Mai Khôi và quyền tự do bày tỏ thái độ với lá cờ

  • Bởi Biên tập viên
    13/01/2017
    10 phản hồi

    Trịnh Hữu Long

    Ca sĩ Mai Khôi đang trở thành tâm điểm của một cuộc tranh cãi mới về một đề tài rất cũ: lá cờ.

    Trên Facebook của mình, cô ca sĩ từng là ứng cử viên độc lập chạy đua vào Quốc hội hồi năm ngoái bày tỏ quan điểm không muốn đứng chung với lá cờ vàng – vốn là quốc kỳ của ít nhất hai thể chế từng tồn tại ở nước ta là Việt Nam Cộng hoà và Việt Nam Đế quốc.

    Mai Khôi “không thích cờ vàng, cũng không thích cờ đỏ” và cho biết nếu được chọn sẽ chọn cờ hồng vì đó là “màu của yêu thương”. Cô nhận được không ít lời khen, nhưng cũng không ít lời chỉ trích, phê phán và cả chửi rủa của nhiều Facebookers bảo vệ lá cờ vàng.


    Ca sĩ Mai Khôi – Ảnh: Facebook nhân vật.

    Vụ việc của Mai Khôi diễn ra sau một sự kiện văn nghệ ở Virginia (Mỹ) ngày 11/1. Cũng tại tiểu bang này cách đây hơn hai năm, một người Việt Nam khác từ trong nước tới cũng gặp phải một tai nạn với lá cờ vàng: cựu tù nhân chính trị Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải). Ông bị một người phụ nữ ép khoác một chiếc khăn cờ vàng trong khi đang giao lưu với cộng đồng người Việt ở đây.

    Hầu hết người Việt Nam ở độ tuổi 30 trở lên sinh sống trên đất Mỹ, Canada và Úc có ít nhất hai điểm chung: là người miền Nam và bỏ nước ra đi sau ngày 30/4/1975, khi những người cộng sản giành được chiến thắng quân sự sau cùng và thống nhất đất nước.

    Trong suốt hai thập kỷ sau chiến tranh, có ít nhất 800 nghìn người vượt biên ra đi và đến được một nước khác. Tuyệt đại đa số vượt biên bằng đường biển và mãi mãi đi vào lịch sử thế giới với tên gọi “thuyền nhân Việt Nam” (Vietnamese boat people). Hàng trăm nghìn người bỏ xác trên biển và không bao giờ tới được nơi họ muốn tới. Những người may mắn sống sót trở thành người tị nạn và hầu hết sau đó được một nước khác tiếp nhận làm công dân. Lẽ dĩ nhiên, họ coi lá cờ vàng là quốc kỳ, họ luôn mang trong mình mối thù với những người cộng sản và căm ghét lá cờ đỏ.

    Chỉ hai tháng trước vụ việc của Mai Khôi, nhiều người Việt ở California đã vẩy nước mắm và đuổi doanh nhân Lê Đình Hùng (Hùng Cửu Long) sau khi anh này tuyên bố sẽ mặc áo cờ đỏ sao vàng đi giữa khu vực cộng đồng.

    Ngay sau đó, vào ngày 14/12/2016, Hội đồng thành phố Westminster, nơi được coi là thủ đô của người Việt tị nạn ở Mỹ, đã thông qua nghị quyết tái khẳng định sự công nhận lá cờ vàng và phản đối việc treo cờ đỏ tại các công sản của thành phố này.

    Ông Tyler Diệp, Phó Thị trưởng thành phố tuyên bố: “Lá cờ máu là lá cờ của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam, tượng trưng cho một thể chế độc tài đảng trị, vi phạm nhân quyền và không hề được người Việt quốc gia chúng ta công nhận. Chúng ta chỉ công nhận lá cờ vàng ba sọc đỏ”.

    Đó là chuyện xảy ra ở Mỹ. Tình huống ở Việt Nam thì hoàn toàn ngược lại.

    ***

    Giữa tháng 10/2012, hai sinh viên Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên lần lượt bị công an bắt ở Long An và TP. Hồ Chí Minh. Cơ quan điều tra cho biết đây là hai “đối tượng” chống phá nhà nước với ba hành vi cụ thể: rải truyền đơn, âm mưu gây nổ, và dán cờ vàng ba sọc đỏ tại các khu dân cư.

    Phán quyết của toà sơ thẩm (5/2013) và phúc thẩm (8/2013) đều tuyên bố hành vi dán cờ vàng ba sọc đỏ là tội “tuyên truyền chống nhà nước” theo Điều 88, Bộ luật Hình sự. Một trong số các tang vật vụ án được liệt kê trong phán quyết là “01 cờ vàng 03 sọc đỏ”. Toà tối cao tuyên phạt Kha 4 năm tù giam và 3 năm quản chế, tuyên phạt Uyên 3 năm tù treo với 52 tháng thử thách.

    Báo Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản Việt Nam đăng bài công khai coi việc phất cờ vàng là “trò vè”, “lố bịch”, “kỳ quái” và là một việc làm sai trái.

    Ít lâu sau đó, ngày 12/4/2015, vấn đề cờ vàng lại nổi sóng ở Việt Nam khi thanh niên Nguyễn Viết Dũng (Dũng Phi Hổ) bị công an bắt khi đang tham gia một cuộc biểu tình bảo vệ cây xanh ở Hà Nội. Nhiều người lập tức bày tỏ thái độ bất bình và cho rằng công an đang vi phạm quyền biểu tình của người dân, đặc biệt là trong một phong trào bảo vệ môi trường vốn không liên quan gì đến chính trị.

    Khi đó, không ai biết lý do chính xác của vụ bắt bớ này là gì, nhưng giả thuyết được nhiều người quan tâm nhất là Dũng mặc quân phục Việt Nam Cộng hoà có hình lá cờ vàng trên ngực. Những hình ảnh của Dũng trong cuộc biểu tình hôm đó khiến nhiều người tin vào giả thuyết này. Không những thế, hình ảnh Dũng mặc quân phục Việt Nam Cộng hoà chụp với lá cờ vàng ở quê nhà Nghệ An lan truyền trên mạng, khiến không ai còn nghi ngờ gì là Dũng có cảm tình với lá cờ một thời này ở Việt Nam.

    Dư luận lập tức phản ứng. Nhiều người dùng lý do này để phản đối biểu tình. Nhiều người công kích và chửi bới những ai ủng hộ Nguyễn Viết Dũng và lá cờ vàng. Nhiều người dù không phản đối Dũng nhưng cũng phát biểu rất dè dặt. Cuộc tranh cãi về việc nên hay không nên bảo vệ Dũng cũng nổ ra giữa những người kêu gọi biểu tình và các nhà hoạt động nhân quyền.

    Ngược trở lại đầu những năm 2000, hai ca sĩ Bằng Kiều và Thu Phương cũng liên tục bị báo chí và công chúng trong nước chỉ trích khi quyết định ở lại Mỹ gây dựng sự nghiệp và xuất hiện trong một số sự kiện có lá cờ vàng. Cả hai bị ví như những kẻ “lầm đường lạc lối”, “phản bội Tổ quốc” và bị chính phủ cấm biểu diễn ở Việt Nam trong một thời gian dài.

    ***

    Người Việt Nam từ trong nước đi ra bị kẹt trước lá cờ vàng. Người Việt Nam hải ngoại về nước bị kẹt trước lá cờ đỏ. Những người như Mai Khôi bị kẹt giữa hai lá cờ.

    Câu hỏi được nhiều người đặt ra là: một thể chế dân chủ ở Việt Nam sẽ giải quyết vấn đề này như thế nào? Liệu thể chế đó sẽ chỉ công nhận một lá cờ và cấm tất cả các lá cờ khác? Liệu những người chẳng thích lá cờ nào như Mai Khôi có được quyền bày tỏ chính kiến của mình hay không?

    Nước Mỹ có câu trả lời cho riêng họ.

    Ngày nay, ai cũng quen thuộc với lá cờ hoa của Mỹ, bởi vậy mà người ta còn gọi nước Mỹ là Hoa Kỳ. Tuy nhiên, cũng giống như Việt Nam, Mỹ đã từng bị chia cắt làm hai miền trong cuộc nội chiến 1861-1865 và kết quả sau cùng đều là chiến thắng của phe miền Bắc.

    Trong suốt những năm nội chiến, phe miền Bắc (Union) tiếp tục sử dụng lá cờ hoa của Mỹ vốn đã được sử dụng từ thời lập quốc. Phe miền Nam (Confederate States) thiết kế một lá cờ riêng của mình.

    Sau chiến tranh, lá cờ hoa của phe miền Bắc đương nhiên giữ nguyên địa vị là biểu tượng của toàn nước Mỹ, bao gồm cả các bang miền Nam. Nhưng không vì thế mà lá cờ của phe miền Nam biến mất. Lá cờ chính thức lẫn các phiên bản khác nhau của nó vẫn tung bay ở rất nhiều công sở, xí nghiệp, hộ gia đình và các sự kiện ngoài trời ở nhiều bang miền Nam, điển hình là South Carolina.

    Lý do đơn giản của việc này là Hiến pháp Mỹ bảo vệ quyền tự do biểu đạt quan điểm của người dân, bao gồm cả quyền giương cao bất kỳ lá cờ nào mà họ muốn.


    Lá cờ không chính thức của phe miền Nam thời nội chiến được sử dụng trong một cuộc tuần hành ở South Carolina năm 2000. Ảnh: Wall Street Journal.

    Đảng Cộng sản Mỹ là một tổ chức chính trị hợp pháp tại Mỹ và họ đương nhiên được treo cờ đỏ búa liềm – biểu tượng của phong trào cộng sản thế giới.

    Vào năm 1919, trước nỗi lo ngại về sự trỗi dậy của chủ nghĩa cộng sản, tiểu bang California ban hành một đạo luật cấm sử dụng cờ đỏ ở nơi công cộng trong một số trường hợp cụ thể. Một thanh niên 19 tuổi, đoàn viên của Đoàn Thanh niên Cộng sản vốn có quan hệ với Đảng Cộng sản Mỹ, giương một lá cờ đỏ trong một hội trại cho trẻ em và lập tức bị bắt. Vụ án sau này được kháng cáo lên Tối cao Pháp viện. Toà tuyên đạo luật của California vi hiến trong án lệ nổi tiếng Stromberg v. California.

    Mỹ thậm chí còn đi xa hơn: bảo vệ quyền được đốt quốc kỳ.

    Năm 1984, thanh niên Gregory Lee “Joey” Johnson, thành viên của một tổ chức cộng sản trẻ, đốt quốc kỳ Mỹ trong một cuộc biểu tình ở Dallas, tiểu bang Texas để phản đối một số chính sách của Tổng thống Ronald Reagan. Hành vi này cấu thành tội xúc phạm các biểu tượng thiêng liêng theo luật tiểu bang. Khi đó, có đến 48/50 bang ở Mỹ có luật tương tự.

    Johnson bị bắt, bị toà tiểu bang kết án một năm tù và phải chịu phạt 2.000 USD. Ông kháng cáo lên Tối cao Pháp viện. Phán quyết sau cùng vào năm 1989 tuyên bố hành vi đốt cờ được Hiến pháp bảo vệ như một phần của quyền tự do ngôn luận theo Tu chính án thứ Nhất.

    Phán quyết ghi rõ quan điểm của phe đa số của Tối cao Pháp viện như sau: “Chính quyền không được cấm đoán việc bày tỏ quan điểm bằng lời nói hay không bằng lời nói chỉ vì xã hội cảm thấy bị xúc phạm và không thể chấp nhận được quan điểm đó, ngay cả khi việc này liên quan đến lá cờ của chúng ta”.

    Dĩ nhiên, rất nhiều người Mỹ phản đối việc đốt cờ cũng như treo cờ miền Nam. Cũng giống như câu chuyện lá cờ của Việt Nam, các cuộc tranh cãi và biểu tình ở Mỹ nổ ra liên miên, chưa khi nào có dấu hiệu chấm dứt.

    Điều quan trọng nhất là pháp luật Mỹ tôn trọng và bảo vệ quyền bày tỏ những quan điểm khác nhau. Một nền tảng pháp lý như vậy sẽ bảo vệ tất cả những người yêu mến lá cờ đỏ, những người yêu mến lá cờ vàng, những người yêu mến cả hai lá cờ, những người căm ghét cả hai lá cờ, và rất nhiều những thái độ khác nhau nữa.

    Liệu đó có phải là một xã hội mà chúng ta nên hướng đến? Trả lời được câu hỏi này sẽ giúp chúng ta hình dung được rõ ràng hơn rất nhiều về một đất nước Việt Nam mà chúng ta muốn thấy trong tương lai.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Tôi có 2 thằng con 28 và 34 tuổi, sinh trưởng ở “bên này”, bà xã tôi cũng là người Việt trăm phần trăm. Hai cháu nói tiếng Việt tốt nhưng không sâu nghĩa là không thể nói và hiểu những vấn đề Tổ Quốc hay tâm linh kiểu như cha mẹ chúng hiểu .
    Vậy thì tổ quốc của các con tôi là Việt Nam, Canada, hay Mỹ (chúng tôi đã qua Mỹ từ 20 năm nay). Đây là câu hỏi cần tính trung chính và tự trọng của mình . Mình không thể sống và lớn lên ở nhà cha mẹ nuôi mà tâm tính, cư xử luôn vì cha mẹ ruột bất kể đúng sai. Cái đạo lý của người mình buộc chúng ta phải cư xử công bằng cho cả hai bên, nếu buộc phải chọn lựa thì chọn vì đúng sai, nếu không nắm được đúng sai thì … im. Tôi chỉ dám mong các con tôi dành cho Tổ quốc của tôi một góc kha khá trong tâm tư của chúng . Bằng cách nào ? Vô phương. Chúng nói tiếng Việt tốt, không accent, đủ hiểu là tôi vui rồi . Chúng không hiểu ý niệm Tổ Quốc là gì, liệu cái cảm nhận “my country” hay “ma patrie” của chúng có giống như cha mẹ chúng không? Ngay có kể cho chúng nghe chuyện VN ta ba lần thắng quân Nguyên, đánh Tầu, đánh Tây, đánh Mỹ (chỗ này không khéo chúng lại nhìn mình quái lạ) thì cũng là chuyện kể cho vui, tiếng Việt của chúng chưa sâu những danh từ trừu tượng gợi “tình cảm thiêng liêng”, “gắn bó” v.v.. chúng kiên nhẫn nghe không hỏi lại – và trả lời “con không biết ba nói gì” khi được hỏi “hiểu không?” Vài ba lần là tắt điện, điện không có thì đài cũng câm.
    Cuối cùng suy nghĩ của tôi là hãy để cho con quyết định nơi mà chúng gắn bó sẵn sàng hy sinh để bảo vệ như cha nó đã chọn từ lúc nằm nôi: Tổ quốc tôi là Việt Nam (Cám ơn Phạm Duy). Canada hay Mỹ là quê hương sinh sống . Tôi yêu thương cả ba nơi nhưng ưu tiên lớn nhất vẫn là nước Việt.
    Lá cờ Vàng, tôi chào từ thời tiểu học cho đến quân trường Thủ Đức, rồi quân y viện. Khá nhiều lúc trên đường đi ngang chỗ đang chào cờ Vàng tôi ngừng xe đứng nghiêm chào. Tiếc là ngày đó tôi đã không được thấy cảnh người Mỹ chào cờ với bàn tay phải úp lên ngưc chỗ trái tim. Hình ảnh lá cờ Vàng đã đi vào trong tôi suốt đời mang dấu ấn Tổ quốc chứ không hề là dấu hiệu của một chế độ dù chế độ đó đã dạy tôi một nền dân chủ không như Mỹ nhưng đủ để vinh danh. Tôi lớn lên với lá cờ Vàng và Tổ Quốc trong tim, bạn bè người thân nhiều đứa đã ngã xuống và được phủ cờ Vàng. Tôi cũng có nhiều người thân đã ngã xuống với lá cờ Đỏ và Tổ Quốc trong tim và họ không được phủ cờ Đỏ vì hoàn cảnh thiếu thốn họ không cho phép. Cái bi kịch Vàng, Đỏ của dân tộc mình nhìn lại Lịch Sử thì rõ ràng là dân tộc mình đã bị kẹt giữa sự tranh chấp và đánh phe giữa các nước lớn, giữa hai phe chủ nghĩa Tư Bản và Cộng Sản.
    Tôi đọc câu chữ “lá cờ máu” đầy miệt thị về lá cờ Đỏ mà cảm thấy có gì bất công và không đúng . Hàng triệu người nằm xuống vì hai lá cờ Vàng, Đỏ; mấy ai trong họ xem lá cờ của mình không phải là Tổ Quốc? Hàng trăm ngàn người ngã xuống để đánh đuổi được Thực Dân dành Độc Lập cho Việt Nam, họ chết cho Đất Nước dưới lá cờ Đỏ. Nếu vì mình là kẻ thua hay vì những sai quấy ngày nay đã và đang xảy ra, mình không thể vì đó mà xem lá cờ Đỏ không là biểu tượng của Tổ Quốc . Mình khen Mỹ ứng xử cao thượng sau nội chiến Bắc Nam, sao mình không đủ can đảm và tự trọng để thấy hai lá cờ Vàng, Đỏ chung qui vẫn là biểu tượng của Tổ Quốc mình? Có bao giờ chúng ta thấy ở các khu phố Tầu họ hoan hô đả đảo cờ Đài Loan hay cờ Trung Cộng không ? Hơn bốn mươi năm sống ở ba nước đi qua nhiều khu “China Tow” tôi chưa bao giờ thấy. Nói thuần về con số, có ít nhất là nhiều hơn một nữa, người Việt trong nước không có nhiều ý thức về lá cờ Vàng vì họ đã sinh ra và lớn lên (bạn có thể nói là “bị” tuyên truyền) với lá cờ Đỏ và họ gọi đó là “lá cờ Tổ Quốc”.
    Vấn đề quan trọng là Đức Phật đã dạy gì mà chúng ta nên cố gắng làm theo để được bình an, yêu thương cho mình và cho người còn tượng ông Phật có râu hay không râu (thậm chí là ở truồng) đâu là quan trọng . Chúa Giê Su dạy gì để mình noi theo để được “bình an dưới thế cho người thiện tâm” chứ tượng Đức Mẹ Fatima mặc áo dài Việt Nam, hay tượng Đức Mẹ Guadeloupe là người da đen thì có chi là quan trọng?
    Nếu một ngày nào đó, bức tượng Tiếc Thương được dựng lại với tượng anh bộ đội đứng bên ôm vai để dạy lại cho hậu thế và nói với Thế Giới hiểu rằng dân tộc Việt Nam đã bị các nước lớn đưa vào thế cốt nhục tương tàn nhưng rồi chúng ta vẫn tìm lại để yêu thương nhau . Tôi dám chắc lúc ấy hay ngay cả mới là ý tưởng này cũng sẽ có nhiều tiếng nói chống lại nhân danh “Tổ quốc” của mình. Nhưng mơ ước thì ai cũng có quyền, phải không?

    Mặc dù đồng ý ( gần như hoàn toàn ) với bác Dương Hoài Linh về đoạn còm trong topic này, nhưng có một vài chỗ tôi không đồng ý lắm.
    Chẳng hạn như: câu mở đầu: "CHỐI BỎ LÁ CỜ CHÍNH THỐNG CỦA QUỐC GIA CHÍNH LÀ CHỐI BỎ TỔ QUỐC MÌNH.".

    Trước hết cần nói rõ, cá nhân tôi rất yêu Cờ Vàng ba sọc đỏ của VNCH và không hề chối bỏ lá cờ đã mang lại 20 năm thịnh vượng, Tự Do, Dân chủ cho (người dân) miền Nam. Đây là một thực tế, một trang của lịch sử VN, dù muốn hay không tất cả mọi người VN đều phải công nhận sự thật này.

    Tôi không thích Cờ Đỏ,
    a. ) Lá cờ này đã tắm máu người dân miền Bắc, người dân Việt- ở đây tôi không nói đến những thiệt hại nhân mạng trong chiến tranh-
    b.) Không chỉ là biểu tượng của VNDCCH, hay CHXHCNVN mà còn thể hiện sự lệ thuộc vào CNCS, đặc biệt lệ thuộc Trung Quốc.
    c.) Dù muốn hay không, lá Cờ Đỏ đã, đang là một phần của lịch sử VN, chúng ta phải công nhận sự thật này.

    Như

    Nguyễn Lân Thắng viết:
    đã viết : "Nếu ai đã từng tìm hiểu kỹ lưỡng lịch sử, hoàn cảnh, cũng như sự kết thúc của chế độ Việt Nam Cộng Hoà tại Việt Nam thì sẽ không bao giờ có thể vô tình buông những lời lẽ nhạo báng sự thất bại của chính thể đó. Đất nước ta nhỏ bé, văn hoá của ta chưa đủ mạnh, nên con người chúng ta dù dưới màu cờ nào đều chỉ là con tốt thí của các đế quốc ngoại bang hùng mạnh thâu tóm can thiệp bao lâu nay. Và hơn ai hết, chính người dân chúng ta mới là kẻ lãnh đủ... Thôi thì không yêu mến xin đừng nói lời đắng cay... Xin hãy bao dung, cẩn trọng lời ăn tiếng nói, để một mai này còn có thể có cơ may ôm lấy nhau mà khóc vì sung sướng trên đất mẹ Việt Nam tự do không Cộng Sản.

    Cá nhân tôi chưa hề miệt thị, khinh rẻ người dân miền Bắc, cho rằng, chúng ta không nên miệt thị, nhạo báng lẫn nhau.
    Nhưng, chúng ta, người dâncó quyền phê bình, luôn cả chống đối những chính sách của nhà nước, nhạo báng những lãnh đạo của nhà nước vì lời ăn tiếng nói, việc làm của những lãnh đạo này.

    Chúng ta không có quyền đòi hỏi những người còn sống phải chối bỏ những hy sinh, mất mát của người dân 2 miền, dưới 2 lá Cờ Vàng, Đỏ.

    Đã có hơn một triệu người lựa chọn, di cư vào Nam năm 1954. Những người ở lại không được nhà nước VNDCCH hỏi để có thể chọn, họ phải chấp nhận và phải hy sinh dưới lá Cờ Đỏ.

    Cờ Vàng đã là quá khứ, với thịnh vượng, đau thương. Cờ Đỏ với nghèo nàn, đau thương của người dân, không chỉ trong chiến tranh mà còn tiếp diễn tới bây giờ.

    Vì vậy, tôi đồng ý với bác EFG, chúng ta, người dân Việt hãy xếp 2 lá Cờ đó lại, khi VN có được Tự Dân chủ, chúng ta nên có:

    EFG viết:
    Chúng ta cần một lá cờ trong sáng, minh bạch và mạnh mẽ…Những mẫu cờ của ý thức Tự cường và Hy vọng, nên được thiết kế và nghiêm túc trưng cầu dân ý !

    Khi xếp 2 lá cờ Vàng, Đỏ này lại, không có nghĩa là chúng ta CHỐI BỎ TỔ QUỐC mình.
    cũng không có nghĩa là chúng ta sẽ hoà giải, hoà hợp VÔ ĐIỀU KIỆN với cái gọi là nhà nước CHXHCNVN hiện nay.

    Dương Hoài Linh viết:
    Tổ quốc (tiếng Anh gọi là Fatherland hay Original Country) là nơi cha mẹ mình sinh ra hay gọi là tổ tiên của mình.

    Câu này không đúng hẳn đâu. Bởi Quê Hương, Tổ Quốc, nơi sinh ra, gốc gác của một người có liên hệ chằng chéo nhau, không đơn giản chỉ là nơi Cha Mẹ (mình) được sinh ra.
    Con cái của những người được sinh ra ở nước ngoài, chắc rằng sẽ mang Quốc tịch của Qg đó, sẽ phải thi hành những bổn phận công dân đối với Qg đó, nhưng gốc gác của nó là gốc gác của Cha Mẹ nó, ông bà nó. Nhưng nó có coi gốc gác của Cha Mẹ, Ông Bà nó là Tổ Quốc, Quê Hương nó hay không lại là chuyện khác.

    Tổ Quốc, Quê Hương đều có thể được lựa chọn, nhưng gốc gác thì không.

    Thí dụ, một người được sinh ra tại Mỹ, gốc Phi, không thích sống ở Mỹ nữa, chọn một nước khác để sống, nhập quốc tịch nước đó, thi hành những bổn phận công dân ở nơi đã lựa chọn, tình nguyện chết ở nơi đó, không "cóc chết 3 năm quay đầu về núi",
    vậy Tổ Quốc, Quê Hương của người này và con cái là nước nào??

    Nguyễn Jung

    Không nói chuyện MK nữa trên diễn đàn này, và tuyệt đối không đánh người ở lại. Thời gian vết thương sẽ lành.

    Mai Khôi viết:
    Kính thưa các cô chú, các anh chị, các bạn,
    Mai Khôi thật sự cảm thấy rất hối hận vì đã làm các cô chú, các anh chị , các bạn phật lòng, Mai Khôi thành tâm xin lỗi đã làm tổn thương nhiều người bằng những lời lẽ thiếu hiểu biết, sai trái của mình. Trên đường đời, ắt hẳn ai cũng có những lúc suy nghĩ không đúng và phạm sai lầm, Mai Khôi thành tâm xin lỗi tất cả mọi người. Xin lỗi các cô chú, các anh chị vì quá quý mến Khôi đã tổ chức buổi nhạc cho Khôi tại Virgina. Xin lỗi đã làm những người thương mến Khôi thất vọng.
    Nhân đây, Khôi xin được phép rút lại những lời nói sai của mình trên Facebook bằng cách xoá hết những status làm phiền lòng mọi người.
    Rất mong các cô chú, các anh chị, các bạn nguôi giận, tha lỗi và bỏ qua cho Khôi.
    Mai Khôi chân thành cảm ơn sự rộng lượng, vị tha của các cô chú, các anh chị và các bạn.
    See Translation
    Tên tác giả viết:

    Có thể giải thích thái độ của Mai Khôi như sau:

    Một là nhà dân chủ cuội.

    Hai là chưa đỏ đã tưởng chín.

    Ba là khôn ba năm dại một giờ.

    Tóm lại vì ngu thì đúng hơn, nếu chỉ vì chuyện cờ quạt, nên thảo luận nơi chốn riêng tư với ban tổ chức, chỉ vì tình cảm quí mến của một người trẻ tranh đấu cho tự do dân chủ quê nhà, nên hải ngoại mới mời trình diễn, chứ cái xứ này thiếu mịa gì ca sĩ nhạc sĩ. Một câu nói nhẹ nhàng như " sau trình diễn, em còn phải về VN, anh/chị hiểu cho cái hoàn cảnh khi còn phải đối diện với nhà cầm quyền ..vv.." và không ai nỡ lòng để MK trở thành nạn nhân của bọn cầm quyền. Nhưng có lẽ "chảnh", ta đây, kẻ đã từng nói chuyện với Obama mà lị ! không nói ra và không lên facebook thì thế giới này ai biết chuyện cờ?

    Nay thì hết nhé, hải ngoại thì đâu mà chẳng có cờ vàng, vì vậy từ nay ai mà còn dám rước cái của nợ này cho vạ vào thân.

    Nhớ bài học nhiều năm trước đây có hai vị lãnh đạo tôn giáo cấp to trong giáo hội Công Giáo đi ra hải ngoại, giáo dân còn che lọng đón rước, trong khi đó cùng chức vị nhưng là người địa phương thế mà sau thánh lễ các vị còn phải đứng cửa, bắt tay từng giáo dân. Nhưng cũng vì câu nói ngớ ngẫn về cờ vàng mà từ đó hai vị "biến" hẳn và hết còn lui tới Mỹ, bởi ai hải ngoại còn dám tiếp.

    Làm chính trị phải hiền lành như con bồ Câu, và khôn ngoan như con Rắn, nếu mình có chính nghĩa và lương tâm thì không có điều gì hổ thẹn với lòng, vì vậy không nhất thiết phải thẳng như ruột Ngựa phải nói ra ngay, làm chính trị đâu phải để tâm sự!

    Ôi Mai Khôi! Chưa đỗ ông Nghè đã đe hàng tổng.

    Nói nhiều mất công, ngắn gọn Mai Khôi hoàn toàn có quyền tự do phát biểu và người khác có toàn quyền tự do tẩy chay cô ta.

    Tên tác giả viết:
    Tên tác giả viết:
    Chỉ hai tháng trước vụ việc của Mai Khôi, nhiều người Việt ở California đã vẩy nước mắm và đuổi doanh nhân Lê Đình Hùng (Hùng Cửu Long) sau khi anh này tuyên bố sẽ mặc áo cờ đỏ sao vàng đi giữa khu vực cộng đồng.

    Không sai, hãy xem lời tuyên bố của Hùng Cửu Long trên facebook

    HungCuuLong viết:
    Cuu Long.
    November 12, 2016 ·

    Kakakakakaka 888888

    Kính thưa Bà Con Kiều Bào Cali
    Cùng Bà Con Việt Nam Khắp Nước Mỹ

    Tôi Doanh Nhân Nghệ Sỹ Hung Cuu Long ( Lê Đình Hùng ) có chuyến làm việc , và tham quan , học tập , tại Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ .

    Do có nhiều tình yêu , bạn bè , anh em , Bà Con ở Little Sai Gon , hay còn gọi Quận Cam , cụ thể là Phước Lộc Thọ nên aodai mong ước có dịp được tiếp chuyện , kết nối , gặp mặt , thăm hỏi chúc sức khỏe Bà Con , chụp hình up Facebook , live Stream chia sẻ cùng Bà Con khắp thế giới .

    22-11 aodai sẽ có mặt tại trái tim Việt Nam , niềm kiêu hãnh của tinh hoa Việt tại Hoa Kỳ . từ trái tim tới trái tim . Chính vì vậy mà aodai rất mong được Bà Con cộng đồng chào đón , và ly trà , miếng trầu làm đầu câu chuyện .

    1/ ( Giấc mơ Mỹ ) là khát vọng của triệu triệu Công Dân Thế Giới hy vọng
    2/ ( Hãy Làm Cho Nước Mỹ Vĩ Đại Trở Lại ) là câu nói và khát vọng của tân Tổng Thống Trump
    3/ ( Vâng Chúng Ta Có Thể ) do vị Tổng Thống văn minh Obama nói
    4/ ( Hãy Cùng Nhau Mạnh Mẽ ) do vị ứng cử viên Hillary Clinton
    5/ Dân Chủ Tự Do là giá trị do Mỹ phổ quát khắp thế giới đúc kết thành giá trị Nhân Loại

    Với các giá trị trên aodai mong một lần được diện kiến , tiếp xúc , học tập , đối thoại , phản biện một lần trong đời cùng Bà Con cộng đồng hải ngoại ( đặc biệt Cali , Bolsa ) kết nối , để chia sẻ chào xã giao để cùng nhau làm rõ Cộng Sản , Việt Kiều , Việt Nam

    Aodai rất mong có người , tình yêu nào giúp aodai có nơi , thời gian trong ngày 22-11 cùng nhau bắt tay kết đoàn thân ái ....

    Aodai sẽ mặc aodai cờ đỏ sao vàng tới diện kiến Bà Con

    Aodai sẽ biết ơn và suốt đời nghi nhớ sự giúp đỡ này

    ( Liên hệ với aodai 0902806805 hay comment trong bức hình này giờ , và điạ điểm , thời gian cụ thể ngày 22-11 )

    Kakakakakaka iloveyou

    Hoàn toàn đồng ý với nhận định của t/g Dương Hoài Linh. Nếu các bạn muốn tìm hiểu thêm về lá cờ vàng ba sọc vào google tìm: "co vang ba soc " sẽ biết thêm về lịch sử hào hùng của dân tộc VN. Không nên nghe thông tin một chiều dễ bị lừa bởi đảng cầm quyền cs và buộc dân tộc vào vòng nô lệ tàu một lần nữa. Nhờ thông tin đa chiều và thời đại thông tin toàn cầu nên nhiều bạn đã rõ anh hùng Lê văn Tám là chuyện hư cấu không có thật được ai kia biến thành lịch sử giả dối cũng như sự thật về HCM là Hồ Quang , người Tàu được cài cắm vào VN.vv.. Bác thông thái GOOGLE sẽ cho chúng ta biết sự thật lịch sử đảng csvn cướp chính quyền từ vua Bảo Đại như thế nào. Chúc các bạn có được thông tin đúng về lịch sử VN mà bị dấu diếm nhiều năm dưới mái trường xhcn.

    Tên tác giả viết:
    Chỉ hai tháng trước vụ việc của Mai Khôi, nhiều người Việt ở California đã vẩy nước mắm và đuổi doanh nhân Lê Đình Hùng (Hùng Cửu Long) sau khi anh này tuyên bố sẽ mặc áo cờ đỏ sao vàng đi giữa khu vực cộng đồng.

    Đoạn trích dẫn trên từ bài chủ không đúng với sự thật.
    Có rất nhiều trang mạng đã viết về ông Hùng Cửu Long đã mặc áo dài đỏ sao vàng, bị cảnh sát mời về trạm cảnh sát, rồi "đưa" về VN, có hình ảnh chứng minh.

    Gõ google với cụm từ Hùng Cửu Long là ra ngay một số trang nói về ông:

    http://www.vietvungvinh.com/2016/11/ten-vem-le-inh-hung-bi-bat-va-cam-tro.html.

    http://baocalitoday.com/breaking-news/viet-cong-le-dinh-hung-sang-my-thach-thuc-cong-dong-nguoi-viet-ti-nan.html

    Nguyễn Jung

    CHỐI BỎ LÁ CỜ CHÍNH THỐNG CỦA QUỐC GIA CHÍNH LÀ CHỐI BỎ TỔ QUỐC MÌNH.
    Mỗi con người trên trái đất này khi sinh ra đều có thể chọn cho mình một hoặc nhiều quốc tịch khác nhau nhưng không chọn được tổ quốc. Tổ quốc (tiếng Anh gọi là Fatherland hay Original Country) là nơi cha mẹ mình sinh ra hay gọi là tổ tiên của mình. Tổ quốc nó định hình như căn cước của một con người bởi nó thể hiện trên đặc điểm cơ thể anh có tính di truyền. Chẳng hạn khi đến Mỹ nhập cư có hàng trăm hàng ngàn sắc dân khác nhau nhưng tất cả đều không thể chối bỏ được nguồn gốc của họ. Vì thế các sắc dân này đều thêm một cái đuôi "land" phía sau để chỉ tổ quốc của mình.Ví dụ Phi gốc Âu như Vaderland,người Na Uy là fedreland...Ông Obama là người Mỹ sinh ra ở Mỹ nhưng không thể chối bỏ được Original country của ông là gốc Phi, Trump cũng thừa nhận ông là gốc Đức.
    Do vậy có nhiều người khi đến Mỹ thấy chế độ xã hội Mỹ ưu việt liền chối bỏ ngay tổ quốc của mình. Khi có người hỏi "Where are you from?" liền trả lời ngay: "I am from here". Đó là người vong bản.
    Mỗi tổ quốc đều có một lá cờ làm biểu trưng. Quốc gia có thể bị xâm lược, bị đô hộ hàng nghìn năm nhưng tổ quốc không mất và lá cờ biểu trưng cho tổ quốc đó cũng không mất. Nó cũng giống như con người chỉ có một cha ,một mẹ. Họ có làm sai đến đâu thì họ vẫn là cha mẹ mình.
    Làm thế nào để xác định tính chính thống của một lá cờ khi đất nước đó thay đổi ,thật giả lẫn lộn?
    Một chính quyền phải có những điều kiện nào để được coi là có tinh chính thống? Có hai loại điều kiện : pháp lý và chính trị. Điều kiện pháp lý là phải hợp pháp tức là phù hợp với pháp luật. Nhưng không phải là bất cứ loại pháp luật nào mà phải là loại pháp luật xuất phát từ ý chí chung của tòan dân (volonté générale). Nếu không như thế thì chính quyền nào cũng đều có tính chính thống, kể cả chính quyền độc tài. Vì vậy lại còn phải thỏa mãn những điều kiện chính trị theo đó chính quyền ấy được toàn dân tự nguyện tuân lệnh, không phải dùng bạo lực khủng bố để ép buộc dân phải theo. Một chính quyền không hội đủ hai loại điều kiện đó thì không được kể như có tính chính thống.Và như vậy lá cờ mà chính quyền ấy tạo nên cũng không có tính chính thống.
    Lấy ví dụ về lá cờ Đức :
    Cộng hòa Weimar (tiếng Đức: Weimarer Republik) là tên sử gia gọi chính phủ của nước Đức trong khoảng thời gian từ 1918 sau cuộc Cách mạng tháng 11, sau khi Chiến tranh thế giới thứ nhất kết thúc, đến khi Adolf Hitler được phong làm thủ tướng vào ngày 30 tháng giêng 1933 và đảng Quốc xã lên nắm quyền. Đây là lần đầu tiên nước Đức có một thể chế dân chủ lập hiến, bắt đầu từ ngày 9 tháng 11 năm 1918. Danh từ "Cộng hòa Weimar" không phải là tên gọi chính thức của chính quyền thời đó, vì lúc bấy giờ dân Đức vẫn gọi quốc gia mình là "Đế chế Đức" .
    Quốc kỳ Đức gồm ba dải ngang bằng hiển thị các màu quốc gia của Đức: đen, đỏ, vàng. Thiết kế này được thông qua làm quốc kỳ của nước Đức hiện đại vào năm 1919, thời Cộng hòa Weimar.
    Cờ tam tài đen-đỏ-vàng xuất hiện lần đầu tiên vào đầu thế kỷ 19, và trở nên nổi bật trong các cuộc cách mạng năm 1848. Quốc hội Frankfurt đoản mệnh đề xuất cờ tam tài làm quốc kỳ cho một quốc gia Đức thống nhất và dân chủ. Khi Cộng hòa Weimar hình thành sau Chiến tranh thế giới thứ nhất, cờ tam tài được chấp thuận làm quốc kỳ của chính thể này. Sau Chiến tranh thế giới thứ hai, cờ tam tài được chỉ định làm quốc kỳ của cả Tây Đức và Đông Đức vào năm 1949. Quốc kỳ của hai quốc gia đồng nhất cho đến năm 1959, khi mà thiết kế quốc huy Đông Đức được đưa vào trong quốc kỳ Đông Đức. Từ khi Đức tái thống nhất vào năm 1990, cờ tam tài đen-đỏ-vàng trở thành quốc kỳ của nước Đức thống nhất.
    Như vậy ta có thể thấy tại sao trải qua thời Đức quốc xã và cả thời cộng sản của Đông Đức thiết kế lá cờ tam tài của Đức vẫn không mất vì nó do một chính thể "quân chủ lập hiến" tạo nên. Nó được một quốc hội lập hiến thông qua.
    Cũng tương tự như vậy lá cờ vàng ba sọc cũng do kế thừa từ tính chính thống của dân tộc sau đó cũng được một quốc hội lập hiến thông qua. Việc VNCH tiếp tục sử dụng lá cờ này cũng giống như việc Tây Đức tiếp tục sử dụng lá cờ tam tài khi nước Đức bị chia cách làm hai,trong khi đó Đông Đức đưa thêm quốc huy vào. Chính vì VNCH luôn tuân thủ tính chính thống của dân tộc nên nhiều người lầm tưởng lá cờ vàng ba sọc là của VNCH và từ đó lên tiếng bài xích.
    Có thể hình dung như thế này nước Việt nam trải qua 4000 ngàn năm lịch sử đã có nhiều lần bị Bắc thuộc.Khoảng thời gian từ 1945 đến nay cũng là lần Bắc thuộc thứ tư vì chính quyền CSVN thực chất là cánh tay nối dài của Bắc Kinh. Nhưng chế độ CSVN đã dùng tuyên truyền khiến dân tin là mình đã được độc lập và chối luôn lá cờ vàng ba sọc của dân tộc. Thực chất cờ đỏ sao vàng mà họ luôn khoác lên mình khoe khắp thiên hạ là biểu hiện của một sự thiểu năng về trí tuệ. Đó là biểu trưng một phân bộ trong chi bộ của Cộng sản quốc tế mà Bắc Kinh quản lý . Sau này là một khu tự trị của Trung Quốc.
    VNCH thất bại không phải vì "có súng đạn đầy đủ" mà vẫn để mất nước như lời cô Mai Khôi nói mà là vì họ là một con tốt thí trên bàn cờ chính trị quốc tế giữa hai khối tự do và cộng sản.Do vậy từ chối lá cờ vàng ba sọc cũng chẳng khác gì từ chối cái "fatherland hay original country" của mình.
    Một con người có thể mất nước,lá cờ chính thống của họ vì do chính thể mới tuyên truyền mị dân nên bị che mất nhưng thực chất căn cước của họ vẫn còn đó. Cũng giống như một con người cuối cùng vẫn chỉ có một người cha đích thực mà thôi.
    Thật tội nghiệp cho những kẻ do nhận thức lại đi chối bỏ ngay chính biểu trưng hai tiếng "tổ quốc" của mình.