Đã ba năm rồi, vẫn còn đó, một lời đe doạ!

  • Bởi Khách
    25/02/2016
    9 phản hồi

    Nguyễn Đăng Quang

    Cách đây tròn ba năm, ngày 25/2/2013, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đến làm việc với Thường vụ Tỉnh uỷ và Lãnh đạo chủ chốt tỉnh Vĩnh Phúc. Tại đây, ông đưa ra lời đe doạ 72 nhân sỹ trí thức ký tên vào “Kiến nghị Sửa đổi Hiến pháp 1992” cùng những người dân tham gia khiếu kiện, biểu tình, ký đơn tập thể đòi quyền lợi hợp pháp của mình là những kẻ “suy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống” và rồi đe doạ “ phải xử lý” những người này!

    Tối hôm đó, VTV phát trên Kênh 1 nội dung ý kiến phát biểu của ông Trọng ở Vĩnh Phúc. Ngay sáng hôm sau, nhà báo trẻ Nguyễn Đắc Kiên của báo Gia đình & Xã hội, trong bài viết đầy dũng khí “Vài lời với ông Tổng Bí thư ĐCSVN Nguyễn Phú Trọng”(1) đã phê phán ý kiến phát biểu và chỉ trích thái độ sai trái của TBT Trọng ở tỉnh Vĩnh Phúc! Chưa đầy 24 tiếng đồng hồ sau, nhà báo trẻ dũng cảm Nguyễn Đắc Kiên bị toà báo Gia đình & Xã hội cho thôi việc!

    Bình luận về ý kiến nói trên của ông Nguyễn Phú Trọng, giáo sư Hoàng Xuân Phú ở Viện Toán học – Viện Hàn lâm Khoa học Việt Nam, trong bài viết “ thực thi quyền hiến định đấy, ông Trọng ạ!”(2), đã phân tích và chỉ rõ lời phát biểu của ông Trọng ở Vĩnh Phúc là sai trái! Dẫn lại lời của ông Tổng Bí thư: “Tham gia đi khiếu kiện, biểu tình, ký đơn tập thể, thì nó là cái gì?, Giáo sư Hoàng Xuân Phú phân tích cho ông Trọng thấy và hiểu được “biểu tình” tự nó là quyền hiến định của công dân, được ghi rõ tại Điều 69 Hiến pháp 1992: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, có quyền được thông tin, có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật.” Cho đến nay, Nhà nước ta vẫn chưa có Luật Biểu tình, nên mệnh đề “theo quy định của pháp luật” không có tác dụng hạn chế quyền biểu tình. Nghĩa là, theo Hiến pháp 1992, thì công dân luôn luôn có quyền biểu tình ôn hoà, và quyền ấy không bị hạn chế bởi pháp luật.

    Giáo sư Hoàng Xuân Phú so sánh: Việc công dân đi biểu tình khi chưa có luật về biểu tình còn chính đáng và hợp pháp hơn so với việc ĐCSVN hoạt động khi chưa có luật quy định về khuôn khổ hoạt động của ĐCSVN, vì như mọi người đều rõ, các cơ quan Đảng và Nhà nước “chỉ được làm những gì pháp luật cho phép, còn người dân được làm những gì pháp luật không cấm.” Giáo sư Hoàng Xuân Phú kết luận: Ông Trọng không thể tìm được cơ sở pháp lý nào để có thể phủ định quyền biểu tình của công dân!

    Còn việc khiếu kiện thì sao? Khiếu kiện là quyền khiếu nại, tố cáo của công dân. Giáo sư Hoàng Xuân Phú chỉ rõ: Khiếu kiện cũng là quyền hiến định của công dân. Quyền này được ghi rõ trong Điều 74 Hiến pháp 1992: “Công dân có quyền khiếu nại, quyền tố cáo với cơ quan Nhà nước có thẩm quyền về những việc làm trái pháp luật của cơ quan Nhà nước, tổ chức kinh tế, tổ chức xã hội, đơn vị vũ trang nhân dân hoặc bất cứ cá nhân nào.” Hiến pháp 1992 cũng như các bộ luật hiện hành không có điều khoản nào cấm “khiếu kiện đông người” hoặc “ký đơn tập thể”. Do vậy, mọi Nghị định hoặc Thông tư của Chính phủ (tức các văn bản dưới luật) nếu có điều nào quy định “cấm khiếu nại đông người” hoặc “cấm ký tên tập thể” sẽ đều không có giá trị pháp lý, vì những văn bản này chính nó đã vi phạm luật pháp và Hiến pháp!

    Giáo sư Hoàng Xuân Phú kết luận: “Biểu tình và khiếu kiện, dù với tư cách cá nhân hay tham gia ký đơn tập thể, thì cũng đều là thực thi quyền hiến định trong khuôn khổ pháp luật hiện hành. Nhân dân có quyền sử dụng các quyền hiến định đó, kể cả trong trường hợp ông hay ai đó cho rằng Hiến pháp chỉ là để trang trí! Vì vậy, ông không thể quy kết việc họ tham gia đi khiếu kiện, biểu tình, ký đơn tập thểsuy thoái tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, rồi yêu cầu các đồng chí quan tâm xử lý được!”.

    Như vậy là đã rõ, cả về đạo lý và pháp lý, ông Trọng đều không đúng!

    Hưởng ứng lời kêu gọi của Quốc hội toàn dân tham gia góp ý sửa đổi Hiến pháp, ngày 19/1/2013, ngay đợt 1 đã có 72 người ký tên vào bản “Kiến nghị về Sửa đổi Hiến pháp 1992”(3), gọi tắt là KN 72, mà sau này lên đến trên 15.000 người ký tên. Mọi người đều sững sờ và bức xúc trước sự quy chụp của TBT Trọng. Nhà giáo Dương Đình Giao, một cây bút phản biện sắc sảo, trong bài “Người đồng tuế”(4) đăng trên Blog ÔNG GIÁO LÀNG của mình, phải thốt lên: “Ai đời, kêu gọi người ta góp ý, còn nói sẵn sàng chấp nhận những ý kiến trái chiều, thế mà đến khi người ta phát biểu lại qui đó là suy thoái về tư tưởng, đạo đức!”. Tác giả Dương Đình Giao đã nói lên suy nghĩ của rất nhiều người!

    Bản thân tôi lúc đầu cũng không tin ý kiến của ông Trọng phát biểu ở Vĩnh Phúc là thực, sợ rằng bộ máy tuyên truyền nói vống lên, vì một người lãnh đạo cao cấp sẽ không bao giờ nói như vậy, nên đầu tháng 3/2013 đã cùng một số anh chị em ký KN72 gửi thư cho ông Trọng đề nghị ông sắp xếp một buổi gặp chúng tôi với tư cách là Đại biểu Quốc hội tiếp xúc cử tri, để hai bên hiểu rõ quan điểm và tránh hiểu lầm nhau (5). Hai lần gửi thư đi, chúng tôi đợi mãi, nhưng không hề nhận được hồi đáp, nên đầu tháng 5/2013 chúng tôi buộc phải gửi đơn đến Ban Công tác Đại biểu Quốc hội thuộc Uỷ ban Thường vụ Quốc hội yêu cầu xem xét tư cách Đại biểu Quốc hội đối với đại biểu Nguyễn Phú Trọng!(6) Không nhận được hồi âm, đầu tháng 10/2013, chúng tôi gửi tiếp thư thứ hai, thúc giục Quốc hội giải quyết kiến nghị của cử tri. Sau đó, có thể ông Trọng có chỉ thị nội bộ, nên hạ tuần tháng 10/2013, cơ quan cũ của tôi cử một lãnh đạo đến gặp và thuyết phục tôi “rút yêu cầu xem xét tư cách Đại biểu Quốc hội”, lý do đưa ra là “để không làm mất uy tín lãnh đạo Đảng”!? Tôi không chấp nhận!

    Cho đến nay tôi vẫn coi đấy như một món nợ. Và thực sự, tôi không hiểu vì sao ông Trọng lại phản ứng thái quá, coi những người ký KN 72 là “suy thoái về tư tưởng, đạo đức, lối sống để rồi đòi xử lý họ!” trong khi hai hiểm hoạ lớn của đất nước là GIẶC NỘI XÂM và GIẶC NGOẠI XÂM đang hoành hành ngay trước mặt thì ông lại lặng thinh, bình chân như vại, như chẳng có gì xảy ra cả! Là người chịu trách nhiệm cao nhất, ông Trọng coi nạn tham nhũng – một căn bệnh ung thư đang di căn trong cơ thể Đảng – chỉ “như ngứa ghẻ, phải gãi, rất khó chịu!”; còn việc chống bọn quan tham phải thận trọng: “đánh chuột nhưng đừng để vỡ bình!”. Trước nạn tham nhũng được coi là giặc nội xâm, khi nhận chức TBT khoá XI cách đây năm năm cũng như khoá XII vừa rồi, ông Trọng không hề đưa ra một “đề án chống tham nhũng có lộ trình” cụ thể, và cũng chẳng có một “cam kết” tận diệt tham nhũng nào cả! Do vậy, nạn tham nhũng ngày trở nên trầm trọng! Bọn quan tham không chỉ là những con sâu, con chuột đơn lẻ như trước nữa, nay chúng phát triển lớn mạnh nhiều lần, trở thành những bầy sâu, đàn chuột, thậm chí là các “tập đoàn chuột sâu tham nhũng” rồi! Chính bọn này là thủ phạm giết sống ĐCSVN chứ không phải ai khác, càng không phải là những người ký “Kiến nghị Sửa đổi Hiến pháp 1992” hay những người tham gia biểu tình phản đối Trung Quốc xâm phạm biển đảo, hoặc những bà con mất đất, mất nhà cùng nhau khiếu kiện và ký đơn tập thể đòi quyền lợi hợp pháp của mình nhưng bị ông quy là “suy thoái về tư tưởng, đạo đức, lối sống”! Tham nhũng không còn là nguy cơ nữa, đã trở thành giặc nội xâm rồi. Mong ông hãy đủ minh mẫn, chĩa lưỡi lê vào giặc, đừng chĩa lưỡi lê vào đồng bào mình!

    Còn đối với bọn GIẶC NGOẠI XÂM, thái độ của ông thế nào? Trong suốt ba năm qua, ông không một lần lên tiếng, mà im lặng đến đáng sợ! Trong ba năm này, nhiều tàu thuyền đánh cá của ta bị tàu Trung Quốc đâm hỏng và nhiều ngư dân ta bị giết ngay trên ngư trường truyền thống của mình ở Biển Đông! Ông đâu có lên tiếng bảo vệ đồng bào mình! Tháng 5/2014, giữa lúc Hội nghị Trung ương 9 đang họp, Trung Quốc hạ đặt trái phép giàn khoan HD 981 trong vùng đặc quyền kinh tế của ta. Thế giới phản ứng mạnh, lên án Trung Quốc, ủng hộ Việt Nam. Nhưng ông biệt tăm vô tín. Tại sao ông không dùng diễn đàn Hội nghị Trung ương 9 đang họp để ra tuyên bố phản đối Trung Quốc, bảo vệ chủ quyền biển đảo của ta, mà ông giữ im lặng như không hề có gì xảy ra vậy? Rồi suốt trong năm 2015, Trung Quốc ngang nhiên bồi đắp bảy bãi đá ngầm trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam ta thành các đảo nhân tạo để độc chiếm và quân sự hoá chúng. Ông vẫn im lặng. Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình nhiều lần ngang ngược tuyên bố hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa là lãnh thổ của tổ tiên chúng từ thời cổ đại! Thế giới phản ứng mạnh. Nhưng không thấy Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam lên tiếng phản bác gì? Sao ông lại im lặng đến lạ lùng như vậy?

    Đối sách của ông trước hai vấn đề lớn: một là với người dân, mặc dù ý kiến họ có thể trái ý ông, không cùng với suy nghĩ của ông, có thể làm ông mếch lòng, song họ là đồng bào của ông; và hai là với bọn giặc nội xâm và giặc ngoại xâm, mặc dù chúng cùng ý thức hệ với ông nhưng lại là kẻ thù của nhân dân và đất nước Việt Nam, do vậy đòi hỏi ông phải hết sức tỉnh táo, không được lầm lẫn. Phải coi dân là rường cột của quốc gia và đừng để mất dân, ông ạ!

    Nghe nói, trong buổi họp báo quốc tế gần đây khi ông được tái cử chức TBT, hình như ông có ca ngợi nền dân chủ ở Việt Nam là không đâu bằng, là “dân chủ đến thế là cùng!”. Câu nói làm tôi chạnh nhớ đến lời căn dặn của Chủ tịch Hồ Chí Minh “Dân chủ là phải để người dân mở miệng”! Ấy vậy, chúng tôi mới vừa mở miệng, mới chỉ “mở miệng góp ý”, chứ nào dám “mở miệng chỉ trích, đả phá” ai đâu mà sao ông nỡ vội đe doạ chúng tôi như vậy? Xin phép hỏi ông, vậy thì dân chủ của Việt Nam ta ở đâu? Và cái nội hàm “dân chủ đến thế là cùng” của ông là cái gì? Ông có thể cho nhân dân Việt Nam hưởng nó được không? Nếu ông và Đảng Cộng sản Việt Nam thực sự thay đổi, và thực tâm muốn Việt Nam ta tiến đến một nền “dân chủ đến thế là cùng” như lời ông nói, có lẽ cơ hội thử nghiệm tốt nhất là dịp bầu cử Quốc hội khoá 14 vào ngày 22/5 tới, thưa ông!

    Trở lại lời đe doạ ba năm về trước, có một sự việc có thể liên quan, đó là việc một cựu sĩ quan công an, một nhà hoạt động dân chủ – nhân quyền nhiệt huyết, một nhà báo sắc sảo, ông Nguyễn Hữu Vinh, người khởi xướng và điều hành trang blog uy tín BA SÀM bị bắt khẩn cấp cùng cộng sự Nguyễn Thị Minh Thuý vào ngày 5/5/2014 và bị khép vào “Tội lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước; quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” theo Điều 258 Bộ luật Hình sự. Đến nay, thiếu 70 ngày là tròn hai năm, hai bị cáo trên bị giam giữ mà không được đưa ra xét xử như qui định của pháp luật, bởi các cơ quan tiến hành tố tụng vẫn không chứng minh được hai bị cáo này có tội! Không chứng minh được công dân có tội, nhưng cứ tiếp tục giam giữ họ, không đưa ra xét xử, số lần trả hồ sơ để điều tra lại cũng như thời hạn tạm giam đều đã quá quy định của luật pháp, phải chăng họ cố tìm chứng cứ mới để buộc tội bằng được các bị cáo này? Tôi đề nghị, hãy tuyên bố kết thúc điều tra và trả tự do ngay cho các bị cáo. Nếu sau này tìm ra chứng cứ mới, sẽ lập chuyên án khác để xử lý sau. Còn bây giờ hãy trả tự do ngay cho họ. Đấy mới là thượng sách!

    Bà Lê Thị Minh Hà, một cựu sĩ quan an ninh, đảng viên ĐCSVN, vợ của ông Nguyễn Hữu Vinh, trong bài viết “Chồng tôi có phạm tội không?”(7) đã khẳng định chồng bà VÔ TỘI và việc bắt giam ông Vinh là “tuỳ tiện, vi hiến và trái pháp luật”. Bà đòi phải “Trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho ông Vinh, Huỷ bỏ Điều 258 Bộ luật Hình sựTôn trọng quyền tự do thông tin và báo chí của người dân Việt Nam. Còn giáo sư Hoàng Xuân Phú trong bài viết “Sai phạm trong tố tụng vụ án “Nguyễn Hữu Vinh cùng đồng bọn…”(8), sau khi phân tích khía cạnh pháp lý của Bản kết luận điều tra của Cơ quan An ninh điều tra – Bộ Công an ngày 30/10/2014, đã đi đến 5 kết luận sau đây: Một là Buộc tội vu vơ, hai là Chứng cớ ngu ngơ, ba là Điều tra giả vờ, bốn là Giám định lơ mơ, và năm là Hồ sơ mập mờ! Ngoài ra, cả 6 luật sư bào chữa cho hai bị cáo đều đã nhiều lần gửi kiến nghị, yêu cầu các cơ quan tư pháp trả tự do tức khắc cho ông Nguyễn Hữu Vinh và bà Nguyễn Thị Minh Thuý vì họ đều vô tội, và việc giam giữ họ là vi phạm luật pháp!

    Ông Nguyễn Hữu Vinh và cộng sự bị bắt giam đã gần hai năm nay. Việc các cơ quan tố tụng không chứng minh được các bị cáo có tội nhưng vẫn cố tình giam giữ họ làm người ta nghĩ đây không phải là vụ án hình sự mà là vụ án chính trị! Việc “xử lý bắt bỏ tù này” có phải là hệ quả của LỜI ĐE DOẠ ở Vĩnh Phúc ba năm trước hay không, tôi không dám khẳng định! Nhưng việc nhà báo trẻ Nguyễn Đắc Kiên bị đuổi việc chỉ sau một ngày lên tiếng chỉ trích TBT Nguyễn Phú Trọng, và nay, nhà báo Nguyễn Hữu Vinh – một trong 72 người ký tên vào KN 72 – bị bắt giam suốt gần hai năm qua mà chưa đem ra xét xử, làm cho dư luận dễ liên tưởng hai sự việc này có thể nằm trong “phạm vi điều chỉnh” của LỜI ĐE DOẠ trên! Nếu quả đúng như vậy thì cái danh xưng “Nhà nước Pháp quyền” phải được hiểu là gì đây? Còn cái nội hàm “Dân chủ đến thế là cùng!” là cái chi một khi người dân “không được mở miệng” để phê bình chính phủ và chính đảng cầm quyền, thưa ngài Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng?

    Nguyễn Đăng Quang

    _______________

    Tài liệu tham khảo:

    (1) Vài lời với TBT ĐCS VN Nguyễn Phú Trọng (FB Lãng Anh/ BS).

    (2) Là thực thi quyền hiến định ông Trọng ạ! (Hoàng Xuân Phú).

    (3) KIẾN NGHỊ VỀ SỬA ĐỔI HIẾN PHÁP 1992 (BVN).

    (4) NGƯỜI ĐỒNG TUẾ (Ông Giáo Làng).

    (5) Bức thư thứ 2 yêu cầu ĐBQH Nguyễn Phú Trọng tiếp công dân (BS).

    (6) ĐỀ NGHỊ XEM XÉT TƯ CÁCH 2 ĐBQH NGUYỄN SINH HÙNG VÀ NGUYỄN PHÚ TRỌNG (Tễu).

    (7) Chồng tôi có phạm tội không? (BVN). Ghi chú của Ngọc Thu: Một số thông tin trong bài này (về chuyện hacker tấn công) sai lệch vì người viết chưa một lần log vào trang BS hay điều hành trang BS để biết chuyện trang BS đã bị tấn công như thế nào.

    (8) Sai phạm về tố tụng trong vụ án “Nguyễn Hữu Vinh cùng đồng bọn…” (Hoàng Xuân Phú).

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Thơ của Thái Bá Tân:
    Khuyên ông Trọng thật lòng
    (Theo blog Thái Bá Tân )

    Tôi không biết ông Thiệu,
    Yêu mến lại càng không,
    Nhưng buộc phải thừa nhận
    Một thực tế đau lòng,
    Rằng ông ấy nói đúng,
    Thời còn ở Miền Nam:
    “Đừng nghe cộng sản nói.
    Hãy xem cộng sản làm!”
    Tôi sống ở Miền Bắc
    Sáu mươi lăm năm nay,
    Và buộc phải thừa nhận
    Một thực tế thế này:
    Rằng ta, đảng, chính phủ,
    Thường hay nói một đàng
    Mà lại làm một nẻo.
    Nhiều khi không đàng hoàng.
    Đảng, chính phủ luôn nói,
    Mà nói hay, nói nhiều,
    Rằng sẵn sàng chấp nhận
    Những ý kiến trái chiều.
    Vậy mà một nhà báo,
    Nói ý kiến của mình,
    Nói đàng hoàng, chững chạc,
    Có lý và có tình,
    Liền bị buộc thôi việc.
    Ai cũng hiểu vì sao.
    Không khéo lại tù tội.
    Như thế là thế nào?
    Như thế là các vị
    Mặc nhiên thừa nhận mình
    Không làm như đã nói,
    Gây bức xúc dân tình.
    Là một người yêu nước
    Là công dân Việt Nam,
    Tôi mong đảng đã nói,
    Là nhất thiết phải làm.
    Vì đó là danh dự,
    Niềm tin và tương lai.
    Hãy chứng minh ông Thiệu
    Nói như thế là sai.
    PS
    Tôi không biết ông Trọng,
    Yêu mến lại càng không,
    Nhưng là chỗ người lớn,
    Tôi thành thật khuyên ông
    Rút cái giấy sa thải
    Một nhà báo công minh.
    Phần ông, nếu phục thiện,
    Cũng nên xem lại mình.
    Tôi nhận hưu nhà nước
    Cũng đã mấy năm nay.
    Hy vọng còn được nhận
    Sau bài thơ ngắn này

    Những câu hỏi và luận tội của tác giả bài viết rất trúng đích và đúng đạo lý . Ông N.P.Trọng mới tái đắc cử TBT ĐCSVN, người chịu trách nhiệm cao nhất về Nhà nước và XH VN phải trả lời thỏa đáng những vấn đề trên. HP quy định Người dân có quyền tự do biểu tình, quyền được thông tin , quyền tự do tư tưởng thông qua báo chí ngôn luận..Nhưng Nhà nước VN dưới sự lãnh đạo của ĐCSVN đã tước hết quyền tự do và dân chủ của nhân dân. Cho đến nay thế kỷ 21 VN vẫn chưa có Luật biểu tình, chưa có quyền tự do lập và ra báo chí tư nhân, chưa có quyền lập hội .. Tự do và dân chủ ở VN đang ở đâu, do ai ngăn cản ?

    Đảng Tô Hô

    Vui quá, hôm nay đảng bác Hồ
    Giữ trời đất nước đứng bi bô
    Một ngài tổng Lú oai trùm nước
    Dưới đường bá tánh rạp tung hô.

    Trọng phán: “Ta là đảng chí tôn
    Độc quyền trị nước dám ai hơn!
    Mấy thằng kiến nghị đòi dân chủ
    Đạo đức suy đồi, hỡi các con!

    Đảng là cha mẹ của muôn dân
    Đảng trên tổ quốc triệu muôn lần!
    Tam quyền phân lập, đồ tư sản
    Bá láp, ba sàm, chẳng thiết thân.

    Đảng ta khẳng định đã bao lần
    Búa liềm trường trị đến muôn năm
    Đứa nào hó hé đòi thay đổi
    Xem gương thằng Vũ với con Tần!”

    Giữa dòng bá tánh sợ im hơi
    Dõng dạc vang lên tiếng một người
    Một chàng tuổi trẻ chừng hăm chín
    Khí khái, hùng hồn, vọng khắp nơi.

    “Này ông Tổng Trọng đảng phi nhân!
    Đảng là của đảng, của chi dân
    Ai bầu, ai bán, ai suy cử?
    Mà ông nắm quyền trên nước Nam.

    Đạo đức suy đồi, ông nói ai?
    Những phường bán nước, bọn tay sai
    Những người Cộng sản quên nòi giống
    Chỉ biết tham ô với độc tài!

    Độc quyền đảng trị đến muôn năm
    Ông muốn thành ra kẻ nội xâm
    Kẻ thù chung của toàn dân Việt
    Có khác gì đâu giặc ngoại xâm!

    Nếu đảng còn chút lòng yêu nước
    Hãy trả quyền dân lại quốc dân
    Tám ba năm rồi trong áp bức
    Đất nước đang kề hố diệt vong.”

    Lời anh như tiếng sấm vang rền
    Dân tộc ngủ vùi mấy thập niên
    Đứng lên bừng tỉnh cơn mê muội
    Thấy đảng tô hô chẳng áo quần.

    https://fdfvn.wordpress.com

    Cs dùng bạo lực cướp chính quyền,dùng khủng bố duy trì chính quyền ấy chứ không phải lên nắm quyền bằng lá phiếu của người dân. Cho nên bọn cầm đầu Cs ăn nói vung vít, nói lấy được, nói một đằng làm một nẻo.
    Ông Minh nói: dân chủ là người dân được mở miệng. Khi người dân mở miệng, như nhóm Nhân văn Giai phẩm mở miệng, thì mời người dân vào tù.
    Hùng nói: Quốc hội do dân bầu, quốc hội sai thì dân chịu chứ kêu ai.
    Tổng Lú,cha đẻ quyết định 244 ,nói:dân chủ đến thế là cùng.
    Ba Ếch nói: nếu không chống được tham nhũng tôi sẽ từ chức
    Và vân vân.

    Khi ông Trọng Lú nói hay các quan chức CS nói thì nghĩ ngay tới câu "miệng quan trôn trẻ" hoặc câu "miệng nhà quan có gang có thép, đồ nhà khó vừa nhọ vừa thâm", vì họ nói nhưng họ có nghĩ gì đâu. Đã dân chủ mà còn có Đảng chỉ đạo tất cả, độc quyền tất cả. CS đéo biết thế nào là dân chủ, dân chủ thì mọi việc phải do người dân quyết định, đảng phái muốn hoạt động cũng phải trong khuôn khổ pháp luật do dân thông qua quốc hội đặt ra.
    Còn cái pháp luât ở ta thì tùy tiện đến mức đéo có luật, nhà nước giống hệt tổ chức mafia. Bắt ông Nguyễn Ngọc Già cũng chỉ bắt thôi, chứ có xét xử gì đâu, cũng chẳng công bố bắt ông ta vì tội gì.
    Chỉ có sau này lịch sử sẽ lên án cả cái Đảng CS.
    Trên trang Dân làm báo có bài rất hay, nhan đề "Đảng và sự hiểu lầm của người Việt?" Dân luân nên post sang đây để cho nhiều đọc và còm. Trang ấy không còm được.