Sài Gòn không phải của tôi

  • Bởi Admin
    01/10/2016
    3 phản hồi

    Mạnh Kim

    4g15 sáng nay tôi đã bị dựng ngược dậy dù mệt đừ vì trước đó gần như không ngủ được. Lý do: mùi thối kinh khủng lại tiếp tục tấn công. Nhiều tháng qua, không khí đặc quánh mùi thối chưa bao giờ dứt điểm. Nó đến rất nhanh và mùi nặng đến mức như thể quyện sệt vào không khí. Nó mạnh đến mức có thể làm bạn chóng mặt. Thế mà trong báo cáo gửi ông thủ tướng ngày 29-9, UBND thành phố nói rằng “đây không phải là sự cố môi trường do mức độ phát tán mùi hôi xảy ra không liên tục (theo mùa và hướng gió), ở vào từng thời điểm thời tiết nhất định" và "qua làm việc với Công ty TNHH xử lý chất thải Việt Nam, công ty này đã áp dụng các biện pháp cần thiết nên trong thời gian gần đây tình trạng phát tán mùi hôi đã giảm hẳn" (VNE 30-9-2016). Chẳng giảm gì cả. Báo cáo ấy là báo cáo láo, làm cho xong chuyện. Xin mời xuống đây vừa cùng chúng tôi ngửi mùi vừa làm báo cáo!

    Cho đến giờ này, qua gần nửa năm, vẫn chưa có kết luận chính xác về nguyên nhân gây ra tình trạng ô nhiễm không khí nghiêm trọng như vậy tại khu vực quận 7 và Nhà Bè. Mùi thối vẫn ám ảnh mà chính quyền không rõ vì sao thì là chuyện quá kỳ lạ. Mỗi chiều, khi đón con về, suốt đường Nguyễn Hữu Thọ, từ cầu Ông Lớn đến giao lộ Phạm Hữu Lầu, tôi có thể ngửi thấy mùi thối nồng nặc đến nghẹt thở. Khu vực Nguyễn Lương Bằng vào Phú Mỹ Hưng cũng thoang thoảng dù mùi có nhẹ hơn. Tóm lại, mùi thối đó đến từ đâu?

    Nhân tiện nói thêm về quy hoạch dân cư khu vực tôi ở. Cách đây hơn ba năm, khi tôi mới dọn về, khu vực này còn thưa vắng. Từ nhà đến trường chỉ mất khoảng 15 phút. Bây giờ là 45 phút cho bận đi vào buổi sáng. Các chung cư mới đang mọc lên ào ạt. Chung cư nào cũng xây gần sát lề đường. Ai chịu trách nhiệm quy hoạch thiết kế đô thị mà cho phép chung cư dựng sát lề đường như thế? Làm sao thoát nạn kẹt xe? Cách xây như thế cũng cho thấy rằng con đường chạy ngang trước mặt dãy chung cư đồ sộ chắc chắn không thể mở rộng thêm được. Kẹt xe cầu Kênh Tẻ là nỗi ám ảnh man rợ đối với bất kỳ người nào từ quận 7 đi vào quận 1 mỗi sáng và mỗi chiều. Quận 7 mỗi ngày mỗi chật. Dân ngày càng nhiều. Chỉ sau hơn ba năm mà mật độ dân tăng như vậy là quá kinh khủng. Giao lộ Nguyễn Văn Linh là một cơn ác mộng khác. Xe tải chen với xe gắn máy từng centimet.

    Hồi tôi mới về, đường Nguyễn Hữu Thọ (đoạn từ cầu Ông Lớn đến giao lộ Phạm Hữu Lầu) còn mấp mô ổ gà. Khoảng một năm sau, đường được tráng nhựa. Vấn đề ở chỗ nó lại được nâng lên cao đến gần 1m nhằm tránh thảm cảnh nước ngập khi triều cường hoặc mưa to. Tôi không biết có bao nhiêu con đường khác ở Sài Gòn được “chống ngập” theo kiểu ấy. Đó là kiểu làm lưu manh và không phải là giải pháp để chống ngập. Không thể chống ngập chỗ này mà lại dồn ngập xuống chỗ khác được.

    Chỉ một khu vực nhỏ quanh tôi ở đã bao nhiêu chuyện như thế về quy hoạch và môi trường thì thành phố này có biết bao nhiêu chuyện tương tự, cũng liên quan quy hoạch chụp giật, làm ăn chụp giật, tạo ra một môi trường sống nhếch nhác chụp giật. Rồi khi cần “giải thích”, chính quyền cứ đổ lỗi cho dân. Dân, nếu có lỗi, thì cũng chỉ lỗi một phần, chủ yếu ở lối sống, còn quy hoạch sai và lôi thôi khiến xã hội lôi thôi lếch thếch thì dân chẳng có tội gì mà bắt họ chịu. Chung cư (chẳng hạn Sunrise) xây sát lề đường gây kẹt xe chẳng liên quan gì đến dân cả. Khi các chung cư đang xây hoàn thành trong nay mai và một lượng dân cư nữa lại nhập thêm vào, khu vực này sẽ càng điên đảo bội lần. Khắp Sài Gòn, đâu cũng vậy cả. “Thành phố của chúng ta” rồi sẽ ngày càng trở nên “đáng sống” bội lần.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Bài "Sài Gòn đẹp lắm Sài Gòn ơi, Sài Gòn ơi"" của nhạc sĩ Y Vân
    Bài hát "Ghé bến Sài Gòn" lời (ns) Huyền Linh, nhạc (ns) Văn Phụng,

    3 nhạc sĩ này là dân Bắc Kỳ chính cống
    .

    Như vậy, "điều kiện" để yêu Sài Gòn không nhất thiết phải là người Sài Gòn chính cống đã có "lý lịch ba đời" sống tại Sài Gòn.

    Y Vân viết:
    Dừng chân trên bến khi
    chiều nắng chưa phai
    Từ xa thấp thoáng
    muôn tà áo tung bay
    Nếp sống vui tươi nối
    chân nhau đên nơi đày
    Sài gòn đẹp lắm
    Sài gòn ơi!
    Sài gòn ơi!
    Ngựa xe như nước trên
    đường vẫn qua mau
    Người ra thăm bến
    câu chào nói xôn xao
    Phố xá thênh thang đón
    chân tôi đến chung vui
    Sài gòn đẹp lắm
    Sài gòn ơi!
    Sài gòn ơi!
    La la la la là
    La la la la là
    Tiếng cười cùng gió
    chan hòa
    niền vui say sưa
    La la la la là
    La la la la là
    Ôi đời đẹp qúa
    đẹp qúa tràn dâng ý thơ
    Một tình yêu mến
    ghi lời hát câu ca
    Để lòng thương nhớ
    bao ngày vắng nơi xa
    Sống mãi trong tôi bóng
    hôm nay sẽ không phai
    Sài gòn đẹp lắm
    Sài gòn ơi!
    Sài gòn ơi!
    Dừng chân trên bến khi
    chiều nắng chưa phai
    Từ xa thấp thoáng
    muôn tà áo tung bay
    Nếp sống vui tươi nối
    chân nhau đên nơi đày
    Sài gòn đẹp lắm
    Sài gòn ơi!
    Sài gòn ơi!
    Ngựa xe như nước trên
    đường vẫn qua mau
    Người ra thăm bến
    câu chào nói xôn xao
    Phố xá thênh thang đón
    chân tôi đến chung vui
    Sài gòn đẹp lắm
    Sài gòn ơi!
    Sài gòn ơi!
    La la la la là
    La la la la là
    Tiếng cười cùng gió
    chan hòa
    niền vui say sưa
    La la la la là
    La la la la là
    Ôi đời đẹp qúa
    đẹp qúa tràn dâng ý thơ
    Huyền Linh viết:
    Cùng nhau đi tới Sài Gòn
    Cùng nhau đi tới Sài Gòn
    Thủ đô yêu dấu nước Nam tự do
    Dừng chân trên bến Cộng Hòa
    Người Trung Nam Bắc một nhà
    Về đây chung sống hát khúc hoan ca.

    Ngựa xe như nước rộn ràng
    Ngập muôn sức sống tiềm tàng
    Đèn đêm tung ánh sáng như hào quang
    Lòng vui chân bước dật dờ
    Đường đi quanh khúc Bàn Cờ
    Cùng nhau vui sống ấm say tình thơ.

    ĐK:
    Người ơi Sài Gòn chốn đây
    Là Ngọc Viễn Đông
    Vốn đã lừng danh
    Nắng lên muôn chim đùa hót
    Muôn hoa cười đón
    Vinh quang ngày mới.

    Cùng nhau đi tới Sài Gòn
    Là nơi du khách dập dồn
    Từ năm châu tới viếng thăm Thủ Đô
    Dòng sông chen chúc tàu đò
    Ngựa xe buôn bán hẹn hò
    Người dân no ấm sống đời tự do.

    https://vi.wikipedia.org/wiki/Y_V%C3%A2n

    https://vi.wikipedia.org/wiki/V%C4%83n_Ph%E1%BB%A5ng

    https://vi.wikipedia.org/wiki/Huy%E1%BB%81n_Linh

    Lý lịch " Sài Gòn" của tôi chỉ có một đời rưởi, nhưng tôi vẫn yêu Sài Gòn của những năm tháng trước 1975 tha thiết.
    Có quá đáng lắm không khi nói tình trạng Sài Gòn hôm nay là lỗi của người di cư từ các nơi đến?

    Nguyên nhân của vấn đề nằm ở đâu? Tại sao ý thức Xã hội của một số đông người Việt - không chỉ ở VN- lại tụt dốc như ngày hôm nay?

    Hỏi là đã có câu trả lời.
    Chỉ có thay đổi tận gốc của vấn đề thì mới thay đổi được tình trạng văn hoá, xã hội VN hôm nay.

    Nguyễn Jung

    Hương Lan viết:
    ...Người Sài Gòn thật sự cho dù là nhà văn,nhà báo,không bao giờ viết sách về Sài Gòn mà chỉ hoài niệm nó với nổi buồn man mác trong lòng !

    "Sài Gòn đẹp lắm Sài Gòn ơi, Sài Gòn ơi". Không có những Nhà Văn, không có Nhạc Sĩ thì làm gì có những sáng tác bất hủ như thế này cho hậu thế.

    Còn cái cảnh hoài niệm hay buồn man mác trong lòng thì chỉ còn nơi Thị Nở cùng Chí Phèo bên bụi chuối, thời buổi này ma quỉ nào mà còn mơ màng bên bụi chuối, quan chức như xhcn còn biết đưa nhau vào nhà nghỉ.

    Sài Gòn bây giờ bát nháo, ,cà giựt cà giựt loạn xì ngầu cả lên do nó không còn là Sài gòn như cách đây hàng chục năm.Các dân di cư từ miền Bắc kỳ cục,Trung kỳ kẹo ,..rần rần kéo vào( làm ăn sinh sống,cải lộn,chửi lộn ỏm tỏi cả lên ) như dân trong Nam mơ đi Mỹ !Để viết về Sài Gòn phải sanh tại đây và ở ít nhất từ đời ông,đến đời cha và mình.Một số nhà văn,nhà báo như Phạm Công Luận,Phúc Tiến,...không biết nhiều gì lắm về Sài Gòn cũng bài đặt viết sách về Sài Gòn--chắc để cho có gì lưu danh! Người Sài Gòn thật sự cho dù là nhà văn,nhà báo,không bao giờ viết sách về Sài Gòn mà chỉ hoài niệm nó với nổi buồn man mác trong lòng !