Bút ký: Về thăm quê tết Bính Thân (4)- Những con dã tràng

  • Bởi Biên tập viên
    20/03/2016
    9 phản hồi

    Xuân Thọ

    Bút ký này chỉ nêu những cảm nghĩ của tôi về những gì đã chứng kiến trong 3 tuần ở Việt Nam. Mọi nhân vật trong bài viết đều có thực 100%, tuy có vài người đã được đổi tên (Có thể có người cũng đang đọc ở đây)
    Xuân Thọ

    Tiếp theo phần 3

    Những con dã tràng.

    Rosa Luxemburg (1), nữ chiến sỹ cách mạng Đức, đồng sáng lập ra Đảng Cộng sản Đức (KPD), từ năm 1917 đã coi thước đo của Tự Do "là tự do của những người bất đồng chính kiến". (Freiheit ist immer Freiheit der Andersdenkenden)(2). Thước đo tự do này của bà đã được coi như một chuẩn mực chung của nhân loại tiến bộ. 50 năm sau, Trường Chinh, cựu Tổng bí thư Đảng CSVN chỉ coi tự do của văn nghệ sỹ Việt Nam là "Các anh được tha hồ tự do chửi bọn đế quốc đó thôi"(3). Phải chăng khoảng cách về khái niệm tự do giữa hai lãnh tụ cộng sản cũng chính là khoảng cách văn minh giữa hai dân tộc?

    Nêu so sánh trên, tôi không muốn hạ thấp dân tộc mình, mà chỉ mong người đọc liên hệ tới khoảng cách để tìm cách rút ngắn. Trong lịch sử nhân loại, việc dân tộc này đi trước trong quá khứ, nhưng tự ru ngủ để rồi bị tụt hậu là chuyện bình thường. Người German (thủy tổ người Đức) đã từng ăn lông ở lỗ khi người Ai Cập đã biết xây kim tự tháp và nghiên cứu thiên văn. Ngược lại, nếu ý thức được sự tụt hậu để vươn lên thì với một dân tộc xuất phát từ những kẻ tù tội, ít học, vẫn có thể xây dựng một xứ sở khô cằn thành một quốc gia văn minh như nuớc Úc.

    (So sánh trên chỉ đề cập đến quan điểm tư tưởng của hai lãnh tụ cộng sản ở hai thời đại, chứ không liên hệ đến thực tiễn. Có thể, nếu Rosa Luxemburg thành công, bà cũng hành động không khác những gì các người cộng sản Đức đã làm tại miền đông nuớc này sau chiến tranh thế giới thứ hai. Nhưng lịch sử không có chữ nếu)

    Chính vì tôn sùng Rosa Luxemburg, từ năm 1967 khi còn học nghề ở Cộng hòa Dân chủ Đức, tôi luôn quan tâm đến số phận của những người bất đồng chính kiến. Khi còn làm cán bộ Đoàn thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, tôi đã kính trọng các ông Hoàng Minh Chính và Vũ Đình Huỳnh, vì hai ông này ở cùng khu phố và ba má tôi được phổ biến là phải cảnh giác về họ.

    Đối với tôi, chỉ riêng chuyện biết nghĩ khác đám đông và dám bảo vệ quan điểm đó đã là điều đáng khâm phục, chưa kể đến sự phi thường: biết nói ra sẽ phải trả giá bằng tự do cá nhân hay bằng sinh mệnh mà vẫn nói.

    Vậy mà những người tôi khâm phục thường hay bị truyền thông chính thống tìm cách bôi nhọ là "Bọn cơ hội", "Đám rân chủ", "Lũ chuyên ăn tiền nuớc ngoài" v.v. Đối với tôi, những con người này chỉ là những người Việt bằng xương, bằng thịt, cũng mang những bản năng, những thói quen tốt, xấu như mọi con người khác. Họ chỉ hơn người khác ở chổ dám bảo vệ chính kiến của mình.

    Những mâu thuẫn mất đoàn kết giữa những người hoạt động xã hội có thể có thật, cũng có thể do các âm mưu chia rẽ gây ra, là điều rất đau lòng nhưng không phải dễ tránh. Trong một môi trường mà tự do tư tưởng được coi trọng và không có một thứ kỷ luật nội bộ nào bắt buộc họ phải dấu diếm các bất đồng quan điểm thì việc bộc lộ các mâu thuẫn là chuyện rất dễ hiểu. Mặt khác, do con người luôn có thói quen thích được khẳng định trong bất cứ nhóm đông nào, thì việc tranh giành sự ảnh hưởng giữa các cá nhân có tham vọng là điều không tránh khỏi. Nguyên nhân của tranh giành quyền lực ở trên đời có những điểm giống nhau. Nhưng kết quả của nó thì khác nhau nhiều. Nếu cuộc tranh giành quyền lực giữa những kẻ cầm quyền luôn đem lại quyền lợi, công danh và của cải cho bên thắng, thì cuộc đấu tranh giành quyền lãnh đạo của những người bất đồng chính kiến chỉ có thể đem lại sự đàn áp mạnh hơn hoặc án tù nặng hơn cho người thắng cuộc.

    Về đến Sài Gòn, việc thứ hai tôi quan tâm sau sức khỏe của má tôi, chính là tiếp xúc những con người mà tôi khâm phục. Điều đáng khích lệ là nhiều người trong đó tuổi còn rất trẻ.

    Tôi hẹn gặp Nguyễn Nữ Phương Dung, một nhà hoạt động xã hội trẻ vào sáng 28 tết tại cà phê Chiêu bên đường Hoàng Sa. Số hên ngày tết: cô sinh viên Nguyễn Phương Uyên cũng tình cờ có mặt ở đó, đang ríu rit bên cạnh mấy cô bạn.

    Việt Nam 2016 quả đã thay đổi. Không ngờ cả Phương Dung và Phương Uyên, những người luôn nằm trong danh sách theo dõi của an ninh, vẫn hồn nhiên sống trong môi trường bạn bè bình thường. Không phải tất cả bạn bè của của các cô đều quan tâm đến chính trị, nhưng phần đông người trẻ có nhận thức đã không còn xa lánh những bạn có quan điểm xã hội khác biệt, bị coi là "phản động". Thời kỳ đen tối của chính sách "cô lập những con người có tư tưởng" đang bắt đầu chấm dứt.

    Kinh tế tư nhân càng phát triển, không gian sống cho công dân càng mở rộng vì sự phụ thuộc vào nhà nước đã biến mất. Hơn nữa, càng hội nhập sâu vào kinh tế thế giới, xã hội Việt Nam càng tạo ra cơ hội tìm kiếm tự do. Sau khi được ra khỏi nhà tù tại phiên tòa Long An ngày 16.8.2013 (4), Phương Uyên bị trường Đại học Công nghệ Thực phẩm TPHCM đuổi học. Uyên sốc mất một thời gian dài, tưởng như cánh cửa tương lai đã đóng sập trước mặt cô. Nhưng nay cô bé đã được nhận vào trường RMIT của Úc tại Thành phố Hồ Chí Minh. Và cô lại tiếp tục nạp năng lượng sống để bù lại những năm tháng tù oan sai, cô đang thiết kế tương lai cho đời mình. Tuy mấy bác cháu chưa hề tiếp xúc trước đó, nhưng cả 3 chúng tôi đã mau tìm được sự tin tưởng ở nhau. Phương Uyên tặng tôi cuốn sách "Ước mơ của Thủy“(5) do cô viết lời tựa. Một lời tựa 36 dòng cho một cuốn sách nhỏ của một cô gái trẻ chỉ nhằm giúp người đọc tìm về cội nguồn dân tộc đã khiến Phương Uyên bị bắt và câu lưu mấy ngày cuối năm 2015.

    Nguyễn Nữ Phương Dung, vốn là một cô gái nhút nhát và thiếu tự tin, nhưng mang nặng tình yêu quê hương. Bước ngoặt trong cuộc đời Dung bắt đầu từ cuộc biểu tình ngày 05.06.2011 phản đối Trung Quốc cắt cáp thăm dò dầu khí tàu Bình Minh 02 và tàu Viking II. Sự kiện đó đã thúc đẩy lòng yêu nước của Dung. Tiếp theo đó, tháng 7/2011 Dung bị bắt khi tham gia biểu tình. Nỗi tức giận vì bị xúc phạm nhân phẩm, nỗi tức tưởi của lòng yêu nước bị đàn áp đã thôi thúc Dung tìm hiểu thêm bản chất của chế độ. Từ đó cô thấy được nhiều bất công trong xã hội, đồng cảm với những con người yếu thế. Càng bênh vực kẻ yếu, cô càng bị đẩy về phía đối kháng với chế độ, điều mà cô không hề muốn. Từ chố muốn đồng hành với nhà nước để bảo vệ quê hương, người ta đã dồn cô vào cuộc đời của một kẻ "bất đồng chính kiến"(6) , một khái niệm chỉ tồn tại trong thể chế độc tài. Nay thì Dung đã xác định rõ mục tiêu và cô chấp nhân cuộc chơi. Dung không hề cảm thấy bị cô lập, ngoài xã hội và trong gia đình. Chuyện bị thu hộ chiếu, cấm xuất cảnh, cô thấy không đáng quan tâm. "Cháu cũng chưa có nhu cầu xuất ngoại trong những năm tới", Phuơng Dung nói với tôi.

    Cũng tại quán cà phê này, mấy hôm sau, tôi được gặp Nguyễn Thị Bích Ngà (Ngà Voi), một phụ nữ tích cực tham gia các hoạt động cứu trợ dân oan. Tôi quen Ngà từ lâu, khi Ngà chỉ là một facebooker bình thường, hay trút những bức xúc của mình trước những điều ngang trái lên mạng. Đối tượng phê phán của Ngà hồi đó khi thì là một gã thanh niên mất lịch sự sau vụ va quệt xe máy, lúc là một mụ nhà giàu đối xử ác với một chị bán rau v.v. Nhưng tôi khoái kiểu viết của Ngà. Gặp nhau cách đây vài năm ở Hà Nội, tôi đã mường tượng trong đầu rằng cô gái bé nhỏ, với tính cách mạnh mẽ và lòng nhân hậu này, sẽ trở thành một nhà hoạt động xã hội. Khi đó, nữ doanh nhân Bich Ngà cũng chưa nghĩ là số phận sẽ đẩy cô đến cái địa vị mà ngày nay đi đâu, cô cũng bị an ninh theo giõi.

    Cả Bích Ngà, Phương Dung, Phuơng Uyên đều coi chuyện bị theo dõi cũng giống như người không may bị bệnh, phải đeo một thứ gì đó vướng víu bên mình, nhưng rồi mãi cũng thành quen. Họ coi nó như một gánh nặng nhỏ của đời sống, giá mà bỏ được thì hay mà không thì cũng chẳng sao. Họ biết người theo dõi phải làm việc để kiếm cơm, mình cứ làm việc của mình, cuối cùng hai bên phải tồn tại bên cạnh nhau. Đã có tình huống khi cần đi mà không có phương tiện, kêu luôn người đang theo dõi mình qua: "Đằng nào cậu cũng phải đi theo mình, vậy nếu được, cậu làm ơn chở mình luôn đến chỗ đó…". Bên kia sau một lúc bất ngờ, chợt cũng hiểu ra và…. vui vẻ hành nghề xe ôm luôn.

    Khi ra Hà Nội, tôi có ghé thăm gia đình luật sư Lê Thị Công Nhân. Tôi gặp Công Nhân lần đầu vào ngày 05.03.2007, khi tôi ghé thăm cô ở văn phòng Luật Thiên Ân, số 10 Đoàn Trần Nghiệp. Tôi bước vào văn phòng thì thấy rất nhiều nhân viên công vụ đứng xung quanh Công Nhân. Cô bước ra bắt tay và tự giới thiệu: "Lê Thị Công Nhân, luật sư về nhân quyền" rồi cô xin lỗi vì bận tiếp khách, mong tôi vào làm việc với các nhân viên khác. Tôi chỉ muốn đến gặp Nhân và Đài để làm quen và tìm hiểu về tình hình giúp đỡ những công nhân đang bị chủ bóc lột, nay thấy cô đang bị lục vấn, tôi chỉ ngồi nói chuyện hai ba câu với mấy nhân viên khác rồi ra về. Thấy tôi ra đi, cô còn chạy ra xin lỗi. Ngày hôm sau, 06.03.2007, truyền thông đưa tin Công Nhân và Nguyễn Văn Đài bị bắt. Từ đó tôi luôn theo dõi số phận của cô và mỗi khi có dịp tôi vẫn ghé thăm chị Lệ, mẹ cô.

    Năm 2010, sau khi Công Nhân mãn hạn tù, tôi có ghé thăm. Tôi chỉ mới nhắc qua về ngày đó, cô đã nhận ngay ra tôi và nói: "Cháu nhớ hôm đó chú đeo một cái cặp mầu đen". Quả là một trí nhớ tuyệt vời.

    Công Nhân cũng có một thời niên thiếu như chúng tôi, cũng được giáo dục tình yêu Đảng, yêu Bác, cũng từng là "Cháu ngoan Bác Hồ". Thời sinh viên, cô đã ấp ủ giấc mơ về một xã hội tốt đẹp. Cái tên Công Nhân do mẹ Lệ đặt, cũng là để nhắc con gái luôn đề cao công bằng và nhân ái. Khi bắt đầu bênh vực quyền lợi công nhân và dân oan, cô chưa hề ý thức được rằng, việc mình làm sẽ bị coi là "đối lập chính trị". Đối tượng ban đầu của cô luật sư trẻ chỉ là những tổ chức mafia bóc lột và cướp bóc người nghèo. Nhưng các thế lực đằng sau bọn mafia đã cố đẩy cô vào thế đối lập với nhà nước và dĩ nhiên, đã buộc cô phải tự vệ. Càng tự vệ, càng bị đàn áp. Con đường lao lý của một người bất đồng chính kiến cứ thế đi theo vòng xoáy của nó, như muôn vàn trường hợp khác.

    Tôi buộc phải chua xót mà kết luận rằng: Ở Việt Nam, hễ ai sống có nhân cách và dũng cảm đứng ra bênh vực lẽ phải thì sớm muộn cũng sẽ trở thành kẻ "bất đồng chính kiến".

    Ngô Duy Quyền, chồng Công Nhân cũng vậy. Một kỹ sư, với tương lại sán lạn trong một công ty sở hữu trí tuệ, dám bất chấp sự phản đối của gia đình, đến với một người con gái mới ở tù ra, còn chịu 2 năm quản chế, bệnh tật đầy người, không còn chút cơ hội nghề nghiệp nào, sống nhờ người mẹ già. Đó chắc chắn không phải là một tình yêu bình thường. Từ ngày cưới Công Nhân anh bị mất việc ở công ty cũ. Ở những công ty mới, anh không bao giờ trụ được lâu, vì chủ luôn bị áp lực của an ninh. Nay anh lay lắt nuôi vợ con bằng nghề nông, làm chung với người em trai, Ngô Quỳnh, cũng là cựu tù nhân lương tâm. Nhân và Quyền đã bị dồn vào con đường cùng và nay, họ chỉ còn quan tâm đến cuộc đấu tranh vì công lý, chống lại áp bức. Cho đến ngày tôi viết dòng này, Quyền lúc nào cũng sẵn sàng để công an đến dẫn đi. Vụ bắt (cóc) anh hôm 04.02.2016 coi như vẫn chưa kết thúc.

    Ngày biết tin Nhân và Quyền cưới, tôi đã mừng hơn là nếu con tôi cưới vợ. Tôi nói đùa với vợ: "Đám cưới Nhân - Quyền, thế này làm gì mà bao kẻ chẳng giật mình!". Năm sau nghe tin Công Nhân sinh bé Lucas mạnh khỏe, cả hai vợ chồng tôi mừng muốn khóc. Nay nhìn bé Lucas tha thẩn chơi bên mẹ, tôi chỉ thầm mong cháu được cách ly khỏi mọi sự độc ác và đểu cáng đang hàng ngày giáng xuống đầu bố mẹ. Lucas đã chứng kiến cảnh công an va chạm với bố mẹ nên đến vườn trẻ, cháu đã bị hoảng loạn, khi cô bảo mẫu theo thói quen hay đem câu "cô sẽ mách công an bắt bố" ra dọa các cháu. Đêm về, Lucas hay giật mình, khóc thét. Từ đó đến nay, Lucas bỏ vườn trẻ.

    Ảnh chụp cùng Lê Thị Công Nhân, bà Trần Thị Lệ, mẹ Công Nhân, bé Lucas, Ngô Duy Quyền và bé Tuna, con của Minh Tâm, em gái Công Nhân

    Tình cờ, tại nhà Công Nhân tôi được làm quen với chị Nguyễn Thúy Hạnh, môt nhà hoạt động xã hội ở Hà Nội. Tôi mới biết tên chị thời gian gần đây, sau khi chị tuyên bố tự ứng cử đại biểu Quốc hội khóa 14/2106. Thúy Hạnh có khuôn mặt dễ mến và cách nói chuyện rất nhẹ nhàng. Chị hỏi tôi tại sao người Việt ở nước ngoài quan tâm đến tình hình chính trị Việt Nam hơn người trong nước?

    Tôi nói: "Người Việt ở nước ngoài luôn bị thiếu "quê hương" nên mối quan tâm của họ lớn hơn. Cái gì thiếu mà không quý hả chị". Câu trả lời mang tính “cân đong" của tôi đã làm chị bật cười một cách vui vẻ.

    Qua trao đổi, tôi thấy Thúy Hạnh là một người có trái tim lớn, luôn đồng cảm với nỗi đau của đồng bào. Tôi biết là với khả năng của Thúy Hạnh, nếu muốn, chị có thể nhảy vào sân chơi của tầng lớp trên, sống cách ly hoàn toàn với những nỗi bần hàn, bỏ ngoài tai mọi bế tắc nhức nhối. Những người thành đạt như Thúy Hạnh nhưng lại đứng về phía người nghèo, chấp nhận hy sinh giầu sang phú quý để đấu tranh cho công bằng xã hội đang trở thành một hiện tượng mới ở Việt Nam. Bằng chứng rõ nhất là sự lên tiếng của giới luật sư thời gian gần đây.

    Nghề luật sư ở Việt Nam hiện tại là nghề dễ kiếm tiền đối với những người khôn ranh, biết len lỏi và có mối chạy án. Đối với người có lương tâm, đây lại là nghề nguy hiểm nhất. Nguy hiểm vì kẻ ác đã nhận ra anh là kẻ biết được bản chất của nó. Để tiêu diệt được Mafia anh phải đi thẳng vào hang ổ nó.

    Luật sư trẻ Lê Luân đã chọn con đường này. Tôi rất thích đọc đoạn các tự thoại của Luân trên Facebook. Tuy lớn tuổi hơn Luân, nhưng tôi rất phục cách đặt vấn đề của cậu. Dân gian có câu "Mã tầm mã" và…Thọ đã tìm Luân. Hai anh em hẹn nhau ở quán Tcofee Vincom đường Nguyễn Chí Thanh.

    Nông thôn Việt Nam không chỉ là vựa thóc nuôi sống dân tộc, mà còn là nơi sản sinh ra rất nhiều nhân tài từ cổ chí kim. Người tài xuất thân từ nông thôn, bên cạnh trí thông minh còn là một kho các kinh nghiệm về thiên nhiên và luôn có lối sống chất phác, bình dị. Tôi xếp anh Nguyễn Quang A và Lê Luân vào trong số này. Luân học rất giỏi, nhất là môn toán, nhưng số phận đã đưa đẩy chàng trai Quế Võ, Bắc Ninh này đến với nghế nguy hiểm nhất ở Việt Nam.

    Là người thông minh, Luân đã ý thức được từ lâu: chế độ toàn trị là nguyên nhân của mọi bế tắc xã hội. Nhưng khi bắt tay vào vụ án Đỗ Đăng Dư bị chết trong tay công an, và nhất là sau khi bị côn đồ hành hung, đánh sưng mặt trong vụ "Bụi Chuơng Mỹ", nhận thức của Luân đã có một bước ngoặt. Luân coi nhiệm vụ của một luât sư có lương tâm giờ đây không chỉ là bênh vực cho công lý trong từng vụ án, mà phải cất tiếng nói làm thay đổi xã hội, phải chung tay triệt tiêu nguồn gốc của bất công và tội ác.

    Vì vậy Lê Luân đăng ký ứng cử đại biểu Quốc Hội khóa 14, như anh Nguyễn Quang A, như các chị Thúy Hạnh, Đặng Bích Phượng, như anh Nguyễn Tường Thụy và hàng loạt các luật sư, kỹ sư khác. Tất cả mọi ứng cử viên, không ai trông mong gì vào thắng cử. Mục tiêu của những người tự ứng cử trước tiên không phải là vào Quốc hội, mà là muốn thức tỉnh nhân dân về quyền lợi và nghĩa vụ. Vậy không làm bây giờ thì bao giờ?

    Luân kết luận: Hãy hành động! Đã có một lần, sẽ có trăm lần!

    Ngày hôm đó, cả hai chúng tôi chưa hình dung được hiệu ứng tuyết lở (avalanche) của phong trào tự ứng cử. Khởi đầu chỉ có anh Nguyễn Quang A, rồi kéo theo một số nhà hoạt động xã hội quen thuộc. Những người này đương nhiên bị gây khó khăn trong việc nộp hồ sơ ứng cử. Trên mạng xuất hiện những ý kiến cho là những ứng cử viên này tập trung thách thức Đảng Cộng Sản. Giờ đây, sự kiện nhiều người chưa hề nằm trong danh sách "bất đồng chính kiến" như nghệ sỹ Vượng Râu, ca sỹ Mai Khôi, nghệ sỹ Hùng Cửu Long và cả nhà báo Trần Đăng Tuấn tham gia ứng cử đã khiến đợt bầu cử Quốc hội năm nay trở nên hấp dẫn hơn bao giờ hết.

    (Còn tiếp)
    Xuân Thọ
    Cologne Tháng 3-2016

    --------------------------------------
    1- Rosa Luxemburg 1871-1919, một trong những nhà sáng lập ra đảng Cộng sản Đức KPD. Cùng chồng là Karl Liebknecht bà lãnh đạo cuộc cách mạng vô sản Đức tháng 11.1918 và bị các lực lượng phản cách mang hành quyết vào ngày 15.1.1919. xem thêm: https://en.wikipedia.org/wiki/Rosa_Luxemburg
    2- https://www.rosalux.de/fileadmin/rls_uploads/dokumentationen/090116_RL-Konferenz/beitraege/Tanja_Storlokken.pdf
    3- http://www.thivien.net/H%E1%BB%AFu-Loan/author-4P8sgjk4-p2MXVKY9WgUYQ
    4- Sinh viên Nguyễn Phương Uyên bị bắt ngày 14.10.2012 vì tội “tuyên truyền chống nhà nuớc“. Tại phiên tòa ngày 16.5.2013, cô và Đinh Nguyên Kha bị xử 6 năm tù giam. Trong phiên tòa phúc thẩm ngày 16.8.2013 Phương Uyên tuyên bố: Chống lại Đảng Cộng sản Việt Nam không phải là chống lại tổ quốc. Cuối cùng bản án của cô được giảm xuống 3 năm tù án treo và Phương Uyên được về nhà ngay sau phiên tòa.
    5-„Ước mơ của Thủy“Tác giả Lê Việt Kỳ Nhi, nữ sinh viên tại Nauy, Phương Uyên viết lời tựa. Giá bán trên amazon là 9,93 USD: http://www.amazon.com/Uoc-Cua-Thuy-Vietnamese-Edition/dp/1516995554
    6- Từ Dissident (người bất đồng chính kiến) được đặt cho những người có quan điểm phản kháng lại chính sách của nhà cầm quyền mà không được chấp nhận. Ở xã hội dân chủ, mọi người dân đều có quyền phản đối chính phủ, đối lập chính trị được công nhận nên khi nói đến Dissident tức là nói đến người đối lập ở các nước độc tài.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Trích :
    " Rosa Luxemburg (1), nữ chiến sỹ cách mạng Đức, đồng sáng lập ra Đảng Cộng sản Đức (KPD), từ năm 1917 đã coi thước đo của Tự Do "là tự do của những người bất đồng chính kiến". (Freiheit ist immer Freiheit der Andersdenkenden)(2). Thước đo tự do này của bà đã được coi như một chuẩn mực chung của nhân loại tiến bộ. 50 năm sau, Trường Chinh, cựu Tổng bí thư Đảng CSVN chỉ coi tự do của văn nghệ sỹ Việt Nam là "Các anh được tha hồ tự do chửi bọn đế quốc đó thôi"(3). Phải chăng khoảng cách về khái niệm tự do giữa hai lãnh tụ cộng sản cũng chính là khoảng cách văn minh giữa hai dân tộc? "

    Tôi nghĩ VN mình bị phong kiến thấm vào suy nghĩ và phong kiến Á châu gò bó phong cách, thần phục hơn phong kiến châu Âu. Coi phim Ngư Lâm pháo thủ, không ai dập đầu bò dưới đất trước vua như Á châu

    CS cũng thế. CS bên tâu Âu tôn trọng nhà nước pháp trị hơn bên Nga và Á châu. CS bên Nga và Á châu là một nhánh cực đoan của CS gọi là Mac-Le, chủ đích dùng bạo lực để chiếm lấy quyền lực.

    Rosa Luxemburg có lẽ là CS kiểu châu Âu. Trường Chinh là nhóm cực đoan Mac-Le, không phải CS

    Thúy Hạnh có khuôn mặt dễ mến và cách nói chuyện rất nhẹ nhàng. Chị hỏi tôi tại sao người Việt ở nước ngoài quan tâm đến tình hình chính trị Việt Nam hơn người trong nước?

    Một câu hỏi hay!! Có thể hay hơn nếu ai đó đặt câu hỏi ngược lại: "Tại sao thần dân VN không quan tâm đến chính trị VN?"

    p.s: In case, just in case & a friendly reminder, những người Việt hải ngoại hãy khoan hoặc ko nên vội kết đoán khi có tư tưởng coi thường hoặc miệt thị thần dân/1 dân tộc trước khi trả lời cho câu hỏi ngược :).

    Đã đọc 4 bài bút ký của tác giả Xuân Thọ, chưa kip viết lời cảm ơn thì lại thấy mấy bài còm qua lại không được vui.

    Nay xin được cảm ơn tác giả Xuân Thọ đã viết bài bút ký rất hay, rất thấu tình đạt lý. Mong được đọc thêm những bài viết như thế.

    Gửi bạn đọc THUAN,

    BBT đã xóa comment cuối cùng của bạn, vì bạn đã kêu gọi sử dụng bạo lực, bom đạn. Bạn đã vi phạm tiêu chí của Dân Luận.

    Xuân Thọ viết:
    Đây rõ ràng chỉ là chia rẽ dân tộc một cách mù quáng. Nếu bác THUAN coi khing những nguời đồng bào miền Bắc vì cơm ăn áo mặc phải đi làm thuê ở Đông Đức, thì tức là bác ấy hành xử không khác gì những người CS từng coi khinh người Nam thua cuộc sau 1975.

    Kẻ thua cuộc miền nam còn có gì nữa để người cs khinh ? cha anh thì chúng đẩy lên rừng cho đúng nghĩa cải tạo, nhà cửa của cải thì chúng bào mòn, chỉ một buổi sáng thành kẻ không nhà sau khi bị đẩy ra đường, vợ con thì chúng lôi ra dũa cho bỏ cơn thèm khát trong những ngày tháng trong rừng.

    Còn người miền bắc ư, không muốn chia rẽ dân tộc, không muốn vơ đũa cả nắm, nhưng nhìn cái cảnh lên đồng, gào thét của dân miền bắc với cái chết của HCM, VNG, thì người còn chút tự trọng như bác Xuân Thọ chắc cũng thấy ái ngại, và riêng với cái nhìn của dân miền nam VN, chắc chắn là một sự khinh bỉ, bởi một dân tộc anh hùng như thế, với từng lớp lãnh tụ anh minh vĩ đại như thế, một xứ sở thiên đường hạnh phúc như thế mà người dân miền bắc lại hành xử như thế ư ? chọn đi ở đợ ?

    Bác NVHN,

    Chắc chắn bác thấy việc một người nấp trong bóng tối để nói xấu một người công khai lên diễn đàn bênh vực cho lẽ phải là việc không đàng hoàng, bất kể nội dung đả kích ra sao.

    Có thể người đả kích tôi có những thù hận với CS, điều mà tôi có thể hiểu được, qua những gì bạn bè thuyền nhân ở Köln quanh tôi kể lại. Trong tất cả những gì tôi viết xưa nay, tôi luôn chia sẻ với số phận của những đồng bào thua thịêt ở miền Nam.

    Nhưng chỉ vì trong bài này tôi không nói những điều như anh ta suy nghĩ mà dám quy kết cho tôi như vậy quả là một sự hồ đồ, không tỉnh táo. Còn việc anh ta nói đến tình mẹ con là ác ý.

    Bác cũng thấy là ngay sau đó Nick Thuan cũng tương thêm 1 câu rất hồ đồ: „Nuớc Đông Đức được nhập vào Tây Đức cho nên nhiều dân Việt cộng lao động bên đấy bỗng chốc trở thành dân CHLB Đức dân chủ tự do, mà không chịu về xây dựng tổ quốc xhcn. „

    Đây rõ ràng chỉ là chia rẽ dân tộc một cách mù quáng. Nếu bác THUAN coi khing những nguời đồng bào miền Bắc vì cơm ăn áo mặc phải đi làm thuê ở Đông Đức, thì tức là bác ấy hành xử không khác gì những người CS từng coi khinh người Nam thua cuộc sau 1975.

    Nếu lúc nào cũng chửi bên kia ác, đểu giả mà mình cũng vấp phải những những lỗi kiểu đó thì còn vào đây để nói chuyện với ai.

    Thông điệp của tôi thông qua câu: „Lòng thù hận mù quáng luôn dẫn đến sự độc ác, dù là ở bên nào“ là để nhắc độc giả trong diễn đàn này: Chớ để mối thù của mình làm cho mình không tỉnh táo (mù quáng) trong lúc hành xử.

    Còn tất cả các phân tích của bác và của bác kia về mùi máu, tội ác vv đối với tôi không quan trọng, vì nó không phải là đối tượng tôi tranh luận trong comment này.

    Bác Xuân Thọ,

    Tôi đọc một lèo bài cuả bác và ghi nhận những điều tích cực trong đó, NHƯNG trong ý kiến phản bác độc giả " VẮNG MỘT MÙI" bác viết:
    "Lòng thù hận mù quáng luôn dẫn đến sự độc ác, dù là ở bên nào. Kể cả khi đã biết nguyên nhân duy trì thù hận suốt hơn 40 năm qua"
    Thế nào là lòng thù hận KHÔNG MÙ QUÁNG? " Người ta " thừa biết làm sao để giải toả lòng thù hận mù quáng kia chứ, nhưng HỌ ĐÃ LÀM GÌ? Xin bác chỉ ra cho mọi người biết!
    Vả lại khi "VẮNG MỘT MÙI " viết:" Đó là: "mùi tanh của máu" trong suốt chặng đường từ khai sinh cho đến hình thành lãnh địa rồi thống trị lãnh địa, chưa bao giờ thiếu mùi này trong mọi hành xử của họ. Chúng ta còn cúi đầu chấp nhận sống chung với cái mùi này đến bao giờ nữa đây? Nếu không sớm rửa sạch mùi này, rồi chúng ta cũng sẽ nhuốm mùi tanh của máu ", thì lòng thù hận mù quáng nó nằm ở chỗ nào? Chắc hẳn theo ý bác thì nó nằm trong câu này :" Chúng ta còn cúi đầu chấp nhận sống chung với cái mùi này đến bao giờ nữa đây?"
    Bác chỉ vạch ra những "tai ách" do chế độ CS đem đến cho dân tộc HIỆN NAY, không chỉ ra "nguyên nhân" dẫn đến hậu quả. Hay là hậu quả (ngày nay) bác đang rên xiết nó từ trên trời rớt xuống? Ngược lại với bác, độc giả "VẮNG MỘT MÙI" chú trọng đến cái điều bác vô tình hay cố ý lờ đi.
    Ai mù quáng?
    Ai quáng gà?

    Nuớc Đông Đức được nhập vào Tây Đức cho nên nhiều dân Việt cộng lao động bên đấy bỗng chốc trở thành dân CHLB Đức dân chủ tự do, mà không chịu về xây dựng tổ quốc xhcn. Dân VNCH bị quân Việt cộng dùng súng đạn cưỡng chiếm bỗng dưng thành công dân 'trại súc vật' chxhcn VN, mà chỉ là công dân hạng hai thôi, bởi chỉ có dân Bắc mới đủ lí luận để làm công dân hạng nhất, làm lãnh đạo !

    Tại sao 40 năm rồi dân Việt vẫn còn chia rẽ, hận thù ư ? Hỏi ngu ngơ thế !

    VẮNG MỘT MÙI viết:
    Tôi đoán chừng tác giả vẫn còn chừa lối về thăm má trong tương lai, vì thế trong xuyên suốt các bài ký vắng bóng một thứ mùi đặc trưng của CS và đặc biệt hai đảng CS Việt Nam + Tàu mùi này nặng hơn các đảng CS khác.

    Đem tình cảm mẹ con ra để lên án người khác là không tử tế.
    Lòng thù hận mù quáng luôn dẫn đến sự độc ác, dù là ở bên nào. Kể cả khi đã biết nguyên nhân duy trì thù hận suốt hơn 40 năm qua.

    Tôi đoán chừng tác giả vẫn còn chừa lối về thăm má trong tương lai, vì thế trong xuyên suốt các bài ký vắng bóng một thứ mùi đặc trưng của CS và đặc biệt hai đảng CS Việt Nam + Tàu mùi này nặng hơn các đảng CS khác. Đó là: "mùi tanh của máu" trong suốt chặng đường từ khai sinh cho đến hình thành lãnh địa rồi thống trị lãnh địa, chưa bao giờ thiếu mùi này trong mọi hành xử của họ. Chúng ta còn cúi đầu chấp nhận sống chung với cái mùi này đến bao giờ nữa đây? Nếu không sớm rửa sạch mùi này, rồi chúng ta cũng sẽ nhuốm mùi tanh của máu