Dân chủ nửa vời

  • Bởi Admin
    11/01/2017
    1 phản hồi

    Trần Thức

    Ai đã từng hâm mộ ban nhạc ABBA của Thụy Điển từ những năm 70 của thế kỷ trước hẳn đã một lần nghe bài hát Waterloo, cô gái trong bài hát dùng hình ảnh bại trận của Napoleon tại đây để so sánh tình cảnh thất bại trong tình yêu của mình. Lời bài hát được bắt đầu thế này:

    “My My
    At Waterloo Napoleon did surrender
    Oh yeah
    And I have met my destiny in quite a similar way…”

    Tạm dịch:

    “My My (Là một dạng thán từ chỉ cảm xúc cũng giống như …dữ hôn, lạ chưa…vv)
    Napoleon đã đầu hàng ở Waterloo
    Oh Yeah.
    Và em cũng gặp số phần tương tự...”

    Theo lịch sử ghi lại thì Napoleon Bonaparte, sau khi vượt ngục trở về từ đảo Elba, đã nhanh chóng hồi phục binh quyền và sống mái một trận tại Waterloo với liên quân do Thống Chế Arthur Wellesley, Công Tước thứ nhất của Wellington chỉ huy. Kết quả là Napoleon đại bại, trận bại chiến này chấm dứt luôn sự nghiệp oai hùng của Napoleon.

    Nhắc một chút đến nhà độc tài Napoleon chỉ để nói đến cuộc Cách Mạng Dân Chủ Pháp, nếu so sánh với cuộc cách mạng khá thành công ở Mỹ, thì cuộc cách mạng ở Pháp là một cuộc cách mạng nửa vời. Nửa vời là vì trong cuộc cách mạng Pháp có quá nhiều những trí thức cơ hội lợi dụng cách mạng để thâu tóm quyền lực,trả thù riêng, cũng như có quá nhiều bạo loạn cướp phá từ giới cùng đinh khiến cuộc cách mạng dần vựợt quá giới hạn kiểm soát và xa rời mục đích tốt đẹp ban đầu của nó.

    Một thí dụ như việc Jean-Paul Marat, tác giả của những câu thơ rất hay

    “Họ cao lớn bởi vì ngươi quỳ xuống
    Có gì đâu ngươi cầu khẩn van lơn
    Có gì đâu ngươi nuốt mãi căm hờn
    Hãy đứng dậy ngươi có quyền vui sống”,

    đã trả thù bằng cách kết tội khống nhà hóa học nổi tiếng thời bấy giờ là Lavorsier chỉ vì Lavorsier trước đó đã bác bỏ thuyết “Nước Hóa Đất” của ông ta. Lavorsier trước khi bị xử tử đã xin được hoàn thành nốt một thí nghiệm quan trọng nhưng quan tòa nói rằng: “Nền cộng hòa không cần các nhà khoa học hay hóa học”.
    Một thí dụ khác là Maximilien Robespierre với cái Ủy Ban An Ninh Quốc Gia của ông ta đã tạo ra một thời kỳ chém giết đẫm máu gọi là Reign of Terror (Thời kỳ khủng bố). Những phiên toà chuột túi được mở ra để kết tội là chính kiểu như Tòa Án Nhân Dân xứ mình, những phiên toà này kết tội Phản Cách Mạng với bất cứ ai bị quy chụp, dẫn đến việc gần 1200 người phải bước lên đoạn đầu đài mà trong đó rất nhiều người bị oan.

    Bên cạnh những quan chức, trí thức cơ hội lợi dụng cách mạng để kiếm chức kiếm quyền, thì giới cùng đinh cũng như đầu trâu mặt ngựa lợi dụng tình trạng lộn xộn để cướp bóc đốt phá kiếm miếng ăn. Tình trạng lộn xộn vô luật pháp kéo dài mới tạo cơ hội cho nhà độc tài Napoleon trẻ tuổi nhưng bạo gan, người không ngần ngại ra lệnh nã đại bác vào những kẻ nổi loạn, leo lên nắm dần quyền lực. Để kết cục là người Pháp chém đầu Vua Louis XVI với mong muốn xóa bỏ quyền lực tuyệt đối của giới hoàng gia, để rồi cuối cùng lại dựng lên một hoàng đế Napoleon quyền lực siêu tuyệt đối sau khi dân chúng Pháp đã đổ không biết bao nhiêu là máu và tiền.

    Nhắc chút lịch sử để nói chuyện xứ Việt hôm nay, chúng ta hiện cũng có đầy đủ những yếu tố cho một cuộc Dân Chủ Nửa Vời kiểu như nước Pháp thời đó, hay Mùa Xuân Á Rập mới đây. Mức độ xung đột giữa các thành phần trong xã hội Việt hiện đã lên đến đỉnh, sự vô pháp thì ngoài sức tưởng tượng, một tầng lớp trí thức cơ hội mà trong đó thầy giáo thì ít nhưng thầy dùi thì đông như kiến, một tầng lớp cai trị đang cố bám víu lấy quyền lực, và một đám đông những người cùng khổ bị chèn ép đang chờ có cơ hội là vùng lên để trút cho thỏa những cơn giận dữ.

    Làm sao để công cuộc dân chủ hóa đất nước chí ít cũng được nhẹ nhàng như Myanmar, chứ không phải đầy hỗn loạn như nước Pháp hôm xưa, và đẫm máu như Syria hôm nay? Đây là một vấn đề nghiêm túc cần được đưa ra để mọi người bàn bạc cẩn thận đến từng chi tiết nhỏ, bởi đây là chuyện hệ trọng có liên quan đến số phận của tất cả chúng ta.

    Viết đến đây thì thấy bài thực đã quá dài đối với một status trên FB nên xin được dừng để người nào có muốn nghe lại trọn vẹn bài hát Waterloo thì đây, xin mời:

    My my
    At Waterloo Napoleon did surrender
    Oh yeah
    And I have met my destiny in quite a similar way
    The history book on the shelf
    Is always repeating itself
    Waterloo I was defeated, you won the war
    Waterloo promise to love you for ever more
    Waterloo couldn't escape if I wanted to
    Waterloo knowing my fate is to be with you
    Waterloo finally facing my Waterloo
    My my
    I tried to hold you back, but you were stronger
    Oh yeah
    And now it seems my only chance is giving up the fight
    And how could I ever refuse
    I feel like I win when I lose
    Waterloo I was defeated, you won the war
    Waterloo promise to love you for ever more
    Waterloo couldn't escape if I wanted to
    Waterloo knowing my fate is to be with you
    Oh, oh Waterloo finally facing my Waterloo
    So how could I ever refuse
    I feel like I win when I lose
    Waterloo couldn't escape if I wanted to
    Waterloo knowing my fate is to be with you
    Waterloo finally facing my Waterloo
    Waterloo knowing my fate is to be with you
    Oh, oh Waterloo finally facing my Waterloo
    Waterloo knowing my fate is to be with you

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Tôi không hiểu tác giả dùng cụm từ "Dân chủ nửa vời" là để chỉ khái niệm như thế nào. Còn trong tiếng Hy lạp thì từ "demos" (trên chữ "e" có một dấu ngang mà bàn phím không có) có nghĩa là "nhân dân". Còn "kratos" có nghĩa là "quyền lực". Còn nói nhà nước dân chủ là hình thức nhà nước, trong đó mọi thành viên đều tham gia vào việc ra quyết định về các vấn đề của mình, thường bằng cách bỏ phiếu để bầu người đại diện trong quốc hội hoặc thể chế tương tự. Mọi thành viên đây có nghĩa là người dân, như thế có thể nói nhà nước "dân chủ" cũng có nghĩa là nhà nước dân, tức là mọi người dân nắm các quyền lực tối cao, họ thực hiện hoặc trao cho người đại diện thông qua phiếu bầu.
    Còn nói đến bọn người lợi dụng lúc chính quyền mới đánh đổ bề lũ quan lại để giành chính quyền rồi cướp bóc, trả thù vô tội vạ là bọn vô lại lợi dụng lúc quân hổi vô phèng thì làm bậy. Không nhà nước nào gọi hành vi kiểu này là "dân chủ nửa vời".
    Còn ở các nhà nước CS thì không có dân chủ mà chỉ có bọn CS tạo ra hình thức dân chủ giả tạo để đánh lừa người dân mà thôi. Tuy họ có nhiều văn bản "Hướng dẫn thực hiện dân chủ ở cơ sở" gửi đến xã phường" thì đó là hình thức đánh lừa, thực chất CS bắt người dân làm nô lệ nhưng lại LÀM CHO NGƯỜI DÂN TƯỞNG MÌNH LÀ CHỦ.
    Ta chỉ cần nêu lên một cách khái quát vừa dân giã vừa đơn giản là hiểu ngay CS đánh lừa: ĐÃ DÂN CHỦ THÌ ĐÉO CÓ ĐẢNG LÃNH ĐẠO. ĐÃ CÓ ĐẢNG LÃNH ĐẠO THÌ ĐÉO CÓ DÂN CHỦ.
    CS cứ hô hào "dân biết dân bàn dân làm, dân kiểm tra" nhưng lại do chỉ thị của Đảng và Đảng hướng dẫn là lột ngay cái mặt nạ lừa dối của CS.
    Nhà nước CS BẤT CẬP DÂN CHỦ có 2 hiểu hiện hàng ngày rõ rệt hiện ra trước mặt mọi người mà mọi người không lên tiếng phê phán, đó là CS trương cái khẩu hiệu "Trung với Đảng". Đã dân chủ thì phải bình đẳng và công bàng giữa mọi người (các thành viên trong cộng đồng) . Anh cũng như tôi thì việc đéo gì tôi phải "trung " với anh. Điều thừ hai là chính sách sử dụng con người, chỉ có đảng viên mới được đề bạt vào những cương vị lãnh đạo quyền lực. Dân chủ thì quyền phải thuộc về dân chứ.
    Nếu như nhà nước CS miền Bắc thực hiện dân chủ, cho người dân tham gia ý kiến thì làm gì có cuộc nội chiến Bắc - Nam. Người dân nào cũng chỉ thích yên thâm làm ăn, chẳng có người nào thích đi cầm súng bắn giết người khác.
    Nếu dùng từ "nửa vời" thì chính cái nhà nước này là nhà nước XHCN nửa vời, hay gọi là nhà nước Pê đê cũng được, có cái thì tư bản (kinh tế) nhưng có cái lại XHCN, đó là chính trị.

    Trần Thức viết:
    Bên cạnh những quan chức, trí thức cơ hội lợi dụng cách mạng để kiếm chức kiếm quyền, thì giới cùng đinh cũng như đầu trâu mặt ngựa lợi dụng tình trạng lộn xộn để cướp bóc đốt phá kiếm miếng ăn. Tình trạng lộn xộn vô luật pháp kéo dài mới tạo cơ hội cho nhà độc tài Napoleon trẻ tuổi nhưng bạo gan, người không ngần ngại ra lệnh nã đại bác vào những kẻ nổi loạn, leo lên nắm dần quyền lực. Để kết cục là người Pháp chém đầu Vua Louis XVI với mong muốn xóa bỏ quyền lực tuyệt đối của giới hoàng gia, để rồi cuối cùng lại dựng lên một hoàng đế Napoleon quyền lực siêu tuyệt đối sau khi dân chúng Pháp đã đổ không biết bao nhiêu là máu và tiền.

    Gời ạ! Cảnh thế này mà tác giả cho là dân chủ dù là nửa vời. Không biết điểm nào được coi là "dân chủ" và điểm nào là chưa dân chủ để được mang cái nhãn "dân chủ nửa vời."

    Trần Thức viết:
    Nhắc chút lịch sử để nói chuyện xứ Việt hôm nay, chúng ta hiện cũng có đầy đủ những yếu tố cho một cuộc Dân Chủ Nửa Vời kiểu như nước Pháp thời đó,

    Tác giả có quan điểm về dân chủ thật là "hài hước."