Nhận diện nguy cơ 'tự diễn biến', 'tự chuyển hóa' trong lĩnh vực báo chí và một số giải pháp khắc phục (Kỳ 2)

  • Bởi Admin
    29/10/2016
    4 phản hồi

    Trương Minh Tuấn

    Dân Luận: Ông Trương Minh Tuấn một mặt khẳng định phải tuân thủ nguyên tắc "tự do ngôn luận", nhưng mặt khác răn đe "kiên quyết loại bỏ những phần tử có biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” ra khỏi chức vụ lãnh đạo các cơ quan báo chí", vậy vẫn trơ trẽn nói hai cái này không có mâu thuẫn??? Và đảm bảo tự do ngôn luận thì chưa thấy đâu nhưng mục kiêm quyết loại bỏ đã được tiến hành với nhiều tờ báo và phóng viên trong thời gian qua.

    Kỳ 2 của bài viết phân tích rõ xu hướng hư vô về chính trị, thiếu đạo đức nghề nghiệp trong một bộ phận người làm báo; Sự thiếu trách nhiệm, bất cập trong công tác chỉ đạo, quản lý của một số cơ quan chủ quản báo chí.

    5. Xu hướng hư vô về chính trị, thiếu đạo đức nghề nghiệp trong một bộ phận người làm báo

    “Tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong hệ thống báo chí và thông qua hệ thống báo chí trước hết bắt đầu từ người làm báo.

    Nếu mỗi người làm báo nhận thức nghiêm túc về vai trò xã hội, trách nhiệm với bạn đọc, ý nghĩa tích cực của báo chí với sự phát triển xã hội và con người,… thì sẽ tự ý thức nâng cao năng lực chuyên môn, tăng cường phẩm chất chính trị, trau dồi đạo đức nghề nghiệp.


    Bộ trưởng TT&TT Trương Minh Tuấn

    Đáng tiếc một bộ phận người làm báo ít quan tâm vấn đề này, khi mà các sự, vụ liên quan hành vi tiêu cực của người làm báo có xu hướng tăng lên? Lạm dụng vai trò báo chí, tự cấp tư cách “đứng trên luật pháp”, có người làm báo lấy nghề nghiệp làm công cụ trục lợi như: gây sức ép lên lãnh đạo đơn vị sản xuất, kinh doanh, lãnh đạo doanh nghiệp để tống tiền, ký hợp đồng quảng cáo; hoặc chạy theo tin tức, sự kiện giật gân mà bất chấp sự thật, bất chấp pháp luật, bất chấp tính nhân văn của báo chí...

    Phê phán cái xấu, chỉ rõ bản chất cái xấu là cần thiết, song một số người làm báo dường như có xu hướng khoét sâu, phóng đại hiện tượng tiêu cực; trong khi các thế lực thù địch, một số tổ chức, cá nhân thiếu thiện chí tập trung công kích nhằm làm mất uy tín các cơ quan chức năng (công an, tòa án), một số người làm báo cũng lại hùa theo soi mói, công kích, thậm chí bịa đặt, “giăng bẫy” người thi hành công vụ...

    Hư vô về chính trị, thiếu đạo đức nghề nghiệp, một số nhà báo đã vô tình (hay cố tình?) tác động xấu đến xã hội, làm người đọc hoang mang, suy giảm niềm tin vào chính quyền…

    6. Sự thiếu trách nhiệm, bất cập trong công tác chỉ đạo, quản lý của một số cơ quan chủ quản báo chí

    Những năm gần đây, tình trạng buông lỏng quản lý, thiếu sâu sát, kiểm tra của cơ quan chủ quản, tự coi “vô can” trước sai phạm của cơ quan báo chí thuộc quyền đang khá phổ biến.

    Không ít cơ quan chủ quản (nhất là một số tổ chức xã hội, tổ chức nghề nghiệp) buông lỏng vai trò, trách nhiệm chỉ đạo, quản lý theo quy định đối với cơ quan báo chí thuộc quyền; có cơ quan chủ quản sau khi xin giấy phép thành lập cơ quan báo chí là “khoán trắng” cho cơ quan báo chí toàn quyền quyết định hoạt động; dẫn tới tình trạng có cơ quan báo chí không chịu sự chỉ đạo, quản lý của cơ quan chủ quản.

    Một số cơ quan chủ quản thiếu quan tâm, hỗ trợ cơ quan báo chí tháo gỡ khó khăn, thậm chí yêu cầu cơ quan báo chí thuộc quyền đóng góp kinh phí hoạt động, lệ thuộc vào kinh phí của cơ quan báo chí. Một số trường hợp, việc xử lý sai phạm, vụ việc tiêu cực trong cơ quan báo chí không nghiêm khắc, hoặc không giải quyết dứt điểm, thiếu kịp thời, thậm chí có biểu hiện bao che người đứng đầu cơ quan báo chí, dẫn đến khiếu nại, tố cáo vượt cấp, tác động tiêu cực tới tư tưởng cán bộ, phóng viên, biên tập viên.

    Có người đứng đầu cơ quan báo chí mất uy tín, nhưng cơ quan chủ quản không có phương án thay thế, khiến nội bộ cơ quan mất đoàn kết kéo dài. Lãnh đạo một số cơ quan báo chí chưa quan tâm đúng mức công tác đào tạo, bồi dưỡng chuyên môn, nghiệp vụ, nâng cao trách nhiệm chính trị cho cán bộ lãnh đạo, quản lý và phóng viên, biên tập viên của cơ quan thuộc quyền...

    * * *

    Trên đây là một số khái quát bước đầu để góp phần nhận diện nguy cơ “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong lĩnh vực báo chí. Trên thực tế, những sự kiện, hiện tượng liên quan diễn ra rất phức tạp, đan xen nhau, có thể là vô tình và có thể là cố tình, nên khó nhận diện, khó định tính, định lượng… Để khắc phục tình trạng này, bên cạnh các giải pháp cơ bản để đối phó nguy cơ “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ Đảng và trong xã hội nói chung, cần chú ý các giải pháp để lành mạnh hóa hoạt động báo chí:

    1. Đổi mới sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước đối với báo chí cần đi đôi với tăng cường kỷ luật Đảng đối với đảng viên hoạt động trong lĩnh vực báo chí:

    - Phải tuân thủ nguyên tắc thực hiện quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí của công dân theo quy định của pháp luật. Ở Việt Nam, không hề có mâu thuẫn giữa tự do ngôn luận, tự do báo chí với sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước đối với báo chí. Các vấn đề này được bảo đảm bằng Hiến pháp và hệ thống luật pháp của Nhà nước.

    - Trên cơ sở Luật Báo chí (năm 2016), cần rà soát lại toàn bộ các văn bản pháp luật liên quan hoạt động báo chí để bổ sung, hoàn thiện kịp thời theo hướng: luật pháp bảo vệ việc hành nghề của người làm báo với tư cách là nghề nghiệp xã hội đặc thù, nhưng luật pháp không tạo ra đặc quyền cho người làm báo, người làm báo bình đẳng trước pháp luật như mọi công dân khác.

    - Đảng viên hoạt động trên lĩnh vực báo chí phải chấp hành Điều lệ Đảng, chấp hành các Nghị quyết của Đảng, chấp hành sự chỉ đạo của cấp trên theo hệ thống tổ chức của Đảng. Cần xác định việc chỉ đạo, định hướng của cơ quan, tổ chức Đảng cấp trên với tổ chức Đảng và đội ngũ đảng viên tại các cơ quan báo chí hoàn toàn không mâu thuẫn với quyền tự do báo chí. Tuy nhiên, không để đảng viên có chức vụ trong cơ quan Đảng và Nhà nước, kể cả người có chức vụ cao nhưng không được phân công lãnh đạo, quản lý báo chí và truyền thông, sử dụng chức vụ của mình can thiệp hoặc gây ảnh hưởng đến hoạt động báo chí. Bởi chính hành động can thiệp, gây ảnh hưởng rất vô nguyên tắc này là vi phạm quyền tự do báo chí, vi phạm nguyên tắc Đảng.

    - Rà soát lại chất lượng đảng viên hoạt động trong các cơ quan báo chí, kiên quyết loại bỏ những phần tử có biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” ra khỏi chức vụ lãnh đạo các cơ quan báo chí.

    2. Rà soát lại toàn bộ danh mục các lĩnh vực thuộc bí mật Đảng và Nhà nước. Danh mục này nhất thiết phải được ban hành đúng thẩm quyền, đúng luật. Ngoài danh mục này, mọi vấn đề khác của quốc gia cần được bảo đảm để người làm báo và người dân tiếp cận dễ dàng.

    Các thông tin tiêu cực liên quan đến hoạt động của cơ quan, tổ chức, cá nhân được báo chí điều tra phát hiện, nếu không thuộc danh mục “Mật”, không ai được quyền ngăn cản đưa lên báo chí. Cơ quan báo chí và người làm báo chịu trách nhiệm trước pháp luật về việc công bố các thông tin đó, nếu xâm phạm đến lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân thì tùy mức độ sai phạm đều phải bị xử lý và bồi thường đúng pháp luật.

    Làm nghiêm túc việc này sẽ trực tiếp chống lại, bác bỏ luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch và một số tổ chức, cá nhân thiếu thiện chí vẫn xuyên tạc rằng Đảng, Nhà nước Việt Nam bưng bít thông tin, xâm phạm quyền tự do báo chí.

    3. Đổi mới việc đào tạo nghề báo trong nước, từ giáo trình, đội ngũ giảng viên đến phương pháp giảng dạy, bảo đảm cho người làm báo có đủ tri thức chuyên ngành và trình độ tác nghiệp báo chí hiện đại.

    Người làm báo trước hết phải có trình độ chuyên môn (của một hoặc một số lĩnh vực họ tiếp cận), có bản lĩnh và trình độ chính trị; vì nếu chỉ có trình độ chuyên môn thì không thể có tác phẩm báo chí có giá trị. Do đó, cần khuyến khích tuyển sinh vào đại học báo chí những người đã có một bằng đại học trên lĩnh vực khác. Trừ giảng viên các môn học khác, giảng viên về nghiệp vụ báo chí tại trường đại học báo chí hoặc khoa báo chí thuộc trường đại học, nhất thiết phải là người đã thông qua hoạt động báo chí và đã có những tác phẩm báo chí có giá trị.

    4. Cơ quan chủ quản báo chí cần rà soát chức năng, nhiệm vụ của từng cơ quan báo chí, sản phẩm báo chí, từ đó khẩn trương xây dựng đề án đổi mới, sắp xếp lại cơ quan báo chí, sản phẩm báo chí thuộc cơ quan, đơn vị, ngành theo hướng tinh gọn, thiết thực, hiệu quả, để báo chí thật sự là tiếng nói của Đảng, Nhà nước, của các đoàn thể chính trị - xã hội, tổ chức xã hội, tổ chức nghề nghiệp, diễn đàn tin cậy của nhân dân. Cần kiên quyết xử lý, thu gọn báo, tạp chí, ấn phẩm phụ, chương trình giải trí, trang thông tin điện tử,... hoạt động không đúng tôn chỉ, mục đích, đối tượng phục vụ, sai phạm kéo dài...

    5. Điểm b khoản 2 Điều 8 Luật Báo chí (năm 2016) khẳng định Hội Nhà báo Việt Nam có nhiệm vụ: “Ban hành và tổ chức thực hiện quy định về đạo đức nghề nghiệp của người làm báo”, điều này cho thấy, đạo đức nghề nghiệp người làm báo là vấn đề luật định, không phân biệt người có Thẻ Nhà báo hay không. Do đó, việc Hội Nhà báo Việt Nam ban hành, hướng dẫn hội viên thực hiện Quy định đạo đức nghề nghiệp của người làm báo Việt Nam là hết sức cần thiết, với trường hợp cụ thể, vi phạm quy định này phải được xử lý trên cơ sở pháp luật.

    6. Tăng cường sự lãnh đạo, chỉ đạo sâu sát, thường xuyên của ban cán sự đảng, đảng đoàn, lãnh đạo cơ quan chủ quản với hoạt động của cơ quan báo chí thuộc quyền; coi trọng xây dựng tổ chức đảng trong cơ quan báo chí vững mạnh về mọi mặt, đề cao vai trò, trách nhiệm đảng viên của người làm báo, nhất là người giữ cương vị lãnh đạo, quản lý cơ quan báo chí; đồng thời nâng cao năng lực lãnh đạo, chỉ đạo, quản lý và định hướng hoạt động theo đúng tôn chỉ, mục đích của cơ quan báo chí, và chức năng, nhiệm vụ của người làm báo; chú trọng quy định tại Điều 15 Luật Báo chí: “Chỉ đạo cơ quan báo chí thực hiện đúng tôn chỉ, mục đích, nhiệm vụ, phương hướng hoạt động; tổ chức nhân sự và chịu trách nhiệm về hoạt động của cơ quan báo chí”, “Người đứng đầu cơ quan chủ quản báo chí… liên đới chịu trách nhiệm trước pháp luật trong phạm vi, nhiệm vụ, quyền hạn của mình đối với các sai phạm của cơ quan báo chí trực thuộc”.

    Trương Minh Tuấn
    (Theo Nhân dân)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Trương Minh Tuấn lải nhải :
    " “Tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong hệ thống báo chí và thông qua hệ thống báo chí trước hết bắt đầu từ người làm báo. "

    Bài đăng trên báo đảng Nhăn Răng của bộ trưởng Tuấn viết chụp mũ, phỉ báng kiểu này, thì nếu ở châu Âu, bắc Mỹ, ... Tuấn sẽ bị người dân (loại nóng máu) chửi lại, tống bánh kem vào mặt hắn, liệng cà chua, đòi hắn từ chức bộ trưởng và tống cổ Tuấn ra khỏi QH.

    Các hội đoàn sẽ kiện hắn đòi bồi thường danh dự, thiệt hại, buộc hắn phảil làm rõ ràng những “Tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” cụ thể là gì, có hại đến ai và trái với quyền con người hay không ?

    Thông thường các đại biểu QH cũng chất vấn và tẩy chay Tuấn nhưng ở đây mọi người đều biết là Tuấn chỉ là kẻ thừa hành của Trọng, Huynh và ban tuyên láo và QH chỉ là tay sai của TƯ đảng mở rộng

    Đối với bọn thích dùng từ mập mờ chụp mũ vô tội vạ, phỉ báng, thì cho dù phản biện trên bàn phím có hay đến đâu đi nữa, politically correct, cũng sẽ có ít hiệu quả trong thực tế. Cần phải có hành động cụ thể (không cần bạo lực nhưng rõ ràng cương quyết), trực tiếp và biết cách bảo toàn lực lượng, thì may ra mới có kết quả chút ít !

    Các đảng viên Mac-Le đội lốt đại biểu như Trọng, Tuấn và đồng bọn, nhởn nhơ mặc quần áo bảnh tỏng, phát biểu chụp mũ, phỉ báng người khác, vị phạm quyền lợi cá nhân (điều 88), thế mà có ai dám làm gì họ đâu ví dụ như viết thư nặc danh cảnh cáo trực tiếp, khuyên gia đình họ để họ không phỉ báng, chà đạp quyền lợi cá nhân người khác, ...

    Người dân thấy việc trái tai gai mắt quá mức trong xã hội, phải biết nổi giận lên, s'indigner, be indignant, be angered, be outraged và có lời nói lịch sự nhưng cương quyết, hành động cụ thể để tìm cách giải quyết. Đôi khi hãy vứt bỏ bớt mấy cái chữ lễ phép quá đáng, không cần thiết như "kinh thưa", "thưa", ...

    Hiếm thấy bài báo nào ở cả hai lề Đảng và dân lại DỞ như bÀI này. Trong cái DỞ lại có cả cái DỞ NGƯỜI, DỞ HƠI, vì tấc giả lập luận ngược và nhôm nhem như những người ít học, ít đọc. Chẳng biết bài này do chính ông bộ trưởng 4 T viết hay thư ký của ông ấy viết rồi ông ấy chỉ biết đọc hay sao mà thấy ông ấy nói về nhà báo hay nhà chính trị, hay nhà tổ chức. Nhưng cả trong 3 cái nhà ông ấy đề cập thì đều có hơi của nhà vệ sinh.
    Nếu ông ấy nói về nhà báo thì thấy ông ta hoàn toàn không hiểu gì cái nghề nhà báo. Ông ta quên ngay điều cơ bản là báo chí có 5 (hay 6) chức năng tùy theo cách phân chia nhưng các điều đó đều giống nhau. Không phải ngẫu nhiên mà người ta xếp báo chí vào cơ quan quyền lực thừ tư (điều xẩy ra ở những nước tiến bộ và văn minh) mà chính vì báo chí thể hiện được những chức năng ấy, trong đó chính là điều "báo chí là diễn đàn của quần chúng". Ông ta viết: "Ở Việt Nam, không hề có mâu thuẫn giữa tự do ngôn luận, tự do báo chí với sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước đối với báo chí. Các vấn đề này được bảo đảm bằng Hiến pháp và hệ thống luật pháp của Nhà nước."
    Một trong những đặc điểm của nghề báo là nhà báo phải biết phản biện, vậy mà ông ta dập ngay cái tư duy phản biện mà nhà báo cần dầy công rèn luyện, ông ta viết: " Đảng viên hoạt động trên lĩnh vực báo chí phải chấp hành Điều lệ Đảng, chấp hành các Nghị quyết của Đảng, chấp hành sự chỉ đạo của cấp trên theo hệ thống tổ chức của Đảng. Cần xác định việc chỉ đạo, định hướng của cơ quan, tổ chức Đảng cấp trên với tổ chức Đảng và đội ngũ đảng viên tại các cơ quan báo chí hoàn toàn không mâu thuẫn với quyền tự do báo chí." Ông này không có thực tế của người làm báo , lại là một nhà lãnh đạo bao biện. Thế thì báo chí tiến bộ làm sao được, Ông ta thử nhìn lại chính bản thân mình xem ông ta đóng góp được gì cho ngành báo chí.
    Nhiều người chê đội ngũ nhà báo bây giờ quá dốt, chỉ như cái loa hay con robot được lập trình sẵn, ngoài ra chảng biết cái gì cả. Làm báo mà người ta hỏi "Thế nào là một nền báo chí tiến bộ" thì không biết trả lời. Thậm chí nhiều nhà báo còn không biết "đảng là cái gi".
    Bản thân ông nói đến "các thế lực thù địch" hỏi đích danh ông là "Xin ông cho biết cụ thể một vài thế lực thù địch" thì liệu ông có trả lời được không?
    Ông lại còn phê phán đội quân nhà báo của ông là "Hư vô về chính trị", vậy hỏi ông: "Ta xây dựng CNXH thì theo mô hình nào? Tại sao các nước trong phe CS sụp đổ hàng loạt? Hiên nay vấn đề chính trị lớn nhất nước ta là ta theo CNXH, vậy trên thế giới tại sao chỉ còn vài nước theo CNXH và các nước XHCN thì có những gì khác các nước tư bản? Liệu ông có trả lời được không mà ông mạnh dạn phê phán đội ngũ nhà báo của ông dốt nát “Tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong hệ thống báo chí và thông qua hệ thống báo chí trước hết bắt đầu từ người làm báo". Điều diến ra hàng ngày ngay trước mắt là ta đang làm gì để xây đựng CNXH, bản thân ông có tự nhìn, tự thấy và tự nhận xét rồi trả lời được không? Các nhà báo bây giờ chỉ cần làm đủ phần việc được giao chứ chẳng mấy ai chịu rèn luyện tiến bộ trong nghề nghiệp. Chính nền giáo dục và chế độ đãi ngộ của ta tạo ra điều này.
    Nói tóm lại vạch ra cái sai của bài này thì phải viết bài dài gấp ba bài này. Nay tôi tóm lại hỏi ông hai câu:
    - Một là nền giáo dục và báo chí của ta có dám đưa cái đề tài bình luận về câu chân lý ngàn đòi là "kỷ sở bất dục vật thi ư nhân" không? Và bình luận về câu "thượng bất chính, hạ tắc loạn" không?
    Ông viết: "giảng viên về nghiệp vụ báo chí tại trường đại học báo chí hoặc khoa báo chí thuộc trường đại học, nhất thiết phải là người đã thông qua hoạt động báo chí và đã có những tác phẩm báo chí có giá trị." Đố ông tìm được cả nước có một người như thế. Trong các trường báo chí thì nhiều người chì biết giảng lý thuyết mà không có khả năng viết nổi một bài báo. Họ lại ghét những người hơn họ, sợ mời người giỏi bên ngoài vào giảng thì họ mất bát cơm.

    Chào lão TPP,
    Thằng cha Hán nô Guong Min Yuan ( Trương minh Tuấn) e rằng sẽ còn viết dài dài…Chừng nào chưa dập sạch mấy TBT báo chí lì lợm để thay bằng bọn cẩu quan lưỡi gỗ côn đồ của bọn y chọn, thì y chưa thôi ! Chắc chắn là thế, tạo dựng vây cánh bè đảng, đánh cướp của nhau để thay ngôi đổi chủ mà “hốt liền, hốt hết ,hốt sạch…vớt cú chót “ – vốn là cái đạo làm quan của bọn Hán nô Việt cộng hiện nay. Ai lạ gì ?! Mỗ đây cũng chỉ dừng ở “xu hướng hư vô chính trị” lấy chút cảm hứng …còm chơi” , chứ còn đọc hết thì ói cơm cả ba ngày, mà cơm ba ngày trước cũng ói sạch…!
    Cũng không có gì mới, thôi quên mẹ nó tay Guong Min Yuan này đi, vì Đinh lão phó, có chuyện vô cùng thời sự , xem ra quan trọng rất đáng “bà tám “!

    Còn nhớ, Đinh thế Huynh đi Tàu, đi Mỹ trong lúc vẫn đang bận gào rú xong chuyện MC Phan Anh cứu trợ thiên tai , chỉ đạo lũ cẩu cùng đánh hội đồng anh ta. Vậy thì lý do gì, khi đang đớn đau chỉ đạo trừng trị bọn “Việt Tân khủng bố cứu trợ thiên tai” , để “khôi phục niềm tin vào đảng ta“ mà y phải dừng hết lại, bay vèo vèo sang Tàu, đến Mỹ như thế ? Chuyện “đảng là niềm tin và hy vọng” bô hổng quan trọng sao ?
    Việt cộng, đối với chuyện quốc gia đại sự liên quan đến 90 triệu người , họ luôn luôn “giải quyết” với tâm lý thằng cướp, tức là tìm mọi cách giấu kín ( nếu có lỡ lộ ra thì dùng “nghiệp vụ nói láo chính thống” để che đây ) .

    Chuyện ấy , vốn đã thành thông lệ, chả còn ai lạ gì .Nhưng cũng bởi vậy mà về chuyến công cán vội vội vàn vàn của Đinh lão phó , mạng thông tin của bọn “phản động và tự phản động” đã có rất nhiều cây bút , thuộc đủ mọi tầng lớp thi nhau…“bấm độn”, “ngoại cảm” , vẽ bánh”…Thôi thì không biết thế nào, chỉ biết tường thuật trung thực …(He he ) cho lão TPP nghe ,ý kiến về chuyện này trong một tập “tạp chú…nghe được trên mạng”” , do một “thằng thư ký EFG nào đó vừa “công bố” ? - Bác TPP chịu khó cùng xem xét , đánh giá mà ….thư giãn ( Trang này cũng trong tầm ngắm đánh phá do lũ cẩu nô tài IT của Trương Minh Tuấn , làm chuyên công bố “tạp chú” hôm nọ bị trở ngại không ít …ĐMCS ! )

    Đoạn mới “NGƯU THIỆT MINH TUYẾN “ MẬT DỤ này(Tập đế dùng chữ “minh tuyến” để ngụ ý món “đường lưỡi bò” thối tha của ngài lúc nào cũng rỡ ràng chiếu sáng chính nghĩa Hải tặc Đại Hán ), có chứa bí quyết quan hệ Trung Việt Mỹ rất đáng ngờ , lại có mật dụ “thăng quan tiến tước” trong nội bộ đám Cẩu quan Việt gian….để khi nào rãnh rỗi sẽ kể , hầu TPP lão nhân gia một phen.
    Hì hì

    Sang đến đống cứt số 2, xuất hiện cụm từ “ Xu hướng hư vô chính trị” rất giàu …thiền vị !

    Có lẽ nó được Trương Mõm quan sáng tạo, để làm đối trọng với “ Văn hóa khinh bỉ” vốn là “phát minh ngôn từ “ của Đinh phó tổng quản . Lảo phó dựa theo “Sư tử hống thần công”của nội gia Phật môn, phát triển thành “Xú Cẩu hống” xem ra đầy nét bàng môn tả đạo…. Con mẹ nó, ai ai cũng biết cái XHCN của Trọng là chân không vô định , vậy thì định hướng vào “chân không” tất phải có xung hướng chính trị hư vô, có gì sai chứ ? Vâng ! “Sắt sắt,Không không …” mọi thứ đều vô thường ! Chính trị là vô thường , Kinh tế, Văn hóa ,Giáo dục…vv, cũng thế .
    Từ đó mà biết, Dương chí Dũng, Nguyễn bá Thanh …cũng vậy mà Trần xuân Thanh hay Trương Minh Tuấn , Đinh thế Huynh…vv, trong tương lai cũng (sẽ như) rứa. Có làm Bộ trưởng, Thứ trưởng hay có bị ăn phóng xạ ở Đà Nẵng, bị bắn ở Yên Bái…đều như nhau, tất cả đều là vô thường hết ráo….Hà hà !

    Tự xưng vô thần, đàn áp tôn giáo…dùng đám nằm vùng Trần chung Ngọc, châm biếm bôi bẩn đủ loại - Lại còn sử dụng bọn sư phụ điếm ác chốn "kinh kỳ" như Tố Hữu, Hoàng phủ ngọc..Dương…chửi Phong kiến đến không ai còn có thể chửi thêm được, nhưng nay thì ai nấy đều rõ, hóa ra chỉ là một bọn đầu trộm đuôi cướp, áp dụng “dân túy vô sỉ ” để theo đó….cướp lấy quyền lực toàn trị !

    Tệ nhất, là chửi “chính trị phong kiến “xong, ta lại thấy Việt cộng là con đẻ của những gì tệ hại nhất , chắc lọc từ thể chế ấy. Cũng thi nhau tỏ”lòng trung với các Vua”, cũng thuộc lòng phương cách làm quan, bợ đỡ đóan ý để vừa lòng “Trên” , thuộc lòng “ngàn dặm làm quan cũng chỉ vì tiền “ ráng nuốt nhục để đổi lại “vinh thân phì gia”, mê đắm tró “tập ấm, tập quyền, cha truyền con nối” …vv.

    Nhưng bộ não phong kiến rừng rú của Việt cộng không chỉ dừng lại ở đó, chúng còn học cách rộng mở cái cửa “phong kiến đàn hặc”, dùng chó săn để “vạch lá tìm sâu”, “mò xương trong bánh đúc”… ráng “sợi tóc chẽ làm tư” để giết nhau mà thị uy, tranh quyền... Việc thẳng tay cắt chức các TBT mấy “ổ chó” vừa rồi chẳng khác nào tạo dựng những vụ “văn tự ngục…kiểu phạm húy, khi quân phạm thượng “ của một thời phong kiến trung cổ tăm tối, tàn khốc ,

    Không chỉ đánh bọn “lề phải”, mà bọn Trương Mỏm quan còn ngầm thúc đẩy bọn mặt rô IT của y, đánh phá “mạng xã hội” một cách điên cuồng hơn . Không công khai nhưng chắc chắn là vô cùng khẩn thiết và dữ dội…vì Internet là tử huyệt, là thuốc đặc trị cho bệnh dại độc tài toàn trị của chúng .
    Nếu nhân tài trong 90 triệu người mà thua bọn IT rác rưởi vô lương ấy, thì cũng nên lên tiếng công nhận họ giỏi mà chịu thua thật đi ? Bằng không phải nhanh chóng củng cố, tổ chức, nghiên cứu đối pháp khẩn cấp. Vì bọn 4T lần này rất điên dại . Phải làm sao, chúng phá một, ta xây nên mười…Chúng phá ta một , ta phá ngược lại chúng gấp mười…Để thay đổi, mặt trận ngôn luận tự do phải được bảo vệ và phát triển tối đa , vì đó là tử huyệt của các chính thể dối trá, bạo lực, là vũ khí mạnh mẽ duy nhất có khả năng nhanh chóng thức tỉnh số rất đông người dân, để cùng tạo thay đổi tích cực với ít bạo lực nhất !

    Chúng ngấm ngầm gây sự từ bao lâu nay rồi, và trong tranh đấu BBĐ ,đây là một chiến trường trực diện duy nhất giữa Độc tài và Dân chủ . Vậy thì “Tần công chính là cách phòng thủ tốt nhất”: Nhân tài IT lương thiện trên thế giời đoàn kết lại ! Hãy cùng ra tối hậu thư và tuyên chiến với bọn mặt rô IT của Việt cộng !