QUAN ĐIỂM VỀ CHÍNH SÁCH NGOẠI GIAO CỦA DONALD TRUMP

  • Bởi Admin
    09/12/2016
    10 phản hồi

    Nguyễn Huy Vũ

    Muốn biết những quan điểm về ngoại giao của Donald Trump, tổng thống mới đắc cử của Hoa Kỳ, có lẽ những người bình luận nên đọc qua hai cuốn sách về chính sách công của ông, đó là cuốn “The America We Deserve” (Nước Mỹ Mà Chúng Ta Xứng Đáng Có) xuất bản tháng Giêng năm 2000 và “Time to Get Tough” (Đã Đến Lúc Phải Cứng Rắn) xuất bản tháng 12 năm 2011. Dù khen hay chê về các chính sách thì đó là hai cuốn sách về chính sách công đúng nghĩa, bàn về các vấn đề của nước Mỹ và các chính sách mà ông coi là có thể giải quyết nó, từ tội phạm tràn lan, đến chất lượng giáo dục, nợ công cao ngất ngưỡng cho đến quan điểm trong chính sách đối ngoại của ông. Lẽ dĩ nhiên, nếu không có thời gian thì có thể đọc tóm tắt điểm chính của các chương.

    Dừng một chút để nói về văn hóa chính trị Mỹ đó là các chính trị gia, nhất là các ứng cử viên ra tranh cử tổng thổng, họ luôn có một ý niệm về các chính sách họ muốn triển khai nhằm giải quyết các vấn đề của đất nước, và đôi khi cũng để thu hút cử tri. Việc xuất bản các chính sách này thành những quyển sách nghiêm túc không những đóng góp vào hiểu biết chính trị của đại chúng mà còn là một kênh tương tác giữa những nhà lãnh đạo với thường dân, để cho người dân biết rằng những nhà lãnh đạo muốn dẫn dắt đất nước mình tới đâu. Đó là một văn hóa tốt mà những cá nhân muốn dấn thân vào con đường chính trị của Việt Nam cần học tập. Hãy suy nghĩ khi mình ở vị trí lãnh đạo đâu là những quyết sách mình sẽ giải quyết, tìm các lời giải và chia sẻ với toàn dân.

    Nhiều người phê phán và bất ngờ khi Donald Trump thắng cử. Trong số người đó, có lẽ phần lớn không đọc hai quyển sách này của ông. Nếu đọc họ sẽ có một ý niệm khác về người đàn ông này. Một cách ngắn gọn ông là một người đàn ông mạnh mẽ, mưu lược, và rất kiên nhẫn trong các quyết định của mình. Cuốn sách đầu tiên, The America We Deserve, xuất bản tháng Giêng năm 2000 khi ông quyết định ra tranh cử tổng thống ở vị trí là một ứng viên của Đảng Cải Cách (Reform Party), để rồi cuối cùng mất vị trí đề cử về tay Pat Buchanan và Buchanan sau đó thất cử trước George W. Bush. Cuốn sách rất nghiêm túc về chính sách công là một phản biện lại những chỉ trích cho rằng ông là một ứng cử viên không nghiêm túc. Hơn mười năm sau, tháng 12 năm 2011, ông xuất bản cuốn sách thứ hai để chuẩn bị cho cuộc chạy đua lần thứ hai. Cuối cùng ông quyết định không ra tranh cử và đoán Mitt Romney sẽ thua Obama. Có lẽ ông tính được rằng năm 2012 chưa phải là một thời cơ tốt.
    .
    Ở bài này chỉ bàn về các quan điểm về chính sách ngoại giao của ông, chứ không phải bàn về chính sách đối ngoại. Vì vài lẽ. Thứ nhất, đó là cho đến lúc viết bài này thì ngoại trưởng tương lai chưa được chọn và chính sách ngoại giao chưa được thành hình lẫn thực thi. Thứ hai đó là Donald Trump là một người hay thay đổi ý kiến. Đọc các đề xuất chính sách trong hai cuốn sách xuất bản cách nhau 10 năm để thấy rằng quan điểm của Donald Trump có khá nhiều sự thay đổi. Vì vậy mà khoảng thời gian kể từ khi xuất bản cuốn sách gần nhất, Time to Get Tough, cho đến nay đã được 5 năm, những quan điểm ngoại giao có lẽ cũng thay đổi ít nhiều. Và đến khi quan điểm ngoại giao của Donald Trump tương tác với nội các của mình thì sự thay đổi đó cũng sẽ lớn hơn nữa.

    Vì vậy mà bài này chỉ, một cách khiêm tốn, dám bàn tới quan điểm ngoại giao của ông và gói gọn trong những đề xuất trong hai cuốn sách.

    Nếu văn là người thì đọc hai cuốn sách của ông bạn sẽ hiểu phần nào tính cách. Các câu văn được viết dưới dạng văn nói, ngắn, không trau chuốt ngôn ngữ, thẳng thừng và đôi khi mang tính thách thức. Chẳng hạn khi bàn về tội phạm ông hỏi thẳng những người lên án việc thắt chặt luật lệ hơn dẫn đến việc giam giữ nhiều tội phạm hơn rằng họ muốn nhận bao nhiêu thằng tội phạm chuyển về khu mình ở? Và ông phán gỏn lọn rằng: Không.

    Ông cho rằng một tổng thống Mỹ nên là một dealmaker (người quyết định từng thương vụ) thay vì là một chess player (người chơi cờ). Vì đơn giản rằng trong thế giới hiện đại khó mà có một chính sách ngoại giao chung chung được.

    Khác với chess player vốn là một người phải chơi theo chiến lược và chiến thuật định sẵn, một dealmaker là một người giữ nhiều quả bóng, đánh giá lợi ích cạnh tranh của các quốc gia khác nhau, và luôn luôn đặt lợi ích nước Mỹ lên hàng đầu. Một dealmaker biết khi nào nên tiến và khi nào nên lùi, khi nào thì chân thật và khi nào thì hăm dọa, và anh ta phải hiểu rằng một khi anh ta hăm dọa thì phải chuẩn bị để thể hiện sự hăm dọa đó. Một dealmaker rất xảo quyệt, giấu giếm, tập trung, và không bao giờ chịu dàn xếp nếu anh ta nhận ít hơn điều anh ta muốn.

    Trong lịch sử nước Mỹ, chỉ có hai tổng thống là dealmaker, đó là Franklin Roosevelt, người dẫn nước Mỹ qua khỏi Thế chiến thứ 2 và người còn lại là Richard Nixon người đẩy nước Nga tới bàn đàm phán để đưa đến việc cắt giảm vũ khí hạt nhân. Và nước Mỹ từ rất lâu rồi chưa có một tổng thống là một dealmaker như vậy.

    Có lẽ vì một quan điểm như vậy mà chính sách ngoại giao của nước Mỹ tương lai càng khó đoán.

    Về quan điểm trong chính sách đối ngoại trong cuốn The America We Deserve, có ba ý chính, đó là: một, hãy cứng rắn hơn nữa với Trung Quốc, chúng ta đang quá sẵn lòng để làm vừa lòng họ; hai, sự thiếu quyền con người ở Trung Quốc ngăn ngừa sự phát triển thị trường tiêu dùng; và ba, hỗ trợ Nga, nhưng cần kèm theo các điều kiện.

    Ông khẳng định Trung Quốc là thách thức lâu dài lớn nhất của Hoa Kỳ. Dù không thừa nhận, Trung Quốc muốn Hoa Kỳ đầu tư vào Trung Quốc. Và mặc dù Hoa Kỳ có lợi thế tay trên, Hoa Kỳ đã quá dễ dàng làm vừa lòng Trung Quốc. Hoa Kỳ nhìn Trung Quốc như một thị trường tiềm năng và thỏa mãn Trung Quốc để đánh đổi lại quyền lợi quốc gia của chính mình. Chính sách đối với Trung Quốc dưới triều của tổng thống Clinton và Bush đó là hướng đến việc thay đổi chế độ của Trung Quốc bằng các động lực về kinh tế và chính trị, tuy ý định có vẻ tốt nhưng rõ ràng thì cuối cùng chẳng có gì thay đổi.

    Đề cập đến vấn đề nhân quyền, ông cho rằng là một doanh nhân như mình thì ông có thể ngó lơ chuyện nhân quyền. Và khi mà đụng tới nó thì rõ ràng người Mỹ khó có thể làm được gì nhiều để thay đổi chính sách đối nội của một quốc gia. Nhưng ông thể hiện một thái độ rõ rệt rằng không muốn bỏ qua chuyện đàn áp công dân mình của chính phủ Trung Quốc, bởi theo ông các chính sách đàn áp nhân quyền của chính quyền Trung Quốc cho thấy rằng Trung Quốc coi thường lối sống của người Mỹ, lối sống tôn trọng tự do và nhân phẩm. Ông cũng nhấn mạnh rằng nước Mỹ sẵn lòng giao thương với Trung Quốc, nhưng không phải để đánh mất đi những giá trị cốt lõi của người Mỹ, và người Mỹ không nên mở cửa bằng bất cứ giá nào cho những quốc gia đi ăn cắp của người Mỹ.

    Đối với Nga, quan điểm của ông rõ ràng hơn, ông cho rằng Nga và các nước nhận viện trợ rằng nếu họ muốn nhận tiền của người Mỹ họ phải hòa cùng nhịp với các chính sách của nước Mỹ, phải nhảy cùng một nhịp với nước Mỹ, ít nhất là ở các vấn đề liên quan đến an ninh quốc gia. Và họ cần người Mỹ hơn là người Mỹ cần họ. Nước Mỹ có lợi thế đòn bẩy và thật là điên rồ mới không sử dụng nó để đạt được lợi thế tốt hơn.

    Trong Time to Get Tough, Donald Trump đi xa hơn trong thái độ với Trung Quốc. Ông nói thẳng rằng Trung Quốc là kẻ thù của nước Mỹ, ăn quịt nước Mỹ hàng trăm tỉ đô la bằng cách điều chỉnh và phá giá đồng tiền của mình. Mặc cho những cuộc nói chuyện có vẻ vui vẻ ở Washington thì các lãnh đạo Trung Quốc không phải là bạn của nước Mỹ.

    Khi nhận những lời chỉ trích từ những người khác rằng tại sao lại gọi Trung Quốc là kẻ thù, ông lập luận rằng: “chúng ta có thể gọi họ là gì khi họ đang phá hủy tương lai của con và cháu chúng ta? Chúng ta thích gọi họ là gì khi họ khiến chúng ta phá sản, họ ăn cắp công việc của chúng ta, họ dùng tình báo để lấy trộm công nghệ của chúng ta, họ phá hoại đồng tiền của chính ta, và họ phá hủy lối sống của chúng ta?” Và với ông, họ là kẻ thù. Ông cho rằng nếu người Mỹ muốn nước Mỹ trở thành số một một lần nữa, thì người Mỹ phải có một tổng thống phải biết cứng rắn với Trung Quốc, biết thương thuyết thắng Trung Quốc, và khiến họ không thể áp lực người Mỹ ở bất cứ chỗ nào.

    Ông cũng cho rằng nếu không có gì ngăn chặn việc chuyển các dự án sang Trung Quốc, và giúp giữ các công việc cho người Mỹ, thì trước năm 2027, Trung Quốc sẽ qua mặt Hoa Kỳ trở thành nền kinh tế lớn nhất.

    Ông chỉ trích chính sách ngoại giao của Obama là lừa phỉnh các đồng minh Đông Âu, rằng khi Obama nhận chức, ông gửi một nhân viên hàng đầu đến Moscow (Mat-xcơ-va) đem theo một bức thư tuyệt mật gửi tổng thống Nga lúc đó mà Dmitry Medvedev. Trong thư nói rằng Obama sẽ rút lui, không khai triển hệ thống phòng thủ tên lửa mới ở Đông Âu nếu Nga ngừng ủng hộ Iran phát triển những vũ khí tầm xa. Putin nghe vậy, sướng quá, bảo quyết định mới nhất của tổng thống Obama có những ảnh hưởng tích cực và Putin hi vọng rằng sau quyết định đúng đắn và dũng cảm này sẽ có những quyết định khác nữa. Ông kết luận rõ ràng là nội các Obama đã phản bội những đồng minh Ba Lan và Cộng hòa Séc của mình bằng cách ném họ ra khỏi chiếc xe buýt một cách trần truồng đối diện với các cuộc tấn công bằng tên lửa, mặc dù không có một cam kết công khai nào Moscow sẽ giúp chấm dứt các chương trình tên lửa tầm xa của Iran lại.

    Nếu có một tóm tắt ngắn gọn về quan điểm ngoại giao của Donald Trump xuyên suốt hai cuốn sách của mình đó là: một, đặt quyền lợi nước Mỹ trước hết; hai, cứng rắn hơn với Trung Quốc và thậm chí coi Trung Quốc là kẻ thù, là đối thủ nguy hiểm nhất; ba, Nga không đáng sợ, nước Mỹ có thể cùng Nga “nhảy chung một nhịp” và người Nga cần người Mỹ hơn là ngược lại; và bốn, không bỏ qua các đàn áp nhân quyền của các chính phủ vì đó là đi ngược lại và coi khinh những giá trị của người Mỹ.

    Trên đây là những quan điểm ngoại giao của Donald Trump trong hai cuốn sách của mình, còn đâu là chính sách ngoại giao của ông thì hãy chờ xem trong những ngày sắp tới.

    OL, 8.12.2016

    Chủ đề: Thế giới

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Chuyện Nga ngố tìm cách tác động vào bầu cử Mỹ không có gì mà phải ầm ỹ! Đó là chuyện thường ngày ở Huyện!

    Ở Trung Hoa, từ thời Lã Bất Vi, người ta đã đặt câu hỏi: " đi buôn cái gì là lợi nhất"
    Câu trả lời là: "buôn Vua". "Buôn Vua" là lãi nhất, vì nếu trúng quả, được cả 1 quốc gia!

    Việt Nam trên răng, dưới dế mà cũng vẫn tìm cách đi "buôn Vua" ở Lào và Campuchia. Mỹ và TQ ngược lại, lại tìm cách "buôn Vua" ở Việt Nam. Ủng hộ đ/c X hay ủng hộ cả Trọng? That is the question!

    Chẳng những thế, Mỹ là là trùm "buôn Vua" trên thế giới, nay bị thằng khác nó buôn lại thì đã sao?

    Ở Âu châu thỉnh thoảng cũng có tin là Nga nuôi 1 đội quân "dư luận viên" hùng hậu, tìm cách tác động vào bầu cử Âu châu!?

    Nghề "dư luận viên" vốn là nghề vét đĩa của cái đĩa cuối cùng. Chẳng mấy ai làm nghề ấy, vậy mà "dư luận viên" Nga lại tham gia đủ các diễn đàn tiếng Anh, tiếng Đức, tiếng Pháp, tiếng Ý... tranh luận trao đổi lèo lái được công dân các nước vốn có triền thống tự do, dân chủ, khai phóng ở Tây phương???

    Như vậy Nga phải có 1 nền giáo dục trên cả tuyệt vời mới đào tạo được 1 đội ngũ dư luận viên thông thạo ngoại ngữ, lại nắm bắt được tâm tư, tình cảm cũng như mọi bất cập của XH phương Tây, hiểu biết mọi nhẽ (thì mới tác động vào người dân được chứ).

    Đám vét đĩa của Nga đã như thế, thì đám đại tù trưởng của chúng thuộc vào tầm cỡ nào nữa???

    Có nên tin không???

    Hiển nhiên là nhân dân tiến bộ phương Tây đéo tin những chiện hù con nít như vậy! Chỉ có cái đám không tiến bộ, hoặc không chịu tiến bộ là tin cái đó mà thôi!

    Donald Trump và team của mình đã phản pháo nhanh nhạy: Chính những kẻ nói Nga tác động làm Trump thắng cử cũng là những kẻ nói "Saddam Hussein had weapons of mass destruction"!!!

    Tóm lại, chuyện Nga tìm cách tác động vào bầu cử Mỹ, hiển nhiên là có! Nhưng không việc gì phải ầm lên, quan trọng là ở mức độ nào mà thôi.

    Ngoài ra nói như thế là khinh thuờng cái đội nón của cử tri Âu, Mỹ! Ở những nước có truyền thống dân chủ lâu đời, công dân được đào tạo từ đầu đến đít trong khai phóng, nhân bản mà lại bị các nước kém phát triển hơn dắt mũi hay sao?

    PS.: chuyện đ/c Trump ngưỡng mộ đ/c V. Putin thì không có gì là bí mật! Nghe đồn đ/c Trum sẽ cử ExxonMobil CEO Rex Tillerson - một người bạn thân của Nga- làm Ngoại trưởng!

    Trùm dầu khí, lại quán triệt tinh thần "America first" thì thân Nga là cái chắc rồi. Sắp tới chắc chắn đ/c Tillerson sẽ sang Moskau cùng đ/c Putin ca bài " Mẹ vẫn khoan dầu, mẹ vẫn khoan dầu dưới tầm đại bác, bao năm rồi đất vọng năm canh..."

    EFG viết:
    Nay lại còn đi nghe mấy thằng Do thái như Kissinger…cố vấn cho, thì dân Mỹ chỉ có nộp tiền thuế rồi đi chết cho Diều hâu Cộng hòa ! Trump, thằng con buôn có máu dê ấy, chỉ nói tào lao thiên địa chẳng trúng trật gì , biết đánh đấm cái chó gì ? Toàn trò hù dọa suông, ngu xuẩn phéc lát cho sướng miệng, đánh đánh cái…củ chuối !

    Thằng Kít đểu thì đã rõ, chuyện nó với VNCH đã là lịch sữ, bài học chúng ta học thì cũng đã học, chống cộng thì vẫn chống nhưng không vì quá khứ mà thiển cận, cái đek gì cũng vơ vào nên cứ như ba phải, nói nhăng nói cuội.

    Ăn no rững mở thằng chó nào mà không dê, nếu không là thánh. Trump nó là ông chủ Show, em nào mà chẳng muốn nó rờ mông, nhờ được rờ mà biết đâu ông chủ có tiếng nói giúp, lại được vào tóp 10 hay lại được cái cúp hoa hậu hoàn vũ thì của ăn của chìm cả đời không hết, và đời lại lên voi làm mệnh phụ phu nhân vì lấy được đại gia. Nhìn cái viễn cảnh ấy mà đã thấy hồ hỡi phấn khỡi, vì vậy dù có bị ông chủ rờ mông đi chăng nữa vẫn cứ thích vì cái ấy liệu có mòn ? Khôn hay dại ở đây, tuỳ người dối diện, chuyện Trump có làm bậy thì đã có luật pháp, vội kết tội Trump khi toà chưa phán quyết thì những nguời loại này có khác chi mấy tên nhân danh nhà làm báo Thanh Niên trong nước, đang tra tấn tên Việt Nam sống bên Cam, về vụ hành hạ đứa trẻ đang nóng trên mạng những ngày vừa qua ?

    Không đầu không đuôi khi phán "thì dân Mỹ chỉ có nộp tiền thuế rồi đi chết cho Diều hâu Cộng hòa", thằng Diều hâu Cộng hòa có là người Mỹ, và thằng Bồ câu Dân Chủ có là người Mỹ ? 8 năm cầm quyền Obama, nợ quốc gia của Mỹ đã tăng 10 ngàn tỷ Dollars, vậy số tiền nợ này dân Mỹ nó nộp cho ai? không lẽ nói, tụi dân Mỹ nó nộp cho đảng dân Chủ rồi đi chết ?

    Bớt nói, người đọc còn thấy cảm khích, còn nói nhiều chuyện Trump, mọi người cứ tưởng đang gặp tên tâm thần thứ haiTrần Nhật Quang.

    Ha ! Tin tức bác NJ rất nhạy. Sorry, thỉnh thoảng dùng ngôn từ không được …êm tai, làm vài vị khác chính kiến có thể không thích . Nhưng với Trump / Kissinger..thì ...đành chịu Hè hè ! ( Ngưu tầm ngưu , mã tầm mã”- 8 năm của Obama-tên Do thái diệt chủng Kissinger không ló mặt ra- Chỉ đến khi Trump xuất hiện ! )

    Hiện tại Mỹ đang điều tra “bàn tay kỳ thủ Putin” trong việc Trump thắng cử - Có vẻ CIA & đảng Dân chủ đang nổi điên lên vì sự liên kết nhớp nhúa ghê tỡm ấy. Rất đáng nghi Putin đại tặc – Muốn phá , anh không cần phải ra mặt ủng hộ Trump ( có khi muốn ủng hộ kẻ như Trump cũng …không dễ chút nào? ) – Nhưng khi hai đối thủ lên sàn thi đấu, anh chỉ cần chăm chú gạt giò mãi một kẻ duy nhất , thế là đủ ! ( Đại kỳ thủ Putin sắp “chơi” tiếp trò này trong bầu cử Đức nữa…Giang hồ đồn thế ! ) .

    Đã nói rồi- muốn hạ bệ Trump phải bước qua xác “hai nhà đầu tư chính trị Putin và Tập cận Bình” – Con rối to mồm dâm dục ấy, rất có lợi cho họ !
    Cố hại cho bằng được Hillary chỉ vì đó là đối thủ nặng ký. Cặp đôi Obama/ Hillary rất khó gặm đối với họ vì họ giàu kinh nghiệm chiến trường , nắm vững địch ta ( Chẳng hạn, chuyện Đài loan, Obama “công nhận” nguyên tắc một quốc gia, nhưng còn “làm” thì làm mạnh ,làm thật …không hề “to mồm” trên Twitter – đó mới là bản lĩnh thứ thiệt của kỳ thủ Obama, làm họ Tập thót dái thật sự : “…Dù bị Trung Quốc phản đối, Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama đã phê duyệt việc bán vũ khí phòng thủ trị giá 1,83 tỷ đôla cho Đài Loan, bao gồm hai tàu khu trục nhỏ, xe lội nước tấn công, và các hệ thống phòng không và chống hạm…” - Trump “hưởng sái” chính sách “be bờ cẩn trọng, kỹ lưỡng” của Obama mà không hiểu nổi, nên chỉ thích to mồm khoát lát.

    Cũng đã…nói rồi ! Rằng chỉ có thằng đại ngu mới nghĩ ra chuyện đang thu gom kiếm lợi hàng trăm nghìn tỉ đô ,từ khắp thế giới, bỗng di chuyển hãng xưỡng về đầu tư tại Mỹ, để chịu mọi tổn thất với chi phí SX / Cung ứng nặng nề gấp mấy mươi lần trong một thị trường nhỏ tí xíu đã gần như bão hoà từ lâu ? Ha ha ! Đem “việc làm về” hay vì "việc tăng thuế tăng" -nôn nóng tìm cách “tăng thu”cho ngân sách ? Để rồi dồn tiền thuế sang “cuốc phòng” cung phụng cho bọn tài phiệt vũ khí quân sự ? Với con buôn Trump thì mọi người đều có thể tự trả lời câu ấy !

    Nay lại còn đi nghe mấy thằng Do thái như Kissinger…cố vấn cho, thì dân Mỹ chỉ có nộp tiền thuế rồi đi chết cho Diều hâu Cộng hòa ! Trump, thằng con buôn có máu dê ấy, chỉ nói tào lao thiên địa chẳng trúng trật gì , biết đánh đấm cái chó gì ? Toàn trò hù dọa suông, ngu xuẩn phéc lát cho sướng miệng, đánh đánh cái…củ chuối !

    Còn nữa, vài lời vớ vẫn trên một thứ Twitter tào lao , unofficially – mà đã xúm vào khen nức nở, bàn tán xôn xao, cho đó sẽ là sự thật ? Nếu có lỗi, thì lỗi của đám mù cả tin, chẳng phải lỗi Trump ! Một Tổng thống siêu cường lại đi “bà tám” chuyện hoạch định chính sách quốc gia trên …trang cá nhân ? Hô hô hô !

    Tiếp tục Tin và Mùng đi ! Cũng sắp Giáng sinh rồi , thứ “Tin mừng” nào cũng OK cả …thế cho vui !

    Nguyễn Jung viết:
    Đang có tin về vụ Nga đã dùng Hacker, moi tin từ các emails của Clinton và uỷ ban vận động bầu cử của bà, cung cấp cho Trump, đã góp phần cho Trump thắng cử.
    TT Obama đã ra quyết định điều tra vụ này, kết quả phải được trình ra, trước khi Trump vào Nhà Trắng, vì đảng Dân chủ e rằng, Trump sẽ cho chìm xuồng khi ông chính thức dọn vào Nhà Trắng.

    Tôi đồng ý với bác EFG, suy nghĩ rất chi là thực tế.

    @ bác Nguyễn Jung, Cái chuyện Obama đã ra quyết định điều tra vụ này, theo tui nó có yếu tố chính trị nhiều hơn hơn là làm cho ra lẽ ngô khoai nếu bọn Hacker là thật và còn được Putin ra lệnh phải giúp đỡ Trump bằng mọi giá trước bầu cử.

    Hacker Nga vào trang mạng của đảng Dân Chủ Mỹ để lấy thông tin như đồn đoán đã xẩy ra nhiều tháng trước ngày bầu cử tổng thống Mỹ, Obama là tổng thống, truởng CIA lại là đàn em, Hilary lại là người nhà, chuyện cần phải làm gấp là phải điều tra thì không làm ngay, thế này là thế nào? sao phải đợi đến bây giờ ? trước ngày bầu cử ít tuần, truởng FBI còn ra lệnh điều tra lại vụ email sever của Hillary khi có thêm bằng chứng mới, luật pháp chặt chẽ đến thế là gì, và ông ta có cần gì lệnh của Obama.

    Một đảng lớn, tiền bạc tỷ Dollars mà để bọn hacker Nga xâm phạm sever thì cũng đáng thua cuộc bầu cử này ? thế mới biết kỹ thuật thì có nhưng vẫn cứ để lổ hổng cho rò rĩ thông tin? phải đặt câu hỏi này cho bọn Dân Chủ, chứ sao lại nghi ngờ Trump?

    Chuyện Putin Nga thích Trump thì đã rõ, chuyện Tập Tàu ghét Hillary thì càng rõ hơn trước bầu cử, ờ mà sao dư luận Tàu dường như đang phân vân, có chút chua chát với Trump sau cuộc bầu cử này, thế này là thế nào?

    Ở đời con người thường phù thịnh chứ mấy ai phù suy. nhưng có nhiều anh đang mang hận, nên chỉ biết làm thơ trong chuyện chính trị, cứ như gà cồ ăn quẩn cối xay.

    Nguyễn Huy Vũ viết:
    Thứ hai đó là Donald Trump là một người hay thay đổi ý kiến. Đọc các đề xuất chính sách trong hai cuốn sách xuất bản cách nhau 10 năm để thấy rằng quan điểm của Donald Trump có khá nhiều sự thay đổi. Vì vậy mà khoảng thời gian kể từ khi xuất bản cuốn sách gần nhất, Time to Get Tough, cho đến nay đã được 5 năm, những quan điểm ngoại giao có lẽ cũng thay đổi ít nhiều. Và đến khi quan điểm ngoại giao của Donald Trump tương tác với nội các của mình thì sự thay đổi đó cũng sẽ lớn hơn nữa.

    Khi viết hai cuốn sách mà tác giả dẩn ra, Trump có thể thật lòng nghĩ như vậy. Nhưng vì Trump hay thay đổi ý kiến nên việc việc đọc hai cuốn sách do Trump viết để phỏng đoán chính sách ngoại giao của Trump là vô ích vì bây giờ Trump có thể không nghĩ như vậy nữa, hi hi hi.

    Đang có tin về vụ Nga đã dùng Hacker, moi tin từ các emails của Clinton và uỷ ban vận động bầu cử của bà, cung cấp cho Trump, đã góp phần cho Trump thắng cử.
    TT Obama đã ra quyết định điều tra vụ này, kết quả phải được trình ra, trước khi Trump vào Nhà Trắng, vì đảng Dân chủ e rằng, Trump sẽ cho chìm xuồng khi ông chính thức dọn vào Nhà Trắng.

    Tôi đồng ý với bác EFG, suy nghĩ rất chi là thực tế.

    EFG viết:
    xin đừng đánh đồng nước Mỹ và “Trump” ! Cũng xin đừng đánh giá Trump chỉ qua “hai cuốn sách” đọc trong phòng lạnh ( các ngài tỉ phú có rất ít thời gian để …trước tác. Có dư tiền để thuê nhiều cố vấn bút lực rất khá ). Hai cuốn sách ấy, giống như cái “mu rùa”, lọ mọ ,sờ mó lắc lắc nó một ít , làm sao biết được vận mệnh, thấy trước tương lai mà “phán bảo” về thời cuộc ? …Chờ xem thì chờ thôi, nhưng dứt khoát, hai cái mu rùa của Trump thì không trúng trật gì, chớ nên chạm tơi . Trump thì cũng như bọn Trọng thôi : “ Đừng nghe …mà hãy nhìn những gì …thằng con buôn làm

    Nguyễn Jung.

    EFG viết:
    Trump thì cũng như bọn Trọng thôi : “ Đừng nghe …mà hãy nhìn những gì …thằng con buôn làm” !

    Tới luôn đi bác tài, thằng con buôn này hắn sẽ làm gì vậy ?, tui đang ngóng bác tài phán đấy, đừng phụ lòng người đọc chúng tui nhen bác tài.

    Bài chủ “Muốn biết những quan điểm về ngoại giao của Donald Trump, tổng thống mới đắc cử của Hoa Kỳ, có lẽ những người bình luận nên đọc qua hai cuốn sách …”
    Hic ! Chuyện chính trị Mỹ và cục diện trên thế giới xem ra …chỉ cần "đọc sách", quá đơn giản nhỉ ?

    “Nếu có một tóm tắt ngắn gọn về quan điểm ngoại giao của Donald Trump xuyên suốt hai cuốn sách của mình đó là: một, đặt quyền lợi nước Mỹ trước hết
    Có gì lạ đâu ? Chưa có một nguyên thủ nào ở Mỹ hay ở các nước Dân chủ trên toàn thế giới không làm như thế ! ( Ngay cả bọn độc tài cũng còn tự cho mình là như thế ) – Làm chính trị, thì đó là món tập đánh vần, học thuộc lòng dính ngay đầu lưỡi ! Nhưng , nếu không “đọc sách” mà nhìn vào việc mở tung cái khóa “ngân sách quốc phòng” của Trump ta thấy “nước Mỹ nào” đang có “quyền lợi” rồi !
    Sao mọi người thích cái câu vô vị ấy đến thế nhỉ ?

    hai, cứng rắn hơn với Trung Quốc và thậm chí coi Trung Quốc là kẻ thù, là đối thủ nguy hiểm nhất
    Cái thế Mỹ đã yếu, nhắm rất có thể sẽ thua , nên đành dùng lại mấy chiêu cũ đấy thôi – Kẻ thù cái quái gì chứ ! Diều hâu CH Mỹ làm gì có bạn ?
    TQ mạnh hơn mọi người tưởng - Tòa La Haye phán quyết mà TQ ỉa vào thì đã sao ? Phá nát mọi loại đồng minh từng tốn tiền của thời gian xây đắp, nên nay thì “cấm vận TQ” lấy ai hưởng ứng thực hiện…Có khi TQ còn tổ chức “ cấm vận ngược “thì khốn . Vả lại, cấm vận TQ , dân Mỹ lấy mịa gì hàng hóa giá rẽ để mua sắm…? Nhìn H. Kissinger xem đảng CH Mỹ có xem TQ là thù không ? Bọn Do thái Kissinger có nghề chuyên môn là xúi tất cả các bên đánh nhau , bỏ rơi “đồng minh” và giết mọi loại tổng thống !

    Khi dùng y làm cố vấn thì ta sẽ dễ thấy “bổn cũ soan lại”, đây dấu tay quen thuộc của “chuyên gia gây xung đột” :
    Đài loan bị “gọi điện” như thế , tất nhiên đang gặp nguy hiểm rất lớn với TQ. Đây gần như nhắc khéo, tạo cớ cho TQ đanh nhanh đánh mạnh Đài loan đấy thôi ! Cũng như Trump vừa mạnh miệng răng đe, VN đã hoảng hồn đẩy mạnh phòng thủ đảo biển, thắc chặc chiến lược với Ấn -Nhật ngay , bởi lâu nay TQ còn chần chừ, chưa có cớ nay nhờ miệng Trump mà có cơ hội làm tới … ( Bọn chính trị gia khắp nơi , đều học được bài học từ nền Đệ nhất / Đệ nhị CH miền Nam VN của tác giả H. Kissinger , nên dễ gì đã nỡ quên thói quen “bỏ rơi đồng minh” của Mỹ ? ( Nhất là Việt cộng lại càng đề phòng vô cùng cẩn mật ?)

    ba, Nga không đáng sợ, nước Mỹ có thể cùng Nga “nhảy chung một nhịp” và người Nga cần người Mỹ hơn là ngược lại
    Không lùi bước ở Syria –Việc cùng Liên Âu “cấm vận” hoàn toàn thất bại, không tác dụng , Nga không nhả Crưm, đang tích cực nhìn ngắm Ukraine , đang đẩy mạnh hạm đội làm bá chủ vùng Bantic…Nhất là máy bay chiến đấu đời mới của Nga đang cháy hàng…tron gkhi Mỹ còn đang trục trặc vất vả ( thứ hàng ế mà Trump vừa mới quyết “trang bị” đấy ) - đám tài phiệt Mỹ đang thất thu nặng ở mọi mặt trận , sao Nga lại không đáng sợ ?
    Ha ! Hàng rào Mậu dịch ? đánh Kinh tế…, đánh Quân sự…WTF ! Đến con nít cũng biết trong cái thế giới đan xen chằng chịt ngày nay, đó là chuyện hoàn toàn“bất khả thi”từ trong trứng ! Chỉ mới lơ là vì bận rộn bầu cử là đã thất thế, nay còn nhúc nhích với TQ là Putin tranh thủ ngốn sạch châu Âu, Trung Đông…Mà “đánh” thì đã chắc gì sẽ thắng TQ, hay con ma đói BTT không liều mạng chơi sạch Hàn quốc? Có khi mất cả Đài loan vì tạo cớ cho TQ ? (Mất chớp nhoáng , chắc gì đã kịp bán được món vũ khí tồn kho gì …)

    bốn, không bỏ qua các đàn áp nhân quyền của các chính phủ vì đó là đi ngược lại và coi khinh những giá trị của người Mỹ.
    Hô hô hô ! Kẻ không những coi khinh giá trị Mỹ , mà còng phá cho nó nát bét ra , chính là Trump ! …Diều hâu CH Mỹ “giúp” nước Mỹxuất khẩu cái gì ngoài vũ khi và xung đột ? Thứ quý giá nhất là những trung tâm sáng tạo dẫn đầu và dẫn đạo thế giới , thức tầng lớp Elite ở Mỹ lại sẽ suy giãm trầm trọng nhất trong thời Trump đấy
    ….vv. Bàn thêm về vấn đề này lại càng phải nhìn vào “cái Ác”, càng thêm nổi giận phiền phức …nên stop vậy !
    -------------

    Đã có lần còm đâu đó , sắp tới các quyết sách ở Mỹ chỉ là những “phép tính trung bình cộng “ giữa một thằng khùng và một hệ thống chính trị già cỗi lão luyện ! Trump vừa ngu vừa to mồm, phá đến đâu họ ra tay sửa lại đến đó …muốn ná thở ( Đô đốc Mỹ ở biển Đông đã thẳng thắng cảnh tỉnh , Obama phải vội vã trấn an liên Âu, xoa dịu TQ…vv) . Chuyện Mỹ nó cứ nhàn nhạt…vô vị.

    Sorry tác giả,
    Again, xin đừng đánh đồng nước Mỹ và “Trump” ! Cũng xin đừng đánh giá Trump chỉ qua “hai cuốn sách” đọc trong phòng lạnh ( các ngài tỉ phú có rất ít thời gian để …trước tác. Có dư tiền để thuê nhiều cố vấn bút lực rất khá ). Hai cuốn sách ấy, giống như cái “mu rùa”, lọ mọ ,sờ mó lắc lắc nó một ít , làm sao biết được vận mệnh, thấy trước tương lai mà “phán bảo” về thời cuộc ? …Chờ xem thì chờ thôi, nhưng dứt khoát, hai cái mu rùa của Trump thì không trúng trật gì, chớ nên chạm tơi . Trump thì cũng như bọn Trọng thôi : “ Đừng nghe …mà hãy nhìn những gì …thằng con buôn làm” !