Tác dụng phụ hay tai họa tất yếu sinh ra từ cộng sản

  • Bởi Admin
    30/10/2016
    8 phản hồi

    Nguyễn Đình Cống

    …tác dụng phụ của CS là những thứ gì? Đó là những độc hại chứa đựng trong bản thể của nó. Một cách ngắn gọn và cụ thể, đó là những thứ tệ nạn, tai họa mọi mặt mà bạn thấy trong xã hội Việt Nam hiện nay do sự lãnh đạo và quản lý của ĐCS mang lại...?

    Trong bài “Đại bi kịch Việt nam” tôi có viết: “Công nhận rằng những tai họa do sự phá nát, sự hủy hoại này (truyền thống văn hóa, đạo đức, môi trường, đất nước, dân tộc) không phải là ý đồ tự giác của CS, họ không cố tình làm những việc đó, nhưng nó là kết quả tất yếu của đấu tranh giai cấp, của vô sản chuyên chính, của công hữu hóa tư liệu sản xuất, của nền độc tài Đảng trị. Những tai họa tất yếu này ban đầu những người CS chưa nhận thấy, đến khi nó bộc lộ rõ thì cố tinh bưng bít, che giấu, ngụy biện để đổ vấy cho các thế lực thù địch”. Bài này xin trình bày rõ hơn.

    Tác dụng phụ hoặc phản ứng phụ là thuật ngữ thường dùng trong y tế. Thí dụ thuốc chữa đau tim lại có tác dụng phụ làm hại dạ dày, thuốc chữa dạ dày làm hại gan, thuốc chữa gan làm hại thận v.v… Thế rồi một bệnh nhân, chữa được bệnh tim lại bị chết vì suy gan, suy thận. Mà chết vì dùng thuốc chứ ngay từ đầu gan và thận vẫn tốt. Tác dụng phụ của một loại thuốc nào đó là điều không mong muốn, không có trong mục đích của người nghiên cứu tìm ra công thức và người sản xuất thuốc, nhưng là kết quả tất yếu phải xảy ra, không tránh được khi dùng đúng công thức đó để bào chế. Muốn khắc phục tác dụng phụ thì bắt buộc phải thay đổi công thức. Trong xã hội tác dụng phụ xẩy ra khắp nơi và có khi cái phụ lại chuyển hóa thành chính vì nó tạo ra ảnh hưởng rất lớn, làm mất tác dụng của mục đích chính. Thí dụ thuốc Viagra và vụ Nước mắm có chứa chất asen.

    Thuốc Viagra được bào chế để chữa bệnh tim. Trong quá trình sử dụng các bệnh nhân phát hiện ra nó có tác dụng phụ làm cương cứng dương vật. Điều này người bào chế không hề biết trước. Thế là người ta chuyển sang dùng nó để chữa yếu sinh lý của nam giới mà phần lớn quên mất mục đích ban đầu là chữa bệnh tim. Vụ nước mắm nhiễm asen, mục đích chính của người tạo ra thông tin là để người dân bớt dùng nước mắm truyền thống và tăng việc dùng nước mắm công nghiệp. Nếu ý đồ này thành công thì có tác dụng phụ là làm sụp đổ một nền sản xuất nước mắm của dân tộc. May thay, nhờ Trời Đất, Tổ tiên phù hộ mà đã kịp thời thoát khỏi tai họa, lúc này lại phát sinh tác dụng phụ khác, quay lại với những kẻ chủ mưu.

    Sau khi tin nước mắm truyền thống nhiễm asen được tung ra, các cửa hàng nước mắm vội thu lại hàng triệu sản phẩm của Phú Quốc, Phan Thiết…, những kẻ chủ mưu vội vã ăn mừng, chúc tụng nhau vì thắng lớn. Không ngờ rồi “gậy ông đập lưng ông”. Sau khi âm mưu bị vạch trần, họ đang đứng trước nguy cơ phá sản hoàn toàn. Vì sao để xẩy ra như vậy? Đó là sự kết hợp chặt chẽ giữa ba tính chất: đểu, tham và ngu. Đã ngu rồi, tính đểu và tham làm ngu trầm trọng thêm. Nếu không quá ngu thì phải dự đoán được những phản ứng, những tác hại có thể xẩy ra. Cái lợi tưởng có thể đạt được đã làm tối trí, làm mờ mắt, làm thối nát lương tâm họ.

    Thông thường, khi người ta thấy được một mối lợi nào đó hay bị nó quyến rũ, không thấy hết những cái hại đi kèm theo, ẩn nấp đàng sau, sẵn sàng xông ra phát huy tai họa. Khổng Tử có lời khuyên: “Kiến lợi tư nghĩa” (khi thấy lợi phải nghĩ đến điều nghĩa), chứ không phải thấy lợi thì tập trung nghĩ về nó đến mụ mẫm, không thấy cái hại đi kèm. Ở Ba Tư cổ có châm ngôn nổi tiếng: “Khi định làm việc gì phải thấy cho hết những tác hại mà việc đó có thể mang lại”. Những tác hại ở đây chính là các tác dụng phụ, các phản ứng không mong muốn kèm theo.

    Quay về với chủ thuyết cộng sản. Trong bài “Một số nhầm lẫn của Mác” tôi đã nhận xét Mác là một con người có lòng tốt đối với giai cấp vô sản, là người có một trình độ thông minh nhưng bị hạn chế nên trong khi cố làm những điều tốt đẹp đã phạm một số nhầm lẫn. Lúc còn trẻ Mác vạch ra con đường đấu tranh giai cấp, làm CM với mục đích chống bóc lột, chống áp bức, mang lại sự công bằng xã hội, hạnh phúc cho giai cấp vô sản và hăng hái cổ vũ, đấu tranh cho nó. Đến cuối đời, Mác có nhận ra một số tác dụng phụ nguy hiểm khi CM vô sản đã thành công. Đó là sự lạm dụng quyền lực để rồi tái thiết lập một hình thái áp bức mới. Nhưng đã quá muộn. Người ta vội vàng theo lý thuyết đấu tranh mà coi nhẹ hoặc quên mất tác dụng phụ mà Mác đã chỉ ra. Tuy vậy những tác dụng phụ đó là do Mác suy luận chứ chưa có thực tiễn chứng minh. Sau này khi các đảng cộng sản nắm được chính quyền thì nhiều tác dụng phụ nguy hại mới phát sinh, phát triển một cách mạnh mẽ, không sao ngăn ngừa và khắc phục được, vì nó là kết quả tất yếu, mặc dù không hề mong muốn, không có chủ ý.

    Thế tác dụng phụ của CS là những thứ gì? Đó là những độc hại chứa đựng trong bản thể của nó. Một cách ngắn gọn và cụ thể, đó là những thứ tệ nạn, tai họa mọi mặt mà bạn thấy trong xã hội Việt Nam hiện nay do sự lãnh đạo và quản lý của ĐCS mang lại.

    Những người cộng sản đầu tiên của Việt Nam với lòng yêu nước nồng nàn, chỉ thấy mặt tích cực của chủ thuyết CS là theo nó có thể giải phóng được dân tộc khỏi ách thuộc địa và xây dựng một tương lai tươi sáng mà chưa thấy được các tác dụng phụ nên hăng hái, vội vàng du nhập và phát triển. Tác dụng phụ là sự độc tài toàn trị sẽ dẫn dân tộc vào con đường lụn bại. Trong bài “Đuổi hổ cửa trước, rước sói cửa sau” tôi đã phân tích một vài ý như vậy. Khi những tác dụng phụ đã phát tác, một số người cộng sản VN, quá ngây thơ vì giáo điều, chỉ biết tin vào sự tốt đẹp của mục đích hoang tưởng mà không thấy rõ các tác dụng đó là kết quả tất yếu của chủ thuyết nên đã tìm cách quy kết nguyên nhân cho sự phá hoại của các thế lực thù địch, cho bọn phản động hoặc cho một số người không giữ được phẩm chất cần thiết. Họ không biết rằng những con người đó, những hành động đó là sản phẩm tất yếu của chế độ. Trừ một số bọn cơ hội, biết rõ tác hại của CS nhưng vẫn cố duy trì vì lợi ích cá nhân, vẫn còn một số ít người chân thật tin vào mục tiêu tốt đẹp của CS, vẫn muốn kiên trì chế độ chỉ là vì chưa hiểu được bản chất tất yếu của các tác dụng phụ, họ chỉ thấy và bị mờ mắt vì những mục đích tốt đẹp của chế độ CS, mặc dù chỉ là tốt đẹp hoang tưởng. Mà tai ác thay, nguy hiểm thay các tác dụng phụ khi phát triển mạnh lên nó lấn át tác dụng chính, chuyển hóa phụ thành chính, làm thất bại mục đích chính. Vì vậy, bây giờ nhìn vào ĐCS VN người ta thấy tiêu cực là chủ yếu.

    Tác dụng phụ của CS chính là những độc hại của Chủ nghĩa Mác Lênin (CNML) do thực hiện đấu tranh giai cấp, vô sản chuyên chính, công hữu tư liệu sản xuất (đặc biệt là đất đai), do sự toàn trị của Đảng. Khi ĐCS còn trong thời kỳ vận động làm cách mạng thì những độc hại này tồn tại tiềm ẩn dưới dạng các hạt giống, chưa có điều kiện bộc lộ, rất ít người thấy được. Vì vậy CS mới lôi kéo, thu hút được khá đông quần chúng đi theo, đăc biệt là quần chúng nghèo khổ bị áp bức và những người yêu nước. Chỉ đến khi ĐCS có quyền lực các hạt giống đó mới nẩy mầm và phát triển lớn mạnh, thể hiện ra dưới trăm hình, ngàn vẻ. Nếu nhân dân VN vào những năm 1945- 1975 mà biết được những tác dụng phụ do ĐCS sẽ mang đến như bây giờ thì số người theo Đảng làm CM chắc sẽ giảm đi nhiều và lịch sử có thể đã rẽ theo hướng khác.

    Hồ Chí Minh cũng phần nào thấy được một phần những độc hại này, đã viết “Sửa đổi lề lối làm việc” để cảnh tỉnh đảng viên và cán bộ về những tác dụng phụ của CS khi Đảng đã nắm trọn quyền lực. Rồi Đảng tổ chức học tập đạo đức của ông, ra hết nghị quyết này đến nghị quyết khác, lập hết ban này ban nọ để phòng chống tiêu cực, họp hành, kiểm điểm, phê bình, đấu tranh, kỷ luật, xét xử, đả hổ diệt ruồi v.v…, mong rằng ngăn ngừa được, chống lại được những tác dụng phụ của chế độ. Nhưng những biện pháp đó chỉ như xoa chút dầu cao ở ngoài da để trị bệnh trong tim, trong gan ruột.

    Trong quá trình đấu tranh cho dân chủ, một số người phản biện, bất đồng chính kiến, vì lòng yêu nước thương dân nồng nàn mà hơi vội vàng quy cho CS những tội nặng mà những đảng viên có lòng yêu nước chân chính khó chấp nhận. Thí dụ trong một bài viết gần đây (Bảo tồn văn hóa Việt trước sự xâm lăng của phương Bắc – Đào Đức Thông), tác giả cho rằng: “Hậu quả của đất nước Việt Nam ngày hôm nay là do sự đểu cáng, dối trá, tàn ác mang danh XHCN nắm quyền”. Rồi tác giả đặt ra các câu hỏi: Ai đã làm việc xấu xa này, ai đã gây ra tệ nạn kia, ai đã chủ mưu tai họa nọ v.v…, và ám chỉ đó là ĐCS. Quy tội cho ĐCS là không sai. Tuy vậy vẫn chưa hoàn toàn đúng vì hai nhẽ: 1- Đó không phải là chủ tâm, là mục đích chính của ĐCS mà chỉ là tác dụng phụ tất yếu kèm theo (nhưng khổ thay cái phụ đang chuyển hóa thành chính). 2- Một mình ĐCS không thể tạo nên mọi tai họa mà còn là do kết hợp với những thói hư tật xấu trong nền văn hóa, trong truyền thống dân tộc.

    Từ khi thành lập, ĐCS VN là một tổ chức tuyệt vời, nhưng tiếc thay đã ẩn giẩu trong nó những mầm mống độc hại của tác dụng phụ mà rất ít người biết. Những thế hệ đảng viên đầu tiên phần lớn là những chiến sĩ tuyệt vời. Nhưng rồi tác dụng phụ dần dần phát sinh. Trước hết là vinh dự và quyền lợi của đảng viên. Tác dụng này hấp dẫn, lôi kéo một số bọn cơ hội tìm cách vào Đảng để có quyền, có lợi. Hơn nữa trong thời gian dài sự tuyên truyền và việc kết nạp đảng viên phạm phải nhiều sai lầm từ trung ương đến các chi bộ, trong đó có những sai lầm nghiêm trọng,(*) nên đã kết nạp khá nhiều bọn cơ hội. Thế rồi bọn chúng chui sâu, leo cao. Bọn này mua chuộc, liên kết với những đảng viên, được tiếng là trung kiên nhưng kém trình độ để tìm mọi cách loại bỏ tiến đến hủy hoại thành phần tinh hoa của dân tộc (vì thành phần này là kẻ thù của bọn chúng). Kết quả là trong Đảng, trong Chính quyền và Quốc hội còn lại phần lớn là những người vừa tham lam, thích quyền lực mà kém trí tuệ, lại bị một bọn đểu trong nước và nước ngoài lừa gạt.

    Những người như vậy mà lãnh đạo, mà đề ra đường lối chính sách, mà soạn thảo và thông qua luật pháp thì làm sao mà không phạm sai lầm. Những người như thế làm sao phát hiện và tránh được âm mưu thâm độc của bọn Đại Hán bành trướng để dâng đất, dâng biển cho nó, để cho nó thao túng chính trị, kinh tế, văn hóa. Nhiều người cho rằng mọi sự bất cập là từ thể chế, việc quan trọng trước hết là thay đổi thế chế, điều đó là đúng, tuy vậy nghĩ cho kỹ thì thấy cũng là do trình độ con người. Thực ra trong Đảng, Chính quyền, cơ quan dân cử các cấp cũng còn có một số người tử tế, có trình độ và đạo đức, nhưng tiếc thay số này quá ít nên khó phát huy tác dụng.

    Tác dụng phụ của CS cũng gần gần giống vụ Formosa. Khi Formosa xả thải ra biển thì mục tiêu chính có lẽ chỉ là gian lận, trốn tránh các chi phí xử lý cần thiết khoảng vài chục triệu đô la. Nghĩ rằng rồi biển rộng mênh mông sẽ hòa tan chất thải và che giấu được sự gian dối, không ngờ đâu lại gây ra thảm cảnh như vậy. Kết quả biển nhiểm độc, thủy sản chết hết, hàng triệu người lâm vào tình cảnh phá sản. Thật ra đó là tác dụng phụ. Nhưng tác dụng phụ gây ra tai họa vô cùng to lớn, hủy diệt luôn mọi lời tuyên truyền tốt đẹp về mục đích chính là phát triển kinh tế.

    Cũng cần phân biệt Đảng và đảng viên. Những tác dụng đối với Đảng là phụ, nhưng lại là mục đích chính của bọn đảng viên cơ hội, đã chui sâu và leo cao trong Đảng.

    Xin hỏi các vị từ Tổng Bí thư, UV BCT, cán bộ Đảng các cấp cho đến đảng viên các loại, các vị có thấy rằng những tệ nạn như tha hóa quyền lực, tham nhũng, mua quan bán tước, suy thoái đạo đức v.v… đều là tác dụng phụ của sự độc quyền toàn trị của ĐCS hay không, và nó trở thành mục đích chính của số đông các đảng viên có quyền lực hay không? Các tác dụng ấy, các mục đích ấy là kết quả tất yếu, không tránh khỏi, không thể ngăn ngừa hoặc loại bỏ bằng các biện pháp thông thường. Mà nguy hại thay các tác dụng đó đang hủy diệt mọi lời tuyên truyền tốt đẹp về mục đích của các vị là xây dựng xã hội thế này thế kia. Muốn loại bỏ tai họa phải triệt hạ từ gốc rễ, nghĩa là phải từ bỏ sự độc quyền toàn trị, mở rộng dân chủ để tìm người thực sự có tài kinh bang tế thế lên lãnh đạo đất nước. Mấu chốt là cải cách đảng cách mạng thành một đảng chính trị. Thế mới trước thì cứu được dân tộc, sau cứu được Đảng.

    Nếu các vị quả thật chưa thấy rõ những điều trên, nhưng còn tử tế, còn muốn tìm kiếm chân lý thì xin mở các cuộc trao đổi, đối thoại. Không cần công khai cũng được, nhưng phải thành tâm. Tôi sẵn sàng đến trao đổi thẳng thắn với quý vị.

    Nếu các vị cứ khăng khăng tự cho mình là đúng mà không chịu tìm hiểu, không chịu đối thoại, vẫn quyết giữ bằng được sự toàn trị thì rồi dân tộc này sẽ phải kéo dài bất hạnh thêm một thời gian nữa, nhưng cuối cùng, không sớm thì muộn cũng sẽ tìm cách thoát được sự độc tài toàn trị và các vị sẽ được đánh giá lại trong lịch sử bằng những lời lên án và sỉ nhục.(**)

    __________

    (*) Đoán rằng cho đến nay nhiều tổ chức và cán bộ của Đảng, kể cả Tổng BT và Trưởng ban tổ chức vẫn chưa nhận ra việc kết nạp đảng viên phạm nhiều sai lầm ở những chỗ nào, nếu được hỏi tôi sẽ trình bày.

    (**) Bài này đã được gửi đến địa chỉ: [email protected] để nhờ chuyển đến BCT và các cơ quan của Đảng.

    Tác giả gửi BVN.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Có cái còm về bài này như sau: "triết học Mác (hay chủ nghiã CS) có điều gì đặc biệt khác các dòng triết học khác không?" Đó là điều mà người viết còm đặt ra câu hỏi với bác Phong Uyên vì thấy bác là trí thức hiểu nhiều biết rộng, cũng đồng thời là câu hỏi có nhiều người quan tâm.
    Tưởng rẳng bác PU có còm tiếp theo giải đáp câu hỏi này, nào ngờ bác PU lại lái sang chuyện cụ Cống dùng sai thuật ngữ của ngành dược và phân tích một số điều của chủ nghiã Mác mà nhiều bài khác đã nêu ra rồi. Bài bàn về triết học thì chủ yếu phải bàn về triết học, chứ sao lại cố tình đánh lạc hướng là nói về thuật ngữ chuyên ngành?
    Cái thời bao cấp về kinh tế của CS đã qua, nhưng thói quen bao cấp về tư tưởng của CS thì lại có chiều hướng bóp chặt hơn, làm người ta chỉ biết thụ động nghe, hiểu nay không hiểu cũng bỏ qua nên không biết đặt ra câu hỏi. Người dạy có trách nhiệm giải đáp câu hỏi thì không có trình độ trả lời nên không muốn trả lời. Người học thì chẳng suy nghĩ để đặt ra câu hỏi. Cái kiểu học hành thế này đã trở thành thói quen dướí chế độ CS. Quan chức của ta thì đã được thừa hưởng cái chế độ ưu việt của CNXH mang lại, đó là "làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu" nên cũng chẳng cần thiết phải toàn tâm toàn ý nghĩ và làm, thế là cứ nói loạn xạ cả lên
    Không hỏi được người trong nước thì đưa lên mạng hỏi người ở hải ngoại, tưởng rằng người ở hải ngoại được tự do ngôn luận và có nhiều điều kiện tra cứu tìm tòi mọi vấn đề, sẽ có thể giải đáp được nhiều ván đề. Vậy mà nhiều bác ở hải ngoại cũng lại không biết một điều tưởng như quá đơn giản "triết học Mác có điều gì khác các dòng triết học khác?" Trong khi nhiều người chỉ học cấp 3 (hết cấp 3 thì thi lấy bằng tú tài) cũng đã được học triết học Mác. Chẳng biết tình hình dạy môn triết học Mác ở nước ngoài như nào hay người mình học như thế nào?
    Còn cụ Cống lên tiếng thách đố người khác tranh luận với mình, khi có người chấp nhận thách đố thì chắc là trời rét quá nên cụ chui vào chăn rồi?

    Tôi thấy ông Nguyễn Đình Cống không hiểu gì về dược học khi so sánh tác dụng phụ của thuốc (effets secondaires d'un médicament) với "tác dụng phụ" của chủ nghĩa Cộng sản :
    Bất cứ thứ thuốc nào, kể cả những thuốc thông thường nhất như Aspirin cũng có những phản ứng phụ được biết từ khi thuốc được đưa ra bán và được chua rõ trong bản chỉ dẫn cách dùng thuốc. Lấy một thí dụ: bác sĩ ghi một thứ thuốc trị viêm phế quản. thứ thuốc đó có thể gây tác dụng phụ là làm buồn ngủ. Đa số những phản ứng phụ không gây nguy hiểm và chỉ hãn hữu xẩy ra.
    Trái với phản ứng phụ, một thứ thuốc có thể gây tác dụng độc hại (effet toxique). Đa số những thứ thuốc này đã bị loại trừ ngay từ trong thời gian thử nghiệm (trung bình thời gian thử nghiệm là từ 10 đến 15 năm). Có những thứ thuốc, chỉ sau một thời gian sử dụng mới biết tính cách độc hại của nó và sẽ bị rút khỏi thị trường như những thứ thuốc có thể gây ung thư hay tạo ra quái thai (Thalidomide). cho là CN Mác-Lê là một thứ thuốc độc hại đi, thì thời gian "sử dụng" nó cũng quá lâu dài, hơn 70 năm, đem theo biết bao đau thương tang tóc !
    Khi ông NĐC viết " tác dụng phụ (của chủ nghĩa CS) là sự độc tài toàn trị sẽ dẫn dân tộc vào con đường lụn bại ", thì không thể coi tai họa này là tác dụng phụ được, mà phải coi CNCS là độc hại và phải loại trừ nó ngay cùng thời với nước đã phát sinh ra nó chứ không phải tới bây giờ vẫn tiếp tục đề cao nó.
    Nếu thật có ý muốn so sánh, thì ông NĐC phải so sánh :
    1) Công thức "thuốc" của Marx nhằm mục đích tạo cân bằng trong xã hội khi Marx cho là trong xã hội chỉ có 2 loại người: loại 'Tư bản" nắm phương tiện xản xuất mua sức lao động và loại "Vô sản" bán sức lao động và cho là Tư bản bóc lột Vô sản khi mua rẻ sức lao động với mục đích duy nhất là thâu được nhiều lợi nhuận. 'Thuốc" được Marx sáng chế là Giai cấp đấu tranh, giai cấp Vô sản phải diệt trừ giai cấp tư bản để nắm toàn quyền kinh tế và chính trị. Công thức này đã được thể hiện khi Marx thành lập Đệ Nhất Quốc tế thợ thuyền năm 1864 ở London và đã bị phá sản năm 1876 khi Marx còn sinh tiền.
    2) Engel tiếp tục sự nghiệp của Marx khi thành lập Đệ Nhị Quốc tế Thợ thuyền ở Paris năm 1889. Công thức Dân chủ Xã hội này vẫn tiếp tục phát triển dưới mọi hình thức Dân chủ xã hội ở gần như mọi nước dân chủ trên thế giới, kể cả Nhật Bản và Úc. Theo công thức này, muốn đấu tranh có kiến hiệu, hai loại người trong xã hội, loại nắm phương tiện sản xuất và loại người làm công phải có lực lượng cân bằng nhau qua sự thành lập các nghiệp đoàn đại diện cho mỗi bên để đàm phán, mặc cả nhau về tiền lương và sự đóng góp về An sinh xã hội. chứ không phải để đấu tranh một còn một mất. Nhà nước chỉ đóng vai trò trọng tài và phân phối tiền thâu được từ thuế má. Các nước dân chủ xã hội chỉ khác nhau về phần tiền dành cho trợ cấp xã hội đối với Tổng sản lượng quốc gia. Nếu chỉ căn cứ vào phần dành cho trợ cấp xã hội (lên tới 31% TSL quốc gia), thì nước Pháp là nước quán quân về DCXH, sau đó mới là Phần Lan. Bởi vậy Gót Ba Chốp mới nói là Pháp là "nước cộng sản" đã thành công.
    3) Không thể coi cái gọi là "Chủ nghĩa Mác-Lênin" là "tác dụng phụ của chủ nghĩa Marx được, vì chính Marx đã nói "tôi không phải là người Marxist". Cái danh từ "chủ nghĩa" là do Tàu đặt ra, không có trong bất cứ tiếng Tây phưong nào và chỉ là những giáo điều được Lênin, Stalin, Mao... bịa ra rà áp đặt, bắt mọi người phải theo. Trong 4 nước gọi là cộng sản còn lại : Hai nước Cuba và Bắc Hàn chỉ là những nước độc tài gia đình trị . Tàu chỉ là nước Trung ương tập quyền từ đời Tần Thủy hoàng. Việt Nam chỉ là nước Một vua (Đảng) Hai chúa (2 phái trong Đảng) đã có từ mấy trăm năm nay, từ thời vua Lê chúa Trịnh, cộng thêm với cái độc hại của chủ nghĩa Mác-Lênin.
    Bởi vậy ông Nguyễn Đình Cống, nếu còn chút công tâm với đất nước, thì phải cổ võ những bè phái trong Đảng, đáng lẽ đấu đá nhau trong bóng tối, thì nên tự tách ra làm 2 đảng, đấu đá nhau một cách công khai để mở đường đi đến một chế độ dân chủ xã hội.

    Tên tác giả viết:
    2- Một mình ĐCS không thể tạo nên mọi tai họa mà còn là do kết hợp với những thói hư tật xấu trong nền văn hóa, trong truyền thống dân tộc.
    TPP đề nghị: "Cụ Cống mần ơn dẫn chứng những thói hư tật xấu trong nền văn hóa, trong truyền thống dân tộc dùm cái đi."
    Nói đến những đức tính tốt của người Việt (dưới thời CS) thì hơi bị hiếm, đến cựu thủ tướng Ba Dê cũng còn kêu gọi người ta khi về hưu thì hãy sống tử tế. Còn nói đến những thói hư tật xấu của người Việt thì chỉ sợ không đủ giấy mực để viết thôi. Ngày nào đài truyền hình và nhiều tờ báo viết chẳng đưa những tin người người xấu việc xấu, ở đâu cũng có, quan cũng có mà dân cũng nhiều. .
    Ngay xem bài viết và những còm trên Dân luận cũng thấy khối thói hư tật xấu của ngườì mình, chỉ sợ kể ra thì khối người lên đồng và ném đá tập thể thôi.
    Một trong những cái xấu là người Việt không tự giác nhận ra những thói hư tật xấu của chính mình, rồi "thử thi kêu, đốt thì xịt", giấu dốt, làm thì láo báo cáo thì hay, ai cũng tưởng mình giỏi nhất, lại không có đầu óc thực tiễn, hay viển vông, tự dối mình và lừa người, điều này thì dễ thấy nhất ở các đồng chí đảng viên kể từ thấp lên cao đến trung ương. Điển hình lại chính là đồng chí TBT Nguyễn Phú Trọng.
    Một trong những nét nổi của người Việt là thiếu ý thức chính trị mà hay quan tâm đến những cái vặt vãnh. Có câu hỏi: "Trên đời này có hàng trăm thứ chủ nghĩa, cũng như có hàng trăm thứ triết học. Vậy tác giả có thấy triết học Mác có điều gì đặc biệt khác các dòng triết học khác không?"
    Câu hỏi này không chì dành riêng cho cụ Cống, ai biết thì mạnh dạn trả lời, nếu không ai biết thì chuyển đến Hội đồng LLTW xem anh Huynh, anh Trọng có trả lời được không?
    Nước ta là nước theo chủ nghĩa Mác mà có câu hỏi quá đơn giản về chủ nghĩa Mác mà không ai trả lời được. Thật là TÀI, TÁI ĐẾN THẾ LÀ CÙNG. Bác Phong Uyên đâu? Còn nhiều bác nữa cũng uyên thâm, học rộng biết nhiều mà lại không biết gì về chủ nghiã Mác hay sao?
    Tôi muốn đề xuất một ý kiến này, chẳng biết các vị nghĩ sao? Đó là hiện nay các quan chức nhà ta đưa ra quá nhiều khái niệm và ý tưởng, thế nhưng người dân lại chẳng biết những ý tưởng đó là gì? Hổi thì lại sợ bị trù úm. Vậy thì Dân luận lập hẳn ra một mục chuyên môn đưa những thắc mắc của người dân lên, ai biết thi trả lời, không ai biết thì đề nghị ngay các quan chức đưa những ý kiến đó trả lời. Có lẽ việc làm cụ thể như thế dễ khai dân trí hơn những bài lý thuyết tràng giang đại hải nói về khai dân trí.
    Tôi xin đi đầu trong việc đưa ra những câu hỏi chưa có lời giải đáp:
    1- Các cụ cứ nói học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh, thế nhưng chưa thấy có bài báo nào tường thuật những buổi các cụ học tập tư tưởng đạo đức HCM. Sao thế? Các cụ học thì ai dạy? Dạy những gì cụ thể?
    Cụ Trong thử cho biết cụ đã học được gì ở cụ Hồ của cụ?
    2 - Các cụ hô hào ta xây dựng CNXH, vậy cho biết cái mô hình CNXH ta xây dựng nó như thế nào?
    3- Ta xây dựng CNXH bằng cách nào?
    4- Tại sao càng ngày Đảng càng suy thoái về tư tưởng chính trị, phẩm chất, đạo đức, lối sống và tự diễn biến, tự chuyển hoá?

    Cụ Nguyễn Đình Cống lên tiếng thách đố trao đổi tranh luận, tôi chấp nhận và lên tiếng, đưa ra điều kiện. Thế nhưng đã qua hơn 15 giờ rồi mà không thấy cụ Cống trả lời. Có lẽ cụ Cống cũng giống những người CS, nghĩa là cụ đòi hỏi, họ không đáp ứng được thì họ im lặng, tôi hỏi cụ Cống, cụ không trả lời được thì cụ cũng im lặng giống hệt (hay là) người CS. Tôi biết rằng 100% cụ Cống không trả lời được câu hỏi có tính chất mấu chốt của Đảng CS do K.Mác đề ra. Cụ không hiểu mấu chốt của vấn đề nên có thể gọi là cụ nói bừa, hay nói liều. Như thế là cụ mất uy tín giống như những người CS đấy.
    Nếu cụ lên tiếng thì tôi sẽ nêu ra những sai lầm nghiêm trọng của cụ khi cụ cho những cái thuộc bản chất và dẫn đến những cái khác là do quy luật thành phản ứng phụ.
    Thời đại bùng nổ thông tin cả thế giới người ta đã tổng kết nhân loại bị 3 cái tai họa lớn, đó là chủ nghĩa phát xít, chủ nghĩa CS và bọn Hồi giáo cực đoan, Vậy mà cụ Cống còn viết: "Từ khi thành lập, ĐCS VN là một tổ chức tuyệt vời, nhưng tiếc thay đã ẩn giẩu trong nó những mầm mống độc hại của tác dụng phụ mà rất ít người biết."
    Hình như cụ Cống còn chưa đọc tuyên ngôn cụ Đảng CS từ năm 1948 thì phải? Cụ cũng không đọc những gì Mác đã tuyên bố từ cỏ chính chủ nghĩa của mình đề ra khi còn trẻ. Mác còn cho ra đời những lý thuyết về CHXH dân chủ giống như một số nước Bắc Âu đang thực hiện, gọi là CNXH dân chủ, không thừa nhận đấu tranh giai cấp.
    Xét hoàn cảnh xã hội của ta hồi đầu thế kỷ trước thì thấy lúc đầu các đảng phái thành lập ít nhiều đều có tính chất tiến bộ, nghĩa là đòi độc lập cho dân tộc. Thế nhưng càng ngày các Đảng càng thoái hóa biến chất, lại có hiện tượng lưu manh hóa, có đảng biến thành tổ chức mafia . Đây là tình trạng chung, kể cả Đảng CS do Hồ Chí Minh lập ra cũng vậy. Cụ Cống hãy nhớ lại khẩu hiểu "trí phú địa hào đào tận gốc trốc tận rễ" của những người CS rồi hãy viết đâu là phản ứng chính, đâu là phản ứng phụ. Cụ cũng cần nhớ là "quyền lực tuyệt đối ắt dẫn đến tha hóa tuyệt đối", đây là quy luật chứ không phải phản ứng phụ.
    Những tai họạ vật chất và tinh thần do Đảng CS mang lại cho dân ta chính là do cái quy luật, (hay cương lĩnh) của chính cái Đảng CS này. Không phải là phản ứng phụ đâu cụ ạ. Cái gốc của nó là do chế độ công hữu hóa tư liệu sản xuất. Cả bài viết của cụ chỉ có một câu có giá trị, đó là "Tác dụng phụ 2- Một mình ĐCS không thể tạo nên mọi tai họa mà còn là do kết hợp với những thói hư tật xấu trong nền văn hóa, trong truyền thống dân tộc."
    Điều này thì quá đúng, người CS Việt Nam cũng chính là người Việt Nam mình. Rất tiếc là cụ không kể ra hàng trăm hàng nghìn thói hư tật xấu của người mình, có lẽ cụ quen lối suy nghĩ đại khái chung chung của những người CS. Cái thói hư tật xấu của người mình chính lại là do trình độ dân trí quá thấp, lười suy nghĩ, có những cái sờ sờ trước mắt mà nhìn thì không thấy (vì không biết suy nghĩ) mà phải để người ta nói cho thì mới biết. Đầu óc không chịu suy nghĩ thì mắt nhìn sẽ không thấy.
    Ngày trước ngườì Pháp đã đưa ra nhận xét" Người Trung Haa thì ăn cắp, người Nhật bản thì giết người, người Việt Nam thì cả hai". Cụ Cống chắc không theo dõi tình hình người Việt ta nổi tiếng ăn cắp vặt khắp năm châu hay sao? Nay thì lũ quan CS phát huy tính ăn cắp thành hiện tượng ăn cắp có nghệ thuật và có khoa học, được đổi cách gọi là THAM NHŨNG.
    Tính sáng tạo của người mình so với các nước không khối Asean thì kém đấy, không sáng tạo hại hay bảo thủ. Tôi muốn nhắc lại ý này: giá như Dân luận tổ chức cuộc thi chuyên viết về đề tài thói hư tật xấu của người mình thì tốt quá.
    Tôi thấy tán thành với ý kiến của một ông tướng người Trung quốc khi ông nhận xét: dân tộc nào cũng có cái xấu, cũng có cái tốt, thế nhưng nước nào không theo CNCS thì cái tốt phát triển, còn cái xấu bị hạn chế. Còn những nước theo CNCS thì cái xấu ngày càng phình ra, cái tốt thì lại mất dần đi. Tên ông tướng này là Lưu Á châu, hiện còn sống. Tôi cũng mong như thế.
    Có điều là cụ Cống tuổi cao viết nhiều thì có bài hay, có bài đở cũng là điều bình thường thôi, không nặng nề lắm đâu. Cụ viết bài này chưa hay, bị nhiều người không thích thì cụ viết bài khác hay hơn để đền cho đọc giả vẫn quý trọng cụ.

    Nền tảng của cộng sản có hai phần:

    * Chủ thuyết: nếu theo chính thống của Mác có thể xem là nhằm mục đích tốt nhưng sinh ra phản ứng phụ. Nhưng khi được Lê, Mao biến cải thì điều này không đúng, nghĩa là mục đích cũng không tốt (tai hoạ)

    * Hiện thực: những phương cách như đấu tố trong cải cách ruộng đất hoàn toàn gây tai hoạ, không những là tất yếu mà đó là mưu đồ có ý thức của những người đề ra và thi hành.

    Xin tác giả cho ý kiến gì về lời nhận xét trên.

    2-

    Tên tác giả viết:
    2- Một mình ĐCS không thể tạo nên mọi tai họa mà còn là do kết hợp với những thói hư tật xấu trong nền văn hóa, trong truyền thống dân tộc.

    .

    Cụ Cống mần ơn dẫn chứng những thói hư tật xấu trong nền văn hóa, trong truyền thống dân tộc dùm cái đi.

    Tên tác giả viết:
    Cũng cần phân biệt Đảng và đảng viên. Những tác dụng đối với Đảng là phụ, nhưng lại là mục đích chính của bọn đảng viên cơ hội, đã chui sâu và leo cao trong Đảng.

    Thía nầu nà đảng, thía nầu nà đảng viên? Được kết nạp dô đảng cộng nà một quá trình phấn đấu không ngừng nghỉ. Phải học tập, thi hành tất tần tật, đêk có mà dám phản biện, lạng quạng là các đồng rận sẽ cho đi mò tôm. Cụ Cống là đảng viên đảng cộng, cụ biết rõ điều nì hơn ai hết. Rứa thì phân biệt dzư thía nầu, hử?
    Những chiện đã , đang, sẽ xẩy ra ở xứ lừa đêk là phản ứng phụ, mờ là tai họa tất yếu bị sinh ra từ cái lí thuyết ác ôn mí chuyên chính, đấu tranh giai cấp.. Chuyên chính, đấu tranh giai cấp mà không toàn trị thì mần siu... bao lợi quyền ắt qua tay mình...được??

    Tên tác giả viết:
    Mấu chốt là cải cách đảng cách mạng thành một đảng chính trị.Thế mới trước thì cứu được dân tộc, sau cứu được Đảng.

    Ủa, thía thì theo cụ Cống, đảng cộng sản xứ Việt đêk là đảng chính trị?? Rứa đảng cộng xứ Việt nà đảng rì?? Đảng cướp, đảng Mafia?
    Mà cụ Cống này, đảng nà cái đêk gì mà giữa câu (cụ) phải viết hoa chữ đảng, còn chữ Dân Tộc thì viết thường hử?
    Hic, muốn cứu được Dân Tộc thì phải dẹp mịa nó cái đảng cộng đi!

    Tên tác giả viết:
    Nếu các vị cứ khăng khăng tự cho mình là đúng mà không chịu tìm hiểu, không chịu đối thoại, vẫn quyết giữ bằng được sự toàn trị thì rồi dân tộc này sẽ phải kéo dài bất hạnh thêm một thời gian nữa, nhưng cuối cùng, không sớm thì muộn cũng sẽ tìm cách thoát được sự độc tài toàn trị và các vị sẽ được đánh giá lại trong lịch sử bằng những lời lên án và sỉ nhục

    Lạy Chúa! Lịch sử đã, đang đánh giá tất cả các đảng cộng, đêk là sẽ, nhá.
    Đông Âu í, thần dân mấy xứ nì đã đánh giá đảng cộng xứ chúng, đánh giá xong, dẹp mịa nó luôn từ nẳm.
    Thần dân xứ lừa đã, đang lên án, sỉ nhục (toàn bộ) đảng "ta", bỏn đêk có đợi đến tương lai, khi hết cộng, sẽ (được phép) lên án, sỉ nhục.

    Cụ Cống đang nằm mơ cứu đảng của cụ.... rùi bị ma nhập nên phán nhiều câu rất chi nà tẩu hoả. hic hic. Tớ đêk mún "vạch lá tìm sâu" nữa, mệt bỏ bu.
    Cụ Cống .... ơi nà cụ Cống.....hic hic...

    Tác giả viết: "Nếu các vị quả thật chưa thấy rõ những điều trên, nhưng còn tử tế, còn muốn tìm kiếm chân lý thì xin mở các cuộc trao đổi, đối thoại. Không cần công khai cũng được, nhưng phải thành tâm. Tôi sẵn sàng đến trao đổi thẳng thắn với quý vị."
    Tôi thấy bài này có nhiều vấn đề cần trao đổi. Chẳng hiểu có phải tác giả đã một thời gian dài sống trong hàng ngũ của Đảng CS nên tác giả đẫ có những nhận xét chịu ảnh hưởng của Đảng CS hay không? Nếu tác giả viết hoàn toàn theo sự tư duy của mình thì xin hỏi: Trên đời này có hàng trăm thứ chủ nghĩa, cũng như có hàng trăm thứ triết học. Vậy tác giả có thấy triết học Mác có điều gì đặc biệt khác các dòng triết học khác không? Đây là mấu chốt của vấn đề. Nếu tác giả trả lời được thì tranh luận mới có kết quả. Nếu tác giả không trả lời được thì tranh luận bằng không. Dĩ nhiên không ai có tư tưởng ăn thua trong tranh luận một vấn đề chẳng mang lại lợi ích gì cho bản thân.

    Đảng Quái Thú và Mẹ Việt Nam

    Con quái vật nhe hàm răng liềm búa
    Thè lưỡi dài mủi dải Mác Lê nin
    Sủa gâu gâu tơ tưởng Hồ chó Min
    Cả thế giới loài người đều ghê tởm

    Người dân tôi từ lâu rồi phát lợm
    Biết làm sao khi đã lỡ trao thân
    Trót ngu ngơ tin tưởng lão dâm thần
    Dâng hiến tuổi thanh xuân và sự sống

    Giữa mùa thu tang thương đầy biến động
    Lão rước về một chủ nghĩa vong nô
    Tròng họa tai lên khắp cả cơ đồ
    Dựng liềm búa trên bàn thờ tổ quốc

    Dân Việt Nam trong cơn say ngầy ngật
    Bởi bùa ma ngải quỉ Mác Lê nin
    Đã vong thân quên cả bản thân mình
    Vung liềm búa chém loạn cuồng đất nước

    Ngày hôm nay một quê nhà tan nát
    Cả ba miền hằn vết chém tang thương
    Mẹ Việt Nam hấp hối liệt trên giường
    Không thang thuốc giữa ngục tù độc đảng

    Mẹ rên siết trong gông cùm Cộng sản
    Mẹ tơi bời trong móng vuốt sài lang
    Lũ cháu con chẳng một chút chạnh lòng
    Mãi vô cảm cầu an và hưởng thụ

    Ác đảng kia đã biến hình quái thú
    Chờ ăn tươi nuốt sống Mẹ yêu thương
    Và hiến dâng cho Tàu chệt Bắc phương
    Linh hồn mẹ cùng non sông Hồng Lạc.

    https://fdfvn.wordpress.com

    "cộng sản không thể sửa đổi,phải tiêu diệt nó"_Boris Yelsin,cố tổng thống Nga
    "cả đời tôi cống hiến cho cộng sản,giờ đây tôi xin nói rằng:cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá"-Gorbatchov,cựu tổng bí thư đãng cong san Liên Xô
    "ai tin theo cộng sản là không có não,ai làm theo cộng sản là không có trái tim"-V.Putin,thủ tướng Nga