Vụ án "Thư ngỏ gửi ông Trần Đại Quang"

  • Bởi Biên tập viên
    03/06/2016
    6 phản hồi

    Ngô Duy Quyền

    Hà Nội, ngày 3.6.2016

    Tháng 5.2015 xảy ra hàng loạt vụ những người hoạt động ôn hòa của các hội nhóm dân sự bị công an giả dạng côn đồ hành hung dã man, gây thương tích nghiêm trọng như anh Trịnh Anh Tuấn và Nguyễn Chí Tuyến bị hành hung tại Hà Nội, anh Đinh Quang Tuyến bị hành hung tại Sài Gòn … Thêm vào đó, ngày càng xảy ra nhiều vụ việc người dân bị công an hành hung gây thương tích, thậm chí tử vong trong đồn công an, trại giam và ngay cả trên đường phố. Trước thực trạng này, ngày 22.5.2015, 19 hội nhóm dân sự tại Việt Nam đã cùng đứng tên viết Thư ngỏ gửi Bộ trưởng công an Trần Đại Quang tố cáo, lên án trào lưu dã man này của nghành công an và yêu cầu ông Bộ trưởng phải chấm dứt ngay tình trạng này.

    Tôi-Ngô Duy Quyền đọc được bức thư này trên Internet. Tôi hoàn toàn đồng cảm và đồng ý với nội dung bức thư nên đã in ra một bản giấy và gửi bảo đảm qua đường bưu điện tới ông Bộ trưởng Trần Đại Quang địa chỉ trụ sở Bộ Công an 40 Yết Kiêu-Hà Nội, cùng trong tháng 5.

    Từ đó tôi hoàn toàn không nhận được hồi âm nào từ Bộ Công an về việc đã nhận được thư, cám ơn hay hứa hẹn điều tra giải quyết vụ việc, như lẽ thường cơ quan công quyền làm thuê phục vụ công ích cho người dân, phải làm.

    Đến tháng 10.2015, bỗng dưng tôi nhận hàng loạt giấy triệu tập làm việc từ Cơ quan an ninh điều tra Hà Nội (PA24-89 Trần Hưng Đạo, Hoàn Kiếm, Hà Nội). Giấy triệu tập, theo quy định pháp luật chỉ dành cho các đương sự khi vụ án hình sự đã khởi tố. Trong giấy triệu tập không đề cập gì tới vụ án hình sự nào đã khởi tố, cũng không hề nói gì về tư cách pháp lý của tôi trong vụ án (bị can, bị cáo, bị hại, người có quyền lợi nghĩa vụ liên quan, nhân chứng). Tôi yêu cầu họ làm rõ những điều này thì hoàn toàn không được đáp ứng, thậm chí nhiều lần công an còn lớn tiếng đe dọa, xúc xiểm khích bác tôi vì yêu cầu họ những điều căn bản tối thiểu theo luật này.

    Vì công an hành xử mập mờ gian lận, không tuân thủ pháp luật nên ngay từ lần triệu tập đầu tiên tôi đã dứt khoát không đến đồn công an. Từ đó, công an liên tục gửi cho tôi hàng chục giấy triệu tập. Trò khủng bố nhẹ nhàng này phát huy tác dụng lớn lao, khiến tôi và gia đình luôn sống trong tình trạng căng thẳng cao độ, nhất là khi mẹ tôi đã già yếu lại mắc trọng bệnh, các con cháu tôi đều còn rất nhỏ. Bởi vì, theo luật, triệu tập lần thứ 3 mà đương sự không có mặt thì (có thể) bị áp giải (không hẳn tại thời điểm ghi trong giấy triệu tập lần 3, mà có thể bất kỳ ngày nào).

    Đến ngày 4.2.2016 trước tết Nguyên Đán 3 ngày, tôi đang đi bán hàng nông sản thì bị bắt cóc ngay gần Nhà hát lớn Hà Nội giữa trung tâm thủ đô “yên bình” của thế giới. Công an bắt tôi như bắt một tên cướp của giết người, ngay lập tức lột lấy điện thoại để ngăn tôi báo tin ra ngoài. Thùng hàng nông sản tươi sống của tôi bị bỏ mặc bất chấp hư hỏng.

    Kinh hoàng hơn, cùng lúc tôi bị bắt cóc trên đường phố, khoảng 150 công an các loại bao vây và xông vào khám nhà mẹ vợ tôi - là nơi gia đình tôi đang sống (Phương Mai-Hà Nội). Đây là một cuộc xâm phạm tư gia vô cùng thô bạo và lấy đi nhiều tài liệu, sổ sách (1 thùng lớn), phương tiện làm việc và đồ chơi (2 laptop, 12 điện thoại, 8usb) của chúng tôi, em gái và con cháu chúng tôi, và ~ 600 usd là số tiền bán hàng nông sản của tôi (bạn bè tôi ở hải ngoại mua và nhờ tôi chuyển cho người quen của họ ở Hà Nội). Trong cuộc khám nhà man rợ này, vợ và em gái vợ tôi đã bị công an dùng bạo lực đè đầu, bẻ tay lôi vứt ra ngoài như cái bao tải đất, đến nỗi 10 ngày sau người vẫn còn đau nhức. Công an đã xông vào nhà tôi lục lọi, lấy đi đồ đạc khi nhà chỉ còn mẹ tôi – người già bị tai biến liệt, cấm khẩu và con gái tôi mới 4 tuổi.

    Công an thậm chí còn lấy sổ điện thoại từ hồi học trung học kỷ niệm của vợ tôi, và lấy cả một số giấy triệu tập trước đó mà tôi còn giữ được. Toàn bộ quá trình bắt người, khám nhà và thu giữ đồ đạc, công an không để lại một mẩu giấy nào! Có lẽ, biết rõ việc làm của mình là sai ác, trong nội tâm công an có nỗi sợ tuy thầm kín nhưng sắc nét, đã khiến họ làm vậy.

    Thật lạ lùng khi 90% đồ đạc công an thu giữ là của vợ tôi-Lê thị Công Nhân!?

    Việc triệu tập tiếp tục tái diễn như một bộ phim truyền hình không có hồi kết khi yêu cầu pháp lý tối thiểu của tôi vẫn chỉ nhận được sự im lặng trơ lỳ của công an. Sau vụ khám nhà, gia đình tôi luôn sống trong tình trạng bất an, mệt mỏi, sức khỏe bị ảnh hưởng nghiêm trọng, nói tổn thọ thì cũng không quá!

    Ngày 13.4.2016 công an về tận quê nhà tôi ở xã Xuân Cẩm, Hiệp Hòa-Bắc Giang bắt tôi. Hôm nay 3.6.2016 công an lại đến nhà mẹ vợ tôi bắt tôi đi thẩm vấn, đến chiều thì thả ra. Khi thả, họ lại đưa tôi giấy triệu tập vào thứ hai ngày 6.6.2016, và đây là lần đầu tiên họ xác định tư cách pháp lý của tôi là người làm chứng trong Vụ án Thư ngỏ theo điều 258 BLHS Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm hại lợi ích nhà nước, xã hội và công dân, theo Quyết định khởi tố vụ án số 02/2016 do ông Tướng Bạch Thành Định-Thủ trưởng Cơ quan An ninh Điều tra Bộ Công an ký ngày 28.1.2016

    Khi thẩm vấn, công an hỏi nhiều về những người đồng đứng tên Thư ngỏ, đặc biệt là Linh mục Pierre Phan Văn Lợi và Tiến sỹ Nguyễn Quang A. Tôi hoàn toàn bất hợp tác vì xét về mọi mặt tôi không hề phạm tội, lỗi gì với pháp luật, xã hội. Qua bài viết này tôi tuyên bố tôi sẽ tiếp tục không “khai báo” gì cả vì đơn giản là chẳng có gì để khai báo. Tôi tự ý in Thư ngỏ từ Internet và trực tiếp gửi đi. Tôi chịu mọi trách nhiệm trước pháp luật và đạo lý nếu tôi làm điều gì sai trái. Công an đe dọa tôi về các tội Không khai báo/Khai báo gian dối ... Tôi linh cảm tôi chỉ là nhân vật phụ trong vụ việc này, nhân vật chính mà họ nhắm đến có thể là Cha Lợi (phong trào Liên tôn) và Tiến sỹ Quang A (phong trào Xã hội dân sự), những người mà thời gian gần đây liên tục bị công an đàn áp khốc liệt.



    Lưu ý, tháng 10.2015 là khi xuất hiện tin đồn (giờ đã thành hiện thực) Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang sẽ lên làm Chủ tịch nước. Lẽ nào vì thế, Thư ngỏ gửi đi từ tháng 5 đến tận tháng 10 mới được cấp dưới của ông Bộ trưởng chú ý,h làm món quà tâng công lên sếp. Và tôi, tên nông dân bé mọn của Thiên đường Xã nghĩa bỗng dưng rơi tõm vào kế hoạch quái đản này?!

    Tôi ước mong phán đoán của tôi là sai lầm!

    Nay kính báo đến công luận và rất mong nhận được sự quan tâm chia sẻ hoàn cảnh khó khăn lạ lùng của tôi và gia đình!

    Cùng ký tên:

    Ngô Duy Quyền-Lê thị Công Nhân

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Tội ác được bảo kê thì nó sẽ đạt đến sự tận cùng dã man trước khi bị tiêu diệt để nhường chỗ cho công bằng và nhân ái!

    HIện nay những người ăn lương của nhà nước CS thì chỉ có bọn công an an ninh là mẫn cán, có tinh thần trách nhiệm nhất đấy. Chúng làm việc theo đúng chủ trương TAM DÂN của nhà nước CS:
    LỪA DỐI DÂN - ĐÀN ÁP DÂN - MÓC TÚI DÂN
    Chúng nghĩ ra đủ mọi nưu mẹo để "thừa hành công vụ", kết hợp đàn áp kiểu công đồ hành hung đối với người bình thường, khủng bố tinh thần, gây cho người dân mất ăn mất ngủ bằng cách nay gửi giấy mời, mai gửi giấy mời đối với những trí thức. Kiểu khủng bố tinh thần này cũng có thể gọi là "bạo lực tinh thần". Nếu người nào không có bản lĩnh thì dễ suy sụp lắm đấy, có khi nguy hiểm hơn cả khủng bố thân thể.
    Ông Ngô Duy Quyền không trả lời chúng là điều tốt. Thì cứ hỏi thẳng chúng là: "Nếu tôi không trả lời các anh thì sao?" Trước thì chúng bảo là "không hợp tác". Nay thì người dân đã biết mình có quyền im lặng nên chúng không dám kết luận như thế nữa. Nếu bị chúng nó hỏi thì thì cứ lấy lý do người mệt, không nghe được, muốn hỏi gì thì viét vào giấy, về nhà nằm nghĩ rồi sẽ trả lời sau. Khi đến đồn công an thì tốt nhất nên đi với một người nữa. Nếu chúng không cho người đó chứng kiến thì hỏi thẳng:
    - Có phải các anh lầm trò khuất tất nên sợ người khác chứng kiến chứ gì?
    Nếu chúng không để người cùng đi với mình chứng kiến thì không làm việc với chúng.
    Bọn công an làm việc chẳng tuân theo luật pháp nào hết mà chúng thường làm việc bằng thủ đoạn, mưu mẹo trí trá, lưu manh. Có trường hợp công an khởi tố bị can nhưng không đưa lệnh khởi tố mà chỉ nói mồm, vì người bị can tuyên bố thẳng: "Đưa cho tôi lệnh khởi tố thì tôi bán cho đài nước ngoài được 1.000 đô la."
    Tòa án gọi bị cáo cũng chỉ nói mồm, bị cáo hỏi giấy gọi đâu thì tòa án bảo hỏi công an. Hệ thống pháp luật của nàh nước CS này là như thế đó.
    Công an nói riêng và lực lượng vũ trang của CS nói chung không hề được giáo dục về nhân cách mà chỉ nặng về giáo dục "trung với Đảng" thôi, Đảng CS biến chúng thành những tên sát nhân có máu lạnh, không có nhân cách, không nhân tính, vô đạo đức, vô lương tâm.
    Thế chúng sợ cái gì? Chúng rất sợ công khai, sợ minh bạch, sợ ngôn luận, sợ báo chí, sợ nhiều người biết và cuối cùng là nước ngoài. Cứ làm đơn lên các tổ chứ nhân quyền quốc tế, nhờ can thiệp.
    Những điều tôi nói trên thì chắc ông Quyền chẳng lạ gì, thế nhưng còn nhiều người chưa biết. Tôi muốn nói để nhiều người rút kinh nghiệm khi đối phó với công an. Người bình thường thì cả đời có khi chi va chạm với pháp luật một lần, nhưng công an thì là nghề nên chúng nhiều mánh lới lắm, khốn nạn lắm, mất dạy lắm

    Một đề nghị rất quan trọng
    NGÀY MAI 5/6/2015 CẢ NƯỚC TUẦN HÀNH HƯỞNG ỨNG " NGÀY MÔI TRƯỜNG THẾ GIỚI"
    http://danlambaovn.blogspot.com/2016/06/vi-mot-viet-nam-xanh-can-hanh-ong.html
    Mong các bạn giỏi ngoại ngữ, tiếng Anh đưa tin bài này tới các nhà báo quốc tế, các đại sứ đại diện các nước ở VN,các nhà ngoại giao, các tổ chức quốc tế tại VN, mời họ cùng tham gia để họ chứng kiến và đưa tin đồng thời cũng là để cho kẻ cầm quyền không rảnh tay mà tự do gây sự hăm dọa hành hung đàn áp bắt bớ người biểu tình ôn hòa-một quyền con người được cả thế giới quy định.
    Mong bà con Hãy quay phim, chụp ảnh những tên mật vụ chỉ điểm, những tên côn an an ninh thường phục giả dạng dân chụp ảnh quay phim người biểu tình (những tên này thường tiếp cận sát mặt người biểu tình để quay chụp và nhằm mục đích lung lạc tinh thần và hăm dọa, cung cấp hình ảnh cho lũ an ninh bắt nguội người biểu tình), hãy quay phim chụp ảnh những kẻ "côn đồ đỏ", "lưu manh đỏ", "hồng vệ binh", "dư luận viên" đóng vai quân xanh tham gia biểu tình để kiếm cớ gây sự phá rối cho nhà cầm quyền có lý do đàn áp giải tán bắt bớ.
    Nhân dân rất cần có bằng chứng và nhân chứng cụ thể đó cho phiên tòa xét xử tội diệt chủng của csVN trong tương lai.
    (Cựu binh diệt Tàu 79, thân nhân l/s Khe sanh 1968)

    Chúc người Mẹ già và gia đình được an bình và may mắn.

    Tác giả viết:

    Có lẽ, biết rõ việc làm của mình là sai ác, trong nội tâm công an nỗi sợ tuy thầm kín nhưng sắc nét, đã khiến họ làm vậy.

    Cực kỳ chính xác và đó là điểm then chốt. Đó là nét Hèn đặc chưng của Đảng Lừa. Khi cái Sợ cao ngất ngưởng với cái Hèn, hoặc hơn, trong tay có súng ống đầy đủ, toàn dân sẽ lãnh đủ.

    Có thể nói rằng cuộc chiến dân chủ cho VN là 1 cuộc chiến giữa Sợ A (Đảng Lừa) và Sợ B (thần dân). Bên nào sợ ít hơn, bên đó có lợi thế. Hiện tại ở bề mặt, nhà Sản hung hãn và ở thế mạnh để che lấp niềm sợ hãi lớn hơn tiềm ẩn bên trong.

    Đảng Lừa có nhiều thứ sợ mất hơn.

    ĐM bọn côn an còn đảng còn mình, bưng bô cho đảng cộng sản, chà đạp lên luật pháp, hành hạ dân lành.

    Tớ thấy tớ cần phải sửa câu của cụ Kiểng

    Tên tác giả viết:
    VIP (khách viếng thăm)
    cách đây 1 ngày 3 giờ

    Các nước phương Tây vượt trội bởi vì văn hóa của họ lành mạnh, tâm lý của họ đúng đắn. Nước Việt Nam đau khổ và nghèo nàn bởi vì văn hóa Việt Nam thui chột và tâm lý người Việt Nam bệnh hoạn.
    — Nguyễn Gia Kiểng (trích cuốn Tổ Quốc Ăn Năn)

    lại dzư thía nì:

    "Các nước phương Tây vượt trội bởi vì văn hóa làm quan của họ lành mạnh, tâm lý phục vụ dân của họ đúng đắn. Nước Việt Nam đau khổ và nghèo nàn bởi vì văn hóa làm côn an, còn đảng còn mình, và tâm lý của bọn làm quan cộng sản bệnh hoạn."