Cuộc tranh giành quyền lực đã ngã ngũ

  • Bởi Admin
    26/02/2016
    2 phản hồi

    Rodion Ebbighausen
    Phan Ba dịch

    Thủ tướng sắp về hưu của Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng sẽ không đạt được mục tiêu của ông, tiếp nhận lấy quyền lãnh đạo Đảng.

    Tất cả các dấu hiệu đều cho thấy rằng cuộc tranh giành quyền lực đầy tính bi kịch giữa Tổng Bí thư cho tới nay của Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN), Nguyễn Phú Trọng, và đối thủ của ông, người sếp chính phủ cho tới nay Nguyễn Tấn Dũng, đã ngã ngũ: Tổng Bí thư Trọng là người chiến thắng.

    Vào tối thứ hai đã có thể thấy rằng Thủ tướng Dũng còn đương nhiệm sẽ không còn đứng trên danh sách ứng cử chính thức cho Trung ương Đảng. Qua đó, con đường đi đến vị trí đứng đầu Đảng của ông đã bị ngăn chận. Vì Bộ Chính trị, mà rồi người tổng bí thư được chọn ra từ đó, được quyết định từ 180 thành viên của Ban chấp hành Trung ương. Dũng đã từ bỏ khả năng cuối cùng, nhờ vào sự hỗ trợ của 1500 người tham dự Đại hội Đảng 12 mà đưa tên mình vào danh sách.

    Cuộc tranh giành quyền lực bất thường

    Cuộc xung đột tại Đại hội Đảng là một sự kiện chưa từng có về mọi mặt. Trong vòng 70 năm vừa qua, ĐCSVN cương quyết đi theo một nguyên tắc đồng thuận tập thể, ít nhất là ở vẻ ngoài. Dù các xung đột nội bộ có dữ dội cho tới đâu đi chăng nữa, cuối cùng thì ĐCSVN vẫn trình ra một đường lối thống nhất mà Đảng và chính phủ phải tuân theo. Thuộc vào trong đó là việc những người kế thừa các chức vụ cao nhất trong Đảng và chính phủ được thỏa thuận từ lâu trước các kỳ họp của Đại hội Đảng và Quốc Hội, để mà họ có thể được thông qua một cách trơn tru. Điều này là nhằm để nhấn mạnh tới tính đoàn kết của đảng đang nắm độc quyền trong một nhà nước độc đảng.

    Thế nhưng trong năm nay thì cho tới khi Đại hội Đảng bắt đầu, người ta vẫn không thể thống nhất với nhau về việc ai sẽ đứng trong danh sách ứng cử viên cuối cùng cho chức vụ có nhiều ảnh hưởng nhất trong nhà nước – chức vụ tổng bí thư. Nguyên nhân cho việc này là cuộc tranh giành quyền lực giữa Nguyễn Phú Trọng, người đang giữ chức vụ đó, và Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

    Mác-xít bảo thủ chống tư bản thực dụng

    Trọng là Tổng bí thư từ 2011. Ông được cho là bảo thủ, trung thành với các nguyên tắc và bám chặt vào Chủ nghĩa Mác-Lê nin. Về mặt đối ngoại, ông ngả về phía Trung Quốc. Trong các bài diễn văn của mình, ông luôn nhấn mạnh rằng sự tiếp tục tồn tại của Đảng là điều quan trọng nhất.

    Dũng, người đã trải qua tối đa hai nhiệm kỳ làm thủ tướng, được nhiều nhà quan sát đánh giá là một nhà tư bản thực dụng. Trong những năm trên chính trường, ông đã tạo được một mạng lưới rộng lớn của những người ủng hộ và được bảo hộ. Các con ông, tốt nghiệp đại học Mỹ, và họ hàng gần hiện đang ngồi trong những vị trí then chốt về chính trị và kinh tế của Việt Nam. Một trong những người con trai của ông là bí thư tỉnh trẻ tuổi nhất của Việt Nam trong tỉnh Kiên Giang ở phía nam. Về mặt đối ngoại, Dũng nghiên về phía Mỹ.

    Mối thù địch cũ

    Trọng và Dũng đã có xung đột với nhau lâu nay. Các cải cách chủ yếu do Dũng thúc đẩy, đặc biệt là trong kinh tế, trong lĩnh vực mà ví dụ như ông đã tích cực ủng hộ cho Hiệp định Đối tác Kinh tế Chiến lược xuyên Thái Bình Dương (TPP), bị nhiều người bảo thủ cho rằng là quá vội vã hay đi quá xa. Họ lo sợ rằng Việt Nam có thể rời bỏi con đường của chủ nghĩa xã hội và chê trách ví dụ như việc tham nhũng đã tăng lên rất nhiều dưới thời của Dũng, hay việc ông không có khả năng kiểm soát được nợ công.

    Tuy vậy, giới bảo thủ đã nhiều lần thất bại trong nổ lực lật đổ Dũng. Đầu tiên là việc ông vướng vào vụ thiệt hại bạc tỉ của công ty đóng tàu nhà nước Vinashin. Năm 2012, ông qua được một vụ tương tự như bỏ phiếu bất tín nhiệm trong nội bộ Đảng. Thế nhưng lần này thì mạng lưới của ông đã không thể cứu ông khỏi thất bại được.

    Hậu quả cho đường lối của Việt Nam

    Vẫn còn chưa được quyết định, rằng liệu người tổng bí thư cũ Nguyễn Phú Trọng cũng sẽ thật sự là người tổng bí thư mới hay không. Tuy vậy, ông ấy đã có thể bảo đảm được chỗ đứng của ông trong Trung ương Đảng vào ngày thứ Tư (27/01/2016). Cả việc bổ nhiệm cho các chức vụ đứng đầu khác, như chức vụ chủ tịch nước, thủ tướng và chủ tịch Quốc Hội, cũng vẫn còn chưa rõ. Nhưng ngay từ bây giờ đã có thể thấy được rằng các thế lực bảo thủ của Đảng đã thắng thế.

    Điều này không có nghĩa là sẽ có một thay đổi cực đoan trong đường lối chính trị cho tới nay của Việt Nam. Đường lối chính trị Việt Nam không diễn ra theo cách nhảy đột ngột từng bước. Một trường hợp ngoại lệ là Đại hội Đảng lần thứ 6 của năm 1986 mà qua đó, ĐCSVN đã bắt đầu cái được gọi là chính sách đổi mới, cái đã cải cách đất nước về mặt kinh tế và bắt đầu cuộc bùng nổ về kinh tế của 30 năm vừa qua.

    Không thể chờ đợi những quyết định can đảm như vậy từ giới lãnh đạo mới. Họ sẽ cố gắng ép Đảng đi đúng đường lối, để chống lại “diễn biến hòa bình”, cái được cho là do các tổ chức phi chính phủ khởi xướng và cũng là cái mà bộ máy an ninh đang lo sợ. Đối với các blogger và truyền thông, chính phủ và Đảng sẽ cứng rắn hơn. Các cải cách kinh tế đang hết sức cần thiết sẽ được tiến hành cẩn trọng hơn, nhưng sẽ không bị bỏ qua trong mọi trường hợp. Vì sự phát triển về kinh tế quá quan trọng cho tính chính danh của Đảng.

    Rodion Ebbighausen
    Phan Ba dịch từ: http://www.dw.com/de/machtkampf-in-vietnam-entschieden/a-19004474

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Tác giả viết: "Trọng là Tổng bí thư từ 2011. Ông được cho là bảo thủ, trung thành với các nguyên tắc và bám chặt vào Chủ nghĩa Mác-Lê nin." Ông này viết như thế chứng tỏ ông không hiểu tình hình Việt Nam và cũng chẳng hiểu CN Mác Lê nin là cái gì. Thực ra từ năm 1986 Đảng CS Việt Nam có chủ trương đổi mới tức là đã đi theo con đường xét lại, không còn theo CN Mác Lênin nữa. Lênin nói "CNXH là chính quyền xô viết cộng với điện khí hóa toàn quốc". Cách làm ăn của CNXH là tập thể, kinh tế kế hoạch hóa, quan liêu bao cấp như thời kỳ tem phiếu. CS "đổi mới" thực sự là quay về cái cũ, trước không có tem phiếu, bao cấp thì tem phiếu, đổi mới thì lại bỏ tem phiếu để tự do buôn bán. Trước kia CS sợ nhất là để tự do buôn bán vì sợ tự phát tiến lên CNTB.
    Nay nhà nước CS cho tự do buôn bán, thừa nhận thành phàn kinh tế tư nhân, luật pháp cũng thừa nhận quyền sở hữu tư nhân về tư liệu sản xuất, tức là đã chấp nhận CNTB rồi. Chỉ còn cái dấu án XHCN là đống cứt thối Bộ Chính trị tức cơ quan đầu não của CS thôi.
    Những người CS Việt Nam có cái ngu là:
    - Nhập cái chủ nghiã ngoại lai mà thế giới đã vứt vào sọt rác về thờ để làm nghèo đất nước và chém giết dân tộc mình.
    - Trong khi chính quê hương của CNXH (tức CN Mác Lê nin) cũng đã vứt chủ nghiã Mác Lê nin đi rồi thì CS Việt Nam vẫn theo, tức là thầy bỏ thì trò vẫn tôn thờ.
    Nhưng nếu xét lý thuyết về CNXH thì CS Việt Nam có theo đâu, nếu theo thì đã duy trì chế độ tem phiếu. Kinh tế thay đổi rồi, theo CNTB rồi, kinh tế thị trường tức kinh tế tư bản, nói với thế giới thì CS cũng đã tuyên bố kinh tế Việt Nam là "kinh tế thị trường", Mỹ còn ép VN phải cổ phần hóa các doanh nghiệp quốc doanh, tức là tư bản hóa các doanh nghiệp XHCN. CS chỉ còn duy trì chế độ chính trị giữ ghế để lừa dân mà thôi.
    Trước kia thì CS giương cao ngọn cờ "phản đế bài phong", nay CS lại đang chủ trương "thỉnh đế hồi phong" (mời đế quốc, quay lại thời phong kiến). Kinh tế thì theo tư bản rồi, văn hóa, luật pháp, giáo dục cũng đang có xu hướng theo các nước tư bản, thế nhưng CS còn gắn cái đuôi "định hướng XHCN", đó chỉ là "đánh đĩ còn sợ mất trinh thôi" thôi. CS có nói đến CNXH thì mới lừa được những người già nua mà thời trai trẻ đã bị nhồi sọ lý tưởng "vì CNXH thanh niên anh dũng tiến lên".
    Trong bộ chính trị hiện nay họ cũng chẳng thèm học Mác Lênin, họ chỉ đưa cái chủ nghĩa ấy ra làm chiêu bài thôi, còn họ theo chủ nghiã TÀO VI (VÌ TAO), họ tranh giành quyền lực với nhau, quyền lực cũng là để mang về lợi ích kinh tế thôi.
    Đã thế họ lại cứ bắt nhân dân phải tôn thờ họ. Nay họ bảo "quân đội trung với Đảng". Thế Đảng trung với ai thì họ đéo dám nói mà cứ lờ đi. Họ toàn đưa ra khái niệm mờ mờ ảo ảo để lừa dân mà thôi. Trung với Đảng là trung với Đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng và những quan chức trong Bộ chính trị chứ còn trung với ai nữa. Dân cần vạch trần bộ mặt giả dối của CS cho mọi người biết, dần dần thì chế độ độc tài đảng trị này lộ mặt thì sẽ lung lay, cộng thêm yếu tố quốc tế tác động thì cái đống cứt thối CS này sẽ bị tẩy uế. Cu ba thì tương lai sẽ theo Mỹ trong vài năm tới, chỉ còn lại nửa nước Triều Tiên và một phần lớn địa giới Trung quốc cùng với Việt Nam theo CN CS mà thôi. Người Trung quốc cũng có ưa CNCS đâu, trên 96% dân tộc mình cũng đéo ưa CNCS. Đây là điều kiện tốt để tẩy uế CNCS ra ngoài hành tinh.
    Đầu tiên hãy cứ biểu tình trên mạng tạo dư luận mạnh mẽ tẩy chay CNCS đẻ CS đau đầu rồi họ tự thấy vì quyền lợi quốc gia và dân tộc mà họ phải bỏ chủ nghiã TÀO VI khoác áo CNXH. Dĩ nhiên tẩy chay CNCS chứ không phải chém giết những người CS vì họ cũng là người cùng dân tộc với mình, họ hàng con cái họ là người Việt Nam. Có từ bỏ chế độ CS thì mới dễ hội nhập và đất nước mới thoát đói nghèo lạc hậu và tụt hậu. Điều đầu tiên bỏ CNCS thì mới hòa hợp hòa giải dân tộc hai miền Bắc Nam, người trong một nước có đoàn kết một lòng thì mới tạo thành sức mạnh xây dựng đất nước.

    Tác giả bài này là người nước ngoài, ông không sống ở Việt Nam nên ông chẳng hiểu gì về tình hình Việt Nam. Có lẽ ông phán tình hình Việt Nam qua vài phát ngôn của mấy quan chức CS. Ông viết: "Trọng là Tổng bí thư từ 2011. Ông được cho là bảo thủ, trung thành với các nguyên tắc và bám chặt vào Chủ nghĩa Mác-Lê nin."
    Trọng tên trùm CS hiện nay, nghe hắn nói thì tưởng hắn trung thành với CN Mác Lê nin, ngay hiến pháp Việt Nam cũng ghi rõ là VN theo CN Mác Lê nin. Thế nhưng trong thực tế thì Trọng đéo hiểu CN Mác Lênin là cái gì, đã không hiểu thì theo CN Mác Lênin làm sao được. Nếu ông có điều kiện mà trực tiếp gặp Trọng, ông thử hỏi Trọng là: "Các ông theo CN Mác Lênin thì theo cái đéo gì?" Đố Trọng trả lời được đấy. Còn trong thực tế thì về kinh tế Việt Nam đang theo CNTB, thế nhưng cái CNTB ở Việt Nam là tư bản sơ khai man rợ mà các nước tư bản bảo là chủ nghĩa tư bản cao bồi hay CNTB lưu manh. Ông không thấy là trong lòng nhà nước XHCN này thì giai cấp các nhà tư bản đang mọc lên như nấm hay sao? Người ta dùng tự doanh nhân để gọi các nhà tư bản, nghĩa là chỉ có từ ngữ thì thay đổi thôi. Ngay VN thực hiện kinh tế thị trường cũng chính là kinh tế tư bản rồi. VN lại còn đang cổ phần hóa các doanh nghiệp quốc doanh, cổ phần hóa tức là tư bản hóa đấy. Ông thử xem các sách của Lênin có nói về điều này hay không? Các nước XHCN thì đéo có thị trường chứng khoán, nay thì thị trường chứng khoán ở VN đang nở rộ. Ông không thấy rằng Việt Nam càng có bề dầy về thời gian xây đựng CNXH thì càng thắt chặt quan hệ với các nước TB hay sao, thậm chí còn đưa quan hệ lên mức chiến lược nữa kia. CNXH thì mâu thuẫn với CNTB như nước với lửa.
    Các quan chức CS chỉ nói CNXH ở cái lỗ mồm thôi. Ồng không thấy các quan chứ CS giàu nứt đố đổ vách hay sao? Người ta ăn ngủ ra sao thì suy nghĩ như vậy. Các quan chức CS hiện nay đang trở thành những người hữu sản cỡ bự cả đấy, vừa bự tư liệu sản xuất, vừa bự tư liệu sinh hoạt, họ sống xa hoa như vua chúa ngày xưa. Như thế thì CS "cái con tự do".
    Nay một xu hướng hòa vào các nước tư bản đang nở ở Việt Nam mà người phát ngôn cờ lại chính là ông Nguyễn Tấn Dũng. Nghe ông ta phát biểu thì ít chất CS hơn, đôi khi còn nói về dân về quyền lợi quốc gia và về dân chủ, thế nhưng ông ta còn chưa thoát khỏi cách nghĩ của anh y tá quèn, đó là tham lam quá, gia đình chủ nghĩa quá. Vào TPP tức là vào guồng máy của hệ thống các nước tư bản rồi. Ông Dũng cũng nói về cải cách cơ cấu để hòa đồng, thế nhưng cải cách cơ cấu mà đéo cải cách thể chế chính trị thỉ cải cách thế đéo nào được.
    Các quan chức CS giấu dân chứ thực sự họ cũng đã tính đến chuyện cải cách chế độ chính trị rồi đấy, vì nếu không cải cách chế độ chính trị thì nhà nước CS này sụp đổ không phải do dân chống đối mà do ngân khố cạn kiệt, các nước tư bản không đầu tư vì phí quan hệ và phí quản lý nhiều quá, do chế độ độc dảng, thiếu minh bạch cộng với tham nhũng. Vào TPP thì doanh nghiệp có thể kiện nhà nước, tòa án TPP sẽ xét sử, vai trò của Đảng CS chẳng còn cái đéo gì nữa. Vào TPP thì phải tuân theo những điều quy định như nhân quyền, điều mà các nước CS từ trước đéo có để quan chức tha hồ bóc lột nhân dân.
    Hiện nay thì nhà nước CS danh nghiã này đang khủng hoảng chế độ chính trị, nửa dơi nửa chuột. Đéo tên CS nào biết CNXH như thế nào nhưng cứ nỏ mồm hô xây dưng CNXH. Trọng Lú lúc tỉnh còn nói là hết thế kỷ này thì CNXH chưa hoàn thiện ở nước ta.
    Nhân dịp này phải làm cho mọi người cất cao tiếng hô giải tán Đảng CS. CS sợ mất chế độ chính trị chứ không sợ mất nước và nghèo nàn lạc hậu vì nước có nghèo, dân có khổ thì CS vẫn ung dung sung sướng. Nhà nước CS đéo gì mà trong Bô Chính trị đéo có ai là giai cấp công nhân, quan chức thì toàn cho con cái sang các nước tư bản học tập. Về lý thuyết thì cuộc CM XHCN phải do giai cấp công nhân lãnh đạo. Nay thì nhà nước CS này còn mời tư bản nước ngoài vào bóc lột công nhân, tức là biến giai cấp công nhân nước mình thành nô lệ cho tư bản nước ngoài. Còn người công nhân thì thấy làm nô lệ cho dân tộc khác sướng hơn làm nô lệ cho CS của dân tộc mình.

    Cơ Hội Cuối Cùng Của Ếch

    Ếch ơi ếch hãy nhanh chân
    Dịp may trốn thoát còn lần này thôi
    Hãy mau chộp lấy cơ trời
    Nhảy vào sông lớn bỏ nơi ao tù
    Tội dầu đất diệt trời tru
    Quyết tâm hối cải cũng bù bằng không
    Nếu như ếch đã có lòng
    Đến cùng dân tộc đang mong đang chờ
    Hãy mau xé thẻ vứt cờ
    Nếu mà chậm trể thời cơ chẳng còn
    Chỉ còn xiềng xích cùm gông
    Chó điên, Sâu róm quyết không dung tình
    Trả thù cho gấu Bá Thanh
    Cùng bao tủi nhục uất hờn xưa nay
    Nếu không lên đoạn đầu đài
    Thì cũng tù ngục đọa đày chung thân.

    Ếch ơi ếch hãy nhanh chân
    Cơ may trốn thoát còn lần nầy thôi.

    https://fdfvn.wordpress.com