35 năm, cuộc hôn nhân giữa Phật giáo Việt Nam với CNXH

  • Bởi Biên tập viên
    30/09/2016
    15 phản hồi

    Định Thiên

    Dư luận và xã hội thờ ơ, ngay cả giới phật tử cũng không ngó ngàng, còn những tay “cò tôn giáo” thì luôn luôn tận dụng cơ hội vuốt đuôi kẻ chức quyền, rình rang tổ chức kỷ niệm 35 năm thành lập Giáo hội Phật giáo Việt Nam (GHPGVN), tổ chức mà người trong cuộc quen gọi là “Giáo hội nhà nước” hay “Phật giáo quốc doanh”.

    Trong bài “Văn minh tiểu phẩm” đang lưu truyền khá “hot” trên mạng, Thích Tuệ Sĩ, theo thiển ý của tôi, là một thiền sư “chất” nhất Việt Nam hiện nay, có nêu nhận xét: “Một thứ Phật giáo theo định hướng xã hội chủ nghĩa còn quái dị hơn một nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”… (1) Bài tiểu luận này ông viết năm 2003, đối chiếu với tình hình thực tế mười mấy năm của Việt Nam, thấy đúng từng centimet!

    Như đã biết, kế thừa và phát triển hoạt động của Tổng hội Phật giáo Việt Nam ra đời năm 1951 tại chùa Từ Đàm – Huế, thì tháng 1/1964, ngay sau nền Đệ Nhất Công hòa ở Miền Nam Việt Nam sụp đổ, thì ở Sài Gòn ra đời tổ chức “Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất” (GHPGVNTN), có chủ trương: “hoàn toàn độc lập, không lệ thuộc bất cứ tổ chức đảng phái chính trị thế gian nào. GHPGVNTN kế thừa truyền thống 2000 năm dựng nước và giữ nước của chư Tổ, chư vị Cao Tăng và luôn cùng gánh chịu mọi thăng trầm, vinh nhục với dân tộc”.

    Trong khoảng thời gian hơn 10 năm tồn tại (1964 – 1975) GHPGVNTN đã ghi dấu son trong lịch sử phát triển Phật giáo Việt Nam. Xây dựng một thế hệ Phật tử thuần chất có niềm tin chân chính với đạo Phật, quy tụ được một tầng lớp tu sĩ bản lĩnh và nhiều thanh niên trí thức trẻ đầy nhiệt huyết xung quanh mình. Cùng với danh tiếng nổi bật hơn cả các trường đại học thế tục thời đó của Viện đại học Vạn Hạnh ở Sài Gòn và hệ thống các trường Bồ đề tư thục trải dài khắp các tỉnh thành từ vĩ tuyến 17 trở vào. Sản xuất ra nhiều sáng tác, nghiên cứu dịch thuật về Phật giáo và triết học, văn học sử có giá trị. Lần đầu tiên VN dịch Đại tạng kinh, dịch kinh Nikaya, cho ra đời Tạp chí Tư Tưởng Vạn Hạnh… Có thể nói chỉ trong vòng 10 năm tồn tại GHPGVNTN đã để lại một di sản văn hóa Phật giáo đáng tự hào.

    Sau 1975, GHPGVNTN không được chính quyền mới cho phép hoạt động. Cùng chung số phận với nhiều tổ chức xã hội dân sự, sinh hoạt Phật giáo rơi vào “khoảng lặng”. Cho đến tháng 11/1981, dưới bàn tay nhào nặn của chính quyền Cộng Sản thì GHPGVN theo định hướng xã hội chủ nghĩa ra đời sau hai ngày họp tại Hà Nội.

    Việc ra đời của tổ chức GHPGVN theo định hướng xã hội chủ nghĩa, là một tổ chức thành viên của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam có thể nói là một “thành công” về “công tác tôn giáo vận” của chính quyền Cộng Sản. Dùng thủ thuật “lấy mỡ nó ráng nó” để phá vỡ khối đoàn kết vững chắc của các tu sĩ Phật giáo Việt Nam Thống Nhất, cài cắm những thầy tu công an vào đội ngũ mới, lợi dụng mua chuộc các tu sĩ kém bản lĩnh, tùy tiện diễn giải nhiều lý thuyết kinh Phật để phục vụ mục đích tuyên truyền chính trị… Đỉnh điểm là việc hiện nay không ít nhà chùa nghe theo lời chính quyền mang tượng “Bác Hồ” lên bàn thờ, đặt ngồi ngang với Phật – Tổ để nhận được các đặc ân như giấy phép cấp đất, xây chùa to phật lớn…


    Chùa Huệ Nghiêm, quận 2. Ảnh: internet

    Vẻ bề thế của một ngôi chùa Phật giáo theo định hướng xã hội chủ nghĩa trên đường Lương Định Của Q. 2, TP. HCM. Tuy nhiên, cùng nằm trên tuyến đường này nhưng chùa Liên Trì của GHPGVNTN (không theo định hướng XHCN) vừa bị san bằng tháng 9/2016.

    Điều nghịch lý là, người “cầm trịch” nhiệm kỳ đầu tiên của Giáo hội Phật giáo định hướng xã hội chủ nghĩa không ai khác là Hòa thượng Thích Trí Thủ (sư phụ của Thích Tuệ Sĩ) và cái chết bất ngờ của ông khoảng 2 năm sau đó cho đến nay vẫn còn là một dấu hỏi lớn.

    HT Thích Trí Thủ (1909 – 1984) là người làng Trung Kiên huyện Triệu Phong tỉnh Quảng Trị, một vùng đất mà trong giới Phật giáo lưu truyền câu sấm: “thế thế xuất hùng tăng” (đời nào cũng xuất hiện những tu sĩ nổi tiếng), là một vị cao tăng có tầm nhìn quảng bát và có sức cuốn hút về đời sống tâm linh.

    Người viết có cơ duyên hai lần gặp ông và sau này tìm hiểu qua nhiều nguồn tư liệu, nhận thấy rằng ông không phải là người có tham vọng chính trị, mà là vị Hòa thượng một lòng một dạ với lý tưởng đạo Phật, luôn luôn thao thức với vận mệnh của quê hương và dân tộc. Trước khi giữ chức Chủ tịch Hội đồng Trị sự của giáo hội Phật giáo nhà nước nhiệm kỳ đầu tiên năm 1981, thì năm 1967 ông đã từng được bầu chọn làm Viện trưởng Viện hóa đạo, tổ chức điều hành mọi hoạt động của GHPGVNTN như đã nêu trên.

    Ai hiểu đạo Phật đều biết, một trong những giới luật căn bản của đức Phật là: “tu sĩ không được tham gia chính trị, tu sĩ không được nối dõi tông đường” (bất năng an quốc trị bang, gia nghiệp đốn quyên kế tự). Nhưng không phải vì thế mà cho đạo Phật là bi quan yếm thế. Phật giáo Đại thừa lấy tinh thần nhập thế (engaged buddhism) làm kim chỉ nam hành động, cho rằng: “nếu xa rời thế gian mà đi tìm sự giải thoát là việc làm vô nghĩa, chẳng khác nào đi tìm cái sừng trâu” (ly thế mích bồ đề, do như cầu thố giác).

    Tư tưởng “đạo Phật nhập thế” chính là tư tưởng chủ đạo trên con đường lý tưởng của nhiều vị Tổ Sư tiền bối và sau này được nhiều tăng sĩ nổi tiếng như là các HT Thích Trí Thủ, Thích Đôn Hậu, Thích Trí Quang, Thích Nhất Hạnh, Thích Minh Châu… kế thừa.

    Nếu ví tư tưởng nhập thế của Đại thừa Phật giáo là lối đá tấn công trong một trận bóng, thì việc chọn đúng thời điểm chọn đúng đối thủ để áp dụng lối đá tấn công hay không, theo tôi đây mới chính là huyệt điểm của Phật giáo Việt Nam trong cuộc “hôn nhân” với nhà nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa.

    Nếu ví von HT Trí Thủ là “huấn luyện viên” đầu tiên của “đội bóng Phật giáo” trong trận cầu kéo dài 35 năm (1981-2016) với “đội chủ nhà” là chính quyền xã hội chủ nghĩa, thì “đội Phật giáo” đã sập bẫy “hồi mã thương” của đội chủ nhà dẫn đến một kết cục có thể nói là bi thảm đối với vị “huấn luyện viên” và nhiều “cầu thủ” của mình, cộng với một di sản Phật giáo nhiều đổ vỡ hiện nay.

    “Một buổi sáng mùa xuân, cuối tháng 3 năm 1984, Ôn Già Lam (tên gọi gần gũi ở chùa của HT Trí Thủ) và đại chúng xong thời lễ tụng 108 biến Hồng danh. Về phòng, Ôn uống trà và điểm tâm. Sau giờ điểm tâm, là việc làm thường nhật, tưới nước, quét sân, cho cá ăn… Nhưng sáng hôm nay Ôn đã không làm việc đó, vì có lệnh công an mời lên họp trên Mặt trận Tổ quốc, do vậy Ôn đi từ sáng sớm. Sau khi Ôn đi rồi thì công an vào soát chùa Già Lam, đồng lúc bên viện Phật học Vạn Hạnh cũng bị soát. Họ, công an, bắt quí thầy vào ngồi phòng khách, không được đi lại, một số công an khác lên phòng Thầy Tuệ Sỹ và Nguyên Giác kè hai Thầy lên xe và chở đi, không nói một lời từ biệt. Và bên Thiền viện Vạn Hạnh cũng không khác, cùng một thủ thuật, họ bắt Thầy Trí Siêu (Lê mạnh Thát) và Thầy Như Minh cũng kè ra xe rồi chạy mất. Có điều thật dễ thấy là mạng lưới công an đã bao vây chùa Già Lam và Vạn Hạnh từ sáng sớm, cũng như họ đã toan tính trước, vì vậy, bên chùa Già Lam thì họ mời Ôn đi họp sớm, còn bên Vạn Hạnh thì Ôn Minh Châu cũng đã đi họp mấy hôm ở Hà Nội, cho nên cả hai nơi đều vắng mặt hai Ôn, mục đích để họ dễ bề hành sự. (3)

    Khi từ UBMTTQ trở về nghe tin hai thầy bị bắt, Ôn Già Lam đã chảy nước mắt. Khoảng một tuần sau đó, ngày 2/4/1984 HT Trí Thủ bị cơn cảm mạo được xe cứu thương chở vào bệnh viện Thống Nhất ở SG thì qua ngày sau Ôn được chở về chỉ còn là cái xác.

    Chưa hết: “Từ Huế vào thành phố Hồ Chí Minh lo tang lễ Hòa thượng Thích Trí Thủ xong, chỉ trong vòng 10 ngày thì Hòa thượng Thanh Trí cũng viên tịch theo chân Hòa thượng Chủ tịch tại chùa Già Lam Sài Gòn lúc 13g30 phút ngày 13 tháng 3 năm Giáp Tý (13.4.1984). Lễ nhập quan được cử hành tại Quảng Hương Già Lam và sau đó Kim quan Hòa thượng được cung nghinh về nhập tháp tại khuôn viên chùa Báo Quốc. Kim quan nhập tháp ngày 17 tháng 4 năm 1984 trong niềm xúc động thương tiếc của Tăng Ni Phật tử. Hòa thượng hưởng thọ 66 tuổi đời và được 36 hạ lạp”. (4)

    Tới đốt nhang nhân 32 năm ngày mất của HT Thích Trí Thủ (4/7/2016), đứng trước mộ tháp của ông mà tôi như thể lên cơn cảm lạnh, sống lưng tôi như có một luồn điện chạy qua. Tôi liên tưởng đến cái chết của những nhân vật chính trị CS như Võ Văn Kiệt, Nguyễn Bá Thanh, Phạm Huy Ngọ…

    Như vậy trong vòng hai tuần, “đội bóng Phật giáo” mất đi hai vị hòa thượng có bản lĩnh và giàu tâm huyết với đạo pháp và dân tộc là HT Thích Trí Thủ và HT Thích Thanh Trí. Hai vị thượng tọa trẻ được coi là tài hoa nở sớm của Phật giáo VN là Thích Tuệ Sĩ và Thích Trí Siêu (Lê Mạnh Thát) bị nhốt tù với cái án tử hình được kêu sau đó 3 năm, về sau được giảm xuống còn án chung thân. Ngoài ra nhiều tăng ni có năng lực khác cũng bị bắt nhốt tù cùng đợt, điển hình là HT Thích Đức Nhuận, Ni sư Thích Nữ Trí Hải…

    Trong một tâm thư viết năm 2003 gởi cho các tu sĩ Phật giáo thế hệ trẻ, Thiền sư Tuệ Sĩ thao thức: “Người xuất gia, khi cất bước ra đi, là hướng đến phương trời cao rộng; tâm tính và hình hài không theo thế tục, không buông mình chìu theo mọi giá trị hư dối của thế gian, không cúi đầu khuất phục trước mọi cường quyền bạo lực. Một chút phù danh, một chút thế lợi, một chút an nhàn; Đấy chỉ là những giá trị nhỏ bé, tầm thường và giả ngụy…

    Khoa trương bảo vệ Chánh pháp, mà thực tế chỉ là ôm giữ chùa tháp làm chỗ ẩn núp cho Ma vương, là nơi tụ hội của cặn bã xã hội. Hô hào truyền pháp giảng kinh, thực chất là mượn lời Phật để xu nịnh vua quan, cầu xin một chút ân huệ dư thừa của thế tục, mua danh bán chức… Xưa kia, khi vua chúa bắt sư tăng cúi đầu nhận tước lộc của triều đình để làm tôi tớ cho vương hầu, chư Tổ đã sẳn sàng đặt đầu mình trước gươm bén, giữ vững khí tiết của người xuất gia. Đó là thanh quy: Sa môn bất kính vương giả”.

    “Quê hương và đạo pháp là những mỹ từ thân thương đã trở thành sáo rỗng. Các con hãy tự rèn luyện cho mình một tín tâm bất hoại; một đức tính dũng mãnh vô úy; nỗ lực tự huân tập trí tuệ bằng văn, tư, tu để nhìn rõ sự tướng chân ngụy, để thấy và biết rõ mình đang ở đâu, đang đi về đâu; không nhắm mắt phóng càn theo cỗ xe lộng lẫy bên ngoài nhưng rệu rã bên trong, đang lao xuống dốc dài không định hướng”… (5)

    Hiện nay, trong cơn hấp hối về niềm tin và đạo đức lối sống của xã hội, lãnh thổ lãnh hải Việt Nam bị đe dọa xâm chiếm, nông dân bị đẩy vào thế đối kháng với chính quyền trong nhiều vụ cưỡng chế ruộng vườn, ngư dân của 4 tỉnh miền Trung bị đẩy ra ngoài lề cuộc sống bởi vấn nạn ô nhiễm môi trường biển nghiêm trọng mang tên “Fumosa”… Nhà chùa dường như vẫn an toàn và miễn nhiễm: bất chấp dư luận tổ chức nhiều lễ hội tốn kém vô bổ, lên dự án xây dựng những ngôi chùa nghìn tỉ, scandal nhà chùa xảy ra như cơm bữa… Di sản Phật giáo sau 35 năm có gì ngoài những cái xác chùa hoành tráng bê tông cốt thép vô hồn, và những tai tiếng kiểu như: “nghi án nhà sư đạo văn luận án tiến sĩ”(6), “Tham nhũng lan vào chốn linh thiêng” (7)…

    Có gì na ná với nhiều vấn nạn của đất nước: Lạm phát “tượng đài nghìn tỉ”, tệ nạn chạy bằng cấp để mua quan bán chức, “sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi”!?

    ----------------

    Tham khảo:

    (1) http://chauxuannguyen.org/2014/11/05/tue-sy-dao-phap-dan-toc-chu-nghia-xa-hoi-bien-thai-cua-phat-giao-viet-nam-hien-tai/

    (2) http://phatgiao.org.vn/tham-luan-sach/201306/Nguyen-nhan-dan-den-phong-trao-Phat-giao-1963-o-mien-Nam-Viet-Nam-11149/

    uyen-nhan-dan-den-phong-trao-Phat-giao-1963-o-mien-Nam-Viet-Nam-11149/

    (3) http://quangduc.com/author/about/9845/tien-si-le-manh-that

    (4) http://www.phatgiaohue.vn/news.aspx?KenhID=0&ChuDeID=0&TinTucID=3580

    (5) https://vietbao.com/a257807/thu-gui-cac-tang-sinh-thua-thien-hue

    (6) http://www.tienphong.vn/giao-duc/nghi-an-dao-luan-van-tien-sy-cua-nha-su-1048718.tpo

    (7) http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2016/09/160923_vn_corruption_spreading_vu_ngoc_hoang

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    15 phản hồi

    ttnv viết:
    HT Đôn Hậu trước khi mất (1992) đã bộc bạch về sự triệt hạ, thảm sát HT Thiện Minh sau 2 năm trong nhà tù CS (1977).

    Ủa, đâu có đứa nầu chạm đến HT Thiện Minh đâu nhể.
    Chiện HT Đôn Hậu viết về HT Thiện Minh đêk có dính dáng gì mí chính chủ sất.

    Ba Lúa viết:
    Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Lê Văn Hảo, những tên này có là một số phật tử không? Thích Trí Quang, Thích Đôn Hậu có là "một số" tăng ni không

    Sau 75, nhà sản đã vắt chanh bỏ vỏ những tên tuổi đã gây quá nhiều "tiếng vang" mờ cụ Ba Lúa chỉ nêu một ít . Lạ nỗi gì, khi những tên tuổi nì, bị giam lỏng, giam thiệt, đêk được khen thưởng, thăng quan tiến chức.
    Nhà anh Tg đem chiện Phật giáo dấn thân trong thế kỉ trước làm tủi vong linh những người bị bọn " phật tử"
    ở Huế tống xuống hố nả đạn chết chùm.

    @TTVN
    "Bao nhiêu vị cao tăng của miến Nam đã “bất ngờ” ra đi vài năm sau khi được “giải phóng” ? Thầy Trí Quang, trong chế độ quản thúc, chỉ có thể “mặc tẩn” mà viết Hồi ký cho đời sau. May mà còn những thiền sư, học giả ngày nay như Tuệ Sỹ, Lê mạnh Thát.
    HT Đôn Hậu trước khi mất (1992) đã bộc bạch về sự triệt hạ, thảm sát HT Thiện Minh sau 2 năm trong nhà tù CS (1977).

    Cái đặc thù của Phật Giáo là tính bao dung và thích nghi của nó. Lý do cũng đơn giàn và dễ hiểu bởi chính Đức Phật đã nói: Tất cả mọi người đều có Phật tính, cứ tu thì sẽ thành Phật, một con người tỉnh thức và giác ngộ. Từ khi du nhập vào VN, PG đã trở thành PG của Dân Tộc, như ở Nhật Bản, Trung Hoa… . Đó cũng là lý do tại sao mà HT Thiện Minh đã nói: Phật Tổ Hồng Bàng Thị."

    Đức Phật dạy khuyên là một lẻ, nhưng cái vị "cao tăng" có làm theo hay không là chuyện khác. Tôi thì chẳng cần bằng chứng gì, ở đâu cả, cứ nhìn những gì Phật Giáo đã làm suốt thời gian trước 75 đủ hiểu.

    Còn các vị cao tăng bị biến mất không phải là bằng chứng để bảo Phật Giáo VN không có đi đêm với vc! Chuyện thanh trừng trong hàng ngũ cs không phải là không có.

    Nói chung, ai nói gì là chuyện của họ bản thân tôi không tin Phật Giáo nữa!

    TT Thích Trí Quang là người đã đem bàn thờ Phật xuống đường trong cuộc biểu tình.
    Về điều này tôi đã có link dẫn.
    Gia đình tôi có lý lịch hơn " 3 đời" theo đạo Phật, cá nhân tôi thời niên thiếu cũng đã gia nhập "Gia đình Phật Tử", nhưng tôi và nhiều người đã không ủng hộ việc mang bàn thờ Phật xuông đường để biểu tình. Hành động và "sáng kiến " này không thể chấp nhận. Tăng Ni, Phật tử có quyền xuống đường biểu tình, có quyền mang cờ Tôn giáo, nhưng KHÔNG được phép mang bàn thờ Phật xuống đường, hành động này không chỉ vô ý thức mà còn là vô đạo, tự bán rẻ Đạo Pháp, dù đó là TT Thích Trí Quang, một Tu sĩ đã cống hiến rất nhiều cho Đạo Phật VN. Nhưng đó là vấn đề khác. Những gì TT làm sai với Đạo Pháp vẫn có thể bị phê bình. Tôi không phải là người duy nhất phê bình và không phải những người phê bình TT Thích Trí Quang đều là những người suy tôn TT Ngô Đình Diệm. TT Diệm là một người chống Cộng rất có hiệu quả, nhưng TT Diệm cũng có những sai lầm. Phê bình quá khứ thì phải trung thực, không nên có suy tôn cá nhân mù quáng như các đảng Cộng sản suy tôn " thần tượng" của họ, như VN và việc suy tôn Hồ Chí Minh.
    Và bây giờ có thể sẽ dẫn đến việc suy tôn TT Thích Trí Quang.
    Cho tới nay, TT Thích Trí Quang, TT Thích Nhất Hạnh.... vẫn là vấn đề gây tranh cãi.

    Nguyễn Jung

    Xét về mặt bản chất chế độ chính trị thì tất cả những nước theo chế độ CS đều đối lập với tất cả các tôn giáo, vì các nhà nước CS theo chủ nghiã duy vật, họ không tin có thần thánh hay chúa, họ coi tôn giáo là ma túy ru ngủ con người. CS chống tôn giáo thì dĩ nhiên tôn giáo chống cộng.
    Nếu biết những diễn biến của phong trào Phật giáo ở miền Nam thế nào thì có thể tìm thấy trong cuốn "Phong trào đấu tranh của Phật giáo miền Nam" của nhà báo người Pháp là Jean Clode Julien ra đời vào thập niên 60 thế kỷ trước. Trông bề ngoài thì cứ tưởng là Phật giáo phản đối chế độ của ông Ngô Đình Diệm và có xu hướng theo CS, nhưng thực chất là Phật giáo biểu tình đòi chế độ Sài Gòn chống cộng hiệu quả hơn.
    Năm 1954 nhiều nhà sư ở miền Bắc cũng đoán là "Bọn đỏ sẽ thắng" nhưng họ vẫn di cư vào miền Nam chứ không muốn tu hành dưới gót sắt của bọn CS.
    Còn cái tổ chức Phật giáo quốc doanh của CS với quy chế "Phật pháp -dân tộc- XHCN" thì rõ là cái khẩu hiệu phi logique, chẳng khác nào "Đảng lãnh đạo phát huy dân chủ" hoặc "kinh tế thị trường định hướng XHCN", chỉ có thể bịp bợm những người thiếu hiểu biết và thiếu suy nghĩ thôi. Đó chỉ là những từ ngữ trên giấy chứ làm đéo gì có trong thực tế. Đã có Đảng lãnh đạo thì làm đéo gì có dân chủ, đã XHCN thì làm gì có tôn giáo.Thế nhưng trong thực tế lại cứ sự trớ trêu là nhiều quan chức CS vẫn đi chùa chiền cầu lên chức lên quyền, cầu lợi cầu lộc, có khi còn cầu cho con cái thi đỗ đại học. Thì hãy xem me sừ Hồ Đức Việt ủy viên bộ chính trị lập đàn cầu tế để được lên chức thì rõ. Đó là sự mâu thuẫn giữa niềm tin CS và sức tin tâm linh truyền thống của tín ngưỡng dân tộc.
    Cái xã hội XHCN bát nháo này thì bát nháo cả chính trị lẫn bát nháo cả tôn giáo. Chính nhà nước làm bát nháo, nhưng người dân thì vẫn có niềm tin truyền thống vào đạo Phật từ bi hỉ xả, tin cái thiện thắng cái ác. Muốn trả lại gía trị Phật giáo cho Phật giáo thì phải từ bỏ CNCS.

    NJ viết:
    Tăng Ni và Phật Tử, đặc biệt Tăng Ni Phật Tử sống tại Sài Gòn, Huế đã bị lợi dụng triệt để, qua tuyên truyền của một số "Tăng Ni" đội lốt Vici để xuống đường chống chính quyền VNCH, đã góp phần gây ra những hệ luỵ ngày hôm nay.
    Và đây là một sự thật không thể chối cãi.

    Còm sĩ NJ viết "một số", có nghĩa không vơ đũa cả nắm.

    TTNV viết:
    Không thấy tác giả nêu tên, đưa bằng chứng, dữ kiện nào để chứng minh sự kiện là PG miền Nam đã bị ”một số “Tăng Ni” đội lốt Vici” lợi dụng mà đã khẳng định “đây là sự thật không thể chối cãi"

    TTNV đòi dữ kiện, nên Lúa tui cho dữ kiện.

    Tran Thi Ngự viết:
    Tưởng bằng chứng nào chứ bằng còn bài viết theo cái link do Ba Lúa cung cấp không phải là bằng chứng bởi vì ngày nay ai cũng có thể post bài trên mạng xã hội với đủ loại thông tin từ chính xác tới tin vịt cồ.

    Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Lê Văn Hảo, những tên này có là một số phật tử không? Thích Trí Quang, Thích Đôn Hậu có là "một số" tăng ni không. Mậu Thân 1968, hỏi dân Huế họ nghĩ gì và thấy gì, và lịch sử, sữ sách đã nói gì về Thích Đôn Hậu hay 4 tên phật tử ở trên? Thích Trí Quanng có là đảng viên cs không?

    “Một nửa chiếc bánh mì là bánh mì, một nửa sự thật không phải là sự thật”. Tuy nhiên, “Không có gì tệ hại hơn một sự thật đã bị bóp méo ít nhiều”.

    Thi Ngự thì không hài lòng lắm với web site này, nếu sai hay tin Vịt thì sai ở điểm nào? Đúng hay sai, hãy phản biện đi trước khi phủ nhận đó là tin Vịt cồ. Hãy để người dân Huế được bình yên tâm hồn, đừng sát thêm muối hay đánh động nỗi đau của họ khi phủ nhận những tên trên là tin Vịt.

    Đọc bài viết nhận thấy, ngay phần mở bài người viết đã khoanh vùng đối tượng bài viết là "Phật giáo quốc doanh" rồi đó ạ. Đọc ba chớp ba nháo rồi phán lung tung!

    Cái tựa của bài viết rất là thiếu chính xác. Bài viết nói về về giáo hội phật giáo quốc doanh. Theo tôi tổ chức này không phải là PHẬT GIÁO mà là một tố chức chính trị của đảng CSVN. Những tổ chức Phật Giáo không phải quốc doanh chẳng bao giờ có "hôn nhân" gì với nhà nước cộng sản cả.

    Ba Lúa viết:
    TTNV viết:

    Không thấy tác giả nêu tên, đưa bằng chứng, dữ kiện nào để chứng minh sự kiện là PG miền Nam đã bị ”một số “Tăng Ni” đội lốt Vici” lợi dụng mà đã khẳng định “đây là sự thật không thể chối cãi” ! May mà chưa bảo PG miền Nam (trước 75) là CS !

    Nhấn vào đây:

    http://vn-buddhist.blogspot.com/2012/11/thich-nhat-hanh-ten-viet-gian-cong-san_4.html

    Tưởng bằng chứng nào chứ bằng còn bài viết theo cái link do Ba Lúa cung cấp không phải là bằng chứng bởi vì ngày nay ai cũng có thể post bài trên mạng xã hội với đủ loại thông tin từ chính xác tới tin vịt cồ.

    Cộng sản Văn Tiến Dũng giả sư, phá hoại Phật giáo

    https://vi.wikipedia.org/wiki/V%C4%83n_Ti%E1%BA%BFn_D%C5%A9ng

    Tướng Văn Tiến Dũng, còn có bí danh là Lê Hoài, sinh ngày 2 tháng 5 năm 1917 tại xã Cổ Nhuế, huyện Từ Liêm, Hà Nội. Nhà nghèo, không ruộng đất, mẹ mất sớm, cậu bé họ Văn theo cha ra Hà Nội. Sau khi cha đột ngột qua đời năm cậu 15 tuổi, Văn Tiến Dũng đành phải bỏ học, ở nhà trợ giúp cho anh làm nghề thợ may. 17 tuổi, Văn Tiến Dũng lại ra Hà Nội làm công cho các xưởng dệt Thanh Văn (Hàng Đào), sau chuyển sang xưởng Đức Xương Long, Cự Chung (Hàng Bông).

    Ông gia nhập Đảng Cộng sản Đông Dương tháng 11 năm 1937. Từ 1939 đến 1944, ông bị thực dân Pháp bắt giam 3 lần, vượt ngục 2 lần. Tháng 11 năm 1939, ông bị Pháp đày đi nhà tù Sơn La. Hai năm sau, trên đường bị địch áp giải từ Sơn La về Hà Nội, ông đã trốn thoát.

    Từ tháng 12 năm 1942 đến tháng 3 năm 1943, ông đã hoạt động dưới danh nghĩa nhà sư tại Chùa Bột Xuyên (nay thuộc huyện Mỹ Đức, Hà Nội). Ông từng đảm nhiệm chức vụ Bí thư Đảng bộ tỉnh Bắc Ninh, Bí thư Xứ ủy Bắc Kỳ năm 1944.

    Chính trong thời kỳ này, ông đã làm quen với Nguyễn Thị Kỳ (tên khai sinh là Cái Thị Tám) cùng hoạt động cách mạng và sau đó họ đã trở thành vợ chồng.

    TTNV viết:
    Không thấy tác giả nêu tên, đưa bằng chứng, dữ kiện nào để chứng minh sự kiện là PG miền Nam đã bị ”một số “Tăng Ni” đội lốt Vici” lợi dụng mà đã khẳng định “đây là sự thật không thể chối cãi” ! May mà chưa bảo PG miền Nam (trước 75) là CS !

    Nhấn vào đây:

    http://vn-buddhist.blogspot.com/2012/11/thich-nhat-hanh-ten-viet-gian-cong-san_4.html

    Tác giả NJ (hay Jung Nguyen) đã có đoạn góp ý phản hồi (xin trích ngyên văn):

    Tăng Ni và Phật Tử, đặc biệt Tăng Ni Phật Tử sống tại Sài Gòn, Huế đã bị lợi dụng triệt để, qua tuyên truyền của một số "Tăng Ni" đội lốt Vici để xuống đường chống chính quyền VNCH, đã góp phần gây ra những hệ luỵ ngày hôm nay.
    Và đây là một sự thật không thể chối cãi.

    Không thấy tác giả nêu tên, đưa bằng chứng, dữ kiện nào để chứng minh sự kiện là PG miền Nam đã bị ”một số “Tăng Ni” đội lốt Vici” lợi dụng mà đã khẳng định “đây là sự thật không thể chối cãi” ! May mà chưa bảo PG miền Nam (trước 75) là CS !

    Cái luận điệu “nồi cháo vịt” vĩ đại này đã được đám tàn dư Cần Lao-Thiên chúa giáo tại Mỹ khai thác triệt để từ thời thập niên 80 (vẫn lai rai) cho đến ngày nay, đổ tội cho PG là làm mất nước vào tay CS để chạy tội chia rẽ miền Nam, làm mất nước của chế độ độc tài-gia đình trị-Thiên Chúa giáo nhà Ngô. Chiến dịch Nước Lũ (20/08/1963) của ông Nhu bắt bớ tất cả các nhà lãnh đạo PG trên chuà chiền toàn quốc thì không phải là đàn áp tôn giáo thì gọi là gì ?
    PG miền Nam tranh đấu 1963 để đòi hỏi bình đẳng và tự do tôn giáo chớ không có chuyện chính trị, quyền lực gì ở trong đó.

    PG không phải là một tổ chức chặt chẽ, kiểm soát tư tưởng từng “tín đồ”. Nếu có những phần tử cực đoan, bạo động ở cấp dưới thì đó không phải là chủ trương của Giáo hội PGVNTN. Mang chuyện mấy khẩu AK bắn từ trong chuà (nào đó) hồi Tết Mậu Thân rồi quy kết PG miền Nam là CS thì hình như người ta cũng cố quên, ngay cả trong dinh Độc Lập hay cả trong TCG miền Nam, đầy dẫy những thứ “nhị trùng”, “hàng hai” (nguy hiểm còn hơn bao lần súng đạn) như thế. Cái khoảng xám (gray zone) giữa trắng và đen hầu như bất tận mà thông tin hải ngoại ngày nay đã từ từ cung cấp đầu đủ các dữ liệu.

    Chỉ có một điều chắc chắn là nhiều người trong các bậc lãnh đạo của PG miền Nam (sau 1954) đã từng tham gia kháng chiến (1946-54), để chống Thực dân Pháp chứ không phải theo Việt Minh CS. Chính họ là nhưng người hiểu CS hơn ai hết cho nên sau khi thôn tính miền Nam (1975), họ là những đối tượng cần phải thanh toán, trừ khử trước nhất. CS không sợ gì hơn là một đoàn thể có tổ chức mà những người lãnh đạo có suy tư độc lập, hoàn toàn chống trái với chủ thuyết độc tài, Vô thần của họ.

    Bao nhiêu vị cao tăng của miến Nam đã “bất ngờ” ra đi vài năm sau khi được “giải phóng” ? Thầy Trí Quang, trong chế độ quản thúc, chỉ có thể “mặc tẩn” mà viết Hồi ký cho đời sau. May mà còn những thiền sư, học giả ngày nay như Tuệ Sỹ, Lê mạnh Thát.
    HT Đôn Hậu trước khi mất (1992) đã bộc bạch về sự triệt hạ, thảm sát HT Thiện Minh sau 2 năm trong nhà tù CS (1977).

    Cái đặc thù của Phật Giáo là tính bao dung và thích nghi của nó. Lý do cũng đơn giàn và dễ hiểu bởi chính Đức Phật đã nói: Tất cả mọi người đều có Phật tính, cứ tu thì sẽ thành Phật, một con người tỉnh thức và giác ngộ. Từ khi du nhập vào VN, PG đã trở thành PG của Dân Tộc, như ở Nhật Bản, Trung Hoa… . Đó cũng là lý do tại sao mà HT Thiện Minh đã nói: Phật Tổ Hồng Bàng Thị.

    Tóm gọn, cũng chỉ là một vài nhận thức cá nhân thô thiển. Kính mong sẽ có những nhận định của các bậc cao nhân giúp người viết có chánh kiến xác thực hơn nữa. Xin thâm tạ,

    Rất cám ơn TTNV nhắc nhở: "Thố giác" trong câu: "Ly thế mích Bồ đề, do như cầu thố giác" nghĩa đúng là "sừng thỏ" (không phải "sừng trâu"). Xin lỗi quý bạn đọc.
    Tác giả Định Thiên.

    Bài viết rất công phu của một người trong cuộc, nắm bắt được cốt lõi của vấn đề Phật giáo Việt Nam ngày nay và thời cận sử. Xin cảm ơn tác giả đã cống hiến cho bạn đọc.
    GHPGVN đương thời do đảng CSVN khai sinh (1981), là thành viên của Mặt trận Tổ quốc, chắc cũng được xếp ngang hàng như hội đá banh, đua ngựa… , hóa ra cái Dụ số 10 từ thời phong kiến Bảo Đại ngày nay vẫn còn hiệu lực ! Chỉ có một tôn giáo (chữ khác của “ý thức hệ”) duy nhất được công nhận, đó là XHCN nên mới có chuyện mang tượng HCM vào thờ trong chánh điện !
    GHPG Quốc doanh giống như con mèo của Schroedinger trong cơ học lượng tử, nó nửa sống, nửa chết, không giống con gì cả ! Nhà Phật thường ví ảo tưởng như “lông rùa, sừng thỏ” nhưng chữ “sừng trâu” trong bài thì có lẽ chỉ là lỗi kỹ thuật.

    Cứ nhìn các nhà sư quốc doanh hiện nay thì ai ai cũng đều thấy sao sao ấy. Đó là tôi nói với cái nhãn quang và cái tuệ của mình. Đa phần cũng cảm nhận được GHPGVNTN đã bị nạn cs khuyng đảo nên hầu hết các chùa chiền hiện nay đa số do các sư tăng quốc doanh hay nói cho đúng là tăng do đảng csvn chỉ định trụ trì. Thùng phước đức công quả do các sư nắm giữ nên sư tha hồ ăn chơi phè phởn vì đâu phải là sư chân chính. Cũng như nhà sư Thich Chân Quang cũng đã từng rao giảng điều quái chiêu mà chưa từng nhà sư chân chính nào truyền bá: "..... nước Vn mình là em, Trung Quốc là anh. Chúng ta đem quân đi đánh TQ là anh mình thì chúng ta (VN) hỗn láo.....". Nhà sư đã rước tượng HCM vào chùa ngang hàng Phật, chẳng lẽ chúng ta lại thêm câu Nam mô A Di Đà Phật và câu Nam mô HCM Bồ tát vào kinh điển Phật giáo ư ? . Chính vì có những sư quốc doanh như thế nên xã hội đảo điên, tệ nạn nổi lên như rươi, xã hội nhiễu nhương và con cháu chúng ta sẽ đi về đâu. Các đảng viên cao cấp đã cho con cháu đi du học. Họ chuyển tiền vàng, đô la sang các nuớc tư bản để mua nhà cửa để tận hưởng giàu sang phú quí bất chấp dân sống lầm than . Xã hội công bằng không thể để dân chịu cảnh nhiễu nhương như thế. Các lãnh đạo tôn giáo có tâm đã lập nên" Liên tôn" như đã làm ở chùa Liên Trì (đã bị giải toả) hãy tiếp tục phát huy , không thể để quỷ pháp u minh thống trị, gây bao cảnh tang thương cho dân tộc. Hãy đoàn kết và tìm phương cách cứu nguy cho sinh linh và dân tộc. Đó là sự mong muốn của 90 triệu dân Việt hiện nay. Nam mô A Di Đà Phật

    Đa số những bài viết của Wiki tiếng Việt thường không được chính xác lắm.
    Nhưng tôi vẫn đưa link để các bác đọc, tự đánh giá.

    https://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C3%ADch_Tr%C3%AD_Quang

    Vài link khác về Thượng Toạ Thích Trí Quang và về Phật Giáo VN.

    http://motgoctroi.com/StNguoiNViec/Tt_TTQuang/TtTriQuang.htm

    https://bacaytruc.com/index.php?option=com_content&view=article&id=980:ton-n-hoang-hoa-vit-v-thich-tri-quang&catid=34:din-an-c-gi&Itemid=53

    http://bactuthuc.blogspot.de/2013/06/vai-hinh-anh-moi-nhat-ve-ma-tang-ac.html

    Về cuốn "Tự truyện" của TT Thích Trí Quang, được xuất bản ở VN năm 2011 – Nhà Xuất bản Tổng hợp thành phố Sài gòn.

    trang anhbasam.wordpress.com viết:
    Nhưng khi Thầy lý giải Tự truyện này “không thể không có nên phải viết phải in” thì tôi không thể không tự hỏi: “Có cái gì trong đó đâu mà ‘không thể không có nên phải viết phải in’”!

    Thầy Trí Quang là một nhân vật huyền thoại. Đọc tự truyện của Thầy rồi vẫn thấy Thầy còn là một huyền thoại

    https://anhbasam.wordpress.com/viet-su-ky/doc-tri-quang-tu-truyen-cua-thay-thich-tri-quang-2/

    Tôi cũng đã mua và đọc cuốn sách này, không có gì mới, ngoài những điều mà nhiều người đã biết.
    TT vẫn còn giữ những bí mật, nguyên nhân về những hành động nhập thế của bản thân, có lẽ là những điều, sống giữ kín, chết mang đi, để huyền thoại mãi mãi là huyền thoại???

    Những hành động nhập thế của các Tăng Ni thời chiến, đúng hay sai?? Lịch sử đang tìm cách đánh giá, phán xét.

    "Vấn đề" TT Thích Trí Quang và Co. cho tới nay vẫn là chuyện gây tranh cãi.

    Tăng Ni và Phật Tử, đặc biệt Tăng Ni Phật Tử sống tại Sài Gòn, Huế đã bị lợi dụng triệt để, qua tuyên truyền của một số "Tăng Ni" đội lốt Vici để xuống đường chống chính quyền VNCH, đã góp phần gây ra những hệ luỵ ngày hôm nay.

    Và đây là một sự thật không thể chối cãi.

    Nhập Thế của các Tăng Ni là đúng, nhưng nếu để bị lợi dụng dẫn đến những hậu quả không lường được như xã hội và con người VN ngày hôm nay thì việc nhập thế của các Tăng Ni trong thời chiến cần phải đánh giá lại!
    Phải chăng, đây là một trong những nguyên nhân, nên bây giờ người con Phật đã không tham gia chính trị và người dân VN nhìn thấy gì ở cái gọi là Phật giáo "Quốc doanh"??? Làm sao tin được các "Sư Quốc Doanh"?

    Nguyễn Jung