Đừng ru ngủ đám đông bằng tự hào dân tộc viển vông

  • Bởi Admin
    31/07/2016
    1 phản hồi

    Trung Bảo

    Lời tác giả: Bài viết của tôi trên Một Thế Giới vừa bị gỡ đêm qua. Chuyện này không nằm ngoài dự đoán của tôi khi có những chi tiết "động chạm" Vietnam Airlines. Những câu chuyện thế này thường xảy ra theo kịch bản, doanh nghiệp "ông lớn" sẽ cậy nhờ Ban Tuyên giáo chỉ đạo gỡ bài và báo chí buộc phải chấp hành. Báo chí trước 1975 có loại bài quảng cáo gọi là "Bài cậy đăng", một sự sòng phẳng hơn loại bài PR nhập nhèm bây giờ, ngày nay còn có thêm loại hình "bài cậy gỡ". Tôi đăng lại bài viết dưới đây, để chống lại sự áp bức báo chí của Ban Tuyên giáo, tôi trân trọng nhờ các bạn chia sẻ thật nhiều bài này.

    ĐỪNG RU NGỦ ĐÁM ĐÔNG BẰNG TỰ HÀO DÂN TỘC VIỄN VÔNG

    Sau sự cố thông tin vừa qua tại hai sân bay lớn của cả nước là Tân Sơn Nhất và Nội Bài, một người quen của người viết bài này có mặt tại sân bay Nội Bài vào thời điểm đó thuật lại họ đã rất “lo lắng và không biết phải làm gì” khi không có bất kỳ một thông báo chính thức nào ngay tức thì về sự an toàn cho các chuyến bay sắp tới.

    Không còn là thuyết âm mưu nữa khi các tin tặc có thể xâm nhập thành công hệ thống thông tin ở sân bay thì cũng có đủ sức làm như vậy với hệ thống đảm bảo an toàn bay, điều đã xảy ra trước đó. Mọi kết luận để an lòng người đi máy bay vẫn chưa được đưa ra sau một ngày xảy ra sự cố, dù Bộ Công an cho biết đã vào cuộc.

    Một bài viết xuất hiện trên tờ báo mạng Vnexpress với tiêu đề: “Điều kỳ diệu sau cuộc tấn công” đã ca ngợi thái độ trật tự của đám đông hành khách đi máy bay khi sự vụ tấn công mạng xảy ra. Bài viết có vẻ tìm được sự đồng cảm của rất nhiều người khi nhiều tài khoản facebook chia sẻ lại với những câu chữ bày tỏ xúc động. Tinh thần dân tộc dường như là “xương sống” cho sự đồng cảm này.

    Không hiểu vì lẽ gì mà nhiều người lại đánh đồng giữa sự đoàn kết của tập thể và sự co cụm của đám đông. Đoàn kết vốn là một từ thường dùng cho hành động cùng nhau phấn đấu vươn lên, cùng chiến thắng. Còn theo lời tường thuật của một nhà báo có mặt tại sân bay thì đám đông khi đó đã trật tự vì “ngơ ngác” và “không hiểu chuyện gì đang xảy ra”.

    Đó là thái độ rất dễ thấy để bảo vệ nhau khi đứng trước một cuộc tấn công. Dù cho dùng mỹ từ nào đi nữa thì cũng không thể phủ nhận rằng cuộc tấn công của những tin tặc, đến từ Trung Quốc, đã đánh vào những lỗ hổng trong bảo mật thông tin một cách thành công để truyền đi các thông điệp của mình. Và, đây không phải là lần đầu tiên những cuộc tấn công như vậy xảy ra, thậm chí đài không lưu tại sân bay Tân Sơn Nhất đã bị chiếm sóng đến 18 phút vào ngày 16.6.

    Cũng không hiểu từ bao giờ sự trật tự, xếp hàng nghiêm túc và giúp đỡ lẫn nhau trong một cộng đồng lại được tôn lên như những điều vĩ đại để rồi tác giả bài viết trên khẳng định: “… thật bất hạnh cho những ai lăm le tấn công dân tộc này”. Có lạc quan quá không khi những điều bình thường nhất như xếp hàng hay trật tự lại có thể trở thành vũ khí tinh thần để đối đầu một cuộc tấn công trên không gian ảo nhưng kết quả không hề ảo chút nào!

    Đứng trước những biến cố như vậy, nên chọn thái độ xoa dịu, an ủi đám đông bằng cái lý lẽ “nhờ có cuộc tấn công nên người dân mới đoàn kết lại” hay cần phải cật vấn trách nhiệm đối với những người hoặc lực lượng được xã hội giao cho sức mạnh để bảo vệ cộng đồng?

    Một người có suy nghĩ rạch ròi và tỉnh táo hẳn phải chọn vế sau. Cho dù, nhiều người dân Việt Nam vẫn chưa làm gì được cho đất nước ngoài việc phải đóng rất nhiều khoản thuế cao hơn ở các nước khác, nhưng tất cả chúng ta đều có quyền yêu cầu các lực lượng có trách nhiệm phải làm tốt hơn nữa công việc của mình trong việc sử dụng đồng thuế của dân.

    Cũng xin thôi cách nói khó hiểu “Hàng không Việt Nam chủ động đánh sập hệ thống điều hành liên quan đến an toàn bay để không bị hacker tấn công” như báo Người Lao Động đã dẫn. Có ai giao tính mạng mình và gia đình mình cho một hãng bay mà đến an toàn thông tin cũng không bảo vệ được rồi lại đi chống chế như vậy.

    Đoàn kết là để chiến thắng, còn sợ hãi thì chỉ khiến người ta co cụm nép vào nhau. Đừng nhầm lẫn giữa hai khái niệm và cũng đừng ru ngủ đám đông bằng tinh thần dân tộc viển vông."

    Trung Bảo
    Đã đăng trên báo Một Thế Giới

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Bài này thì có gì đâu mà phải gỡ, chỉ nêu ra một sự thật mà ai cũng biết Cái gì cũng sợ, cái gì cũng cảnh giác thì chỉ thể hiện cái yếu kém mà thôi.
    Mình là một cường quốc về "thử thì kêu đốt thì xịt". Vì sao thế? Vì mình cũng là một cường quốc về lòng tự hào, kể cả tự hào về cái không đáng tự hào. Hết tự hào rồi có ngày phải đành "tự xu", vì còn hào nào đâu mà tự.
    Còn nói về "đoàn kết" ư? Trung ương thì có tờ báo "Đại đoàn kết" về đến tỉnh, thành thì có "trung đoàn kết, đến quận, huyện thì có "tiểu đoàn kết", đến xã phường thì có "mất đoàn kết".
    Hàng mấy thế kỷ qua, chẳng thế kỷ nào nước ta không có chiến tranh trong nội bộ dan tộc thì làm sao tự hào về đoàn kết được.
    Còn nói về tình hình đoàn kết hiện nay thì chưa bao giờ trong lịch sử dân tộc ta lại có tình hình mất đoàn kết hợp pháp như thời đại CS này. Sự phân biệt đảng viên và người ngoài đảng điễn ra công khai, có chủ trương chính sách, thế thì đoàn kết làm sao được. Bên nọ (dân) bảo bên kia (Đảng) là "thế lực thù địch" thì sao lại bảo là đoàn kết. Sự mất đoàn kết này là do Đảng CS chủ trương và lãnh đạo, chỉ đạo thường xuyên.
    Chính Trung quốc là kẻ đang khoét sâu hố mất đoàn kết trong nội bộ dân tộc ta.
    Đảng ta toàn nhìn sai, lại còn hay nói sai thành đúng. May nhờ có báo lề dân nên nhiều người dân đã mở mắt ra. Lớp đảng viên già nua thì đến lúc chết mới mở mắt.