Phá sản!!!

  • Bởi Admin
    11/05/2016
    3 phản hồi

    Mạnh Kim

    - “Lấy dân làm gốc”

    Cuộc biểu tình ngày 8-5-2016 bị trấn áp với kế hoạch bài bản và chuyên nghiệp. Khó có thể biết chính xác bao nhiêu an ninh thường phục trà trộn nhưng chắc chắn con số không ít. Những đợt hô to “Phản đối bắt người, phản đối bắt người!” vang lên liên tục. Những cánh tay tuyệt vọng vươn ra ghì lại, cố cứu những người, trong tay chỉ cầm mảnh giấy “Dân muốn cá sống” đang bị vây đánh tàn bạo và bị lôi đi, cuối cùng đều trở thành cử chỉ vô vọng với ánh mắt thất thần. Người dân không có bất kỳ hành vi bạo động nào đáp trả lực lượng an ninh (có nhân viên an ninh nào quay được cảnh dân vây vào đánh hội đồng lực lượng chống biểu tình không?).


    Mẹ và con cùng đi biểu tình (tôi chụp trước trường Hòa Bình ngày 8-5-2016)

    Vây kín và chặn tất cả ngả đường để ngăn nhóm biểu tình tuần hành, cài cắm an ninh thường phục để ra tay nếu ai có dấu hiệu kích động, là một biện pháp vừa đủ. Thế nhưng tại sao phải xả xuống những nắm đấm hằn học và cú đá hung bạo? Tham gia hai cuộc tuần hành ngày 1 và 8-5-2016, tôi chứng kiến và luôn nghe những người biểu tình dặn nhau, “Không được bạo động, các bạn. Chúng ta biểu tình với tinh thần ôn hòa. Xuống đường vì môi trường chứ không phải phản đối chế độ…”. Những người biểu tình ý thức rõ, bất kỳ câu nói hay hành động nào vượt khỏi khuôn khổ ý nghĩa cuộc biểu tình, cũng có thể được lấy làm cớ để an ninh bắt hoặc đánh họ.

    Trấn áp một cuộc xuống đường ôn hòa với sự tham gia của nhiều trí thức, mà không ít trong đó là trí thức tinh hoa như tôi đã gặp, chỉ cho thấy một sự phá sản tuyệt đối của chủ thuyết “lấy dân làm gốc” luôn được đề cao như một “giá trị ưu việt” của chế độ. Một chính quyền từng giành quyền lực bằng công cụ biểu tình, bằng cách “sống trong lòng dân”, “đi lên từ dân” và “trưởng thành từ sức mạnh nhân dân” trong suốt chiều dài lịch sử của nó, phải hiểu rằng, gieo oán giận trong lòng dân bằng nắm đấm bạo lực là một sai lầm căn bản về chính trị. Không chính quyền nào có thể trở nên mạnh hơn và an toàn hơn khi đối đầu với dân, với đám đông người dân, bằng giải pháp bạo lực và bạo lực tột độ. Lịch sử cho thấy, bạo lực, cuối cùng, sẽ luôn quỳ gối sám hối trước người dân. Cần phải hiểu rằng vận mạng một quốc gia và số phận một chính quyền luôn được đặt chung trên cùng một con tàu lịch sử với người dân của họ.

    13177979_10154477268829796_3708318678656247761_n.jpg
    Bà (cựu Phó Chủ tịch nước) Nguyễn Thị Bình và trẻ em trong một cuộc biểu tình (phản đối ôn hòa chống chiến tranh Việt Nam)

    - Hệ thống tuyên truyền

    Không bất kỳ tờ báo nào tường thuật sự kiện tuần hành yêu cầu minh bạch thông tin về cuộc khủng hoảng biển chết. Điều đó có thể hiểu. Trong một hệ thống báo chí mà phóng viên bị cấm “like” hoặc “share” bài viết “trái quan điểm nhà nước” thì sự im lặng quán tính này có thể hiểu được. Tuy nhiên, cũng trong hệ thống báo chí đó, nơi người ta thường thấy những từ như “nhân bản”, “chống bất công”, “nói được tiếng nói của người dân”…, lại lặng im như chết trước sự kiện bạo hành người biểu tình gây chấn động ngày 8-5-2016. Toàn bộ dư luận về sự kiện này đã “được” hệ thống báo chí tuyên giáo “trao” hoàn toàn cho cộng đồng mạng.

    Sự im lặng bất lực đó đồng nghĩa với một sự phá sản toàn diện của hệ thống báo chí tuyên truyền nổi tiếng với kỹ thuật dẫn dắt và định hướng dư luận. Báo chí Nga, quốc gia mà nhiều tờ báo Việt Nam rất thường dịch đăng các bản tin “sự thật” khác với “sự thật bị bóp méo bởi báo chí phương Tây”, là nơi có rất nhiều tổng biên tập và nhà báo thuộc hệ thống báo chí nhà nước từng bị dọa giết (và thậm chí bị giết chết). Nhưng lương tâm của họ cuối cùng đã chiến thắng sợ hãi. Họ đã không biến mình thành những người hèn hạ làm công cụ để giúp những kẻ giấu tay xóa bỏ công lý và bôi nhọ chính trực.

    - Lương tri

    Cùng với sự phá sản của hệ thống tuyên truyền chính thống còn là sự phá sản của bộ máy tuyên truyền bán chính thống thông qua những người được gọi là “dư luận viên”. Ai còn có thể tin được rằng những người xuống đường đã được “thế lực thù địch” kích động và được “trả tiền”? Ở một góc nhìn khác, cũng thấy rằng, từ sự kiện 8-5, lương tri xã hội không chỉ đã bị bẻ gãy. Nó đã đi đến giai đoạn phá sản. Một số “tinh hoa trí thức” giờ đây tiếp tục giẫm đạp một nạn nhân mà trước đó cô ta đã bị bạo hành thân thể mà không vì lý do gì. Sự gieo cấy của ngôn ngữ thô bạo dĩ nhiên đê tiện và ác độc hơn sự thô bạo của hành vi bạo lực. Một xã hội mà giới trí thức bắt đầu cùng tru lên tiếng tru tập thể để hả hê trước một sự việc đáng lên án chỉ trích hơn là ủng hộ thì xã hội đó đã tiến tiệm cận đến điểm cuối cùng của một sự giãy chết lương tri.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    cả 1 đời ĐCSVN chỉ thấy họ rước của nợ về cho đất nước, giống nòi! Họ gọi nhân dân là "đồng bào", sống nhờ tiền thuế của dân, nhưng họ lại tàn bạo với nhân dân, đất nước!
    Không biết trước nguy cơ mất nước cận kề, trước nguy cơ toàn dân tộc (trong đó có gia quyến họ) sẽ làm nô lệ Tàu cộng, thì họ có tỉnh ngộ mà quay về với "đồng bào" của mình không???

    (Tàu cộng: tập đoàn bành trướng đảng CSTQ. Người dân TQ chả được sơ múi gì khi họ thực hiện được giấc mộng bá quyền, đây là điều từ xưa trong lịch sử TQ đã cho thấy điều đó, huống hồ ĐCSTQ hiện nay. Giả thử Tàu cộng có thôn tính được VN thì ngay cuộc sống người Hoa trên đất nước VN cũng sẽ bị nghèo khó hơn, điêu linh hơn. Ngay bây giờ, bởi sự ăn hiếp của Tàu cộng đ/v Việt Nam mà họ cũng đã bị tai hoạ cùng người Việt rồi. Việc Tàu bành trướng xâm lược lân bang chả tốt đẹp gì cho người Hoa, chỉ làm cuộc sống của họ thêm điêu linh, bất ổn như dân Hoa lục. Bởi thế, Đài Loan, Hồng Kông, Singapore đều không ưa Hoa lục, Quảng Đông và nhiều bộ phận khác cũng muốn tách ra khỏi Tàu cộng).

    Giờ Cáo Chung Của Đảng

    Đảng Cộng sản tuy hết thời mạt vận
    Lá bùa thiêng Các Mác chẳng còn linh
    Cái thây ma hộ mạng đã trương sình
    Vẫn ngoan cố đoạ đày dân tộc Việt.

    Trót cỡi cọp, nên phải đành bám riết
    Buông tay rời là nát thịt tan thây
    Đảng bạo quyền chẳng biết tính sao đây
    Cứ nhắm mắt, cúi đầu, ôm cọp chạy.

    Đằng sau lưng, tiếng reo hò vang dậy
    Hàng triệu người phẫn nộ đã vùng lên
    Từ dân oan cho đến cả đảng viên
    Đang rượt đuổi con cọp già xã nghĩa.

    Bầy quỉ đỏ rơi vào nơi tử địa
    Bọn ma vương và bộ hạ tay chân
    Lòng khiếp kinh, ngoài mặt cố hung hăng
    Bởi xuống cọp chỉ còn là nước chết.

    Hộ vệ đảng, cả một đàn rắn rết
    Và một bầy chó sói hứa trung trinh
    Miệng hô to câu ‘còn đảng còn mình’
    Tay cướp bóc phiên chợ chiều sắp vãn.

    Trên lưng cọp, lão ma đầu lú lẫn
    Còn băn khoăn tự hỏi cọp về đâu?
    Bọn đàn em, từng nhóm, tụm vào nhau
    Bàn kế sách để chém vè thoát hiểm

    Nhưng vô ích, giờ cáo chung đã điểm
    Bầy sài lang rắn rết chợt tiêu tan
    Bọn ma vương, đứa chết, đứa ra hàng
    Thây Hồ tặc vứt vào nơi miệng cống.

    Mặt trời mọc, quê hương bừng sức sống
    Như chào mừng cuộc cứu nước thành công
    Dân tộc Việt, sau đêm dài tủi nhục
    Đã oà lên ca hát dậy non sông.

    http://fdfvn.WordPress.com

    Nhân bác Mạnh Kim đưa tấm hình bà Nguyễn Thị Bình đi biểu tình với trẻ, con của người khác, tôi đưa lên đây bài " Bắt trẻ đồng xanh" của nhà văn Võ Phiến, viết về chiến dịch dụ dỗ, bắt cóc thiếu nhi miền Nam ra Bắc của nhà nước VNDCCH, bài này được nhà văn Võ Phiến viết từ những năm 60 của thế kỷ trước.
    Và cũng để các vị đã công kích chị Hoàng Mỹ Uyên may ra hiểu được rằng, nhà nước của các vị đã "chơi đẹp" hơn chị Uyên rất, rất, rất nhiều là chỉ đem con người khác đi biểu tình, ra mặt trận, ra tiền đồn, chứ con mình thì để ở nhà, gửi đi du học ở các nước Đông Âu trong thời chiến, bây giờ gửi qua Mỹ và các nước Tây Âu..... ăn sung, mặc sướng, hưởng thụ mọi tiện nghi vật chất, tinh thần ở các nước đó.

    Võ Phiến viết:
    .....
    Trong lúc ấy nhóm lãnh đạo ở Hà Nội lặng lẽ lo liệu công việc mai sau: tức một cuộc chiến tranh khác. Một cuộc chiến tranh quân sự hẳn hòi. Và họ tiến hành thực hiện chuẩn bị, ngoài sự chú ý của dư luận: các bình luận gia có tiếng, khét hay không khét, gần như không mảy may quan tâm đến chuyện ấy.
    .......

    Cuộc bắn giết sắp tới giữa Miền Nam và Miền Bắc đã được cộng sản xếp đặt từ lúc này, cũng như cuộc bắn giết thê thảm mười năm qua được họ xếp đặt từ trước tháng 7-1954, trước ngày đình chiến theo hiệp định Genève.
    .....
    Đưa thiếu nhi Miền Nam ra Bắc, không phải cộng sản họ nhằm làm nhẹ một gánh nặng nuôi dưỡng, giúp các ông tổng trưởng Kinh tế hoặc Xã hội của chúng ta. Mọi người đều rõ, tại Bắc Việt và Trung Cộng, người ta tiết giảm sinh sản rất gắt gao: họ hạn chế hôn nhân, hạn chế luyến ái.
    ......
    Đưa thiếu nhi Miền Nam ra Bắc, cũng không phải cộng sản họ nhằm giúp ông tổng trưởng Giáo dục của chúng ta một tay để giải quyết nạn thiếu trường ở trong này.
    Trong giới quan sát nhiều kẻ bảo rằng Bắc Việt kiệt quệ rồi, không đủ sức kéo dài chiến tranh nữa, họ bối rối lắm, luống cuống lắm. Dù không tin vào nhận định ấy, ít ra cũng phải chịu rằng lúc này họ bận trăm công nghìn việc, nếu chuyện bắt trẻ Miền Nam không có một tầm quan trọng đặc biệt thì họ không hơi đâu nghĩ đến. Đàng này họ đang ra sức thực hiện một kế hoạch bắt trẻ qui mô trên một phạm vi hết sức rộng lớn: đồng loạt, người ta phát giác ra trẻ em bị bắt ở khắp nơi trên toàn quốc Việt Nam Cộng hòa, từ Quảng Trị, Thừa Thiên, Pleiku, Kontum, đến Mỹ Tho, Cà Mau, người ta gặp những toán trẻ em chuyển ra Bắc Việt bằng phi cơ từ Cam-bốt, hoặc bị dẫn đi lũ lượt trên đường mòn Hồ Chí Minh, nghĩa là bằng mọi phương tiện, một cách gấp gáp.
    Họ bổ sung quân số đó chăng? — Không đâu. Trẻ bị bắt có hạng mới tám chín tuổi. Trong những trường hợp khẩn cấp, họ có thể tạm sử dụng một số trẻ con bắt được ngay tại địa phương; chứ thành lập những đơn vị con nít như thế để dùng ngay vào chiến cuộc này là chuyện điên rồ. Không phải bổ sung quân số đưa vào chiến cuộc đang kết thúc đâu, mà là họ đang tổ chức chiến cuộc mai sau đấy.

    http://minhduc7.blogspot.de/2012/11/bat-tre-ong-xanh.html

    Nguyễn Jung