm tết.
    - Có người muốn còm nhưng "kỷ niệm" chiến tranh còn in dấu trên cơ thể, trời càng rét, tuổi càng cao thì những 'kỷ niệm chiến tranh" càng phát huy tác dụng làm cho cơ thể như bị tra tấn, có khi sợ hơn cái chết nên không thể còm được, nên đành chờ "cơ hội" khác vậy, có thế mới còm vấn đề được thấu đáo.
    Bài này có nhiều vấn đề cần bàn lắm. Cần nhiều người lên tiếng.