Biến cố 30-4-1975: Nhớ lại và Suy ngẫm

  • Bởi Admin
    26/04/2016
    9 phản hồi

    Trần Quang Thành thực hiện

    Lời giới thiệu: Biến cố 30/4/1975 xảy ra cách đây 41 năm. Gần nửa thế kỷ đã trôi qua, biến cố đó vẫn để lại nhiều nhận thức, nhiều thái độ, nhiều cách đánh giá khác nhau. Người Việt Nam vẫn chưa đạt tới đồng thuận về ý nghĩa của biến cố lịch sử này.

    Chúng ta còn nhớ cách đây một năm vào dịp kỷ niệm 40 năm ngày 30/4/1975 thủ tướng cộng sản Nguyễn Tấn Dũng còn tung hô ngày 30/4/1975 như một ngày chiến thắng huy hoàng của "toàn Đảng, toàn dân và toàn quân Việt Nam" và hô to khẩu hiệu "đánh cho Mỹ cút đánh cho ngụy nhào". Ông Nguyễn Tấn Dũng đã bị ngay một số đảng viên cộng sản kỳ cựu phê phán là lạc điệu.

    Kỷ niệm 41 năm biến cố 30/4/1975, từ Paris ông Nguyễn Gia Kiểng, thường trực ban lãnh đạo Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, một nhân chứng của biến cố đó và cũng là người đã viết nhiều bài gây chú ý về biến cố lịch sử này đã có cuộc trò chuyện với nhà báo Trần Quang Thành.

    Nội dung như sau - Mời quí vị cùng theo dõi:

    Trần Quang Thành: Xin chào ông Nguyễn Gia Kiểng!

    Nguyễn Gia Kiểng: Chào ông Trần Quang Thành.

    TQT: Biến cố 30/4/1975 diễn ra đến nay đã được 41 năm. 41 năm qua cộng sản đã đặt ách thống trị lên toàn bộ lãnh thổ Việt Nam sau khi đã xâm chiếm được Việt Nam Cộng Hòa.

    Ngày đó ông Nguyễn Gia Kiểng mới ở tuổi ngoài 30. Ông từng làm phụ tá tổng trưởng kinh tế tức là chức thứ trưởng.

    Ngày 30/4/1975 đó ông quan sát thấy điều gì, cảm nghĩ ra sao và hiện nay trong đầu óc ông còn điều gì đáng suy tư thưa ông?

    NGK: Những ngày trước và sau 30/4, nhất là ngày 30/4/1975, phải nói là những kỷ niệm "sống để bụng, chết mang theo". Đó là những ngày cực kỳ đen tối mà không một ngôn từ nào có thể diễn tả nổi. Lúc đó chúng tôi bồn chồn, hốt hoảng, thất vọng, tuyệt vọng. Mỗi một ngày thêm một tin khủng khiếp sau khi Buôn Mê Thuột bị thất thủ vào tay quân cộng sản, nhất là sau cuộc tháo chạy hỗn loạn của quân và dân miền Nam trên quốc lộ 7B ; sau đó là Đà Nẵng, Qui Nhơn, Nha Trang… lần lượt theo nhau rơi vào tay quân đội cộng sản hầu như không có một sự kháng cự nào, bởi vì quân đội Việt Nam Cộng Hòa đã rã hàng và không còn sức kháng cự nữa. Ở miền Nam nói chung và nhất là ở Sài Gòn những người có khả năng, có phương tiện thì tìm cách chạy trốn ra nước ngoài. Cả nước sống trong một không khí tháo chạy hỗn loạn. Không có ngôn ngữ nào có thể tả được.

    Cũng như nhiều anh em khác, tôi không ngủ được trong hơn một tháng. Khi nào mệt quá thì thiếp đi, rồi lại thức dậy và bồn chồn, lo lắng. Ngày 30/4/1975 Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng. Quân cộng sản tràn vào Sài Gòn trong những tiếng reo hò vui mừng cộng với những tiếng súng chào mừng chiến thắng. Phải nói rằng lúc đó sự hân hoan của họ chỉ có thể so sánh được với sự buồn tủi của anh em chúng tôi. Tất cả chúng tôi đều không biết những gì sẽ xảy ra cho mình trong những ngày sắp tới. Bởi vì không nên quên rằng trước đó hai tuần lễ, chiến thắng của quân Khơ-me Đỏ tại Campuchia đã khởi đầu cho một cuộc tàn sát rất dã man các viên chức của chế độ cũ. Riêng cá nhân tôi còn có một lý do đặc biệt để lo sợ hơn người khác bởi vì khi còn ở Paris, trước khi trở về Việt Nam, tôi là một người lãnh đạo phong trào chống cộng tại Pháp và Âu châu; tôi đã từng tranh luận với nhiều người cộng sản, kể cả những người sau này trở thành những viên chức cao cấp của chế độ. Nhưng có một điều rất là lạ sau 30/4/1975 tôi thấy mình ngủ được. Tôi thấy mình bình tĩnh trở lại. Có lẽ vì nghĩ rằng đã mất tất cả rồi, không còn gì để mất nữa, cái gì đến cứ đến. Tôi tự nghĩ mình đã làm tất cả những gì mình có thể làm và cũng không làm điều gì sai trái, không có gì để tự trách mình cả.

    Kỷ niệm sinh động nhất mà tôi còn nhớ rất rõ là vào sáng ngày 30/4/1975, lúc Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng, tôi đã lấy lá cờ vàng ba sọc đỏ úp vào mặt khóc rất lâu. Tôi không khóc cho chế độ Việt Nam Cộng Hòa mà tôi chưa bao giờ đánh giá cao. Tôi đã chỉ muốn dựa vào nó để ngăn chặn chủ nghĩa cộng sản mà tôi cho là rất độc hại cho dân tộc Việt Nam, để rồi sau đó xây dựng một nước Việt Nam khác. Thế nhưng vào ngày 30/4/1975 tôi thấy hy vọng đó đã hoàn toàn tiêu tan. Tôi khóc cho lý tưởng của đời mình. Tôi cũng khóc cho đất nước Việt Nam vì tôi ý thức rất rõ ràng vào lúc đó rằng đất nước Việt Nam bắt đầu đi vào một thảm kịch rất lớn.

    Hôm nay nhân dịp nhắc lại những kỷ niệm của ngày 30/4, tôi cũng xin nói lên một điều mà một cách kỳ lạ chưa thấy người Việt Nam nào nói đến. Đó là chế độ Việt Nam Cộng Hòa trong thất bại thê thảm của nó cũng đã làm được một điều rất phi thường. Lúc đó tôi đang là chủ tịch ủy ban vật giá và tiếp tế ở bộ kinh tế. Anh em chúng tôi đã cố gắng hết sức giữ cho vật giá được ổn định và chúng tôi đã thành công. Cho đến ngày 30/4/1975 sinh hoạt kinh tế vẫn gần như bình thường, vật giá vẫn ổn định. Có thể nói đây là một điều chưa từng có trong lịch sử thế giới. Bởi vì nếu chúng ta nhìn các chế độ sắp sửa bị đánh gục vì chiến tranh trên thế giới, thì luôn luôn trước đó vật giá tăng lên gấp trăm lần, thậm chí gấp ngàn lần. Thế nhưng đồng tiền Việt Nam Cộng Hòa vẫn còn ổn định, ổn định đến nỗi chế độ cộng sản không thay thế nó và họ còn giữ nó trong gần sáu tháng nữa, đến cuối tháng 9/1975 họ mới thay thế nó bằng một đồng tiền mới. Có thể nói tuy mặt trận quân sự tan rã nhưng mặt trận kinh tế vẫn ổn vững. Sau này tôi có gặp lại một số bạn bè người ngoại quốc có mặt ở Sài Gòn lúc đó, họ cũng nói với tôi rằng đó là một điều không thể tưởng tượng được và làm cho họ rất ngạc nhiên.

    TQT: Thưa ông Nguyễn Gia Kiểng. Ông vừa nói kinh tế miền Nam trong cuộc chiến khá ổn định và vật giá không bị leo thang một cách bất thường. Điều đó cũng làm cho ông rất tự hào. Bây giờ nhìn lại cuộc chiến 1945 – 1975, trong cuộc chiến 30 năm đó mỗi người có một nhận thức khác nhau. Người cộng sản họ bảo đó là cuộc kháng chiến cứu nước. Lúc thì là chống thực dân Pháp, lúc thì là chống Mỹ xâm lược. Nói chung đây là cuộc kháng chiến cứu nước. Họ tự hào đã giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Bây giờ họ đặt ách thống trị cộng sản lên toàn cõi Việt Nam. Nhưng nhiều người Việt Nam lại cho đây là một cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn. Một cuộc chiến tranh mà những người cộng sản làm tay sai cho Quốc Tế Cộng Sản, như chính ông Lê Duẩn đã thừa nhận là "đánh cho Liên Xô và đánh cho Trung Quốc".

    Ông Nguyễn Gia Kiểng có bình luận gì về cuộc chiến tranh kéo dài 30 năm, 1945 – 1975, ở Việt Nam ta?

    NGK: Lập luận của Đảng Cộng Sản là môt lập luận tự đắc và tuyên truyền trắng trợn mà ta phải bác bỏ. Phải trả lời một cách rất dứt khoát đây là một cuộc nội chiến. Cả hai giai đoạn mà họ gọi là "chống Pháp" và "chống Mỹ" đều chỉ là hai giai đoạn trong một cuộc nội chiến kéo dài 30 năm, bởi vì khi người trong một nước bắn giết nhau trên một qui mô lớn và trong một thời gian dài thì đó là nội chiến dù có hay không có sự can thiệp từ bên ngoài. Vả lại trong thế kỷ 20, nhất là sau thế chiến thứ hai, làm gì có cuộc nội chiến nào không có sự tiếp tay từ bên ngoài đâu. Nếu ta nhìn lại số người Pháp và số người Mỹ thiệt mạng trong hai giai đoạn của cuộc chiến này thì chúng ta thấy đó là một tỷ lệ không đáng kể so với số tử vong của người Việt Nam. Người Pháp đã thiệt hại 33.000 người, trong đó một phần đáng kể là những người lính châu Phi và Ả Rập, người Mỹ thiệt hại 58.000 người, trong khi đó số tử vong của người Việt ở cả hai phía là trên ba triệu. Nói chung tổng số quân đội nước ngoài thiệt mạng tại Việt Nam trong cuộc nội chiến này chưa bằng 3% của phía Việt Nam.

    Tôi còn nhớ trong một bài báo đăng trên tờ Học Tập chính ông Trường Chinh cũng đã nhìn nhận đây là một cuộc nội chiến. Còn ông Lê Duẩn thì đã từng tuyên bố, như ông Thành vừa nhắc lại, cuộc chiến là để phục vụ nước ngoài. Thế thì đâu có gì là chính nghĩa giải phóng dân tộc?

    Khi nói về cuộc chiến này chúng ta cũng cần nhấn mạnh một điều, đó là nội chiến nằm ngay trong chính nền tảng của chủ nghĩa Mác – Lênin. Chính Lenin đã nói rằng nội chiến và đấu tranh giai cấp chỉ là một, nội chiến chỉ là sự tăng cường và tiếp nối của đấu tranh giai cấp, đấu tranh giai cấp chắc chắn phải đưa đến nội chiến.

    Còn một lý do nữa khiến những người cộng sản chủ trương nội chiến. Đó là nội chiến gây tác hại ghê gớm cho mọi dân tộc. Nó không chỉ gây ra những tổn thất về vật chất, về sinh mạng mà nó còn phá hủy tinh thần dân tộc. Khi người ta giết nhau là người ta không còn coi nhau là đồng bào nữa. Nội chiến có tác dụng phá hoại các quốc gia và việc xóa bỏ các quốc gia nó nằm trong nền tảng tư tưởng của chủ nghĩa cộng sản. Chúng ta phải nhấn mạnh rằng không tội nào nặng hơn là tội gây ra nội chiến. Các quốc gia đều rất khó gượng dậy sau một cuộc nội chiến.

    Bây giờ nếu bàn về khía cạnh chính trị và lịch sử của cuộc nội chiến này thì chúng ta cũng phải dứt khoát vất bỏ chiêu bài giải phóng của cộng sản. Bởi vì cả hai giai đoạn của cuộc nội chiến này đều là những cuộc chiến tranh không cần thiết, chỉ nhằm thiết lập chế độ cộng sản mà thôi. Nếu chỉ có nhu cầu và nguyện vọng giải phóng dân tộc và giành lại độc lâp thì cuộc chiến đó không cần có.

    Chúng ta nên biết là sau Thế Chiến II khi nhân quyền -tức là sự bình quyền giữa những con người thuộc mọi chủng tộc- đã trở thành một mẫu số chung trong bang giao quốc tế thì sự phân biệt chủng tộc không còn được đặt ra nữa. Bởi thế cho nên các nước Pháp, Anh và nói chung các đế quốc thực dân phải tìm cách tháo chạy nhanh chóng khỏi các thuộc địa nếu không muốn bị chiếm đóng ngược lại. Hãy tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra vào giờ này nếu Việt Nam và Pháp vẫn là một? Nếu như thế thì trong các cuộc bầu cử tự do 100 triệu người Việt Nam sẽ có tiếng nói áp đảo so với 65 triệu người Pháp và như thế chính nước Pháp bị chiếm đóng chứ không phải Việt Nam! Dĩ nhiên người Pháp phải trả độc lập cho Việt Nam, họ phải tìm cách rút khỏi Việt Nam vì chính an ninh của họ. Điều đó không có nghĩa là tất cả đều tốt đẹp, chúng ta vẫn phải cố gắng để việc chuyển giao chủ quyền diễn ra trong những điều kiện thuận lợi nhất cho Việt Nam. Thế nhưng mà chúng ta không cần có một cuộc chiến tranh.

    Giai đoạn chống Mỹ lại càng lố bịch. Tôi xin nhắc lại là ngày 30/4 cũng là một ngày lịch sử rất lớn đối với nước Philippines ở gần chúng ta. Ngày 30/4/1898 quân đội Mỹ đã tiêu diệt toàn bộ quân đội Tây Ban Nha tại Philippines nhưng ngay sau đó Mỹ lại trả độc lập cho Philippines, bởi vì Mỹ là một cường quốc thương mại chứ không phải là một cường quốc thực dân, họ tìm đối tác chứ không tìm thuộc địa. Nói chung đây là một cuộc chiến do đảng cộng sản Việt Nam phát động để áp đặt chủ nghĩa Mác -Lê-nin lên toàn cõi Việt Nam và mở rộng thế lực của phong trào cộng sản thế giới, như lời ông Lê Duẩn mà ông vừa nhắc lại.

    TQT: Cuộc chiến đã kết thúc hơn 40 năm, gần một nửa thế kỷ qua bên thắng cuộc, nghĩa là phe cộng sản, tự hào rằng họ đã đánh bại hai đế quốc to và thống nhất non sông Nam Bắc về một dải. Bên những người bị thôn tính là VNCH cũng đưa ra nhiều lý lẽ để cho rằng đây chỉ là một cuộc xâm lăng đối với một đất nước có chủ quyền. Ông đánh giá sao về việc Đảng Cộng Sản cho ràng họ có chính nghĩa?

    NGK: Như tôi vừa nói không có cuộc nội chiến nào là có chính nghĩa cả. Không có bất cứ lý do gì có thể biện minh cho sự kiện đẩy người dân cùng một nước vào cảnh chém giết lẫn nhau. Không nên đặt vấn đề chính nghĩa ở đây.

    Như tôi đã nói mục tiêu của Đảng Cộng Sản là áp đặt chủ nghĩa cộng sản trên cả nước và mở rộng thêm thế lực của phong trào cộng sản. Những người lãnh đạo cộng sản đã lý luận như là những người cộng sản chứ không phải như là những người Việt Nam. Nếu quyền lợi của đất nước Việt Nam được coi là trên hết thì đã không có cuộc chiến này. Cho nên chúng ta cũng không cần phải mất thì giờ để bàn cãi thêm nữa. Ngày nay tất cả người Việt đều đã thấy cuộc chiến này là một cuộc nội chiến tai hại, và là một cuộc nội chiến mà Đảng Cộng Sản phải chịu trách nhiệm. Chúng ta không có nhu cầu phải bàn cãi thêm nữa.

    TQT: Cuộc chiến đã kết thúc với biến cố 30/4/1975 và cộng sản là người đã gây nên cuộc nội chiến huynh đệ tương tàn đó. Nhìn lại 41 năm qua ông thấy Việt Nam ta dưới sự cai trị độc tài của cộng sản đã được gì, mất gì. Ông bình luận gì sau biến cố đó?

    NGK: Nếu nói về những cái được thì chúng ta phải nói đây là ngày mà nội chiến chấm dứt, người Việt Nam không con chém giết nhau nữa. Điều này rất quan trọng. Và đất nước đã thống nhất. Dù đã không thống nhất trong những điều kiện chúng ta mong muốn, trái lại đã thống nhất trong những điều kiện tang tóc, nhưng dù sao đất nước đã thống nhất. Đó là điều chúng ta có thể ghi nhận là tích cực.

    Nhưng theo tôi yếu tố tích cực nhất là điều không ai chờ đợi, không ai dự đoán. Đó là sự hình thành của cộng đồng người Việt hải ngoại, những người đã chạy trốn chế độ cộng sản đi tìm tự do ở các nước khác. Hiện nay chúng ta, với sự sinh sản nhanh chóng của người Việt, đã có được hơn năm triệu người, phần lớn định cư phần lớn ở các nước tiến tiến. Nhờ đó đạ có những người Việt Nam đã được thử nghiệm mọi nếp sống, mọi văn hóa, và mọi thể chế chính trị. Đã có những người Việt Nam làm việc ở mức độ cao, trong tất cả mọi địa hạt văn hóa, chính trị, luật pháp, khoa học, kỹ thuật. Khối người Việt đó trong tương lai sẽ là những đầu cầu văn hóa, thương mại, khoa học, kỹ thuật rất quí báu cho đất nước, cho cố gắng phát triển của Việt Nam. Nhưng trước hết nó là con mắt của người Việt để nhìn thế giới. Một trong những nguyên nhân sâu xa khiến chúng ta rơi vào thảm kịch 30/4/1975 và kéo cho tới ngày hôm nay là vì chúng ta đã không hiểu biết về thế giới. Hiện nay với cộng đồng người Viêt hải ngoại này chúng ta vọng có một con mắt để quan sát những gì xẩy ra trên thế giới. Tôi nghĩ đó là một bảo đảm để chúng ta không bao giờ rơi trở lại vào cái bẫy của cố chấp và thiển cận nữa. Chúng ta sẽ trở thành một dân tộc bình thường. Chúng ta có điều kiện để trở thành một dân tộc lớn. Cộng đồng người Việt hải ngoại cũng đã chứng tỏ khả năng người Việt. Trong một thời gian rất ngắn người Việt đã hội nhập và nói chung ở các nước tiên tiến đã đạt được mức sống trung bình và có khi hơn cả mức trung bình. Điều đó chứng tỏ khả năng của người Việt Nam và cho chúng ta một lý do để hy vọng.

    Thế nhưng cái mất mát cũng rất nhiều, nhiều hơn những cái chúng ta đã được. Cách mà cuộc chiến đã chấm dứt đã mở đầu cho một giai đoạn lịch sử đen tối. Đảng cộng sản Việt Nam sau chiến thắng thay vì thực hiện hòa hợp, hòa giải dân tộc họ đã thực hiện một chính sách chiếm đóng, cướp bóc, bỏ tù và hạ nhục tập thể đối với miền Nam và gây ra thù oán, khiến cho miền Nam sụp đổ hoàn toàn và khiến hận thù không bớt đi, không tiêu tan mà còn tích lũy nhiều hơn nữa.

    Tôi xin kể hai trường hợp cụ thể:

    Trường hợp thứ nhất là một người anh họ tôi. Anh là một kỹ sư, tổng giám đốc một công ty. Sau 30/4 công ty đó bị cái mà người ta gọi là "tiếp thu" tức là bị tịch thu. Công ty đó chẳng có gì là quân sự cả, chỉ là một công ty xây cất thôi. Công ty đó còn nợ một ngân hàng một triệu đồng và người ta bắt anh phải thanh toán với tư cách giám đốc công ty mặc dầu công ty ấy đã bị tịch thu rồi. Mặt khác anh ấy còn một tài khoản tiết kiệm gần mười triệu đồng ở trong công ty đó thì người ta nói là để giải quyết sau nhưng không bao giờ giải quyết cả. Thật phi lý, phải nói là một sự cướp bóc trắng trợn.

    Trường hợp thứ hai là của một người mà tôi đặc biệt thán phục. Phải nói tôi chưa bao giờ thán phục ai hơn cụ Vũ Đình Mai. Cụ là một thanh niên nghèo ở miền Bắc một mình đi vào Nam năm 1940 ở tuổi 16 để chạy trốn sự nghèo khổ. Cụ đã phấn đấu, đã làm việc và học hỏi thêm. Năm 1975 cụ đang là chủ một công ty sản xuất đồ điện với trên 200 công nhân. Đó là một thành công hoàn toàn do mồ hôi, nước mắt, cố gắng và trí thông minh. Cụ Mai là một người mà dân tộc Việt Nam phải tự hào. Thế nhưng sau 30/4/1975 họ đã "tiếp thu" công ty của cụ Vũ Đình Mai và sau vài tháng công ty đó sụp đổ vì họ không biết quản trị, không biết phải làm gì. Sau này khi tôi gặp lại cụ Mai, cụ vẫn không hiểu cái gì đã xẩy ra. Cụ là người rất thông minh một thiên tài về kinh doanh, một người rất lương thiện nhưng cụ không thể hiểu nổi. Cụ cứ hỏi tôi "ông thử giải thích cho tôi xem cái gì đã xảy ra". Thật đau lòng.

    Sau này cụ Mai đã vượt biên và qua được Canada. Năm nay cụ cao tuổi lắm rồi, đã 92 tuổi. Nhưng tôi hy vọng cụ vẫn còn nghe được buổi nói chuyện này để một lần nữa tôi bày tỏ sự kính trọng đối với cụ.

    Ngày hôm nay tôi có một điều muốn nhấn mạnh đó là chính sách tập trung cải tạo của đảng cộng sản sau ngày 30/4/1975. Như chúng ta đã biết tất cả thanh niên miền Nam có trình độ đại học đều bị động viên trong thời gian vài năm. Họ trở thành sĩ quan và sau đó họ giải ngũ trở về đời sống dân sự nhưng mang qui chế lý thuyết là "sĩ quan biệt phái". Sau ngày 30/4/1975 tất cả đã bị bắt đưa vào những trại tập trung. Thí dụ hư ông anh ruột tôi, sau khi tốt nghiệp đại học đã bị đi quân dịch trong vòng ba năm và giải ngũ với cấp bậc trung úy rồi trở về làm giảng viên trường Đại Học Khoa Học Sài Gòn. Thế nhưng sau ngày 30/4/1975 anh tôi vẫn bị bắt đi tập trung cải tạo trong vòng 5 năm. Có nhiều người nói rằng Đảng Cộng Sản ngây thơ không biết những người đó là dân sự, họ đã giải ngũ rồi và không có liên quan gì đến quân đội cả. Tôi muốn nói chắc chắn là cộng sản biết rất rõ những người đó là dân sự không có liên quan gì đến quân đội cả. Họ không có lầm lẫn đâu bởi vì họ đã cài cắm một lớp điệp viên, một lớp cán bộ nẳm vùng trong tất cả các cơ quan của Việt Nam Cộng Hòa. Ngay cả một phụ tá của ông Nguyễn Văn Thiệu sau này cũng được phát giác là một cán bộ nằm vùng. Ông tướng Nguyễn Hữu Hạnh mà tôi có gặp sau khi ở tù ra năm 1980 là phó tổng tham mưu trưởng quân đội Việt Nam Cộng Hòa trong những ngày cuối cùng. Ông ấy cũng là một trong những cán bộ nằm vùng của cộng sản. Người cộng sản biết rất rõ rằng những người gọi là "sĩ quan biệt phái" không có liên quan gì đến quân đội cả. Nhưng họ vẫn tập trung cải tạo những người đó. Chúng ta phải hiểu cho rõ: đó là vì họ muốn đánh gục khả năng và ý chí của thành phần tinh nhuệ nhất của miền Nam. Bởi vì sau ngày 30/4/1975 sự thực rõ ràng là khả năng, trình độ văn hóa và kiến thức của miền Nam hơn hẳn miền Bắc, cho nên họ thấy cần phải đánh gục miền Nam, đánh gục những thành phần tinh nhuệ của miền Nam bằng chính sách đầy đọa, hạ nhục trong một thời gian dài. Trong một bài viết cách đây 17 năm, năm 1999 -bài "Vết thương ngày 30/4"- tôi có nói đây là đổ vỡ lớn nhất, vết thương lớn nhất của đất nước Việt Nam và đây là một hành động có chủ ý của Đảng Cộng Sản. Chúng ta phải nói đảng cộng sản hoàn toàn không có quan tâm nào tới quyền lợi của đất nước cả, họ chỉ quan tâm bảo vệ quyền lực của đảng cộng sản, họ chỉ quan tâm đến thắng lợi của phong trào cộng sản. Tôi xin nhắc lại một lần nữa rằng những người lãnh đạo cộng sản đã hành động như những người cộng sản chứ không phải như những công dân Việt Nam.

    TQT: Ông vừa đề cập đến những tội ác của cộng sản đối với những người dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa. Những điều đó là rõ ràng và khẳng định. Không chỉ thế những người dân miền Bắc, những người đã sống nhiều năm dưới chế độ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa do cộng sản cai trị cũng ngày càng bừng tỉnh thấy rằng chế độ cộng sản là một chế độ độc tài toàn trị mang lại tội ác đau thương cho cả dân tộc Việt Nam. Từ Nam chí Bắc đều chung quốc hận là cộng sản. Vậy tại sao Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên lại đề ra chủ trương bao dung hòa hợp, hòa giải và người ta nói đường hướng đó sẽ thất bại, tại sao ông vẫn kiên trì?

    NGK: Tôi phải nói dứt khoát như thế này: Hòa giải là một bắt buộc đối với các dân tộc sau một cuộc nội chiến. Chúng ta đã thấy tại Hoa Kỳ sau một cuộc nội chiến chỉ kéo dài bốn năm cách đây một thế kỷ rưỡi chính quyền Mỹ đã làm tất cả để hòa giải hai miền Nam – Bắc. Tại Tây Ban Nha sau cuộc nội chiến cũng chỉ kéo dài có mấy năm thôi mà chính quyền hiện nay cũng vẫn còn phải cố gắng hết sức để hòa giải dân tộc. Bởi vì hòa giải là bắt buộc nếu chúng ta muốn động viên mọi khối óc và mọi bàn tay trong một cố gắng chung. Tôi đã đi khá nhiều nước để tìm câu trả lời cho một câu hỏi: "Tại sao theo các nhà khoa học mọi giống người sinh ra trên thế giới này đều tương đương với nhau về khả năng vậy mà có những quốc gia tiến bộ và phồn vinh trong khi đó các nước khác tụt hậu và nghèo khổ ?" Câu trả lời mà tôi tìm được cũng chỉ xác nhận kết quả của những nghiên cứu chính trị mà thôi. Đó là một quốc gia chỉ tiến lên được nếu có hòa hợp dân tộc, nếu những người trong cùng một nước chấp nhận lẫn nhau và cùng cố gắng xây dựng và chia sẻ một tương lai chung. Hòa hợp dân tộc là một yếu tố không có không được để một quốc gia có thể phát triển được. Thế nhưng làm thế nào để có hòa hợp? Đối với các dân tộc đã trải qua nội chiến như Việt Nam thì trước đó phải có hòa giải dân tộc.

    Ngày hôm nay chúng ta lại có một vấn đề khác. Chúng ta đang sống trong một thế giới toàn cầu hóa. Phong trào toàn cầu hóa này đe dọa tất cả các quốc gia, nó chất vấn từ nền tảng khái niệm quốc gia, nó đặt câu hỏi "các quốc gia có cần cho con người hay không?" bởi vì phải nói rằng ngày nay con người là giá trị cao nhất, tất cả những gì không đạt được mục tiêu phục vụ con người đều không có lý do để tồn tại. Hiện nay chính đất nước Việt Nam đang bị chất vấn. Không chỉ riêng Việt Nam mà tất cả các quốc gia không thành công -nghĩa là không đem lại tự do, phồn vinh và tự hào cho người dân- sẽ không có lý do tồn tại và sớm muộn gì cuối cùng sẽ tan vỡ mà thôi. Vậy thì hòa giải và hòa hợp dân tộc là điều kiện phải có để đất nước Việt Nam còn tồn tại. Hòa giải dân tộc để có thể hòa hợp dân tộc. Hòa hợp dân tộc để có thể tồn tại được. Cho nên yêu cầu hòa giải và hòa hợp dân tộc cũng là một yêu cầu giữ nước.

    Một lý do nữa là hòa giải và hòa hợp dân tộc cũng là điều kiện để đánh bại được chế độ cộng sản, buộc chế độ cộng sản nhượng bộ và chấp nhận tiến trình dân chủ. Vì sao? Chúng ta đừng quên là các chế độ độc tài hung bạo không cần người dân yêu chúng, chúng chỉ cần người dân đừng thương yêu nhau để cho chúng dễ thống trị một xã hội bất lực vì chia rẽ. Cho nên hòa giải và hòa hợp dân tộc cũng là một điều kiện phải có để giành thắng lợi cho dân chủ.

    Nói chung hòa giải, hòa hợp dân tộc là một điều kiện bắt buộc trong hoàn cảnh Việt Nam. Vấn đề là nhiều người nói là người cộng sản không muốn hòa giải. Điều đó đúng. Nhưng chúng ta đâu có bắt buộc phải chỉ làm những gì người cộng sản muốn đâu. Chúng ta làm rất nhiều điều mà đảng cộng sản không muốn. Nói chung phần lớn những điều chúng ta làm là những điều Đảng Cộng Sản không muốn. Hòa hợp và hòa giải dân tộc là một bắt buộc cho tương lai đất nước. Nếu Đảng Cộng Sản không muốn hòa giải như nhiều người nghĩ thì họ sẽ bị đào thải. Vấn đề chỉ giản dị như vậy thôi.

    TQT: Kinh nghiệm trong cuộc sống cho thấy là người cộng sản luôn tráo trở trong vấn đề gọi là hòa hợp, hòa giải. Năm 1945 khi giành được chính quyền họ đã bầy ra trò hòa hợp, hòa giải. Năm 1975 họ cũng đã từng đưa ra cái bánh vẽ hòa hợp, hòa giải. Những người mắc lừa họ đã phải trả bằng xương máu cả cuộc đời. Ông đã từng chứng kiến như vậy, nhưng tại sao ông vẫn giữ ý nghĩ có thể hòa hợp, hòa giải với cộng sản?

    NGK: Sự gian trá, sự phản trác nẳm ngay trong bản chất của chế độ cộng sản. Tôi không cần ai dạy tôi điều đó cả. Ông Thành đã từng sống dưới chế độ cộng sản. Vào ngày 30/4/1975 hai vị trí giữa ông và tôi rất khác nhau. Ông thuộc phe chiến thắng, tôi thuộc phe chiến bại. Tôi không biết ngày hôm đó ông Thành có hân hoan hay không nhưng ngày hôm đó là tủi nhục đối với tôi. Chúng ta khác biệt nhau lắm. Thế mà hôm nay chúng ta vẫn có thể nói chuyện với nhau thân mật như thế này. Điều đó chứng tỏ thời gian đã làm nhiệm vụ của nó và hòa giải dân tộc giữa những người biết điều và yêu nước là lẽ tự nhiên. Nhưng trở lại vấn đề day dứt là nhiều người sợ là Đảng Cộng sản vẫn cứ tráo trở. Chúng ta phải biết sự tráo trở đó nằm trong bản chất của chế độ cộng sản. Ông Thành lớn lên trong chế độ cộng sản chắc phải biết Lenin định nghĩa đạo đức là như thế nào chứ gì ? Lenin định nghĩa đạo đức là những gì có lợi cho đảng cộng sản. Nghĩa là nếu sự phản trác, lật lọng, giết người mà có lợi cho đảng cộng sản thì họ vẫn làm. Như vậy không có ai lầm, không có ai ngây thơ cả. Vấn đề là đảng cộng sản có khả năng để mà lật lọng hay không. Chúng ta đều nghĩ rằng sự lật lọng của Đảng Cộng Sản là có thật, nhưng cái lỗi của những người chống cộng –nghĩa là chế độ Việt Nam Cộng Hòa và những người dân chủ nói chung- là chúng ta quá yếu nên chúng ta đã để cho đảng cộng sản có thể lật lọng. Tôi nghĩ nếu chúng ta mạnh hơn họ thì Đảng Cộng Sản sẽ không mong gì hơn là tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc được thực hiện một cách thành thực. Thí dụ như tại sao họ không lật lọng tại Ba Lan như họ đã từng lật lọng? Tại sao ở Hungary trước đây họ đã từng lật lọng nhưng bây giờ lại không lật lọng? Tại Romania ngày trước họ gian xảo bao hiêu bây giờ họ ngoan ngoãn bấy nhiêu? Đó là vì họ ở trong thế yếu. Chúng ta bị phản bội vì chúng ta yếu. Trách nhiệm ở đâu? Nếu chúng ta nhìn lại thì sau Thế chiến thứ hai có hai quốc gia ở châu Á -Cao Ly và Việt Nam- có một nền văn hóa giống nhau, có mức độ phát triển tương đương với nhau và cùng bị chia cắt bởi cùng một làn ranh ý thức hệ. Trong cả hai nước chế độ cộng sản miền Bắc đã gây chiến để thôn tính nền dân chủ non trẻ ở phía Nam. Trong cả hai trường hợp Hoa Kỳ và thế giới đã can thiệp rất mạnh mẽ để ủng hộ miền Nam. Thế nhưng kết quả đã rất khác, hai cuộc chiến đã kết thúc rất khác ở Cao Ly và ở Việt Nam, và Hàn Quốc đã có tương lai khác hẳn với Việt Nam. Vì sao? Bởi vì trí thức Việt Nam không bằng trí thức Đại Hàn, trí thức Việt Nam thua xa trí thức Đại Hàn. Như vậy thay vì lý luận quanh co là Đảng Cộng Sản lật lọng, điều ai cũng biết, chúng ta nên nhìn vào cái lý do căn bản hơn là vì chúng ta yếu cho nên Đảng Cộng Sản mới có khả năng và dám phản bội.

    Đây là dịp để nhìn lại lý do tại sao chúng ta yếu. Đó là vì trí thức Việt Nam ảnh hưởng của văn hóa Khổng giáo quá nặng nề nên không có kiến thức chính trị. Chế độ Khổng Giáo xét cho cùng nó cũng tương tự như chế độ cộng sản, nó cũng bất dung và toàn trị như chế độ cộng sản thôi. Trí thức Việt Nam lớn lên theo văn hóa làm quan. Người trí thức Việt Nam có thể có bằng cấp cao, có kiến thức chuyên môn cao nhưng về chính trị cũng gần như những người vô học, cũng không khác gì người dân. Trí thức Việt Nam quan niệm chính trị như một trò chơi để tranh giành công danh chứ không phải là một trách nhiệm đối với xã hội. Đó mới là nguyên nhân đưa đến sự yếu kém của sức đề kháng của nhân dân Việt Nam. Xét cho cùng thì Wilson Churchill đã có một câu nói đúng là dân tộc nào cũng xứng đáng với chế độ mà họ có. Dân tộc nào cũng cần có một đội ngũ trí thức chính trị để lãnh đạo họ. Nhưng Việt Nam đã thiếu tầng lớp trí thức chính trị đó. Trí thức Việt Nam do đó không làm được bổn phận của mọi trí thức là lãnh đạo dân tộc. Chứ không phải là đảng cộng sản gian trá, phản trắc, điều đó ai cũng biết không cần phải nhắc lại nữa. Điều mà chúng ta phải nhắc lại nhiều lần là chúng ta phải có một sức bật mới ; phải có một cuộc cách mạng văn hóa để cho những người trí thức Việt Nam hiểu rằng chính trị không phải cứ tự nhiên là có thể làm được. Chính trị là một bộ môn rất khó, đòi hỏi những cố gắng học hỏi và trải nghiệm rất lớn. Nếu chúng ta ý thức được điều đó thì không có gì đáng lo sợ cả. Tôi nghĩ rằng ngày nay chúng ta có hy vọng. Chúng ta cần tổ chức lại thành một đội ngũ những người trí thức hiểu biết những vấn đề của đất nước; hiểu thế nào là một quốc gia, một dân tộc; làm thế nào đưa đất nước đi lên; những yếu tố nào khiến một quốc gia suy vong hoặc hưng thịnh; chúng ta đang sống trong bối cảnh thế giới bối nào đang đứng trước những thử thách nào và đang có những hy vọng nào v.v. Nếu có một tầng lớp trí thức như thế – mà tôi thấy đang có – thì chúng ta không sợ sự lật lọng của đảng cộng sản. Họ không còn khả năng để lật lọng nữa.

    Vấn đề là giữa người Việt Nam với nhau là trước hết chúng ta phải hòa giải với nhau, phải nhận ra những khuyết điểm của mình, chúng ta phải tha thứ cho nhau, nhận nhau là anh em trong một cố gắng chung để xây dựng một tương lai chung. Điều đó mới là điều căn bản.

    TQT: Sau một giai đoạn chiến tranh khốc liệt 1945 – 1975, những người cộng sản họ tự hào rằng họ đã đánh thắng hai đế quốc to là Pháp và Mỹ để đưa non sông về một dải. Họ cũng tự hào là đánh cho cả Liên Xô và Trung Quốc, cho Quốc Tế Cộng Sản.

    Còn những người Việt Nam yêu nước, những người đã từng sống dưới chế độ Việt Nam Cộng Hòa bị cộng sản xâm chiếm, tước đi quyền tự do họ đang có, và hiện nay kể cả những người ở miền Bắc đã từng sống dưới chế độ cộng sản cũng thấy mình là nạn nhân của chế độ cộng sản, thì nghĩ đến ngày quốc hận.

    Còn ông Nguyễn Gia Kiểng nghĩ sao, nên đặt tên cho ngày 30/4/1975 là ngày gì?

    NGK: Đây chắc chắn không phải là ngày chiến thắng như Đảng Cộng Sản đã rêu rao đâu. Phải tăm tối như ông Nguyễn Tấn Dũng trong ngày 30-4 năm ngoái mới có thể huênh hoang mà nói đó là ngày đại thắng, ngày "đánh cho Mỹ cút - đánh cho ngụy nhào" ?! Tôi nghĩ ngày nay đa số đảng viên cộng sản cũng không còn coi ngày 30/4 như một ngày chiến thắng để mà khoe khoang nữa đâu. Cùng lắm nó đã là một ngày chiến thắng cho Đảng Cộng Sản, nhưng đối với dân tộc Việt Nam nó đã là một ngày khởi đầu cho một giai đoạn đen tối, đầy những mất mát và đổ vỡ. Đối với dân tộc Việt Nam, đối với đất nước Việt Nam đó là một ngày buồn.

    Nó có phải là một ngày thống nhất như họ nói hay không ? Theo nghĩa đen thì nó đúng là một ngày thống nhất. Nhưng tôi không nghĩ là ngày 30/4 xứng đáng với tên gọi này vì mới chỉ thống nhất về mặt địa lý và hành chính thôi chứ không có thống nhất trong lòng người, trong ý chí xây dựng một tương lai chung.

    Nhiều người, và nhất là ở hải ngoại, nói là một ngày quốc hận. Tôi nghĩ không nên gọi 30/4 là một ngày quốc hận. Đúng là chúng ta có rất nhiều điều để ân hận. Chúng ta đã bỏ lỡ nhiều cơ hội và đã để đất nước rơi vào thảm kịch. Nhưng trong tiếng Việt chữ "hận" cũng có nghĩa là hận thù, mà hận thù là điều chúng ta phải xóa bỏ một cách dứt khoát và vĩnh viễn nếu muốn quốc gia Việt Nam còn có thể tồn tại và vươn lên

    Dầu sao thì ngày 30/4/1975 cũng vẫn là một ngày của một biến cố lịch sử rất lớn. Theo tôi nên coi đó là một ngày để cả nước suy nghĩ về đất nước mình và để rút ra những bài học cho tương lai.

    Tôi hình dung ngày 30/4 sau này là một ngày nghỉ. Cả nước sẽ cùng hồi tưởng lại cuộc nội chiến. Sẽ có những cuộc hội thảo tại các trường đại học. Tại đảo Côn Sơn sẽ có một ngày lễ lớn dưới chân một tượng lớn của bà mẹ Việt Nam nhìn ra biển cả để tưởng nhớ những đứa con đã bỏ mình trên biển cả trong lúc đi tìm tự do. Trên khắp mọi miền đất nước người ta sẽ tới thắp hương, đặt hoa trên mộ các nạn nhân thuộc cả hai phía trong cuộc chiến này. Ở ngoài phố người ta chào hỏi nhau, bắt tay nhau trong tình anh em và bạn bè để biểu lộ một ý chí chung là xây dựng một đất nước Việt Nam có chỗ đứng, có tiếng nói và có niềm tự hào cho tất cả mọi người.

    Theo tôi nên gọi ngày 30/4 là ngày hòa giải và hòa hợp dân tộc.

    TQT: Xin cảm ơn ông Nguyễn Gia Kiểng!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Bác Frank,

    Anh Kiểng nhà em không phải là loại người nói một hiểu mười, xin bác nói cho có đầu có đuôi, bằng không để ...Em!

    Thế này, ngày 30/4 là ngày bọn cướp đến cướp bóc, chúng bắt trói, đánh đập, tra khảo và nhốt người ta vào chuồng trâu, chuồng lợn. Vợ người ta chúng "xài", con người ta chúng sai như đầy tớ ( lời cuả Nguyễn Hộ, Câu lạc Bộ Những Người Kháng Chiến...). Một số chạy thất điên bát đảo ra nước ngoài sau khi đã "hối lộ" cho Hà Bá và Cá cuả biển Thái Bình mấy trăm ngàn mạng(!) . Không tha, chúng còn dơ mã tấu, hò hét vọng theo là "bọn phản bội tổ quốc", bám đít đế quốc vì bơ thừa, sữa cặn. Thế mà nỡ lòng nào anh Kiểng, lúc tiếng bấc, thỏ thẻ dỗ dành, lúc tiếng chì, xúi dục, thúc hối người ta phải quay lại xin xỏ để được ...HOÀ GIẢI!
    Hay là anh Kiểng định lấy tấm gương (tầy liếp) cuả các con cụ Hoàng Giáp Nguyễn Khắc Niêm ( người bị bọn CS đấu tố (trong CCRĐ) nhốt vào cũi chó, đổ cơm xuống đất bắt ăn., cụ thà tuyệt thực đến chết để không bị nhục), như Nguyễn Khắc Viện, Nguyễn Khắc..."FUCK" v.v..vẫn còn hoà giải với CS. Hoặc như đám con, cháu cuả cụ Thượng Phạm Quỳnh (người bị CS đập đầu bằng cuốc rồi chôn chung một lỗ với cha con ông Ngô Đình Khôi, bào huynh ông Diệm) như Phạm Tuyên, Tôn Thất Thành (Phạm Tôn) v.v... vì lợi, quyền, danh, chúng vẫn đang cung cúc tận tụy phục vụ bọn giết cha, giết ông mình?

    Thế cho nên, ngày 30 tháng 4 phải là ngày SÁM HỐI!
    SÁM HỐI rồi mới tính chuyện HOÀ GIẢI- HOÀ HỢP!

    Anh " iểng" đã nghe rõ chưa?
    (chết mẹ lóng ngóng thế nào mà để rơi mất chữ...K).

    Hòa hợp dân tộc là điều tốt, nhất là trong công cuộc kiến quốc. có hòa hợp, đoàn kết thì mới tạo được sức mạnh. Một bó đũa nếu bẻ cả bó thì không được, nhưng nếu bẻ từng chiếc đũa thì dễ như chơi. Thế nhưng bản chất của Đảng CS thì không thể hòa hợp được vì họ coi Đảng của họ là trên hết, là bố thiên hạ, họ lập ra đảng nhưng họ lại cấm người khác lập ra đảng. Không bình đẳng thì làm sao có hòa hợp được. Ngay trong nội bộ người dân dưới chế độ CS cũng đã bị phân biệt đối xử chứ chưa nói gì đến phía bên kia. Họ phân biệt giữa người trong đảng và người ngoài đảng. Nọ coi đảng phái hơn dân tộc, họ giống hệt bọn Khơ me đỏ, chia dân thành công dân loại 1 và công dân loại 2. Những người trong hàng ngũ lãnh đạo thì đúng là giai cấp chủ nô mới, họ muốn ban phát cho dân cái gì được cái ấy. Đối với dân thì họ hống hách, thế nhưng đối với kẻ ngoại bang xâm lược thì họ quỳ gối. Họ đứng về phía kẻ thù của nhân dân, bắt dân đi đánh Mỹ thay cho Liên xô và Trung quốc.
    Họ đánh miền Nam lấy cớ là miền Nam theo Mỹ, thế nhưng đánh miền Nam xong thì họ lại bắt tay với Mỹ. Nếu ai nhớ lại cảnh miền Bắc trước thời kỳ đổi mới thì thấy những cảnh vô lý, trên khán đài đón khách nước ngoài là những người trong phe XHCN thì quan ta ôm hôn khách nước ngoài thắm thiết, thế nhưng ở bên dưới, người mình trả lời người nước ngoài hỏi đường thì công an đến đòi xem chứng minh thư và bí mật ghi vào lý lịch "có quan hệ với người nước ngoài", đây là điều luật bất thành văn.
    Trên các đường phố Hà Nội, những người bán hàng đều ghi biển ngoài cửa: "Cửa hàng tôi cam kết không bán hàng cho người nước ngoài". Bây giờ nhớ lai mới thấy ta ngu và ấu trĩ.
    Nói tóm lại muốn hòa hợp thì chỉ có dân hòa hợp được với nhau, còn nếu như Đảng CS tồn tại thì không thể hòa hợp được. Lúc nào họ gặp khó khăn thì họ dựa vào dân, lúc nào họ vững mạnh thì họ dầy xéo lên nhân dân. Xin lưu ý ông Kiểng điều đơn giản này.Thực tế trả lời.

    Ông Nguyễn Gia Kiểng hoặc là một THÁNH NHÂN, hoặc là một ANH GIÀ KHÙNG!

    Là thánh nhân, nếu như ông kêu gọi (hoặc bắt buộc) được chính quyền VN chấp nhận và thực tâm hoà giải để tiến tới hoà hợp dân tộc.
    Là một anh khùng...già, nếu như chỉ dụng ngôn (nguỵ biện, trách cứ) để thúc dục một phía (người dân trong và ngoài nưốc) phải hoà giải với Việt Cộng khi chúng chưa có một hành động nào chứng tỏ chúng muốn hoà giải, chứ chưa nói gì đến có thiện chí và thực tâm hay không.

    Nhưng cứ xét ý tứ trong bài này, thì thấy ông Nguyễn Gia Kiểng nghiêng về việc kêu gọi những người "đối lập"(đấu tranh cho dân chủ ở trong nước và Người Việt Hải Ngoại) phải giơ tay ra, hoặc "ôm hôn" trước để làm hoà, bất kể phía kia (CS) có thành ý hay đang thủ dao , dấu súng trong...quần! Còn đối với Đảng CS thì ông Kiểng chỉ có một "con bài" duy nhất là...DỌA! : "Nếu Đảng CS không muốn hoà giải như nhiều người nghĩ thì họ sẽ bị đào thải" (trích).

    "Theo tôi nên gọi ngày 30/4 là ngày hòa giải và hòa hợp dân tộc."
    (ông Nguyễn Gia Kiểng kết luận).

    Nguyễn Gia Kiểng muốn gọi ngày 30/4 là ngày gì thì tuỳ ý, chỉ xin để yên cho người khác dùng ngày này ( hoặc do hậu quả cuả ngày này) để cúng, giỗ Cha - Mẹ, Vợ - Chồng, Anh - Em, Con-Cháu người ta cái đã. Cả năm, ngày rộng tháng dài, nếu như "mồ mả tổ tiên" nước Việt còn vượng, chính quyền CS biết nghĩ lại, thì còn thiếu gì ngày có ý nghĩa!

    Ngứa Ngáy viết:
    CS đã gây ra tội ác tầy trời, thống nhất chẳng có ý nghiã gì cả.....

    Lời nói phải nghe dễ lọt tai.

    CS đã gây ra tội ác tầy trời, thống nhất chẳng có ý nghiã gì cả. Ngày 30-4 là ngày chấm dứt cuộc nội chiến dai dẳng của dân tộc ta. Thế thôi. Nước Đức thống nhất không mất một giọt máu. Nước Tiệp Khắc tách ra làm hai cũng không mất một giọt máu. Nước mình chia đôi cũng đổ máu, thống nhất cũng đổ máu. Gần ta hơn thì Singapore tách ra từ Malaixia thì có làm sao đâu? Triều tiên tách ra làm hai. Đài Loan tách ra khỏi Trung hoa lục địa thì chỉ là sớm chấm dứt chiến tranh để đỡ tốn thêm xương máu. Còn ta thì chấm dứt chiến tranh 1975 thì "sát thây trăm họ xướng danh một người", chỉ có bọn quan chức CS vỗ tay thắng lợi còn người dân thì chồng chất nỗi đau, biết bao cảnh vợ góa con côi, mẹ già không nơi nương tựa. Chiến thắng để làm gì? Vinh quang cái nỗi gì?
    Sống dưới chế độ độc tài của CS nhiều khái niệm bị đảo ngược, khổ thì bảo sướng, nhục thì bảo vinh, thua thì bảo thắng, tàn ác dã man thì bảo là nhân đạo, vô đạo đức thì được ca ngợi là tâm gương đạo đức, trí trá đảo điên thì bảo đó là mưu lược tài ba, làm nô lệ phụ thuộc thì bảo đó là tình hữu nghị...

    Bài này hay, nhà báo Trần Quang Thành hỏi cũng hay mà ông Kiểng trả lời cũng hay. Nhà báo Trần Quang Thành trước làm phóng viên chương trình Công nghiệp đài Tiếng nói Việt Nam, nay đã định cư ở nước ngoài nên mới dám nói ra sự thật suy nghĩ của mình, có lẽ ông là Bùi Tín thứ hai của nước ta. Mong rằng ngày càng có thêm nhiều nhà báo lề phải như thế.
    Tuy vậy cũng có thêm vài lời bàn: Cuộc chiến tranh mà CS gọi là "chống Mỹ cứu nước" thực chất là cuộc nội chiến thì nhạc sĩ Trinh Công Sơn đã nói từ lâu rồi "20 năm nội chiến từng ngày". Nay CS cũng thừa nhận với dân rằng đây là cuộc nội chiến và bảo dân "ăn cây nào rào cây ấy". Cuộc nội chiến nào cũng tàn khốc, nhưng cuộc nội chiến thế kỷ XX thì tàn khốc nhất vì có yếu tố nước ngoài, vũ khí hiện đại. Nước ta trải qua hàng chục thế kỷ thì chẳng thế kỷ nào không có chiến tranh. "Trong chiến tranh thì dù bên nào thắng thì dân cũng là người thua" (nhà thơ quân đội Nguyễn Đức Mậu). Về hình thức thì rõ ràng là miền Bắc XHCN thắng, nhưng "thắng trong chiến tranh, thua trong hòa bình, quá khứ thì hào hùng, tương lại thì tụt hậu" điều này cũng chỉ đúng về hình thức, như vậy cũng có thể nói ta thắng trong chốc lát và thua trong lâu dài Còn sâu xa hơn thì "Trung quốc đánh Mỹ tới người Việt Nam cuối cùng", Lê Duẩn cũng nói ta đánh Mỹ là đánh cho Liên xô, đánh cho Trung quốc. Thế nhưng sau khi ta đánh Mỹ cho Trung quốc thì Trung quốc lại đánh ta thì chính Lê Duẩn lại được cho là người chống Trung quốc.
    Như vậy ngày 30-4-1975 có ý nghiã gì? Trước 30 tháng tư thì người dân nửa nước là miền Bắc khổ dưới ách chế độ CS, sau 30 tháng tư 1975 thì dân cả nước khổ dưới ách CS. Tức là người dân miền Bắc khổ trước người dân miền Nam 20 năm, tính từ năm 1954 CS chiếm được miền Bắc. Sau 1954 người dân miền Bắc bị cướp bóc thế nào thì sau 1975 người dân miền Nam bị cướp bóc như thế. May mắn cho dân miền Nam là không có CCRĐ, nhưng "bù" lại thì hàng vạn người vào vào trại cải tạo là địa ngục trần gian, cộng với hàng triệu người chết trên biển do vượt biên để tránh họa CS. Thế là có thể kết luân CS đi đến đâu thì gieo rắc đau thương chết chóc đến đấy. Ông Kiểng có viết như sau: "Dù đã không thống nhất trong những điều kiện chúng ta mong muốn, trái lại đã thống nhất trong những điều kiện tang tóc, nhưng dù sao đất nước đã thống nhất. Đó là điều chúng ta có thể ghi nhận là tích cực."
    Tôi cho rằng chẳng có gì gọi là "tích cực" được mà phải nói là CS gây thêm tội ác thì đúng hơn. Ngay chuyện CS kể công chống Pháp "giải phóng dân tộc" cũng là lừa dối bịp bợm những người thiếu hiểu biết về hoàn cảnh sau thế chiến II. Sau thế chiến II thì nhờ Liên hiệp quốc can thiệp các nước đế quốc đã trao trả độc lập cho các n]ớc thuộc địa, ở châu Á có Ấn độ (1947), Philoppin, Indonexia. Malayxia và một số nước ở châu Phi, nếu CS không đánh Pháp thì người Pháp trao trả độc lập cho ta vào năm 1949 như đã dự định. Nhưng đó là trao trả độc lập cho chính quyền của vua Bảo Đại. Hồ Chí Minh theo lệnh của Đệ tam quốc tế muốn bành trướng chế độ CS ra toàn cõi Đông Dương và xa hơn nữa ra Đông Nam Á, nên người Pháp phải ngăn chặn họa CS tràn lan. CS nói giành độc lập từ tay Nhật, nhưng thực chất là CS thay chế độ Mẫu quốc từ người Pháp sang chế độ huynh quốc là Liên xô. Hồ nói "Nước ta độc lập trong phe XHCN do Liên xô lãnh đạo". Đời sống của nhân dân ta dưới chế độ CS mấy chục năm qua thì ai cũng rõ, thời kỳ tem phiếu bao cấp dưới chế độ CS là thời kỳ nhục nhã nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam hơn 4.000 năm qua. Ta có một thời kỳ độc lập ngắn ngủi là nhờ ơn Liên xô sụp đổ, sau đó lại rơi vào vòng kim cô "16 chữ vàng".
    Ông Kiểng có so sánh trí thức ta với trí thức Hàn quốc thì điều này cũng không chính xác, ông không thấy là người Hàn quốc được Mỹ hậu thuẫn, nếu chính quyền Miền Nam không bị Mỹ bỏ rơi thì chưa chắc miền Nam đã rơi vào tay CS. Còn trí thức ta thì khác gì trí thức Bắc Triều tiên, cũng "hèn" như nhau cả thôi, vì cả hai đều sống dưới gót sắt CS, không "hèn" không được, nhưng xin ông Kiểng hãy xem những trí thức trong nhóm Nhân văn giai phẩm, sau đó là những trí thức trong hàng ngũ "xét lại, chống Đảng" và ngay hiện nay là những trí thức dũng sĩ đang đấu tranh trong phong trào dân chủ thì rõ.
    Quan điểm HHHG của ông Kiểng là tốt, nhưng xin ông đừng hy vọng CS chấp nhận. CS không bao giờ rời ghế lãnh đạo. CS sẵn sàng khư khư giữ ghế và biện pháp của họ là giải quyết bằng máu của đồng bào.
    Cuộc nội chiến Nam -Bắc thế kỷ XX của ta tàn khốc và kéo dài quá, nó bắt con người ta vào cái guồng, muốn thoát ra cũng không được, không ở phe nọ thì phải ở phe kia. Cuộc đấu tranh vì dân chủ ở thế kỷ XXI thì khác vì thế giới phẳng, có internet, CS dù tàn ác đến đâu cũng không thể có Thiên An Môn nhưng cần có ngọn cờ đầu, nhiều súng đạn mà túi rỗng, không có đô la thì chính thể đổ kềnh, đây chính là điểm yếu của CS và cũng là thế mạnh cho những Việt kiều ở hải ngoại nếu biết khai thác tử huyệt của CS.

    Khach_9876 viết:
    Chính vì có HẬN, cho nên mới cần đến HHHG, nếu không có HẬN, thì có ai phải cần đến HHHG????? HẬN vì nhiều nỗi: hận mình (thơ ngây, dại dột, bị lừa, dở chính trị,....), hận người (lừa gạt, lưu manh, tráo trở, tàn ác,....). Càng HẬN nhiều, thì bài học càng sâu cay, thấm thía, khó quên!!

    Tơ nhất trí mí cụ. Cái vụ hận nì thì rất chi là sâu sắc. Nó bao gồm cả "một thành phần không nhỏ" của nhà sản, dzư Mẹ Liệt Sĩ, thương phế binh nhà sản kể luôn.... những đảng viên đảng lừa, đảng cướp nhà sản bị đá ra rìa, sống trong vất vả cơ cực, dòm thấy bọn sâu, bọn chuột đớp hết cả giang san, mà..... đêk được chia phần. Y chang rứa là bọn thành phần thứ ba ở miền Nam xưa, mí những "lí tưởng" hừng hực, phải đập tan tành bọn Việt nam Cộng Hoà. Ui những "lí tưởng" thời ngây thơ non trẻ khờ khạo của tui ơi. Bi rờ tui phải phản bội lại chính tui.... vì Miếng ăn là miếng nhục. Hey, câu nì là tục ngữ nhá, tớ đêk có sáng tác ra nhá.Thía đấy.

    Một cuộc phỏng vấn hay!!

    Khi trả lời, Mr. Kiểng có dùng lời của Master Churchill. Không biết có phải là câu sau hay ko (sau khi lướt net):

    "We shape our dwellings, and afterwards our dwellings shape us."

    Tạm dịch: Mình tạo ra môi trường, và sau đó môi trường cũng tạo ra mình. Nguồn:

    http://www.bbcamerica.com/anglophenia/2015/04/50-churchill-quotes

    Nếu Master Churchill nói câu như Mr. Kiểng đã nói, có thể ý của ông ta đang ám chỉ đến Ấn Độ. Đó lại là 1 chuyện khác. Và cho dù Master Churchill đã nói như vậy, cũng ko đồng ý với ông ta, đặc biệt trong tình cảnh của VN :).

    Nguyễn Gia Kiểng viết:
    Theo tôi nên gọi ngày 30/4 là ngày hòa giải và hòa hợp dân tộc.

    Bác Kiểng là người có lòng với Đất Nước. Nhưng hình như bác Kiểng đang giao động tinh thần, vì tuổi già chăng?
    Tôi hoàn toàn không đồng ý với đề nghị trên của bác. Chúng ta nên coi ngày 30.4 là ngày thống nhất Đất Nước. Đó là một sự thật không ai chối cãi. Nhưng chắc chắn KHÔNG PHẢI là ngày hòa giải và hòa hợp dân tộc.

    Hòa giải và hòa hợp dân tộc nỗi gì. Nghĩ đến ngày này - dù muốn hay không - là nghĩ đến học tập cải tạo, đến sách báo, văn hoá phẩm của miền Nam bị tịch thu đốt cháy, đến đánh tư sản mại bản, đến đổi tiền, đến kinh tế mới và Thuyền Nhân.... những gì đã xảy ra lại cũng là những sự thật - những mắc xích dính chùm vào bánh xe của ngày Thống Nhất - không ai có thể chối cãi.

    Và đó là lịch sử của ngày Thống Nhất.

    Hoà giải hoà hợp là mong muốn của rất nhiều người VN trong cũng như ngoài nước. Điều kiện ắt có và đủ là sự thành tâm thực lòng của "bên thắng cuộc": Những hành động của "bên thắng cuộc" là một minh chứng cho sự thành tâm thực lòng.
    Chỉ khi nào "bên thắng cuộc" đã nổ lực hàn gắn mà "bên thua cuộc" cố chấp, không chịu thì lúc đó mới có thể "quy tội" cho bên thua cuộc.

    Trong thực tế người Việt Hải Ngoại vì gia đình thân nhân đã gián tiếp hoà giải rồi.
    Từ mấy chục năm nay, mỗi năm, "núm ruột ngàn dặm" đã gửi hàng tỷ dollars về giúp thân nhân là gián tiếp nuôi, duy trì chế độ CS ở VN.
    Khi chưa có một nổ lực nào từ bên thắng cuộc, minh chứng sự thành tâm thực lòng thì tôi cho rằng HGHH vẫn chỉ là ước mong xa vời.
    Chúng ta đừng nên quên là HGHH sau cuộc nội chiến ở Mỹ có được là do sự thành tâm thực lòng của "bên thắng cuộc".

    Không ăn mừng rầm rộ ngày 30. 4 chỉ là bước đầu. Bước thứ hai là một lễ truy điệu cho tất cả những người đã hy sinh cả 2 bên và nhiều việc khác.... nói chung là vấn đề tinh thần.
    Liệu có được đáp ứng? Có gì khó khăn, cản trở?

    Nguyễn Jung

    Ngày 30-4 nên được gọi là NGÀY QUỐC HẬN, vì sẽ đáp ứng được nhiều "tâm tư" khác nhau của mọi người từ mọi phía. Thí dụ, theo ông NG Kiểng mong muốn, thì ngày 30-4 "Cả nước sẽ cùng hồi tưởng lại cuộc nội chiến". Chính vì có HẬN, cho nên chúng ta sẽ "hồi tưởng" sâu sắc hơn là một ngày kỉ niệm thông thuờng. Chính vì có HẬN, cho nên mới cần đến HHHG, nếu không có HẬN, thì có ai phải cần đến HHHG????? HẬN vì nhiều nỗi: hận mình (thơ ngây, dại dột, bị lừa, dở chính trị,....), hận người (lừa gạt, lưu manh, tráo trở, tàn ác,....). Càng HẬN nhiều, thì bài học càng sâu cay, thấm thía, khó quên!!!