Nó sập rồi sao?

  • Bởi Biên tập viên
    26/08/2016
    4 phản hồi

    Tưởng Năng Tiến

    24-8-2016

    Tôi vốn hay lo nên cứ chần chừ mãi mà vẫn chưa lần nào (dám) ghé thăm Hà Nội. Đường thì xa, vé tầu thì mắc, thực phẩm thì không an toàn, và lỡ hành lý lại bị mất ráo ở phi trường (Nội Bài) thì thấy mẹ!

    Đã thế, nhà cửa Hà Nội lại còn hay bị sập. Khoảng giờ này năm ngoái, ngày 23 tháng 9 năm 2015, báo Ngày Nay buồn bã loan tin: “Sập nhà 107 Trần Hưng Đạo khiến hai người chết.”

    Ngày 4 tháng 8 năm nay, báo Thanh Niên lại ái ngại cho hay: “Một ngôi nhà 4 tầng tại phố Cửa Bắc, Hà Nội … bị sập trong đêm, đã có nạn nhân thiệt mạng… Theo báo cáo nhanh của Công an quận Ba Đình nguyên nhân khiến ngôi nhà số 43 phố Cửa Bắc bị sập là do xây dựng đã lâu, móng hầu như không có.”

    Báo cáo này lại khiến cho tôi có (thêm) một nỗi lo lắng khác: nhà đương cuộc Hà Nội cũng có nền móng khỉ mốc gì đâu! Bằng giờ này hơn 70 năm trước, hôm 19 tháng 8 năm 1945, những người cộng sản đã (tay không) cướp được quyền bính ở Hà Nội.

    Sau đó, cũng chỉ bằng mồm mà họ chiếm luôn thêm được Sài Gòn rồi ngồi riết trên đâu trên cổ nhân dân – của cả hai miền – không qua một cuộc trưng cầu dân ý hay bầu bán gì ráo trọi. Chế độ hiện hành vừa không chính danh, vừa không chính đáng nên cũng có nền móng gì đâu. Bởi thế, với thời gian, tiếng báo động (nghe như tiếng cú) mỗi lúc một nhiều và càng thêm rõ:

    Bao Giờ Việt Nam Vỡ Nợ
    Bong Bóng Việt Nam Sắp Vỡ Tung
    Cảnh Báo: VN Cơ Nguy Vỡ Nợ Vì Nợ Qua Ngưỡng Nguy Hiểm
    Vỡ Nợ Là Tất Yếu Việt Nam
    Việt Nam: Vỡ Nợ Ngân Sách Đã Hiện Hữu
    Việt Nam Tình Hình Như Đang Vỡ Trận

    Việt Nam không chỉ chỉ cạn kiệt về tài chính mà còn khánh kiệt về niềm tin. Không còn ai cảm thấy an toàn ở xứ sở này, mọi người đều chỉ nhấp nhổm muốn đi – theo lời than phiền của nhà thơ Thái Bá Tân:

    Trẻ, đua nhau du học.
    Học xong không quay về,
    Bỏ lại cánh đồng cháy,
    Tiêu điều những làng quê.

    Quan, những người cách mạng,
    Lặng lẽ tích đô-la
    Để thành công dân Mỹ,
    Tây Âu, Canada.

    Doanh nhân, chưa bị giết
    Bằng sưu thuế nhiễu nhương,
    Cũng lặng lẽ chuẩn bị
    Để mai mốt lên đường.

    Vậy là đi, đi hết,
    Những người có thể đi...

    Nhà ngoại giao Nguyễn Quang Dy coi đây như là “dấu hiệu của một cơn bão tố.” Bài viết của ông (trên trang BBC, hôm 15/06/16) mở đầu bằng một câu danh ngôn của thiền sư Osho: “Cuộc sống bắt đầu khi nỗi sợ kết thúc – Life begins where fear ends.”

    Đúng hai tháng sau, từ Việt Nam, blogger Paulus Lê Sơn gửi bài tường thuật (“Giáo Dân Vinh Biểu Dương Sức Mạnh Oai Phong Triệt Hạ Phường Tự Đắc”) đến trang Dân Luận:

    Sáng 15.8.2016, vào lúc 6 giờ 45 có khoảng 30.000 người tham dự thánh lễ “Đức Mẹ Hồn và Xác Lên Trời,” quan thầy của giáo Phận Vinh tại trung tâm Xã Đoài, đồng thời tuần hành với những biểu ngữ đồng hành lên tiếng cho thảm họa môi trường Biển miền Trung.

    Khoảng 30,000 giáo dân giáo phận Vinh biểu tình vì môi trường ngày 15/8/2016. Ảnh: LM Nguyễn Ngọc Nam Phong

    Tôi cứ ngỡ là người bạn trẻ viết lộn (chắc chỉ chừng ba ngàn là quá xá rồi) nhưng khi nhìn thấy một biển người tuần hành ở thành phố Vinh thì không khỏi thất kinh hồn vía; tự dưng, lại thốt nhớ đến lời tiên đoán của nhà văn Nguyên Ngọc: “Chế độ này thế nào cũng sụp đổ. Nhưng không biết nó sẽ sụp đổ theo kịch bản nào?”

    Nó sụp đổ theo kịch bản nào thì cũng có cả trăm triệu người vui, và (cỡ) một triệu kẻ buồn. Riêng tôi thì chỉ thấy lo thôi, và lo lắm!

    Nó sập rồi sao nữa?

    What’s next?

    Cách đây chưa lâu, có bữa, tôi nghe nhà văn Phạm Thị Hoài hỏi nhỏ:

    Chúng ta thử hình dung, một ngày nào đó không xa, trong vòng một thập niên tới, Việt Nam sẽ chuyển thành công từ thể chế độc quyền dưới sự lãnh đạo toàn diện của Đảng Cộng sản Việt Nam sang dân chủ đa nguyên, với nhà nước pháp quyền dựa trên tam quyền phân lập, với tự do tư tưởng và ngôn luận, tự do hội họp và xã hội dân sự.

    Khi đó, cái di sản kéo dài gần ba phần tư thế kỉ ở miền Bắc và gần một nửa thế kỉ trên toàn quốc đó sẽ đặt chế độ mới trước những thử thách nào?

    Một “chế độ mới” với “nền dân chủ đa nguyên, với nhà nước pháp quyền dựa trên tam quyền phân lập, với tự do tư tưởng và ngôn luận, tự do hội họp và xã hội dân sự” để có thể đối phó với những thử thách” mai hậu – tất nhiên – không thể hình thành qua đêm, và dường như (cho đến nay) vẫn chưa có ai chuẩn bị cho những điều “phiền phức” và “xa xôi” đến thế.

    Mà dân Việt thì lúc lại chả thế. Chả chờ cho nước đến chân, hay tới cổ luôn. Hồi ký (Việt Nam, Một Thế Kỷ Qua) của bác sĩ Nguyễn Tường Bách có những dòng chữ “ngơ ngác” đọc mà muốn ứa nước mắt:

    Thời thế biến chuyển nhanh hơn là người ta tưởng.

    Đầu tháng 8, 1945. Chúng tôi vẫn miệt mài làm báo. Tờ Ngày Nay vẫn bán rất chạy, tuy những tin tức dồn dập khiến mọi người hoang mang.

    Một buổi chiều, công việc xong, tôi đương ngồi uống càphê, bỗng thấy Khái Hưng từ ngoài vội vã bước vào trong tòa soạn:
    – Mỹ ném bom nguyên tử! – anh nói.
    – Xuống đâu? – tôi vội hỏi.
    – Hiroshima… mấy mươi vạn người đã ra tro...

    Ngày hôm sau, 16 tháng 8, 1945. Chín giờ sáng, tôi đạp xe từ nhà đến tòa báo. Mọi người đều có vẻ phấn khởi, đồng thời cũng tỏ ra thắc mắc về tương lai. Pháp đã chạy, Nhật đầu hàng. Vậy thì, cục thế sẽ đi tới đâu?
    Giữa lúc “mọi người hoang mang” không biết “cục thế” sẽ “tới đâu” thì ông Hồ Chí Minh đã có ngay một bức thư, không biết thằng chả thủ sẵn trong túi áo (đại cán) từ đời thưở nào rồi:

    “Hỡi đồng bào yêu quí! Giờ quyết định cho vận mệnh dân tộc ta đã đến. Toàn quốc đồng bào hãy đứng dậy đem sức ta mà giải phóng cho ta… Tiến lên! Tiến lên! Dưới lá cờ Việt Minh, đồng bào hãy dũng cảm tiến lên.”

    Cờ quạt cũng vậy, cũng đã dấu sẵn (đâu đó) hết trơn, theo Tạp Chí Xây Đựng Đảng:

    “Sáng 19-8-1945, Thủ đô Hà Nội ngập tràn cờ đỏ sao vàng. Từ mọi ngả đường nhân dân cuồn cuộn đổ về Quảng trường Nhà hát lớn để tham gia cuộc mít tinh do Mặt trận Việt Minh tổ chức. Cuộc mít tinh với trên mười vạn người đã nhanh chóng biến thành cuộc biểu tình vũ trang chiếm Phủ Khâm sai, Sở Cảnh sát, Sở Bưu điện… Chỉ trong chốc lát hầu hết các công sở của chính quyền địch đã thuộc về nhân dân. Cơn bão cách mạng thành công ở Hà Nội đã tràn khắp cả nước thúc đẩy nhân dân đứng lên tổng khởi nghĩa. Chỉ trong vòng 15 ngày chúng ta đã giành thắng lợi hoàn toàn.”

    Người cộng sản quả là những thiên tài. Họ cũng đâu biết “cục thế” ra sao nhưng vẫn chuẩn bị rất kỹ việc cướp chính quyền, và đã thành công. Chỉ có điều là cướp xong được quyền bính thì họ lại biến thành thiên tai, và đại hoạ – theo như lời phàn nàn của nhà báo Bùi Tín:

    “Nhà nước cộng sản trong hơn 70 năm qua đã phá nhiều hơn xây, mang lại bất công vượt xa thời Pháp thuộc, nhà tù nhiều hơn trường đại học, y tế suy đồi, giáo dục lạc hậu, nợ quốc gia chồng chất, biên giới bị xâm phạm, tham nhũng càng chống càng tràn lan. Có thể nói tòa nhà cộng sản đã bị dột nát, xiêu vẹo, sâu mọt ăn từ mái đến móng nhà, các cột trụ đều mọt ruỗng …”

    Trời, nói gì nghe thấy ghê vậy cha? Ngó bộ nó muốn sụp tới nơi … nhưng (lỡ) nó đổ thì rồi sao nữa?

    Nếu ngày mai CNXH ở Venezuela đội mũ ra đi, xứ sở này đã có sẵn phe đối lập Mesa de la Unidad Democrática (MUD) gồm nhiều đảng phái và tổ chức xã hội dân sự. Họ đã giành được quyền kiểm soát quốc hội, sau cuộc bầu cử vào tháng 6 năm 2015.

    Nếu ngày mốt Bắc Hàn sập tiệm thì dân Nam Hàn buộc sẽ phải “hứng” lấy nửa phần quê hương và đồng bào (không may) của họ thôi.

    Nếu ngày kia Trung Cộng đổ thì hơn tỉ dân Trung Hoa vẫn có thể trông cậy ít nhiều vào Trung Hoa Dân Quốc, như khuôn mẫu có sẵn cho một nhà nước dân chủ và pháp trị.

    Thái Anh Văn, Tổng Thống Đương Nhiệm của T.H.D.Q. Ảnh: Wikipedia

    Còn lỡ ngày kiia mà Hà Nội sập thì ngay cả ông Trời cũng chưa chắc đã biết chuyện gì rồi sẽ xẩy ra cho đất nước Việt Nam! Dựa vào đâu, và làm cách nào để có thể chuyển sang “nền dân chủ đa nguyên, với nhà nước pháp quyền dựa trên tam quyền phân lập, với tự do tư tưởng và ngôn luận, tự do hội họp và xã hội dân sự”?

    Tôi nhìn quanh chỉ thấy vài ba nhóm nhỏ (trong cũng như ngoài nước) những kẻ “rất quan tâm, và rất có lòng với quê hương dân tộc” và … chỉ có thế thôi. Xa hơn là vài ông thủ tướng lưu vong, cùng mấy đảng phái chính trị chỉ được công luận biết đến vì nhờ vào … tai tiếng! Tất cả đều là sản phẩm của Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại, một cái cộng đồng (coi như) hết thuốc!

    Không lẽ, thêm một lần nữa, vận mệnh phận đất lại được sắp xếp bởi ở những hội nghị quốc tế (không biết rồi sẽ nhóm họp ở phương trời nào) và số phận dân tộc này lại sẽ rơi vào một “đám thiên tai” nào khác?

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Mở miệng viết:
    @Nguyen Jung
    Thế giới đã có nhiều nước chuyển thành công từ chế độ độc tài toàn trị, cả độc tài quân sự lẫn độc tài cộng sản, sang thể chế dân chủ pháp quyền. Sẽ thuyết phục hơn nếu bạn chỉ ra ở những nước nào trong số những nước ấy những nhân vật đóng vai trò chủ chốt trong quá trình chuyển biến nhưng sau khi thành công đã không có khả năng tiếp tục cáng đáng công việc.

    Chào bác Mở Miệng, tôi nói chuyện VN, tg bài chủ cũng nói về VN.
    Theo như ý trong còm của bác, thì bác biết rõ chuyện thế giới hơn tôi, vì vậy tôi đề nghị bác, thay vì hỏi tôi, bác hãy dẫn chứng những gì bác thấy ở các nước khác.
    Ngoài ra, tôi cho rằng, trình độ, tính khí, suy nghĩ của người dân ở mỗi nơi mỗi khác, so sánh là khập khiểng.
    Hy vọng là quyền của bác, không lo xa cũng vậy.

    Nguyễn Jung

    @Nguyen Jung
    Thế giới đã có nhiều nước chuyển thành công từ chế độ độc tài toàn trị, cả độc tài quân sự lẫn độc tài cộng sản, sang thể chế dân chủ pháp quyền. Sẽ thuyết phục hơn nếu bạn chỉ ra ở những nước nào trong số những nước ấy những nhân vật đóng vai trò chủ chốt trong quá trình chuyển biến nhưng sau khi thành công đã không có khả năng tiếp tục cáng đáng công việc.

    Tôi là người không hay nói, nhưng khi đã nói thì mắc bệnh nói nhiều và nói dai. :)

    Trong cuộc chiến tranh Ý thức hệ, 1954- 1975, ở miền Nam có rất nhiều giao động, nhiều chuyển biến.
    Thời kỳ này, miền Nam đã sản sinh ra một số "anh thư, anh tài" rất nổi tiếng, như Nguyễn thị Định, Dương Quỳnh Hoa, Ngô Tất Thành, Huỳnh Đức Mẫm, Nguyễn Đắc Xuân, anh em nhà Hoàng Phủ, thượng toạ Thích Trí Quang... vân vân và vân vân.
    "Công lao" đã đóng góp vào sự "chuyển biến" ngày 30.4.1975 của những người này không nhỏ đâu nhé.
    Nhưng sau 30.4. 1975, họ - những "anh thư, anh tài" rất nổi tiếng trong thời kỳ "chuyển biến" - đã làm được gì để kiến tạo Đất nước, sau chuyển biến? Bây giờ, họ đang ở đâu, có còn trăn trở, suy tư về tình hình Đất Nước như ngày xưa đó?

    Nguyễn Jung

    Tên tác giả viết:
    Thử thánh to lớn hiện nay là tác động và chuyển biến. Điều gì, sự kiện gì có thể tác động đủ mạnh? Ai, nhân vật nào có thể làm chuyển biến bắt dầu? Đây mới là điều đáng lo. Còn khi đã chuyển thành công rồi thì tự thân quá trình chuyển biến thành công sẽ sản sinh ra những nhân vật đủ tầm khả năng.

    Với đoạn trích dẫn trên, tôi chỉ đồng ý..... 50%.

    Để thay đổi, chuyển biến (bất kỳ) một vấn đề nào đó, cần nhiều yếu tố: Chấp nhận, đồng thuận, tôn trọng, thi hành, thực hành các điều kiện của các bên liên quan. Nghĩa là tác động lẫn nhau để chuyển biến, sau đó là tôn trọng, thực hành.

    Trong quá khứ, chính phủ nước VNDCCH đã tác động rất thành công trong bàn cờ chính trị của VN, đã đưa đến hiệp định Paris, giải quyết chiến tranh VN trong và bằng Hoà bình. Đây là một chuyển biến thành công, khá tốt đẹp.
    Tuy nhiên trong quá trình chuyển biến này đã không hề sản sinh ra những nhân vật đủ tầm khả năng để lãnh đạo, thi hành, kiểm soát cho và sau hiệp định Paris. Song song đó, chính phủ nước VNDCCH đã trắng trợn xé bỏ hiệp định này, không tôn trọng những gì mà họ đã ký kết, thoả thuận.
    Trong quá trình cưỡng chiếm miền Nam bằng võ lực, sau hiệp định Paris- đây cũng là một biến chuyển cho tình hình VN- cũng đã không hề sản sinh ra những nhân vật đủ tầm khả năng, lãnh đạo đất nước. Hậu quả là VN ngày hôm nay.

    Nhà nước VNDCCH và hậu duệ CHXHCNVN đã cam kết bao nhiêu lần với Quốc Tế từ khi có hiệp định Geneve và chúng ta, người VN đã nhìn thấy những gì?

    Bởi đồng thuận, cam kết để có chuyển biến, thay đổi không bảo đảm là sẽ có tôn trọng, cũng không bảo đảm là sẽ xuất hiện những anh tài, anh thư có đủ tầm, đủ khả năng lãnh đạo đưa Đất Nước tiến lên " vươn ra biển lớn".

    Như vậy, khi tin rằng trong quá trình chuyển biến sẽ sản sinh ra những nhân vật đủ tầm khả năng lãnh đạo đất nước hậu chuyển biến là... rất lạc quan, nếu không muốn nói là mị dân. Sorry.

    Tôi cho rằng, nỗi lo của bác Tiến rất chính đáng. Cả trăm năm nay rồi, VN đã trải qua bao lần chuyển biến????

    Ps: Ông Hồ được sinh ra trong quá trình chuyển biến VN thời Pháp thuộc, là nhân vật đã có tác động rất lớn đến chính trường VN, các chuyển biến chính trị ở VN. Ông Hồ có phải là lãnh đạo có khả năng, có tầm? Trong thời gian ông còn sống, ông đã làm được gì, ngoài chuyện tác động gây chiến tranh theo lời quan thầy Nga, Trung?

    Nguyễn Jung

    Có vẻ chị Hoài đặt ra một cái tình huống nhưng không thật sự nhìn thấy hết những diễn biến đưa đến tình huống ấy! Và bác Năng Tiến bị chi Hoài ảnh hưởng đâm ra lo xa.

    Nỗi lo của bác Tiến là nỗi lo: ai? Thành phần nào? Nhân vật nào?

    Phương thuốc cho nỗi lo xa cuả bácTiến nằm ở chỗ này: "...trong vòng một thập niên tới, Việt Nam sẽ chuyển thành công từ thể chế độc quyền dưới sự lãnh đạo toàn diện của Đảng Cộng sản Việt Nam sang dân chủ đa nguyên, với nhà nước pháp quyền dựa trên tam quyền phân lập, với tự do tư tưởng và ngôn luận, tự do hội họp và xã hội dân sự". Nếu VN "chuyển thành công ..." thì từ trong quá trình "chuyển thành công ấy sẽ xuất hiện những nhân vật có khả năng cáng đáng công việc. Làm sao có thể chuyển thành công mà không có những tác động, không có những chuyển biến và không có những con người?

    Thử thánh to lớn hiện nay là tác động và chuyển biến. Điều gì, sự kiện gì có thể tác động đủ mạnh? Ai, nhân vật nào có thể làm chuyển biến bắt dầu? Đây mới là điều đáng lo. Còn khi đã chuyển thành công rồi thì tự thân quá trình chuyển biến thành công sẽ sản sinh ra những nhân vật đủ tầm khả năng.