Những nghịch lý tồn tại đã từ lâu

  • Bởi Admin
    13/06/2016
    3 phản hồi

    Song Chi

    Đọc hai bài báo “Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan: 40 người dân phải nuôi một công chức” (Pháp Luật TP.HCM), và “11 triệu người ăn lương: Ngân sách nào kham nổi?” (VietnamNet).

    Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan nói: “Bộ máy nhà nước của chúng ta hiện nay có khoảng 2,8 triệu cán bộ, công chức, viên chức.

    Nếu cộng cả đối tượng nghỉ hưu, các đối tượng khác hưởng lương, trợ cấp từ ngân sách nhà nước, con số này lên tới 7,5 triệu người, chiếm 8,3% dân số cả nước. Còn nếu cộng toàn bộ số người hưởng lương và mang tính chất lương thì con số này lên tới 11 triệu người. Không ngân sách nào nuôi nổi bộ máy ăn lương lớn như vậy.

    Nước Mỹ có diện tích lớn xấp xỉ 30 lần nước ta, dân số gần gấp bốn lần nhưng đội ngũ công chức của họ chỉ có 2,1 triệu. Nhìn sang Trung Quốc thì chúng ta thấy đội ngũ công chức của họ cũng chỉ chiếm 2,8% dân số.

    Như vậy, chúng ta thấy 160 người dân Mỹ chỉ nuôi một công chức, trong khi đó 40 người dân Việt Nam phải nuôi một công chức…” (“Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan: 40 người dân phải nuôi một công chức”)

    Chưa kể các tổ chức quần chúng công cần phải cấp kinh phí hoạt động như Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam và các tổ chức chính trị-xã hội như Hội Phụ nữ, Hội Nông dân, Đoàn Thanh niên, Công đoàn, và Hội Cựu chiến binh, cùng 28 hội đặc thù khác…khiến ngân sách quốc gia rơi vào tình cảnh khó khăn từ lâu nay.

    Thử nhìn sang các quốc gia như Bắc Âu nói chung và Na Uy nói riêng, dù giàu có nhưng bộ máy nhà nước, bộ máy hành chính công rất gọn nhẹ, một phần do các nước này ít dân, họ luôn luôn suy nghĩ làm thế nào để người dân có thể tự gánh bớt việc và nhà nước cũng như các công ty tư nhân khỏi phải thuê nhiều nhân công.

    Người dân phải tự làm lấy hết, mọi thứ giao dịch được tiến hành qua internet, ví dụ sử dụng netbank để giao dịch chi tiêu tại nhà không cần phải đến ngân hàng chỉ trừ khi thật cần thiết, tự khai báo số điện hàng tháng qua internet chứ không cần có người đi ghi điện và trả tiền qua tài khoản ngân hàng, khai báo thuế, mua vé máy bay, đặt khách sạn, mua vé xem phim…qua internet. Khi lắp đặt điện thoại, khi sửa chữa bất cứ cái gì từ internet bị trục trặc chẳng hạn…thì gọi điện thoại cho cơ quan, công ty đó để được hướng dẫn và tự làm lấy chứ không có người tới làm thay, còn nếu bất cứ cái gì mà có người tới làm thì giá dịch vụ sẽ rất đắt, cho nên người dân phải tập làm tất cả mọi thứ.

    Đã vậy các nước Bắc Âu còn tiến tới mức dùng máy móc để thay thế dần con người trong mọi công việc đơn giản. Ví dụ trong các siêu thị bây giờ bên cạnh các nhân viên ngồi cashier tính tiền cho khách hàng thì có một dãy máy tính tiền tự động, người mua sẽ sử dụng thẻ quẹt mã vạch của các món hàng mình mua và cuối cùng đi qua quầy tự động để trả tiền; đi vệ sinh công cộng bây giờ cũng không mấy nơi có người ngồi thu tiền nữa mà cứ tự động bỏ tiền vào máy, lấy cái giấy có mã vạch rồi quẹt cái mã vạch đó qua một cái máy scan bên ngoài nhà vệ sinh và cửa tự động mở ra cho ta đi vào; đi xem phim thì vẫn có thể mua vé tại rạp hay mua vé qua internet tại nhà, nhưng khi mua vé qua internet bây giờ các rạp họ không in vé ra cho khách như trước nữa mà họ sẽ gửi mã vạch vào điện thoại của người mua, khi đến rạp cứ việc giơ điện thoại có mã vạch ra cho người soát vé họ scan kiểm soát là xong…

    Phần lớn mọi thứ chi tiêu bây giờ là bằng thẻ visa card, master card, credit card…chỉ trừ mua những thứ lặt vặt, chính phủ Thụy Điển còn tính đến chuyện trong tương lai gần sẽ hoàn toàn không sử dụng tiền mặt nữa, kể cả mua một chai nước ngọt hay một cái bánh mì. Các nước phát triển đang tiến dần tới một thực tế là tất cả những loại việc đơn giản sẽ giao dịch qua internet hoặc do máy móc tự động làm, con người do đó phải có trình độ, phải có những kỹ năng cao hơn thì mới kiếm được việc.

    Mọi thứ chi tiết, giấy tờ hành chính liên quan đến mỗi công dân đều được lưu trữ vào hệ thống tư liệu của nhà nước, mỗi người chỉ cần có số cá nhân (personal number), khi đi tới bất cứ cơ quan nào người ta chỉ cần hỏi personal number là ra mọi thứ thông tin cần thiết.

    Trong khi đó, ở những quốc gia lạc hậu mà lại đông dân như VN thì quá thừa người nên bất cứ việc gì cũng có thể thuê nhân công, từ ghi điện, lắp đặt điện thoại, đủ các loại dịch vụ sửa chữa từ sửa vá quần áo, sửa giày, đồng hồ, máy vi tính…trở đi, cái gì cũng có dịch vụ làm sẵn, kể cả dịch vụ đi du học hay kết hôn với người nước ngoài, muốn học cái gì cũng có người dạy và dạy cái gì cũng có người học.

    Như vậy thì phù hợp với hoàn cảnh đông dân của VN. Và thuận lợi cho những ai có tiền là có đủ dịch vụ cần thiết, có người làm cho mình, mà giá nhân công ở VN thì rẻ rề, còn ở nước ngoài mà thuê người thì chỉ có chết tiền! Nhưng ngược lại, mặt tiêu cực là tạo ra sự bất bình đẳng trong xã hội, khi có một tầng lớp người chỉ cần bỏ tiền ra là thuê được sức lạo động của người khác trong bất kỳ loại công việc gì dù đơn giản, và có một tầng lớp người chỉ chuyên đi làm các loại dịch vụ phổ thông phục dịch người khác. Và khi có thể kiếm sống được bằng những công việc đơn giản thì người ta không có như cầu phải tự học hỏi thêm, nâng cao mình hơn nữa.

    Ngoài ra, có những điều đáng nói hơn ở đây. Thứ nhất là nền kinh tế “tiền mặt” ở VN. Cái này báo chí cũng đã nói nhiều lần. Một nền kinh tế mà mọi thứ giao dịch đều bằng tiền mặt như ở VN chỉ tồn tại ở những quốc gia lạc hậu, và chính việc giao dịch bằng tiền mặt như thế mới dẫn tới tình trạng là nhà nước không thể kiểm soát được nguồn gốc, đường đi của dòng tiền, tất cả những vấn nạn tham nhũng, hối lộ, trốn thuế, thu nhập không minh bạch, kể cả rửa tiền…mới có cơ hội tồn tại, sinh sôi phát triền đến mức không thể khống chế, tiêu diệt như hiện nay.

    Cứ thử nghĩ nếu mọi thứ giao dịch tiền bạc đều đi qua cổng ngân hàng, công khai sờ sờ đó thì những “căn bệnh” trên làm sao mà hoành hành được? Tất nhiên, cũng sẽ có, ngay cả những quốc gia được đánh giá chỉ số minh bạch, trong sạch cao cũng không thể nói là 100% không có tham nhũng hay trốn thuế, rửa tiền, nhưng mức độ ít hơn nhiều vì không dễ thực hiện.

    Tuy nhiên, đối với một nhà cầm quyền không minh bạch như VN và với một bộ máy quen “bôi trơn” bằng tiền, quan chức cho tới cán bộ quen sống bằng “bổng, lậu” nhiều hơn bằng lương, quen “chân ngoài dài hơn chân trong” thì chắc là sẽ không thích như vậy. Chỉ riêng chuyện phải kê khai tài sản thôi cũng đủ chết các quan to quan nhỏ, lộ hết cả bí mật!

    Thứ hai là sự rườm rà trong khâu giấy tờ, hành chính, một người dân khi ra đời, lớn lên, đi học, đi làm… ở VN phải cần không biết bao nhiêu loại giấy tờ, bao nhiêu lần kê khai; mãi đến gần đây mới thấy học theo các nước là đơn giản với số cá nhân personal number và lưu trữ mọi thứ trong hệ thống, nhưng cũng không rõ đã thực hiện được chưa.

    Bài báo “Bắt đầu cấp mã số cá nhân cho người dân từ năm 2016” trên tờ Người đưa tin viết từ năm 2014:

    “Theo tính toán sơ bộ của Bộ Tư pháp, việc cung cấp số định danh cá nhân thay cho việc phải khai các thông tin cá nhân, việc ứng dụng công nghệ thông tin vào giải quyết thủ tục hành chính sẽ giúp tiết kiệm thời gian điền thông tin, ước tính khoảng trên 461 tỷ đồng/năm. Nếu trừ đi các khoản chi phí tại 4 cấp chính quyền trong các giao dịch hành chính thì mới có thể tiết kiệm được tối thiểu là gần 2.500 tỷ đồng.

    Theo thống kê, hiện nay trong số 5.400 thủ tục hành chính các loại thì có tới 1.600 thủ tục yêu cầu khai thông tin cá nhân liên quan tới giấy tờ của công dân. Với quy mô dân số lên tới gần 90 triệu, số lượng giao dịch hành chính công giữa công dân và cơ quan hành chính, sự nghiệp được thực hiện hàng năm trung bình khoảng 600.000 giao dịch/ngày. Phần lớn thủ tục hành chính đòi hỏi công dân phải tự chứng minh về nhân thân thông qua việc xuất trình hoặc nộp bản sao, trong khi mỗi công dân có thể sở hữu khoảng 20 loại giấy tờ…”

    Và cuối cùng, bộ máy nhà nước, bộ máy hành chính công quá nặng nề ở VN khiến ngân sách vốn còm cõi ngày càng hụt hơi. Như chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan đã vạch ra ở trên.

    Mỗi người dân phải còng lưng nuôi cùng lúc hai bộ máy nhà nước rồi bộ máy đảng ngày càng phình to, thêm nhiều người, nhiều chức vụ, bên cạnh đó đội ngũ nhân viên ăn lương nhà nước quá đông, rồi đủ các loại tổ chức quần chúng công, hội này hội kia…chịu sao cho thấu. Rồi cũng sẽ đến lúc VN vỡ nợ mà thôi!

    Có một câu hỏi rất đơn giản là tại sao đã cầm quyền hơn 7 thập kỷ ở miền Bắc và hơn 4 thập kỷ trên cả nước, nhưng trong rất nhiều khía cạnh, nhà nước cộng sản VN không thèm học hỏi những cái hay ở những nước đi trước, những nước phát triển, mà cứ để mặc cho những vấn đề tiêu cực, lạc hậu tồn tại hết năm này qua năm khác, và VN cứ càng ngày càng tụt hậu trong cái bãi lầy luẩn quẩn?

    Nhưng có thể, câu trả lời cũng đơn giản không kém, là nhà nước này không thật tâm muốn cải cách, sửa đổi cái gì hết!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Tác giả viết: "là nhà nước này không thật tâm muốn cải cách, sửa đổi cái gì hết!"
    Đúng quá, nhà nước CS chỉ cố tình quản lý chặt chẽ dân đề giữ vững chế độ chứ KHÔNG CHỊU PHÁT TRIỂN ĐỂ ĐƯA ĐẤT NƯỚC TIẾN LÊN VÀ THI ĐUA VỚI CÁC NƯỚC KHÁC.
    Nhà nước không chịu phát triển
    Đảng thì không chịu độc lập, (cứ muốn dựa dẫm vào Đảng CS Tàu, Tàu làm thế nào thì Đảng ta theo gót thế vậy. Tàu CCRĐ giết người thì Đảng ta cũng CCRĐ giết người...)
    Trí thức thì không chịu suy nghĩ, theo TTP thì "chiến sĩ nì hỏi, rùi cũng chiến sĩ sẽ giả nhời ". Giá như có vị trí thức nào trong hoặc ngoài nước "giả nhời" thì "chiến sĩ ni" đỡ phải tự "giả nhời". Thế nhưng trí thức có chịu động não suy nghĩ để "giả nhời" đâu.
    Bà Song Chi hiểu biết nhiều, lại có điều kiện thì nên viết về những sai lầm của Đảng CS trong quá khứ, trong hiện tại và sẽ còn trong tương lai. Nói tóm tắt ngắn gọn là Đảng ĐÃ SAI LẦM, ĐANG SAI LẦM VÀ SẼ CÒN SAI LẦM.
    Tôi chỉ có thể gợi một vài ý lẻ tẻ chứ chưa đủ trình độ viết thành bài hoàn chỉnh. Khởi đầu cho cuộc cách mạng thì Đảng CS máy móc dập khuôn vô sản hóa trí thức, tức là hô hào động viên các ông ký ông phán ngồi bàn giấy đi kéo xe tay hay ra các hầm mỏ ba cùng với người cần lao để tuyên truyền cho họ làm cách mạng đánh đổ chế độ cũ. Điều này thì trái ngược hẳn với quan điểm của cụ Phan Bộ Châu. Cụ Phan cho rằng muốn làm CM thì phải học để hiểu biết, nhìn xa trông rộng. Nay tôi làm một phép so sánh xem ai đúng, ai sai? Một ông bố có người con, muốn chuẩn bị cho con bước vào đời thì ông bố cho con đi học trường nọ trường kia, có khi còn cho con ra nước ngoài học tập.
    Còn một ông bố khác muốn cho con lập nghiệp thì lại cho con đi làm xe ôm hoặc đi làm cửu vạn. Vậy con đường hướng dẫn con lập nghiệp của hai ông bố thì ông nào hơn? Vì Đảng CS ngu hóa ngay trong hàng ngũ của mình thành ra sau này làm đâu hỏng đó, bắt chước Tàu rập khuôn CCRĐ giết oan bao nhiêu người, kể cả người là ân nhân của mình, đã giết người cướp ruộng đất lại còn trù dập con cái người ta mấy đời không ngóc đầu lên được nên gây ra mối hận thù sâu đậm, rất khó gỡ.
    Vì ngu nên Đảng mới theo CNCS gây ra mấy cuộc chiến tranh liền, hao người tốn của. Vì ngu nên Đảng không học cái hay mà học toàn cái dở làm khổ nhân dân, tiến hành mấy cuộc cải cách làm dân nghèo nước yếu. Chế độ tập trung bao cấp làm cho nền kinh tế không tiến lên được, tiến hành công tư hợp doanh bằng cách ăn cướp của các nhà tư sản cũ để lại thành ra phá hoại nền sản xuất. Lại còn thực hiện chính sách bần cùng hóa toàn dân, để cân bàng giàu nghèo thì không kéo người nghèo lên cho bằng người giàu mà lại kéo người giàu xuống cho bàng người nghèo. Rồi lại thi hành chính sách đổi tiền, cứ mỗi lần đổi tiền là lại làm cho người dân nghèo đi vì tiền mới có mệnh giá thấp hơn tiền cũ, sau đó lạm phát làm cho đồng tièn mất giá. Cái ngu của CS là đem vàng đi thuê nước ngoài in tiền rồi đổi cho nhân dân. Điều này giống như nhà nước đem cục sắt đi thuê nước ngoài rèn thành thanh kiếm rồi đem về cứ dân tộc mình mà chém.
    CHẾ ĐỘ CS LÀ CHẾ ĐỘ PHẢN DÂN HẠI NƯỚC.
    Điểm qua vài nét về quá khứ, còn hiện tại, tình hình thế nào thì mọi người đều biết, CS tham nhũng, dốt nát, quản lý lỏng lẻo, tàn phá tài nguyên, lại còn rước ngoại bang về tàn phá thêm đất nước và hình thành các căn cứ dân cư của ngoại bang để sau này làm nội gián. CS còn đàn áp thẳng tay những người yêu nước và những người đấu tranh đòi dân chủ. Đất nước không dân chủ thì tiến lên làm sao được? Đảng CS không thể đoàn kết toàn dan vì phân chia rõ ràng đảng viên và quần chúng. Đảng CS tập trung vào nuôi đội quân trung với mình mà bỏ qua Tổ quốc và dân tộc. Đội quân này chỉ biết nhắm mắt trung TRUNG VỚI ĐẢNG, ÁC VỚI DÂN.
    Còn Đảng SẼ SAI LẦM là vẫn tiếp tục duy trì chế độ đảng trị, độc tài, phi dân chủ theo con đường viển vông xây dựng CNXH, tiếp tục theo chủ nghiã TAM DÂN: LỪA DỐI DÂN, ĐÀN ÁP DÂN VÀ MÓC TÚI DÂN...

    Tên tác giả viết:
    Nhắc lại ý đã nêu để thêm chú ý. Đây là điều khó thì chắc là mọi người lại lờ đi, còn những điều gì dễ "xơi" như chửi bới cá nhân thì mọi người xúm vào hò hét, ném đá.

    Cái đầu tớ mún ít nô dzưng cái bụng khoái chọc lại thắng cái đầu.
    Hehe, chiến sĩ giai nì động lòng (hic hic) vì chiến sĩ gái thị Ninh.
    Chiến sĩ nì đã có câu giả nhời rù..ùi.... ùi..., tớ đồ thế, chiến sĩ nì hỏi, rùi cũng chiến sĩ sẽ giả nhời kèm theo không ít những cục đá to đùng ném các chiến sĩ khác...
    đêk ném đá các chiến sĩ khác trên dân lận thì đêk ăn ngon ngủ in.
    Còm nầu cũng có 2, 3 nhời khen lấy lệ, rùi ném đá tưng bừng,... đá đâu mờ lắm thế...

    Tớ sẽ không còm nữa, tớ đêk mún bị định hướng tư ri.
    Hehe, hu hu

    Tên tác giả viết:
    Có một câu hỏi rất đơn giản là tại sao đã cầm quyền hơn 7 thập kỷ ở miền Bắc và hơn 4 thập kỷ trên cả nước, nhưng trong rất nhiều khía cạnh, nhà nước cộng sản VN không thèm học hỏi những cái hay ở những nước đi trước, những nước phát triển, mà cứ để mặc cho những vấn đề tiêu cực, lạc hậu tồn tại hết năm này qua năm khác, và VN cứ càng ngày càng tụt hậu trong cái bãi lầy luẩn quẩn?

    Nhưng có thể, câu trả lời cũng đơn giản không kém, là nhà nước này không thật tâm muốn cải cách, sửa đổi cái gì hết!

    Chứ còn rì nữa! Cải cách , minh bạch để nhà sản chóng xuống hố à?
    Xuống hố cả nước vưỡn còn hơn "đảng ta" xuống hố mình ên.
    Trước khi cả xứ lừa, xứ Lừa xuống hố, thì "ta" đã hạ cánh an toàn bên trời tây, trời tây nhá, mí biệt thự khủng đã xây xong, xe khủng vài cái trong ga ra..., cái ắt cao ở nhà băng lấp lánh vẫy chào nhá..., đêk có chạy qua bạn vàng xin hộ chiếu "tị nạn" nhá. Bọn khúc ruột ngàn dặm tị nạn cộng sản, còn " ta " tị nạn vì cái rì nhể?
    Si nghĩ cho chín trước khi mần đơn nhá.
    CBN.

    Đọc bài này mới thấy nước mình quá lạc hậu và mơ ước được sống ở những nước như bà Song Chi đang sống. Ôi, hạnh phúc và đáng sống quá.. Nhưng có nhiều cái vượt ra khỏi trí tưởng tượng và không biết họ giải quyết bằng cách nào? Không hiểu những nhà nước toàn dùng internet giải quyết các sự việc thì nếu giặc nó đến thì làm thế nào? Rôi ra chợ mua một quả chanh thì dùng cái cạc nào để trả tiền? Cho một người hành khất thì làm thế nào nếu không có tiền mặt? Lại còn tiền "bo" cho mấy cô gái phục vụ ở quán bia đèn mờ mà không dùng tiền mặt thì như thế nào? Hay là có người máy phục vụ bia? Thế thì các cô gái để làm gì? Khi trả tiền cho các cô ta thì quẹt tiền vào đâu?
    Đọc bài này thì nẩy ra nhiều câu hỏi quá, vì bài này nói toàn những điều quá xa vời với nước mình thành ra bài này là một bài lông bông, viển vông. Những người có đầu óc thực tiễn thì không thích bài này. Có thể phê phán họ là người thiển cận, nhưng thiển cận mà thực tễ còn hơn nhìn xa trông rộng mà hão huyền vô tích sự.
    Theo bà Song Chi thì chẳng biết còn có những nguyên nhân gì nữa làm cho nước ta cứ ngày càng nghèo đi không tiến lên được? Chẳng biết là bà Song Chi có trả lời được không và có ai trả lời thay bà Chi không?
    Bà Song Chi viết đoạn sau đây hay quá: "Có một câu hỏi rất đơn giản là tại sao đã cầm quyền hơn 7 thập kỷ ở miền Bắc và hơn 4 thập kỷ trên cả nước, nhưng trong rất nhiều khía cạnh, nhà nước cộng sản VN không thèm học hỏi những cái hay ở những nước đi trước, những nước phát triển, mà cứ để mặc cho những vấn đề tiêu cực, lạc hậu tồn tại hết năm này qua năm khác, và VN cứ càng ngày càng tụt hậu trong cái bãi lầy luẩn quẩn?
    Nhưng có thể, câu trả lời cũng đơn giản không kém, là nhà nước này không thật tâm muốn cải cách, sửa đổi cái gì hết!"
    Có thể bổ sung thêm vào câu trả lời này là nhà nước này chưa thành nhà nước mà là một tổ chức mafia chỉ đi cướp bóc làm giầu.
    Con người ta kể cũng có cái lạ: tự mình nặn hòn đất thành ông bụt rồi lại đem ông bụt lên thờ cúng, khấn vái bụt ban phúc ban lộc cho mình. Điều này cũng giống như những người trong Đảng CS, tập hợp những tên vô lại, đầu trộm đuôi cướp, tù tội, dốt nát lại thành lập ra cái Đảng CS rồi cứ thế tôn sùng tung hê cái Đảng lên tận mây xanh, đảng bóc lột thì tâng bốc là Đảng giải phóng khỏi ách áp bức bóc lột.
    Nước ta nghèo là do bộ máy lãnh đạo rườm rà, cồng kềnh thì bà Song Chi đã nêu lên rồi. Còn những nguyên nhân cụ thể nào làm cho nền kinh tế nước ta không tiến lên được thì cần những người (chủ yếu là còm sĩ) động não nghĩ xem sao sao? Nhắc lại ý đã nêu để thêm chú ý. Đây là điều khó thì chắc là mọi người lại lờ đi, còn những điều gì dễ "xơi" như chửi bới cá nhân thì mọi người xúm vào hò hét, ném đá.