Biển Đông: Hãy suy nghĩ như ông Tập Cận Bình

  • Bởi Admin
    31/12/2016
    8 phản hồi

    Don Juan, độc giả Dân Luận

    Diễn tiến lằng nhằng phức tạp của biển Đông buộc người ta phải đặt câu hỏi: thực sự người Trung Quốc đang nghĩ gì? và muốn gì? Và người lãnh tụ hạt nhân của nước CHND Trung Hoa phải dành những đêm mất ngủ cho suy nghĩ về biển Đông - nơi sẽ là điểm khởi đầu của một khúc khải hoàn trong thế kỷ mới của đất nước ông, và chính bản thân ông.

    1. Không có Việt nam trên bàn cờ biển Đông?

    Nhìn trên bình diện toàn cầu, biển Đông chỉ là một trong các vấn đề mà Trung quốc đang gặp, trên con đường thoát khỏi thế kỷ ô nhục, để trở thành siêu cường hàng đầu thế giới. Ở đây, quan hệ Mỹ - Trung dường như đang chiếm phần chính, bên cạnh sự trở mình của Nhật bản, ánh mắt e dè từ Ấn Độ, Australia hay các quốc gia Tây Âu già cỗi đang mong còn chút thể hiện chút ảnh hưởng tại vùng biển sôi động này. ASEAN, một thực thể quặc quẹo, đang vật vã trong cơn đau tự khẳng định vai trò của mình, tự nó chẳng phải là một vấn đề. Trong cuộc đối đầu với chiến lược xoay trục châu Á của tổng thống Obama, có vẻ Tập chủ tịch đã ghi điểm trước. Bất chấp phán quyết của tòa Quốc tế The Hague về biển Đông, thái độ kiên định phớt tỉnh luật pháp quốc tế đã có những thành công bước đầu. Những động thái nhún nhường gần đây của Philipin, Malaysia, thái độ một chiều của Campuchia cho thấy củ cà rốt cộng với món bắp cải trộn salami trên biển Đông đã phát huy tác dụng.

    Với tổng thống Donald Trump, cuộc gặp Kissinger mới đây, nhằm đào mộ thông cáo Thượng Hải, mà đã mở ra con đường để nước Trung Hoa phát triển thoát khỏi thế lưỡng đầu thọ địch kể từ năm 1972, chắc chắn đang lởn vởn trong giấc mơ của Tập chủ tịch. Một cuộc đổi chác trên bình diện toàn cầu sẽ là điều mà cả hai nhà lãnh đạo phải nhắm tới. Bề ngoài có vẻ khó nhằn hơn, đối với vị tổng thống xuất thân thầu khoán kiêm bầu sô, vấn đề thật ra giản dị hơn nhiều. Mối lo về tự do hàng hải ư: Trung Quốc sẽ đảm bảo một cơ chế phối hợp quốc tế, trong đó vai trò của Mỹ và các nước phát triển là rất quan trọng, để ổn định bền vững mạch máu thương mại này. Tranh chấp nguồn lợi biển và thềm lục địa ư: gác tranh chấp, hợp tác cùng khai thác. Nếu muốn khai phá nguồn lợi thềm lục địa tại đây, các công ty dầu khí Mỹ liên kết với Petrochina sẽ có lợi hơn nhiều, nếu so với việc hợp tác với Việt Nam, khi phải e dè sự quấy phá từ phía Trung Quốc. Trong thời điểm giá dầu thấp hiện nay, cùng với việc đã nắm được công nghệ khai thác dầu biển sâu, ai có thể qua mặt Trung quốc tại đây? Tương tự là việc hợp tác khai thác nguồn lợi hải sản, ưu thế của hạm đội đánh cá của Trung Hoa Nam Hải tại đây là quá rõ ràng. Nếu cần trả giá: đình hoãn vô thời hạn việc lập vùng nhận dạng phòng không trên biển Đông, rút bớt các vũ khí tấn công hạm đội đang bố trí tại đây. Thậm chí nếu cần thêm: mở thêm cửa thị trường Trung Quốc, hạn chế lao động trẻ em, cải thiện điều kiện lao động, mở rộng có mức độ quyền lập hội, bạch hóa vụ Khí luân công, hứa hẹn phối hợp giải quyết vấn đề an ninh mạng và gián điệp đánh cắp thông tin, chia sẽ gánh nặng khí thải toàn cầu, ngay cả chính sách điều chỉnh tỷ giá đồng yuan cởi mở hơn theo cách nhìn của người Mỹ...

    Mục đích tối hậu của Tập chủ tịch: thái độ công nhận de facto sự hiện diện của lá cờ Trung Hoa tại các thực thể đá tại biển Đông. Và đằng sau đó là sự thừa nhận ảnh hưởng của Trung Quốc tại đây, bước đầu của việc thừa nhận vùng ảnh hưởng của Trung quốc tại Tây Thái bình Dương, một điều rất hiển nhiên theo quan điểm của ông Tập. Chỉ cần đừng làm người Mỹ quá mất mặt là được.

    Vấn đề còn lại, chỉ là thời điểm thích hợp. Cho một sô diễn ngoạn mục, với cây đinh là một cục xương to, bôi thật nhiều mỡ béo thơm lừng, xong. Và tổng thống Trump sẽ ca khúc khải hoàn về nước Mỹ, với một thứ dạng như "bản hiệp ước hòa bình và phát triển cho biển Đông" trên tay, và một túi đầy những cục xương to, dán nhãn "quyền lợi Mỹ". Thời điểm thích hợp nhất có lẽ là năm 2018.

    Hoàn hảo cho một cái bánh to nhãn hiệu Munich ver 2. 0. Chỉ thiếu một cái nhân: Việt Nam.

    2. Nếu đại cục đã được xử lý trên bình diện quốc tế, chủ yếu trong khuôn khổ mối quan hệ Mỹ - Trung, thì chuyện Việt Nam có lẽ chỉ là tiểu cục. Vấn đề là giới lãnh đạo Việt nam nghĩ gì về biển Đông?

    Một cách chính thức, biển Đông được ghi nhận trong cương lĩnh của ĐCS lẫn chiến lược an ninh quốc phòng của đất nước như là một phần không thể chia cắt của lãnh thổ Việt Nam. Dưới ánh sáng của phán quyết tòa án The Hague, sẽ có những vấn đề mới được đặt ra. Tuy nhiên, cũng giống như các đồng nghiệp Trung Quốc, các nhà chính trị chủ chốt Việt Nam vẫn xem xét vấn đề dưới góc độ thềm lục địa của các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa thuộc chủ quyền Việt Nam. Không mở rộng đến mức lợi ích cốt lõi thông qua đường chín đoạn như nhà họ Tập, người Việt đánh giá những ưu thế về lịch sử thông qua việc chiếm hữu các thực thể nổi, chìm tại đây là điểm mấu chốt thể hiện khái niệm lãnh thổ Việt Nam trong suốt chiều dài lịch sử. Và do đó, các sự kiện chiếm đóng của Trung quốc năm 1974 và 1988 là hành vi xâm lược, mà do bởi thực tế khách quan lúc đó, đã không được Việt Nam đáp trả tương xứng. Vấn đề là liệu điều này có được phép lặp lại, trong một tương lai gần?

    Trái với quan điểm của các nhà đối lập luôn tận dụng vấn đề biển đảo để quấy đảo đời sống chính trị ở Việt nam, nhận thức này đang là suy nghĩ chủ đạo của giới chóp bu Hà Nội, và cũng không phải mới gần đây. Việc nhìn nhận chính thức - trong bản Hiến pháp cũ 1980 - rằng Trung quốc là kẻ thù nguy hiểm nhất của Việt Nam là một minh chứng rõ ràng cho điều này. Những cố gắng hòa dịu giữa hai quốc gia cộng sản này, bắt đầu từ hội nghị Thành Đô - bên cạnh mong muốn co cụm về ý thức hệ để chống đỡ trào lưu sụp đổ của khối Warsovie trong thập kỷ 90 thế kỷ trước - còn thể hiện mong muốn, ít nhất là từ phía Việt Nam để có một "khoảng thở" trước sức ép tham lam của người láng giềng. Tận dụng cửa sổ này để thoát khỏi sự cô lập về chính trị và gánh nặng quốc phòng, Việt nam đã lách qua một giai đoạn khó khăn nhất để phát triển như ngày nay. Cái giá phải trả không hề rẻ, thiệt hại về kinh tế (nhập siêu toàn tập, phá hoại kinh tế, khủng hoảng môi trường... ) tổn thất về danh dự (phản bội xương máu nhân dân... ), chịu lấn ép nhục nhã về chính trị (điển hình là vụ bị từ chối tiếp xúc khi xin trao đổi trong cuộc khủng hoảng dàn khoan 2015... ). Phải chấp nhận đánh đổi lấy hòa bình để phát triển.

    Chỉ có một câu hỏi: tại thời điểm hiện nay, trong mối quan hệ hòa dịu bất tương xứng này, đâu là giới hạn của sự nhẫn nhục của Bộ Chính trị ĐCS Việt Nam?

    Câu trả lời cứng: khi chủ quyền lãnh thổ bị xâm phạm. Cụ thể:

    • Các thực thể nổi, chìm do Việt nam thụ đắc ở Trường Sa bị tấn công bằng lực lượng vũ trang, chủ yếu do hải quân và không quân Trung Quốc, và hầu như chắc chắn bị chiếm đóng.

    • Biên giới và lãnh thổ trên bộ của Việt nam bị xâm phạm.

    Ngoài hai tình huống cứng như trên, các hoạt động khác của Trung Quốc không chắc sẽ nhận được phản ứng thích đáng từ giới lãnh đạo Việt nam, theo lối suy nghĩ chủ quyền và độc lập dân tộc đã bị xâm phạm - như kinh nghiệm gần đây đã chỉ ra. Việc cải tạo, thành lập các đơn vị hành chính, bố trí lực lượng quân sự tiến công tại các thực thể mà Trung Quốc chiếm đoạt từ Việt nam trong các năm 1974 và 1988, cũng như lấn ép giành giật các quyền lợi về kinh tế như tranh đoạt ngư trường, thăm dò và khai thác dầu khí, hay thậm chí tuyên bố vùng nhận dạng phòng không trên biển Đông... các món bắp cải trộn salami này vẫn còn được các vị lãnh đạo Cộng sản Việt Nam dung nạp tốt.

    Nhưng, trong một tình huống cứng cụ thể - dù muốn hay không - bộ sậu lãnh đạo của ĐCS Việt Nam phải thể hiện lập trường dứt khoát về biển Đông trước nhân dân. Lúc đó, phải thật sự rất ngớ ngẩn mới dám tuyên bố kiểu như phải giữ vững ổn định chính trị để tiến hành Đại hội đảng, hay để chuyện này cho con cháu lo!!!

    Vậy, không hòa được thì đánh. Trong tình huống này, như lịch sử đã nhiều lần chứng minh, bất kể là do giới nào lãnh đạo, người Việt sẽ nhanh chóng chuyển các điểm yếu của mình thành lợi thế, và sẽ khai thác mạnh mẽ các vấn đề của đối phương. Vốn liếng thì vẫn vậy, sự hy sinh của nhân dân, sự lỳ lợm đến mức phi lý trí, vũ khí phi đối xứng và trường kỳ kháng chiến.

    Không cần phải thông thuộc kinh sử, Tập Cận Bình cũng học được bài học này. Duy trì một tình trạng đối đầu trực tiếp về quân sự kéo dài trên biển Đông sẽ là một sự tự sát về chính trị, trong hoàn cảnh đang có nhiều chống đối kế hoạch cải tổ trong nội bộ của chính ông. Tận dụng các ảnh hưởng từ các thế lực cường quốc trên thế giới, để đưa Việt Nam ngồi vào bàn đàm phán cho hiệp ước hòa bình về biển Đông? Món Munich ver 2.0 khó mà ra lò nổi, nếu nhớ đến kỹ năng vừa đánh vừa đàm của người Việt. Và kẻ nào ký xong bản hiệp ước này sẽ lập tức theo chân các bậc tiền bối như Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống sang tá túc Bắc Kinh ngay.

    Không cứng được thì mềm vậy. Trên thực tế, Trung Quốc đã và đang áp dụng đường lối xâm lược mềm, với việc xuất khẩu không chỉ thực phẩm nhiễm độc, đồ dùng chất lượng thấp, văn hóa từ phim ảnh cho đến Khổng giáo sang Việt Nam. Trong khi đã có những thành quả đáng kể từ những hoạt động này, chắc chắn còn rất lâu mới đạt được một hiệu ứng nô dịch theo kiểu lượng biến thành chất mà họ Tập mong muốn. Trên biển Đông, các hoạt động gây căng thẳng kéo dài và tăng dần, thông qua lực lượng chấp pháp, hoặc dân quân biển, hoặc lấn chiếm, bồi đắp, mở rộng và quân sự hóa các thực thể đá tại đây... ghi được điểm đầu về việc tạo ra vấn đề, song không thể đặt dấu chấm hết cho câu chuyện. Cả hai bên đang trung thành với đường lối trì cửu chiến của Mao chủ tịch. Hơn thế nữa, lịch sử chỉ ra rằng lũ đàn em này cũng chính là bậc thầy trong nghệ thuật ẩm thực kiểu này. Việc mất 4 năm để đàm phán về hình dáng của cái bàn trong hội nghị Paris từ 1968 - 1972 là một loại ví dụ điển hình của các đệ tử môn "trì cửu chiến". Vấn đề là ai sẽ mất kiên nhẫn trước?

    Trong khi vẫn là người nắm quyền chủ động, có thể gia giảm cường độ áp lực tùy thời điểm và tình huống cụ thể, không thể không nhìn thấy những áp lực - chủ yếu từ nội bộ ĐCS Trung Quốc - lên ông Tập. Cuộc đấu "đả hổ diệt ruồi" diễn tiến kéo dài, mức độ tập quyền vẫn chưa được như mong muốn của ông, sự chống đối ngấm ngầm, đặc biệt từ địa phương... Đối ngoại, việc chuyển từ vai trò "cha Tập mẹ Bành" sang một nhà đàm phán không hề là thế mạnh, và đây sẽ là điểm yếu chí tử của ông, mà các đối thủ trong nước không dễ gì bỏ qua. "Sự cố" phán quyết của tòa quốc tế The Hague vừa rồi là một đòn nặng giáng vào uy tín của chính quyền Trung Quốc - điều này ai cũng biết; nhưng chắc chắn ít người đánh giá được tổn thất về uy danh của nhà lãnh đạo cốt lõi thế hệ thứ tư đối với các đảng viên và nhân dân trong nước qua vụ này. Những xầm xì trong giới chóp bu về sự thiếu kinh nghiệm đối ngoại của ông giống như muỗi chích, không nguy hiểm nhưng rất khó chịu. Vậy có cần phải có những thành công ngoạn mục nào đó trong vấn đề biển Đông hay không?

    Ở góc nhìn bên kia, sau khi tiêu hóa quá nhiều món bắp cải trộn salami kiểu Tàu, những nhà lãnh đạo Việt Nam đang cảm thấy như thế nào?

    Nói cho cùng, chứng khó tiêu khi dùng quá nhiều món salad Tàu đã thể hiện thành bệnh lý, chủ yếu là phản ứng giận dữ từ người dân - vốn đang được các nhà đối lập tận dụng tối đa - nhưng cũng là những câu hỏi hóc búa mà Bộ Chính trị phải trả lời trong các kỳ đại hội để thể hiện tính chính danh của mình trước các Đảng viên. Phản ứng mạnh miệng của vị cựu thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng trong cuộc khủng hoảng dàn khoan vừa rồi rõ ràng không phải là do buộc miệng. Vấn đề là, chứng viêm đại tràng mãn tính này lại có thể là nguồn cơn của căn bệnh ác tính: ung thư.

    Có những dấu hiệu cho thấy giới chóp bu Việt nam đang thay đổi dần nhận thức, từ việc dựa chủ yếu vào chính sách đi dây, đàm phán ngoại giao thông qua các thực thể kém hiệu quả như Asean, dựa trên các bộ quy tắc ứng xử quốc tế... chuyển sang việc lặng lẽ tăng cường năng lực phòng thủ bất đối xứng, mở rộng đối ngoại quốc phòng sang những kênh phi truyền thống, và chuẩn bị dư luận trong Đảng. Trong những tháng gần đây, rất ít nghe giới truyền thông nhắc tới các bộ quy tắc ứng xử trên biển Đông. Có vẻ người Việt cũng đang thích ứng với trò chơi "trì cửu chiến" trên biển, họ chọn lựa thái độ kiên quyết không bị khiêu khích để rơi vào thế phải khai chiến trước, nhưng cũng sẵn sàng ra đòn đủ đau để làm nguội bớt những cái đầu nóng; luôn hô hào tham gia một cuộc đàm phán lòng vòng, đủ các cấp độ, không song phương mà cũng chẳng đa phương, mà kết quả chỉ là tuyên truyền quan điểm cho nhau; sử dụng Cam Ranh như một mồi nhử cho bên này, và nút chặn để hù dọa bên kia... Một loại học trò xuất sắc của một nền Khổng giáo phương Đông hủ lậu! ! !. Mục tiêu: duy trì nguyên trạng. Nếu không duy trì nguyên trạng được thì chẳng ai được lợi ích gì từ đây. Và sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến kinh tế toàn cầu trong đó dĩ nhiên Trung quốc sẽ chịu ảnh hưởng nặng. Mục đích tối hậu: Đợi.

    Chọn cứng hay mềm, nhà lãnh đạo cốt lõi nước Trung Hoa trong thế kỷ 21 cũng phải hết sức thận trọng, tránh sa lầy trên biển Đông.

    Biển Đông, dưới con mắt họ Tập, chắc chắn không thể là một vũng lầy. Nó cũng không phải là một con đường, một vành đai, một biển, hay thậm chí một đại dương. Giấc mơ Trung Hoa vĩ đại đòi hỏi - trong công cuộc phục sinh đế quốc Trung tâm thế giới mà thế kỷ đang đặt lên vai ông - một chiến thắng toàn vẹn, một sự thần phục hoàn toàn, một sự nhìn nhận của cả thế giới, một sự chứng minh cụ thể về sự vươn mình trở thành siêu cường của đế quốc thần thánh. Và không thể có cách nhìn nhận nào khác. Tuyệt đối không.

    Trong cái nhìn này, biển Đông chính là Việt Nam. Trong ván cờ này, nền độc lập dân tộc của Việt Nam sẽ là con át, chứ không phải là tài nguyên dầu khí, hải sản, vị trí địa chính trị, cuộc chống bao vây phong tỏa "kiểu xoay trục" hay quyền lợi tự do hàng hải của cả thế giới còn lại, bao gồm cả nước Mỹ. Vì vậy, vấn đề tranh chấp biển đảo - nói theo kiểu người Việt Nam, hay đường chín đoạn - kiểu người Trung Hoa, chỉ là diện của một vấn đề mà điểm chốt phải nằm ở Hà Nội.

    Vì vậy, đột phá ở biển Đông sẽ xảy ra chỉ ở Hà Nội. Và thời điểm? Đại hội đảng giữa nhiệm kỳ sắp tới, khi mà tổng bí thư ĐCS Việt Nam Nguyễn Phú Trọng - theo những thảo thuận ngầm mà ai cũng biết - phải bàn giao chức vụ cho ai đó.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Hoàng Sa, Truờng Sa và biển đông coi như đinh đóng thuyền, nhà cầm quyền VN thì nay hết đường binh, cũng chỉ vì thà mất biễn đảo nhưng bằng mọi giá phải giữ đảng. Biết nắm được yếu tố này, bọn Tàu như tằm ăn dâu, âm thầm xây dựng đảo để cũng cố và chiếm đóng với mục đích dân sự và quân sự, và như nó là chuyện đã rồi cũng bởi vì 8 năm cầm quyền cũa Obama rất yếu về đối ngoại và không mục đích hay còn một yếu tố nào khác như làm thế đễ lôi cuốn Nhật và các nước trong vùng vào vòng tranh chấp quyền lợi và ngư ông thì hưởng lợi ?

    Dù Mỹ hay các nước trong vùng có bất cứ chính sách gì thì VN chỉ là người bị mất, 8 năm qua nếu biết xây dựng một đồng minh tin cậy với bọn Mỹ thì mọi thứ sẽ khác, với một VN quyết tâm và có hậu thuẩn thì bọn Tàu khó mà bồi đắp những đảo nhân tạo, nhưng chỉ vì ẩm ớ thì bọn Mỹ cũng ẩm ờ nên mới ra nông nổi.

    Thuý kiều cũng là số phận, nhưng bọn cầm quyền VN chẳng là Thuý Kiều mà chỉ là Thị Nở rất lẵng lơ ở bụi chuối. Dân thế nào thì chính quyền ấy.

    Thân chào quý bác,
    Chúc năm mới 2017 Sức khỏe và Thành tựu.
    Tôi trở lại bài này vì chép đọc khá tâm đắc.
    Một số điểm:
    + Sự thực là VN và Biển Đông là "cửa sống - sinh lộ" của Tầu. Khi còn "anh anh, em em", Mao đã nói: Chúng tôi là nước "lục địa", không có đường ra đại dương. Sau này (cm thành công), các đồng chí để cho chúng tôi "cửa" sang ĐNA. Nước Tầu, nhìn ra đại dương thì phía bắc và đông đã bị Nam Hàn, Nhật và Đài Loan bịt kín. "Chính danh" của Tập và Tầu đại hán chỉ có thể "bảo hành" qua việc RỬA NHỤC nô lệ ngoại bang bằng cách giẫm đạp về phía Nam. Cứng hay mềm đều phải dùng.
    (Thêm: Khi Nga chiếm Crime, 1 người Việt ở Nga đã giải thích mà tôi nghe có lý: Xin thông cảm là Nga không có biển. Toàn bộ biển bắc chỉ là băng giá không khác gì đất liền và chỉ có biển ở Crime mới giao lưu được. ...
    "Life and let life" là đạo lý; nhưng "cá lớn ăn cá bé" lại là quy luật sinh tồn!)
    + Tình hình còn chờ xem, nhưng tôi chia sẻ hy vọng "Có những dấu hiệu cho thấy giới chóp bu Việt nam đang thay đổi dần nhận thức, từ việc dựa chủ yếu vào chính sách đi dây, đàm phán ngoại giao thông qua các thực thể kém hiệu quả như Asean, dựa trên các bộ quy tắc ứng xử quốc tế... chuyển sang việc lặng lẽ tăng cường năng lực phòng thủ bất đối xứng, mở rộng đối ngoại quốc phòng sang những kênh phi truyền thống, và chuẩn bị dư luận trong Đảng. Trong những tháng gần đây, rất ít nghe giới truyền thông nhắc tới các bộ quy tắc ứng xử trên biển Đông. ..."
    Giáo sư Carll Thayer từng vìết: Từ nay trở đi, ai nắm vai bộ trưởng QP VN đều phải có phương án đánh trả xâm lăng của Tầu.
    + Các ý kiến bàn thêm (comments) cũng rất hay.
    Thân mến, T.L.

    NGT viết:
    Tôi nghĩ rằng ông Trump, trong cương vị TT USA, sẽ chẳng làm gì được Tàu cộng.
    Khi ra ứng cử, muốn nổ, nói sao cũng được, khi làm TT sẽ bị rất nhiều ràng buộc

    Tui nghĩ làm được nếu Trump quyết tâm.

    Không ai nghĩ Reagan ra chiến lược gia tốc chi tiêu quốc phòng để Mỹ-Sô cùng chạy đua, kết quã, Sô-Viết sụp đổ vì cuộc chạy đua này vì không đủ hơi kinh tế cho đường dài. Chết.

    Học lich sử kinh tế Nhật hiện đại , number 2 thế giới, bội chi buôn bán với Mỹ, dư tiền mua hết tài sản nước Mỹ. Mỹ thay đổi chính sách mậu dịch, kinh tế Nhật sập, thị trường chứng khoán sập, đã hơn ba mươi năm, chỉ số thị trường chứng khoán Nhật vẫn chưa trở về điểm cũ, trong khi đó chỉ số thị trường chứng khoán Mỹ tăng gấp 3 lần trong thời gian này và nayTàu nắm ngôi vị thứ hai kinh tế thế giới thay vì Nhật.

    So sánh thì thấy rõ kinh tế Tàu hiện nay cũng như Nhật cách đây 40 năm, xã hội Nhật lúc đó tương đối quân bình giầu nghèo, kinh tế là thị trường tự do đúng nghĩa, nền tảng kỹ nghệ là hiện đại và cao cấp, Mỹ thay đổi chính sách giữa hai nước vì sự canh tranh công bình nên Nhật cũng nhanh chóng thay đổi, mang tiền vào Mỹ đầu tư, làm nhà máy, công xưỡng thay vì ở Nhật, ấy vậy mà kết quả vẫn chưa khá nỗi dù vẫn sống được, vượt mặt Mỹ ư? Mệt.

    Tàu, nền kinh tế không đúng nghĩa thị trường, đa số quốc doanh, cha chung không ai khóc, dù kinh tế Tàu là thứ hai thế giới, nhưng không đồng bộ, hơn 500 triệu dân Tàu chỉ đũ ăn, công việc sống được là công xưỡng gia công nhồi bông, khi chính sách mậu dịch Mỹ -Tàu thay đổi, kinh tế Tàu sẽ không còn như hiện nay, dân Mỹ không cần phải mua những hàng rẽ nhồi bông này mà vẫn sống nhưng dân Tàu thì sẽ đói ngay, với số tiền thặng dư mậu dich mà nhà nước Tàu hiện nay nắm giữ, chỉ là muối biển, tan biến bất cứ lúc nào so với cái nợ khũng hiện nay đã vượt trần không kiểm soát, và liệu Tàu có thể xoay sở như Nhật để thay đổi như Nhật cách đây 30 năm, câu trả lời là không bởi cái cơ chế.

    Yếu tố quan trọng nhất, đồng dollar là tiền thế giới, Mỹ in cho thế giới sài thì đương nhiên kiểm soát và lũng đoạn được, dôlars là máu của kinh tế, còn máu còn sống, hết máu hết sống. Nhìn đồng Euro thì rõ, bọn Anh đã không gia nhập tiền tệ Euro nay lại còn Brexit mậu dịch. Đồng Nguyên của Tàu chỉ là tờ giấy khi bọn Mỹ thay đổi hối đoái. Chuyện truớc mắt.

    Thanks bác EFG.
    Chúc mừng năm mới 2017.
    Chúc tất cả ban BBT DL, chúng ta (đọc và còm), nhiều sức khỏe và hạnh phúc

    Bác EFG viết :
    Trump “cùng với Kissinger” chống Tàu ư ? Hô hô hô ! Đừng có mơ ! ( “ Có mấy dòng sau đây trên trang Ba Sàm, rất đáng lưu ý : “Nghe Trump nói, nhiều người nghĩ rằng ông ta sẽ đặt trọng tâm vào hai nguyên tắc “Mua hàng Mỹ và thuê lao động Mỹ”, nhưng thật ra công ty riêng của ông ta vừa nộp đơn xin Bộ Lao Động Mỹ cho thuê công nhân nước ngoài vì giá công nhân rẻ. Còn đồ đạc Trump bán trong cửa hàng Saks Off Fifth ở Trump Tower thì toàn là hàng “Made in China” và các nước khác, không có hàng hóa sản xuất ở Mỹ. Làm sao có thể tin được Trump? - Cho nên, xin mượn lời cố TT Nguyễn Văn Thiệu; “Đừng tin những gì Trump nói, mà hãy nhìn kỹ những gì Trump làm” )

    Tôi nghĩ rằng ông Trump, trong cương vị TT USA, sẽ chẳng làm gì được Tàu cộng.
    Khi ra ứng cử, muốn nổ, nói sao cũng được, khi làm TT sẽ bị rất nhiều ràng buộc

    Thanks, bác NJ,-
    THW Happy new year to BBT Dân Luận và Quý bác “dọc sĩ”, "còm sĩ" !
    Thời này, tại các trang mạng của XHDS, nhất là mảng chính trị xã hội, các vị đọc sĩ cũng có vai trò như còm sĩ vậy, nếu không quan tâm người ta đã bị cuốn vào những thế giới khác rồi.
    ---------
    Bác NJ,
    Cuối năm 2016 nhìn lại, đối với VN tôi thấy có 2 điểm sáng , vừa bên trong, vừa bên ngoài :

    1/ Bắt đầu trưởng thành trong nhận thức và hành động:
    Người dân VN nhận thức được Quyền lợi của mình và đã bắt đầu có hành động phản kháng tập thể vững vàng, lan rộng ra nhều giới. Giới học giả, luật sư, nhà báo tự do …vv thì đã đành, giới nông dân, ngư dân, tiểu thương …thì đã bắt đầu từ sớm rồi , sắp tới là học sinh và sinh viên và các thành phần dân chúng khác ( cả đến giới lái xe nay cũng bắt đầu đình công phản đối ! Các phong trào của tuổi trẻ , như “vì cây xanh”, “chúng tôi muốn biết”, “nhạc rap với ĐMCS”, cậu bé “giáo dục thối nát”, “cậu học sinh” tại sao phải học tiếng Trung”…vv, đã tạo tiền lệ, dần trở thành một phản ứng bình thường của giới trẻ )

    Quyền lực của đám đông không quyền lực, tùy thuộc vào mức độ chín muồi trong nhận thức về Tự do và Quyền con người của mình. Tôi ủng hộ mọi sự lên tiếng trước bạo lực, bất công và sai trái…dưới mọi hình thức . Có thể hy vọng, ở VN , nỗi sợ trước cái Sai và cái Ác , một ngày nào đó sẽ không còn nữa, người ta sẽ không còn “thụ động” , ngoan ngoãn” “dễ bảo” như trước đây nữa. Mạng XHDS đã đóng một vai trò không nhỏ trong tiến bộ ấy ! Cũng như sự phê phán,phản biện trước kia , sự phản kháng ngày nay của người dân cũng sẽ tự nhiên vượt qua đàn áp mà trở thành một sự kiện bình thường trong xã hội , dù Việt cộng có muốn hay không !
    Và Việt cộng sẽ sớm được thấy cái sức mạnh ấy thể hiện thường xuyên hơn , ngày một nhiều hơn , đông hơn , đi kèm với đình công , biểu tình … , rộng khắp và dai dẳng, nếu họ vẫn nhắm mắt , bịt tai trước sự thật và các giải pháp đúng đắn.

    Chúng ta không thể biết khi nào chuyển biến chính trị sẽ xảy ra ( mà cũng không cần quan tâm nhiều , chỉ cần cùng nhau làm những gì có thể ) , nhưng có thể thấy trước trong năm 2017 , bế tắt Chính trị phải được chính thức được đề cập ( mâu thuẫn giữa thể chế Chính trị và hình thái Kinh tế , bao gồm cả mâu thuẫn giữa định hướng Chính trị và những Yêu cầu trong hợp tác giao thương toàn cầu hóa, mâu thuẫn giữa cấu trúc Chính trị và vấn đề Chủ quyền quốc gia, vấn đề phát triển nguồn Nhân lực, tìm kiếm thế mạnh cạnh tranh trong Kinh tế, Thương mãi …vv ) . Và sẽ xuất hiện vài “sự tháo gỡ chính trị bắt buộc “ , được nhìn như là những giải pháp khẩn thiết, chứ không còn như là “phản động, thù nghịch chống phá ” gì gì nữa !

    Điều đó hợp logic khi mà Kinh tế đã tàn tạ, bế tắt đến mức không còn dối trá che dấu được nữa , và đặc biệt ,khi mà nội bộ Việt cộng vẫn PHẢI tiếp tục chia năm xẻ bảy, không thể không đánh phá , triệt hạ lẫn nhau. ( Cha con Phùng quang Thanh chỉ là khởi đầu , năm 2017 có thể có những cái chết thãm khốc xảy đến với những cán bộ cấp cao nhất, vì đó sẽ là bước đi tất yếu, một khi quyền lực và quyền lợi đã phát sinh mâu thuẫn đến mức không thể tìm đến được với bất cứ thỏa hiệp nào , dù là tạm thời )

    Có hơi ấy náy, khi nói rằng hiện tượng “…Đảng viên hoang mang bơ vơ, không còn thấy có tương lai” , hiện tượng “ Việt cộng cấp cao …chăm lo giết hại nhau để giữ mạng và giữ tài sản “ cũng là những món “khuyến mãi bất đắc dĩ” trong phần diểm sáng 2016 này ( Tận cùng của cái Ác là sẽ quay lại làm Ác với chính nó, lỗi này không phải từ dân đen !)

    2/ Mỹ ban hành Đạo luật trừng phạt vi phạm Nhân quyền và tự do Tôn giáo :

    Trong một thời gian dài, trước sự đàn áp tàn bạo khốc liệt có thật ở VN XHCN, chúng ta thường được nghe câu “ chúng tôi rất quan ngại …” , nó mang nét hình thức rõ đến tàn nhẫn …Do đó, sự hổ trợ, cưu mang những nạn nhân dám cất lên tiếng nói Nhân quyền, thì không đủ bù lại cho những tổn thất vì bắt bớ vô tội vạ bằng chiến dịch “ Dùng người yêu nước như con tin” của Việt cộng !
    Nay, Đạo luật vừa được Obama ký ban hành , mới là một đối pháp cụ thể rõ ràng nhất, mà nếu khéo vận dụng…, bàn tay bạo lực chắc chắn sẽ phải chùn lại ! Nó không đánh vào toàn bộ nền kinh tế, nó không mấy ảnh hưởng đến ban giao, đến những cam kết Chính trị, Quân sự toàn cục…nhưng nó đánh thẳng vào lòng tham và túi tiền cá nhân của Việt cộng. Chỉ khi bị “mất của” và lối thoát, chốn trú thân de73 lẩn trốn ,né thoát khỏi đòn thù của bọn “đồng chí”, bị đóng lại ….thì sự ngoan cố của Việt cộng mới giãm đi …

    Tranh đấu không mệt mỏi cho chuyện này, phải kể đến TNS Canada , ông Ngô Thanh Hải. Lần ấy, do e ngại Dự luật độc chiêu này, Việt cộng từng phái Nguyễn thanh Sơn ( tự là “Sơn Heo”) đi hô gào , lobby HHHG lòng vòng ( từng bị ông Ngô Thanh Hải dạy cho vài bài học …đáng nhớ !). Dư luật mà ông TNS Hải theo đuổi , là nhắm đến cho người dân VN trong nước, như ông khẳng định ngay từ đầu “ …do chính người dân Việt Nam và dành cho mọi người dân Việt Nam…” ! Ông TNS Hải tóm gọn điều kiện của mình :
    “ … Vì vậy, với tư cách là một Thượng Nghị Sĩ Canada gốc Việt Nam, tôi yêu cầu nhà cầm quyền Hà Nội thực hiện những điểm cốt yếu sau đây:
    1- Thả ngay lập tức, vô điều kiện những tù nhân lương tâm, những tù nhân chánh trị, và giải tỏa tất cả mọi sự quản thúc tại gia đối với những nhân vật bất đồng chánh kiến và tôn giáo.
    2- Thành tâm thực hiện Hoà Giải Hoà Hợp dân tộc, không dùng chiêu bài HHHG, hay chỉ có Hoà Hợp mà thôi, để hoá giải những lỗi lầm mà họ đã gây ra trong quá khứ. HGHH với người dân trong nước trước vì họ là nạn nhân hiện tại của chế độ. Nếu đồng bào trong nước chấp nhận, sẽ thực hiện với kiều bào hải ngoại. Những tội phạm chiến tranh phải đem ra xét xử trước công lý và những nạn nhân phải được bồi thường thỏa đáng là những bước đầu để hòa giải.
    3- Phải minh định bằng luật và thực hiện đầy đủ rằng mọi người được hưởng quyền làm người đã ghi trong bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền.
    4- Phải chấp nhận, tôn trọng đa đảng trong sinh hoạt chánh trị.
    5- Phải bảo đảm bằng pháp luật là mọi người dân có quyền tư hữu, được sở hữu ngôi nhà, mảnh đất, miếng ruộng, tài sản của họ, kể cả tài sản trí tuệ.
    6- Phi đảng hóa trong bộ máy công quyền kể cả quân đội, cảnh sát và công an….”

    Đó không phải là những gì mà chính toàn dân Việt Nam đang cùng nhau tranh đấu đấy sao ?!

    EFG viết:
    Cuối năm thử nhìn lại xem sao .....

    Tôi thích những phân tích tình hình chính trị thế giới của bác EFG, như còm này.
    Rất là thực tế, không mơ, không đi trên mây, gần như đúng hoàn toàn.
    VN không sớm thì muộn, sẽ lệ thuộc Trung Quốc hoàn toàn. Khi đó một thành phần không nhỏ trong bộ máy nhà nước sẽ như Thanh, tẩu vi thượng sách sang các QG Âu Mỹ.

    Nguyễn Jung

    Trích :
    " Mục đích tối hậu của Tập chủ tịch: thái độ công nhận de facto sự hiện diện của lá cờ Trung Hoa tại các thực thể đá tại biển Đông. "

    Đây là điều hiển nhiên theo luật của kẻ cướp mạnh dùng bạo lực, không tôn trọng luật chơi quốc tế.
    Ngoài ra Tập và đồng bọn CS ngày càng tung tin tuyền truyền bậy bạ (disinformation) vừa ăn cướp vừa la làng để kích động dân Tàu, không chấp nhận thương thuyết với VN về Hoàng Sa. Các bọn độc tài, đảng Mac-Le đều rành và luôn ra sức áp dụng cách disinformation này

    Trong tình hình hiện nay, VN cần xây dựng các tuyến phòng ngự trên biển Trường Sa, bằng các trạm tên lửa (trên các đảo và trong đất liền), các tàu tuần duyên, tàu nhầm và máy bay trinh sát, đề phòng Tập và đồng bọn tấn công bất ngờ. Cần hợp tác với Mỹ, Úc, Nhật để có thêm các tin tức quân sự bằng vệ tinh

    Đồng thời phải cải tổ chế độ, dẹp bỏ độc quyền, bưng bít thông tin, để dẹp bớt bọn tham quan trốn thuế trong đảng CS.

    Cuối năm thử nhìn lại xem sao .

    Với họ Tập, biển Đông có lẽ là một mũi tên với ba mục tiêu chính:

    1/ Nhu cầu chủ động trong giao thương của TQ :
    Phần này bài chu có nói .
    Kinh tế Tàu với dân số 1.3 tỉ , phát triễn nóng , cần giành lấy một ngõ ra thuộc quyền quyết định của Tàu, ít bị ảnh hưởng bởi chứng “ách xì, nhảy mũi” từ chính trị của các quốc gia khác. Các hướng trên bộ toàn những đối thủ mạnh , nặng ký ( vì Tàu tự hào mình là quốc gia nằm giữa thiên hạ “ Trung Quốc “mà ) – Hướng biển Đông là nơi dễ nhất , có vùng giao thương hàng hải quốc tế, không thuộc của riêng ai . Chiếm lấy “con đường tơ lụa trên biển” này sẽ vừa chủ động trong giao thương, vừa có thể dùng nó mà khống chế, đe nẹt thiên hạ…thay vì ngược lại !

    2/ Nhu cầu tập trung quyền lực của riêng Tập :
    Phần này bài chủ xem nhẹ .
    Tập đánh nhau sống còn với tập đoàn quyền lực sứng sõ, thâm hiểm và vo cùng tàn nhẫn là đám Giang trạch Dân/ Chu vĩnh Khang…vv. Sơ hở là mất mạng ngay ! Không tập trung quyền lực vào tay không được. Quân đội là quan trọng nhất và cũng là nguy hiểm nhất, Muốn nắm quân đội phải tạo dựng, hoặc đem nguy cơ bên ngoài đến cho TQ, đồng thời cho người TQ một cái bánh vẽ về sự trỗi dậy, lòng tự hào giất mơ TQ…vv. Chuyện biển Đông, tập gây sự khắp nơi với một cái đường lưỡi bò trên trời rơi xuống , thậm vô lý như thế …chính là “ Muốn lo chuyện bên trong, phải gây xáo trộn ơ bên ngoài “- Cả quân đội và dân Tàu nay bọ cuống vào các nguy cơ xung đột đụng chạm đến “sức mạnh Hán tộc” . Mà Tập chính là đại diện cho cái sức mạnh ấy !
    Trong khi “quậy biển Đông”- Tập âm thầm thanh toán gần sạch bọn “ phạm thượng phản nghịch” …như ta đã thấy. Tuy vậy TQ rộng lớn, tàn dư và máu sứ quân cát cứ thì dẹp đám này lại có đám khác …kẻ đứng cạnh Tập hôm nay, có thể là kẻ đâm sau lưng Tập ngày mai ! Do đó, xung đột, căng thẳng ở biển Đông phải luôn được duy trì. Thỉnh thoảng nếu phong trào xùi xuống thì lại “đem con ngáo ợp Mỹ” ra hù dọa chiến tranh ….Cứ thế.

    3/ Thế chân vạc và nuôi mộng bá chủ :
    Phần này là toàn cục, bài chủ có quá ít phân tích
    Làm chủ biển Đông, lôi cuốn gần hết đồng minh châu Á làm chư hầu…nếu thành công, cả thế và lực của TQ từ đó sẽ rất mạnh trên trường QT , và ngay tại LHQ .
    Cả ba siêu cường mà T. C Bình / D. Trump / V. Putin là đại diện, đều có những mục tiêu riêng …Những mục tiêu mà chiến tranh nếu có, sẽ phá hủy tất cả. Do đó, chắc chắn biển Đông sẽ không thể có chiến tranh giữa …”ba thằng” ấy, đơn giản vì rủi ro, tổn thất nhiều mà lại không lợi lọc gì cho mưu tính riêng của họ ! Các bên chỉ là dàn quân , khua chiên gõ trống ầm ỉ thế thôi !
    Đây có thể là một kịch bản “Tam Quốc chí” đời mới ! Với Thục=Tập / Ngô=Putin/ Ngụy =Mỹ…vv, thế chân vạc ba siêu cường luôn kềm giữ lẫn nhau. Không bên nào được hai bên kia cho phép mạnh hơn lên , không có chuyện một nước thứ ba được hưởng lợi khi hai nước kia bụp nhau ! ( nếu La quan Trung là đáng tin, thì có lẽ cái lần Khổng Minh thả cho Tào Tháo thoát ra cũng vì thế…! Khi ấy, Ngô mới thắng lớn ở Xích Bích xong, nếu thừa thế xua quân chiếm luôn Hứa Đô, thì rồi Thục cũng mất bởi Ngô. Phải thả cho Tào Tháo về mà dùng Ngụy kềm hãm Ngô…vv ! Chuyện Quan Công ân nghĩa gì gì…đó, chỉ là khuyến mãi của nhà văn phò Hán ấy thôi ! )

    Nước lớn kềm chế lẫn nhau, nhưng các nước nhỏ bên cạnh họ thì sẽ bị họ nuốt …ta cũng thấy rồi : Putin lo “ăn tiệc” ở Syria, balcan…lấn lướt liên Âu…vv. Còn Tập thì âm thầm dọn tiệc ở châu Á, một mình thưởng thức . Riêng TQ thì vô cùng tham & hiểm…ăn tạp ăn bẩn rất công khai ngang nhiên, chắc chắn sẽ nuốt nhanh mọi nước nhỏ , xa thì mua chuộc, gần thì “tầm ăn dâu” lập mưu làm “chuyện đã rồi”… đang o bế Philipine, Malaysia , Cam, Lào…đe dọa Đài loan , dằn mặt Nhật , bao vây Việt cộng ….vv.( VN là cái đích lớn nhất, bao vây cho bí mọi lối KT-CT để nuốt dần dần …)
    ---------------

    Mỹ không đủ mạnh để cùng lúc gây sự cả hai thằng kia…Trump thân Nga, vì Nga rõ ràng chỉ muốn nhường liên Âu, Nato…nói là để dồn sức trị TQ ( ? ) . Nhưng Obama, trước lúc rời nhiệm sở, đuổi 35 nhân viên ngoại giao Nga về nước , để lại một tình thế gồng gánh khó chịu với cả 02 thằng kia như thế cho Trump ( chắc ghét thứ thân Nga, yêu Tàu to mồm khoát lát…như Trump ? )

    Trump “cùng với Kissinger” chống Tàu ư ? Hô hô hô ! Đừng có mơ ! ( “ Có mấy dòng sau đây trên trang Ba Sàm, rất đáng lưu ý : “Nghe Trump nói, nhiều người nghĩ rằng ông ta sẽ đặt trọng tâm vào hai nguyên tắc “Mua hàng Mỹ và thuê lao động Mỹ”, nhưng thật ra công ty riêng của ông ta vừa nộp đơn xin Bộ Lao Động Mỹ cho thuê công nhân nước ngoài vì giá công nhân rẻ. Còn đồ đạc Trump bán trong cửa hàng Saks Off Fifth ở Trump Tower thì toàn là hàng “Made in China” và các nước khác, không có hàng hóa sản xuất ở Mỹ. Làm sao có thể tin được Trump? - Cho nên, xin mượn lời cố TT Nguyễn Văn Thiệu; “Đừng tin những gì Trump nói, mà hãy nhìn kỹ những gì Trump làm” )

    Tàu chỉ là “con ngáo ợp “ , cái “chìa khóa “ để Trump khui Ngân sách Quốc phòng Mỹ thôi !Làm ầm ỉ …trên Twitter chuyện biển Đông là sợ TQ làm quá lên , tắt mất con đường giao thương của Mỹ thôi …chả vì nước nào cả. “Sân nhà biển Đông gần hơn nên nếu TQ chi phi một, Mỹ phải chi phí 5-7 lần cao hơn…Nếu kéo dài thì chịu không thấu với trò quậy phá của họ Tập đâu ! Trong…” ba thằng” , thì có lẽ “kế sách của thiên tài Trump” là thãm hại nhất, vị thế Mỹ đang và sẽ từ từ đi xuống trên cả thế giới ,cũng vì thằng con buôn dâm dục , khôn vặt ấy đấy !

    ----------
    PS:
    Bài chủ viết : “…Có những dấu hiệu cho thấy giới chóp bu Việt nam đang thay đổi dần nhận thức…”- Xin phép nhìn lại một tí vai trò gần như vô hình của VN XHCN !
    Tại biển Đông châu Á, nếu ngăn chặn, kềm hãm Tàu thật sự, thì chỉ có Nhật , vì lợi ích sát sườn và một lịch sử khó khoan dung nhau giữa họ ! Nếu VN thay đổi thể chế , để thoát vòng kim cô của Tàu, thắc chặc quan hệ song phương với Nhật- thì châu Á có thêm một "VN-Nhật" hoặc "VN-Israel" bên cạch TQ nữa, mới khả dĩ làm nguội cái đầu họ Tập .

    Còn như vẫn cứ “ giữa hai nước XHCN anh em “ thì Việt cộng rất thích hợp với vai trò Trần Ích Tắc/ Lê chiêu Thống , như lâu nay chúng không ngừng thể hiện rõ ! .
    ( Chúng ta nên rói rõ hẳn sự thật ra là : thứ XHCN này là của Mao...Tập, dùng để không chế VN , đếch phải của Việt cộng tự mình muốn mà được ! Thậm chí, dù Tàu có thực hiện Dân chủ - Đa nguyên xong, thì chúng vẫn muốn VN theo đuổi XHCN…, vì xét kỹ , không có gì làm tàn mạt phá hủy VN hơn được “thứ “đó !
    Lợi ích chiến lược "VN XHCN" của TQ to lớn như thế, nên Việt cộng bị buộc phải đàn áp , giết dân mà theo đuổi XHCN đến khi mất nước mới thôi – Việt cộng chẳng tự quyết được cái đếch gì trong chuyện ấy cả ! )