Một phán quyết lịch sử!

  • Bởi Admin
    13/07/2016
    7 phản hồi

    Lãng

    Phán quyết lịch sử của Toà trọng tài thường trực (PCA) về đường chín đoạn và một loạt các vấn đề liên quan đến cách diễn giải công ước quốc tế về biển đông đã mở ra một giai đoạn lịch sử mới đối với vùng biển đông đúc chật hẹp và đầy rẫy tranh chấp này.

    Phán quyết 12/07 được công bố tại Lahay đã chấm dứt nhiều thập kỷ thiếu vắng ràng buộc pháp lý tại biển đông. Dù tất cả các nước đưa ra các yêu sách chủ quyền trong vùng biển này đều là thành viên của Công ước quốc tế về luật biển - UNCLOS 1982, nhưng việc diễn giải và áp dụng công ước này lại được thực hiện một cách hết sức tuỳ tiện bởi Trung Quốc, nước mạnh nhất và hung hăng nhất trong các hành động đơn phương trên biển.

    Trung Quốc đã phản đối dữ dội phán quyết này, một điều hoàn toàn hợp logic khi hầu hết các đòi hỏi quan trọng nhất của họ đã bị phán quyết của toàn PCA bác bỏ. Họ đã tốn vài năm trời cố tình tìm cách bác bỏ vai trò của phiên toà và hậu quả pháp lý của nó nhưng thất bại. Điều này đặt Trung Quốc trước một tình huống cực kỳ bất lợi: Bất cứ động thái leo thang nào của họ nhằm vi phạm phán quyết và gia tăng căng thẳng ở Biển Đông đều sẽ là trái với luật pháp quốc tế. Đây là thất bại nặng nề không phải chỉ về mặt ngoại giao, mà nó còn để lại những hậu quả hết sức lâu dài đối với chiến lược bành trướng xuyên suốt nhiều thập kỷ của Trung Quốc.

    Phán quyết pháp lý quan trọng nhất và có tác động lớn nhất đối với biển đông của PCA là việc bác bỏ hoàn toàn đường lưỡi bò - Vốn là một tuyên bố chủ quyền phi lý và hoang đường nhất trong các tranh chấp biển hiện hữu trên thế giới. Điều này củng cố những chứng lý quan trong nhất để đàm phán ranh giới biển giữa các nước có tham gia tranh chấp như Vietnam, Philipin, Indonesia, Malaysia, Bruney trước các đòi hỏi của Trung Quốc. Nó cũng mở đường cho các cường quốc bên ngoài dễ dàng can thiệp vào khu vực khi phán quyết mở ra những ranh giới rất rõ về các vùng biển lưu thông tự do.

    Tuy nhiên, chính phán quyết thứ hai về các đảo và bãi đá tại Trường Sa mới là phần bổ sung quan trọng nhất để giải quyết các tranh chấp trong phiên toà lịch sử này: PCA tuyên bố xét cả về hoàn cảnh lịch sử lẫn điều kiện tự nhiên, các đảo và đá tại Trường Sa đều thiếu vắng sự hiện diện thường xuyên, liên tục của đời sống kinh tế dân sự thông thường. Việc hiện diện của các lực lượng công vụ của các quốc gia tranh chấp trên các hòn đảo tại đây không phải là căn cứ và không tạo cơ sở cho sự hiện diện kinh tế đơn thuần. Do đó, các đảo này không tạo ra yêu sách về lãnh hải và vùng đặc quyền kinh tế. Đây là một nội dung hết sức quan trọng của phán quyết. Nó tạo cơ sở cho việc đàm phán chồng lấn vùng đặc quyền kinh tế của tất cả các quốc gia đang có tranh chấp ở Trường Sa. Quyền chiếm hữu các đảo và đá của mỗi nước có thể tiếp tục duy trì, nhưng quyền về vùng đặc quyền kinh tế thì không còn phụ thuộc vào chúng nữa. Đây là lối thoát cho tất cả các nước trong hoà bình.

    Với riêng Việt Nam, nội dung phán quyết thứ hai này cũng mở ra cơ hội cho việc giải quyết các tranh chấp tại quần đảo Hoàng Sa. Một số đảo tại Hoàng Sa có kích thước lớn (Ví dụ Phú Lâm) và đã được Trung Quốc củng cố và tôn tạo nhiều thập niên sau khi chiếm đóng sau cuộc chạm súng khốc liệt với hải quân Việt Nam Cộng Hoà. Cho đến nay, với các phương tiện chiến tranh TQ đưa ra Hoàng Sa, gồm chiến đấu cơ, các hệ thống phòng không và tên lửa đối hải, cộng với lực lượng hải quân khiến việc tiếp cận của Việt Nam với Hoàng Sa hầu như vô vọng. Cùng với đường lưỡi bò, Trung Quốc dựa vào các yêu sách pháp lý đối với vùng đặc quyền kinh tế của các đảo tạo Hoàng Sa để đòi hỏi rất sâu vào vùng lãnh hải và vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Ngay từ lúc này, Việt Nam cần nghiên cứu rất kỹ phán quyết 12/07 của PCA và cân nhắc một vụ kiện tương tự với tình trạng các đảo tại Hoàng Sa. Nếu vô hiệu hoá được quyền yêu sách lãnh hải của các đảo này thì dù Trung Quốc có tiếp tục duy trì quyền chiếm đóng Hoàng Sa, nhưng Việt Nam sẽ cải thiện được tình trạng tranh chấp chênh vênh ở vùng biển miền Bắc và miền Trung Việt Nam.

    Trung Quốc là nước chịu nhiều bất lợi nhất sau phán quyết này. Điều đó khá dễ hiểu vì họ là nước đưa ra những đòi hỏi chủ quyền phi lý nhất, nó hầu như chỉ dựa trên sức mạnh và sự ngang ngược chứ không dựa trên bất cứ một căn cứ phù hợp đạo lý nào. Phán quyết của PCA có lẽ sẽ không làm giảm sự hung hăng của Trung Quốc trong ngắn hạn, thậm chí trung hạn, nhưng nó đánh dấu sự thất bại chiến lược của Trung Quốc và nước này sớm muộn sẽ phải tái định hình lại chính sách của mình. Mỹ và phương tây sẽ có những bước tiến dài trên biển đông vì hành lang pháp lý giờ đây đã rõ ràng hơn cho các hoạt động của họ.

    Người ta nói nhiều đến các động thái cực đoan của Trung Quốc, như việc gọi tái ngũ lực lượng hải quân, hoặc các tuyên bố bác bỏ lớn lối của Trung Quốc đối với phán quyết, nhưng đó chỉ có thể là những động thái hình thức bên ngoài. Thất bại của họ mang tính chiến lược. Và bài học nước Nga tại Crimea cho thấy phát động một cuộc chiến xâm lăng thì dễ, thậm chí là đạt được quyền chiếm hữu cũng không phải quá khó khăn với các cường quốc, nhưng rút chân ra khỏi nó và khắc phục các hậu quả lâu dài là điều không hề dễ dàng. Nhất là trên biển đông, có nhiều nước tham gia và không thiếu gì quốc gia cứng cổ.

    Ngày 12/07/2016 là một ngày lành ở biển đông. Đó cũng là một ngày lành với riêng anh Lãng.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Phản hồi: 

    Trung quốc thua trên lý thuyết nhưng thắng trong thực tế. Tòa án La Hay không có tính chất ràng buộc, cưỡng chế Trung quốc phải tú khỏi biển Đông. Tòa phán mặc tòa, Trung quốc có cam kết thực hiện theo quy định của quốc tế, nhưng khi quyền lợi của Trung quốc không thỏa mãn lòng lam thì Trung quốc xổ toẹt ngay những cam kết.
    Trong thế kỷ XX nhân loại bị 3 thảm kịch, đó là chủ nghiã phát xít, chủ nghiã CS và Hồi giáo cực đoan (bọn IS hiện nay). Trong thế kỷ XXI này nhân loại bị 3 tai họa không kém, đó là CNCS còn sót lại, nạn bành trướng bá quyền của Trung quốc và nạn Hồi giáo cực đoan IS.
    Thế giới có thể thành 3 cực: phe dân chủ, Trung quốc và bọn Hồi giáo IS.
    Thế giới thì thế còn Việt Nam thì Đảng cầm quyền rất lạ kỳ, lúc thì tuyên bố hữu hảo truyền thống Việt - Trung, lúc lại lên án Trung quốc cướp biển đảo của ta, lúc thì Đảng đàn áp dân ta phản đối Trung quốc. Dân ta chẳng biết ý Đảng muốn dân thế nào? Cái Đảng này vừa đánh đĩ vừa sợ mất trinh, dập dà dập dờn như ma trơi. Phải chăng đây là cái thuyết "vừa hợp tác vừa đấu tranh" mà ông Ba Dê đã tuyên bố khi còn ngồi ghế thủ tướng. Hợp tác thì thua lỗ, đấu tranh thì lép vế, thế là ông Ba Dê về vườn.

    Phản hồi: 

    [quote]Đây là thất bại nặng nề không phải chỉ về mặt ngoại giao, mà nó còn để lại những hậu quả hết sức lâu dài đối với chiến lược bành trướng xuyên suốt nhiều thập kỷ của Trung Quốc.[/quote]

    Trung Cuốc rất muốn trở thành một siêu cường xuyên đại dương, họ đang có khá đủ vũ khí, tàu bè nhưng hải lộ là một vấn đề nan giải.
    Phía Đông TC bị Nhật và Đài Loan ngáng đường.
    Phía Bắc thi bị Nhật và Nga cản trở.
    Trước đây TC có dự án đi tắt ra Ấn Độ Dương bằng con đường xuyên Miến Điện nhưng vừa qua hành lang này đã bị khoá chặt.
    Còn lại Biển Đông có thể làm cửa ngõ cho TC tiến ra đại dương cho nên họ ra sức tìm cách chiếm đoạt/chiếm đóng. Ngày nay TC bị một vố như trời giáng, hết đường làm ăn ở Biển Đông cho giấc mộng siêu cường xuyên đại dương.

    Phản hồi: 

    Chuyến này, cái đường lưỡi bò 9 khúc của anh Tập thúi hoắc hết rồi.

    Thôi, quên cái đường mất dạy đó đi anh Tập ơi, còn tự ái mẹ gì nữa.

    Chúc anh mau tỉnh ngộ. Hảo. Hảo.

    Phản hồi: 

    " PCA tuyên bố xét cả về hoàn cảnh lịch sử lẫn điều kiện tự nhiên, các đảo và đá tại Trường Sa đều thiếu vắng sự hiện diện thường xuyên, liên tục của đời sống kinh tế dân sự thông thường" . Theo đó có thể suy luận : Các đảo ở quần đảo TS mà VN đang chiếm hữu , có dân cư VN sinh sống trên đó lại không đủ điều kiện hưởng quyền đầy đủ của luật biển quốc tế 1982 ( quyền chủ quyền lãnh hải và đặc quyền kinh tế). Thực tế , tính từ bờ biển VN , đường cơ sở 12 hải lý trở ra, quyền chủ quyền, quyền đặc kinh tế, trong đó có HS và TS. Nếu theo phán quyết của PCA thì VN mất quyền chủ quyền và đặc quyền kinh tế ở TS. Phán quyết PCA có tính lịch sử nhưng VN có phần bất lợi tại TS.

    Phản hồi: 

    Ở trận chung kết Euro 2016, Bồ với Đào đã đưa FengKu đi ngủ.

    Nhà cái hốt từ trái sang phải, từ trên xuống dưới. Tất cả fan bóng đá đóng đô tại các quán bia ôm, càfé nằm, phở mắc võng, hủ tíu đánh đu etc... như bị Bà dùng hàng vả. Ngay phút 109, tất cả đều há hốc mỏ, thở hổn hển, mắt trợn ngược, xùi bọt mép khi Eder dùng chân phải, sút xà, banh đi căng, chạm lưới trước khi phớt ngang cách khung thành 2 centimetờ.

    Hai ngày sau, PeeCuÁ phán như vả vào mặt Tàu Bựa cú trời giáng khiến chim teo, cổ nghẹn và Tập Phệ khóc hí cả mắt: Đồ cái thằng cướp biển, chỉ chuyên hiếp đàn bà, trẻ em.

    Trước khi chọn tuyển thủ ra sân, chỉ là vòng vờn, anh Hai đã ở thế thượng phong ngay tại vùng sân chủ nhà (do cướp) của Tàu Chệt.

    Anh Hai đang nốc xăm banh và coi mấy cu Tàu đang mếu.

    Chính nghĩa đã thuộc về anh Hai Sam

    Phản hồi: 

    "Ngày 12/07/2016 là một ngày lành ở biển đông. Đó cũng là một ngày lành với riêng anh Lãng."

    Cái này gọi là: KHÔNG có bác Hồ trong ngày vui đại thắng (ké với Phi)