Cộng Sản Sống Dai Ở Việt Nam – Tại Sao?

  • Bởi Admin
    31/03/2016
    14 phản hồi

    Vương Văn Quang

    Hẳn chúng ta thấy rất quen với “lập luận phản biện” của một số rất đông, khi ai đó phàn nàn về chính quyền, ca thán về những vấn đề xã hội nhức nhối, họ phán xanh rờn: “đã làm được gì cho đất nước mà suốt ngày kêu ca”, “nói hay lắm nhưng làm được cái gì”… v.v. Luận điều này không phải độc quyền của đám dư luận viên, mà tiếc thay, trên thực tế, nó là luận điệu, là “lí lẽ” của RẤT (nhấn mạnh) nhiều người.

    Cách lập luận của đám đông người này làm chúng ta nhớ tới bài học ngụy biện: “trứng gà dở quá!”, “có làm ra trứng không mà đòi chê trứng dở”, “đẻ ra trứng đi rồi hãy chê bai”…

    Đặc điểm lớn nhất trong cách tư duy của người Việt là cảm tính. Thói quen cảm tính trong tư duy dẫn tới hời hợt, nông cạn, dễ dãi, cả tin, a-dua, bầy đàn, không có khả năng phản biện, và tất yếu là ngụy biện. Họ ngụy biện mà không ý thức mình ngụy biện, họ ngụy biện rất hồn nhiên vì họ suy nghĩ cảm tính, không biết rạch ròi, logic.

    Từ sự dễ dãi, a-dua bầy đàn, người Việt chúng ta luôn luôn sẵn sàng trình diễn thói quen “nhổ đó liếm đó”, cụ thể hơn, họ đòi dân chủ nhưng suy nghĩ như kẻ độc tài, họ chửi cộng sản nhưng họ cư xử hệt lũ cộng sản. Và có lẽ, đây là một trong những nguyên nhân quan trọng cộng sản thành công ở Việt Nam.

    Vài tháng gần đây, cư dân mạng xã hội lên cơn lên đồng tập thể vì một cuốn sách được ngành xuất bản (chính thống) tổ chức dịch, in ấn, và phát hành (“Đặng Tiểu Bình, một trí tuệ siêu việt”). Lập luận của họ: “Tại sao in sách ca ngợi kẻ thù?”, “Xuất bản sách ca ngợi kẻ thù là âm mưu bán nước!”

    Tự do ngôn luận, theo John S. Mill, chính là tự do báo chí (tự do thảo luận) và tự do xuất bản (tự do trình bầy tư tưởng). Theo Mill thì đó là quyền “không cần bàn cãi” (“Bàn về tự do” – nhớ cho, cuốn sách của Mill ra đời cách nay đã 200 năm). Nếu nước Mỹ không tôn trọng quyền tự do xuất bản, hẳn ngày hôm nay chúng ta không có thi hào Want Whitman, không có nhà văn đầy cá tính Charles Bukowsky, không có lão quái thi Allen Ginsbert cùng Beat Gerenation… và v.v...

    Ngăn cản một cuốn sách ra đời, với tư cách trí thức, đó là thái độ học phiệt; với đám đông, đó là thái độ mông muội.

    Chẳng ai quên kẻ thù, cũng chẳng ai ca tụng kẻ thù sau khi đọc một cuốn sách về kẻ thù, thậm chí là “ca tụng kẻ thù”, mà có khi là ngược lại. Hơn nữa, học tập và hiểu biết về kẻ thù mới là thái độ khôn ngoan, đúng đắn.

    Sách, dù tệ tới đâu thì quyền phán xét nó sẽ thuộc về độc giả, nó không thuộc thẩm quyền của giới xuất bản. Sách, không bao giờ làm nghèo đi mà luôn chỉ làm giầu có thêm trí tuệ, bất kể sách gì (trừ những tài liệu tuyên truyền khủng bố, cách chế bom, vũ khí… lưu hành trên mạng). Thậm chí, những tài liệu tuyên truyền, văn kiện Đảng Cộng Sản cũng có những giá trị nhất định mà một trong những giá trị đó, ngày hôm nay, là gây cười.

    Những kẻ trợn mắt nghiến răng phản đối cuốn sách này với tâm lí bài Tầu, với tư cách “người yêu nước” đang hành xử hệt ban tuyên giáo, ban tư tưởng trung ương Đảng Cộng Sản Việt Nam.

    Sự kiện đang nóng hổi gần đây là việc người ta phản đối bộ film Hàn Quốc (tôi chưa xem, và chắc sẽ không xem), hình như film “Hậu duệ mặt trời”. Người ta nói: “cảm thấy tức giận điên người khi ca sĩ X. Y. Z… trong bộ quân phục lính Hàn”, rồi người ta kể lể những tội ác của lính Hàn trên đất Việt thời kì chiến tranh Nam- Bắc, rồi người ta nguyền rủa một lớp người “quay lưng với lịch sử”, nguyền rủa “hội chứng quên”… Thật là khủng khiếp!

    Chao ôi, thật đáng sợ và đáng thương cho lối tư duy thiển cận, cảm tính, dễ dàng qui chụp. Viết tới đây tôi chợt nhớ trường hợp diễn viên điện ảnh (thuộc hàng tài năng nhất Việt Nam) Đơn Dương. Chàng tài tử xi-nê này bị Đảng ta cấm đóng phim suốt đời chỉ vì chàng làm nghề của chàng, là đóng film. Đơn Dương bị xử lí vì dám đóng trong một bộ film của Mỹ “nói xấu Việt Nam” (khổ, anh ấy chỉ đóng một vai rất nhỏ, mờ nhạt bên cạnh siêu sao Mel Gibson)

    Một bộ film, nó chỉ đơn thuần là một sản phẩm văn hóa. Nó không có quyền năng xóa trí nhớ của bất cư ai. Hơn nữa, Hơn nữa, đặt giả thuyết, nếu thật sự nó là một “bộ film xuyên tạc, tuyên truyền” thì ngày hôm nay, với thông tin ngập tràn, sư tổ của tuyên truyền láo là cộng sản, còn đang thất bại, huống hồ sản phẩm văn hóa thuần túy.

    Cuối cùng, có lẽ ta chỉ nên trách - khi các bạn trẻ chế hình mình trong trang phục lính Hàn - bộ quân phục của quân đội Việt Nam quá xấu!

    Cộng Sản thành công ở Việt Nam và ngày hôm nay nó tha hóa thành một con quái vật đúng nghĩa, không nghi ngờ gì, lí do chính yếu nhất, nó hợp với tạng người Việt. Thứ người dễ dãi, nông cạn, đầy bản năng và hoàn toàn thiếu vắng lí trí.

    “Cá tính, tâm hồn dân tộc quyết định số phận dân tộc” – Gustave Le Bone

    Những người vỗ ngực tự xưng yêu dân chủ, tự do, nhưng hành xử, suy nghĩ hệt lũ độc tài, vừa mu muội vừa hung hãn, vậy thì có cần nhăn trán hỏi tại sao giờ này cộng sản vẫn chình ình cưỡi lên đầu lên cổ?!

    VVQ – 30/3/16

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    14 phản hồi

    Vương Văn Quang viết: "Cộng sản sống dai ở Việt Nam -Tại Sao?" Tôi nghĩ chắc chắn là tại vì csVN có 2 anh cả độc quyền độc tài Nga-Trung thâm tình trọng nghĩa bảo hộ chu đáo, nên csVN mới tha hồ ngũ ngon (ác mộng) ăn ngon (táo bón) kiêu ngạo sống dai chứ sao? Sự thật là nếu ai ai ở trong hoàn cảnh csVN, đã bị gần mực thì đen, đã bị gần 2 nước (khổng lồ) Nga-Trung độc tài độc ác áp lực (either you're with me or against me) thì ai ai cũng phải điên khùng điên ác mà nghe theo lời họ chứ biết làm sao hơn nữa?.

    Tổng Thống Hoakỳ Obama thường nói "Tự Do Dân Chủ" trị bá chứng (tất nhiên là bao gồm trị liệu bá chứng độc tài của cộng sản), nhưng thực tế thì không dể trị liệu cho người Á Đông và Trung Đông, v.v Nếu như trị liệu được cũng cần thời gian ít nhứt là thêm 1-2 trăm năm gì đó, mới có thể chuyển hóa từ chứng bệnh nghiện di truyền ham muốn "độc quyền độc tài" đổi sang chứng bệnh nghiện ham muốn "tự do dân chủ" được. Nhưng chắc tới lúc đó cộng sản độc tài sẽ vui mừng là thế giới tự do dân chủ nhân quyền bình đẳng đã hết thời vận nữa rồi.

    Trái đất nầy luôn luôn là của người và ma độc quyền độc tài sống làm bá chủ muôn đời rồi. Xưa nay cũng có bao nhiêu nền văn minh tự do dân chủ nhân quyền bình đẳng đã từng dừng chân lại một thời rồi biến mất, bởi vì họ sanh con ít (hết hảo chủng). Sau đó người và ma độc quyền độc tài cũng trở lại bá chủ bình thường như củ. Ngày xưa bà vua Võ Tắc Thiên cũng đã một thời vì đàn bà khốn khỗ đòi nhân quyền bình đẳng, mà phải giết chết vô số đàn ông độc tài độc ác đối lập phản kháng. Nhưng khỗ thay, sau đó không còn bà vua Võ Tắc Thiên nữa, thì người đàn bà về sau càng bị độc tài áp lực khốn khỗ hơn nhiều nữa.

    Mấy chục năm trước Nữ Hoàng Anh Quốc cũng đã giúp đàn bà Hong Kong nâng cao nhân quyền phụ nữ, vì vậy, mà phụ nữ Á Đông trên toàn thế giới mới được nhân quyền ngày nay. Nhưng cũng chỉ là tạm thời thôi, bởi chính sách tự do dân chủ nhân quyền bình đẳng không có sống dai như cộng sản độc quyền độc tài vậy. Trong tương lai không xa lắm khi trật tự thế giới thay đổi, thì độc tài sẽ chiến tranh với độc tài, cộng sản sẽ chiến tranh với cộng sản ghê gớm ghê tởm hơn nữa. Vì thế, nên con người đừng bao giờ hy vọng sanh con để đấu tranh cho thế giới hòa bình và cũng đừng buồn phiền là cộng sản độc tài sống dai, nếu như con người luôn muốn cố chấp sanh con ủng hộ người độc tài sống kiêu ngạo muôn năm.

    Tác giả Vương Văn Quang viết: ""Cộng sản thành công ở Việt Nam và ngày hôm nay nó tha hóa thành một con quái vật đúng nghĩa, không nghi ngờ gì, lí do chính yếu nhất, nó hợp với tạng người Việt. Thứ người dể dãi, nông cạn, đầy bản năng, và hoàn toàn thiếu vắng lí trí."" Đúng vậy, nhưng rất tiếc là lời thật thì luôn mích lòng người, bởi vì con người ai ai cũng thích nghe lời mật ngọt thôi, cho dù là lời mật ngọt có giả giối, có bị hại chết, cũng chẳng sao hết, chứ tuyệt đối là không thích nghe chân lý, nên mới thiếu vắng lý trí có sao đâu?.

    36 Kế Tôn Tử. Kế thứ ba mươi sáu của Tôn Tử là: "Tẩu Vi Thượng Sách!" Hay quá!.Còn kế thứ 37 của Ngọc Hân là: "Thiện Bất Hậu Nhân!" Thì tam giới sẽ yên bình yên tịnh, có phải là càng hay hơn và càng có công đức vô biên nữa phải không tác giả Vương Văn Quang? (: (:

    Tú Khoai viết:
    Trần H. Cách Viết: "Tôi chưa đọc cuốn sách về Đặng Tiểu Bình, nên chỉ xin bình luận về cái tựa sách."
    Nước mình còn bao nhiêu chuyện cần bàn, có người đã nêu lên những câu hỏi về tình hình nước mình thì chẳng thấy ai bàn mà lại quan tâm tới việc của Tàu. Đúng là "việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng". "Giang sơn nào anh hùng ấy" Đặng Tiểu Bình có thể là vĩ nhân của Tàu nhưng lại là kẻ thù của ta với câu nói dạy cho Việt Nam một bài học.
    Chẳng biết có cần tôi nhắc lại những câu thắc mắc về tình hình nước mình mà chưa có ai giải đáp không? Hay không quan tâm đến nước mình thì lờ đi?

    Lại dở chứng nữa rồi :)
    Cụ có viết ở dưới cái còm (với nick name #88 là Mõ Phường) rất hay, tôi chấm cho +1 điểm; bi giờ lại loay hoay giống như bị chí rận cắn, quay sang duỗi cẳng, thụt cùi chỏ vào người khác: -1 điểm, như vậy là trở lại với con số không.
    Tại sao lại chỉ có bàn việc giang sơn đại trọng thôi thì mới đáng nên bàn, và không nên viết về chuyện của các nước khác? À, tôi biết câu trả lời rồi: Ba Lúa gọi đấy là cái "tư duy tre làng".
    Nếu cụ hiểu xa được hơn một chút, cụ sẽ thấy TH Cách thật ra không quan tâm đến Tàu hay Đặng Tiểu Bình, mà chỉ viết để so sánh cho thấy các loại sách viết về danh nhân của Việt cộng giống như báo lá cải, chuyên lấy những cái tựa rẻ tiền, nghe tựa như quảng bá tư tưởng của một ông thầy hay bà cô của một giáo phái mê tín nào đó.
    Cụ này tư duy đã cùn lụt như vậy mà lại còn giữ cái tính cổ hủ, thích nuốt đờm lên giọng trích dẫn ngụ ngôn, châm ngôm để dạy đời.

    Câu cuối trong còm của cụ: "Chẳng biết có cần tôi nhắc lại những câu thắc mắc về tình hình nước mình mà chưa có ai giải đáp không? Hay không quan tâm đến nước mình thì lờ đi?" đọc qua ai mà không biết là do Tú Khoai của Dân Luận viết, lại tưởng là câu trích dẫn trong lịch sử khi các danh tướng của VN họp hội nghị toàn quốc lại để hối thúc người dân quyết tâm chống giặc Tàu, LOL
    Muốn người khác "quan tâm" đến mình và "thắc mắc" của mình thì cụ đừng có cắn bậy nữa :)

    Trích dẫn:
    “Cá tính, tâm hồn dân tộc quyết định số phận dân tộc”

    Đó là chân lý !

    Các ông các bà mau chân trốn chạy được sang các xứ sở văn minh tiến bộ để mưu tìm hạnh phúc, nay hưởng đời sống tự do, dân chủ, yên ấm tấm thân thì sướng rồi, có bàn tán, kêu ca về quê cha đất mẹ cũng ắt chỉ nhân lúc rảnh rỗi thôi, cũng thật dễ hiểu lí do các ông các bà phải luôn thầm nghĩ, cố giữ niềm tin rằng 'chất Việt' trong mình chẳng thua kém 'thằng Tây' nào trên quả đất này !

    Người trong nước như tôi thì ngày ngày 'quay mặt vào đâu cũng phải ghìm cơn mửa', uất nghẹn dâng trào khi hàng ngày phải chứng kiến bao nỗi nhục nhằn, phải cựa quậy chen chúc trong cái chuồng hôi thúi chxhcn VN. Xin lỗi, các ông các bà không thể nào có cùng được cái cảm xúc, tâm tư, suy nghĩ về con người, đất nước VN hiện tại như chúng tôi phải sống cả một đời ở ngay 'hiện trường' này đâu !

    Những lời nói thẳng 'khó nghe' của ông QUANG cũng là tiếng nói thầm của những con người có ý thức, luôn suy tư , trăn trở về số phận dân tộc, hàng ngày đang phải vật vã, vật lộn với cuộc sống nhiễu nhương 'tró chết' ở 'quê nhà' như chúng tôi đây. Các ông các bà chớ nên ngồi salon êm ấm tít tận bên kia đại dương mà lên giọng bố mẹ đời gièm pha, dè bỉu. Những lời ông QUANG nói ra có thể làm một số các ông các bà 'tổn thương bản ngã', giảm/mất tự tin về 'nguồn gốc Việt' của mình, nhưng đó là sự thật, khó thể chối cãi dựa vào thực tế lịch sử khách quan. Chính một ông TT Hoa Kỳ cũng từng nói đại ý 'the South Vietnamese didn't fight for their freedom, which is why they don't have it today', có thể thêm vào một nữa còn lại cho đủ ý rằng, while the north Vietnamese did fight fiercely to suppress the freedom !

    Tôi tin rằng ông QUANG, cũng như tôi, thốt ra những lời trên là xuất phát từ nỗi ngao ngán, sự bất lực, bó tay, trước nhân tình thế thái quá bệ rạc mạt rệp của một nước Việt tan hoang, đau buồn như hiện nay. Rất tiếc là phải thành thật thú nhận như thế !

    Này "kụ" Tú Khoai, kụ lên giọng dạy đời cụ Hữu Cách "nà thía lầu". Kụ hỏi chung chung nà quyền của kụ. Ai mún giả nhời là quyền của bỏn. Kụ nà cái đinh rì mờ bắt mọi người phải đọc còm của cụ, giả nhời kụ hử?
    Tớ đã bẩu rùi, vác chiếu đến quấc hụi, trung ương đảng mờ hỏi. Ở đây, ai mún giả nhời là quyền của bỏn. Rõ?

    Trích dẫn:
    Những người vỗ ngực tự xưng yêu dân chủ, tự do, nhưng hành xử, suy nghĩ hệt lũ độc tài, vừa mu muội vừa hung hãn...

    Bài viết cố ý gây tranh cãi bằng cái nhìn chủ quan miệt thị. Mặc dù tác giả chống cộng, nhưng lối chống rất cực đoan: tất cả mọi người đều mu muội, chỉ mình Quang là sán láng cao cả! Tôi đồng nhận xét với bạn Mai Tan trên Facebook: ông Quang là siêu dư luận viên, dùng chiến thuật mới, dù chửi chủ , chứ không chống đỡ bằng lý luận cùn mọi người đã biết.

    Góp ý với Quang: CS vẫn còn đè đầu cởi cổ cả tỷ người chứ không riêng 90 triệu người Việt Nam.

    Trần H. Cách Viết: "Tôi chưa đọc cuốn sách về Đặng Tiểu Bình, nên chỉ xin bình luận về cái tựa sách."
    Nước mình còn bao nhiêu chuyện cần bàn, có người đã nêu lên những câu hỏi về tình hình nước mình thì chẳng thấy ai bàn mà lại quan tâm tới việc của Tàu. Đúng là "việc nhà thì nhác, việc chú bác thì siêng". "Giang sơn nào anh hùng ấy" Đặng Tiểu Bình có thể là vĩ nhân của Tàu nhưng lại là kẻ thù của ta với câu nói dạy cho Việt Nam một bài học.
    Chẳng biết có cần tôi nhắc lại những câu thắc mắc về tình hình nước mình mà chưa có ai giải đáp không? Hay không quan tâm đến nước mình thì lờ đi?

    Tôi chưa đọc cuốn sách về Đặng Tiểu Bình, nên chỉ xin bình luận về cái tựa sách.

    Tại sao tôi không thấy cái tựa nào đại loại như "Einstein, một trí tuệ siêu việt" mà chỉ thấy những cái tiểu tựa đi kèm với những đầu sách mang tên Einstein như "His Life and Universe" (Cuộc đời và vũ trụ của ông) hay "How His Vision Transformed Our Understanding of Space and Time" (Tầm nhìn của ông đã chuyển hóa sự hiểu biết của chúng ta về không gian và thời gian như thế nào)?

    Tôi nghĩ độc giả nào, tựa sách nấy. Chắc đa số độc giả đọc Einstein vì thắc mắc về các lý thuyết của ông và cách ông đi đến các lý thuyết ấy. Những người này cảm thấy các tiểu tựa như trên hứa hẹn sẽ giải đáp câu hỏi của họ.

    Các độc giả muốn tìm một thần tượng (người Hoa) để thán phục thì có thể tìm đến cuốn sách về Đặng Tiểu Bình nêu trên. Tôi không biết tựa sách tiếng Hoa là gì, nhưng có vẻ như tựa sách tiếng Việt là nhằm thu hút số độc giả đi tìm thần tượng. Có lẽ tựa sách này hợp với não trạng của người dân Trung Quốc, và nhà xuất bản ở Việt Nam không biết mình đang chơi tiếp trò chơi của nhà xuất bản bên Trung Quốc, dù Việt Nam không phải là mảnh đất thích hợp để chơi trò đó, hoặc chỉ không thích hợp nếu chơi trò đó với một người Hoa.

    Nếu tác giả hiện vẫn đang ở VN, có thể cảm được tâm trạng của tác giả.

    Khi mình ở thế tuyệt vọng, cô lập, thất vọng etc... mình nói lên cái xấu, thậm chí chưởi bởi hoặc nguyền rủa tất cả, đó có thể là cách hay để giải tỏa sự uất ức trong tâm tư.

    Nhưng khi ở cõi thanh bình, hạnh phúc, đầy đủ, ko hận thù với CS nhưng nguyền rủa, miệt thị cả 1 dân tộc, lại là 1 chuyện khác.

    Đáng bàn :)

    Vuong Van Quan viết:
    Cộng Sản thành công ở Việt Nam và ngày hôm nay nó tha hóa thành một con quái vật đúng nghĩa, không nghi ngờ gì, lí do chính yếu nhất, nó hợp với tạng người Việt. Thứ người dễ dãi, nông cạn, đầy bản năng và hoàn toàn thiếu vắng lí trí.

    “Cá tính, tâm hồn dân tộc quyết định số phận dân tộc” – Gustave Le Bone

    Tác giả Vuong Van Quang chắc cũng có phần đóng góp vào việc để cho CS sống lâu bởi vì tác giả V V Q cũng là người Việt, hi hi hi.

    Mõ Phường viết:
    "Cộng Sản Sống Dai Ở Việt Nam – Tại Sao?" Cái tít thì hay, nêu lewen một vấn đề lớn cần bần thảo đưa đưa ra một giải pháp nào đó có lựi cho đất nước và cho nhân dân. Thế nhưng nội dung bài thì lại toàn lý giải bằng những chi tiết vụn vặt, có khi chẳng liên quan gì tới cái tít.
    Vì sao CS còn sống dai là câu hỏi cần được những bộ óc lớn và cả dư luận của nhiều người dân cùng lên tiếng góp phần giải đáp. Tôi chỉ thấy trong thực tiễn là người mình chưa đủ trình độ quyết định vận mệnh dân tộc mình mà nội tình nước mình hàng mấy thập niên qua đều do bàn tay nước ngoài chi phối.
    CS Việt Nam còn tồn tại là do anh Tàu Khựa chống lưng. Đây là một lý do.
    Lý do thứ hai là dân mình hèn quá. Cái hèn này cũng rất khó cắt nghĩa và lý giải: trong chiến đấu thì dũng cảm xông lên trước họng súng quân thù, thế nhưng trong đời thường thì run rẩy trước ông thủ trưởng và nhũn như con chi chi trước cô mậu dịch viên cửa hàng lương thực thời bao cấp. Có lẽ sự đàn áp tàn khốc của CS toàn diện cả bằng vũ khí lương thực và Kiểu 'Một người làm sai, cả nhà chịu tội" đã làm người mình nhụt ý chí quật cường cũng nên.

    Cụ Mõ Phường phê phán hay quá, 3 điểm này đều đúng:
    1.Tít thì nghe bắt tai, nhưng ý tứ thì vụn vặt, chỉ là ta thán, chê bai tư duy, ý chí người dân (nông cạn, cảm tính, a dua - same old shit vv)
    2."CS Việt Nam còn tồn tại là do anh Tàu Khựa chống lưng"
    Tuy đây chỉ là một yếu tố, nhưng nó rất quan trọng. Nếu Tàu khựa (đảng CS) mà bị lật đổ, hay mất quyền hành, thì Mafia Ba Đình chỉ còn nước cuốn gói vét tiền để chuẩn bị trốn sang Bắc Hàn (hay là Mỹ không chừng).
    3."Chế độ đàn áp tàn khốc của CS toàn diện cả bằng vũ khí lương thực" (và phải thêm vào "tinh thần" nữa).
    Vương Văn Quang muốn kiểm chứng điều này thì rất dễ.

    Một yếu tố nhỏ nhặt khác giúp CS Ba Đình sống dai: bắt chước Tàu khựa nới lỏng chính sách cho làm ăn (nhỏ), cho dân tự do ăn chơi nhậu nhẹt, để xả bớt hơi ép của cái nồi súp de, khiến ai cũng lo kiếm tiền để nuôi gia đình (và mua iPhone). Chứ nếu ai cũng ngồi không bụng rỗng, thì họ sẽ chỉa mũi dùi vào chính quyền.

    "Cộng Sản Sống Dai Ở Việt Nam – Tại Sao?" Cái tít thì hay, nêu lewen một vấn đề lớn cần bần thảo đưa đưa ra một giải pháp nào đó có lựi cho đất nước và cho nhân dân. Thế nhưng nội dung bài thì lại toàn lý giải bằng những chi tiết vụn vặt, có khi chẳng liên quan gì tới cái tít.
    Vì sao CS còn sống dai là câu hỏi cần được những bộ óc lớn và cả dư luận của nhiều người dân cùng lên tiếng góp phần giải đáp. Tôi chỉ thấy trong thực tiễn là người mình chưa đủ trình độ quyết định vận mệnh dân tộc mình mà nội tình nước mình hàng mấy thập niên qua đều do bàn tay nước ngoài chi phối.
    CS Việt Nam còn tồn tại là do anh Tàu Khựa chống lưng. Đây là một lý do.
    Lý do thứ hai là dân mình hèn quá. Cái hèn này cũng rất khó cắt nghĩa và lý giải: trong chiến đấu thì dũng cảm xông lên trước họng súng quân thù, thế nhưng trong đời thường thì run rẩy trước ông thủ trưởng và nhũn như con chi chi trước cô mậu dịch viên cửa hàng lương thực thời bao cấp. Có lẽ sự đàn áp tàn khốc của CS toàn diện cả bằng vũ khí lương thực và Kiểu 'Một người làm sai, cả nhà chịu tội" đã làm người mình nhụt ý chí quật cường cũng nên.
    Ông tác giả bài này thể hiện rõ trình độ viết một vấn đề lớn, thế nhưng lại mắc lỗi dùng từ: " khi ai đó phàn nàn về chính quyền, ca thán..." Phải viết là TA THÁN mới đúng.
    Câu mở đầu diễn đạt chưa trong sáng, rối rắm quá.

    Lâu lâu mới thấy bài viết chỉ rõ, chính xác thực trạng tư duy của đa số người Việt.
    Rất hợp với tư duy của tôi.

    Những người vỗ ngực tự xưng yêu dân chủ, tự do, nhưng hành xử, suy nghĩ hệt lũ độc tài, vừa mu muội vừa hung hãn, vậy thì có cần nhăn trán hỏi tại sao giờ này cộng sản vẫn chình ình cưỡi lên đầu lên cổ?!

    Tác giả đã để cảm tính điều khiển ngòi bút của mình rồi, tất nhiên hiện tượng đã có như thế khiến người có suy nghĩ cảm thấy bức bối. Nhưng cần nghĩ lại nguyên do từ đâu chẳng phải cái nền giáo dục :"Vật chất quyết định tinh thần" chính là thủ phạm hay sao? Giới trẻ hiện đang trong trạng thái hoang mang chưa xác định được cách làm sao gột sạch được lề thói suy nghĩ theo trước mắt, đổi lại là mở quan sát sự việc rông ra trước khi có phản ứng. Hãy phân tích rõ mặt trái và phải của các hiên tượng giúp tuổi trẻ hiểu được phương pháp tìm ra chân lý hơn là phê phán trực diện như thế này.