Việt Nam sẽ có thay đổi sau thắng lợi của Trọng?

  • Bởi Admin
    29/03/2016
    2 phản hồi

    Người Buôn Gió

    Đó là điều tất nhiên sau đại hội đảng 12.

    Sự thay đổi ấy là gì, có quá nhiều thứ để gọi là thay đổi. Sự thay đổi ở đây là Việt Nam bắt đầu sẽ có những công xưởng mới của những nhà đầu tư trên thế giới.

    Bây giờ thì chúng ta đã nhận ra vì sao Nguyễn Phú Trọng có được sức mạnh để thống lĩnh toàn Đảng sau đại hội 12. Sự thay đổi của Việt Nam nằm trong cái sức mạnh mà Nguyễn Phú Trọng đã nắm được.

    Sức mạnh đó là sự ủng hộ của Trung Quốc, sự đồng ý của Trung Quốc cho phép Việt Nam mở rộng quan hệ tìm kiếm nguồn lực phát triển nền kinh tế sắp rơi vào chỗ vỡ nợ.

    Theo như hồi ký của Trần Quang Cơ thì vào tháng 2 năm 1979 khi gặp các nhà báo ở Bắc Kinh, Đặng Tiểu Bình có nói '' chúng tôi không bận tâm đến chuyện Liên Xô có 70 % ảnh hưởng ở Việt Nam, nhưng chúng tôi phải có 30% ảnh hưởng tại đó.'' Đây là thời điểm giữa Việt Nam và Trung Quốc đã xảy ra cuộc chiến biên giới, ngay trong lúc thù nghịch đó Đặng vẫn quả quyết như vậy.

    Thử hỏi đến khi Liên Xô tan rã, bầu đoàn lãnh đạo đảng CSVN sang Thành Đô để van xin Trung Quốc giúp đỡ duy trì chế độ cộng sản tại Việt Nam. Lúc ấy liệu người Trung Quốc sẽ đòi bao nhiêu % ảnh hưởng áp đặt nên Việt Nam. ?

    Hợp tác chiến lược toàn diện, 16 chữ vàng, 4 tốt....hàng loạt các khẩu hiệu xuất hiện sau khi Việt Nam bình thường hoá quan hệ với Trung Quốc cho thấy, ít ra Việt Nam đã phải chịu ảnh hưởng 70 % của Trung Quốc. Chữ ảnh hưởng ở đây có thể hiểu là nô lệ, là chư hầu.

    Trong sự kiểm soát này, Trung Quốc là nước được lợi nhiều nhất khi Việt Nam đổi mới chính sách kinh tế hướng ra bên ngoài. Hàng loạt các công ty của Trung Quốc trúng thầu các dự án, công trình ở Việt Nam. Số lượng hàng hoá thương mại hai nước bao giờ Việt Nam cũng gánh phần thâm hụt gấp nhiều lần.

    Cái ảnh hưởng 70% không phải là vô hình, ảnh hưởng đó sinh ra những lợi ích thiết thực cho Trung Quốc. Nói nôm na việc trúng thầu và thâm hụt thương mại là người Trung Quốc bán được nhiều hàng vào Việt Nam và có được nhiều việc làm tại Việt Nam.

    Ảnh hưởng đó cũng sinh ra việc phân chia hiệp định biên giới và hiệp định vịnh Bắc Bộ và sự gia tăng xây dựng căn cứ quân sự ngoài biển Đông của Trung Quốc.

    Việt Nam đang trong cơn đói khát thời bao cấp, mở cửa gặp người Trung Quốc làm chỗ dựa về chính trị bảo tồn thể chế, lại được có miếng cơm, manh áo. Những người cộng sản VN cho đó là thắng lợi, họ tuyên truyền thắng lợi họ đạt được khi thiết lập quan hệ với Trung Quốc như giờ có được hoà bình, có được miếng ăn. Tốt hơn ngày xưa vừa đánh nhau vừa chẳng có gì ăn.

    Dân chúng cũng thấy đảng nói không có gì sai, đó là thay đổi lần thứ nhất mà ĐCSVN mang lại cho dân chúng các lợi ích nhìn thấy từ quan hệ với Trung Quốc.

    Nhưng cái quan hệ này lợi ích Việt Nam đạt được từ Trung Quốc như lợi ích đổi từ tấm da lừa của Ban Dắc thì khó ai biết, hoặc có biết cũng bị Đảng CSVN tìm cách bịt miệng, trấn áp. Đó là việc mất đất đai, biển đảo, tài nguyên và bị huỷ hoại văn hoá, môi trường.

    Đến gần đây Việt Nam đã cạn kiệt tài nguyên, nợ nần đến mức trầm trọng, môi trường và an toàn thực phẩm đã đi đến giới hạn cuối cùng về ô nhiễm, độc hại. Người Trung Quốc thấy cần để Việt Nam không bị dồn vào đường cùng quẫn chí cắn lại chủ. Họ nới rộng cho phép Việt Nam được thoải mái đôi chút tìm kiếm các mối quan hệ khác để tìm kiếm chút lợi ích kinh tế.

    Sự cho phép này là nguyên nhân lần đâù tiên các uỷ viên bộ chính trị CSVN không nắm chức vụ chính phủ, nhà nước được đi sang các nước tư bản, đặc biệt như Hoa Kỳ, Nhật . Như trường hợp của Phạm Quang Nghị bí thư thành uỷ Hà Nội và Nguyễn Phú Trọng tổng bí thư ĐCSVN.

    Ít nhất là 70 % ảnh hưởng của TQ nên Việt Nam, cho nên không có chuyện Việt Nam tự tung tự tác cái gọi là đổi mới này nọ mà không thông qua sự cho phép của người Trung Quốc.

    Và Nguyễn Phú Trọng là người được Trung Quốc để thực hiện sự đổi mới này, với những điều kiện phải đảm bảo được sự trung thành với Trung Quốc và giữ vững được chế độ cộng sản chư hầu.

    Sự nới lỏng của Trung Quốc cho phép Việt Nam tìm kiếm thêm những mối quan hệ kinh tế bên ngoài nhưng vẫn trong vòng ảnh hưởng của Trung Quốc , đã khiến cho nhiều thành phần trong Đảng như cá thấy nguồn nước mới có thức ăn. Cho nên phần đông họ đã đứng về phía Nguyễn Phú Trọng, tức người đã được Trung Quốc chọn để lèo lái hướng đi mới. Sự lựa chọn này không có gì khó hiểu, nó phù hợp với tâm lý muốn cầu an bình và cơ hội kiếm chác được chút đỉnh ở những cơ hội mới.

    Đây là nguyên nhân tạo nên sức mạnh của Nguyễn Phú Trọng, làm cho ông ta đủ lực thuần hoá đám đảng viên cộng sản vốn tham ăn và sợ mất chế độ, phải làm ngơ trước sự tung hoành của ông ta trong Đảng. Nếu không có hướng đi này, Việt Nam phải thẳng thắn đối diện các vấn đề chủ quyền, kinh tế, chính trị. Phải chọn đối đầu với Trung Quốc và phải thay đổi thể chế. Một cách không an toàn với những quan chức cộng sản. Vì thế đồng tình ủng hộ cách đi của Trọng là điều đương nhiên trong hoàn cảnh hiện tại.

    Sự thay đổi này cũng giúp Trọng có thể huênh hoang và thu phục được phần nào dư luận, nó cũng là căn cứ để cho những kẻ cơ hội được dịp khen ngợi Trọng là người giữ hoà bình được với Trung Quốc mà vẫn có những thay đổi về kinh tế, vẫn giữ được ổn định chế độ.

    Nền kinh tế Việt Nam cũng đương nhiên có những cải thiện được trông thấy rõ, như lần nối lại quan hệ với Trung Quốc những năm cuối 90 đem lại một số lợi ích nào đó.

    Nhưng người Trung Quốc sẽ được lợi gì ở thay đổi tới đây của Việt Nam. Với 70% ảnh hưởng họ đã lấy đi của Việt Nam quá nhiều thứ từ lúc thiết lập quan hệ hợp tác chiến lược toàn diện tới bây giờ. Ở lần này, họ sẽ lấy đi những gì?

    Nếu nghĩ rằng họ cố sức dành ảnh hưởng kiểm soát Việt Nam, để rồi họ dễ dàng cho Việt Nam tự do, tự chủ đi giao dịch với các cường quốc để lớn mạnh lên thì quá ấu trĩ. Lẽ nào cộng sản Trung Quốc lại tốt đến thế. Lẽ nào Việt Nam đổi mới, đạt được thành tựu ngoại giao này, kinh tế kia mà người Trung Quốc chả biết gì, chả được gì khi họ nắm 70% ảnh hưởng ở Việt Nam.

    Sự thay đổi lần này, là những mảnh còn sót lại của tấm da lừa. Nhưng vinh quang lúc này!

    Chủ đề: Đối ngoại

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Phản hồi: 

    Cái tỉ lệ 70% mà đảng cướp CSVN lệ thuộc vào Tàu cộng là.....Xưa Rồi Diễm!!!! Thời đại Đồ Đểu Hồ chí minh bi giờ phải là "dzô 100% dzô"..... NBG đã đọc blogger Bùi Tín chưa???? Xin trích một đoạn như sau:

    "Sau đây tôi chỉ xin giới thiệu một ý chính trong phần kết luận rất tinh tế của Benoit de Tréglodé. Đó là nhận định của tác giả về mối quan hệ giữa hai đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và ĐCSVN hiện nay. Ông chỉ ra mối quan hệ chặt chẽ giữa cơ quan Tình báo Hoa Nam của TQ và với Tổng cục II của Nhà nước VN. Ông cho rằng mối quan hệ này ràng buộc hai nước một cách chặt chẽ đến mức nguy hiểm, và theo nhiều giới quen biết, đảng CS Trung quốc đã bỏ ra 15 tỷ đôla để vận động, mua chuộc giới lãnh đạo CSVN. Ông cho rằng "những lời trách móc TQ bằng miệng có vẻ gay cấn của chính quyền VN thật ra chỉ để gây hỏa mù", và ông kết luận chắc nịch: "Đừng có chờ đợi thái độ chống TQ đến từ giới cầm quyền VN hiện nay!". Theo ông, "Không có điều gì xảy ra ở VN mà không có dấu ấn chính trị của Trung Quốc và không chịu ảnh hưởng của đảng CSTQ". Tất cả các việc khác chỉ là những động tác giả. Ông cũng cho rằng Việt Nam là một nhà nước cảnh sát, Bộ Công an có 6 Tổng cục lớn, riêng Tổng cục Cảnh Sát có 1,2 triệu người, với A 42 là cơ quan chuyên giám sát giới truyền thông, duy trì thái độ Bắc thuộc.

    Benoit de Tréglodé viết: "Các nhà lãnh đạo VN hiểu rằng 4 vị trí cao nhất - Tổng bí thư, Thủ tướng, Chủ tịch Nước, Bộ trưởng Quốc phòng cần có sự thỏa thuận của ĐCSTQ". Ông nói rõ thêm: "TQ phải trả giá cao trong chuyện vận động hành lang này. Một số nhà quan sát cho rằng TQ đã chi 15 tỷ đôla theo các hình thức: đầu tư, dự án hợp tác, viện trợ và tiền đưa thẳng cho các nhà lãnh đạo". Tác giả khẳng định: "Mỗi nhà lãnh đạo VN muốn ở vị trí quyền lực cần có hai điều then chốt: quan hệ tốt với Trung Quốc và có tiền để đút lót trong cơ chế".

    Về nạn tham nhũng, Benoit de Tréglodé nhận xét: "Ở VN cũng như ở TQ, các chức quyền trong bộ máy Nhà nước, kể cả trong quân đội và trong khu vực kinh tế, đều mua bằng tiền, coi đó là chất keo gắn bó họ với nhau".
    Tác giả nói rõ thêm: "Qua hai khóa cầm quyền, ông Thủ tướng đã luôn luôn cần gây ảnh hưởng để có được đa số trong Quốc hội, theo một số nhà quan sát, cái giá trả cho mỗi đại biểu (trong số 498 đại biểu) là chừng 100.000 đôla". Để mua mỗi ủy viên TƯ đảng (175 ủy viên) phải trả cao hơn. Còn mỗi ủy viên trong Bộ Chính trị (16 ủy viên) ước chừng lên đến 1 triệu đôla....."

    Phản hồi: 

    Ý Đồ Thiên Quốc

    Tặc Hồ bẩm với vua Mao:
    “Muôn tâu thánh thượng, thần Hồ tập Chương.
    Từ ngày phụng mệnh quân vương,
    Sang An Nam quốc khôn lường gian nan.
    May nhờ tứ trụ nam man,
    Duẫn, Đồng, Chinh, Giáp, vinh quang có ngày.
    Bây giờ gởi xác nơi đây,
    Nhớ thương đất tổ, mong ngày hồi hương.
    Cúi đầu khải tấu đại vương,
    Xin cho hài cốt lên đường về quê.”
    Mao rằng: “Ngươi nói khó nghe,
    An Nam là xứ theo bè tự do;
    Thuộc giống Việt Động Đình hồ,
    Kiêu hùng, bất khuất, lẽ nào cam tâm,
    Cho ta đồng hoá dễ dàng,
    Mà ngươi hối hả đăng đàn hồi hương.
    Nhà ngươi chớ vội lên đường,
    Cứ làm xác ướp náu nương Ba Đình;
    Trước là phò trợ đảng mình,
    Sau là trấn yểm oai linh Lạc Hồng.
    Chờ ngày đồng hoá thành công,
    Xoá tan vết tích con Rồng cháu Tiên;
    Nước Nam thành tỉnh ngoại biên,
    Dân Nam thành rợ thuộc phiên triều đình.
    Bấy giờ ngươi hãy tấu trình,
    Để ta cứu xét phân minh cũng vừa.
    Ngươi mau gấp rút trở về,
    Triệu tập đầu lĩnh mà nghe lệnh truyền:
    ‘Thằng Trọng phải khéo động viên,
    Quân dân cả nước tiến lên đại đồng.
    Thằng Sang chuẩn bị non sông,
    Đặt nền đô hộ thành công hoàn toàn.
    Thằng Dũng điều động công an,
    Thẳng tay trấn áp dân oan cứng đầu.
    Thằng Hùng làm luật cho mau,
    Giữ nguyên điều bốn, sáu sao lá cờ.
    Còn ngươi, ta thưởng gái tơ,
    Đem về nhà xác, nằm chờ lệnh ta.’
    Truyền ngươi hãy kíp lui ra,
    Gắng lo mọi sự thật là êm xuôi.”
    Tặc Hồ tuân lệnh tháo lui,
    Mao truyền tướng sĩ gươm trui giáo rèn.
    Chờ ngày vượt ải Chi Lăng,
    Tóm thâu Đại Việt Mao hằng ước mơ.
    Thăng Long đã sẵn ngọn cờ,
    Sáu sao, liềm búa, đón chờ đại quân.

    https://fdfvn.wordpress.com

    Phản hồi: 

    Lịch sử đã ghi lại quan điểm về ngoại giao của Tàu đối với các nước lân cận: đông và đông nam á. Luôn luôn vẫn là quan hệ của thiên triều và chư hầu: vơ vét và lũng đoạn các quốc gia này bằng mua chuộc, hối lộ những kẻ thối nát trong chính quyền sở tại: Giờ đây dù cho dưới bóng đen của chủ nghĩa cộng sản đi nữa bóng đen này khoác bộ áo mới: Đoàn kết khối các quốc gia XHCN, nhưng thực chất của nó vẫn là tương quan thiên triều và chư hầu. Rõ nét hơn cả là bối cảnh của VN ta hiện giờ, tham lam, ngu muội, độc đoán, gian dối, tàn ác với đồng bào của chính quyền thối rữa hiện đang thao túng đất nước bằng bạo lực, gian manh, mang nợ cứu sống của Bắc Kinh thì con đường biến thành chư hầu sẽ ngắn đi nhiều. Có thay đầu bạc bằng đầu đinh tựa như Jong ủn đi nữa cũng sẽ một cùng điểm kết thúc: NÔ LỆ TÀU