Những ngày tháng bấp bênh sắp tới

  • Bởi Admin
    22/11/2016
    10 phản hồi

    Ls Nguyễn Văn Thân

    Trái với kết quả của các cuộc thăm dò dân ý, Donald Trump đã đánh bại Hillary Clinton dễ dàng và sẽ trở thành tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ. Ông Trump chiếm được 306 phiếu cử tri đoàn so với 232 của bà Clinton. Thật ra, bà Clinton chiếm nhiều phiếu cá nhân hơn với gần 64 triệu so với 62 triệu của ông Trump. Có thể nói, Tổng Thống Trump đại diện cho nhóm cử tri thiểu số.

    Một lần nữa, tầng lớp chính trị chuyên nghiệp lại bị hố khi đưa ra những dự đoán hoàn toàn sai trật. Mọi người đã đánh giá thấp sự tức giận và niềm thất vọng của giới lao động Mỹ khi họ dồn phiếu cho ứng viên Trump để gửi một thông điệp đến giới quyền uy chính mạch đã quá xa rời quần chúng. Để cử tri có thể bỏ qua những hành vi khá tệ của một ứng viên tổng thống thì chắc là cơn giận này phải thật là đáng kể.

    Phải ghi nhận Donald Trump là một hiện tượng chính trị của Mỹ. Chưa bao giờ trong lịch sử tranh cử mà có nhiều giới lãnh đạo của Đảng Cộng Hòa lại từ chối vận động cho ứng cử viên tổng thống mà chính Đảng Cộng Hòa bầu chọn. Thậm chí, cựu Tổng Thống Bush cũng như Thượng Nghị Sĩ John McCain cho biết là không bỏ phiếu cho Trump. Đại Tướng Colin Powell nói rõ là ông bầu cho Hillary Clinton. Tại sao một người ăn nói xấc xược và công khai bày tỏ thái độ khinh miệt, kỳ thị với di dân, người da đen và phụ nữ lại được hàng chục triệu người Mỹ ủng hộ trở thành Tổng Thống? Đây là câu hỏi mà giới quan sát chính trường Hoa Kỳ cũng như các nhà xã hội học sẽ không dễ dàng tìm được câu trả lời.

    Chủ nghĩa dân túy cực đoan đang trên đà đi lên khắp mọi nơi với Đảng One Nation tại Úc, Brexit tại Anh và Donald Trump ở Mỹ. Theo truyền thống thì quyền lực nằm ở đa số thuộc nhóm trung hữu hoặc trung tả. Nhưng khuynh hướng cực hữu đang khai thác thành công cảm giác lo âu trước những sự kiện di dân và toàn cầu hóa. Người ta lo ngại cho tương lai công ăn việc làm cũng như lương bổng bị kìm hãm vì cạnh tranh từ nguồn lao động nước ngoài. Một nền kinh tế toàn cầu dẫn đến sự cạnh tranh khốc liệt. Giới chuyên gia có tay nghề với kỹ thuật cao sẽ có cơ hội vươn lên. Thành phần lao động tay chân với tay nghề thấp sẽ bị bỏ lại phía sau. Trong trường hợp của Hoa Kỳ, giới lao động trong kỹ nghệ sản xuất nhìn thấy nhiều người thân và bạn bè mất việc. Hàng loạt công nhân làm việc cho các hãng sản xuất xe tại các tiểu bang đông bắc (rust belt states) bị sa thải. Nhiều công ty Mỹ dời hãng sang Trung Quốc hoặc Mễ Tây Cơ với giá lao động rẻ. Nguyên cả cộng đồng bị tan nát. Nạn thất nghiệp dẫn đến tội phạm và các tệ nạn xã hội khác làm cho người dân có quyền chính đáng để tức giận, nhất là khi họ cảm thấy chính quyền và chính trị gia có vẻ thờ ơ trước những vấn nạn khó khăn mà họ phải đối diện.

    Thật ra, câu chuyện ở Mỹ không đơn giản như vậy. Khi Obama lên nhậm chức tổng thống vào năm 2009, ông thừa hưởng một nền kinh tế lụn bại từ những chính sách phá sản của George Bush với tỷ lệ thất nghiệp hơn 10%. Kinh tế Mỹ tăng trưởng liên tục trong 8 năm qua dù mức độ tăng trưởng không quá 3% mỗi năm. Nhưng tỷ lệ thất nghiệp hiện nay là 4.7%. So với 2009 khi mỗi tháng có hơn 700,000 người lao động bị mất việc, Obama đã tạo ra hơn 15 triệu việc làm với trung bình mỗi tháng có hợn 250,000 việc làm. Thị trường chứng khoán cụ thể là Dow Jones tăng kỷ lục tới 150%. Ngân sách quốc gia tuy vẫn thâm hụt nhưng giảm rất nhiều xuống khoảng 2/3 nhờ vào tỷ lệ thất nghiệp thấp. Càng có nhiều người làm việc thì tiền thuế chính quyền thu vào càng cao. Dưới chính sách Obamacare, hơn 15 triệu người Mỹ nghèo khó đã có được bảo hiểm y tế. Mỹ không còn phải chi cho chiến phí vì đã rút quân ra khỏi A Phú Hãn và Iraq. Trong suốt 8 năm qua, chưa có một cuộc tấn công khủng bố nào thành công trên đất Mỹ trái với dự đoán của cựu Phó Tổng Thống Dick Cheney. Và dĩ nhiên, Obama hạ lệnh cho biệt kích Mỹ tiến vào Pakistan thủ tiêu trùm khủng bố Osama Bin Laden vào tháng 5 năm 2011.

    Những thành tựu kinh tế tương đối ít ỏi cũng như chỉ mang lợi đến tầng lớp giàu có không thể làm hả cơn giận của giới lao động lo âu trước những thách thức hoặc chán ngán với kỷ nguyên toàn cầu hóa. Nhưng có lẽ điểm quan trọng nhất là chính sách giao thương của Hoa Kỳ. Không ai chối cãi là giao thương quốc tế mang đến thịnh vượng chung cho các quốc gia trên thế giới bằng cách nâng cao năng suất và khả năng cạnh tranh. Người Mỹ không sợ cạnh tranh nhưng với điều kiện là cạnh tranh công bằng. Nhưng làm sao họ có thể cạnh tranh công bằng với công nhân Trung Quốc và Nam Mỹ là những nơi mà tiêu chuẩn và điều kiện lao động và môi trường là những xa xí phẩm.

    Theo các con số thăm dò ý kiến thì chỉ có khoảng 20% dân chúng Mỹ tin vào khả năng giải quyết các vấn nạn xã hội của Quốc Hội Mỹ. Hệ thống dân chủ của Mỹ căn bản là một hình thức độc quyền lưỡng đảng (duopoly). Có nghĩa là một thị trường rộng lớn với hơn 300 triệu người mà chỉ có hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ có tiếng nói trong Quốc Hội. So với ở Úc, Đảng Tự Do có khuynh hướng bảo thủ phải cạnh tranh giành phiếu ủng hộ không chỉ với Lao Động mà còn với các đảng phái hữu khuynh khác như Đảng Quốc Gia và One Nation. Tương tự như vậy, Đảng Lao Động không chỉ đấu với Tự Do mà còn phải tự vệ từ hướng tấn công của Đảnh Xanh cấp tiến. Quốc Hội của Úc hiện nay (tính luôn Thượng Viện) ngoài hải đảng lớn là Tự Do và Lao Động còn có 7 đảng phái khác và một số dân biểu độc lập đại diện cho mọi tiếng nói đa dạng trong một quốc gia chỉ với 23 triệu dân (tức chưa tới 1/10 dân số của Hoa Kỳ). Không có gì ngạc nhiên khi có nhiều người Mỹ nhận định rằng Quốc Hội Hoa Kỳ không đại diện hoặc phản ánh nguyện vọng của họ. Từ đó niềm tin bị đánh mất mà mất niềm tin là mất tất cả.

    Thứ hai, tranh luận chính trị ngày càng mang tính cá nhân. Có tới phân nửa cử tri Đảng Cộng Hòa không muốn con mình thành hôn với cử tri Đảng Dân Chủ và ngược lại 1/3 cử tri Đảng Dân Chủ không muốn làm sui gia với cử tri Đảng Cộng Hòa. Điều này phản ánh thực tế tại Quốc Hội. Đảng Cộng Hòa tìm đủ mọi cách chống đối gay gắt chính sách của Tổng Thống Obama từ Obamacare đến nợ trần. Chính trị gia hai bên không chỉ bất đồng quan điểm mà còn thật sự ghét nhau. Sự xuất hiện của internet cũng có mặt trái của nó. Điểm tích cực là người dân có cơ hội tiếp cận thông tin từ nhiều nguồn khác nhau. Nhưng nó cũng tạo phương tiện cho những phần tử cực đoan tha hồ chế tạo thông tin thất thiệt, phỉ báng, mạ lỵ và chửi bới vô tội vạ đặc biệt là với luật phỉ báng lỏng lẻo của Mỹ. Nhiều người dân Mỹ cảm thấy tuyệt vọng khi chính trị gia của hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa cứ lo ''chơi trò chính trị'' (play politics) thay vì tập trung vào công tác giải quyết những vấn nạn kinh tế và xã hội. Những người cha lập quốc (founding fathers) đã thiết kế một hệ thống quyền lực chồng chéo để giám sát và điều chỉnh lẫn nhau ví dụ như một đảng kiểm soát Hạ Viện còn đảng kia kiểm soát Thượng Viện. Hoặc khi một đảng nắm quyền lưỡng viện thì tổng thống thuộc về đảng kia chẳng hạn như trong trường hợp hiện nay khi Tổng Thống Obama thuộc Đảng Dân Chủ phải làm việc với Đảng Cộng Hoà chiếm đa số tại Quốc Hội. Trong một thể chế như vậy, hai đảng cần phải chấp nhận đối thoại, thương lượng và tương nhượng mới phục vụ được cho người dân. Nhưng cả hai đảng ngày càng bị ảnh hưởng bởi các phần tử thiểu số cực đoan ngăn cản mọi sự tương nhượng hợp tình, hợp lý.

    Thứ ba là sự chi phối của tiền bạc. Vận động tranh cử tại Quốc Hội tốn ít nhất khoảng 4 triệu Mỹ kim. Ghế Thượng Viện tốn khoảng 20 triệu. Dân biểu và Nghị Sĩ Hoa Kỳ phải giành hơn phân nửa phần thời gia của họ vận động tài chánh để tranh cử hoặc giữ ghế. Họ phải tỏ thái độ ngoan ngoãn với các nhóm tổ chức vận động chuyên nghiệp (lobby groups) có khách hàng gồm có các tổ chức công ty hoặc nhóm lợi ích muốn duy trì quyền lợi. Một thí dụ cụ thể nhất là luật kiểm soát súng. Sau các cuộc thảm sát thường dân thì có hơn 80% dân chúng Mỹ ủng hộ luật kiểm soát quyền sở hữu súng chặt chẽ hơn. Nhưng Quốc Hội Mỹ không làm gì được vì có quá nhiều dân biểu lệ thuộc vào sự tài trợ của Hiệp Hội Súng Trường Mỹ (NRA). Mỗi năm, NRA chi hàng chục triệu cho các cuộc vận động hành làng và chiến dịch vận động bầu cử. Tương tự như vậy, hàng năm có khoảng 50,000 người Mỹ chết vì sử dụng thuốc giảm đau (opioid). Nhưng Quốc Hội không dám đụng tới các công ty chế biến thuốc tìm rất nhiều lợi nhuận từ thị trường opioid trị giá 9 tỷ mỗi năm.

    Vì mất niềm tin vào giới chính trị gia chính mạch mà bà Hillary Clinton là một biểu tượng điển hình, cử tri Mỹ không ngần ngại chọn Donald Trump là một người ''ngoại cuộc'' (an outsider). Thế giới sẽ đi vào một giai đoạn bấp bênh trong những ngày tháng tới. Phát biểu trong đêm thắng cử, chính ông Trump nhìn nhận nước Mỹ vừa trải qua một cuộc tranh cử xấu xí và người Mỹ theo Cộng Hòa hoặc Dân Chủ phải ngồi lại với nhau để hàn gắn vết thương. Không chỉ tại Hoa Kỳ mà Tổng Thống Trump sẽ đề ra những câu hỏi lớn cho nhiều quốc gia khác trên thế giới đặc biệt là tại Châu Á - Thái Bình Dương. Trong đầu tháng 8 vừa qua, Thủ Tướng Singapore Lý Hiển Long trong chuyến công du Hoa Kỳ đã phát biểu rằng nếu Hoa Kỳ không thông qua được TPP thì các nước trong vùng phải xem xét lại kế hoạch chiến lược của họ. Có nghĩa là khi đụng trận thì họ sẽ không thể dựa vào được lời hứa của Mỹ thực hành cam kết. Không chờ tới khi bầu cử tổng thống Mỹ mà trước đó Thái Lan, Phi Luật Tân và Mã Lai đã bắt đầu chuyển trục xích gần lại với Trung Quốc. Cụ thể là cả Phi Luật Tân và Mã Lai đều tuyên bố là không muốn có nước thứ ba nào (tức là Mỹ) can thiệp vào việc tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông theo đúng quan điểm và lập trường của Trung Quốc. TPP chết yểu thì có RCEP (Regional Comprehensive Economic Partnership) do Trung Quốc chủ đạo sẵn sàng thay thế. Vấn đề là khi nào thì các nước còn lại tại Châu Á - Thái Bình Dương trong đó có Singapore và Úc cũng sẽ nối gót Thái Lan, Phi Luật Tân và Mã Lai áp dụng nhận xét của Thủ Tướng Lý Hiển Long và tiến hành chính sách xoay trục từ Mỹ đi vào quỹ đạo của Trung Quốc?

    Ls Nguyễn Văn Thân

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Bác Ba Lúa :
    Trích lại để tham khảo.
    http://dainamaxtribune.blogspot.com/ "

    Theo cái trang web trên :
    " Lẽ hợp lý thứ hai của chuyện rắc rối này là Hoa Kỳ không theo thể chế Đại nghị (parliamentary system). Thể chế đó sát nhập Hành pháp và Lập pháp làm một, thực tế là giới Lập pháp trong Quốc hội mới cầm quyền và đảng đa số chọn người lãnh đạo Hành pháp. Bậc Quốc phụ muốn tách tiêng Hành pháp là Lập pháp để hai cơ chế này kiềm chế lẫn nhau. "

    Ồ, không nhất định là thể chế Đại nghị sát nhập Hành pháp và Lập pháp làm một.
    Cách tổ chức là do người tạo ra cho nên nó phải uyển chuyển thay đổi cho phù hợp với nhu cầu xã hội, phải tự chuyển hóa chứ, có phải không ?
    Trong danh sách bầu ra thượng và hạ viện của mỗi đảng, đều có danh sách dự bị đi theo.
    Theo thể chế Đại nghị, nếu muốn tách riêng hành pháp và lập pháp thì cứ việc có luật các đại biểu nào muốn làm việc bên hành pháp thì phải nhường ghế đại biểu cho đồng nghiệp cùng đảng tronh danh sách dự bị !
    Như vậy ông đại biểu A nào được chọn làm thủ tướng, sẽ không còn là đại biểu nữa mà bạn B cùng đảng trong danh sách dự bị sẽ vào thay ghế của đại biểu A.

    Quốc hội sẽ chỉ làm luật và lãnh đạo (biểu quyết các chính sách của chính phủ) chứ không cầm quyền bởi vì trong QH còn có các nghị sĩ và đại biểu của các đảng đối lập

    Tôi thích hệ thống bầu cử tổng thống của Pháp hơn

    Bác Ba Lúa viết :
    " đây là cái tinh hoa của bọn Mỹ.
    Trích lại để tham khảo.
    http://dainamaxtribune.blogspot.com/ "

    Theo cái trang web trên :
    " Nói vắn tắt, vào ngày bầu cử, cử tri không trực tiếp bầu lên Tổng thống mà bầu ra những người sẽ chọn lựa lãnh đạo Hành Pháp.
    Chúng ta thấy lại triết lý chính trị của bậc Quốc phụ: thay dân chủ trực tiếp bằng nhiều lớp đại biểu trung gian có thể hạn chế nhiệt tình sôi nổi của người dân và kiềm chế lẫn nhau. Vì vậy, Hoa Kỳ có thể thức bầu cử Tổng thống phức tạp mà cũng tinh vi nhất. "

    Về điểm này thì tùy theo gu mỗi người nhưng với tôi có thể OK.

    Theo cái trang web trên :
    " Các tiểu bang đều đồng ý là không tiểu bang nào bị gạt ra ngoài hoặc bị tiểu bang khác lấn lướt quyền lợi. Dù có đông dân hay ít tài nguyên, các tiểu bang lớn nhỏ giàu nghèo đều phải có quyền bình đẳng pháp lý. "

    Cũng OK.
    Tuy nhiên, thay đổi theo bang, có vẻ như lá phiếu của dân và lá phiếu của mỗi đại cử tri KHÔNG có giá trị như nhau trong bầu cử TT. Bang A (ít dân) có thể có 1 đại cử tri cho 2 triệu dân, bang C (đông dân) có thể có 1 đại cử tri cho 4 triệu dân.
    Vì để các bang nhỏ (ít người) không bị các bang lớn (đông người) lấn át, mỗi tiểu bang nhỏ có nhiều đại cử tri hơn so với số dân. Montana, Wyoming, ... ít dân, có 3 đại cử tri .

    Cái vấn đề chính là cách bầu « Winner Take All ». Vi dụ ông A đảng AA thắng 50,2% (sát nút) bà B đảng BB với 49,8%, nhưng có quyền hốt trọn số đại cử trị và các đại cử tri này sẽ (bắt buộc ?) chỉ bầu cho ông A 100% ! Quái đản thiệt vì không hợp lý chút nào so với cách bầu của dân.
    Tại sao không phân chia số đại cử tri theo tỉ lệ 50,2/49,8 ?

    Cái đáng lo cho Việt Nam khi mà Nguyễn Phú Trọng và phe ta đã "Trung Quốc là chọn lựa chiến lược của Việt Nam" - Có lẽ lúc đầu là để làm mình làm mẫy với Mỹ trong thế đu giây "quan hệ đa phương đối tác ai cũng là bạn", có lẽ có tác dụng với anh hiền khô Obama nhưng với lão du côn Trump thì coi chừng - Hắn đã dẹp qua cái sào TPP rồi sẽ đưa cái sào khác hoặc có khi cũng chính cái sào TPP đó nhưng được sơn phết, gọt cắt lại. Lý do là Mỹ sẽ phải có món gì để cạnh tranh với hiệp định thương mại Đối tác Kinh tế Toàn diện Khu vực (RCEP) ký kết trước năm 2015, hướng tới mục tiêu hình thành Hiệp định thương mại tự do Đông Á (EAFTA) và khởi đầu cho Đối tác kinh tế toàn diện Đông Á (CEPEA) do Trung Quốc khởi xướng. Hắn mà đưa cái sào cứu sinh lần này ra mà còn "chờ em chút, để em trang điểm cho đẹp đã" hay "em muốn cái sào kia cơ" thì hắn lập tức vứt mẹ cái sào và không ngần ngại ngôn ngữ chợ búa "thế thì kệ mẹ em" .
    Sợ chuyện này xảy ra, Nguyễn Phú Trọng và đồng bọn không còn là đồng minh chiến lược mà "Bên ni biên giới là mình. Bên kia biên giới cũng tình quê hương…" (đệ nhất nô lệ Tố Hữu) thì bỏ bu

    " "...Hệ thống dân chủ của Mỹ căn bản là một hình thức độc quyền lưỡng đảng (duopoly)..."

    Không đúng. Trên phiếu bầu kỳ vừa rồi có cả 3 liên danh / ứng cử nữa. :
    - Gary Johnson, đảng Libertarian
    - Jill Stein, đảng Green
    - Evan McMullin, tranh cử độc lập (independent)

    Cho nên tổng cộng là 5 đảng để dân Mỹ chọn chứ không chỉ 2 đảng. "

    Bác Manzi,

    Các đại cử tri được lựa chọn như thế nào đối với các đảng nhỏ ?

    Tôi thấy ở tivi, báo chí, chủ yếu chỉ đăng tải về cuộc đọ sức tay đôi CH và DC chứ không có cuộc đọ sức tay 5 CH, DC, Libertarian, Green, independent. Như vậy thiếu công bằng và cho ấn tượng độc quyền hai đảng.

    Vừa rồi đảng cánh hữu và centre của Pháp tranh vòng 1, có 7 ứng cử viên ra tranh cử để qua vòng 2 và sau đó ai thắng, sẽ là người đại diện đảng Republicain ra tranh cử tổng thống 2017 với các đảng khác. Tất cả 7 người đều tham dự debat trực tiếp tivi A2, cả thảy 3 lần, tương đối bình đẳng về truyền thông cho người dân lựa chọn

    Tôi nghĩ bầu cử TT của Mỹ rắc rối, không tực tiếp, không tạo cơ hội cho các đảng nhỏ và tốn kém

    Bài chủ : “…TPP chết yểu thì có RCEP (Regional Comprehensive Economic Partnership) do Trung Quốc chủ đạo sẵn sàng thay thế…đi vào quỹ đạo của Trung Quốc ?”
    ------------
    Có thật sự câu trên cần để dấu hỏi không, thưa bác tác giả ?

    Trump cắt TPP; phá các hiệp định chiến lược Kinh tế- Chính trị với mọi loại “đồng mình”, dẹp Obamacare , đặt biển Đông thành ra mục tiêu thứ yếu….vv, Nhìn kỹ mọi động thái , đều theo đúng truyền thống lâu nay của các TT phe Cộng Hòa,- tức là bằng nhiều lý do đẹp như tranh vẽ ”dân Mỹ, nước Mỹ, vĩ đại vĩ tiểu…” gì gì đó, gom tiền thuế toàn quốc, cung phụng bọn con buôn vũ khí để …”đền ơn thắng cử “ ! ( Vừa rồi, trong chớp mắt, giữa lúc chưa leo lên bục nhậm chức , chống đối bất mãn đang còn ngổn ngang, một hợp đồng 30 tỉ USD trao tay cho đám tài phiệt quốc phòng đã được ký “lại quả “ ) .
    Nói chung, từ nay những chi tiêu thuộc “ngân sách quốc phòng” ( mà Obama ráng chắc chiu gìn giữ, thận trọng đi từng nước cờ trước đối thủ TQ ngày càng lớn mạnh )…, Trump không thể, mà cũng không dám… không ký ! Bọn tài phiệt ấy vẫn luôn là những kẻ đưa lên , hạ xuống các TT Mỹ lâu nay, đội khi dùng đến “bạo lực cắt khẩu “ ! ) Trump lên, tuy chẳng bao giờ thằng con buôn ấy bắn một phát súng nào nếu không có “tiền lãi”, nhưng chắc chắn thị trường vũ khí sẽ vô cùng sôi động !!! For sure !

    Và khi khoản trống lợi ích chính trị tuyện vời phơi ra, có thằng ngu nào không biết chợp lấy ngay lập tức ? RCEP đã dần lớn mạnh ngay cả khi Obama đang nổ lực thúc đẩy TPP kia…! .
    Mỹ .Mỹ...cái gì nữa ? Nền móng Nhân bản đã bị phá, ngôi nhà tất phải lung lay , sụp đổ dần…! Toàn bộ là Sự thật sờ sờ, và rất hiển nhiên ( chẳng phải cứ mỗi chút ,mỗi…” thuyết âm mưu …cái củ kẹt gì” ? ) - Chuyện ấy, đã biết trước đã nói nhiều…nên nói lại nữa thành ra nhàm.
    ----------------

    Riêng chuyện VN thì mới thật là….không nhàm! Ngẫm lại, EFG này thật hết sức kinh ngạc nhận ra : ! Chưa có một sự kiện chính trị nào mà người Việt Nam , trong ngoài nước , chống Cộng và theo Cộng, đều cùng được hả hê thõa mãn ..như chuyện Con buôn Trump là TT Mỹ ?! Thật lạ quá !?.

    +Bên chống Cộng & thờ Trump hoàng đế , hẻ hê và háo hức nhìn thấy ( trong tưởng tượng) Việt cộng” cạn tiền ,khốn khổ”;” không còn dám đu dây”;”độc tài chỉ còn có một cách …phải năn nỉ Mỹ của Trump…” …vv, còn thêm món”trông chờ biển Đông dậy sóng” tất cả các bên đánh nhau mà không có sự tham dự của Mỹ “ ( theo như Trump đại đế khuyến dụ “đề cho anh em chúng uýnh nhau “)…hà hà ! Trump hoàng đế, không phải như tên “Obama gà què da đen hạ đẳng ” đâu nhé, ngài ấy rất cứng rắn và mạnh mẽ . Một cái nhất tay, giơ chân của Trump thượng đế . là lũ giòi bọ bẩn thỉu độc tài chúng mày sẽ co rúm trong sợ hãi, tột cùng. Ngài cho chúng bây sống thì sống, muốn chúng bây chết là chết., thế giới này ở trong tay ngài đấy ! Ngài Trump vĩ đại sẽ làm nước Mỹ vĩ đại , ngài và nội các đầy những nhân tài giàu có thông minh, thượng đẳng …sẽ vờn bọn lãnh đạo cũ kỹ , úa nhược trên toàn thế giới ,bằng những kế hoạch thâm sâu, vi diệu…hoàn toàn không thể đoán trước được ! Hà hà, Hãy đợi đấy ! …đợi mà xem đức “Thượng đế Trump” dễ dàng đưa tay, ngắt đầu Putin,Tập cận Bình …làm quả bóng bầu dục Mỹ, tung hứng , đùa giỡn …
    Cơn sướng khoái đạt đến cực khoái , phun tràn ra trên mạng Internet, sau bao nhiêu căm hờn dồn nén mà chưa từng được thõa. Đạt đến sự tê mê ngây ngất lâu dài khi : “ Đấy , thấy chưa….tôi đã đúng ! VN nay đã là một quốc gia tự trị của Trung quốc, có sai đâu ! Ha ha ha…(Hu hu hu!?) ”- Hail Trump ! “Hợp chủng quốc Hoa kỳ” hay “Diệt chủng quốc Hoa kỳ” ? Sao cũng được , who care ? Hãy cứ giết sạch bọn chủng tộc hạ đẳng chúng nó !

    +Bên theo Cộng & thờ Tập đại đế , lại đang hả hê và háo hức nhìn Trump liên tục ỉa phèn phẹt vào các giá trị Nhân văn –Đạo đức phổ quát , với câu cửa miệng “ Đấy, Đa nguyên- Dân chủ…tốt đẹp quá nhỉ ?“. Tất cả đám chân rết của độc tài toàn trị đang sung sướng vô kể, âm thầm nhìn ngắm sự biến dạng xấu xí đầy kinh hoàng của xã hội Dân chủ -Đa nguyên. Thở phào nhẹ nhõm khi thấy những lời quảng bá hoa mỹ về Nhân quyền –Dân quyền…vv, ở ngay chính cái nôi của nó, đang trở thành các khẩu hiệu giận dữ đầy đau khổ, bất lực ” Fuck Donalt Trump !...Not my president…!” – Ai nấy cùng nhau mở đầu một phong trào “Tân phát xít : Hail Trump !” ngày càng mạnh. Cơn cực khoái cũng đổ tràn ra mạng Internet với câu thần chú một thời chuyển thành câu tụng niệm trong lễ cầu hồn “ Mọi người ( da trắng giàu có ở Mỹ ) sinh ra đều có quyền ….Tạo hóa…”! – Trong buổi lễ cầu hồn ấy, băng KKK khét tiếng đốt đống lữa lớn , mở đại tiệc ăn mừng…! “Nhân quyền – Dân quyền” cái củ kẹt ! Hãy đợi xem “ nước Mỹ thực hiện “đại nhảy vọt …kiểu Mỹ do Thượng đế Trump phát động !

    Và sẽ còn ngây ngất thêm khi yên ổn hạ cánh với sự che chở của chính quyền Tập đế : “ Hà hà ! Dân nổi lên giết ta à ? Dân nào ? làm gì còn dân VN mà vớ vẩn…? Giết quan chức của Hoàng đế là một trọng tội tru di đấy nhé” Hoặc : “ Hey ! Khi sung sướng ủng hộ thằng con buôn dâm dục ấy làm Vua , bọn bây có gì mà bàn đến chuyện” nữ giáo viên làm công tác chính trị” của bọn tao ?”…vv.
    Và, nay “ta” đã có “chính nghĩa phò Tàu”, có lẽ “ta không cần đánh ta” làm gì nữa ! Tất cả phải nhanh chóng đổi mọi giọng điệu, mạnh mẽ quảng bá Dân quyền , Nhân quyền mang màu sắt Trung hoa…Cùng nhau lao vào hiệp định Kinh tế ( và tất nhiên Chinh trị+ Quân sự ) trong khu vực của Tập hoàng đế để kiếm xu, “nhân dân tệ” cũng thơm chả thua gì đồng đô-la thuở nọ ! Không làm “tỉ phú đo la” thì làm “tỉ phú nhân dân tệ” vậy, có mất mát chi ?
    -----------------

    Ban Tuyên huấn đảng quỷ, có lẽ sẽ đóng cả hai vai … Cùng sướng với bên chống Cộng , tìm cách ủng hộ họ để tiếp tục “ tiêu diệt Cộng sản” trong mơ…vì rất có lợi ! Cùng sướng với bên phò Cộng, tìm cách đã phá Nhân quyền –Dân quyền, đa đảng…vì “thức thời” thì rất có lợi, lại vô cùng an toàn ! lấy “lễ” đãi khách, sẽ ưu tiên thúc đẩy cái sướng của bên chống Cộng – Họ sướng một, phải tìm mọi cách bơm lên, sao cho thành mười ! ( Bọn ngu lẫn bọn hàn lâm bên ấy , chẳng ai thoát khỏi chiêu bơm bợ giàu kinh nghiệm này của “Ta” ! Nếu có bỏ sót chút ít “ sự thật” , thì lòng kiêu ngạo và gàn bướng tràn trề, dồi dào trong lòng chúng cũng sẽ rat ay thanh toán nốt, không phải lo !)

    Thế là cả hai bên người Việt , tuy gần như sống mái với nhau, bỗng chốc qua một sự kiện duy nhất , đều cùng lúc vui mừng bên nhau , quả là chuyện chưa từng có ! Thanks Trump ! Không ai làm việc “không thề làm “ ấy , tốt hơn chú em !“ . Dân Việt tuy đều sướng, nhưng chẳng ai sướng hơn Tập đại đế ! Ngài rất vui mừng và tự hào khi thấy chú em đã trở thành “thượng đế của dân Mỹ ( nào đó)” ! Giá cả sẽ rất hợp lý, nếu chú em hổ trợ đưa “ Nhân quyền- Dân quyền màu sắt TQ” vào Liên hợp quốc , thay thế cho cái “chuẩn cũ đang rách bươm ! Làm được, ngoài việc thanh toán hợp đồng mua bán, ngài cũng sẽ rất hãnh diện trao giải “Hòa bình Khổng tử” cho chú em !
    Trump ơi ! Đừng sợ !

    Ls Nguyễn Văn Thân viết:
    Thật ra, câu chuyện ở Mỹ không đơn giản như vậy. Khi Obama lên nhậm chức tổng thống vào năm 2009, ông thừa hưởng một nền kinh tế lụn bại từ những chính sách phá sản của George Bush với tỷ lệ thất nghiệp hơn 10%. Kinh tế Mỹ tăng trưởng liên tục trong 8 năm qua dù mức độ tăng trưởng không quá 3% mỗi năm. Nhưng tỷ lệ thất nghiệp hiện nay là 4.7%. So với 2009 khi mỗi tháng có hơn 700,000 người lao động bị mất việc, Obama đã tạo ra hơn 15 triệu việc làm với trung bình mỗi tháng có hợn 250,000 việc làm. Thị trường chứng khoán cụ thể là Dow Jones tăng kỷ lục tới 150%. Ngân sách quốc gia tuy vẫn thâm hụt nhưng giảm rất nhiều xuống khoảng 2/3 nhờ vào tỷ lệ thất nghiệp thấp. Càng có nhiều người làm việc thì tiền thuế chính quyền thu vào càng cao. Dưới chính sách Obamacare, hơn 15 triệu người Mỹ nghèo khó đã có được bảo hiểm y tế. Mỹ không còn phải chi cho chiến phí vì đã rút quân ra khỏi A Phú Hãn và Iraq. Trong suốt 8 năm qua, chưa có một cuộc tấn công khủng bố nào thành công trên đất Mỹ trái với dự đoán của cựu Phó Tổng Thống Dick Cheney. Và dĩ nhiên, Obama hạ lệnh cho biệt kích Mỹ tiến vào Pakistan thủ tiêu trùm khủng bố Osama Bin Laden vào tháng 5 năm 2011.

    Đọc cái phần này đũ thấy bài viết của tác giả cũng đầy cảm tính và thiếu tầm nhìn và đa phần tác giả chỉ viết lại nhận định của giới truyền thông thiên tả Mỹ.

    Bush con cũng không ngờ chuyện 9-11 đánh vào trái tim cũa nước Mỹ, và cả dân tộc Mỹ như ngừng thở chứ đừng nói chuyện làm kinh tế trong hoàn cảnh lúc ấy, chẳng thế mà các công ty đua nhau phá sản, nhất là các hãng hàng không, sau là các hãng xe hơi Mỹ, một nền kinh tế thịnh vượng Mỹ phải nhìn thấy dân Mỹ thay xe như thay áo, phi trường đông nghẹt người đến đi ...

    Chiến tranh là kinh tế, nên Bush phải đánh Iraq, chỉ có kỹ nghệ quốc phòng mới vực dậy dân tộc Mỹ trong giai đoạn này dù biết tốn kém và hy sinh xương máu.

    Tám năm của Bush chiến tranh ở hải ngoại, ở quốc nội, Bush, qua Fed cho lãi xuất xuống gần 0%, cho dân vay gần như không chú ý tài khoản thế chấp hay công việc, nhà nhà người người mua nhà, địa ốc Mỹ như trăm hoa đua nỡ, dân Mỹ như sống lại sau 9-11, tụi Âu Châu và thế giới lại đổ xô vào Mỹ đầu tư qua chứng khoán địa ốc, nên nhớ khi 9-11 xẩy ra, bọn đầu tư ngoại quốc đều rút ra thị trường chứng khoán Mỹ và đổ vào Âu Châu, nên bọn Âu châu mới ăn chơi, không làm mà có ăn một thời gian dài, đồng Euro giá kỹ lục so với đồng Mỹ kim lúc bấy giờ. Ở thời điểm 2008, khi nền kinh tế Mỹ có thể thở được, khi thế giới lại đầu tư vào nước Mỹ như nói ở phần trên, thì bọn Mỹ làm một chấn động kinh tế Mỹ và thế giới như phá sản các ngân hàng, các ngân hàng Mỹ bị phá sản lại là những ngân hàng ôm tiền của dân ngoại nhiều nhất, còn những ngân hàng vẫn là máu cũa kinh tế Mỹ ư, vẫn sống phẻ qua tiếp máu từ Fed, các hãng xe Mỹ cũng được tiếp máu trong giai đoạn này. Mỹ chơi cú này chẵng mất mát gì, ngắn hạn thì dân chúng bị thất nghiệp môt chút, nhưng không như giai đoạn 9-11, riêng bọn Âu Châu và thế giới đã biết sáng mắt sáng lòng, nhìn kinh tế Âu Châu nay thì rõ.

    Ai chê Bush thì chê nhưng tui chẳng chê Bush, lãnh đạo là thế, làm những chuyện đều vì quyền lợi nước Mỹ, nhưng không thể nói cho rõ 1+1=2.

    Tám năm chiến tranh, chuyện Bush cần phải làm thì đã làm, nên cần phải có Obama thay đổi chính sách, rút quân và không chiến tranh nữa khi kinh tế tương đối hồi sinh, thế thôi, thử hỏi tám năm Obama, nợ Mỹ từ 10000 tỷ dollars nay lên tới 20000 tỷ dollars, với số tiền nợ này thì nền kinh tế như hiện nay có gì là sáng, chẳng cần Obama, ai là tổng thống Mỹ trong giai đoạn này cũng làm được việc với số tiền khũng như thế, còn Obamacare ư, bảo hiểm đươc 15 triệu dân Mỹ, chuyện này có gì hay khi Obama lấy tiền cũa bọn trung lưu Mỹ trả cho bọn làm biếng Mỹ, chính vì vậy Obamacare trên đường phá sản và cũng là yếu tố dân Mỹ chán ghét đảng dân chủ của bà Clinton và bầu cho Trump.

    Có gì mà bấp bênh, đó chỉ là tiếng than khóc của bọn thiên tả Mỹ, và vài anh chị Viêt Nam cũng đòi học làm sang.

    Chính trường Mỹ sinh động đến thế, nên vẫn nhất hành tinh và anh nhà giầu đau bụng thì bằng anh nhà nghèo đứt tay.

    Trump làm tổng thống, thế giới lắm kẽ đứt tay.

    "...Hệ thống dân chủ của Mỹ căn bản là một hình thức độc quyền lưỡng đảng (duopoly)..."

    Không đúng. Trên phiếu bầu kỳ vừa rồi có cả 3 liên danh / ứng cử nữa. :
    - Gary Johnson, đảng Libertarian
    - Jill Stein, đảng Green
    - Evan McMullin, tranh cử độc lập (independent)

    Cho nên tổng cộng là 5 đảng để dân Mỹ chọn chứ không chỉ 2 đảng.