Tản mạn chế độ

  • Bởi Admin
    06/01/2017
    3 phản hồi

    Sinh Viên Dược

    Ta phải thay đổi, đúng chứ?

    Đôi khi trong cuộc đời có những quyết định rất khó khăn nhưng vẫn phải quyết định, có những thứ rất khó đổi thay nhưng vẫn phải thay đổi, có những hành động rất khó thực hiện nhưng vẫn phải thực hiện.

    Hồi lớp 9 tôi được đăng 1 bài thơ trên báo tỉnh, nhuận bút thì chỉ được 15 ngàn đồng thôi, nhưng hồi đó vui lắm. Ba tôi sau khi biết chuyện rất phiền lòng, ông bảo con không thấy bây giờ không biết bao nhiêu người chết vì làm văn thơ hả. Từ đó ba cấm tôi không viết báo hoặc hoạt động xã hội gì. Ngày xưa ông cũng từng trót dại viết một bài trên báo Giác ngộ. Đó chỉ là một bài viết về Phật giáo thôi, chẳng mang một thông điệp gì cả, thế nhưng công an lại cho rằng người viết bài này không phải bình thường và về điều tra xem có “chống phá nhà nước” hay không!

    Ba tôi vốn là một cử nhân Toán từ thời tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, hồi trẻ cũng nhiều hoài bão lắm. Đến tận khi giải phóng, không như nhiều người chạy ra hải ngoại, ông vẫn quyết tâm ở lại để xây dựng đất nước. Để rồi sau đó được vô “Trại cải tạo”, được đuổi dạy vì là cử nhân của chế độ cũ, được ép “xung phong” đi dò bom mìn còn sót lại sau chiến tranh… Rồi về cuối đời như câu truyền miệng của hàng ngàn thế hệ Việt Nam: “Ba ra ri (ra như thế này) là vì chế độ, con phải học làm sao cho ba nở mày nở mặt”.

    Tôi khác ba tôi. Hồi đó ba tôi còn một gia đình phải gánh vác có mẹ già, có vợ con nên ba sợ chế độ. Còn tôi - mới 22 tuổi đầu - còn hoài bão và ước mơ cho dân ta được tự do bình đẳng, cho đất nước mình được như Hàn Quốc, Nhật Bản. Nếu ta theo chân những bậc đàn anh hoạt động vì dân quyền bình đẳng xã hội thì ngồi tù vài năm so với việc đất nước mình được thay đổi vẫn lời chán. Tại sao mình giải phóng 40 năm rồi mà cứ làm bãi rác của thế giới vậy? Cái gì cũng lẹt đẹt theo đuôi người ta, thế nhưng mở miệng thì lại xã hội công bằng dân chủ văn minh!

    Hồi đó ba tôi lớn lên trong chế độ trọng dụng nhân tài nên ước mơ của ông là về khoa học; còn tôi lớn lên trong chế độ độc tài nên ngoài khoa học ra tôi còn mong muốn đất nước mình được tự do bình đẳng, được hưởng nhân quyền.

    Phương châm sống của dân ta bây giờ là “biết thì nói là không biết, không biết thì cũng nói là không biết, thế là sống”. Khen thôi! Khen suốt thì không sao, chứ lỡ có chê 1 câu hoặc nêu lên 1 vấn đề “chưa được” của đất nước ngay lập tức bị chụp mũ là phần tử “phản động”, “chống phá nhà nước”! Bị đuổi học hoặc tù 5 - 7 năm là chuyện bình thường. Nhà nước thì luôn hoạt động trong “vòng bí mật” bấy lâu nay, không rõ họ ăn bao nhiêu tỷ, không rõ họ định làm cái gì, không rõ họ hoạt động như thế nào. Luật Việt Nam chẳng có quy định nào về việc những người đang sử dụng những đồng tiền thuế của nhân dân phải có trách nhiệm thông tin sự việc, báo cáo kết quả công việc với nhân dân cả.

    Còn văn chương trên báo và các nhà xuất bản bây giờ chỉ toàn những thứ ca ngợi Đảng và nhà nước; hoặc những chuyện mơ tiên ái tình lãng mạn anh anh em em mà nói như Nam Cao: “có khác gì ru ngủ đồng bào”. Tôi hay nhái mấy đứa con Đảng – dựa theo nguyên văn của đài VTV tuyên truyền: “Ngày xưa, nhà mình nghèo lắm, nhưng từ khi được Đảng và nhà nước hỗ trợ 2 cây trứng cá (cây mật sâm), nhà mình đã thoát nghèo và vươn lên làm giàu. Trung bình một vụ chỉ riêng tiền bán quả trứng cá thôi cũng thu được 200 triệu đồng”.

    Mà đúng là dân mình bị nhồi sọ dữ thiệt. Mấy đứa con Đảng thì mở miệng ra là kể công với tuyên truyền, trong đó câu cửa miệng là: “Nếu không có Đảng thì Việt Nam vẫn còn bị Pháp đô hộ”. Nên tôi cũng hay nhái theo: “Ừ, nếu không có Lê Lợi chắc giờ Việt Nam còn bị nhà Minh đô hộ, nếu không có bác Hồ thì bên châu Phi vẫn còn là thuộc địa Pháp”. Trời ơi, giải phóng tổ quốc và xây dựng đất nước là 2 chuyện khác nhau!!! Công ra công, tội ra tội. Không phải vì bạn có công mà bạn có quyền đưa đất nước đến chỗ nghèo, có quyền đánh dân, có quyền độc tài… Thà độc tài mà dân mình sướng như Thụy Điển, Thụy Sĩ thì cũng tạm chấp nhận được, đằng này độc tài xong đất nước đi xuống vũng bùn luôn. Kinh tế thì đã tan nát, còn văn học nghệ thuật thì sao? Từ hồi “Văn nhân giai phẩm” đến nay còn có tác giả, tác phẩm nào ra hồn nữa đâu.

    Còn trong lịch sử tất cả những ai chống Đảng đều bị nói xấu cả. Ai đời cô dạy môn “Đường lối Cách mạng của ĐCSVN” - là 1 thạc sĩ ngành Lịch sử - nói: “Đảng Việt Quốc là một đảng phản động do Nguyễn Thái Học lãnh đạo”. Trời đất, Nguyễn Thái Học là vị anh hùng dân tộc còn bị cô xuyên tạc trắng trợn vậy, huống chi những người chống Đảng Cộng sản như Nguyễn Hải Thần. Ai dám bảo Nguyễn Hải Thần không yêu nước? Ông ta cũng chống thực dân Pháp, tham gia phong trào Đông Du, thậm chí từng vận động để trao trả tự do cho Hồ Chí Minh khi ông Hồ bị Quốc Dân Đảng bắt giam. Thế nhưng giờ người ta xem ông ra sao? “Phản động”!

    Tham nhũng và độc tài đâu phải chỉ ở cấp cao, nó như liều thuốc độc đã ngấm đến từng chân rễ của chế độ. Tham nhũng không phải từ rễ lên ngọn, mà là từ ngọn xuống gốc. Cấp trên nghiêm thì dưới có kỷ luật. Cấp trên trong sạch thì dưới không dám tham nhũng. Tướng phải chỉ huy quân chứ đâu phải quân chỉ huy tướng! Cho nên từ ngày Đinh La Thăng về Sài Gòn, không một anh CSGT – Con sâu gặm tiền – nào dám chặn đường xin tiền dân; nhưng chỉ cách đó 40km qua Bình Dương, CSGT núp đầy sau những cột điện kiếm ăn, cứ 5km có 1 toán!

    Diễn văn của Nguyễn Tấn Dũng bảo rằng ông chống lại tham nhũng, nhưng chính ông ta là một trong những người tham nhũng nhất. Một trong những việc làm tai hại nhất của ông ta là cho khai thác Bô xít ở Tây Nguyên. Vừa làm ô nhiễm môi trường nặng nề, đã không có thu nhập mà mỗi năm lỗ hàng chục triệu USD.

    Hồi năm 4 tôi có yêu một cô gái, học ngành Dược. Tôi trên cô ấy 2 khóa. Cô bé ấy là bạn từ nhỏ của tôi. Rất xinh, rất dễ thương và tốt bụng.

    Nhưng bố và họ hàng của cô gái ấy làm trên huyện ABC (xin giấu tên, có thể cung cấp tên huyện cho Ban biên tập làm chứng cứ vụ việc có thật vì ngại ảnh hưởng đến cô bé đó). Cái đám chính quyền ấy tham nhũng đến mức chỉ vì vài chục tỷ đồng mà khiến hàng trăm hộ lao vào cảnh khổ sở mất nhà mất cửa.

    Mỗi khi xây một cái chợ thì tiền vào túi ban lãnh đạo rất nhiều. Vốn là 10 năm trước, đám lãnh đạo của nhiệm kỳ đó có xây 1 cái chợ được khoán trong thời gian 20 năm. Nhưng bây giờ, mới sau 10 năm thôi, đám lãnh đạo của nhiệm kỳ mới lại muốn ăn thêm một khoản tiền nữa. Thế là họ xây thêm một cái chợ nữa ở ngay dưới chân 1 cái đập, sau đó lùa dân buôn bán xuống chợ đó. Tất cả thịt cá rau đều phải xuống chợ mới hết. Ai dám bán ở trên chợ cũ đều bị tịch thu và bị dù là bán trong nhà, nhiều người chống trả đều bị ra tay đánh đập. Video đó được quay lại và gửi lên khiếu nại trên cấp cao hơn nhưng rồi cũng bặt vô âm tín. Cô cách nhà tôi vài ngày thôi vừa mới bị đánh bầm mặt bầm mày. Đảng đã nói là làm.

    Cách đây khoảng 5 năm do một cơn mưa to, ban lãnh đạo huyện đã xả đập cuốn trôi nhiều nhà cửa và tài sản của nhân dân ở vùng dưới đó. Thế nhưng bây giờ vì tham tiền, ban lãnh đạo mới lại đi xây một khu chợ ngay dưới chân đập. Mà ở Việt Nam chuyện tràn đập, vỡ đập là chuyện thường như cơm bữa. Mấy bác lập dự án thủy điện liên tiếp để bán rừng, thế nên hễ động mưa lớn hay nhỏ là lũ là lụt.

    dongsuoingangmatcho.jpg
    Khoảng cách của dòng suối và mặt ngang của chợ. Chú thích: Cái hồi tràn đập nước chảy cao hơn vị trí này khoảng 2 - 3m. Đây là lúc con suối cạn nhất, trong vắt.

    Lại còn vấn đề ma túy nữa, cách nhà tôi khoảng 10 nhà thôi là trùm ma túy huyện từ năm 2010 đến nay. Bọn tiêm chích xong găm đầy kim tiêm ở cây cà phê và quẳng lung tung ở dưới đất, đặc biệt nghĩa địa là khu tụ tập nhiều đám chích hút nhất.

    Công an có truy quét không? Xin thưa đó là nhà công an.


    Bao bì kim tiêm dân chích hút ma túy bỏ lại ngay sau chợ (chỉ sau 1 đêm).

    Tôi yêu cô ấy! Ai mà chẳng từng trải qua. Nhưng với sự việc ấy, không lẽ mình nói toẹt với em ấy rằng: “Ừ, Tiên. Ba với chú em làm nhiều việc thất đức lắm. Cái hồi vụ xả súng lãnh đạo tỉnh Yên Bái cả huyện đều nói: “Nếu có thằng nào xách súng bắn hết đám chó ấy (tức là lãnh đạo huyện) thì chắc dân huyện mình treo ảnh thờ luôn”. Hồi cái vụ xả súng Yên Bái, dân ở huyện mừng như “cha chết sống lại”. Cứ ngỡ như đang là ngày Quốc khánh.

    Thế nên cũng dần dần im lặng, xa cách em ấy dần. Chia tay không một tiếng nói, nhưng cũng không thù hằn nhau như những người khác yêu nhau. Buồn chứ. Nhưng đâu thể để em ấy khó xử!

    Cho nên để sau này không còn sự tham nhũng và độc tài, hoặc ít nhất là cũng bớt bớt đi, ai cũng phải góp một phần đấu tranh. Những hoạt động của những người hoạt động nhân quyền cũng giúp cho Đảng và đất nước càng ngày càng tự do hơn, so với 10 hoặc 20 năm trước đây thì đã tự do thoải mái hơn nhiều.

    Trước khi kết thúc xin kể một câu chuyện lạ:

    Tôi có thằng bạn rất thân, cả dòng họ nó đều làm quan to cách mạng. Thế nhưng ba mẹ nó không hề cho nó vào Đảng. Vì sao? Ba mẹ nó bảo: “Mày không thấy bây giờ chế độ thối nát lắm rồi à, không biết ngày nào nó sụp đổ đây”. Bố mẹ nó sợ một cuộc tắm máu để trả thù, cả dòng họ phải để lại một người nối dõi chứ. Lời khuyên thật lòng: Nếu bạn không làm chính trị, đừng nên vào Đảng!

    Sinh Viên Dược

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    chế độ cộng sản vnam không trọng dụng, coi trọng người tài nên sinh viên ra trường có khả năng là làm cho cty tư nhân,cty nước ngoài

    môi trường cty quốc doanh nhà nước đầy rẫy tiu cực:nếu không quen biết thì phải chạy chọt cả chục hay cả trăm triệu để được vào,mà lãnh đồng lương thấp!ở cơ quan nhà nước còn tình trạng công chức đi trễ,về sớm,ăn cắp giờ cơ quan làm chuyện riêng,làm thì láo mà báo cáo thì hay!.....

    chả trách sao được khi 90% du học sinh không thèm về vnam làm việc,vì cuộc sống ở các nước tư bản tiên tiến(developed countries) hấp dẫn hơn,thu nhập cao hơn!

    vnam có cả 1 đội ngũ tiến sĩ,nhà khoa học nhưng toàn là ăn hại!nhưng khi nông dân chế tạo ra máy móc,phát minh mới gì đó thì nhà nước lại cấm không cho bay,phát minh mới đó không duoc đưa vào thực tiễn cuộc sống!(trong khi ở nước ngoài,lương giáo viên CAO,ĐỦ SỐNG; ai có bằng phát minh ,sáng chế thì có thể sẽ giàu!)
    http://viendongdaily.com/dong-du-ky-singapore-brunei-thai-lan-tap-3-3qEMUza2.html

    Trích :
    " Lời khuyên thật lòng: Nếu bạn không làm chính trị, đừng nên vào Đảng! "

    Vào đảng CSVN không phải để làm chính trị, mà chỉ để có chỗ dựa tham nhũng quyền lực, cấu kết với các nhóm lợi ích tham nhũng trốn thuế

    Chính trị theo cách hiểu :
    Các quyền và nghĩa vụ xã hội

    Après la Seconde Guerre mondiale, de nouveaux droits sont proclamés. En France, la Constitution de 1946 définit dans son préambule des droits à caractère essentiellement social (droit à obtenir un emploi, droit de grève, droit d'obtenir de la collectivité des moyens convenables d'existence). Ces droits sont conservés dans la Constitution de 1958.

    L'apparition et l'intensification des problèmes écologiques à partir des années 1970 soulève la question des droits et devoirs des citoyens en rapport à leur environnement. Les politiques des États commencent à prendre en compte des objectifs de développement durable, croisant les aspects économiques, sociaux, et environnementaux, selon la description donnée au Sommet de la Terre de Rio de Janeiro en 1992. L'Union européenne met en place une politique de développement durable. En France, les droits et devoirs liés à l'environnement sont proclamés dans la Charte de l'environnement de 2004, faisant de ce pays le premier État au monde à leur attribuer une valeur constitutionnelle.

    https://fr.wikipedia.org/wiki/Politique

    chế độ cộng sản là 1 chế độ hại dân,hại nước,kìm hãm sự phát triển,kềm kẹp tự do,không có nhân quuyền,đàn án tôn giáo,bóc lột nhân dân v..v..
    Liên bang Xô Viết phát triển kinh tế mạnh mẽ là thế,nhưng rồi cũng đã sụp đổ!(1917-1991)
    Trung cộng China phát triển vũ bão về kinh tế là thế,nhưng rồi cũng sẽ sụp đổ!!
    Độc tài thì không được lòng dân,và sẽ sụp đổ!Nhìn thử "Mùa xuân Ả rập " ở Egypt,Tunisia,Lybia và giờ đang là nội chiến civil war ở Syria là biết!