Công an trị và lạm dụng quyền lực

  • Bởi Admin
    16/04/2016
    6 phản hồi

    Luật sư Đào Tăng Dực

    Hiện tượng thượng sĩ công an Lương Việt Hà công khai đánh thanh niên Phạm Thiện Minh Phong (28 tuổi) đến chấn thương sọ não trước thanh thiên bạch nhật, chỉ là một trong hằng vạn sự cố, vốn là kết quả của quan điểm sai lầm mà đảng CSVN gọi là pháp chế xã hội chủ nghĩa (socialist rule of law).

    Trên bình diện vĩ mô (macro), quan điểm lạ lùng này giả định rằng tuy hiến pháp khắc ghi những nhân quyền căn bản, nhưng người dân bản chất rất “hư hỏng” và luôn có khuynh hướng lợi dụng các nhân quyền để vi phạm những lợi ích nhà nước mà đảng đang quản lý. Chính vì thế, đảng ra lệnh cho quốc hội bù nhìn thông qua nhiều luật vi hiến và vi phạm nhân quyền để răn đe những công dân hư hỏng này.

    Trong khi đó, tại các nước dân chủ, thì các chế độ pháp trị nghiêm minh chủ trương ngược lại. Tức là những nhân quyền khắc ghi trong hiến pháp rất mong manh và người dân thấp cổ bé miệng luôn có khuynh hướng bị những định chế nhà nước uy hiếp. Chính vì thế quốc hội thông qua nhiều sắc luật và thành lập nhiều định chế giám sát từng tác động của bộ máy và nhân viên công lực, hầu bảo vệ quyền hiến định của người dân.

    Từ hai quan điểm vĩ mô hoàn toàn khác biệt đó, trên bình diện vi mô (micro), tại Việt Nam, công an trở nên một định chế độc đoán và đầy uy quyền, ngồi xổm trên luật pháp. Số người chết trong các đồn công an cao ngất ngưởng , bộ trưởng công an tùy tiện ra các pháp lệnh vi hiến mà không có một cơ quan độc lập nào kiểm duyệt, công an giết người không gớm tay và hình phạt còn nhẹ hơn tội ăn cắp vặt. Trong khi đó, tại một quốc gia dân chủ pháp trị tiêu biểu như Úc Đại Lợi, cảnh sát và những cơ quan hành chánh khác của bộ máy công quyền bị nhiều cơ chế độc lập canh chừng và kiềm soát như báo chí tư nhân, hệ thống tòa án độc lập, công tố viện độc lập và nhất là định chế Ombudsman độc lập.

    Cách đây nhiều thập niên, lúc tôi còn trẻ, có một thời gian làm điều tra viên (investigation officer) cho Văn Phòng Ombudsman của chính phủ Tiểu Bang New South Wales, tại Úc. Đây là một chức vụ khiêm nhường và trách nhiệm là, theo lệnh của Ombudsman, điều tra những hành vi lạm dụng quyền lực (abuse of power) tắc trách (maladministration), cẩu thả (negligence) hoặc vi phạm luật (unlawful) của những công nhân viên nhà nước, từ cảnh sát đến những viên chức bình thường. Sau đó, phúc trình lại với Ombudsman, vị này sẽ có đề nghị với người bộ trưởng liên hệ và hằng năm, phúc trình trực tiếp cho Quốc Hội tiểu bang.

    Theo ký ức của tôi, tuy những đề nghị của Ombudsman không có tính cưỡng bách, nhưng không có bộ trưởng hoăc cơ quan liên hệ nào không tuân theo cả.

    Bất cứ một người dân nào cũng có thể gởi một complaint cho Ombudsman’s office. Lúc đó thì chưa có email nên họ có thể gọi điện thoại, viết một tờ giấy (không cần hình thức hoặc văn hay chữ tốt gì cả, miễn là đọc được , không phải nhiều hình thức như kiện ra tòa), có thể đánh máy hoặc viết tay, gởi bằng bưu điện hoặc fax, hoặc đích thân đến văn phòng etc… và các điều tra viên có trách nhiệm luật định phải điều tra. Nếu không điều tra và có những hậu quả di hại một đệ tam nhân nào đó, thì điều tra viên sẽ chịu trách nhiệm trước luật pháp. Bây giờ dĩ nhiên là comlain bằng email cũng được.

    Không biết bây giờ thì sao, nhưng lúc đó, theo ký ức của tôi thì trong giới công nhân viên nhà nước, cảnh sát là bị khiếu nại nhiều nhất, kế đó là các tòa đô chánh (city councils- tương đương với các ủy ban nhân dân tỉnh tại Việt Nam) và các nhân viên cai ngục vì tại Úc người ở tù vẫn có nhân quyền đầy đủ.

    Trong suốt thời gian làm điều tra viên, tôi chưa hề bị bất cứ một áp lực nào mặc dầu đã tiếp xúc với nhiều viên chức rất cao cấp, nghe họ giải thích, vì họ luôn lo sợ cho uy tín của cơ quan và của chính cá nhân họ, nếu nhân viên của họ bị kết luận là sai trái. Lúc đó tôi còn rất trẻ, chưa có sự nghiệp, chưa quen biết nhiều và rất thấp cổ bé miệng. Tuy nhiên hệ thống luật pháp nghiêm minh của Úc giúp cho tôi điều tra, thẩm vấn các thành phần và cơ quan liên hệ một cách rốt ráo, viết phúc trình mà không hề bị một áp lực nào. Thêm vào đó, Ombudsman, tức boss của tôi là một trong những luật gia hàng đầu của Úc, uy tín rất lớn tự cá nhân của ông rồi.

    Tình trạng lạm dụng quyền lực của công an, đưa đến chết nhiều người dân, hoặc di hại đến cơ thể hoặc tài sản của người dân sẽ giảm thiểu nhiều, nếu trên bình diện vĩ mô (macro), quan điểm pháp chế xã hội chủ nghĩa được thay thế bỡi quan điểm pháp trị nghiên chỉnh. Thêm vào đó trên bình diện vi mô (micro) nhiều định chế giám sát độc lập tương tự Ombudsman’s office được hình thành để giám sát guồng máy chính quyền, bảo vệ cho dân. Điều này thay vì tình trạng vừa gởi thư khiếu nại với ông bộ trưởng công an, là công an đã đến nhà khủng bố và đe dọa hoặc hành hung người dân dám kiện cáo, như trường hợp hiện nay của nhà hoạt động Ngô Duy Quyền, chồng của cựu tù nhân lương tâm Lê Thị Công Nhân vậy.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Tiểu sử một con tắc kè lớn viết:
    Tôn Nữ Thị Ninh cùng gia đình sang Pháp từ khi mới 3 tuổi và và sau đó lại cùng gia đình trở về Sài Gòn và sau này du học tốt nghiệp Đại học Sorbon (Pháp), đại học Cambridge (Anh). Sự lựa chọn đầu tiên là thời điểm năm 1972, khi quyết định rời Pháp về nước theo tiếng gọi của Mặt trận giải phóng dân tộc.

    Ăn cơm quốc gia, thờ ma cs là hạt giống này, thị là học sinh trường Marie Curie tại Sài Gòn và du học Pháp.
    Khi còn đỉnh cao với quyền lực và còn liếm đít cho đảng. thị để lại những câu nói lịch sữ như:

    Năm 2004 khi được hỏi về tình trạng vi phạm nhân quyền ở VN. Thị nói:

    Tôn Nữ Thị Ninh viết:
    TRONG GIA ĐÌNH CHÚNG TÔI CÓ NHỮNG ĐỨA CON, CHÁU HỖN LÁO, BƯỚNG BỈNH THÌ ĐỂ CHÚNG TÔI ĐÓNG CỬA LẠI TRỪNG TRỊ CHÚNG NÓ, DĨ NHIÊN LÀ TRỪNG TRỊ THEO CÁCH CỦA CHÚNG TÔI.

    Và 2007 khi thị đang hưng phấn với đảng và sự nghiệp làm giáo dục rất vĩ đại qua Đại hoc Trí Việt, thị phán: Trí Việt là Stanford cũa VN, 20000 sinh viên .vv... Trí Việt của thị nó không khác chuyện Vinashin

    Mối tương quan mất dạy: Bài của Blogger Ðinh Tấn Lực.

    Mối tương quan nì đêk mới, nó già, cũ như 70 năm nhà sản có mặt ở xứ lừa, dzưng vưỡn còn nóng hôi hổi như chuyện thường ngày ở huyện.

    "Câu nói của Tôn Nữ Thị Ninh là một câu nói của bọn nha sai, nịnh bợ đám quan lại, đánh mất lòng tự trọng của một người trí thức, mà có lẽ ngay cả những người được Ninh coi là cha mẹ cũng lấy làm ngượng.

    Còn như câu nói của một Ninh khác, Trương Ngọc Ninh, loại chức sắc nhỏ “vô văn hóa,” ví von dân với chính phủ như chó với chủ bằng một giọng miệt thị trong câu “Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo!” thì không thể bình luận gì hơn. Dân chưa cam tâm làm chó để cho chủ đánh đập, nhưng những loại cán bộ “ăn cơm Chúa múa tối ngày” này đã cam tâm vẫy đuôi lấy điểm với chủ. Thì cũng được đi, nhưng bọn này lại đem ví quần chúng ngày nay với đảng của chúng nó như chó với chủ thì quá xấc xược, khinh mạn.

    Ðó là số phận thằng dân trong chế độ hiện nay ở quê nhà. Quê nhà hiện nay phải chăng là một nhà tù lớn, nói như Henry David Thoreau, một sử gia và cũng là một nhà thơ Mỹ vào thế kỷ XIX: “Dưới một chính phủ mà họ bắt giam bất cứ ai một cách vô lý thì ngay chỗ ngồi của kẻ xử án cũng là một nhà tù rồi!”

    http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=144744&zoneid=97#.UrU-wYt3uUk

    Cụ NGT, đây là tiểu sử chiến sĩ gái Tôn nữ thị Ninh.
    Tớ đêk có rám vu oan giá hoạ cho một chiến sĩ lừng danh - máu lạnh - đã được - chính phủ Cộng hòa Pháp tặng huân chương Bắc đẩu Bội tinh tháng 2 năm 2013.
    Trỏng có đoạn nì:

    Tại buổi họp báo tại Câu lạc bộ Báo chí Quốc gia Hoa Kỳ vào tháng 10 năm 2004:
    “ Trong gia đình chúng tôi có những đứa con, cháu hỗn láo, bướng bỉnh thì để chúng tôi đóng cửa lại trừng trị chúng nó, dĩ nhiên là trừng trị theo cách của chúng tôi. Các anh hàng xóm đừng có mà gõ cửa đòi xen vào chuyện riêng của gia đình chúng tôi."

    https://vi.wikipedia.org/wiki/T%C3%B4n_N%E1%BB%AF_Th%E1%BB%8B_Ninh#C.C3.A2u_n.C3.B3i_n.E1.BB.95i_ti.E1.BA.BFng

    Sói Cộng Sản Và Cừu Âu Lạc

    Đàn chó sói rông càn trên khắp nước
    Nhe búa liềm khủng khiếp thế răng nanh
    Hai triệu con cầy giống đảng lưu manh
    Đang săn giữ đám cừu non Âu Lạc.

    Cừu Âu lạc tuy đông mà nhút nhát
    Bị bùa mê Các mác hãy còn say
    Hoặc mộng du ngầy ngật suốt đêm ngày
    Hay thức tỉnh mà hầu như vô cảm.

    Một số khác ham chơi và lãnh đạm
    Lo vuốt ve chải chuốt bộ bông mình
    Chỉ biết ăn, ỉa, ngủ, và làm tình
    Phó mặc đời cho con buôn quỉ quyệt.

    Đàn chó sói được con buôn huấn luyện
    Vỗ béo bằng thịt máu của cừu non
    Lại ban cho gác tía với lầu son
    Và bổng lộc trọn đời cho con cháu.

    Đàn chó sói nguyện trung thành tuyệt đối
    Và quyết tâm canh giữ đám cừu non
    Mấy mươi triệu con như đã mất hồn
    Mặc đàn chó lùa đến đâu thì đến.

    Đám cừu non suốt ngày câm như hến
    Ngoài hai tiếng kêu thảm thiết be be
    Như cam lòng số phận đã an bề
    Ăn và ngủ, chờ lưỡi dao đồ tể.

    http://fdfvn. wordpress.com

    Nếu bác TTP thuật lại đúng lời (hoặc đúng ý) Tôn nữ thị Ninh trong một buổi họp quốc tế: "Con cái chúng tôi hư thì chúng tôi đóng cửa dạy dỗ, các ông không có quyền chen vô chuyện nhà chúng tôi.", thì có nét hơi giống với cuộc khủng bố ở Paris vừa rồi, nhà hát Bataclan, bọn khủng bố, trước khi bắn giết người dân coi hát, đã tuyên bố trả thù vì lý do Pháp và đồng minh can thiệp vào công việc nội bộ của Syria, của hồi giáo, ...

    Khó khăn là cho dù nếu có thỏa thuận chung ở ONU để có lực lượng chung, vào Syria chấm dứt chiến tranh ở Syria, giảm bớt di dân ồ ạt qua châu Âu, thì bọn khủng bố hồi giáo vẫn không muốn bất kỳ ai can thiệp vào nội bộ của chúng, để chúng thoải mái đánh cướp tự do

    Bất kỳ nhóm cực đoan, độc tài nào, đều giở trò tuyên bố "không được can thiệp vào công việc nội bộ của họ" cho dù ONU can thiệp vì quyền con người

    Đời rất rắc rối !

    Tên tác giả viết:
    Chính vì thế, đảng ra lệnh cho quốc hội bù nhìn thông qua nhiều luật vi hiến và vi phạm nhân quyền để răn đe những công dân hư hỏng này.

    Mụ Tôn nữ thị Ninh đã từng láo lếu trong một buổi họp quốc tế: "Con cái chúng tôi hư thì chúng tôi đóng cửa dạy dỗ, các ông không có quyền chen vô chuyện nhà chúng tôi."
    Nhà sản chơi đúng truyền thống tục ngữ Việt nam: "Thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi".
    Rõ nà... tục.... ngữ.
    Hu hu

    Chế độ độc tài toàn trị đang bị hút dần vào hố đen của sự diệt vong. Chúng đang giãy giụa hòng thoát khỏi quĩ đạo chết người ấy bằng khủng bố điên cuồng. Kết quả tất yếu chỉ là làm tăng tốc thêm cho quá trình đó. Và bọn chúng hãy nhắm mắt vào và đợi.