Những người biểu tình, họ chính là những công dân ưu tú!

  • Bởi Admin
    14/05/2016
    5 phản hồi

    Lê Nguyễn

    Trước hết, họ là những người rất hiểu biết, am tường về quyền con người, quyền công dân

    Bàn về quyền con người và quyền công dân trong thời điểm này, trong bối cảnh Biển miền Trung Việt Nam đang bị bức tử vì ô nhiễm nghiêm trọng thì người ta sẽ nghĩ đến quyền tự do lập hội, tụ tập và biểu tình mà Hiến pháp Việt Nam năm 2013 đã công nhận để bày tỏ mong muốn được sống trong một một trường trong lành và nguồn thực phẩm an toàn.

    Từ lâu, biểu tình không còn gì xa lạ với thế giới loài người nữa. Nó xuất hiện ở trước đó rất lâu trong đời sống của con người. Lịch sử đã ghi nhận những cuộc biểu tình mà bản thân nó đã khiến cho cuộc sống con người rẽ sang một lối khác khởi sắc hơn, văn minh, tiến bộ và đích đến là hạnh phúc hơn. Điển hình, đó là cuộc đấu tranh vùng lên của tầng lớp giai cấp công nhân trên toàn thế giới, đòi yêu sách “8 tiếng làm việc, 8 tiếng nghỉ ngơi và 8 iếng vui chơi”, khởi đầu vào ngày 1/5/1886 tại Chicago, Mỹ. Sau đó, lan rộng đến các nước trên thế giới. Cuộc biểu tình đã lấy đi không ít máu và nước mắt của nhiều nhiều người, nhưng nó không phải là vô nghĩa. Từ ngày 20/06/1890, trong đại hội lần thứ nhất của Quốc tế Cộng Sản lần thứ 2, dưới sự lãnh đạo của Friedrich Engels, người ta quyết định lấy ngày 1/5 hằng năm là ngày Quốc tế lao động để biểu dương lực lượng và tinh thần đấu tranh của giai cấp vô sản.

    Quay trở lại với chính sự tại Việt Nam những năm đầu thế kỷ 20, trong cuộc chiến tranh đánh đuổi thực dân Pháp đô hộ. Khi xã hội Việt Nam bắt đầu manh nha ý thức dân chủ từ thời Pháp thuộc trước năm 1945, do Pháp mang lại, biểu tình đã bắt đầu diễn ra. Dưới sự bóc lột của Thực Dân Pháp, phẫn nộ vì đất nước bị đô hộ, ảnh hưởng bởi các phong trào như Duy Tân tại Nhật Bản, nhiều các phong trào vận động đã diễn ra. Điển hình như phong trào Đông Kinh Nghĩa Thục. Đồng thời các Đảng phái được tự do thành lập, các phong trào đã bắt đầu có tổ chức. Hai cuộc biểu tình tiêu biều nhất trong thời kỳ này là: Biểu tình khởi đầu cho phong trào Xô Viết Nghệ tĩnh do Đảng Cộng sản khởi động kỷ niệm ngày Quốc tế Lao động 1-5-1930 tại ngã ba Bến Thủy, thành phố Vinh và biểu tình ngày 19/8/1945 do Việt Minh tổ chức tiến tới Cách mạng tháng Tám dành độc lập.

    Khi nước Việt Nam giành được độc lập 1945 từ thực dân Pháp, cùng với việc áp dụng chế độ nhà nước Cộng Hòa, quyền biểu tình đã được ghi vào hiến pháp và công nhận. Ngày 13/9/1945 Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ký sắc lệnh số 31 công nhận quyền biểu tình của người dân.

    Dù được công nhận từ thưở sơ khai của chế độ Cộng Sản, được Hiến pháp cho phép nhưng đến nay Việt Nam vẫn chưa có luật Biểu tình. Nhận thấy, Biểu tình là một quyền cơ bản của mỗi công dân, năm 2013, điều 25, Hiến pháp nhà nước XHCNVN công nhận: "Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật". Đề xuất có Luật Biểu tình đã đưa ra từ lâu, và cũng được khẳng định tính cấp thiết, tuy nhiên dự thảo Luật chưa được thông qua. Do không có Luật bảo vệ, người biểu tình rất dễ bị quy vào tội "tụ tập đông người", "gây rối trật tự công cộng" theo Nghị định 38 của Chính phủ ban hành năm 2005.

    Thế nhưng chúng ta cần phải biết, Nghị định chỉ là một thông tư áp dụng cho một sự việc phát sinh nhất thời nên giá trị của nó chỉ phù hợp trong một thời điểm nào đó chứ chưa thể là một luật để đội ngũ công quyền căn cứ vào đó để chấp pháp. Mà bản thân Luật định được hình thành từ gốc rễ là Hiến pháp.

    Vì mục đích chính trị hay một lý do “nhạy cảm” nào đó, Biểu tình không được nhà nước CSVN công nhận dù hiển nhiên bản thân nó đã có mặt trong Hiến pháp từ lâu và bản thân những thế hệ Cộng Sản trước đó áp dụng rất thành công. Do đó chúng ta cần biết, tính hợp pháp của nó đã được công nhận và mọi công dân am hiểu đều biết mình có quyền lập hội, hội họp và biểu tình theo điều 25 đã quy định. Vì thế, việc tự do tụ tập biểu tình bày tỏ nêu lên yêu sách, đòi hỏi việc họ và gia đình được sống trong một môi trường trong sạch, một chính quyền minh bạch đứng về phía dân là hoàn toàn chính đáng.

    Thứ hai, những người tham gia tuần hành biểu tình, họ là những người có tấm lòng yêu nước nồng nhiệt.

    Đó là những con người không hề thờ ơ với vận mệnh đất nước đang bị nguy nan, dân tộc có nguy cơ tuyệt chủng giống nòi vì yếu tố ngoại bang âm thầm đầu độc; hay sự tham lam, ích kỷ của một số người Việt nhẫn tâm dù vô tình hay cố ý đang từ từ giết hại đồng bào mình; hay mới đây, là thảm họa môi sinh ở vùng biển miền Trung đe dọa sự chết chóc trong tương lai nếu chính quyền không giải quyết thỏa đáng và ngăn chặn mầm họa kịp thời.

    Không hề nói quá khi nhận định, ở Việt Nam không ăn cũng chết mà ăn thì cũng chết. Ăn là con đường cung cấp dưỡng chất thiết yếu để nuôi dưỡng cơ thể, đảm bảo hoạt động của các cơ quan, tế bào và duy trì sự sống. Nếu không ăn thì từ một đứa trẻ cũng có thể hiểu là nó sẽ bị chết. Nhưng trong một cái bối cảnh, tình hình báo động đỏ về thực phầm “bẩn” ở Việt Nam thì ăn cũng là cách… để chết. Tuy quá trình này diễn ra lâu hơn và từ từ mà thôi.

    Hết thịt lợn có chất cấm tạo nạc, thịt gà được hóa trang đẹp mắt, tôm cá có tồn dư lượng kháng sinh vượt phép, lươn thì nuôi bằng thuốc tránh thai, đậu phụ làm bằng thạch cao, bún thì có chất tẩy trắng, gạo làm bằng nhựa, trứng làm giả, rau củ quả thì tồn dư thuốc bảo vệ thực vật, nước uống đóng chai thì toàn ruồi, gián, C2 đang bị tố cáo là có lượng chì cao,…làm cho người ta thực sự lo hãi về việc Thần Chết có thể cử ông Ung Thư đến hỏi thăm mình bất cứ lúc nào.

    Trong tình hình đó, người ta chỉ còn chờ vào lượng sinh vật sống ở tự nhiên mà Việt Nam có một lợi thế với bờ biển trải dài suốt chiều dọc đất nước, từ Bắc chí Nam là hơn 3000km. Nhưng khốn khổ thay, Biển cũng tự dưng bị nhiễm độc khiến một loạt cá và các loại sinh vật biển lăn đùng ra chết, tầng tầng lớp lớp chồng lên nhau dạt vào bờ. Biển chết, đồng nghĩa với bà con ngư dân thất nghiệp, đã thất nghiệp thì sẽ bị đói. Rồi đọc tin tức đa chiều được hay, giới khoa học Châu Âu đánh giá Biển miềm Trung nước ta bị nhiễm kim loại nặng cực độc sẽ gây ảnh hưởng rất lớn đến sức khỏe con người khi ăn cá nhiễm độc hoặc đi tắm biển mà hệ lụy của nó có thể kéo dài lên nhiều thế hệ người dân và phải mất hơn 50 năm mới có thể hồi sinh được như cũ.

    Nguyên nhân Biển chết thì ai cũng rõ. Thủ phạm Formosa, với bề dầy “thành tích” làm lên “thương hiệu” chết chóc mà lịch sử đã ghi lại mỗi dấu chân hắn đi qua ở các quốc gia từng xua đuổi hắn. Thế nhưng, nhà nước Việt Nam lại im thin thít trước tên thủ phạm lồ lộ rõ ra ban ngày thế này khiến chúng ta không thể nghi hoặc sự thiếu minh bạch của chính phủ CSVN.

    Với những con tim nồng nàn yêu nước, đau quặn thắt trước vận mệnh suy tàn của đất nước và giống nòi Việt Nam đang có nguy cơ tiêu tan một khi môi trường bị ô nhiễm, thức ăn nhiễm độc và nhà nước bao che cho tội ác thì không có lý do gì họ không tụ tập dùng quyền công dân của mình để biểu đạt mong muốn, đòi hỏi một môi trường sống trong sạch và một chính phủ đứng về chính nghĩa và lợi ích quốc gia cũng như sức khỏe của người dân. Chỉ có thể, bây giờ hoặc không bao giờ vì rất có thể sang đến ngày mai, bạn đã không còn tồn tại để cất lên tiếng nói nữa rồi.

    Và hơn hết, họ là những con người dũng cảm

    Lịch sử các cuộc biểu tình của Việt Nam trong bối cảnh đương đại đã ghi lại không biết bao cảnh những người đấu tranh cho dân chủ và quyền con người bị chính quyền đàn áp và bắt bớ. Chả có gì là tuyên truyền chống phá nhà nước hay kích động người dân “phản động” cả. Họ chỉ đơn thuần là biểu tình để phản đối Trung Cộng với những hành vi xâm phạm lãnh hải với đường lưỡi bò phi lý với một tinh thần yêu nước mãnh liệt. Nhưng nhà cầm quyền luôn coi họ là những kẻ “phản động” đối đầu. Những Đinh Nguyên Kha bất khuất, Bùi Hằng kiên định hay Nguyễn Viết Dũng hiên ngang,…đã phải đánh đổi tự do của bản thân mình trong gục tù với chế độ tồi tàn, hà khắc của những người bị gán vào mác “tù nhân chính trị”. Vì chúng đã vin vào lợi dụng vào cái Nghị định 38 của Chính phủ ban hành năm 2005, để quy kết những người yêu nước vào các tội danh “gây rối trật tự công cộng” để bắt bớ, đàn áp và ngăn chặn và dập tắt đi quyền biểu đạt của người dân để cho LŨ GIÒI BỌ mặc nhiên tàn phá và đục khoét cái đất nước này.

    Nhưng với sự hiểu biết về quyền lợi của mình cộng với lòng yêu nước sâu sắc, họ - những công dân dũng cảm vẫn không lùi bước trước bạo quyền dù đã lường trước được máu có thể sẽ bị đổ xuống bất cứ khi nào do những cánh tay ác ôn vung vào thân thể họ để sát cánh bên nhau đấu tranh trong ôn hòa để đòi hỏi một cuộc sống tốt đẹp hơn với môi trường trong lành, thực phẩm an toàn và hơn cả là một nhà nước minh bạch, nói rộng hơn là quyền con người được tôn trọng.

    Và họ chính là, những công dân ưu tú của nước Việt ngày hôm nay.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Đập Nát Búa Liềm

    Cá chết hàng loạt
    Nổi đầy trên biển
    Duyên hải Miền Trung
    Bởi vì độc chất
    Của nhà máy thép
    Tập đoàn Formosa
    Từ xứ Chệt Hoa.

    Cả nước phẩn uất
    Đứng lên biểu tình
    Đòi biển trong sạch
    Chính quyền minh bạch
    Đòi cá đòi tôm
    Đuổi nhà máy thép
    Ra khỏi Việt Nam.

    Đảng ăn xôi chùa
    Bây giờ nghẹn họng
    Há miệng mắc quai
    Đành câm như bọng
    Chẳng dám hé răng
    Chẳng nói chẳng rằng
    Ai là thủ pạm.

    Sai bọn công an
    Trật tự đô thị
    Thanh niên xung phong
    Xã hội âm binh
    Bộ đội trá hình
    Đàn áp biểu tình
    Vô cùng tàn bạo.

    Người dân nước Việt
    Chịu đựng đã lâu
    Cái đảng ma đầu
    Đến ngày vùng dậy
    Không còn sợ hãi
    Không còn vô cảm
    Không còn thờ ơ.

    Nước non nay đã đến giờ
    Đập tan liềm búa, dựng cờ phục hưng.

    https://fdfvn.wordpress.com

    Tôi đã đọc nhiều bài thơ của tác giả Người Chuyển Lửa và Quang Dinh, thấy có nhiều ý thâm thúy, sâu sắc, ngắn gọn xúc tích, thế nhưng tác dụng tuyên truyền thuyết phục thì chưa biết thế nào, chẳng biết có được nhiều người chú ý hay không?
    Nay đang cần bài viết kêu gọi toàn dân biểu tình vì môi trường. Các nhà văn nhà báo của ta thì bất tài trước loại bài kiểu này. Chẳng biết tác giả Người Chuyển Lửa có viết được không? Nếu viết được thì post lên mạng góp phần vào công việc đấu tranh chung. Bài không cần dài, chỉ có số chữ bằng bài thơ trên hoặc ngắn hơn cũng được, nhưng cần hùng hồn, thống thiết có sức lôi cuốn, tác động vào lý trí và tình cảm của con người tạo nên sức mạnh dẫn đến hành động.
    Cũng cần có bài tác động vào lương tâm, trái tim những kẻ đàn áp nhân dân, nếu tác giả NCL viết được thì tốt quá.
    Có người đã mở đầu bài này bằng một câu: "Hỡi đồng bào cả nước" . Phần tiếp chắc chờ vào những tác giả như NCL...

    Đập Vỡ Bình Mắm Đảng

    Cái bình mắm đảng tanh hôi
    Hè nhau đập nát cho rồi dân ơi
    Trong bình một xác đười ươi
    Đống phân Các mác, cứt thời Lê nin
    Chuột giòi của đảng quang vinh
    Văng ra tung toé thối ình núi sông
    Người dân sáng mắt sáng lòng
    Nhìn ra cái đảng nô vong Nga Tàu
    Toàn là trộm cướp ma đầu
    Bám vào xác thối Hồ râu bịp đời
    Mặc con chó lú kêu trời:
    “Chớ mà đánh chuột bể rơi chiếc bình.”

    Cái bình mắm Mác-Lê-Minh
    Căn nguyên của những tội tình nước non

    https://fdfvn.wordpress.com

    Có thể thấy bài này có hai phần, phần trên nói về lịch sử các cuộc biểu tình, phần dưới ca ngợi những người biểu tình.
    Lịch sử xa xưa có lẽ là không sát cuộc sống nên chưa cần thiết. Còn những điều ca ngợi người biểu tình hiện nay thì mọi người biết cả rồi. Ca ngợi nhiều nữa cũng còn thiếu.
    Thế thì bây giờ nên viết cái gì trước hiện tượng dân mình đang biểu tình vì quyền lợi của dân của nước?
    Đã có ý kiến là cần có lời hiệu triệu kêu gọi đông đảo người dân xuống đường biểu tình làm rung động đất nước này. Điều này có lẽ đối với tình hình các văn sĩ, trí thức nước mình thì là điều không tưởng, chẳng có ai viết được, mặc dù bài văn chỉ cần khoảng trên dưới 200 từ.
    Hai là cần đưa ra những biện pháp để người biểu tình đối phó với bọn lưu manh côn đồ (bao gồm công an, dân phòng, TNXP...là những kẻ đàn ấp người biểu tình). Số đông cũng là biện pháp áp đảo bọn lưu manh côn đồ nhưng chưa đủ. Cần có biện pháp nào đó chống trả lại mà không dùng vũ lực? Mới có ý kiến nêu ra ra dùng văn chương (thì không dùng võ thì phải dùng văn) lâm li thống thiết tác động vào tình cảm của bọn cô đồ để chúng bớt hung hãn. Thế nhưng có người nào đủ tài văn chương viết được nhưng bài văn như thế đâu, mà chỉ thấy nhiều bài khoe kiến thức đại loại giống bài này.
    Còn một biện pháp này nữa đã thấy trong cuộc biểu tình ở Hà Nội, đó là dựa vào chỗ yếu của chính quyền sợ người nước ngoài. Có người đi biểu tình nhưng không tham gia trong hàng ngũ biểu tình mà đóng vai trò quan sát, lại rủ mấy người bạn nước ngoài (da trắng có, da vàng có) đi cùng rồi chụp ảnh. Mấy người này cứ xì xồ tiếng Tây, tiếng Tàu với nhau, người mình với người Thái Lan và người Đài Loan... thì đều là người Châu Á, giống nhau, khó phân biệt ai là người nước nào. Xem ra cái sách này có hiệu nghiệm, bon công an côn đồ không dám động đến người nước ngoài. Người Sài Gòn thừ áp dụng biện pháp này xem sao.
    Sao đội ngũ trí thức Sài gòn đông nghịt, trình độ lại cao mà đành THUA bọn lưu manh côn đồ VÔ HỌC hay sao? Không có đoàn trí thức nào đến chất vấn anh Đinh La Thăng là ai ra lệnh cho lưu manh côn đồ đàn áp người yêu nước biểu tình hay sao? Để hình ảnh lưu manh côn đồ đàn áp nhân dân cho cả thế giới biết thì Sài Gòn mang tên Hồ Chí Minh có đẹp không? Hồ Chí Minh phấn đấu thế à? Anh Đinh La Thăng định kéo Sài Gòn về thời trung cô hay sao? đúng là trông những hình ảnh côn đồ đánh đập người dân thì thấy dã man hơn thời Trung cổ. Đưa những bức ảnh ấy đến cho anh Thăng xem và hỏi anh ấy nghĩ về cảnh người mình đánh đập dã man người mình?
    Cái đất nước mình kể cũng lạ, những người hiểu nhiều biết rộng lại thua những kẻ giá áo túi cơm, đầu đường xó chợ. Đảng CS điều khiển tài tình thật. Tài tình nhất thế giới. ĐM ĐCS!!