Khi nào đất nước thay đổi?

  • Bởi Admin
    08/10/2016
    3 phản hồi

    Nguyễn Huy Vũ

    Khi những người độc lập, ngoài Đảng Cộng sản đứng ra tranh cử các vị trí Đại biểu Quốc hội, những người có hiểu biết về chính trị đều thấy cơ hội gần như là một con số không. Nhưng việc ra ứng cử của các ứng cử viên độc lập không phải là công việc vô nghĩa, vì ít nhất nó có ba tác dụng.

    Ở khía cạnh thứ nhất, nó kiểm nghiệm độ mở về mặt chính trị của chính quyền rằng đứng trước một Miến Điện đã cải cách trong hòa bình thì liệu rằng những người cầm quyền có theo dõi và học hỏi để cởi mở không. Ở khía cạnh thứ hai, đó là dịp để những người hoạt động chính trị không thuộc Đảng Cộng sản đứng ra giới thiệu mình như là những ứng cử viên thách thức vị thế độc tôn về chính trị của Đảng Cộng sản. Và nếu như có hàng trăm những trí thức cùng sát cánh bên nhau đứng ra tranh cử thì trước hết đó sẽ là một tiếng nói phản kháng rất lớn và là một điểm tựa của mặt trận những người muốn thay đổi về dân chủ. Ở khía cạnh thứ ba, đó là một hoạt động tập dượt dân chủ cho người dân, rằng bầu cử và vận động bầu cử là những hành động hợp pháp, và việc gạt bỏ đi tất cả những ứng cử viên độc lập một cách đầy dàn dựng chứng tỏ rằng đây là một màn trình diễn, và đó là điều cần phải vứt bỏ nếu chúng ta muốn có một cuộc bầu cử tự do.

    Có hai điều đáng tiếc. Điều đáng tiếc thứ nhất là những người đối lập đã không hiểu rõ cơ hội này để kết hợp một cách đông đảo và giới thiệu mình một cách chuyên nghiệp đến người dân. Đó là một cơ hội hiếm hoi để người dân biết thêm rằng những người «phản động» họ là ai và đã làm gì. Nhưng điều đáng tiếc thứ hai phải dành cho những nhà lãnh đạo Đảng Cộng sản. Họ đã để vụt mất cơ hội để tự cứu chính mình và tính chính danh của mình. Tôi có những người quen, và cả những người tôi biết, rất nhiều lần góp những ý kiến để Đảng Cộng sản thay đổi, nhưng kể từ sau cuộc bầu cử, tất cả dường như im lặng.

    Cuộc bầu cử quốc hội là một phép thử và Đảng Cộng sản, sau phép thử đó, đã đưa ra một tín hiệu rằng còn lâu họ mới cải cách. Chính vì vậy mà sau đó là những cuộc xét xử và bỏ tù những người bất đồng chính kiến (Nguyễn Hữu Vinh và cộng sự, Nguyễn Đình Ngọc), và thẳng tay đàn áp các cuộc biểu tình vì môi trường và Formosa.

    Cuộc biểu tình chống Formosa ở Hà Tĩnh rồi cũng không ngoại lệ. Để ngăn cản các cuộc biểu tình trong tương lai, họ sẽ cho cách li những người cầm đầu, dàn quân theo dõi các động tĩnh, sẵn sàng bắt giữ những người hỗ trợ cốt cán nhất, cắt đứt các chi viện về tài chính cho các hoạt động biểu tình, cho người phong tỏa các nút giao thông … Có đủ mọi cách để một nhà cầm quyền muốn ngăn chặn các cuộc biểu tình diễn ra và họ sẽ làm như vậy.

    Kiện Formosa ra tòa là một việc nên làm và phải làm. Tuy vậy, trong điều kiện hiện nay khi mà người xét xử và người ra mọi quyết định chính là chính quyền, với các dấu hiệu bao che cho Formosa, thì có lẽ rồi nó sẽ chẳng có một kết thúc khả quan lắm. Nhưng cho dù không có nhiều kết quả, kiện Formosa ra tòa nó thể hiện một thái độ phản kháng của người dân trước những bất công. Đó là một hành động đòi công bằng, và như bất cứ hành động đòi công bằng nào khác nó cần được ủng hộ.

    Có một câu hỏi lớn hơn rằng liệu Đảng Cộng sản sẽ về đâu trong những ngày tới, nhất là khi ông Tổng Bí thư đang ở cái tuổi thất thập cổ lai hy?

    Nhiều lần tôi gặp những người bạn, họ than nếu như người ở Việt Nam mỗi người đều lên tiếng nói thì sự thay đổi sẽ đến trong một thời gian rất gần. Có thể rằng trong sự nôn nóng và mong muốn đất nước đổi thay nhanh chóng mà họ nghĩ như vậy, nhưng nếu tìm hiểu kỹ hơn sự vận hành của một hệ thống chính trị hay sự vận động của một đất nước thì đó là một công việc đầy khó khăn và tốn rất nhiều thời gian.

    Với một hệ thống đảng viên lên tới 3 triệu người, thêm thành phần gia đình nữa, vị chi khoảng 10 triệu người gắn bó với Đảng Cộng sản và hưởng lợi từ hệ thống này. Đó còn là chưa kể một hệ thống thứ cấp những người hưởng lợi từ các hoạt động của 10 triệu người này. 10 triệu người này là những người nắm giữ quyền lực và đa số tài sản của quốc gia, và các hoạt động kinh doanh của họ kéo theo một hệ thống thứ cấp các cá nhân hưởng lợi từ hệ thống này. Mà nếu tính cứ 1 người trong hệ thống 10 triệu người tạo ra lợi ích cho khoảng 4 người ở hệ thống thứ cấp thì mạng lưới trực tiếp và gián tiếp hưởng lợi từ hệ thống hiện tại với Đảng Cộng sản chi phối có thể lên tới con số 50 triệu người, hay một nữa dân số. Hệ thống lợi ích này nắm giữ từ bệnh viện, trường học, các dự án cơ sở hạ tầng, doanh nghiệp, hệ thống báo chí, hệ thống thi đua khen thưởng, hệ thống hành chính các cấp ….

    Nếu hỏi những người có hiểu biết trong hệ thống lợi ích này rằng họ có muốn một mô hình tự do dân chủ như các nước phương Tây không, đa phần họ sẽ nói có, và bằng chứng rõ rệt nhất là họ chỉ gửi những đứa con yêu quý của mình sang các nước phương Tây du học nếu có cơ hội chứ không gửi sang các nước cộng sản như Cu Ba, Bắc Triều Tiên. Nhưng họ đa phần không dấn thân cho dân chủ, không phải vì không biết đó là một công việc hữu ích, mà vì nó có quá nhiều rủi ro khi phải đánh đổi một lợi ích vốn có trước mắt. Và đó là lý do mà các hệ thống độc tài tồn tại được lâu như vậy. Chừng nào mà các thành viên đều có phần lợi ích từ hệ thống thì hệ thống sẽ tiếp tục tồn tại.

    Cuộc Đổi Mới 1986 diễn ra khi Đảng Cộng sản hầu như không có một đối lập nào cả. Tất cả dường như im bặt, chỉ có những tiếng nói và chỉ thị của các chóp bu Đảng Cộng sản. Họ cải cách đơn giản vì đó là con đường sống của họ khi tất cả dường như đã kiệt quệ.

    Nhưng ở thời điểm năm 2016 trở đi câu chuyện đã khác. Những người giàu nhất là những người cộng sản và thân tín. Họ đã lột xác từ giai cấp vô sản thành những người tư sản, giữ một lượng lớn tài sản và muốn tiếp tục được làm giàu ở Việt Nam. Và chừng nào mà những người cầm quyền còn giúp họ kiếm tiền, chế độ sẽ còn tiếp tục.

    OL, 8.10.2016

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Phản hồi: 

    “… đáng tiếc thứ hai phải dành cho những nhà lãnh đạo Đảng Cộng sản. Họ đã để vụt mất cơ hội để tự cứu chính mình và tính chính danh của mình…”-------------

    Bài viết có suy nghĩ tích cực –“toàn dân thức tỉnh” không phải là chuyện một ngày một bữa – Nôn cũng không được – chúng ta chỉ vui mừng rằng hiện dân tộc rõ ràng đang mạnh mẽ vượt qua nỗi sợ và hầu hết đã dám cất lên tiếng nói của riêng mình, so với “đàn cừu” ngày xưa, nay ta dần dần thấy chuyển đểi dần thành bầy sư tử cất tiếng gầm của công bằng và chính nghĩa. Chuyện gì đến, tất sẽ đến: Hôm nay đã có hơn 15,000 người cùng đứng lên ở Hà tĩnh, thì tất nhiên rồi sẽ có 15 triệu…cùng đứng lên ở 64 tỉnh, có đủ đại diện trong mọi lĩnh vực, thành phần…

    Riêng dòng phân tích trên, e rằng tác giả có chút lạc quan về bản chất của Việt cộng chăng ? Bởi, khi ta đề cập đến việc “đảng ta tự cứu” và “tính chính danh”,tức là ta ngầm cho rằng đối tượng ấy, tự ý thức được “mối nguy chung của quốc gia, dân tộc” (?) , đối tượng ấy “hiểu biết lý lẽ đúng sai , tốt xấu “(?)đủ để quan tâm đế sự tồn tại một cách chính danh của nó . Trong khi đó, rất tiếc cả về bản chất lẫn thực tế - Công sản hay Việt cộng nói riêng, chỉ đơn giản là nhưng băng đảng tội ác đạp trên pháp luật, chỉ dung chứa thành phần căn bã , vô học và liều lĩnh của xã hội – Băng đảng ấy mối quan tâm đầu tiên và duy nhất của nó là bạo lực cướp đoạt, thực hiện thông qua khủng bố, giết chóc…và tất nhiên dối trá đến hết mức có thể .

    +Khi ta xét đoán về nó như một “chính phủ”(?) dù cho là “chính phủ” ấy nhiều sai lầm, yếu ớt , bất lực …gây ra nhiều thãm họa, thãm trạng…vv, thì ta sẽ còn tiếp tục bị chúng mị hoặc , lội cuốn vào đống rác chung “định hướng XHCN” hôi thối do chúng tạo ra. Ta sẽ tiếp tục bị mê mờ trong việc lý giải hay phán xét…các chính sách, kế hoạch… Bởi khi ấy, vô tình chính chúng ta đã tự khoát lên nó một thứ “chính danh ngầm hiểu” mà nó chỉ gợi ý chứ không cần yêu cầu .

    +Khi ta nhìn nhận một cách công bằng và trung thực , không phải nói quá lên cho bỏ ghét- rằng Việt cộng chỉ là một băng cướp mạnh , đông đúc và có vũ trang, thì lập tức, tất cả mọi hành động , lời nói hoặc cái gọi là “chính sách công”…đều hiện ra rõ ràng và hoàn toàn có thể lý giải một cách dễ dàng, thậm chí rất đơn giản. Với “ánh sáng chỉ đường” của khái niệm “băng đảng bạo lực” , ta có thể, chẳng những hiểu được, phán đoán được các phản ứng của “đối tượng” ,mà còn đoán trước gần như hầu hết các kế hoạch thối tha, các mưu tính đen tối sắp đến của chúng , bất chấp mọi thứ diễn giải của hơn“700 ổ chó XHCN”.

    Người xưa nói, điều kiện tiên quyết để tạo dựng một chính phủ, đó là lòng tin của người dân vào nó, là chữ Tín “ Vô tín bất lập” ( không có tín nghĩa thì không tôn lập thành kẻ lãnh đạo “. Kẻ nào muốn làm lãnh đạo, tất phải xây đấp tín nghĩa bản thân và để cho toàn dân tự do thấy biết, phán xét và lựa chọn ( đại khái , ở Mỹ Hillary và D.Trump đang bước vào vòng 02 cuộc tranh đấu giành lòng tin bằng cách thuyết phục công khai rộng rãi như thế…)

    Với Việt cộng, một băng cướp - thì do bản chất là cướp nên nó không thể chọn cách ấy, vì khi cướp đã muốn cướp tất nó buộc phải “nói khác , làm khác”- “nói một đường, làm một nẻo”, phải dối trá trường kỳ liên tục, nói ngược, nói dựng đứng một cách chay ỳ, lì lợm… bất cố liêm sĩ ( là cướp mà ? ). Nhận định về “Tín nghĩa” của CS/ Việt cộng, cố TT VNCH nói “ Đừng nghe những gì CS nói, mà hãy nhìn kỹ những gi CS làm “- ( Thời sự một tí thì những là …“ Giớ chân hơi cao”, “ gạt tay trúng má”… vừa rồi…vv, hay hùng hồn công khai , ra vẻ có “chất xám”hơn tí thì rằng, “CÁI GÌ “DIỄN BIẾN” MÀ NGĂN KHÔNG ĐƯỢC LÀ NÓ HỢP QUY LUẬT Trong “nói” thê, nhưng tôn chỉ thực thi của đám cướp Lú từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài ,đều thấm nhuần : “Không quản được thì cấm “- Cướp mà ? ).

    Thằng cướp, nó sợ nhất là người ta nhận rõ mọi lúc lọi nới rằng, bản chất nó là cướp – nên khi TX Thanh mang bí mật tham nhũng của Lú chuồn mất, Lú nổi điên lên cũng dễ hiểu. Thằng cướp nhỏ , ngày nay, tất nhiên đều biết nó chỉ có thể tự bào vệ mình trước bọn trùm băng đảng bằng biện pháp “ Dead man talk” ( có giết nó thì sự thật cũng sẽ phơi bày bằng cách nào đấy ). Không chỉ TXT của Việt cộng, mà biện pháp này nay phổ biến rất nhanh rộng khi đến lúc phải chon giữa sống và chết dưới bàn tay truy sát của đồng đảng có cùng bản chất bạo lực ( một “tri kỷ “ của TXT - là một quan chức cộng sản BTT - “ Quan chức Triều Tiên nắm thông tin tối mật về Kim Jong Un bỏ trốn-VNTB” ).

    Bọn Trọng rất sợ lũ đàn em mang theo bí mật rời bỏ băng đang- Trọng đang hốt hoảng rên rỉ, phải ,em>“ Ngăn chặn ‘tự diễn biến’, ‘tự chuyển hóa’ trong nội bộ đảng “…Lú gào lên khi nhận ra nguy cơ chế độ sụp đổ đã gần kề - Hì hì, tuy bận đánh giết đồng chí, đồng bọn, đồng bào, chạy trốn vào bộ CA né đòn sát thủ…vv, nhưng Lú cũng đã thấy rõ, lũ cướp cắc ké, kỳ nhông, bây giờ không phải là “bỏ đảng…cướp” nữa, mà sự thật là phải“giữ cho được cái mạng” trước, rồi có “bỏ đảng”, hay “đảng bỏ” gì gì, cũng chưa muộn ! Hiện tại , đám cướp bé nếu muốn “tư vấn” hãy thử tìm hiểu “Nhóm từ bỏ đảng – Một hình thức sinh hoạt đáng khích lệ “( mà PV Trần Quang Thành/ ông Vi Đức Hồi có trao đổi sơ sơ ). Bằng không, thì “Tạm thập luc kế, tẩu vi thượng sách”…thoát thân phải là ưu tiên số một. Ráng nhớ cho kỹ a, bọn “Đảng viên, Tẩu viên” lũ bây ?!

    Riêng bọn cao cấp như Trọng, Quang, Phúc…vv thì , nhân thân quá nổi tiếng, không đi đâu được, chúng chọn cách khác để giữ mạng. Hiện trại chủ, phó trại chủ của đám Cướp Việt đang thi nhau chui nhũi vào cái Bộ Côn an , động tác ấy chỉ là vì để bảo toàn tính mạng chính chúng ( dễ hiểu, vì loại như bọn chúng thì bên đồng chí đối thủ của chúng đã sớm đặt cho cái án tử rồi) - Nơi mà hắn có thể “hy vọng” kéo dài tính mạng mình, phải là nơi có đông đàn em, do được hưởng đặc quyền, đặc lợi nên trung thành, có đủ súng đạn và được chúng chống lưng trong bí mật …, thế thôi ! Thằng bố già, trùm mafia nào, có vai trò như Trọng , Quang, Phúc…chẳng hạn, khi bị đồng bọn truy sát ,cũng đều chọn cách ấy cả…

    Cùng quá hóa liều: Cấp bách quá phải bán nước để giữ mạng cũng là một khả năng đáng phải xem xét trong những phản ứng sắp tới của bọn CS các phe. Thế nhé - Cướp thì sẽ luôn có suy nghĩ, lời nói, hành động đều phải phù hợp với bản chất cướp.
    Cái danh là Cướp thì cũng phải tu luyện cái“chính danh “ của riêng nó- sao cho ra một thằng cướp chính hãng mới được ! He he

    Phản hồi: 

    Những người Cộng Sản & tay sai đã & đang tiến lên Chủ Nghĩa Xã Hội. 80% người thì cứ từ từ đợi tiến lên Xã Hội ...Chó Ngựa nhé.

    Phản hồi: 

    ôi chao!chờ hoài mà Trung cộng chưa sụp!mà Trung cộng chưa sụp thì làm sao mà Việt cộng sụp theo?!!!!