Quốc gia không thể phát triển, hay nỗi buồn sâu thẳm

  • Bởi Sapphire
    22/03/2016
    9 phản hồi

    Nguyễn Lương Hải Khôi

    “Suốt hơn gần một thế kỷ rưỡi qua, Việt Nam chưa bao giờ thiếu những bàn chân nhỏ bé dũng cảm bước vào con đường ngập tràn bóng tối của sự ngu muội và phía trước chưa thấy có ánh đèn rực rỡ nào chiếu sáng...”.


    Bao giờ thấy ánh sáng cuối đường hầm? - Minh họa: jaszhir.hu

    Loanh quanh hơn chục thập kỷ hiện đại, người Việt Nam cứ tự hỏi mình rồi lại hỏi người: làm thế nào để phát triển? Có lúc ta muốn nhìn thẳng vào mặt nhau mà rằng: hay là ta không thể phát triển được? Minh chứng về những quốc gia không thể phát triển tìm trong lịch sử thế giới có khiến ta giật mình.

    Quốc gia không thể phát triển là quốc gia mà tầng lớp lãnh đạo chỉ là đại diện cho nhân dân về mặt hình thức, tự mình trở thành một nhóm lợi ích khổng lồ và các quyết định của nó chủ yếu phục vụ cho lợi ích nhóm của mình hơn là phục vụ cho dân tộc.

    Quốc gia không thể phát triển là quốc gia sử dụng ngay chính những kẻ tham nhũng bậc nhất để... chống tham nhũng trong hệ thống khép kín của nó. Chúng ta hãy nhìn một số nước Châu Phi. Họ sẵn sàng bán rẻ cho Trung Quốc những mỏ tài nguyên khổng lồ, đổi lại những con đường rộng thênh thang mà chẳng có mấy ý nghĩa sử dụng cho người dân (nhưng được kết nối các mỏ với những cảng và khu vực mà người Trung Quốc đang dần bám rễ).

    Quốc gia không thể phát triển là quốc gia không có một cơ chế và quy trình lựa chọn lãnh đạo một cách công khai, minh bạch bằng nền văn hóa dựa trên tinh thần dân chủ và tôn trọng quyền con người. Hãy nhìn nước Syria đang chìm trong bể máu nội chiến, nơi Assad kế thừa ngôi tổng thống từ cha mình (cũng làm tổng thống của nước này đến 29 năm trước khi qua đời) bằng hai cuộc bầu cử (năm 2000 và 2007) mà ông là... ứng viên duy nhất.

    Quốc gia không thể phát triển là quốc gia mà người dân của nó chấp nhận tính đương nhiên của hệ thống chính quyền như một nhóm lợi ích mà không nghĩ đến việc đấu tranh để thay đổi. Ngược lại, một số đông dân chúng lợi dụng chính những tệ lậu của hệ thống chính quyền để thu vén những lợi ích nhỏ nhặt, khát khao trở thành một phần của nó và không biết sẽ sống như thế nào nếu hệ thống ấy biến mất. Tinh thần của họ bị thể chế hóa bởi cơ chế khách quan mà họ đã sinh ra từ đó, và không còn khả năng tiến hóa để thích ứng với bất kỳ một hoàn cảnh khách quan nào khác.

    Hãy thử nhìn quốc gia Swaziland. Ông vua của nó, Mswati III, thừa kế ngôi báu từ cha, hàng năm tổ chức tuyển vợ từ khoảng hơn hai mươi nghìn trinh nữ khỏa thân trong lễ hội Umhlanga. Sẽ rất buồn cười nếu chúng ta nói với hai mươi ngàn trinh nữ đó về tình yêu, về quyền phụ nữ, về giá trị cá nhân... Đã sang thế kỷ 21 được 14 năm, chúng ta vẫn khó có thể phân biệt được đó là “quốc gia” hay “bộ lạc”. Có lẽ cả hai.

    Quốc gia không thể phát triển là quốc gia mà lãnh đạo coi sự thiếu trưởng thành ý thức công dân của số đông dân chúng như một điều kiện tốt để chế độ mình tồn tại. Nói cách khác, đó là quốc gia mà chủ nghĩa ngu dân đã tiến hóa một bước xa vừa đủ để xây dựng một diện mạo nhân văn giả, vừa đủ tăm tối để biến phần đông người dạy và người học thành một đàn bò.

    Loại quốc gia này dĩ nhiên không thể xây dựng được một không gian giáo dục mà ở đó người học được thực tập, rèn luyện tinh thần dân chủ. Bởi lẽ, cái đuôi không thể đi trước con bò. Những kẻ mang đầu óc chủ nô hoặc nô lệ của xã hội cổ đại chỉ có thể ngơ ngác cười khi nghe con người hiện đại nói về hai chữ tự do.

    Quốc gia không thể phát triển là quốc gia mà lãnh đạo lúc nào cũng nói về sự phát triển nhưng lại có cả một bộ máy giữ cho tinh thần của nhân dân luôn xơ cứng như chính họ. Kết quả là ở đó mỗi nhóm cộng đồng nhỏ còn giữ nguyên tinh thần bộ lạc, chỉ có ý thức về bộ lạc “chúng nó” và bộ lạc “chúng mình”. Cơ cấu của bộ lạc định hình và duy trì cách nghĩ của mỗi cá nhân theo một khuôn mẫu nhất định. Con người bộ lạc không được phép có lựa chọn nào khác những gì thuộc về hệ ý thức của bộ lạc mình.

    Còn ở Việt Nam, ai có thể quyết định việc Việt Nam trở thành một quốc gia phát triển hay rơi vào hố thẳm của lịch sử? Mỗi người dân bình thường có ít khả năng để làm điều đó bởi mỗi cá nhân đều bị hạn chế trong những thiết chế mà lãnh đạo đất nước đã thiết lập và duy trì.

    Nhưng, lịch sử dân tộc dạy ta vẫn nên mang theo một niềm hy vọng.

    Trước khi giành độc lập, chủ nghĩa thực dân nói với chúng ta: chỉ có đồng đẳng mới bình đẳng. Thời ấy, đất nước đã có những con người “không đồng đẳng” dám chấp nhận thách thức này để thay đổi số phận dân tộc, tìm kiếm chân trời “bình đẳng”. Họ sinh ra nhìn mặt trời đã nhìn thấy một Việt Nam đen đúa, ngu muội, đói khát phải đối đầu với một ông chủ đứng ở thượng đỉnh của thời đại. Chủ nghĩa thực dân đàn áp những ngôi trường khai dân trí của họ dã man như đàn áp một cuộc khởi nghĩa vũ trang. Nhưng cuối cùng, những con người “không đồng đẳng” đã dành được vị thế “bình đẳng”.

    Tiếp theo họ, suốt hơn gần một thế kỷ rưỡi qua, Việt Nam chưa bao giờ thiếu những bàn chân nhỏ bé dũng cảm bước vào con đường ngập tràn bóng tối của sự ngu muội và phía trước chưa thấy có ánh đèn rực rỡ nào chiếu sáng. Rất nhiều người đã bỏ cuộc, mỗi ngày ngồi bên hiên gác trọ thả nỗi buồn vào đại dương và lặng nhìn một chiếc thuyền say lạc hướng đêm.

    Nhưng nỗi buồn của họ có sức mạnh hơn triệu lần những lời kêu gọi sáo rỗng. Mỗi khi nỗi buồn gác trọ ấy dâng trào, ngoài kia lại có một chiếc thuyền nhỏ ra khơi dù người chèo thuyền biết rõ cái gì đang chờ đợi mình phía trước.

    Những nỗi buồn nung nấu âm thầm như thế sẽ sinh thành trên bầu trời kia một niềm tin thoát khỏi hố thẳm của lịch sử.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Khach_9876 viết:
    Các nhà kinh tế học hàng đầu thế giới hiện nay đang chú tâm nghiên cứu học hỏi những đặc điểm ưu việt của một nền kinh tế thị trường có định huớng xã hội chủ nghĩa, như là một thí dụ điển hình về sự Ngu Dốt có mang tính tập thể này, để làm bài học cho các nước chậm tiến khác trên hành tinh!!!!

    Còm nì thiệt là rõ. Rứa mờ cũng có "ai đó" cắt khúc đuôi, rùi phản biện linh tinh, xào đi xào lại, giống y chang nhà sản đã cắt câu của Đức Giám Mục về cái hộ chiếu Việt Nam.
    Chán bỏ bu. Hic hic.

    Tớ "lói" dzư thía nì nhá:
    Đọc là đọc cái nội dung, dòm là dòm cái hình thức bỏn viết. Một hay 2 nội dung xào tới xào lui mí các lỗi hình thức dzư chính tả, lỗi gõ bảng chữ.... thì giời ạ, có hàng chục cái tên giả bọn đọc còm sẽ nhận ra ngay ai trồng khoai đất này. Hành hạ bọn đọc còm bằng 1 hay 2 , cao tay là 3 nội dung, mí các lỗi gõ, lỗi chính tả ... là có.... tội mí đất trời nhá... :)
    Tớ đành phải ăn cắp chữ của cụ tuan34: "Sắp có bút chiến đây!".
    He he...

    Mà này, đem vũ khí mới ra nhá, cho đời thêm vui, dân luận thêm linh hoạt nhá.

    He he...:)

    Cu Tuan34 viết: "Dân Cấp Xã (người hay xài chữ "đ" trong lời còm) ba xạo lắm, đã lấy cả chục nick names như là Tú Khoai, Lê Văn Mọi, Dương Tố Yển, Xe Ôm vv lại còn giả bộ viết là "Chẳng rõ con người mang số 9876 này muốn phê phán gì hai người là Tú và mèo?", như thể Tú Khoai là người khác."
    Cu Tuan34 kể cũng lạ, chú ý còm của người ta thi ít, những điều người ta hỏi cần nghe thì không lên tiếng mà chì chú ỹ xăm xoi người ta dùng bao nhiêu cái tên. Làm thế để làm gì? Tất cả các báo lề phải lề trái có báo nào cấm người ta dùng nhiều tên đâu? Mỗi người có một sở thích riêng, Cu này vừa có tên là Tuan lại vừa có số 34 thì có ai nói gì đâu.
    Cu lại còn viết: "phải dóng tiếng chuông để gây sự chú ý của thế giới LOL", lấy một cái tên mà viết nhiều bài thì mới dễ nổi tiếng chứ. Còn người lấy nhiều tên thì rõ ràng là không chú trọng đến tên để nổi tiếng cho cả "thế giới" biết. Mà nổi tiếng trên cái mạng ảo để làm gì? Cu nói người khác thì không sao, ai động đến cu thì cu giẫy nẩy người như "đỉa phải vôi" cho mà xem.
    Thấy cu cũng có vẻ hiểu biết đấy, định hỏi cu mày điều còn chưa biết, nhưng chắc là cu không trả lời được, cu chỉ giỏi xăm xoi viết những điều vớ va vớ vẩn thôi.

    @ Khach_9876
    Tôi nghĩ là nghĩ Mèo 3 Mầu chỉ trích từ ngữ xảo trá của bọn CS, chứ không phải chê bai còm của bác đâu.
    Còn cụ Dân Cấp Xã thì lại là một trường hợp đặc biệt khác...

    Cái còm này của bác:

    Trích dẫn:
    Trên thế giới, người ta phân chia các nước thành 3 nhóm như sau:
    1. Các nước đã phát triển (developed), thí dụ như Anh, Pháp, Mỹ,...
    2. Các nước đang phát triển (developing), thí dụ như Tàu, Ấn Độ, Zimbabuei, Congo, Lào, Campuchia,......
    3. Các nước KHÔNG chịu phát triển (Resistance Development), cho dù đã có nhận rất nhiều sự giúp đỡ và khuyến khích cho vay lãi xuất rất thấp hoặc đôi khi không hoàn lại của những nước giàu có khác. Trong nhóm này đặc biệt chỉ có độc nhất một nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa VN.
    Các nhà kinh tế học hàng đầu thế giới hiện nay đang chú tâm nghiên cứu học hỏi những đặc điểm ưu việt của một nền kinh tế thị trường có định huớng xã hội chủ nghĩa, như là một thí dụ điển hình về sự Ngu Dốt có mang tính tập thể này, để làm bài học cho các nước chậm tiến khác trên hành tinh!!!!

    có lời viết, cú pháp và ý tứ kết hợp thật trong sáng; tôi ít khi nào đọc được còm hay bài viết tiếng Việt đăng trên blog (trừ một số nhà viết blog chuyên nghiệp như NH Quốc, Bùi Tín, Ngô Nhân Dụng vv.) mà lại diễn tả ý kiến gọn ghẽ như vậy.

    Dân Cấp Xã (người hay xài chữ "đ" trong lời còm) ba xạo lắm, đã lấy cả chục nick names như là Tú Khoai, Lê Văn Mọi, Dương Tố Yển, Xe Ôm vv lại còn giả bộ viết là "Chẳng rõ con người mang số 9876 này muốn phê phán gì hai người là và mèo?", như thể Tú Khoai là người khác.
    Gã thường dùng vài tên khác nhau, rồi nhảy vào còm kịa này nọ để tự bênh vực lẫn nhau, thật là quái gở, giống như người mắc chứng mặc cảm mình bỏ rơi trên ốc đảo hoang vu, phải dóng tiếng chuông để gây sự chú ý của thế giới LOL

    Khach_9876 viết:
    "@Tú Khoai (khách viếng thăm)
    @mèo ba màu (khách viếng thăm)
    Tôi tưởng thỉnh thoảng mới có một người nào đó vội vã đọc vài câu chưa hiểu hết ý, đã mau mau "còm" lại!!!! Ai ngờ, lại có khá nhiều người như thế trên d/đ DL này!!!! Hahaha......"
    Sao lại có kiểu nói vu vơ và bâng quơ thế này Chẳng rõ con người mang số 9876 này muốn phê phán gì hai người là Tú và mèo? Muốn phê người ta cái gì thì phải trích dẫn câu của người ta chứ, hoặc là giải thích về cái mình định phê phán.
    Lâu nay CS hay nói "kinh tế thị trường định hướng XHCN", coi như thành tựu của quá trình đổi mới. Ông Bùi Quang Vinh, chức Bộ trưởng của CS cũng phải thốt lên là tìm mãi không thấy cái mô hình kinh tế đó đâu. Xa hơn nữa thì cụ Trần Độ hồi còn sống đã nói "Kinh tế thị trường là kinh tế thị trường, XHCN là XHCN".
    Kinh tế thị trường theo quy luật cung cầu và lợi nhuận, khác với kinh tế theo kế hoạch và bao cấp dưới chế độ XHCN, như vậy kinh tế thị trường chính là kinh tế tư bản. Khi nói với dân thì các nhà lãnh đạo (hay các quan chức) CS nói "kinh tế thị trường định hướng XHCN", nhưng khi nói với nước ngoài thì họ chỉ nói "kinh tế thị trường" thôi và cắt cái đuôi XHCN đi. Nếu như nói bản chất của kinh tế thị trường là "kinh tế tư bản định hướng XHCN" thì người ta hiểu ngay đó là điều mâu thuẫn, đó là "vừa đánh đĩ vừa sợ mất trinh".
    Về kinh tế thì CS dã đi theo CNYB rồi, cụ thể là trong chế độ XHCN mà các nhà tư bản mọc lên như nấm với tên gọi mới là "doanh nhân". Nhưng về chính trị thì những người CS vẫn muốn giữ cái chế độ dán mác XHCN để có cơ hội bóc lột dân theo đúng pháp luật, đó là cướp ruộng đất của dân vin vào điều "ruộng đất thuôc quyền sở hữu toàn dân do nhà nước quản lý."
    Dân mình còn hiểu như thế về cái câu lừa đảo "kinh tế thị trường định hướng XHCN", người nước ngoài họ hiểu biết hơn mình, thế mà họ nghiên cứu cái mô hình này thì họ ở nước nào? Nói nửa vời, không cụ thể, không có địa chỉ thì làm người ta thắc mắc. Dân luận là để tranh luận chứ không nên dè bửu chê bai nhau. Không đủ trình độ phản biện người khác mà lại có thái độ chê bai người khác là thể hiện... trình độ đấy.

    @Tú Khoai (khách viếng thăm)
    @mèo ba màu (khách viếng thăm)
    Tôi tưởng thỉnh thoảng mới có một người nào đó vội vã đọc vài câu chưa hiểu hết ý, đã mau mau "còm" lại!!!! Ai ngờ, lại có khá nhiều người như thế trên d/đ DL này!!!! Hahaha......

    làm có cái quái gì gọi là "kinh tế thị trường định hướng XHCN"-nó là 1 thứ quái thai không hơn không kém!
    tình hình vn hiện nay:nợ công thì cao,đời sống của nông dân vẫn còn nghèo,chật vật,quốc nạn tham nhũng-lãng phí của công vẫn diễn ra trầm trọng,đạo đức xã hội ngày càng xuống cấp(cứ giở báo nào ra đọc dù báo giấy hay báo net là thấy cảnh cướp,đâm,chém)
    cho dù 50 năm nữa,cho dù có thay đổi chế độ sang đa đảng,đa nguyên thì kinh tế Việt Nam vẫn xếp sau kinh tế Thailand đúng 100 năm!
    http://tsc.edu.vn/Pages/ArticleDetail.aspx?siteid=1&sitepageid=48&articleid=136

    Khách 9876 viết: "Các nhà kinh tế học hàng đầu thế giới hiện nay đang chú tâm nghiên cứu học hỏi những đặc điểm ưu việt của một nền kinh tế thị trường có định huớng xã hội chủ nghĩa". Cũng chẳng biết các nhà kinh tế học hàng đầu thế giới là những ai, còn nghe nói các nhà y học hàng đầu... đã nghiên cứu và tìm ra cấu trúc não bộ của người nào "phát minh" ra cái câu nói "kinh tế thị trường định hướng XHXN" rồi. Não hộ ông này bị biến đổi gien, chỉ có 30% là não người, còn 70% là não của loài vật hồi tiền sử. Câu ""kinh tế thị trường định hướng XHXN" cũng giống câu nói của TBT Lê Duẩn trước kia "làm chủ tập thể", làm đéo gì có cái khái niêm này.
    Hãy cứ xem các cuộc họp của Đảng (lãnh đạo) thì thấy các quan chức có quan tâm đến việc phát triển kinh tế đâu, có quan tâm đến việc xây dượng đất nước đâu mà chỉ quan tâm đến việc xây dựng Đảng và giữ chế độ XHCN, thực chất là giữ ghế, dù có phải bán nước để giữ ghế cũng vẫn giữ ghế.Đến nay thì tình hình đất nước đang nguy nan, còn tinh hình Đảng cũng chẳng sáng sủa hơn, thực chất thì đang xẩy ra nội chiến trong Đảng . Hết đánh "giăc" xong thì đánh dân, đánh dân xong rồi đánh lẫn nhau. Điều này không chỉ xẩy ra ở nước ta mà còn thấy ở các nước CS khác, điển hình lại ở chính ngay trên đất nước "16 chữ vàng", vừa đàn áp Thiên An Môn lại vừa hạ nhục cho đến chết vị chủ tịch nước CHND Trung Hoa Lưu Thiếu Kỳ tuy thời gian trước sau có khác. Kiếm ăn bằng cái nghề chính trị lên voi xuống chó là như thế đó.

    Trên thế giới, người ta phân chia các nước thành 3 nhóm như sau:
    1. Các nước đã phát triển (developed), thí dụ như Anh, Pháp, Mỹ,...
    2. Các nước đang phát triển (developing), thí dụ như Tàu, Ấn Độ, Zimbabuei, Congo, Lào, Campuchia,......
    3. Các nước KHÔNG chịu phát triển (Resistance Development), cho dù đã có nhận rất nhiều sự giúp đỡ và khuyến khích cho vay lãi xuất rất thấp hoặc đôi khi không hoàn lại của những nước giàu có khác. Trong nhóm này đặc biệt chỉ có độc nhất một nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa VN.
    Các nhà kinh tế học hàng đầu thế giới hiện nay đang chú tâm nghiên cứu học hỏi những đặc điểm ưu việt của một nền kinh tế thị trường có định huớng xã hội chủ nghĩa, như là một thí dụ điển hình về sự Ngu Dốt có mang tính tập thể này, để làm bài học cho các nước chậm tiến khác trên hành tinh!!!!

    Tác giả viết: "Chủ nghĩa thực dân đàn áp những ngôi trường khai dân trí của họ dã man như đàn áp một cuộc khởi nghĩa vũ trang."
    Câu trên mới đọc thì tưởng đúng, nhưng suy nghĩ thì thấy sai. Điều này cũng giống như đọc cả bài, tác giả hơi phiến diện và nhìn một phía, lai chưa sâu. Ta lên án kẻ xâm lược đàn áp nhân dân ta là đúng, thế nhưng khách quan mà nói thì nhờ ai ta có chữ Quốc ngữ? Có phải chính người Tây đưa vào ta hay không? Hồi CM tháng 1945 ta có trên 95% dân không biết một thứ chữ gì (tức là chữ Nho và chữ Quốc ngữ). Nhờ có chữ Quốc ngữ mà xã hội ta văn minh hẳn lên.
    Nên nhớ lại lịch sử là đến đầu thế kỷ XX thì có 3 thứ nguồn gốc Tây vào ta và đã chi phối toàn bộ xã hội Việt Nam, đó là chữ Quốc ngữ, CN Mác, tức CNCS và đạo Thiên chúa. Có thứ thì đã xuất hiện từ trước, nhưng đến đầu thế kỷ XX mới định hình và phát huy tác dụng. Trong đó có cái nguy hại nhất là là CN Mác. Chính ta theo cái CN dở hơi này là nguồn gốc của mọi trì trệ và thut lùi. Chế đô CS ở đâu cũng gây ra tình trạng những nhà lãnh đạo không chú trọng đến phát triển mà chỉ chú trọng đến giữ vững chế độ thôi, tùy theo mỗi nước mà mức độ có khác nhau, các nhà lãnh đạo chủ trương ngu dân để dễ cai trị.
    Cũng nên nhớ đặc thù của nước ta khi ta theo CNXH, điều này thì chính K. Mác đã nói: "Nếu xây dựng CNXH ở những nước có nền kinh tế tản mạn thì các nhà lãnh đạo trở thành giai cấp chủ nô mới." Hiện nay thì dân ta đang làm nô lê cho giai cấp các nhà lãnh đạo mà tập trung là Bộ chính trị, họ tuyên bố thẳng thừng bắt dân ta phải trung với họ là "Trung với Đảng". Đảng là ai? Đảng là ông NP Trọng, Đảng là ông NT Dũng. Thế dân ta "trung với Đảng" thì là "trung với ông Trọng" hay "trung với ông Dũng"? Các ông này thì trung với ai?
    Bàn về vấn đề này thì mung lung và phức tạp, dài dòng lắm. Thấy tác giả bài này là ông Nguyễn Lương Hải Khôi hay trăn trở suy nghĩ thì xin hỏi ông: Ông thấy cái xã hội XHCN ở nước ta nó như thế nào? Có phải các nhà lãnh đạo của ta theo CN Mác Lênin hay không? Liệu có tìm ra bài thuôc để chữa bệnh ngu lâu cho dân hay không? Chữa như thế nào?