Những người ly khai: nền tảng của tự do, lương tâm của xã hội

  • Bởi Admin
    13/04/2016
    8 phản hồi

    Từ Thức

    Những người ly khai (dissidents) đang tranh đấu cho nhân quyền là lương tâm của xã hội, mà bất cứ một quốc gia nào, nhất là những nước sống dưới ách độc tài, phải ghi ơn. Đó là kết luận của Michel Eltchaninoff, một triết gia Pháp, sau khi bỏ ra nhiều năm đi gặp và nghiên cứu về các dissidents tại nhiều quốc gia.

    Tác giả cuốn ‘Les Nouveaux Dissidents’ (Những người ly khai mới) (1) vừa xuất bản ở Pháp, viết: những người ly khai là mối kiêu hãnh của xã hội. ‘Trong khi mọi người lo lắng cho sự nghiệp, an toàn, quyền lợi và tự do cá nhân, họ chấp nhận trả giá cho sự phẫn nộ của họ. Bị chà đạp bởi nhà cầm quyền, trước sự thờ ơ của người đồng hương, họ đứng dậy sau mỗi thử thách và trung thành với lý tưởng của mình, đôi khi tới kiệt lực. ’ Eltchaninoff nghiên cứu về những người mà ông gọi là dissidents mới, bởi vì những người ly khai của thời đại Internet có nhiều điểm khác với những thế hệ trước, cả về nhân sinh quan lẫn phương pháp tranh đấu.

    Dissidents cũ, dissidents mới

    Trước hết, từ ngữ dissidents, tạm dịch là những người ly khai, từ những năm 90 được dùng để nói tới những người phản kháng chế độ ở Nga cũng như ở những nước Cộng Sản khác. Từ 1989, sau khi bức tường Berlin bị đạp đổ, kéo theo sự sụp đổ của Xô Viết Nga hai năm sau, chữ dissidents được dùng để nói tới những người ly khai ở khắp nơi, từ Nam Mỹ tới Trung hoa, VN, Miến điện, Iran.. Nelson Mandela, Aung San Suu Kyi là những khuôn mặt nổi tiếng nhất. Chữ dissidents, từ nguyên thủy, có tính cách tôn giáo, để chỉ những người thuộc một cộng đồng, một tôn giáo nhưng muốn đứng ra ngoài. Người dissidents có thể chống đối, phản kháng, hay chỉ bày tỏ một thái độ bất hợp tác, không đồng tình, đồng lõa.

    Những năm 70 - 80, những người ly khai Nga, đứng đầu là Soljenitsyne, Sakharov, bị đàn áp, không ai biết tới ở trong nước, nhưng tiếng tăm lừng lẫy ở nước ngoài, đã khiến cả một thế hệ trí thức Âu Châu tỉnh mộng về thiên đường xã hội chủ nghĩa. Dần dần tiếng kêu của họ vọng về quốc nội và đã góp phần vào sự sụp đổ của chế độ CS Nga. Nhưng sau đó, họ biến mất trên chính trường. Nhiều người kiệt lực sau nhiều năm bị chà đạp dã man. Một số sống ở ngoài nước. Và những tàn dư của chế độ CS, trở thành mafia đỏ, có tiền, có tổ chức, trở lại thao túng chính quyền và gạt những ngườidissidents ra ngoài để dễ làm ăn với nhau. Họ bị đẩy vào hố quên của lịch sử, giống như những dissidents Trung Hoa sống sót sau vụ thảm sát Thiên An Môn. Nhưng chế độ CS sụp đổ, không có nghĩa là dân chủ đã thành hình, tự do là một chuyện đương nhiên. Trả lời câu hỏi ‘theo ông cái tệ hại nhất của chế độ CS là gì?, Adam Michnik, một trí thức phản kháng Ba Lan, nói: là những gì đến sau đó (ce qui arrive après). Những hỗn loạn đến sau đó. Chế độ CS đã tàn phá mọi cơ cấu xã hội, mọi giá trị tinh thần, việc xây dựng lại một xã hội lành mạnh, một chế độ dân chủ là chuyện vạn nan, nếu không chuẩn bị chu đáo. Dân chủ là một quá trình lâu dài. Chế độ CS sụp đổ, không có nghĩa là dân chủ thành hình như một phép lạ. Không phải là sự chấm dứt của lịch sử (la fin de l’histoire), mượn chữ của Fukyuama. Độc tài biến dạng, chế độ vô sản trở thành một chế độ tư bản man rợ. Xã hội lại cần những dissidents, những người xâm mình dám ăn dám nói, những Từ Hải giữa đường thấy sự bất bình mà tha. Từ đó, xuất hiện những người ly khai mới, les nouveaux dissidents.

    Chiến thuật ‘gậy ông đập lưng ông’

    Những người ly khai là những người xuất thân từ trong lòng chế độ. Eltchaninoff: ‘Andreï Sakharov, chẳng hạn, là một nhà bác học được kính nể ở Nga, hoàn toàn hoà đồng với chế độ trước khi tách ra, tố cáo những vi phạm nhân quyền. Người ly khai không phải là người chống đối từ bên ngoài nhẩy vào. Cái làm cho họ trở thành đáng sợ, chính ở chỗ họ là người của chế độ mà họ đả kích. Họ là sản phẩm điển hình, đôi khi gương mẫu, của chế độ. Điều đó khiến sự phản kháng của họ hữu hiệu hơn, được nghe hơn. ’ (plus efficace et plus audible)

    Eltchaninoff viết, ngoài sự kiện xuất thân từ trong lòng của chế độ, người ly khai có ba đặc đìểm: bất bạo động, hành động với tư cách cá nhân và hoạt động công khai.

    1. Bất bạo động: ‘Những người ly khai là những người triệt để bất bạo động. Họ từ chối dùng võ khí chống chính quyền, đôi khi vì nguyên tắc, nhiều khi vì chiến thuật: gây tử thương người của chính quyền đưa tới đàn áp tàn bạo. Những người kháng chiến đặt chất nổ, giết kẻ thù. Người ly khai không làm chuyện đó.

    2. Hành động cá nhân. Theo tác giả, người ly khai không coi mình là một thành phần của một tổ chức, một đảng viên thi hành chỉ thị của cấp trên. Nếu hoạt động trong một nhóm, người ly khai không từ bỏ cá tính, không từ bỏ những suy tư cá nhân. Anh ta hành động vì trái tim, vì một sự bất bình, không phải vì tham vọng. Vì vậy, rất ít người ly khai đi vào con đường chính trị. ‘Điều đó cắt nghiã tại sao rất ít người - trừ trường hợp Vaclav Havel - trở thành lãnh tụ (leaders) sau chiến tranh lạnh’. Điều đó cũng giải thích tại sao sau khi chế độ sụp đổ, quyền hành vẫn ở trong tay những người của chế độ cũ.

    3. Hoạt động công khai. Người ly khai không vào rừng, vào bưng như người kháng chiến. Hành động công khai khiến việc đàn áp trở thành dễ dàng, nhưng cũng khiến hành động của họ chính đáng. Không việc gì phải dấu diếm khi người ta hành đông cho quyền lợi chung và tin mình nắm chính nghĩa.

    Tóm lại, người ly khai coi sức mạnh của mình ở thái độ bất bạo động, tôn trọng cá tính và nguyên tắc minh bạch, công khai.

    Như vậy, anh ta hoạt động theo phương pháp nào? Eltchaninoff trả lời: phương pháp lấy gậy ông đập lưng ông. Dùng võ khí của chính quyền để đánh chính quyền.

    Nếu nhà nước tuyên bố tôn trọng luật pháp, người ly khai cương quyết khẳng định quyền công dân của anh ta và của người đồng hương. Nếu nhà nước nói tôn trọng người lao động, người ly khai tố cáo những vi phạm quyền công nhân. Người ly khai là một cao thủ judo: anh ta dùng sức mạnh của như đối phương để quật ngã đối phương mà không cần vũ lực. Vì vậy, anh ta như David, luôn luôn tìm ra những phương cách mới để đưa người khổng lồ Goliath vào tròng. Anh ta làm thơ, viết nhạc, vẽ tranh, tổ chức những happenings, những cuộc gặp gỡ, những nơi tụ họp độc đáo, đưa những sáng kiến ly kỳ’. Anh ta tranh đấu bằng bộ óc, bằng sáng tạo, khiến nhà cầm quyền không biết đâu mà mò. (Viết ‘anh ta’ là một cách nói, cho tiện. Sự thực, trong số những dissidents có rất nhiều phụ nữ. Chỉ cần nhìn hàng ngũ phụ nữ đông đảo, ở Việt Nam hay ngay cả những nước Ả Rập, nơi phụ nữ bị chèn ép. Và họ, phụ nữ, không phải là những người ít can đảm nhất, ít hữu hiệu nhất)

    Sau khi bức tường Berlin đổ, sau khi Mao chết, sau những mùa Xuân Ả Rập, người ta chua chát thấy dân chủ không tự nhiên vác xác tới. Bạo hành tiếp tục, dưới hình thức khác. Những người ly khai lại rục rịch xuống đường.

    Eltchaninoff đi nhiều nơi, tới tận chỗ để gặp gỡ những người ly khai mới. Ông ta đi một vòng Nga, Ukraine, Trung hoa, Tibet, Iran, Palestine, Mễ, gặp những người chống đối, nhất là những người không được báo chí Tây phương nói tới. Ông ta nhận xét: giữa người ly khai mới và những người thuộc thế hệ trước có những điểm tương đồng, nhưng cũng có nhiều điểm rất khác nhau.

    Những nguyên tắc căn bản của thế hệ đàn anh vẫn được áp dụng, nhưng cải tiến để thích ứng với thời đại mới. Bất bạo động không còn là một triết lý ôn hoà, nhưng là một phương pháp hữu hiệu nhất trước bạo lực. Cá nhân vẫn là một yếu tố quan trọng. Người ly khai không muốn làm quân cờ cho một tổ chức. Và, trong thế hệ của iPhone, của Internet, mọi người quay phim, chụp hình loạn cào cào, muốn hoạt động kín, muốn giữ bí mật là một chuyện ngớ ngẩn. Trái lại, cách giữ an ninh hữu hiệu nhất là truyền bá tin tức, hình ảnh thật nhanh, thật rộng.

    Elchaninoff nhận thấy ít nhất 5 điểm khác biệt giữa những người ly khai mới và những người thuộc thế hệ Sakharov, Havel, hay Mandela:

    1. Những người ly khai mới không bị ràng buôc bởi các chủ nghĩa, các ý thức hệ, lý thuyết của các trí thức lớn. Họ muốn tự do suy nghĩ, không phải là tín đồ của một chủ nghĩa, đôi khi không có một khuynh hướng chính trị nào. Đó không phải là những người quá khích, khư khư bám giữ một sự thực duy nhất

    2. Những phản kháng dựa trên khả năng của một cá nhân, không nhất thiết phải là một đối tượng chung của đa số. Tranh đấu cho môi trường, cho nữ quyền, cho công nhân, cho nông dân, cho đồng tính luyến ái, chống kiểm duyệt Internet, bênh vực dân oan bị cướp nhà, cướp đất… Mỗi người, tùy theo khả năng và sự hiểu biết của mình, tìm cách cải thiện một góc cạnh nào đó của xã hội. Họ thực tế, không viển vông như đàn anh. Nhận xét này của tác giả rất đáng quan tâm. Sự hình thành của dân chủ ở các nước Âu Châu khởi đầu bằng những đòi hỏi nhiều nhóm, nhiều giai cấp xã hội. Nông dân đòi quyền lợi cho nông dân, thương gia, kỹ nghệ gia, công nhân, mỗi giới tranh đấu cho mình. Nhà cầm quyền nhượng bộ nơi này một chút, nơi kia một chút; dần dần những dòng suối nhỏ hội lại thành sông, thành biển.

    3. Người phản kháng mới không hy sinh đời sống thường nhật, không coi nhẹ gia đình. Một nhà tranh đấu người Tibet nói về gia đình ông ta nhiều hơn là nói về chính trị. Anh ta không phải là một cái máy đấu tranh, vô cảm.

    4. Người ly khai mới không có khuynh hướng hy sinh đời mình cho đối tượng đấu tranh; không phải anh ta thiếu can đảm, nhưng coi chuyện tranh đấu hữu hiệu quan trọng hơn là việc hy sinh vô ích. Anh ta ghét cái tật đao to búa lớn của đàn anh.

    5. Những người ly khai mới phóng khoáng hơn. Họ áp dụng bất cứ phương tiện nào, bất cứ hình thức tranh đấu nào, miễn là hữu hiệu, thí dụ dùng một bài hát nói về tự do của Mỹ để đánh thức dân Iran, một bài vọng cổ để báo động nhà cầm quyền đang bán nước, bán biển. Người ly khai mới ý thức được cái lợi hại của kỹ thuật truyền thông và tận dụng các phương tiện truyền thông mới.

    Michel Eltchaninoff kết luận: những người ly khai là ‘những người đi trước thời đại. Họ được nuôi dưỡng bởi sự can đảm và thái độ nổi loạn. Họ phơi trần những tệ trạng không thể chấp nhận trong xã hội họ đang sống: áp lực, kiểm duyệt, thao túng quyền hành, gian lận bầu cử, sát hại người vô tội, chiếm nhà chiếm đất…Nhưng họ tranh đấu dưới những hình thức đôi khi độc đáo, luôn luôn bất bạo động. Họ không tìm cách bịt mắt giả mù, cũng không đánh võ miệng trước những bất công, những lạm dụng quyền thế. Họ hành động để đặt nhà cầm quyền trước trách nhiệm của mình. Nếu nhà cầm quyền trả lời bằng cách đàn áp, họ chịu đòn nhưng tiếp tục hành động. Nếu nhà cầm quyền lùi, họ thắng. Trong bất cứ xã hội nào, chúng ta cũng cần những người ly khai mới.

    TỪ THỨC (Paris tháng Tư, 2016)

    (1) Les Nouveaux Dissidents. Michel Eltchaninoff. Editions Stock. Paris (Mars 2016)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    8 phản hồi

    Thế những ngươi ly khai cũng giống như những người CS kết tội là bất mãn à? Số người này thì ngày càng nhiều, lại thường tập trung ở quận Ba Đình Hà Nội. Công an thì bảo họ là người "bị thần kinh chính trị", tức là những người (thường là cán bộ đã về hưu, có cả cán bộ cao cấp đấy" trong cuộc sống đời thường thì rất tốt, không có biểu hiện gì thần kinh cả, nhưng khi nói đến chính trị, nghĩa là nói đến chế độ thì họ chửi sâu cay lắm, mà lại chửi rất đúng.
    Bia này viết cũng tạm thôi nhưng tôi cám ơn tác giả còm Frank Phan. Còm thế này mới là còm, đọc rồi suy nghĩ, phân tích mở rộng và phản biện. Tôi cố học tập cách còm này.

    Tôi đề nghị nhiều lần rồi, các bác đảng viên CS Mac-Le hãy nhanh chóng rời bỏ cái đảng Mac-Le này vì lý do bạo lực khủng bố của nó, độc tài phản dân chủ, bắt tập trung dân chủ theo kiểu nô lệ tư tưởng, ... và nếu muốn, hãy lập ra đảng mới tôn trọng con người (tự do tư tưởng, ngôn luận, bầu cử, ...) và tôn trọng nhà nước pháp trị

    https://fr.wikipedia.org/wiki/Dissidence

    Un dissident est une personne prénomé qui se sépare d'une communauté ou parti politique dont il était membre. Il ne reconnaît plus la légitimité de l'autorité (notamment politique) à laquelle il devait se soumettre jusqu'alors, et qui conteste de façon plus ou moins radicale le système politique du pays dont elle est résidente.

    Tác giả đặt tên cho Dissident là "Nguời ly khai" hoàn toàn sai nghĩa. Dissident đúng ra là người "Bất đồng chính kiến", mà là người bất đồng chính kiến với các thế lực cầm quyền trong thể chế độc tài. Ở các nước dân chủ, không có người "Bất đồng chính kiến", vì ở đó mọi chính kiến được xã hội công nhận

    Người ly khai là Separatist, ví dụ như những người gốc Nga ở Ucraine, tìm cách tách một bộ phận lãnh thổ hay một nhóm dân cư ra khỏi một nhà nước. Ngày xưa ở VN có lực lượng Fulro, có thể coi là ly khai.

    Cụ Indiyo, tớ là .....tớ. He he.
    Tớ chỉ có một Nịt nêm thui. Đêk ham muốn, hứng khởi mí nhiều Nịt nêm, tớ để những ham muốn hứng khởi cho chiện khác (...khi mặt trời đi ngủ... )....he he. Tớ đêk muốn nhớ mí cái bát vuột lôi thôi, rắc rối. Nhiều bát vuột, nó nhập cho tẩu hoả nhập ma, đi theo chú Hồ, rùi ai nuôi dzợ con đây. Hic hic.
    Tớ cũng nhớ anh Cẩn. Đêm nầu cũng mơ thấy anh Cẩn trở lại chiến trường xưa. He he.
    Bớ anh Cẩn, hãy tái xuất giang hồ, chường mặt ra cho chúng em ngắm dung nhan mùa....? hic hic.

    "Nếu nhà nước tuyên bố tôn trọng luật pháp, người ly khai cương quyết khẳng định quyền công dân của anh ta và của người đồng hương. Nếu nhà nước nói tôn trọng người lao động, người ly khai tố cáo những vi phạm quyền công nhân ..."(trích).

    Nếu nhà nước tuyên bố tôn trọng luật pháp, thì nhà ly khai "lợi dụng" lời tuyên bố này để bảo cho nhà nước rằng, những gì luật pháp không cấm thì chúng tôi làm. Nếu các anh dùng bạo lực để đàn áp, bắt bớ là các anh đã ngồi xổm lên luật pháp, chúng tôi sẽ tố cáo trước dư luận rằng các anh nói một đàng, làm một nẻo... chứ "cương quyết khẳng định quyền công dân" (cuả ô/bà ta và đồng hưong (?) là sao?

    Nếu nhà nưúc nói bla,bla,bla..thế này thế kia mà mình lên tiếng, nó giam mình vào tù, rồi cũng có ngày ra, mình lại lên án, tố cáo chúng v.v...Nó lại giam mình, thì đấy là cách các cao thủ Judo "dùng sức cuả đối phương để quật ngã đối phương"? !
    Anh nhi đồng David trong trận đánh bại Goliat chả có "tìm tòi" được kế sách nào mới để cho người khổng lò vào tròng, chú ấy có tài thiện xạ (dùng dàn ná bắn những viên đá vào trán cuả Goliat) và niềm tin, sự trông cậy vào sức mạnh cuả Đức Jêhôva "vạn binh" để thắng địch (lại giảng đạo!). Chỉ có tác giả ,cả ta lẫn tây "tìm được phương cách mới" là " CHỈ (khuyên) LÀM THEO KHẢ NĂNG, NHƯNG HƯỞNG THEO ...NHU CẦU ! ( Ấy là chế độ bất nhân , sắt màu nó sợ mà thoả mãn nhu cầu đòi hỏi cuả các nhà bất đồng chính kiến"!

    Ví von hay so sánh thì cũng nên "có cơ sở' một tý chứ, phải không ạ?

    Có phải chỉ có những thành viên cuả các tổ chức như CLB Nhà Báo Tự Do, Khối 8406, Con Đường VN chịu bắt bớ tù đầy, còn các cá nhân không 'dính" vào các tổ chức thì c/q CS...tha? Vậy thì khi tác giả khuyên các nhà tranh đấu nên chọn giải pháp "phi liên kết", lấy cá nhân ra đương đầu, không chịu làm quân cờ cho bất kỳ tổ chức nào... liệu có chắc là c/q CS "tha tào" cá nhân? Chưa kể đây là một đề nghị rất "phản khoa học" cuả ...khoa tranh đấu!

    Tác giả cất công lên tận Tibet, để tìm cho ra một ông tranh đấu để nhận được gương sáng, "vừa đấu tranh có hiệu quả lại không phải hy sinh vô ích"- Đúng là cuả hiếm trong thế giới huyền bí Tây Tạng!
    Xin thưa thế này, đúng là có những trường hợp cá nhân không bị chính quyền tống vào tù có thể vì chưa tỏ ra nguy hiểm, dùng họ như con chim mồi để tóm một mẻ lớn, hay tàn độc hơn là, gây chia rẽ trong hàng ngũ ...địch. Ắt là sẽ có những xì xầm, dị nghị, hay bị (hồ đồ) kết án là "bất đồng chính kiến dổm", là "cò mồi", chứ ảnh cũng hoạt động như mình sao ảnh bình chân như vại?

    Túm lại, vấn đề không hẳn chỉ nằm ở điểm các nhà đối kháng có "phương pháp mới, cách đối phó mới" mà còn tuỳ thuộc ở cách phản ứng cuả nhà nước độc tài. Nếu mình ôn hoà vạch ra các sai lầm cuả chế độ, lên án, tố cáo bọn cầm quyền hại nước hại dân, chúng bắt bớ giam cầm mình, cắt nguồn sống cuả gia đình , cách ly gia đình mình với xã hội v.v... Đầu hàng thì thôi, còn muốn TIẾP TỤC TRANH ĐẤU, BUỘC LÒNG HỌ PHẢI HY SINH, CHIỤ MẤT MÁT( làm gì có chọn lựa khác?). Ngược lại, nếu nhà đương cục để cho mình muốn viết gì, nói gì tuỳ ý, miễn là phù hợp với luật pháp và phản ánh thực tế xã hội, mà mình "chơi bạo", dùng p/p bạo lực để cho nó có cớ giam tù mình thì đây mới là "HY SINH VÔ ÍCH" !

    ( Cái này các cụ dạy là " Giậu chưa đổ, mà bìm đã leo" đây! Sorry bác Từ Thức nhé!).

    Lol ))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))

    Chào bác TPP, cảm ơn bác đã thương nhà em :). Dạo này bác khỏe ko? Hình như đã quá lâu rồi mới còm riêng với bác. Thời gian quả là bóng câu qua cửa bác ạ.

    Bác đưa ra 2 nguồn, nguồn 1 được viết bởi Ms. Khuê, thoáng nét cảm nhận cá nhân nên tạm miễn bàn. Để ngắn gọn hơn, đi vào phần chính, bác bôi đậm:

    Ms. Hương viết:

    ... dù sao ông Hồ trong lịch sử vẫn còn để lại một hình ảnh tốt đẹp trong dân chúng...

    Bác TPP phản biện:

    ông Hồ trong lịch sử vẫn còn để lại một hình ảnh tốt đẹp trong dân chúng". Dân chúng nầu, ở đâu?

    Với qui luật cá nhân, tuyệt đối ko là fan bất cứ ai, cái gì thuộc cõi phàm trần. Và Ms. Hương đã ko quá lời khi nói chú Hồ VẪN là 1 hình đẹp trong dân chúng, ngay tại giây phút này.

    Bác thấy đó, vô số người, kể cả giới trẻ, vẫn coi chú Hồ là thần tượng, hơn cả Allah và Phật. Kể cả trong hàng ngũ cựu đảng viên, bỏ Đảng, chống đối lại Đảng nhưng hình ảnh của chú Hồ vẫn đẹp trong lòng họ. Cho dù chính bản thân Ms. Hương, nếu có, vẫn còn thần tượng chú Hồ, điều đó vẫn ko quá đáng. Đó thuộc về phần tâm lý: Vì cái tôi (ego), ko dễ để chấp nhận cái sai của mình. Càng khó khăn hơn để gạt bỏ, phê phán 1 hình ảnh mà mình đã thần tượng, ấp ủ từ tấm bé.

    Bác có vẻ hơi quá lời nhưng ko sao :). Nói về Ms. Hương, chỉ nói lên những gì đã nghe từ chính bà (qua phỏng vấn). Sự thật ra sao, Allah biết. Qua lời nói và hành động chống nhà Sản của bà, có 3 điểm nổi bật, đáng để những nhà tranh đấu chú ý, học hỏi và rút kinh nghiệm. Học hỏi về cách thức, ko phải học hỏi nhân vật:

    1) Bà là người trong hàng ngũ Đảng, bà rất hiểu và am tường về CS. Bà biết đối thủ của bà.

    2) Bà đã có sự chuẩn bị khá chu đáo. Bà đã uống thuốc Tuyệt Dục để tránh những chiêu dụ dỗ của nhà Sản. Không ai hiểu bà hơn chính bà.

    3) Bà đã dùng chiêu tình báo. Bà đã theo dõi hành vi phạm pháp, hối lộ của vài quan nhà Sản. Sau này những tin tức do bà thâu thập đã giúp bà ít nhiều.

    Điểm 3 đáng lưu ý. Khi mình biết được tẩy của đối phương, sau này đối phương có thể ko dám mạnh tay với mình.

    p.s: Có phải bác từng có nick anh Cẩn trước đây phải ko? Nếu đúng, thật sự, với cá nhân, miss anh Cẩn khi trở lại DL sau vài năm ẩn tích. Chính trị, tự nó quá khô khan, có anh Cẩn dùng hình ảnh lưu linh sẽ đỡ khô khan. Nếu có hình bóng nàng, càng ướt át hơn. Chứ chỉ quanh đi quẩn lại với Lú, Condom và Hí thì chán abandon mother :).

    Take care, bác.

    Cụ Indiyo, thấy cụ ca chiến sĩ gái họ Dương lên tới mây xanh, tớ bốt 2 cái link nì cho bàng dân thiên hạ đọc cho dzui.

    http://thuykhue.free.fr/tk92/traloidthuong.html.
    "Ngôn ngữ văn học là một con dao hai lưỡi: nếu "Tiểu Thuyết Vô Đề" -qua sự kiểm nghiệm lại dĩ vãng- giải tỏa được một số vấn đề trong sự chia rẽ sâu xa của dân tộc và có một giá trị nhân bản cao, thì bài Tự Bạch Về Tiểu Thuyết Vô Đề, với những tố cáo "tội ác" của đối phương, giới hạn mọi giải tỏa chia rẽ và triệt tiêu giá trị nhân bản."

    Huhu, sợ cái con rì mờ phải tự bạch nhể. :D

    https://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%89nh_cao_ch%C3%B3i_l%E1%BB%8Di

    "Theo nhà văn Dương Thu Hương "Hồ Chí Minh từ lâu đã biến thành một hình nộm bị dùng bởi hai thế lực lịch sử" Trong cuốn tiểu thuyết này và trong các phát biểu sau đó với các cơ quan truyền thông, bà chống đối cả hai cách nhìn nhận nhân vật lịch sử này, hoặc như một "ông thánh toàn bích", hoặc như một "tội đồ" của cả hai phái chính trị Bà cho rằng "dù sao ông Hồ trong lịch sử vẫn còn để lại một hình ảnh tốt đẹp trong dân chúng".

    "Khách quan" ớn xương sống! :D
    Cứ như chiến sĩ gái họ Dương, chú Hồ của Hương đêk là tội đồ Dân Tộc, mờ là "nạn nhân" của "2" thế lực chính trị.
    Những sự thật về chú Hồ của Hương được đưa lên mạng, rất lâu sau bảy nhăm, toàn do từng cá nhân tóm được, đấy có thế lực chính trị nầu đứng sau cả, nhá.
    Thương chú wá. :D

    Hic hic " ông Hồ trong lịch sử vẫn còn để lại một hình ảnh tốt đẹp trong dân chúng". Dân chúng nầu, ở đâu?
    -------

    Tớ thấy bài viết trên của Từ Thức là một bài viết nguy hiểm.
    Nội dung lẫn lộn, tống mọi chiện dô chung một thúng.
    Ly khai? Đã có bi nhiêu người chống đối, phê bình, chỉ trích nhà sản, ly khai đảng cộng? Một "thành phần không nhỏ" những người này chỉ muốn nhà sản mần tốt hơn, cho Lừa được thoải (con gà) mái hơn, chứ đêk có mún giải tán nhà sản, "cho phép" Lừa được tự do bầu cử, lựa chọn nhà nước. Tháng 5 năm nì có bầu cử, Lừa nầu dám cả gan, chống Hùm Hổ, tẩy chay bầu cử?

    Ly khai, khác mí chống đối, phản đối nhá. Chống đối, phản đối là xét lại, xét lại cái rì? ..... Tuỳ anh, tuỳ chị nhá...

    Tớ bàn dìa từ ly khai, chống đối, phản đối. Ai mún mần rì, dzư thía nầu là quyền của bỏn. Chống đối, phản đối thì.... tốt thôi.... dzưng ly khai hm hm còn phải xét lại.... những nguyên nhân khách quan, đông như quân Nguyên, khiến Lừa không thể ly khai đảng cộng...

    Thía đấy.

    Một bài viết rất "hợp khẩu vị " của Bâuxite Việt Nam và cũng phản ánh phần nào phương thức đấu tranh cho dân chủ tại VN hiện tại!

    Nói chung, đây là một "gợi ý tốt", một phương sách "đấu tranh mới mẻ"(?) nhằm giảm thiểu sự thiệt hại và bảo toàn hàng ngũ những người "phản kháng chế độ".

    NHƯNG, thế nào là "gậy ông đập lưng ông"? Là viết bài tố cáo cường quyền về một lãnh vực hay chính sách nào đó? Là làm thơ, viết nhạc, vẽ tranh? Tập họp, gặp gỡ để cống hiến những "sáng kiến tân ký" ? "Đăng đàn" nơi công cộng để tố cáo c/q ư? Tập họp gặp gỡ nhau, hay "diễn thuyết" tố cáo c/q nơi công cộng, liệu có thể thực hiện được không?
    Vi phạm luật pháp, gây rối trật tự công cộng đấy và bị giải tán tức thì, nếu cường quyền thấy có ảnh hưởng tai hại cho chúng!

    Những Mandela, Aung San Suu Kyi ...là những nhà phản kháng "lỗi thời", hay họ vẫn là những khuôn mặt nổi bật nhất? Phương pháp đấu tranh (quyết liệt) cuả họ, mà hậu quả là hy sinh tự do cá nhân, hy sinh hạnh phúc gia đình để đạt được những thành quả vô cùng rực rỡ như chúng ta thấy, là hy sinh vô ích? Họ là những "cỗ máy đấu tranh vô cảm" (hay họ có trái tim cuả những bậc thánh nhân, vì và cho đồng loại, đồng bào cuả họ ?), dưới cái nhìn cuả ông Tây Eltchaninoff (hay cuả tác giả Từ Thức)?

    Nếu các ông bà này chỉ viết các bài báo, phổ biến những cuốn sách... để đánh thức đồng bào họ thì đã đủ chưa?
    Ngay như những "hạt giống dân chủ" đầu tiên ở VN như Nguyễn Vũ Bình, Đỗ Nam Hải, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân .. nếu như cá nhân họ không bị tù đầy, gia đình họ không bị trù dập, họ cứ xìu xìu ển ển, cứ thung dung, được đến đâu hay đến đó, liệu phong trào Dân chủ ở VN có nở rộ như hiện nay với hàng hàng lớp lớp những bạn trẻ tiếp bước?

    Những người phản kháng "không bị ràng buộc bởi các chủ nghĩa, ý thức hệ", nhưng Dân chủ, Tự Do, Nhân Quyền, Bình Đẳng là gì, không phải là ĐÍCH nhắm đến cuả nhiều chủ thuyết (trừ chủ thuyết CS mượn đầu heo nấu cháo)?

    Những người đấu tranh "lớp trước" như Sakharov, Havel, Mandela, Aung San Suu Kyi có phải là những người bị ràng buộc, hay là tín đồ cuả các chủ nghĩa, ý thức hệ? Họ "quá khích" như thế nào? Sao họ lại "khác biệt" với những người "phản kháng mới" như tác giả nói?

    Những người "đối kháng mới" không hy sinh đời mình cho "đối tượng" đấu tranh ( "đối tượng" ở đây là Đảng, Lãnh Tụ...hay "đối tượng" là LÝ TƯỞNG...? Xin nói rõ!). Họ coi chuyện "tranh đấu hữu hiệu" quan trọng hơn là "hy sinh vô ích" (làm ơn giải thích rõ ràng , thế nào là đấu tranh hữu hiệu, thế nào là hy sinh vô ích).
    Họ ghét tật "đao to, buá lớn" ...cuả lớp đành anh!
    Có lẽ chính những điều tác giả viết ra mới là những cái đáng gọi là "đao to, buá lớn"!

    Người ly khai không muốn làm "quân cờ" cho 1 tổ chức, sự phản kháng cuả họ dựa trên khả năng có tính cách cá nhân và không nhất thiết phải là một đối tượng chung cuả đa số. Câu này muốn nói gì? Không đứng vào một tập thể nào, không đứng chung hàng ngũ với những người cùng chính kiến hay ít ra cùng MỤC ĐÍCH ư?
    Thế này thì đúng là ƯỚC MƠ cuả bọn cường quyền như chính quyền VN!

    Nếu áp dụng triệt để những "đề xuất" cuả tác giả mà đạt được những thành tựu, thì quả là VĨ ĐẠI, một SÁNG KIẾN, một PHƯƠNG THỨC ĐẤU TRANH TUYỆT HẢO (không ai phải hy sinh hay chịu mất mát gì...mà gặt hái được kết quả), và cứ theo đà này, CƯỜNG QUYỀN chỉ nghe đến họ, là ..."bỏ giáp quy hàng"!!!

    PS: Tuy trong từ nguyên thuỷ chữ La Tinh, "dissidere" có nghiã là "to sit apart", nhưng nghĩa phổ biến hiện nay thì, "dissident" có nghĩa là " someone who publicly criticizes a government (or political party) in a country where this is not allowed". Nếu gọi họ là những nhà "ly khai" thì e rằng chưa chỉnh. Những người CÔNG KHAI CHỈ TRÍCH (PHẢN ĐỐI) CHÍNH QUYỀN, TẠI NƠI MÀ CHÍNH QUYỀN KHÔNG CHO PHÉP HỌ làm chuyện đó -(phản đối, chỉ trích một chính sách, một lãnh vực nào đó hay thậm chí phản kháng chế độ)- thì chưa hẳn họ đã "ly khai"!

    Đây là quan điểm cá nhân cuả người viết ý kiến, với vài điểm khác biệt, để độc giả nhận định v//đ tường tận hơn, chứ không có chủ đích đánh phá bất kỳ tổ chức, lực lượng đấu tranh cho Dân Chủ nào!

    Một bài viết hay!!

    Một trong những nhà dissident nổi tiếng của VN, thuộc thế hệ đàn anh, đàn chị: Nhà văn Dương Thu Hương.

    Có thể nói rằng Ms. Hương đấu tranh 1 cách bài bản. Ngoài sự can đảm, điểm nổi trội ở nơi bà: Super am tường đối thủ và rất biết khả năng của chính mình.