Độc quyền quyền lực và vấn đề đạo đức

  • Bởi Admin
    25/04/2016
    10 phản hồi

    Quốc Phương | BBC Việt ngữ


    TS. Nguyễn Thị Từ Huy cho rằng có vấn đề về mặt đạo đức nếu một thể chế một đảng, và chế độ chuyên chính nắm quyền lực độc tôn quá lâu dài.

    Việc nắm giữ quyền lực chính trị một cách độc tôn và quá lâu dài trong xã hội ngày nay có thể là một vấn đề về đạo đức đối với những chủ thể độc quyền quyền lực trong các thể chế một đảng và chế độ chuyên chính, theo một nhà nghiên cứu triết học chính trị từ Paris, Pháp.

    Một chính thể 'độc tài độc đảng' ngày nay, để bảo tồn quyền lực chính trị, có thể rơi vào trường hợp 'vi phạm đạo đức', khi dùng Hiến pháp để quy định quyền lãnh đạo tuyệt đối và bất biến của đảng mình, vẫn theo ý kiến này.

    Trong cuộc phỏng vấn qua văn bản dành cho BBC hôm 23/4/2016, Tiến sỹ Nguyễn Thị Từ Huy, nhà nghiên cứu chính trị - xã hội Việt Nam, từ Đại học Paris Diderot, Pháp cũng đưa ra cảnh báo về hậu quả xã hội đối với một nền thống trị 'độc tài toàn trị' nếu sử dụng thủ đoạn 'nói dối' để nắm, giữ quyền lực.

    Sức mạnh của kẻ bạo chúa được thiết lập trên sự hèn yếu và khiếp nhược của những người tự nguyện chấp nhận ách cai trị của hắn. Chính là do được những người dân tình nguyện ủng hộ mà kẻ độc tài có thể củng cố và mở rộng quyền lực vô giới hạn



    » Etienne de La Boétie

    "Dối trá mang tính chất căn nguyên của chế độ, một chế độ mà Hiến pháp tuyên bố rằng nhân dân có quyền làm chủ, nhưng quyền lực lại chỉ thuộc về một đảng chính trị duy nhất. Và sự dối trá này sẽ dẫn tới đâu?", Tiến sỹ Từ Huy đặt vấn đề.

    "Dẫn tới sự xói mòn dần tất cả các tiêu chuẩn đạo đức, sự sụp đổ mọi tiêu chí của sự tử tế, và sự hủy diệt trên diện rộng niềm tin vào những giá trị như sự thật, trung thành với nguyên tắc, sự thật thà, vị tha và danh dự..."

    Vì sao còn tồn tại?

    Mở đầu cuộc trao đổi với BBC, nhà nghiên cứu triết học chính trị trả lời câu hỏi: Tại sao các thể chế được cho là các nền độc tài, và chế độ chuyên chính vẫn còn tồn tại ngày nay ở một số nơi trên thế giới, hay là vì vẫn có những hình thức ‘độc tài’ hay ‘chuyên chính’ chấp nhận được với nhân loại?

    Tiến sỹ Nguyễn Thị Từ Huy: Để trả lời câu hỏi này của ông cần phải làm một seminar nhiều kỳ, do tính phức tạp của vấn đề. Ở đây tôi xin phép chỉ nêu một trong số các nguyên nhân khiến cho các nền độc tài vẫn đang tiếp tục tồn tại. Nguyên nhân này không phải do tôi tìm ra, mà nó đã được trình bày trong bản luận văn nổi tiếng, "Luận văn về sự nô lệ tự nguyện" (Discours de la servitude volontaire), được Etienne de La Boétie viết vào thế kỷ XVI. Tôi nhắc lại nguyên nhân này, vì nó vẫn còn đúng cho cả thế giới hiện tại nơi chúng ta đang sống.


    Tranh cãi về công tội của các nhà độc tài và các chế độ chuyên chính mà họ nắm giữ có thể sẽ còn kéo dài trong lịch sử nhân loại.

    Etienne de La Boétie đưa ra câu trả lời cho chính cái câu hỏi mà ông đặt ra cho tôi ngày hôm nay. Chàng trai 18 tuổi ấy viết luận văn này nhằm tìm hiểu một hiện tượng xã hội đã khiến cho một đầu óc tự do vô cùng ngạc nhiên: đôi khi trong lịch sử nhân loại đã xảy ra việc hàng bao nhiêu con người, bao nhiêu đô thành, bao nhiêu quốc gia lại chịu phục tùng một kẻ chuyên chế duy nhất, trong khi mà kẻ đó chỉ có thể có quyền lực khi những người bị áp bức chấp thuận trao quyền ấy cho hắn, và bao nhiêu người đã trao quyền lực cho kẻ chuyên chế để hắn làm hại mình. Thật ngạc nhiên khi thấy hàng triệu, hàng triệu người bị chế ngự, cam chịu cúi đầu phục tùng một người duy nhất. Tại sao có thể xảy ra một chuyện như vậy?

    Câu trả lời mà La Boétie tìm ra nằm ở trong mấy chữ này: "sự nô lệ tự nguyện". Ông chỉ ra rằng sức mạnh của kẻ bạo chúa được thiết lập trên sự hèn yếu và khiếp nhược của những người tự nguyện chấp nhận ách cai trị của hắn. Chính là do được những người dân tình nguyện ủng hộ mà kẻ độc tài có thể củng cố và mở rộng quyền lực vô giới hạn của hắn.

    La Boétie viết: "Chính là nhân dân đã tự nguyện chịu khuất phục và tự cắt cổ mình." "Nếu mọi người không tuân lệnh nữa thì kẻ chuyên chế sẽ thất bại."

    Chế độ độc tài là sản phẩm kết hợp giữa kiểu tư duy nô lệ và sự vô liêm sỉ của những người hưởng lợi từ hệ thống



    » TS. Nguyễn Thị Từ Huy

    Điều quan trọng mà La Boétie chỉ ra là: Nhân dân không cần phải đấu tranh, không cần dùng tới bằng bạo lực, chỉ cần không phục tùng, không tuân lệnh thôi là chế độ độc tài đã không thể tồn tại được nữa.

    Chẳng phải điều này ngày nay vẫn đúng hay sao? Hãy nhìn vào một sự việc vừa xảy ra: Hội nghị cử tri và hiệp thương vòng 3 của bầu cử Quốc hội kỳ này. Chẳng phải những người dân địa phương, và nhất là ban tổ chức bầu cử địa phương, Mặt trận Tổ quốc, đã tuân lệnh trên và dùng thủ đoạn để loại gần như tất cả ứng viên tự do, kể cả những người mà uy tín trong cộng đồng dân cư là không thể phủ nhận, và nếu xét từ quan điểm của chính quyền, họ không bị xếp vào hàng ngũ bất đồng, như Trần Đăng Tuấn, Nguyễn Cảnh Bình (việc cử tri của Nguyễn Cảnh Bình làm kiến nghị về kết quả bỏ phiếu là một việc có rất nhiều ý nghĩa)?

    Trong khi nếu người dân và Mặt trận Tổ quốc bỏ phiếu cho những người đó thì họ cũng chẳng mất gì, có chăng chỉ mất xiềng xích nô lệ.

    Thông tin về sự kiện này đã có nhiều, không cần phải nhắc lại. Ở đây, khi đề cập đến điều này tôi chỉ muốn xác nhận rằng những gì mà La Boétie nói từ thế kỷ XVI vẫn còn đúng cho thế giới hiện nay. Chỉ cần công dân làm đúng bổn phận của mình, chỉ cần như thế thôi (chứ không cần phải dùng đến bạo lực) thì quyền lực độc tài đã có thể bị vô hiệu hóa. Và cũng chẳng ai có thể trừng phạt họ được, bởi chẳng có lý do gì để trừng phạt họ khi họ làm việc theo bổn phận và lương tâm. Nhưng thực tế thì La Boétie nói hoàn toàn chính xác: quyền lực độc tài được củng cố bởi vì mọi người bị chìm đắm trong "sự nô lệ tự nguyện".

    Cũng theo La Boétie, muốn thoát khỏi sự nô lệ tự nguyện này, để đi tới thoát khỏi ách cai trị của kẻ độc tài, chỉ cần có một điều thôi: chỉ cần nhân dân muốn có tự do. Chỉ cần có ý muốn tự do.

    Tại sao La Boétie cho rằng chỉ cần người dân muốn có tự do là đủ để khiến cho hệ thống độc tài sụp đổ? Có lẽ chúng ta sẽ trở lại với ý tưởng này vào một dịp khác.

    Sản phẩm của 'cầm tù'?

    BBC: Phải chăng thể chế, chế độ độc tài, ở một góc độ nào đó, là sản phẩm của tư duy bị ‘cầm tù’ và sự cầm tù của tư duy con người?


    Một người dân Trung Quốc cầm trong tay một bức hình của cố Chủ tịch Trung Quốc Mao Trạch Đông với dòng chữ đề "Phụng sự nhân dân" bên ngoài một Văn phòng tiếp người dân khiếu nại.

    Tiến sỹ Nguyễn Thị Từ Huy: Trở lại với vụ việc hội nghị cử tri và hiệp thương vòng 3 của bầu cử Quốc hội ta sẽ thấy rằng: Khi ta chứng kiến những người dân ở một xã nghèo không bầu cho luật sư Lê Luân, với những lý do hết sức ấu trĩ, do bị ảnh hưởng bởi hệ thống tuyên truyền các cấp, ta có cảm giác gần như là xót xa, bởi họ bị giới hạn trong một nhận thức nhất định nên mới làm như vậy.

    Hiện tượng người dân ủng hộ chế độ độc tài do sự hạn chế của nhận thức có thể trùng hợp với điều mà ông gọi là "tư duy bị cầm tù", xét từ phía nạn nhân, và "sự cầm tù tư duy con người", xét từ phía những người cố tình tạo ra xiềng xích cho tư duy của người dân. Điều đáng nói là những người muốn trói buộc tư duy của người khác dường như không biết rằng chính tư duy của họ cũng bị cầm tù.

    Nhưng khi ta chứng kiến cảnh đấu tố của những luật sư, của những người thuộc giới trí thức, khi ta chứng kiến cảnh kiểm phiếu diễn ra trong một ngôi miếu hoang, bất chấp mọi chuẩn mực hành chính, luật pháp, lương tâm và đạo lý, thì cảm giác được gợi lên chắc chắn không còn là xót xa nữa, mà là phẫn nộ. Đó cũng có thể là phản ứng xảy ra khi ta phải nghe những phát biểu của một đại biểu Quốc hội nhấn mạnh "cái hay" của hoạt động vi hiến do Quốc hội khóa 13 thực hiện khi bãi nhiệm toàn bộ chính phủ không có lý do.

    Một chính thể độc tài độc đảng ngày nay, để bảo tồn quyền lực chính trị, có thể rơi vào trường hợp vi phạm đạo đức, khi dùng Hiến pháp để quy định quyền lãnh đạo tuyệt đối và bất biến của đảng mình



    » TS. Nguyễn Thị Từ Huy

    Trong những trường hợp này, vấn đề không còn ở chỗ "tư duy bị cầm tù" nữa, mà vấn đề phải được gọi tên đúng như cách mà Hannah Arendt đã gọi (khi bà lý giải vì sao chủ nghĩa toàn trị có thể vận hành): sự vô liêm sỉ.

    Sự vô liêm sỉ của những người tạo nên cái mạng lưới hỗ trợ cho trung tâm quyền lực toàn trị. Vô liêm sỉ, bởi những người đó hiểu rõ sự thối nát và phản nhân đạo của hệ thống, nhưng vẫn bảo vệ nó bất chấp sự hiểu biết của chính họ.

    Vậy, để trả lời câu hỏi này của ông, có thể nói, chế độ độc tài là sản phẩm kết hợp giữa kiểu tư duy nô lệ và sự vô liêm sỉ của những người hưởng lợi từ hệ thống. Theo La Boétie thì hai yếu tố này có liên quan đến nhau, trong một chừng mực nào đó, cái này là nguyên nhân của cái kia: Thói hám lợi và sự vô liêm sỉ dẫn đến tư duy nô lệ, và ngược lại.

    BBC: Một nền độc tài kéo dài trên dưới một thế kỷ, hay gần như thế, trong thế giới ngày nay, mà không cho phép một lực lượng chính trị nào khác trong nhân dân và xã hội được cạnh tranh chính thức, hoặc chia sẻ quyền lực, thì có vấn đề gì đáng bàn về đạo đức hay không?

    Tiến sỹ Nguyễn Thị Từ Huy: Ông đặt vấn đề rất đúng: điều đó quả là thuộc về phạm trù đạo đức. Các chế độ độc tài cổ điển, mà La Boétie bàn đến trong bản luận văn đã nêu ở trên, khác với một số nền độc tài trong thế giới đương đại của chúng ta ở điểm căn bản mà tôi sẽ đề cập tới sau đây.

    Những kẻ chuyên chế cổ điển, dù đoạt được quyền lực theo cách nào (do được dân bầu lên, do dùng vũ lực – thắng trận trong chiến tranh hoặc trong các cuộc tranh đoạt quyền lực, do được kế thừa theo dòng dõi), và dù sử dụng quyền lực theo ý muốn cá nhân bất chấp luật pháp, thì giữa lời nói và hành động cũng còn có sự trùng hợp. Bởi vì những kẻ độc tài cổ điển quan niệm rằng mình có quyền lực tối cao, còn người dân buộc phải phục tùng. Và nhân dân, một khi chấp nhận sự cai trị thì cũng thừa nhận mình bị cai trị.

    Điều này khiến cho một vị vua như Louis XIV có thể tuyên bố: "Nhà nước chính là ta". Như vậy, trung tâm quyền lực được xác định rõ, và kẻ độc tài tự nhận mình là độc tài. Sự việc được gọi đúng tên của nó.

    Đạo đức bị hủy diệt


    Xã hội Việt Nam đang trong một quá trình chuyển đổi, với nhiều giá trị, chuẩn mực đang được thiết lập hoặc tái sắp xếp. Ảnh: Hoàng Đình Nam, AFP Getty Images.

    Nhưng một chính thể độc tài độc đảng ngày nay, để bảo tồn quyền lực chính trị, có thể rơi vào trường hợp vi phạm đạo đức, khi dùng Hiến pháp để quy định quyền lãnh đạo tuyệt đối và bất biến của đảng mình. Mặt khác, cũng trong Hiến pháp, lại quy định rằng nhân dân có quyền làm chủ, lại quy định rằng Nhà nước là của dân, do dân, và vì dân.

    Nghĩa là chính đảng độc tài không thừa nhận tính chất độc tài của quyền lực do mình nắm giữ, và muốn nhân dân tin rằng đây là một chính thể dân chủ trong đó người dân có quyền tự do quyết định. Nhưng trên thực tế, nhân dân bị lệ thuộc vào quyền lực của đảng độc tài. Như vậy, trung tâm quyền lực không được xác định rõ, và đảng độc tài chối bỏ tính chất độc tài của mình. Sự việc không được gọi đúng tên của nó.

    Hiến pháp 2013 của Việt Nam là một ví dụ điển hình cho trường hợp này. Điều 2 và điều 3 của Hiến pháp này quy định quyền lực thuộc về nhân dân. Nhưng điều 4 lại quy định quyền lãnh đạo tuyệt đối của đảng cộng sản. Những điều luật này, trên thực tế, loại trừ nhau, điều luật này khiến cho điều luật kia bị vô hiệu hóa. Và điều luật này sẽ khiến cho điều luật kia trở thành dối trá.

    Nếu nhân dân có quyền làm chủ thì quyền lãnh đạo của đảng cộng sản không thể là tuyệt đối và vĩnh viễn. Bởi vì trong trường hợp này, nhân dân có thể lập nhiều đảng khác nhau và có thể chọn bất cứ đảng nào làm lãnh đạo, theo ý muốn của mình. Ngược lại, nếu đảng cộng sản có quyền lãnh đạo tuyệt đối và vĩnh viễn thì có nghĩa nhân dân không có quyền chọn lãnh đạo cho mình. Trường hợp Việt Nam cho thấy điều 2 và điều 3 Hiến pháp 2013 chỉ là những lời nói dối.

    Khủng hoảng tinh thần và đạo đức vẫn sẽ còn tiếp tục, cho đến một ngày người dân Việt Nam tự nhủ: đủ rồi, dối trá thế đủ rồi, tự hủy diệt mình như thế đủ rồi, chúng ta cần một cuộc sống đúng nghĩa, sống trong sự trung thực, lương thiện và với phẩm giá xứng đáng



    » TS. Nguyễn Thị Từ Huy

    Vì thế, đúng như cách đặt vấn đề của ông, việc một nền độc tài dùng hiến pháp để chính danh hóa quyền lực của mình là một sự vi phạm đạo đức, do tính chất dối trá của nó. Đây là sự dối trá mang tính chất căn nguyên của chế độ, một chế độ mà Hiến pháp tuyên bố rằng nhân dân có quyền làm chủ, nhưng quyền lực lại chỉ thuộc về một đảng chính trị duy nhất. Và sự dối trá này sẽ dẫn tới đâu?

    Nó chỉ có thể "dẫn tới sự xói mòn dần tất cả các tiêu chuẩn đạo đức, sự sụp đổ mọi tiêu chí của sự tử tế, và sự hủy diệt trên diện rộng niềm tin vào những giá trị như sự thật, trung thành với nguyên tắc, sự thật thà, vị tha và danh dự. Cuộc sống - trong quá trình đồi phong bại tục như thế, tức là quá trình có xuất xứ từ việc người ta mất hết mọi hy vọng và mất hết niềm tin rằng cuộc sống có một ý nghĩa nào đó – phải chìm xuống mức tồn tại sinh học, chẳng khác gì cây cỏ. […] Giá phải trả là tinh thần bị tê liệt, tình thương không còn và cuộc đời bị tàn phá. […] Giá phải trả là sự khủng hoảng cả về mặt tinh thần lẫn đạo đức."

    Kết luận này tôi trích lại của Vaclav Havel, bởi ông ấy nói quá chính xác, nếu ta quy chiếu nhận định này về thực tế của chúng ta ngày nay. Hãy nhìn những đàn cá đang chết trên quê hương. Cá phải chết là bởi đời sống tinh thần của con người đã chết, trách nhiệm đã chết, đạo đức của con người đã bị hủy diệt.

    Khủng hoảng tinh thần và đạo đức vẫn sẽ còn tiếp tục, cho đến một ngày người dân Việt Nam tự nhủ: đủ rồi, dối trá thế đủ rồi, tự hủy diệt mình như thế đủ rồi, chúng ta cần một cuộc sống đúng nghĩa, sống trong sự trung thực, lương thiện và với phẩm giá xứng đáng.

    Hoặc là cho đến một ngày những người lãnh đạo hiểu ra những nguy hiểm, những sự hủy diệt mà họ đang gây ra cho dân tộc, cho chính họ, và cho con cháu của họ, để đi tới quyết định áp dụng một nền chính trị cho phép phục hồi các giá trị đạo đức và tinh thần, đảm bảo một đời sống trong sạch và lành mạnh cho toàn xã hội, cho phép xây dựng và phát triển quốc gia một cách vững mạnh; nghĩa là đi tới một quyết định sáng suốt như quyết định mà ông Thein Sein đã thực hiện ở Miến Điện.

    Tiến sỹ Nguyễn Thị Từ Huy có bằng tiến sĩ văn chương bảo vệ tại Pháp năm 2008 và từng giảng dạy tại một số trường đại học ở Việt Nam. Hiện bà đang làm luận án tiến sĩ về triết học chính trị tại Đại học Paris Diderot, Pháp.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    10 phản hồi

    Chẳng cần mất nhiều thời gian bàn luận nhiều về độc tài độc đảnr là vô đạo đức làm thì. Chỉ cần hỏi những nhà độc tài độc đảng đang lãnh đạo dân nước ta là: "Các ông thích DÂN CHỦ HAY THÍCH ĐỘC TÀI?"
    Đố anh nào dám trả lời là TÔI THÍCH ĐỘC TÀI.
    Bản thân họ không thích độc tài nhưng họ lại áp đặt chế độ độc tài đối với dân. Nay thì 19 thằng chột làm vua xứ mù. Nói lý thuyết thì ghê gớm lắm, cứ như những vị tiến sĩ ấy, thế nhưng liên hệ thực tế để nâng cao trình độ dân trí thì lại tịt mít.
    Thỉnh thoảng trên Dân luận lại có còm nêu lên những ý kiến thắc mắc, nhưng chẳng thấy các vị tiến sĩ nào trả lời cả. Những bài nào viết những điều mang hơi thở của cuộc sống nước mình thì có nhiều người hưởng ứng và thích đọc. Còn những bài nào chỉ nêu lên lý thuyết chung chung thì nên để cho những người nghiên cứu làm luận án TS thì hơn.
    Cùng cái đề tài độc tài này mà liên quan đến đời sống của nước mình thì quá hay, quá tốt. Nếu thực hiện dân chủ, không độc tài thì có thể tránh được cuộc chiến tranh huynh đệ tương tàn ở thế kỷ trước, mặt khác còn tránh được nạn đói phải dùng tem phiếu suốt 30 năm "Đời ta có Đảng", có Đảng là có đói. .
    Khốn nỗi những nhà lãnh đạo nước ta thì độc tài với dân nhưng lại là tay sai của những tên độc tài quốc tế.

    Rõ ràng độc quyền là vô đạo đức, là phản tiến hoá, phản động.
    Cái này thì chẳng phải cứ trí thức, bác học mới hiểu.

    Bàn đạo làm Người với Tổng bí thư.

    THƯ NGỎ

    Hà Nội, ngày 3 tháng 9 năm 2015.

    Kính gửi: ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư Đảng Cộng Sản Việt Nam.

    Thưa ông, tôi là Nguyễn Văn Thạnh, một người dân của nước Việt Nam. Về mặt tuổi tác, tôi đáng hàng con cháu của ông. Về mặt vai vế trong xã hội, tôi chỉ là dân đen còn ông là người đứng đầu cả nước.

    Nếu chiếu theo hệ giá trị cổ truyền phong kiến thì thật tôi không phải đối tượng được phép nói chuyện cùng ông.

    Thật may mắn, chúng ta sống trong thời đại dân chủ. Thời đại bình đẳng, lấy giá trị và nhân phẩm của con người làm thước đo.

    Chính vì điều này, hôm nay tôi viết thư này trao đổi với ông một việc: bàn đạo làm Người.

    Thưa ông, triết gia cổ Hy Lạp Socrates có nói "không gì vui sướng bằng làm người". Tất nhiên ý ông nói đến con người đúng nghĩa chứ không phải con người hình thức bên ngoài.

    Con người đúng nghĩa là con người hiểu đâu đúng, đâu sai để sống đúng phẩm giá làm người.

    Chúng ta có thể gọi những điều đó là Đạo.

    Như ông biết, khi người ta mắng nhau "đồ vô đạo" là lời mắng rất nặng nề.

    Thưa ông, một trong những đạo làm người là tối kỵ trộm cướp. Là một người chức cao vọng trọng chắc ông biết điều này. Gần như các hiền nhân, thánh nhân xưa nay khi giáo hóa con người đều răn không được trộm cướp.

    Trộm cướp có thể hiểu là chiếm giữ những thứ thuộc về người khác làm của mình. Chiếm giữ bất cứ thứ gì đều là trộm cướp chứ không riêng gì con gà, trái bí hay con chó,....đúng không ông?

    Hẳn ông đồng ý về điều này.

    Chắc ông cũng biết, nhân gian rất ghét trộm cướp vì chỉ có loại vô đạo mới làm việc đó. Trộm cướp gây bất ổn cho xã hội.

    Thưa ông, là một giáo sư, tiến sĩ chắc ông biết điều này "quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân; nhân dân ủy quyền qua bầu cử, ấy là dân chủ". Điều này có nghĩa là muốn có quyền lực chính trị phải được dân bầu. Tính chính danh của bậc trị quốc, an dân nó ở chỗ này.

    Đến đây, tôi xin hỏi ông, là một người đứng đầu đất nước hiện nay, ông có được người dân nào bầu không?

    Ông lấy lý lẽ nào để nghiễm nhiên ngồi trên đầu nhân dân mà dân không được bầu?

    Thưa ông, thật khó khăn để nói cho ông biết "dân không bầu mà có quyền là trộm cắp quyền lực của nhân dân".

    Tôi biết nói ra điều này làm ông không vui nhưng tôi không thể nói khác hơn.

    Phẩm giá con người nằm ở chỗ dám nói lời chân thật.

    Thưa ông, càng có tuổi tác, càng ở ngôi cao càng phải giữ mình, càng phải tự giác sống đúng đạo làm người, đúng không ông?

    Kính thư

    Nguyễn Văn Thạnh

    Kỹ sư-blogger.

    ĐT: 0984.973.376

    http://www.thanhblog.org/2015/10/ho-so-van-ong-cho-huong-tranh-au-bau-cu.html

    - Đầu tiên là CƯỚP QUYỀN LỰC (ngụy trang bằng những khẩu hiệu "chống xâm lược";"giải phóng giai cấp" để mê hoặc và lôi kéo người dân theo và dùng chiến tranh để lấy "súng đẻ ra chính quyền" (hợp thức việc cướp quyền bằng bạo lực và súng đạn, mà không qua cạnh tranh ứng và bầu cử tự do lự chọn của người dân).
    -Tiếp sau là CƯỚP TÀI SẢN: Ngoài việc tịch thu các nhà băng, kho bạc... thì bằng việc "đánh Tư sản";"cải tạo công thương nghiệp" để tịch thu tài sản, nhà máy xí nghiệp và các công ty Tư nhân (gồm máy móc, nhà xưởng, các dây chuyền công nghệ, đất đai, cả về con người, cả về của cái, vàng bạc, tiền của các nhà tư bản, các nhà tư sản, các ông chủ các doanh nghiệp.
    -Cướp "TIỀN BẠC VÀ NGOẠI TỆ": bằng tổ chức đổi tiền 10 ăn 1; hạn định chỉ được đổi với số lượng ít cho mỗi người, ai dư là mất không.
    -Cướp ĐẤT ĐAI: dưới khẩu hiệu "cải cách ruộng đất" để tịch thu đất đai đồn điền ruộng đất của các địa chủ, chia cho nông dân (để hợp lý hóa việc tịch thu) rồi ép nông dân phải vào HTX, sau đó, đưa thẳng vào hiến pháp điều luật "ĐẤT ĐAI LÀ SỞ HỮU TOÀN DÂN"(thực ra toàn dân tức là của nhà nước cs, do đảng cs quản lý và sở hữu" do đó đảng và nhà nước cs toàn quyền sở hữu và định đoạt đất đai và tài nguyên quốc gia như là sở hữu riêng của đảng csVN.
    -Cướp và áp đặt văn hóa tư tưởng vong bản, tư tưởng nô lệ cho đảng đối với người dân: bằng "CÁCH MẠNG TƯ TƯỞNG VĂN HÓA" coi quyền lực, quyền lợi đảng cs cao hơn dân tộc, quốc gia; làm băng hoại đạo đức lối sống con người VN; nô lệ hóa tư tưởng của người dân, ngăn cấm tự do tôn giáo, ngăn cấm tự do ngôn luận, tự do tư tưởng, tự do biểu đạt, tự do tham gia quản lý đất nước, ngăn cấm đảng phái đoàn hội tự do mà duy trì duy nhất độc đảng toàn trị và hệ thống "xã hội dân sự" lừa bịp như : mặt trận TQVN, Công đoàn, Hội cựu cB...
    TÓM LẠI: ĐẢNG CSVN LÀ MỘT ĐẢNG LƯU MANH,LỪA ĐẢO, CƯỚP GIẬT, KHỦNG BỐ- MỘT ĐẢNG PHẢN ĐỘNG, ĐỘC TÀI TOÀN TRỊ, THAM NHŨNG VÀ BÁN NƯỚC.
    (CCB, gia đình "liệt sỹ chống Mỹ"(cứu đảng)- đảng viên kết nạp T2/79; đã tự từ bỏ đảng năm 2000)
    http://bongbvt.blogspot.com/2016/04/oc-quyen-quyen-luc-va-van-e-ao-uc.html#more

    Chào bác Ba Lúa again. Thôi đành nở nụ cười với bác để có được 1 ngày vui :).

    Lướt qua Wiki và thấy lời của 1 nhà bình luận mang tên Lew Rockwell ở thế kỷ 20, tóm lược về cu thiên tài Phớp ở tuổi 18.

    Mr. Rockwell viết:

    To him, the great mystery of politics was obedience to rulers. Why in the world do people agree to be looted and otherwise oppressed by government overlords? It is not just fear, Boetie explains in “The Discourse on Voluntary Servitude,” for our consent is required. And that consent can be non-violently withdrawn.

    Tạm dịch: Đối với ông ta, điều siêu huyền bí trong chính trị là sự phục tùng (thần dân) với giới cai trị. Tại sao trên thế giới này, người ta lại đồng ý để bị cưỡng hiếp hoặc trấn áp bởi những lãnh chúa? Không chỉ có sự sợ hãi, Boetie giải thích trong tác phẩm "Luận về sự Nô Lệ Tình Nguyện", bởi lẽ phải có sự đồng ý (dân chúng). Và sự đồng thuận đó có thể được lấy lại bằng cách bất bạo động.

    Một hình ảnh giữa anh nông dân và 1 tên cướp để giải thích thêm luận điểm của cu Boetie, khi anh nông dân đến báo công an:

    - Dạ, em xin trình báo với anh rằng gia đình em mới bị cướp và hiếp đêm qua.

    - Nhà chú mấy người, ai bị hiếp và bị cướp những gì?

    - Chỉ có 2 vợ chồng em và 2 đứa con nhỏ dại. Vợ em bị hiếp và tất cả tài sản của em bị mất sạch. Trước khi đi, tên cướp còn nói tuần sau hắn sẽ trở lại để lấy cái sổ đỏ của em luôn.

    - Có bao nhiêu tên cướp đến nhà chú, có súng ống hoặc vũ khí khi cướp hiếp gia đình chú ko?

    - Dạ, chỉ có 1 tên cướp, tay ko vũ khí. Em nghe tiếng gõ cửa, em mở, vợ em chạy ra, hắn thấy vợ em và hắn đòi hiếp. Sau khi hiếp thì hắn đòi tiền và vàng vòng, em qúa sợ hãi, em đưa hắn tất cả.

    - Đây, chú nên cầm tờ giấy này. Đây là giấy giới thiệu chú đến bệnh viện để kiểm tra coi chú có vấn đề gì ko? Nếu chú bình thường thì tụi anh sẽ giúp chú bắt cướp.

    - Cảm ơn anh.

    Chỉ còn vài ngày nữa nhà Sản sẽ long trọng kỷ niệm ngày 30 tháng Tư (Consent Day), Trọng Lú sẽ long trọng tuyên bố: Tôi cảm ơn tất cả nhân dân Miền Nam đã mở rộng bàn tay đón Đảng CS chúng tôi. Tay trong tay, chúng ta sẽ đi đến Chủ Nghĩa Ko Thấy trong nay mai.

    Tiến sỹ Từ Huy đặt vấn đề: "Dẫn tới sự xói mòn dần tất cả các tiêu chuẩn đạo đức, sự sụp đổ mọi tiêu chí của SỰ TỬ TẾ, và sự hủy diệt trên diện rộng niềm tin vào những giá trị như sự thật, trung thành với nguyên tắc, sự thật thà, vị tha và danh dự..."
    CÓ MẤY NGƯỜI NÓI CHUYỆN VỚI NHAU VỀ SỰ TỬ TẾ:
    - Này, trên đài truyền hình ngày nào cũng giới thiệu gương người tử tế, trong số những người tử tế ấy thì chẳng thấy quan chức hay đại gia nào mà toàn những người nghèo cả. Họ làm rất nhiều việc tử tế như giúp đỡ người cơ nhỡ, nuôi dưỡng trẻ con bị bỏ rơi, dạy học cho trẻ em nghèo, cho nước mọi người ở vùng khô hạn nước quý hơn vàng... Họ làm nhiều điều tốt đẹp tử tế ấy nhưng hỏi họ về CNXH, về đạo đức Hồ Chí Minh về Đảng, về chi bộ ...thì họ chẳng biết cái gì cả.
    - Chính họ không biết những cái thứ ấy nên họ mới trở thành người tử tế.

    Nói phải củ cải cũng phải nghe, 18 tuổi chưa đủ trưởng thành ư ? Nước Mỹ công dân 18 tuổi được cầm lá phiếu, có nghĩa tuổi này đã có trách nhiệm với bản thân và xã hội.

    Bài học Trần Quốc Toản, 16 tuổi đã bóp nát trái cam, nói lên cái ý trí kiên cường vì tổ quốc, có phải đợi tuổi không?

    Thiết nghĩ còm sĩ còn phải học nhiều từ thằng cu này qua bài học đấu tranh không phục tùng, không tuân lệnh .

    IndiYo viết:
    Lại thêm 1 cu thiên tài Phớp ở tuổi 18 và được 1 tiến sĩ, 1 nhà nghiên cứu đồng quan điểm. -

    Nói phải củ cải cũng phải nghe, 18 tuổi chưa đủ trưởng thành ư ? Nước Mỹ công dân 18 tuổi được cầm lá phiếu, có nghĩa tuổi này đã có trách nhiệm với bản thân và xã hội.

    Bài học Trần Quốc Tuấn, 16 tuổi đã bóp nát trái cam, nói lên cái ý trí kiên cường vì tổ quốc, có phải đợi tuổi không?

    Thiết nghĩ còm sĩ còn phải học nhiều từ thằng cu này qua bài học đấu tranh không phục tùng, không tuân lệnh .

    Gớm, đúng là văn hàn lâm, cứ như đi bài quyền lên đai, hết thủ trên rồi lại đỡ dưới với cụm từ "có thể".

    Có 19 cụm từ "có thể" trong toàn bài 3215 từ. Trung bình cứ mỗi 170 từ (tức khoảng 3 đoạn, mỗi đoạn 3 hàng) thì lại "có thể" một phát.

    Tụi Tây gọi văn này này là văn "hedge", tức là văn "ba phải" đới. Đọc đi đọc lại mấy lần mà cũng chẳng rõ lập trường của mợ là gì. Chán ốm, nhẽ mình ngu thía a? Vấn đề là vô đạo đức và lưu manh toẹt ra chứ còn "có thể" với lại "loã thể" gì nữa ta?

    Hình như bị trục trặc nên repeat.

    Lol )))))))))))))))))))))))

    Lại thêm 1 cu thiên tài Phớp ở tuổi 18 và được 1 tiến sĩ, 1 nhà nghiên cứu đồng quan điểm.