Chuyện như đùa ở Đà Nẵng

  • Bởi Admin
    12/08/2016
    3 phản hồi

    Nguyễn Thông

    Tưởng chuyện đùa nhưng đó là chuyện thực. Thực trăm phần trăm. Những người theo chủ nghĩa hoài nghi cũng không cần phải nghi ngờ gì nữa bởi chuyện như đùa này được chính những người ngồi ghế cao nhất trong bộ máy lãnh đạo ở Đà Nẵng xác nhận.

    Chả là sáng 11.8 Hội đồng nhân dân TP.Đà Nẵng họp. Mới vào phiên họp cuối cùng, nóng lên ngay. Một vị dân biểu đồng thời là quan chức, ông Trần Văn Trường – Bí thư Huyện ủy Hòa Vang chất vấn, nêu ra thông tin việc thành phố này định bỏ không dùng tòa nhà trung tâm hành chính công đang sử dụng để đi chỗ khác. Một thông tin khiến rất nhiều người, ngay cả cán bộ ở Đà Nẵng, sững sờ, không tin vào tai mình. Một “sĩ quan” cấp cao của thành phố như ông Trường mà nói ra tức là có cơ sở. Đặt trường hợp, nếu ông Bí thư Hòa Vang không phát lộ ý kiến thì cuộc họp có thể sẽ lại êm đẹp, yên bình như bao cuộc họp khác lâu nay.

    Phải nói ngay rằng, tòa nhà “hải đăng - cánh buồm” cực kỳ hoành tráng và hiện đại ấy khi đang thi công, khi hoàn thành, khi đưa vào sử dụng đều được gắn mác ca ngợi “biểu tượng của thành phố ven sông Hàn”, trở thành thứ đáng để ý, thu hút nhất ở “thành phố đáng sống”. Còn gì nữa, nó cao 34 tầng chưa kể 2 tầng hầm, thiết kế hiện đại, ngốn gần hết 2.000 tỉ đồng, là nơi tụ hội làm việc của hầu như toàn bộ các cơ quan hành chính đầu não của thành phố. Tôi còn nhớ hồi tháng 9.2014 đại công sở được đưa vào sử dụng, báo chí khen ngợi rầm trời, người dân sở tại nhìn những người hằng ngày ra vào “biểu tượng” với con mắt ngưỡng mộ, thán phục.

    Điều đáng buồn, “biểu tượng” chưa kịp ghi dấu vào lòng người thì đã mau chóng bị hạ bệ. Mới khánh thành tháng 9.2014 đến nay, chỉ gần tròn 2 năm chứ đã lâu dài xa xôi gì. Hải đăng đang mờ dần và sắp tắt. Cánh buồm yếu gió xếp lại như một kỷ niệm buồn. Nếu ý định của ban lãnh đạo Đà Nẵng biến thành hiện thực, tức là quyết chí không xài nó làm trung tâm đầu não của thành phố nữa, dẫu nó có còn sừng sững đó cũng chỉ làm nhiệm vụ chứng tích gợi lại một thời nông nổi cạn hẹp.

    Vì sao ra nông nỗi? Cứ theo lời hai vị cấp cao của Đà Nẵng, tòa nhà… có vấn đề. Dẹp mọi lời xì xào này nọ, cứ theo nguồn chính thống cũng đủ khiến dư luận băn khoăn. Ông Đặng Việt Dũng – Phó chủ tịch UBND TP.Đà Nẵng trả lời dân biểu Trường và các vị trong cuộc họp rằng tòa trung tâm hành chính hiện đại này tuy đã phát huy được nhiều thế mạnh nhưng nó… nóng quá, đặc biệt là thiếu oxy, ảnh hưởng đến sức khỏe của cán bộ. Thật không ngờ. Oxy là sự sống, thiếu oxy thì toi, một tòa nhà chi phí vào đó gần 2.000 tỉ mà lại thiếu oxy, chả hiểu làm sao cho cái sự thiết kế có một không hai này. Mà ngược đời ở chỗ, cao sừng sững như thế, lại ngự ngay bờ sông Hàn lộng gió, thứ tài sản thiên nhiên quý giá ưu đãi này không phải nơi đâu cũng có, vậy mà thiếu… oxy. Theo ông Dũng, UBND thành phố đã chỉ đạo ban quản lý tòa nhà phải khắc phục cho được các tồn tại này, như bơm khí tươi vào, đảm bảo điều kiện thuận lợi cho anh em làm việc. Thầm nghĩ, một trăm nhà văn hài hước bậc nhất như Azit Nexin cũng không thể viết được chuyện như đùa của những người thích đùa tầm cỡ siêu như thế.

    Cứ như ông Dũng và ông Bí thư Thành ủy Nguyễn Xuân Anh, lãnh đạo thành phố cũng tính đến chuyện di dời để đảm bảo sức khỏe cho cán bộ. Đúng là sức khỏe cán bộ phải đặt lên hàng đầu, nhưng để cán bộ khỏe thì phải di dời, xây chỗ khác, tòa dinh thự hoành tráng khác, vậy chỗ thiếu oxy đó bắt ai thở. Chả nhẽ chỉ có mình thích khỏe, muốn khỏe, muốn thở đủ oxy, còn thiên hạ thì không. Còn nếu sửa chữa được cho nó có đủ oxy, dù tốn kém, sao không sửa để dùng tiếp mà lại nhấp nha nhấp nhổm đòi bay nhảy. Hay là đằng sau chuyện này còn có điều gì chưa tiện nói ra, chứ không phải chỉ là khó thở. Hay là tốn kém ngân sách ư, dào, chuyện nhỏ.

    Tôi không có chuyên môn về kiến trúc, xây dựng nên không dám hà lạm bàn sâu vào lĩnh vực này. Nhưng tôi ngạc nhiên một công trình kiến trúc tầm cỡ quốc gia, thậm chí khu vực, hiện đại thế, ngay trong thời buổi khoa học kỹ thuật siêu việt mà lại bộc lộ điểm yếu cực kỳ ngu ngơ: thiếu dưỡng khí. Nói không ngoa, mọi người cứ chịu khó để ý mà xem, những công trình kiến trúc (dinh thự, công sở, cơ sở giáo dục - y tế) thời thuộc Pháp được xây dựng cách nay cả trăm năm, ngoài độ bền vững trơ trơ cùng tuế nguyệt, ngoài vẻ đẹp sang trọng kinh điển, nét thẩm mỹ tuyệt vời… còn rất hiệu dụng.

    Đó là những kiến trúc kiểu Pháp thuộc địa (tức là kiến trúc Pháp nhưng phù hợp với hoàn cảnh xứ thuộc địa, cụ thể ở nước ta xứ nhiệt đới) rất ấn tượng. Tôi từng có thời gian sống trong loại nhà ấy, mùa hè nắng nóng thì bên trong lại rất mát mẻ, khi trời chuyển sang mùa đông thì lại ấm áp hơn bên ngoài. Nhà thiết kế lẫn chủ đầu tư cốt cho ra sản phẩm phục vụ đắc lực cho người sử dụng đến từng li từng tí chứ không nhằm đạt hoành tráng biểu tượng này nọ. Không cốt thành biểu tượng mà lại cực kỳ biểu tượng, như tòa nhà Phủ chủ tịch nước, trụ sở Bộ Ngoại giao, Bảo tàng lịch sử ở Hà Nội bây giờ, tòa nhà Bưu điện, trụ sở UBND thành phố ở Sài Gòn bây giờ; còn cố ý biến thành biểu tượng thì nay mới “ba bảy hai mốt” ngày đã định vội vàng tháo chạy.

    Xung quanh tòa nhà biểu tượng này sẽ còn nhiều điều để bàn, chỉ có điều, đúng là chuyện như đùa bên sông Hàn.

    Nguyễn Thông

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Phản hồi: 

    Tơ nhất trí mí cụ Người qua đường.
    Tớ đêk là kiến trúc sư, kiến trúc gia gì sất. Dzưng tớ thấy ngộ là tại sao không có cửa sổ, những " lỗ" thông gió? Đứa nầu đã vẽ, phê chuẩn dự án cái toà nhà nì? Đà Nẵng nóng quanh năm, chứ có 4 mùa như Hà Nội đâu nhể? Mần siu có đủ điện cung ứng cho hàng trăm máy điều hoà không khí trong toà nhà nì?
    Những vứn đề tớ niu ra đêk có mới, đêk có lạ, rứa mờ bi rờ, xây xong được 2 năm mới được các công bộc của dân phát hiện "à ra thế", rùi tính xây cái mới, xây cái mới thì cũng sẽ vũ như cẩn.

    Ôi ôi, một đám "đỉnh cao trí tuệ loài người. Cbn.

    [quote="Tên tác giả"]Thật không ngờ. Oxy là sự sống, thiếu oxy thì toi, một tòa nhà chi phí vào đó gần 2.000 tỉ mà lại thiếu oxy, chả hiểu làm sao cho cái sự thiết kế có một không hai này. Mà ngược đời ở chỗ, cao sừng sững như thế, lại ngự ngay bờ sông Hàn lộng gió, thứ tài sản thiên nhiên quý giá ưu đãi này không phải nơi đâu cũng có, vậy mà thiếu… oxy. [/quote]

    Phản hồi: 

    Theo tôi câu chuyện thiếu oxy trong một cái building và việc muốn dời qua chỗ khác, dù là một chỗ sẽ xây hay đã có sẵn là chuyện không là gì ghê gớm . Tôi làm việc cho một quận (“county”) ở Mỹ, tuy là quận nhưng dân số hơn hai triệu, nói thế có nghĩa là các building làm việc của họ không nhỏ . Nhiều lần chúng tôi cũng bị tình trạng thiếu oxy vì cái máy chuyển không khi nó lên đồng, hay có khi hệ thống điều hòa không khí bị trục trặc hay không đủ hạ cái nóng những ngày bất thường . Tất cả các biến cố đó đều do nhân viên la làng, ngay lập tức có sửa chữa, thậm chí nếu nhiệt độ trong building lên quá mức nào đó, nhân viên có thể cho ra về . Nói lên điều này, tôi muốn nói chuyện thiếu oxy và vấn đề nhiệt độ trong building là chuyện thường tình .
    Câu hỏi là có phải vấn đề oxy và nóng không thể giải quyết được? Nếu đúng, tội lỗi là tại đám kiến trúc sư. Có đem cả đám kiến trúc sư đi bắn thì cái building vẫn ở đó vẫn thiếu oxy và nóng. Nếu không giải quyết được, phải làm gì ? Xây cái mới như ý kiến đưa ra . Cho rằng OK đi, hai câu hỏi tiếp: tiền đâu xây cái mới, làm gì với cái cũ ? Nếu cái cũ bán được cho tư nhân, lấy tiền xây cái mới ? Giải pháp này cũng là chuyện không gì lạ lùng trong các tổ chức công quyền trên Thế Giới, có khi họ bán building của nhà nước rồi thuê building của tư nhân, mau lâu tùy ngân sách mà họ thu được từ dân . Dư tiền thì xây building xài và làm vốn .
    Câu hỏi, liệu có âm mưu rút tiền qua vụ này không? Có nhóm lợi ích không? Chuyện này tôi cũng có chút lo âu vì chuyện hại dân hại nước, rút ruột của công không phải là chuyện hiếm ở Việt Nam.
    Theo tôi Đà Nẵng nên hết sức rõ ràng minh bạch và nếu không còn cách nào khác thì chẳng đặng đừng . Hội Kiến Trúc Sư Việt Nam là người trọng tài tốt nhất, biết đâu họ lại có giải pháp tốt và bền vững hơn?

    Phản hồi: 

    "Ông Đặng Việt Dũng – Phó chủ tịch UBND TP.Đà Nẵng trả lời dân biểu Trường và các vị trong cuộc họp rằng tòa trung tâm hành chính hiện đại này tuy đã phát huy được nhiều thế mạnh nhưng nó… nóng quá, đặc biệt là thiếu oxy, ảnh hưởng đến sức khỏe của cán bộ."
    Có thể ông Đặng Việt Dũng nói đúng, có cơ sở khoa học, vì thiếu oxy nên các ông ở trong này bị bênh thần kinh nên mới định thay cái trụ sở hoành tráng này bằng cái trụ sở ở nơi khác khi mới sử dụng được 2 năm. Chẳng biết trụ sở mới định xây dựng tại đâu? Còn cái trụ sở này để làm gì? Nhượng cho ai thì lại là cái cớ có lãi to.
    Xây trụ sở mới thì lại phải có đất, "đất đai thuộc sở hữu toàn dân, do nhà nước (chính quyền) quản lý." Thế là lại có cái cớ thu hồi đất của dân, giá đền bù thì chẳng đáng là bao, nhưng khi đã quy hoạch thì giá trên trời. Thế là các quan chức lại có cơ hội...làm giàu rất đúng quy trình!! Ôi các quan chức chẳng thần kinh tý nào. Khôn quá đi mất thôi. Mất là dân mất đất.

    Phản hồi: 

    Ăn nhanh đi, chiều hôm tối rồi.
    Ăn cho bẫm, rồi chuồn tàn cuộc.
    Đại vương, trại chủ, lâu la ăn.
    Ăn cho đất nước hoang tàn, sụp.
    Để lại dân cho tàu cai trị.
    Cũng bởi ngày xưa nhẹ dạ cả tin.
    Nai lưng, chết thế bọn gian manh.
    Ngày hôm nay, oán than ai hở!?
    Sát bên sườn, bọn tàu đóng gông.
    Chờ còi hụ, chúng giam toàn thể.
    Chuyện thế này, đã rõ từ hôm nay.