Tại sao người dân vui mừng vì vụ án ở Yên Bái?

  • Bởi Admin
    21/08/2016
    1 phản hồi

    Mai Tú Ân

    Việc người dân vui mừng, đôi khi thái quá trước những cái chết bất đắc kỳ tử của hai quan chức đầu tỉnh Yên Bái đã chứng tỏ một điều thật đơn giản và không có gì phải bàn cãi. Đó là đa số người dân càng lúc càng xa rời chính quyền hơn. Cuộc song hành của người dân với chính quyền, như Cá với Nước nếu có từ thời xa xưa, nay đang dần đi vào thế đứt đoạn, chấm hết.

    Chẳng có gì lạ cả là trong khi chính quyền cởi mở hóa một số vấn đề thì lại vẫn giữ nguyên một số điều lỗi thời, gây chia rẽ hoặc không công bằng.

    Chiến tranh kết thúc đã hơn 40 năm rồi mà đất nước vẫn chia hai thành phần dân chúng khác nhau. Một số ít thì là người "Có công với Cách Mạng", được hưởng các đặc quyền về tiền bạc, giáo dục, xã hội. Còn tuyệt đại đa số người dân còn lại thì không. Các trường Đại Học thuộc ngành CA hoặc một số ngành khác thì chỉ tuyển con cái cán bộ, CA. Các trường này không thu học phí, thậm chí là còn được hưởng lương khi theo học. Vô lý hơn nữa là các nhân viên, quan chức khi phạm lỗi đi tù thì Tòa Án cũng vì là người có công nên có thể giảm án vô tội vạ. Các CA phạm tội, đáng lẽ ra phải bị trừng trị nặng hơn vì phạm tội trong khi có chức quyền, thì cũng được giảm án theo kiểu như vậy. Khiến cho lực lượng CA, AN, Đảng viên cấp cao luôn là một thứ kiêu binh, lờn mặt với cả người dân lẫn Pháp Luật.

    Còn quá nhiều lý do để người dân không đồng tình với chính quyền, có quá nhiều sự kiện để lòng căm ghét ấy dâng lên và thành chuyện căm phẫn. Và các viên chức chính quyền đã trở thành một thứ giỏ rác lãnh đủ các tội nợ của chính quyền, nhất là khi những người đó gặp chuyện không may. Người dân đã tổng hợp hóa các bất mãn của mình với chính quyền bằng lòng căm ghét các viên chức chính quyền bất kể đúng sai. Và câu nói cửa miệng của họ khi nhìn nhận một quan chức chính quyền là :

    "Ông ấy không thể là người tốt. Vì người tốt thì không thể leo cao như thế trong bộ máy chính quyền".

    Nên chuyện người dân vui mừng hả hê vì hai ông quan Yên Bái chết thì cũng là một điều bình thường và không có gì ngạc nhiên trong một xã hội mà người dân và chính quyền càng lúc càng xa rời nhau.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Phản hồi: 

    Trước kia thì "Đảng với dân như cá với nước". Bây giờ thì "Đảng với dân như cá với nước mắm" đấy thôi. Có Formosa thì thành "Đảng với dân như cá với nước mắm thối". Hồi còn cụ Hồ thì "Đảng với dân như cá GỖ với nước mắm". Giơ con cá gỗ lên đánh lừa để xin nước mắm. Su đó thì còn con cá gỗ, còn hết mẹ nó nước mắm.
    Thực ra khi nghe tin cả 3 người cùng chết thì chẳng mấy ai vui mừng đâu, không phải chỉ những người trong gia đình 3 người chết, mà nhiều người khác cũng thấy ngỡ ngàng có thương xót giữa người với người, ai mà chẳng có tình người với nhau.
    Nhưng khi phán xét bởi lý trí thì mới thấy đã đến lúc nội bộ Đảng CS đã lộ những thối nát kèn cựa ăn chia rồi. Điều gì đến thì phải đến, các băng đảng xã hội đen cũng có khi khử nhau thì cái băng đảng xã hội đỏ còn mưu mô thủ đoạn to lớn hơn nhiều thì trừ khử nhau cũng ghê gớm hơn, gây chấn động nhiều hơn.

    Phản hồi: 

    Cũng ở Yên Bái người dân khóc thương 13 người tuẩn quốc
    Ngày Tang Yên Bái
    Gió căm hờn rền rĩ tiếng gào than
    Từ lưng trời sương trắng rủ màn tang
    Ánh mờ nhạt của bình minh rắc nhẹ
    Trên Yên Bái đang u sầu và lặng lẽ
    Giữa mấy hàng gươm sáng tỏa hào quang
    Mười ba người liệt sĩ Việt hiên ngang
    Thong thả tiến đến trước đài danh dự
    Trong quần chúng đứng cúi đầu ủ rũ
    Vài cụ già đầu bạc, lệ tràn rơi
    Ngất người sau tiếng rú: "Ới, con ơi!"
    Nét u buồn chợt mơ màng thoáng gợn
    Trên khóe mắt đã từng khinh đau đớn
    Của những trang anh kiệt sắp lìa đời
    Nhưng chỉ trong giây lát vẻ tươi cười
    Lại xuất hiện trên mặt người quắc thước
    Đã là kẻ hiến thân đền nợ nước
    Tình thân yêu quyến thuộc phải xem thường
    Éo le thay! Muốn phụng sự quê hương
    Phải dẫm nát bao lòng mình quý mến
    Nhưng này đây, phút thiêng liêng đã đến
    Sau cái nhìn chào non nước bi ai
    Họ thản nhiên lần lượt bước lên đài
    Và dõng dạc buông tiếng hô hùng dũng
    "Việt Nam muôn năm!" Một đầu rơi rụng
    "Việt Nam muôn năm!" Người kế tiến lên
    Và tử thần kính cẩn đứng ghi tên
    Những liệt sĩ vào bia người tuẫn quốc.