Thanh có thoát được truy nã quốc tế? Ai sẽ cứu Thanh?

  • Bởi Admin
    18/09/2016
    10 phản hồi

    Phạm Lê Vương Các

    Vào khuya đêm 16/9, Bộ Công an đã ra quyết định truy nã đối với Trịnh Xuân Thanh. Nhiều tờ báo cho biết lệnh truy nã không chỉ được thực hiện trên toàn quốc mà còn "truy nã quốc tế".

    Nói đến "truy nã quốc tế" nghe có vẻ nghê gớm, nhưng thật ra chả có quái gì nguy hiểm cho trường hợp của Thanh, vì Việt Nam làm gì có thẩm quyền phát lệnh truy nã quốc tế. Nó chẳng qua chỉ là một cái thông báo được chuyển tới một số quốc gia mà VN có ký kết tương trợ tư pháp, với nội dung đại loại như chúng tôi đang truy nã thằng Thanh, nó có ở trên đất nước của các bạn thì bắt giữ giùm chúng tôi. Việc ký kết tương trợ tư pháp của VN với các quốc gia khác về việc dẫn độ chỉ đếm trên đầu ngón tay. Chẳng ăn nhằm gì vì hầu hết các quốc gia văn minh không có ký kết tương trợ tư pháp về việc việc dẫn độ với VN.

    Trong trường hợp của Thanh, thẩm quyền truy nã quốc tế sẽ thuộc về Tổ chức Cảnh sát Hình sự Quốc tế (Interpol). Nếu Interpol phát lệnh truy nã Thanh thì lúc này nó gần như có giá trị pháp lý toàn cầu vì tổ chức này có đến 190 quốc gia thành viên, nhưng nó cũng đòi hỏi một thủ tục nhiêu khê. Giả sử trong thời gian tới, Interpol ra quyết định truy nã Thanh thì cũng chưa đủ để bắt giữ Thanh dẫn giải về lại VN . Bởi lẽ Interpol không tham gia vào việc truy tìm và bắt giữ đối tượng, mà họ cũng chỉ phát đi thông báo là thành viên VN đang truy nã ông Thanh, các quốc gia thành viên nếu phát hiện ông Thanh đang ở trên quốc gia thì họ có nghĩa vụ bắt giữ ông Thanh giùm VN. Chỉ thế thôi!

    Và ngay cả khi Thanh bị cảnh sát nước sở tại túm theo quyết định truy nã của Interpol hoặc yêu cầu từ chính quyền VN , không có nghĩa là Thanh bị dẫn giải về lại VN liền, mà cảnh sát sở tại sẽ tiến hành điều tra cáo buộc, sự truy nã có chính xác không và vụ việc có mang yếu tố chính trị hay không. Nếu Thanh không nhận tội cáo buộc từ nhà nước VN, mà phản bác lại cáo buộc mang tính chất chính trị thì cũng rất khó xử cho quốc gia đã túm được Thanh. Và trong trường hợp này Thanh hoàn toàn có quyền khởi kiện ra tòa án tại quốc gia sở tại để chống lại việc dẫn giải về lại VN. Yêu cầu dẫn giải Thanh là một quá trình không dễ nuốt, vì vụ việc của Thanh giờ đây đã mang yếu tố chính trị.

    Như vậy, vấn đề Thanh có bị túm đem về VN hay không sẽ phụ thuộc hoàn toàn vào hệ thống pháp luật và chính trị ở quốc gia mà Thanh đang lưu trú, chứ cũng chẳng phải “truy nã quốc tế” gì nghe phát ớn.

    Nhưng cũng không dễ dàng gì cho Thanh để thuyết phục chính phủ quốc gia sở tại tin rằng mình là một người đối kháng, bất đồng ly khai với hệ thống chính trị hiện hành của VN chứ không phải là người tham nhũng, sai phạm trong quản lý kinh tế như cáo buộc của nhà cầm quyền.

    Vì vậy, để làm được điều này Thanh đang rất cần sự ủng hộ của người bất đồng, và người đấu tranh của Việt Nam. Nếu giới này mà quay lưng lại với Thanh, xem Thanh là “một kẻ tham nhũng hay một gã ngã ngựa vì đấu đá nội bộ chứ bất đồng chính trị con mẹ gì” thì coi như Thanh tiêu. Nhưng nếu giới này lên tiếng ủng hộ Thanh, tin tưởng Thanh là người đã quay đầu thật sự, đứng về phía Thanh thì Thanh hoàn toàn có thể tin tưởng vào tương lai của mình và gia đình sẽ được định cư ở một quốc gia khác. Giới này thông qua các tổ chức xã hội dân sự họ sẽ tác động đến chính phủ sở tại dưới nhiều hình thức khác nhau để ngăn chặn việc Thanh bị dẫn giải về lại VN.

    Đây cũng là lý do để giải thích vì sao nhóm giải cứu cho Thanh đã liên hệ với Gió, nhờ Gió hỗ trợ. Đây là một chiến lược giải cứu đúng hướng. Gió đã đồng ý hợp tác và hỗ trợ Thanh rất tốt ở bước đầu. Nhưng để các tổ chức xã hội dân sự đồng ý hỗ trợ cứu nguy cho Thanh hay không là một việc khó, vì nó không mang tư cách cá nhân dễ ra quyết định một mình như Gió. Và tính chất chưa rõ ràng trong vụ việc của Thanh sẽ làm họ cân nhắc kỹ lưỡng.

    Dù khó nhưng không có nghĩa là không làm được, nếu Thanh hiểu về cách vận hành của các tổ chức xã hội dân sự và tính cách của giới đấu tranh VN. Không khó để tìm kiếm được sự tin tưởng và ủng hộ của họ. Họ là những người đấu tranh cho một thể chế dân chủ và một xã hội tôn trọng quyền con người, trong đó bao gồm cả lòng khoan dung và sự tha thứ cho những ai biết quay đầu, không phải đẩy ai vào đường cùng của cuộc sống. Tôi tin họ sẽ hỗ trợThanh như Gió đã làm trong thời gian vừa qua.

    Nếu Thanh đã thật sự quay đầu thì Thanh cần là ngay những việc sau đây:

    1. Thanh không nên di chuyển từ quốc gia này đến quốc gia khác mà ở yên một chỗ giữ bình tĩnh và chủ động đối mặt với cáo buộc từ chính quyền Việt Nam. Trong bối cảnh này, Thanh càng trốn thì càng chết. Khi Thanh có dấu hiệu lẩn trốn mà bị cảnh sát nước sở tại bắt được sẽ vô cùng bất lợi cho Thanh. Thanh cần thuê ngay một luật sư chuyên về Luật quốc tế và Nhân quyền ở nước sở tại để tư vấn, và nhờ họ hỗ trợ làm ngay một hồ sơ giải trình, trong đó phủ nhận các cáo buộc từ chính phủ liên quan vấn đề tham nhũng và quản lý kinh tế. Cần chứng minh việc mình bị phát lệnh truy nã vì mình là một nhà ly khai với hệ thống chính trị và là nạn nhân của hành vi "thanh trừng chính trị". Sau đó gửi hồ sơ này đến Interpol và nhà chức trách của quốc gia sở tại. Khi làm điều này nó không chỉ chứng minh Thanh chỉ chạy trốn khỏi hệ thống chính trị và pháp luật của một quốc gia độc tài, chứ Thanh không trốn chạy trong một quốc gia dân chủ và pháp quyền, mà nó còn chứng minh rằng Thanh đã quay đầu thật sự, tự tin sẵn sàng một cuộc chiến pháp lý với chính quyền VN.

    Nếu tình hình diễn biến xấu, vì quan hệ ngoại giao của nước sở tại với VN, Thanh đối diện với nguy cơ bị dẫn giải về VN, thì luật sư cần áp dụng pháp luật quốc tế để tìm kiếm giải pháp khác cho vấn đề của Thanh. Chẳng hạn nếu Thanh đang ở Châu Âu khởi kiện luôn ra Tòa án Nhân quyền Châu Âu để chống lại việc bị dẫn giải về lại VN vì lý do chính trị. Chưa bàn đến việc thắng thua, việc khởi kiện này sẽ làm gián đoạn và đình chỉ tạm thời việc dẫn giải Thanh, giúp Thanh có thêm thời gian vận động tìm kiếm sự ủng hộ.

    2. Công bố hồ sơ này rộng rãi trên phương tiện truyền thông một cách danh chính ngôn thuận. Tự mình làm việc này chứ không nên qua trung gian, nhờ người khác kể lể câu chuyện thay cho mình như giai đoạn vừa qua. Giai đoạn chơi trò trốn tìm, giật gân đã kết thúc. Đây là giai đoạn cất tiếng nói chính thức để xóa tan sự nghi ngờ để tìm kiếm sự ủng hộ. Chủ động liên hệ với truyền thông quốc tế để làm việc này. Chứng tỏ mình là một người đã ly khai hoàn toàn khỏi hệ thống chính trị và đang đối đầu với nó.

    3. Liên hệ với các tổ chức xã hội dân sự, tổ chức cộng đồng của người Việt nhờ họ giúp đỡ. Sự việc sẽ xoay đổi cục diện nếu các tổ chức này cùng với các đối tác của họ là các tổ chức phi chính phủ ra một thông cáo bày tỏ quan điểm về việc này theo chiều hướng có lợi cho Thanh. Họ sẽ tác động dưới nhiều cách khác nhau để chống lại việc dẫn giải một cách hiệu quả.

    Thanh còn may mắn hơn các quan chức khác có thể làm được điều này vì Thanh không có tên trong danh sách sổ đen là kẻ thù của xã hội dân sự. Cũng không có một báo cáo nào cho thấy trong quá trình nắm quyền Thanh đã có hành vi vi phạm nhân quyền và chà đạp nhân phẩm con người. Thanh cần phải tận dụng tối đa vào điều đó.

    Thanh có lợi thế, vì đối với quốc gia dân chủ trên thế giới, đặc biệt là các quốc gia Châu Âu, họ khá “dị ứng” với thể chế chính trị của VN hiện nay. Thanh không cần thuyết phục họ hoàn toàn tin tưởng vào Thanh, Thanh chỉ phản bác cáo buộc để chính phủ sở tại thấy rằng cáo buộc từ chính quyền VN là “không rõ ràng” và có "động cơ chính trị" trong đó, thì pháp luật quốc gia tiên tiến theo nguyên tắc “thà bỏ sót còn hơn giết nhầm” sẽ được áp dụng cho Thanh.

    Nếu đã quay đầu thật sự, thì Thanh sẽ tự ý thức “những gì thuộc về người dân cần trả cho người dân”. Nếu Thanh có tham nhũng thì tự khắc hãy trả lại số tiền đó cho người dân, thông qua các tổ chức xã hội dân sự, các tổ chức cộng đồng, để các tổ chức này thực hiện những việc phục vụ vì người dân và vì cộng đồng. Đây không phải là mua chuộc hay đổi chác, mà là một sự sòng phẳng "có qua, có lại", và cho họ thấy Thanh đang đứng về phía họ.

    Qua sự việc của Thanh, nó như là một bài học đắt giá cho những ai đang cỗ vũ và duy trì một hệ thống chính trị độc tài. Nó chứng tỏ rằng, không một ai trong một thể chế như vậy được an toàn trước pháp luật ngay cả khi mình và gia đình qua nhiều thế hệ đã gắn chặt với nó và được nó che chở. Khi sa cơ lỡ vận mới cảm nhận và thấu hiểu giá trị của một thể chế dân chủ và pháp quyền là quan trọng như thế nào. Và nó cũng đưa ra một cảnh báo đối với những ai đang nắm quyền, nếu không muốn chừa đường thoát thân thì cứ tiếp tục làm kẻ thù của xã hội dân sự và chà đạp nhân quyền.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    BA LUÁ viết:
    chẳng ai ngu đâu, người ta biết cả, không ai thần thánh hoá tên tham quan Thanh cả, nhưng vì lợi ích đâú tranh với bọn csVN và giải thể bọn này, mọi chuyện đều phải làm, góp gió thành bão, chuyện của Thanh với Trọng cũng như lấy "mở nó mà rán nó", rồi cũng có lúc lột da được cả hai thằng.

    Rất đồng ý, xin phép đuọc mượn nguyên văn để giả nhời ai tưởng rằng ai "bênh thằng ăn cắp"

    Interpol có thực hiện việc truy nã này hay không tùy thuộc vào việc có xác định được một cách chắc chắn Thanh là tội phạm hình sự hay không. Diễn biến của vụ này cho tới nay cho thấy việc xác định này rất khó. Đành rằng với những nước như VN và TQ những vụ thanh toán chính trị luôn luôn được biến hóa thành một vụ án hình sự nhưng Interpol cũng có những nguyên tắc và cách thẩm định của họ. Và nhất là nếu họ phạm sai lầm tên tuổi của họ sẽ bị hoen ố, giá trị và công việc của họ sẽ bị xem xét lại.

    Tôi tin rằng Interpol đủ sáng suốt để thấy họ không thể để mình trở thành công cụ thực hiện tham vọng của một tay hoạt náo chính trị, một tay ra vẻ như trong sạch và đang dùng quyền lực để chống tham nhũng nhưng, không biết có phải vì "lú" hay không, y để lộ cái đuôi "thanh toán phe nhóm" quá rõ (nếu đúng là thanh toán phe thân Mỹ thì đây là một bước đi vô cùng nguy hiểm cho VN).

    Tôi tin rằng Interpol đủ sáng suốt để nhận ra cái trò hề chống tham những của tay hoạt náo chóp bu này. Chống tham nhũng là thế nào khi mà chỉ từ cái lỗi gắn biển số xe công vào xe tư lại lôi ra trách nhiệm trong việc thua lỗ trong hoạt động kinh doanh từ nhiều năm trước rồi đánh đồng trách nhiệm này với tội hình sự? Chống tham nhũng là chống ai và sẽ có kết quả gì khi đã công khai thừa nhận "không thể đập chuột vì sợ vỡ bình"?!

    Tôi tin chắc Interpol sẽ không thực hiện lệnh truy nã này.

    Ba Lúa viết:
    .... chẳng ai ngu đâu, người ta biết cả, không ai thần thánh hoá tên tham quan Thanh cả, nhưng vì lợi ích đâú tranh với bọn csVN và giải thể bọn này, mọi chuyện đều phải làm, góp gió thành bão, chuyện của Thanh với Trọng cũng như lấy "mở nó mà rán nó", rồi cũng có lúc lột da được cả hai thằng.
    Nó không nhảm nhí tí nào và tại sao chúng ta khộng có được một giấc mơ lột da được cả hai thằng ! hay chỉ cúi đầu thì làm gì có chị Cấn Thị Thêu.

    Bravo cụ Ba Lúa. Nhất trí 2 tay .... và cả 2 chân.
    Tớ chưa bao rờ cảm được mợ Hoài. Thấy cụ còm sao mờ đúng thế.

    Khach_9876 viết:

    Nếu Dân Luận cho đăng bài "Vòng ma trận đỏ" của bà Phạm thị Hoài, thì sẽ thêm vui đó. Có thể kiếm đọc theo link sau: http://baotreonline.com/vong-ma-tran/

    Xin trích một đoạn trong bài viết đó dưới đây:
    "Hệ thống ấy đẻ ra nền tư pháp ấy, và những quan oan ấy đều đã thủ lợi không tài nào tả xiết từ chính hệ thống ấy. Bồi dưỡng ông Trịnh-quan-oan thành hạt giống chống hệ thống, theo tôi, là chuyện nhảm nhí. Kẻ cắp cũng có quyền đòi công lý, song không thể là cái công lý mà kẻ cướp đang nhân danh. Ông Thanh (và một số người khác) vẫn lẫn lộn giữa pháp trị và đảng trị."

    Nhà văn viết chuyện chính trị thì đôi lúc nó cũng cường điệu như thơ Tố Hữu, ngữi nó thối như thơ nâng trim bác. Bà Hoài thì không thúi như thế nhưng như thoang thoảng đâu đây cái mùi thum thủm sầu riêng, người ăn được thì thích lắm còn kẻ khác sách dép mà chạy vì mùi, tui là kẻ chạy bởi:

    Vì là nhà văn nên bà chải chuốt bóng bảy từng con chữ cho câu chuyện hậu trường chính trị của nhà nước và đảng csVN nơi mà nó nhơ nhớp, nhưng từ bà dùng thì như em đang đi dưới làn mưa mỏng, gió nhè nhẹ hở vai em trần.

    Bà nói bà không quan tâm chuyện chính chị chính em nhà sản nhưng cái gì bà cũng tương vào môt bài viết hơn ngàn chữ, nhưng những link đến kèm, nếu đọc hết thì là một quyển sách.

    "bồi dưõng" theo nghĩa vật chất là nhận dăm ba ký gạo để thân thể còn sức sống, nhưng về tinh thần hay tri thức chẳng ma nào dùng từ này cả để tăng cái luợng kiến thức hay tri thức của con người, bởi không ai nói bồi dưỡng tư duy, hay phải chăng bà đang nghiên cứu nhiều về từ Hán Việt Tàu, nên bà biết nó còn có ý nghĩa khác hay bà cũng thuộc loại mù sờ tai voi, nói để mà nói, viết để mà viết.

    Ai bồi dưỡng Thanh mà bà châm biếm Trịnh-quan-oan thành hạt giống chống hệ thống ? bà tin nó là chuyện nhảm nhí thì đó là chuyện của của bà. Không đầu, không đuôi, không phân tích chuyện đảng trị, nhà nước trị, tự nhiên bà phán "Ông Thanh vẫn lẫn lộn giữa pháp trị và đảng trị.", câu này nghe như sáng sớm ngủ dậy, mắt còn nhắm còn mở nhưng miệng thì sảng vì được kéo một phiến thuốc lào.

    Lại còn cái nhà anh Khach_9876 thêm mắm thêm muối "Ông Thanh (và một số người khác) vẫn lẫn lộn giữa pháp trị và đảng trị.", chẳng ai ngu đâu, người ta biết cả, không ai thần thánh hoá tên tham quan Thanh cả, nhưng vì lợi ích đâú tranh với bọn csVN và giải thể bọn này, mọi chuyện đều phải làm, góp gió thành bão, chuyện của Thanh với Trọng cũng như lấy "mở nó mà rán nó", rồi cũng có lúc lột da được cả hai thằng.

    Nó không nhảm nhí tí nào và tại sao chúng ta khộng có được một giấc mơ lột da được cả hai thằng ! hay chỉ cúi đầu thì làm gì có chị Cấn Thị Thêu.

    Nếu Dân Luận cho đăng bài "Vòng ma trận đỏ" của bà Phạm thị Hoài, thì sẽ thêm vui đó. Có thể kiếm đọc theo link sau: http://baotreonline.com/vong-ma-tran/

    Xin trích một đoạn trong bài viết đó dưới đây:
    "Hệ thống ấy đẻ ra nền tư pháp ấy, và những quan oan ấy đều đã thủ lợi không tài nào tả xiết từ chính hệ thống ấy. Bồi dưỡng ông Trịnh-quan-oan thành hạt giống chống hệ thống, theo tôi, là chuyện nhảm nhí. Kẻ cắp cũng có quyền đòi công lý, song không thể là cái công lý mà kẻ cướp đang nhân danh. Ông Thanh (và một số người khác) vẫn lẫn lộn giữa pháp trị và đảng trị."

    TRAN THI NGỰ viết:
    Theo quan điểm của tôi, phong trào dân chủ không nên và không thể là phương tiện giúp đỡ cho các cá nhân bị kẹt khi phe phái đang cầm quyền đấu đá lẫn nhau. Phong trào dân chủ chỉ nên giúp những kẻ đã thực sự phản tỉnh và muốn quay về với dân tộc. Như vậy, muốn được giúp đỡ, Thanh phải có hoạt động cụ thể đóng góp cho phong trào dân chủ, chứ không thể nói khơi khơi "tôi là nạn nhân của Trọng Lú" để mong nhận được sự giúp đỡ của những người chống lại đường lối của Trọng Lú. Hãy nhớ lại trước khi bị Trong Lú "đánh" thì Thanh cũng đã cùng Trọng Lú làm hại đất nước và nhân dân.

    Tui thì quan niệm khác còm sĩ Ngự bởi "Kẻ thù của kẻ thù ta là bạn ta", câu này trong lúc này rất thích hợp với chính trường VN hiện nay.

    Chúng ta phải thực tế trong con đường tranh đấu cho công cuộc tự do dân chủ cho VN: người dân thì thờ ơ, vô cảm, nhìn nhà tranh đấu cho dân oan Cấn thị Thêu bị 20 tháng tù thì rõ, chị đang chính là ngọn cờ đầu tranh đấu cho hàng triệu người dân VN mất đất mất nhà, nhưng hôm qua ngày xét xữ chị, có được mấy người hiện diện, đễ bày tỏ chỉ là lòng biết ơn đừng nói chuyện phản kháng. Tụi công an csVN nó chắc như răng Nông Đức Mạnh, khó mà cưa răng của chúng. Hãy để chúng tự phá thối nhau, phong trào dân chủ hay con người dân chủ có giúp Thanh là thế, bao lâu chuyện Thanh và Trọng chưa giải quyết thì nó cứ như chuyện Tấm Cám kéo dài không biết tên nào luộc nước sôi tên nào, một trái táo thối còn trong rổ chắc chắn sẽ lan qua trái táo khác rất nhanh, chuyện Thanh Trọng rổ táo csVN cũng thế.

    Tui thì lại đồng ý cách làm của NBG, để chuyện Thanh bị bắt thì vãn tuồng.

    DÂN QUÊ viết:
    Chuyện Trọng và Thanh là chuyên thằng ăn cướp bắt thằng ăn trộm, là chuyện con sâu giết con bọ. Thế thì mặc xác bọn chúng, việc gì phải làm quân sư mạt mo miễn phí cho bọn chúng. Nên quan tâm đến những việc khác cần thiết hơn

    Chuyện thằng Ngô nói cho thằng Bắp nghe

    Mõ Phường viết:
    Bài này liên quan nhiều đến tình hình đất nước thì chẳng thấy bố nào còm, chỉ thấy mấy bố say mê còm vào cái chuyện tranh học tiếng Hán để hiểu tiếng Việt, mà lại tranh luận theo kiểu "thử thì kêu đốt thì xịt" mới nực cười chứ.

    Chuyện Trọng và Thanh là chuyên thằng ăn cướp bắt thằng ăn trộm, là chuyện con sâu giết con bọ. Thế thì mặc xác bọn chúng, việc gì phải làm quân sư mạt mo miễn phí cho bọn chúng. Nên quan tâm đến những việc khác cần thiết hơn. Hiện nay cứ sờ đến việc gì là "bất cập" việc ấy, như giáo dục tăng học phí, bệnh viện tăng viện phí, lương thì tiến với tốc độ rùa, giá thì tăng nhanh như tên lửa...
    Nên nhớ là những tên vô học nắm chính quyền thì chúng có đầy đủ các mưu ma chước quỷ hơn đứt người lương thiện.

    Phạm Lê Vương Các viết:
    Nếu Thanh đã thật sự quay đầu thì Thanh cần là ngay những việc sau đây:

    1. Thanh không nên di chuyển từ quốc gia này đến quốc gia khác mà ở yên một chỗ giữ bình tĩnh và chủ động đối mặt với cáo buộc từ chính quyền Việt Nam. . .

    Nếu tình hình diễn biến xấu, vì quan hệ ngoại giao của nước sở tại với VN, Thanh đối diện với nguy cơ bị dẫn giải về VN, thì luật sư cần áp dụng pháp luật quốc tế để tìm kiếm giải pháp khác cho vấn đề của Thanh. Chẳng hạn nếu Thanh đang ở Châu Âu khởi kiện luôn ra Tòa án Nhân quyền Châu Âu để chống lại việc bị dẫn giải về lại VN vì lý do chính trị. Chưa bàn đến việc thắng thua, việc khởi kiện này sẽ làm gián đoạn và đình chỉ tạm thời việc dẫn giải Thanh, giúp Thanh có thêm thời gian vận động tìm kiếm sự ủng hộ.
    Tôi tin rằng các nước Âu Châu sẽ chẳng muốn dính líu gì vào việc nội bộ phe phái đấu đá nhau, nhất là trong quá khứ Trịnh Xuân Thanh đã từng có các hoạt động tham ô tày trời.

    2. Công bố hồ sơ này rộng rãi trên phương tiện truyền thông một cách danh chính ngôn thuận. Tự mình làm việc này chứ không nên qua trung gian, nhờ người khác kể lể câu chuyện thay cho mình như giai đoạn vừa qua. Giai đoạn chơi trò trốn tìm, giật gân đã kết thúc. Đây là giai đoạn cất tiếng nói chính thức để xóa tan sự nghi ngờ để tìm kiếm sự ủng hộ. Chủ động liên hệ với truyền thông quốc tế để làm việc này. Chứng tỏ mình là một người đã ly khai hoàn toàn khỏi hệ thống chính trị và đang đối đầu với nó.

    Tôi tin rằng các nước Âu Châu hay các nước có mức độ dân chủ cao sẽ chẳng muốn dính líu gì vào việc nội bộ phe phái đấu đá nhau, nhất là trong quá khứ Trịnh Xuân Thanh đã từng có các hoạt động tham ô tày trời. Còn nước nào đưa tay giúpThanh thì chắc phải có "quà" trao đổi (thông tin chẳng hạn).

    Phạm Lê Vương Các viết:
    3. Liên hệ với các tổ chức xã hội dân sự, tổ chức cộng đồng của người Việt nhờ họ giúp đỡ. Sự việc sẽ xoay đổi cục diện nếu các tổ chức này cùng với các đối tác của họ là các tổ chức phi chính phủ ra một thông cáo bày tỏ quan điểm về việc này theo chiều hướng có lợi cho Thanh. Họ sẽ tác động dưới nhiều cách khác nhau để chống lại việc dẫn giải một cách hiệu quả.

    Theo quan điểm của tôi, phong trào dân chủ không nên và không thể là phương tiện giúp đỡ cho các cá nhân bị kẹt khi phe phái đang cầm quyền đấu đá lẫn nhau. Phong trào dân chủ chỉ nên giúp những kẻ đã thực sự phản tỉnh và muốn quay về với dân tộc. Như vậy, muốn được giúp đỡ, Thanh phải có hoạt động cụ thể đóng góp cho phong trào dân chủ, chứ không thể nói khơi khơi "tôi là nạn nhân của Trọng Lú" để mong nhận được sự giúp đỡ của những người chống lại đường lối của Trọng Lú. Hãy nhớ lại trước khi bị Trong Lú "đánh" thì Thanh cũng đã cùng Trọng Lú làm hại đất nước và nhân dân.