Sự nhập nhằng của “chống tiêu cực” và “chống phá”

  • Bởi Admin
    12/12/2016
    6 phản hồi

    Hiện Hữu


    "Chúng ta không sợ nói ra khuyết điểm, tiêu cực, nhưng đồng thời cũng không cho phép ai lợi dụng đấu tranh khắc phục khuyết điểm tiêu cực để bôi nhọ, kích động, chống phá Đảng", Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói tại hội nghị trực tuyến cán bộ toàn quốc phổ biến, quán triệt Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4 khóa 12 về tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ..

    Ở Việt Nam với một thể chế là một đảng cầm quyền duy nhất thì cái chống tiêu cực là một vấn đề của chính thể chế này. Do chính từ những nguyên tắc, giá trị đều hướng về sự tập quyền nên việc chống tiêu cực có thể được xem là “tự ta đánh ta”, bởi lẽ do chỉ có một đảng mà đảng này cũng là đảng duy nhất lãnh đạo nhà nước, các thành viên từ người đứng đầu nhà nước là chủ tịch nước, nhánh lập pháp là chủ tịch quốc hội, thủ tướng là người đứng đầu nhánh hành pháp cho đến tòa án đều là đảng viên của đảng cầm quyền và từ cấp trung ương đến địa phương đều như thế.

    Do thể chế tập quyền, nắm lấy sự điều hình quản lý đối với các nhánh quyền lực nên giả sử khi tiến hành điều tra rà soát thành viên trong hệ thống chính trị về những liên can đến tiêu cực thì có lẽ sẽ gặp phải khó khăn vì đều là người ở trong hệ thống chính trị hay nói cách khác đều là “phe ta” cả, đây là điều đáng chú ý trong những hệ thống tập trung quyền lực vào một cực duy nhất. Ví như điều tra hàng loạt ban bệ này thì có thể sẽ còn hàng loạt ban bệ khác có liên quan đến sự việc, chưa kể vừa liên quan hàng ngang và vừa liên quan hàng dọc, tức là ở những trong nội bộ hệ thống hay là những hệ thống đồng cấp, đồng chức năng nhiệm vụ với nhau, mà còn liên quan đến những người ở hệ thống cấp trên và ở trên nữa, một vụ việc tham những, lạm dụng chức quyền xảy ra tại tỉnh thành, địa phương nhưng nếu truy tận gốc thì sẽ liên quan đến tận…. trung ương.

    Vậy thì có thể đặt câu hỏi là với sự tập trung quyền lực như vậy thì liệu có cơ quan giám sát, thanh tra nào dám làm thẳng tay để có thể “đả hổ diệt ruồi”, chạm đến những những nơi đỉnh cao và vừa có thể thi hành trên diện rộng nhất trong hệ thống chính trị, thật sự có thể thanh lọc được bộ máy hay là sẽ phải bị vướng vào cái dớp là “đánh chuột không được làm vỡ bình”, cho dù giám sát, thanh tra như thế nào đi nữa thì vẫn có những điểm giới hạn không thể bị giám sát, bởi vì nếu như chạm đến những nơi này thì cả thể chế sẽ bị lung lay.

    Trong một thể chế, hệ thống chính trị thì việc giữ vững nó trước nguy cơ tham nhũng tiêu cực mà chỉ dựa vào sự tự giác liêm khiết từ thành viên của nó thì là một điều khó có thể khả thi, thế nên tốt hơn hết là trong chính hệ thống đó có những điều kiện hết sức thuận lợi cho việc tiến hành thanh lọc bộ máy bất cứ ai có vấn đề và nếu chỉ đơn thuần là việc chống tiêu cực ở trong hệ thống chính trị thì có lẽ chỉ cần tập trung vào việc này, ấy thế mà ở Việt Nam lại có thêm cái vế “chống phá” hoặc “tự chuyển biến” nữa.

    Trong hệ thống chính trị Việt Nam đó là với đảng cầm quyền là Đảng Cộng sản thì như chúng ta đã biết là rất nặng nề về ý thức hệ, độc tôn chủ nghĩa Mác Lê, tạo nên một lằn ranh đỏ về tư tưởng ai vượt quá đà ra khỏi lằn ranh này thì người đó sẽ bị xếp vào “chống phá”, muốn nhận định thế nào là vượt quá đà thì có lẽ cốt yếu là hành động hay tư tưởng của một người phải ảnh hưởng gián tiếp hay đe dọa trực tiếp đến những vấn đề xuay xung quanh sự tồn vong và sự chỉ huy của Đảng cầm quyền.

    Vậy có khi nào một người nào đó quá hăng say “chống tiêu cực” sẽ bị quy thành “chống phá” không? Bởi vì trong thể chế tập quyền do một đảng duy nhất nắm quyền thì nếu muốn chống tiêu cực thì cũng có nghĩa là phải giám sát, điều tra, xử lý triệt để những người ở trong hệ thống chính trị từ đảng cho đến nhà nước (cũng là được lãnh đạo bởi đảng) thì như đã nói ở trên điều này là sẽ bị dính cái dớp “đánh chuột không được làm vỡ bình”. Chưa kể, cái vấn nạn của chính trị Việt Nam hiện nay cũng chính là sự tập trung quyền lực vào trong tay một cực duy nhất và vấn đề kiểm soát quyền lực. Chính việc kiểm soát quyền lực lỏng lẻo mới dẫn đến sự lạm dụng quyền lực và chính việc lạm dụng quyền lực mới sinh ra tiêu cực và những vụ việc bổ nhiệm chức danh hàng loạt trước khi về hưu hay là những đại án tham những của quan chức cũng chính là một biểu hiện của lạm dụng quyền lực (bởi vì đã bỏ qua hay xem nhẹ nhiều quy trình). Nếu những ai đưa ra những tư tưởng, quan điểm đột phá nhằm giải quyết những vấn đề về quyền lực trong chính trị Việt Nam để thuận lợi cho việc chống tiêu cực là theo phương án phân quyền, tức là tổ chức lại quyền lực của các ban bệ quyền lực sao cho chúng trở nên độc lập, giám sát đối trọng lẫn nhau và hoạt động theo luật định và sẽ không có một tổ chức chính trị, đảng phái nào có thể có quyền lực tuyệt đối với chúng, quyền lực lúc này sẽ không được tập trung thống nhất vào một cực nữa, vậy thì những người có tư tưởng như vừa rồi có thể bị xem là “chống phá” đối với đảng cầm quyền hay không, trong khi giải pháp của họ là nhằm tạo nên cơ hội chống tiêu cực khi có những cơ quan quyền lực độc lập, đối trọng lẫn nhau.

    Như vậy có thể thấy thể chế chính trị Việt Nam hiện nay là có sự mâu thuẫn nặng nề, muốn thẳng tay cũng không thể được mà muốn buông lỏng thì càng không thể đối với chống tiêu cực và nếu như những ai có phương án đột phá, cấp tiến thì dễ bị quy chụp thành những biểu hiện “tự chuyển biến”, “chống phá”.

    Nhưng dù sao đi nữa thì cũng không thể né tránh được những vấn đề trên của thế chế chính trị Việt Nam là đến từ chính sự tập quyền của chính nó hay nói chính xác hơn hệ thống chính trị được điều hành bởi một đảng cầm quyền duy nhất và không có ban bệ nào có thể giám sát được điều này. Vậy thì giải pháp tối ưu vẫn là sự phân quyền, hướng đến mục tiêu là bất cứ tổ chức, đảng phái chính trị nào cũng không thể có quyền lực tuyệt đối trong tay và phải bị đặt dưới sự giám sát lẫn nhau, hoạt động phải tuân thủ theo pháp luật và hơn nữa là phải mở rộng sự tự do cho xã hội dân sự độc lập, phải cho phép mọi tiếng nói phản biện từ nhiều phía đối với các vấn đề chính trị.

    Hiện Hữu

    (*) Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Trọng Lú : “…Chúng ta không sợ nói ra khuyết điểm, tiêu cực, nhưng đồng thời cũng không cho phép ai lợi dụng đấu tranh khắc phục khuyết điểm tiêu cực để bôi nhọ, kích động, chống phá Đảng"
    ----------

    Vừa nghe xong đã phải …ĐMCS !

    Trước hết đây là một thái độ nghênh ngang, công khai thách thức đe dọa toàn dân rất mất dạy ! “Thông điệp chó ỉa” mà Lú đưa ra trong câu ấy, không có gì rõ ràng hơn, và mọi ý kiến trên mạng XHDS tất nhiên đã tự động “dịch” thẳng : “Bọn tao ngu ,tham , sai ,ác…Ừ! Thế thì đã sao ,đã ngán gì ai ? Thằng nào dám chỉ ra như thế , bọn tao sẽ trừng trị thẳng tay ! “

    Chính vì có loại TBT “cầm quyền gắn liền cầm…thú” như thế này, bọn bên dưới mới mạnh tay làm ác …Chính Lú mới khiến phải còm như hôm trước : “…Do đó, không cần nhớ nguyên văn “cách nói” của Việt cộng, mà chỉ cần nói về nội dung, thông điệp mà chúng công khai chuyển tải đến người nghe. Vừa qua, ta có hai thằng : thằng Phùng xuân Nhạ và thằng Nguyễn Minh Mẫn …Những con chó ghẻ điển hình , sản phẩm đặc thù của Việt cộng ! Một thằng công khai nói rõ : “ Làm giáo viên cũng phải làm đĩ ! Không muốn làm đĩ thì phải tự mình đấu tranh lấy…những dâm quan kia tuy đốn mạt nhưng hoàn toàn vô tội !” - . Một thằng khác công khai , trơ tráo : “Đéo cần gặp bọn báo chí – chỉ gặp báo đảng, trung thành với đảng và tất cả mọi chuyện đều phải che dấu, giữ bí mật – ai vi phạm hại cho chết , không tha “ . Đó là những nội dung chính, nằm phía sau câu nói của quân cẩu quan Việt cộng ấy ! “

    Này Lú và đồng bọn, không cần nói bóng gió, giãm nhẹ, che đậy hay úp mở gì nữa cho tốn công ! Thế nào thì người dân VN cũng đã bắt đầu đ.éo care nữa ! Bọn bây lạc hậu rồi, ngày nay, còn ai mà phải bỏ thời gian để “ lợi dụng khuyết điểm tiêu cực để chống phá “ ? Lợi dụng thứ ấy có ăn thua gì với lũ cướp ?
    Người ta "lợi dụng" ngay chính sự đói nghèo , bất công của xã hội được không ? Và từ đó , bắt đầu “lợi dụng” … súng hoa cải như ở Đaklak, “lợi dụng” …mười mấy ngàn người lên ở Formusa , “lợi dụng” các công cụ chống độc tài đàn áp nhân quyền , dân quyền…từ các tổ chức quốc tế…
    Và nhất là “lợi dụng ngay sự đấu tranh âm hiểm, tàn khốc thẳng tay cùng những cái chết vì “đả nhau” , diệt nhau” của chính Việt cộng chúng mày ! Sao lại không ?

    Ngoài “giết hại lẫn nhau” và phản bội dân tộc, …bọn mày không bao giờ có bất kỳ một giải pháp nào để thoát khỏi thãm trạng từ những ….“ khuyết điểm tiêu cực” nhẹ hều ấy ! Cũng vì thế, mọi “phát biểu” bây giờ, chẳng để làm gì cả Lú ạ - Vì thú thật, người ta biết cả và mọi người đều gần như chỉ chờ xem số phận của “chú em Lú” sắp tới, sẽ ra sao dưới tay bọn đồng chí !

    Hãy khôn ngoan làm theo lời cô bé nữ sinh nhỏ tuổi : “ Đảng CS, đi chết đi ! “

    Chống tiêu cực là có công làm sao lại coi là chống phá được?
    Nói đúng cái xấu suy thoái của đảng cs làm sao mà lại bảo là nói xấu đảng được?
    " Lưỡi không xương nhiều điều ngoắt nghéo, L không cạp nó méo làm ba" có phải không?
    Kiểu lãnh đạo này là làm suy thoái cả một dân tộc thôi!

    Truyện Trạng Quỳnh " Ỉa cấm đái" nghe ra cũng đúng như ý chỉ đạo của TBT Trọng thời nay. Do đảng cs mắc bệnh duy ý chí mãn tính đã hơn 80 năm rồi còn gì nữa?
    Chỉ trong thời gian gần đây thôi, TBT Trọng còn to mồm ở mọi diễn đàn là "Quân đội phải tuyệt đối trung thành với đảng,với tổ quốc, với nhân dân, thì hôm qua (12/12/2916), phát biểu trước hội nghị quân chính lại " Quân đội phải tuyệt đối trung thành với Tổ Quốc,với đảng ,với nhân dân"!
    Vậy trong nhiệm khoá này đến bao giờ TBT Trọng mới dám nói sự thật là "Quân đội phải tuyệt đối trung thành với Tổ Quốc, với Nhân Dân, với đảng"?
    Tổ Quốc và Nhân Dân anh hùng vốn có truyền thống 4000 năm lịch sử dựng nước và giữ nước(chứ không phải chỉ có công dựng nước như nhận thức của ông Hồ) là không cần bàn cãi. Còn hơn 80 năm qua với tham vọng " bao nhiêu lợi quyền ắt qua tay mình"(bài QTca) đảng cs với vốn liếng kiến thức và kinh nghiệm ít ỏi, nhưng duy ý chí đã đảo lộn những quy luật và các giá trị nhân văn nghiêm trọng. Họ không thấy được " Tính mạng con người là trên hết" (các khẩu hiệu băng rôn mới xuất hiện trên đường), chủ quyền của Tổ Quốc là trên hết.!
    Đảng cs đã tiêu xài lãng phí TÍNH MẠNG của nhân dân trong chiến tranh mà cả "hai bên cùng thua" (Lời của nguyên TT Nguyễn Tấn Dũng và lời của CT N Trần Đại Quang) và trong CCR Đ chỉ có một bên thua là VN thôi! Đảng cs còn tiêu xài lãng phí cả CHỦ QUYỀN biên giới phía bắc và biển đảo Hoàng Sa, Trường Sa để đổi lấy một ý thức hệ, một tình hữu nghị QT "vừa là đồng chí vừa là anh em", "môi hở răng lạnh", để đổi lấy một khát vọng do đã thấm đòn của nhóm lãnh đạo là "Không có gì quý hơn độc lập tự do" mà chưa bao giờ thành hiện thực đối với nhân dân! Đảng sinh ra trong lòng Tổ Quốc, là đứa con của Nhân Dân cồn đầy nghi vấn ngoại lai như vậy cớ gì mà đòi Q Đ nhân dân phải trung thành với đảng là trên hết? Nhiều bí thư đảng hết khoá mới phát hiện ra sai lầm, tham nhũng, suy thoái mà cứ bắt trung thành với họ thì tổn thất sẽ lớn chừng nào? Tại sao Scoslen chưng cầu ý dân người ta lại không thích độc lập? Dân Scoslen là phản động à? Hay họ sợ phải lập thêm một nhóm cầm quyền mới kinh nghiệm tài năng quản lý đất nước thì kém nhưng tham nhũng thì giỏi, bao biện nguỵ biện để giữ ghế cũng giỏi?
    Vậy đảng cs tự phong là " QUANG VINH", "VĨ ĐẠI" nhưng suy thoái và để mất chủ quyền thì có cần bàn cãi không?
    Ngẫm câu cổ nhân dạy " Ăn mặn nói ngay hơn là ăn chay nói dối" quả đúng không sai!

    Bài Ca Của Quỉ

    Vùng lên hỡi những nô lệ của lòng tham!
    Vùng lên hỡi bầy quỉ đỏ Vẹm nam!
    Theo bước chân con vượn già Pác bó
    Dưới lá cờ của đảng Quốc tế đệ tam

    Vùng lên hỡi những rác rưới thế gian!
    Vùng lên những sâu bọ thèm khát địa đàng!
    Cơ hội này là ngàn năm một thuở
    Quyết phen này ta cướp sạch giang san

    Vùng lên hỡi loài gặm nhấm dưới hang!
    Vùng lên hỡi loài bò sát từng đàn!
    Với búa với liềm bên ngôi sao máu
    Chế độ loài người ta đập phá tan hoang

    Vùng lên hỡi loài ký sinh của thế gian!
    Vùng lên hỡi lũ tầm gửi đang cơ hàn!
    Đứng dậy mà đi đừng lười biếng nữa
    Quyền lợi qua tay đời ta sẽ huy hoàng.

    Lành tét na xôn nan
    Lanh tẹt na xôn nàn.

    https://fdfvn.wordpress.com

    trong 5 nước cộng sản còn sót lại,duy chỉ có China là đạt được sự phat trien kinh tế vượt bậc và đáng nể!
    nhưng mà thế vẫn chưa đủ!!!
    phương Tây,cụ thể là Đông âu sau khi từ bỏ cộng sản năm 91,đã có những tiến bộ lớn về mọi phương diện,và châu Âu vẫn là hình mẫu của thế giới về mọi mặt!!
    ở các nước cộng sản ngày nay,tình trạng tham nhũng,quan liêu,cửa quyền còn nặng nề,nhân quyền còn bị xếp xó,tự do bị trói buộc,tôn giáo vẫn bị đàn áp và kiểm soát,môi trường ô nhiễm nặng nề,phân hoá xã hội càng bị đào sâu,bất công đầy rẫy.......
    Nói chung,cộng sản không sớm thì muộn cũng sẽ bị đào thải,dù có thể sẽ phải mất rất nhiều năm và sẽ phải đổ rất nhiều máu!!!

    Ông Trọng nói: ""Chúng ta không sợ nói ra khuyết điểm, tiêu cực, nhưng đồng thời cũng không cho phép ai lợi dụng đấu tranh khắc phục khuyết điểm tiêu cực để bôi nhọ, kích động, chống phá Đảng", Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói tại hội nghị trực tuyến cán bộ toàn quốc phổ biến, quán triệt Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4 khóa 12 về tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ.."
    Chỉ xin cụ Trọng cho mỗi trường hợp cụ thể để phân biệt được "không sợ nói ra cái sai cái xấu" và "lợi dụng... chống phá" khác nhau thế nào?
    Cụ Trọng giải đáp làm khuôn vàng thước ngọc nói ra cái sai xái xấu để tránh thì toàn dân sẽ chỉ nói ra cái sai cái xấu để tránh và không chống phá ai cả.