Chia sẻ trên mạng để làm gì?

  • Bởi Sapphire
    31/05/2016
    6 phản hồi

    Tuấn Khanh


    MC Phan Anh tham gia chương trình "60 phút mở". Ảnh cắt từ chương trình

    Giữa tháng 5/2016, em Huỳnh Thành Phát ở Sài gòn bị bắt về đồn công an do xuống đường cùng nhiều người khác để yêu cầu chính phủ Việt Nam phải sớm tìm ra lý do vì sao cá chết hàng loạt ở dọc bờ biển 4 tỉnh miền Trung. Em bị các công an viên tra vấn nhiều giờ liền, với các câu hỏi “động cơ nào khiến quan tâm đến cá chết”. Sau khi tra vấn và không tìm được điều gì sai phạm, công an thả em ra vào đêm khuya. Nhưng vừa ra khỏi đồn, em Phát bị những người to khỏe, mặc thường phục, đeo khẩu trang chận lại, đánh đập dã man. Lúc đó, em Phát chỉ là trẻ vị thành niên.

    Cuối tháng 5/2016, anh Phan Anh, một người dẫn chương trình trên truyền hình ở Hà Nội bất ngờ được mời vào buổi tọa đàm, mà trong đó anh bị chất vấn bởi một nhóm người, được dẫn dắt bởi bà Tạ Bích Loan, trong suốt 2 giờ liền (cắt lại chỉ còn 60 phút) để truy vấn rằng “mục đích nào, động cơ nào…” trong việc chia sẻ các thông tin về vụ cá chết mà anh đưa trên facebook của mình. Những câu hỏi mang tính tấn công, diễn dịch sai hiện thực… cũng như thái độ muốn áp đảo anh tại trường quay đã khiến hàng triệu người Việt sững sờ. Sự phản ứng nhanh chóng và dữ dội ngay trong đêm đã thành một áp lực lớn, khiến đài truyền hình VTV phải lấy xuống bản phát trên youtube. Khác với trường hợp của em Huỳnh Thành Phát, cuộc đánh nguội vào Phan Anh đã hoàn toàn thất bại.

    Có cái gì đó khá giống nhau trong 2 trường hợp điển hình nêu trên. Bởi thủ pháp và lý luận của phía những người đứng về phía chính quyền – từ hành chánh công quyền đến giải trí tuyên truyền – đều tương đồng.

    Câu hỏi “mục đích gì, động cơ nào…” cũng không xa lạ gì với tôi. Từ những bài viết đầu tiên về hiện thực xã hội, tôi đã nhiều lần phải làm việc với những người luôn lặp đi lặp lại câu hỏi đó. Nhận thức trở thành một loại tội danh đối với những ai không chọn ăn đong khẩu phần thực tế trên đất nước này.

    Nhưng đó là thủ pháp đặc biệt của phía an ninh văn hóa. Giờ thì tôi thấy thủ pháp đó đã phổ thông ở khắp nơi, leo lên đến tận truyền hình với những nụ cười giả văn minh. Không biết động cơ nào đã khiến một lớp người nói trên luôn biết cách né tránh gọi tên đúng những kẻ luôn gây sai lầm và khổ nạn với tổ quốc – dân tộc, nhưng rất giỏi học đòi thủ pháp của công an để truy vấn người dân mình.

    Xã hội Việt đang suy đồi với một lớp người như vậy. Họ luôn tin rằng bất kỳ ai có ý thức về hiện thực, ai nói và tin vào sự thật, khác với những điều mê mị mà truyền thông nhà nước gieo rắc, đều là kẻ thù của họ. Dựa vào quyền lợi và sự bình an tạm thời mà họ đang hưởng thụ, tất cả những người quan tâm đến vận mệnh đất nước, đến đồng bào… đều là kẻ âm mưu lật đổ sự tận hưởng máng ăn mỗi ngày trong trang trại.

    Từ câu chuyện của em Huỳnh Thành Phát đến anh Phan Anh, cho thấy tư duy và hành động của phía một phía vẫn không đổi, nhưng nhận thức và ý thức của phía nhân dân đã vùn vụt đổi thay. Chuyện của em Huỳnh Thànn Phát chỉ có hàng trăm lượt share, hàng ngàn like nhưng đến chuyện của Phan Anh đã là hàng ngàn lượt share, hàng chục ngàn like. Vấn đề không phải là Phan Anh nổi tiếng hơn, mà vấn đề ở chỗ cấp số nhân của thái độ đó, cùng một ý nghĩa là phẫn nộ cho sự thật.

    “Chia sẻ trên mạng để làm gì?” – câu hỏi là chương trình 60 phút mở của VTV dàn dựng rất công phu về chuyện thảm họa cá chết đã không có được lời đáp, thì hôm nay, mạng xã hội đã giúp trả lời thay: để vùng đứng dậy, để biết mình còn mang giá trị một con người.

    “Thoạt đầu họ, phớt lờ bạn, sau đó chế giễu bạn. Rồi họ chuyển sang tấn công bạn. Cuối cùng thì bạn chiến thắng”, Mahatma Mohandas Gandhi (1869-1948), nhà lãnh đạo tranh đấu dân quyền lừng danh của Ấn Độ đã để lại di huấn như vậy về những cuộc đối đầu giữa sự thật và xảo biện, giữa con người tự do và công dân chuồng trại.

    Thoạt đầu những kẻ xảo biện trung thành phớt lờ em Phát hay Phan Anh vì cho rằng điều của Phát hay Phan Anh suy nghĩ là thiểu số. Đến khi nhận ra sức mạnh của suy nghĩ đó, thì họ chọn cách diễu cợt vô căn “nhận tiền của thế lực xấu”, “muốn làm người nổi tiếng”… để nhằm dập tắt. Rồi khi ngay cả những lời diễu cợt ấu trĩ đó thất bại, họ lại tổ chức tấn công. Em Phát bị đánh đập đến thâm tím mặt mày, Phan Anh bị đưa vào đấu trường Đỏ. Và cuối cùng thì những con người có suy nghĩ độc lập và chân chính lại chiến thắng. Họ làm cho giòng dõi Việt Nam ngập tràn sự tự hào và mạnh mẽ, rằng thành phần nặc nô trộn lẫn trong dân tộc này chỉ là số ít đáng thương hại mà thôi.

    Đã 2 tháng, kể từ khi thảm họa môi trường phát đi từ Vũng Áng, Hà Tĩnh. Hàng trăm tấn cá chết, tài nguyên, con người bị thiệt hại. Những người có trách nhiệm đã cố tình im lặng, thậm chí chọn cách đối đầu với nhân dân để kéo dài thời gian, bịt chặt thông tin. Giữa việc mở rộng cửa sự kiện, thúc đẩy các biện pháp khoa học để tìm ra nguyên nhân, thì họ chọn cách bít lối, lùa dân xuống biển, ăn cá như một tập tục hoang dã nhằm chứng minh sự tồn tại của chính quyền. Hành động này nhắc cho người ta nhớ lại hành động của nhà lãnh đạo Cộng sản Nam Tư Slobodan Millosevic khi ông xua dân bắt buộc phải qua lại cây cầu mà NATO đã thông báo trước sẽ đánh sập, nhằm triệt hạ sử dụng quân sự bừa bãi của ông Millosevic vào năm 1999.

    Tại sao một thảm họa quốc gia lại được bưng bít đến mức, khiến nhân dân bị hăm dọa, vây hãm, đánh đập, gán án tù… chỉ vì muốn biết điều gì đang xảy ra trên đất nước mình? 60 phút mở ấy, lại đóng sập những câu hỏi chính cần có, quay lưng một cách nhục nhã với tình trạng của đất nước.

    Một Gạc Ma khác trên đất liền đang diễn ra. Hàng hàng tấn cá chết tràn bờ, những thợ lặn thoi thóp và những ngư dân nhiễm độc và khốn cùng đường sinh sống, đang bị bức tử một lần nữa bởi truyền thông nhà nước và các kiểu công dân máng ăn. Gạc Ma ở tọa độ 9°43’9″N -114°16’57″E thì người Việt bị thảm sát bởi giặc xâm lược Trung Quốc. Còn chương trình 60 phút mở lại cho thấy một Gạc Ma khác chạy dài dọc bờ biển miền Trung. Cuộc thảm sát tài nguyên và tương lai con người Việt Nam đang công khai diễn ra bởi những kẻ nhân diện thú tâm, có cùng tiếng nói và dòng máu Lạc Hồng.

    Rất nhiều người tức giận đòi phải phản ứng đích danh từng người trong chương trình đấu trường Đỏ với Phan Anh, nhưng thật sự điều đó không cần thiết đâu, thưa các bạn. Tiếng gào rú từ chuồng trại dù lớn bao nhiêu, bộ lông bóng bẩy thế nào vẫn thấp hèn hơn những con người tự do sống giữa đồng xanh và mặt trời sự thật. Điều mà bạn cần ghi nhớ dứt khoát rằng, cột mốc hôm nay, là điểm dừng cuối của hành trình có thể đã dài hơn 41 năm, rằng truyền thông tuyên truyền nhà nước không bao giờ đáng tin cậy cả.

    Và hơn nữa, đó là những kẻ phản bội tồi tệ, vì đã sử dụng tiền thuế của nhân dân để chống lại nhân dân.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Nhạc sĩ viết:

    Những ngườitrách nhiệm đã cố tình im lặng, thậm chí chọn cách đối đầu với nhân dân để kéo dài thời gian, bịt chặt thông tin

    Cu Trọng, cu Quang và cu Fẹc, cả 3 cu đang bận make love threesome với nhau.

    Trong lúc làm tình, cả 3 cu đều há hốc mỏ nhưng im thin thít, như hến rên.

    Vài phương cách đấu tranh bất bạo động bị bỏ đi đâu rồi? Tại sao không tấy chay những cơ quan truyền thông nào làm điều xấu cho dân?

    Hãy thử chọn một đài TV và một tờ báo rồi kêu gọi cùng nhau tẩy chay để xem chúng sống thoi thóp được bao lâu! Và chủ nhân của chúng sẽ nhận hiểu được thông điệp của dân muốn nói gì.

    “Chia sẻ trên mạng để làm gì?”
    Đây là câu hỏi ngu xuẩn, không cần trả lời. Nếu có đáp lời thì hỏi lại: "Thế theo chị (anh) thì chia sẻ để làm gì? Muốn hỏi thì nên hỏi người sáng tạo ra mạng để làm gì tạo đièu kiện cho người ta chia sẻ."
    Có tới hàng trăm triệu người chia sẽ trên mạng, đối với ai chia sẽ cũng đi hỏi người ta như thế thì bao nhiêu người được phân công hỏi và hỏi cho đến bao giờ mới hết.

    Trích dẫn:
    bà Tạ Bích Loan, trong suốt 2 giờ liền (cắt lại chỉ còn 60 phút) để truy vấn rằng “mục đích nào, động cơ nào…” trong việc chia sẻ các thông tin về vụ cá chết mà anh đưa trên facebook của mình. - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20160531/chia-se-tren-mang-de-lam-gi#sthash.vJAdH4GN.dpuf

    Câu trả lời cho bà Tạ Bích Loan là việc đưa lên Facebook là để thục hiện nhân quyền, cụ thể là điều 19 nói về quyền tự do biểu đạt và quyền đuợc biết thông tin. (Article 19. Everyone has the right to freedom of opinion and expression; this right includes freedom to hold opinions without interference and to seek, receive and impart information and ideas through any media and regardless of frontiers. http://www.un.org/en/universal-declaration-human-rights/).

    Vì dân chúng không nhận được thông tin từ nhà cầm quyền, vốn có bổn phận phải thông báo với dân chúng về lý do hay tình hình cá chết, nên người dân đưa thông tin hay hình ảnh lên các mạng để chia sẻ, hy vọng nhận được các ý kiến khác nhau, từ đó sàng lọc để tìm ra sự thật. Chỉ đơn giản như thế mà cũng vặn vẹo.

    Đảng cộng sản VN, những người cầm quyền và tay sai đã tự gây ra những mối thù trong dân chúng, bằng các hình thức từ đơn sơ, thô thiển đến tinh vi, xảo quyệt cho từng người dân hay một tập thể, nhưng họ tham quyền cố vị, mù quáng, giả vờ ngây thơ không biết rằng, chính họ là những thế lực thù địch, phản động, đi ngược lại, chống lại người dân, cản trở không cho đất nước phát triển.

    Chẳng cứ gì đời thật, đã, đang xẩy ra với các bạn trẻ Phan Anh, Phát... cùng những người khác... ngay trên các báo mạng- như DL- vẫn còn có không ít những người chụp mũ, vu cáo, tấn công, nhục mạ những người không muốn "ăn" loại thực phẩm tạp nhạp, chê món ăn và đầu bếp nấu dở.

    Báo mạng không còn là mạng ảo nữa, đang trở thành nơi để "biết mình còn mang giá trị một con người" hay không!

    Tên tác giả viết:
    Chia sẻ trên mạng để làm gì?” – câu hỏi là chương trình 60 phút mở của VTV dàn dựng rất công phu về chuyện thảm họa cá chết đã không có được lời đáp, thì hôm nay, mạng xã hội đã giúp trả lời thay: để vùng đứng dậy, để biết mình còn mang giá trị một con người.

    Cám ơn nhạc sĩ Tuấn Khanh, các bài viết của nhạc sĩ tuy nhẹ nhàng, không đao to, búa lớn nhưng luôn mang tính nhân văn, giáo dục.
    Văn là NGƯỜI. Rất mong được đọc tiếp những bài viết khác của nhạc sĩ.

    Nguyễn Jung

    Họ muốn đóng kịch đối thoại mở, nhưng vụng về lòi ngay bộ mặt thật gian trá của mình khi tổ chức dưới hình thức đánh hội đồng trước mắt hàng triệu người. Như vậy chỉ nên kết luận ngu và gian trá chỉ tạo thêm khoảng cách xa lánh của người dân thêm rộng ra. Hãy học cách cởi mở trung thực và chấp nhận suy nghĩ khác mình mới mong mở được mắt ra để theo kịp trào lưu xây dựng cộng đồng mở, dựa vào nhau để cùng sống và chết của thế giới hiện nay. Đừng để lòng tham biến mình thành kẻ u mê rồi tự đi vào con đường chết trong hối tiếc.

    Người ta hỏi là quyền của người ta, còn trả lời hay không là quyền của mình. Mình còn cái quyền nữa là quyền trả lời tùy theo ý mình nuốn.
    Tôi cũng gặp trường hợp có người bị công an hỏi động cơ đi biểu tình, thay cho câu trả lời thì ông này (khoảng gần 60 tuổi) lại hỏi lại công an với lồi lẽ rất ôn tồn, ông ta hỏi nhiều lần như tấn công lại làm cho công an phát bực mình và phát ngấy:
    - Thế động cơ nào làm cho đồng chí hỏi tôi như thế?
    - Theo đồng chí thì tôi đi biểu tình là vì lý do gì?
    - Điều luật nào cấm người dân biểu tình?
    - Đồng chí bắt tôi là đúng hay sai?
    - Nếu tôi kiện đồng chí thì gửi đơn đến đâu?
    - Nếu người thân của đồng chí như ông bố vợ đi biểu tình thì đồng chí xử lý thế nào?
    - Vợ con đồng chí đi biểu tình thì đồng chí có bắt không?
    - Đồng chí đã chuẩn bị trước để hỏi tôi chưa?
    -?
    -?
    Ông này cứ hỏi và không trả lời, cuối cùng ông ta khuyên "đồng chí" là phải "trau dồi nghiệp vụ nhiều hơn nữa rồi hãy hành nghề để hàng tháng lĩnh cả lương và bổng". Ông này trước kia cũng là công an, 55 tuổi đã được về hưu để ...đi biểu tình.