Tự sự của vài người tự ứng cử đại biểu Quốc hội

  • Bởi Sapphire
    30/03/2016
    0 phản hồi

    Số người tự ứng cử đại biểu Quốc hội khóa XIV tăng hơn kỳ trước thể hiện sự tiến bộ về dân chủ, trong đó nổi bật về số lượng người tự ứng cử là 2 địa phương Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh. Xung quanh câu chuyện này, Báo điện tử PetroTimes đã có cuộc trao đổi với một số ứng cử viên tự ứng cử trên địa bàn Hà Nội. Và qua những điều họ giãi bày, bạn đọc có thể tự đánh giá.

    Thừa sức làm đại biểu Quốc hội?

    Là một trong 48 người tự ứng cử đại biểu Quốc hội của Thủ đô, bà Đặng Bích Phượng (56 tuổi, ở phường Dịch Vọng, quận Cầu Giấy, Hà Nội) cho rằng, đại biểu Quốc hội hiện nay quá xa dân.


    Bà Đặng Bích Phượng.

    Nói về lý do tự ứng cử đại biểu Quốc hội, bà Phượng cho rằng: “Trước hết là tôi thực hiện quyền công dân của mình. Thứ hai là từ trước đến nay tôi thấy sự thụ động của người dân rất lớn, lúc nào cũng nói có Đảng và Nhà nước lo. Tôi muốn thay đổi quan niệm này. Thứ ba là sự gắn kết giữa người dân và Quốc hội còn rất xa. Nhiều người nói với tôi rằng, họ chưa nhìn thấy ông đại biểu Quốc hội bằng xương bằng thịt. Nếu thế thì đại biểu Quốc hội làm sao nắm được tâm tư nguyện vọng của người dân”.

    Cũng theo bà Phượng, bản thân bà để gặp được một đại biểu Quốc hội cũng không biết làm thế nào. Điều bà cần với tư cách một công dân là chỉ cần đại biểu Quốc hội thực hiện đúng vai trò giám sát của Quốc hội chứ chưa yêu cầu một điều gì lớn lao.

    “Nếu tôi trúng cử vào được Quốc hội thì điều tôi sẽ làm là mình phải gần dân hơn. Bất cứ làm một cái gì cũng phải có tâm huyết và trách nhiệm, nên khi tôi tham gia ứng cử thì cũng có mong ước của riêng mình. Hiện nay, cuộc sống của người dân có nhiều bức xúc, họ muốn gửi đến tiếng nói của mình. Như bản thân tôi cũng nhiều bức xúc mà suốt nhiều năm liền chưa được bày tỏ.

    Tôi muốn vào Quốc hội để đóng góp nhiều hơn. Nếu được làm đại biểu Quốc hội tôi sẽ kiến nghị với Quốc hội là sửa đổi Luật Đất đai. Mà cái Luật Đất đai đó là nguyên nhân rất lớn gây vấn nạn trong xã hội. Việc tham nhũng đất đai và khiếu kiện đất đai là lớn nhất. Nên sửa đổi Luật Đất đai là chúng ta giải quyết từ gốc” - bà Phượng nói.

    Bà Phượng cho biết thêm: “Trước đây tôi công tác ở Bộ Giao thông Vận tải và hiện đã nghỉ hưu. Xác định ứng cử là tôi cũng phải tự tin về năng lực của mình. Tôi học về Thống kê xây dựng cơ bản, cũng đã có kinh nghiệm khi 18 năm làm tại ban quản lý dự án, trong đó 8 năm làm công tác giải phóng mặt bằng. Tôi biết việc một ứng cử viên tự do, mà không nằm trong cơ quan quản lý nào thì khó có cơ hội, hoặc không có cơ hội để vào Quốc hội. Tuy nhiên, một cá nhân đại biểu không thể giải quyết được tất cả các vấn đề mà chỉ đứng trong vài trò giám sát ở trong một lĩnh vực nào đó thôi. Vì thế tôi nghĩ rằng, so với các đại biểu Quốc hội như hiện tại thì tôi thừa sức làm được”.

    Trả lời câu hỏi về việc, nếu được cử tri tin tưởng bầu làm đại biểu Quốc hội, bà sẽ làm gì? Bà Phượng cho biết: Nếu được làm đại biểu Quốc hội, bà sẽ đi tiếp xúc cử chi. Sau đó, nếu nằm trong lĩnh vực của bà thì không cần bàn, còn không sẽ nhờ các cơ quan liên quan giải quyết.

    “Tôi theo dõi nhiều đại biểu Quốc hội nói ở cuộc họp thì rất hay, nhưng hầu như là chả có giải quyết gì cả. Đơn cử đầu tuần anh giao ban, thì cuối tuần anh phải báo cáo. Thế nhưng ở Quốc hội thì có những vấn đề cứ tồn tại hết từ nhiệm kỳ này đến nhiệm kỳ khác mà không được giải quyết. Với tư cách là đại biểu Quốc hội, tôi phải chất vấn tại sao không giải quyết được, nếu vướng đâu thì ta phải tháo gỡ ở đó. Ta không thể đổ tại đó là cơ chế, cơ chế là con người làm ra. Vậy nên cái cần thay đổi là con người” - bà Phượng nhấn mạnh.

    Mơ ước làm Bộ trưởng?

    Là một trong số ít phụ nữ tự ứng cử đại biểu Quốc hội, chị Lương Thị Phương Thảo (34 tuổi, ở phường Dịch Vọng, quận Cầu Giấy, Hà Nội) cho hay, chị là Thạc sĩ Tài chính Ngân hàng, từng công tác tại một ngân hàng trên địa bàn Hà Nội. Hiện chị và gia đình đều không đi làm.

    Nói về Quốc hội, chị Thảo nhận định, đây là ngày hội của cả nước, là nơi mọi người tập trung lại để có ý tưởng, sáng kiến để đưa đất nước tốt hơn. Với mong muốn giúp đỡ, giúp chút sức của mình để giúp đỡ người khác.

    “Hôm đi nộp hồ sơ tự ứng cử, mình có gặp một bạn sinh viên còn rất trẻ cũng đi nộp hồ sơ. Mình nghĩ bạn ấy là sinh viên nhưng cũng có mong muốn mang kiến thức giúp đỡ đất nước. Mình nghĩ với kiến thức đã có của mình, có thể giúp được tốt như bạn ấy hoặc tốt hơn một chút” - chị Thảo nói.


    Chị Lương Thị Phương Thảo cùng con trai.

    Trả lời câu hỏi về việc, nếu được cử tri tin tưởng bầu làm đại biểu Quốc hội, chị sẽ làm gì? Chị Thảo nói: “Mình sẽ cố hết sức mình để giúp được mọi người trở nên hạnh phúc hơn. Nếu muốn sống hạnh phúc thì mọi cái phải tốt, nhưng có thể là cũng tự cảm thấy hạnh phúc trước vì khi mình được sinh ra thì đã phải chiến đấu với lại bao nhiêu ông khác để đến được cái đích để là mình bây giờ. Nhưng nhiều người không nghĩ được điều đó, nhiều người bây giờ rất đầy đủ nhưng tinh thần lại không bằng những người thiếu thốn. Như Nick Vujicic thân thể thiếu thốn nhưng tư duy lại rất đầy đủ.

    “Tôi từng mơ ước được làm Bộ trưởng Bộ Giáo dục để cho môn võ vào từ cấp tiểu học. Như vậy, phái yếu không còn yếu nữa. Khi các em học sinh lớn lên sẽ cho học nhiều môn như trong quân đội để luyện ý chí, để nước ta có bao nhiêu thanh niên thì bằng đấy người đều là quân nhân. Khi cần thiết thì đã có một lực lượng rất tốt rồi” - chị Thảo nói.

    Cử nhân Luật dùng mạng xã hội vận động tranh cử

    Là một cử nhân Luật trẻ tuổi, Nguyễn Đình Hà (27 tuổi, ở phường Minh Khai, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội) cho rằng, bản thân chủ yếu hoạt động xã hội là chính và có cộng tác với một số báo nước ngoài.

    “Tôi là một cử nhân Luật, được đào tạo để trở thành một luật sư. Bởi vậy, tôi hiểu rất rõ về Quốc hội, quy trình ứng cử và tất cả mọi quy định liên quan đến bầu cử. Về khía cạnh thực tế, tôi nắm rất sát những hoạt động của Quốc hội. Để nói về khả năng trúng cử, tôi chưa dám chắc và khẳng định điều gì, bởi còn phụ thuộc nhiều vào ý kiến của cử tri nơi cư trú, rồi thông qua khâu hiệp thương, sau đó mới là bầu cử” - anh Hà nói.

    Cũng theo anh Hà, đến thời điểm này, tôi vẫn thông qua mạng xã hội và một số cuộc phỏng vấn để thực hiện công tác vận động các cử tri bầu cử cho mình. Nếu tôi trở thành đại biểu Quốc hội, tôi sẽ dùng kiến thức, hiểu biết của mình để đóng góp vào bộ máy Quốc hội trong Lập pháp, Hiến pháp... đưa ra những quyết sách lớn đối với đất nước.

    Từng tham gia các hoạt động biểu tình

    Theo ông Nguyễn Tường Thụy (65 tuổi, ở xã Vĩnh Quỳnh, huyện Thanh Trì, Hà Nội), năm 18 tuổi ông đi bộ đội. Sau khi xuất ngũ, ông về làm kinh doanh, buôn bán. Người đàn ông này từng học Đại học Kinh tế Quốc dân và có 3 năm làm biên tập cho Đài Tiếng nói Việt Nam.

    Theo ông Thụy, việc ông tự ứng cử được hàng xóm ủng hộ, bởi ông hay giúp đỡ họ về luật pháp.


    Ông Nguyễn Tường Thụy.

    Trả lời câu hỏi về việc, nếu được cử tri tin tưởng bầu làm đại biểu Quốc hội, ông sẽ làm gì? Ông Thụy cho biết: "Đại biểu là của dân, thì trước hết tôi muốn nói với cử tri là tôi vì họ, vì quyền lợi của họ. Nó phù hợp với pháp luật, phù hợp với lợi ích chung xã hội. Trước đây tôi cũng hoạt động viết lách, tôi viết bài phản biện chứ không viết bài ca ngợi, vì viết bài ca ngợi thì nó quá nhiều rồi. Tôi tham gia một số hoạt động biểu tình chống Trung Quốc, đi đến với dân oan bị mất đất, mất nhà, đến xem và bênh vực họ, hướng dẫn cho họ biết về pháp luật, để họ tự đứng lên bảo vệ quyền lợi cho mình.

    Tôi cũng quan tâm đến rất nhiều vấn đề khác, ví dụ như vấn đề kinh tế hiện nay nó đang bê bét ở tất cả các mặt, tôi rất trăn trở với nó. Nền kinh tế chúng ta rất yếu, nợ công nhiều, chuyện tham nhũng, bè phái, biển đảo tôi cũng quan tâm. Nền chính trị đa nguyên tôi cũng vậy, chất lượng chất vấn, phản biện, giám sát rất là kém, có những đại biểu cả khóa chả có phát biểu nào, chỉ biết bấm nút cho thông qua hay không qua, những vị đó nên cho nghỉ. Tôi muốn mình sẽ tạo ra một sự đột biến, một sự đột phá về chất vấn và giám sát".

    Nói về quá trình làm hồ sơ tự ứng cử, ông Thụy cho biết: "Trong quá trình làm lý lịch cũng gặp vướng mắc như khi làm lý lịch thì địa phương có những nhận xét không tốt về tiểu sử của tôi như không vào đảng, không tham gia tổ chức nào, bị Công an cảnh cáo vì không ủng hộ chủ chương chính sách pháp luật của Đảng, Nhà nước nhưng họ không có bằng chứng, nhận xét như vậy là trái luật. Tôi đi lại cũng nhiều để xin lý lịch thậm chí cả vợ tôi cũng phải đến đợi để nhận hồ sơ, tôi cũng có đơn lên các cơ quan như Mặt trận Tổ quốc thành phố với những nhận xét vô lý về tôi".

    "Trình độ chính trị của tôi cao lắm"?

    Đó là khẳng định của ông Nguyễn Hoài Nam (55 tuổi, ở phường Vĩnh Phúc, quận Ba Đình, Hà Nội). Theo ông Nam, Quốc hội là một khái niệm đơn giản, là cơ quan quyền lực cao nhất của Nhà nước, thành phần của là các đại biểu Quốc hội ưu tú.


    Ông Nguyễn Hoài Nam.

    “Trình độ chính trị của tôi thì cao lắm, nó không có chứng chỉ, tín chỉ để xác nhận đâu. Anh nhìn kìa, ảnh bố tôi là đảng viên từ năm 1945, khi mà tôi tượng hình (đang mang thai) là đã mang trong mình dòng máu của đảng. Tôi không phải là đảng viên, nhưng dòng máu chảy trong tôi là dòng máu của đảng” – ông Nam nói.

    Trả lời câu hỏi về việc, nếu được cử tri tin tưởng bầu làm đại biểu Quốc hội, ông sẽ làm gì? Ông Nam cho hay: "Tôi phải phản ánh, phải mang đến Quốc hội cái nguyện vọng của những người đi bầu ra tôi. Tôi là đại biểu của họ và tôi mang tâm tư, mong muốn chính đáng của họ để phản ánh lên trên, đấy là cái trách nhiệm của mỗi một đại biểu Quốc hội. Những vấn đề cần giải quyết thì nhiều lắm, mỗi ông có một cái mạnh. Tôi là thảo dân, lao động tự do, tôi thấy cái gì nó “hót”, mà cái gì chả “hót”, cái “hót” nhiều tôi nói trước cái “hót” ít tôi nói sau. Điều quan trọng không phải là phản ánh mà quan trọng nhất là ông có trí thức, ông có thể tìm tòi ra các giải pháp. Bây giờ vấn đề trật tự xã hội, vấn đề tham nhũng, tôi tin không có giải pháp tổng thể đâu, trong một năm hai năm không thể giải quyết ngay được đâu mà nó phải từ từ. Giải quyết từng bước, từng bước một".

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi