Dân chủ, một niềm tin tôn giáo

  • Bởi Khách
    18/02/2016
    12 phản hồi

    Nguyễn Chánh

    “Nền tảng của dân chủ chính là niềm tin của đa số dân vào sự bình đẳng, đồng quyền quyết định, mỗi người dân một lá phiếu. Khi thiếu vắng niềm tin này, những cuộc đấu tranh chống độc tài thực tế chỉ đem lại sự hoán đổi độc tài như đã thấy trong lịch sử”.

    Các Tổ phụ Lập quốc Hoa Kỳ “khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng Tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc”

    Cách mệnh rồi thì quyền giao cho dân chúng số nhiều, chớ để trong tay một bọn ít người. Thế mới khỏi hy sinh nhiều lần, thế dân chúng mới được hạnh phúc” - Hồ Chí Minh (“Đường Kách mệnh”, 1927).

    Rất tiếc là ngày nay, hơn 40 năm sau khi “cách mệnh” thống nhất được Việt Nam rồi, chính quyền vẫn chưa hề có ý định “giao quyền cho dân chúng số nhiều”. Lòng tham quyền lực và tiền bạc thường là động lực chính khiến một thiểu số cầm quyền luôn đi ngược lại lại tiến trình dân chủ. Điều hiển nhiên đến nhàm. Nhưng đa số người Việt, ngay cả những người đang hô hào dân chủ, có thật sự đồng tình với lý tưởng dân chủ và chấp nhận sự đòi hỏi cơ bản của thể chế dân chủ không?

    Một quan điểm thịnh hành của nhiều trí thức Mỹ là những người Trung Đông, Phi Châu, Trung Hoa, Việt Nam... chưa “sẵn sàng để có dân chủ” (not ready for democracy). Gần đây, cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Donald Rumsfeld cũng nói rằng ông vốn không nghĩ thiết lập dân chủ ở Iraq là chuyện thực tế. Rất có thể Rumsfeld muốn viết lại lịch sử để vớt vát cho chính mình. Nhưng Iraq ngày nay đúng là một sự thất bại phủ phàng của những xung đột với mục đích dân chủ hóa xã hội. Ai Cập cũng thế. Libya cũng thế. Tại sao thế?

    Văn hào Lỗ Tấn nhận xét sau khi Thanh triều bị lật đổ, “chúng ta trước đây là nô lệ, bây giờ chúng ta là nô lệ của những người từng là nô lệ”. Phải chăng người Việt, cũng như người Hoa, chưa sẵn sàng tiếp nhận dân chủ? Phải chăng chúng ta chỉ thích hợp với “độc tài mềm” như Lý Quang Diệu vẫn cổ súy và được nhiều người ủng hộ? Không phải ai cũng bám víu quyền lực chỉ vì tham vọng cá nhân. Lý Quang Diệu không như thế. Có lẽ một số quan chức hiện nay trong chính quyền Việt Nam, một số trí thức có ảnh hưởng đến tư duy xã hội cũng không thế. Họ cũng như ông Lý vẫn thành thật nghi ngờ rằng dân chủ không thích hợp cho nước Việt, hay người Việt chưa sẵn sàng cho dân chủ. Tại sao thế?

    Dân trí, kinh tế, văn hóa, truyền thống, v.v... là những yếu tố đã được nêu ra để giải thích hay biện minh cho sự thiếu dân chủ ở nhiều nước như Việt Nam. Nhưng nguyên nhân chính, sâu xa ngăn chặn tiến trình dân chủ từ Ai Cập cho đến Việt Nam là sự thiếu “tín ngưỡng” của người dân. Ở những nước này, đa số dân chúng, từ người mù chữ đến kẻ khoa bảng, đều thiếu niềm tin, thiếu niềm tin vào “tôn giáo dân chủ”. Thật thế.

    Thể chế dân chủ - mỗi người dân một lá phiếu - là sự biểu hiện trong xã hội một niềm tin vào “sự thật hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng” như Jefferson (*) đã viết trong “Tuyên ngôn Độc lập” của Mỹ. Hơn 150 năm sau, trong một ngày lịch sử đầu tháng 9-1945, Hồ Chí Minh đã nhắc lại gần như nguyên văn câu này bằng tiếng Việt tại Hà Nội. Mọi thế hệ học sinh Mỹ đều thuộc lòng câu nói bất hủ này. Nhưng “sự thật hiển nhiên” của Jefferson chính là một niềm tin có tính cách tôn giáo. Một niềm tin mà về logic không khác gì niềm tin “người chết sẽ đầu thai” hay “Jesus Christ chết để chuộc tội cho loài người”.

    Ta có thể dễ dàng đưa ra những nhận xét thực tế rằng “mọi người sinh ra KHÔNG bình đẳng” rồi suy luận rằng vì thế mà “mọi người đều KHÔNG NÊN có QUYỀN bình đẳng” để phản bác Jefferson và Hồ Chí Minh. Trí tuệ khác nhau, ý chí khác nhau, nhân cách khác nhau, thành bại khác nhau trong cuộc sống... Dựa vào tiêu chuẩn nào để chấp nhận rằng mọi người đều bình đẳng, để đòi quyền bình đẳng mỗi người dân một lá phiếu? Chính là niềm tin có tính cách tôn giáo vào lý tưởng dân chủ khiến nhiều người (trong đó có tôi) chấp nhận và đòi hỏi rằng ông nông dân thất học cũng phải có lá phiếu đồng giá trị như bà hiệu trưởng đại học, doanh nhân tỉ phú cũng như người bán hàng rong, nguyên thủ quốc gia cũng như thanh niên thất nghiệp.

    Như với một tôn giáo, nhiều người không có niềm tin vào lý tưởng dân chủ không phải vì họ kém trí hay có tà tâm. Ít tín đồ có trình độ của lý tưởng dân chủ dám khách quan vỗ ngực rằng họ có trí tuệ và lương tâm hơn Karl Marx hay Lý Quang Diệu. Những người như hai nhân vật này nghi ngờ dân chủ chỉ vì họ không có cùng niềm tin vào điều cơ bản nhất của đạo dân chủ, vào “sự thật hiển nhiên” của Jefferson.

    Cũng không có gì quá khó hiểu về sự thiếu đức tin này. Một tín đồ lỗi lạc của đạo dân chủ, Winston Churchill, cũng nhận xét rằng chỉ cần nói chuyện năm phút với một cử tri trung bình là đủ để thấy cái tệ hại của dân chủ. (“The best argument against democracy is a five minute conversation with an average voter”). Những người không có niềm tin dân chủ tin tưởng và trông chờ vào một thiểu số “xuất sắc” có “đạo đức” hơn đa số quần chúng để đem đến sự hạnh phúc dài lâu cho xã hội.

    Như với mọi tôn giáo, có những tín đồ tin theo đạo dân chủ vì một trực nhận của tư duy, có những tín đồ tin theo chỉ vì tập quán. Có những xã hội dễ dàng tiếp nhận và phát huy một tôn giáo nào đó nhưng lại rất thờ ơ hay có ác cảm với một tôn giáo khác. Hoàn cảnh ban đầu của nước Mỹ khiến người Mỹ dễ dàng tin theo và chấp nhận tiên đề của dân chủ giáo là mọi người sinh ra đều bình đẳng.

    Những di dân đầu tiên đến Bắc Mỹ là những người thích có sự độc lập và tự do cá nhân. Nhưng họ cũng thường phải chung lưng đấu cật để cùng nhau đối phó với thiên tai, thú dữ, và thổ dân. Sự sống còn trước mắt của cộng đồng tùy thuộc vào sự đoàn kết, thỏa thuận của mọi thành viên. Phân chia đẳng cấp chỉ có vai trò phù phiếm trong hoàn cảnh đó. Tài ba và đạo đức cá nhân chỉ là cơ sở để thuyết phục, không thể giành quyền quyết định chung của cộng đồng.

    Tinh thần cốt lõi, “sự thật hiển nhiên”, của đạo dân chủ dễ dàng được tiếp nhận, “giáo lý” (Hiến pháp Mỹ) được những trí tuệ lớn xây dựng và liên tục phát triển trên tinh thần đó. Những thành quả của nước Mỹ, đời sống của người dân Mỹ và những nước dân chủ Tây phương đã trở thành sự thèm muốn ganh tị của những xứ khác. “Dân chủ” trở thành một cái nhãn hiệu thời thượng. Một quan chức Trung Quốc có nhận xét rằng hô hào dân chủ là một cách đánh bóng tên tuổi hữu hiệu của những “nhà dân chủ”. Nhưng không chắc họ đã hiểu và chấp nhận cái đòi hỏi tiên quyết của dân chủ: phải tin và chấp nhận “sự thật hiển nhiên” của Jefferson.

    Trong một xã hội mà rất nhiều người trọng vọng, khúm núm trước bằng cấp, thế lực, và tiền tài thì “mọi người sinh ra đều bình đẳng” là một niềm tin tôn giáo khó có thể được thành tâm thành ý chấp nhận. Không thể lý giải được niềm tin, cũng như không thể chứng minh một tiên đề toán học. Nhưng ta có thể dễ dàng suy luận được rằng phong trào dân chủ sẽ biến thái, sẽ thất bại nếu thiếu niềm tin, thiếu sự chấp nhận rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, phải có quyền bình đẳng.

    Xưa nay sự chấp nhận này vốn không có ở Ai Cập, Libya, Iran, Iraq, Trung Quốc, và Việt Nam. Phần lớn lãnh đạo cũng như người dân đều chấp nhận sự ưu việt (“bình đẳng hơn người” theo cách nói châm biếm của George Orwell) của những cá nhân kiệt xuất hay những người đại diện thần linh, một đảng phái hay một giai cấp nào đó trong sự định hướng và quyết định cho xã hội.

    Một xã hội thiếu niềm tin vào sự bình đẳng của Jefferson thường sẽ tạo ra chính quyền độc tài. Vào giờ phút tối hậu, những người rất có khả năng và đầu óc, đã dám hy sinh cho “độc lập tự do hạnh phúc” của xã hội nhưng thiếu niềm tin dân chủ, nhìn quần chúng và chân thành lắc đầu “dân biết gì”. Vào giờ phút tối hậu, quần chúng nhìn những nhân vật tài trí, dũng cảm hơn người với sự kính ngưỡng và mặc nhiên trao quyền cho họ. Không phải là một sự ủy quyền tạm thời vì những lý do thực tiễn, mà là một sự trao quyền tuyệt đối, chấp nhận quyền quyết định thay mình của những người “tài ba và đức độ” chỉ vì thiếu niềm tin dân chủ.

    Thế là một chính thể độc tài được ra đời, ngay trong hoàn cảnh lý tưởng nhất, kể cả khi lãnh đạo sáng suốt và không (chưa) có tham vọng cá nhân.

    Trên lý thuyết, những lãnh đạo “bình đẳng hơn dân” vẫn có thể lắng nghe dân phản biện, làm theo ý dân, và chăm lo cho đời sống của dân. Nhưng người theo lý tưởng dân chủ vẫn không chấp nhận một chính quyền như thế. Các tín đồ đích thực của dân chủ giáo đòi hỏi sự bình đẳng của Jefferson. Một chính quyền dân chủ không có quyền chọn lựa nào khác hơn là làm theo ý dân, bất kể dân “đúng” hay “sai”. Khi bị chất vấn tại sao không làm như đã hứa, Tổng thống Obama trả lời: “Không đủ phiếu”. Đấy chính là một hiện thực của dân chủ. Mỗi người dân một lá phiếu - mọi người đều có quyền chọn lựa bình đẳng là điều tối thượng trong chính trị của xã hội dân chủ.

    Nước Mỹ may mắn đã có những cha già lập quốc với tầm nhìn xa vào tương lai và suy nghĩ thực tiễn về bản chất con người. Thomas Jefferson không chỉ là người đã chấp bút cho niềm tin duy nhất của dân chủ giáo, ông cũng đã góp phần quan trọng trong việc dựng nên một hệ thống “giáo lý” - Hiến pháp Mỹ - để đối phó với những khó khăn cơ bản của dân chủ. Tam quyền phân lập chỉ là một hình thức chính phủ thực tế của Mỹ để áp dụng lý tưởng dân chủ cho sự hạnh phúc dài lâu trong xã hội. Tối hậu, theo đúng tinh thần dân chủ, sự tồn tại của nền dân chủ kiểu Mỹ hoàn toàn tùy thuộc vào dân Mỹ. Khi có người hỏi Benjamin Franklin (**) là ông và cộng sự đã thiết lập một chính phủ gì, Franklin trả lời: “Một chính phủ cộng hòa, nếu quý vị có thể giữ được nó” (A republic if you can keep it).

    Hoa Kỳ đã trở thành một nước trường tồn giàu mạnh nhất trong lịch sử nhờ niềm tin rằng “mọi người sinh ra đều bình đẳng” (hoặc “mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng” như lời dịch của Hồ Chí Minh). Người Mỹ không có tham vọng xây dựng một “đế chế ngàn năm”, không theo một chủ thuyết nào. Chính quyền Mỹ, trên nguyên tắc, không có định hướng gì khác hơn là sự đồng quyền quyết định của mọi người trong cuộc mưu cầu hạnh phúc của mỗi người.

    Một tín đồ đích thực của dân chủ giáo hẳn phải đồng ý với câu nói “tôi có thể không chấp nhận anh có trí tuệ và đạo đức như tôi, nhưng tôi sẽ tranh đấu đến cùng để anh có đồng quyền quyết định vận mạng chung của chúng ta như tôi”, nhại theo câu nói bất hủ về tự do ngôn luận của Voltaire - Beatrice Hall (***). Không phải ngẫu nhiên mà dân chủ thường đi đôi với tự do ngôn luận. Cũng như tự do ngôn luận (một khái niệm đại đa số ủng hộ cho đến khi chính họ cảm thấy bị xúc phạm), dân chủ đòi hỏi sự trung thực và mạch lạc về tri thức để tôn trọng quyết định dân chủ một khi đã tin rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng.

    Những người đã quen kính cẩn trọng vọng bằng cấp, tước vị, quan chức, trí thức, tỉ phú, thầy tu, dòng dõi... thường không phải là người thật sự yêu chuộng lý tưởng dân chủ. Người dân chủ không sùng bái, không chấp nhận nhường quyền suy nghĩ và quyết định cho bất cứ ai. Người dân chủ tự tin rằng họ là người sáng suốt và thành thật nhất về nhu cầu và lợi ích của chính họ. Vì thế mà người dân chủ không bao giờ chịu vi phạm những nguyên tắc dân chủ để giành lợi thế cho họ, cho quan điểm hay phe phái của họ; bảo vệ nền tảng dân chủ quan trọng hơn những thắng bại chính trị nhất thời.

    Nền tảng của dân chủ chính là niềm tin của đa số dân vào sự bình đẳng, đồng quyền quyết định, mỗi người dân một lá phiếu. Khi thiếu vắng niềm tin này, những cuộc đấu tranh chống độc tài thực tế chỉ đem lại sự hoán đổi độc tài như đã thấy trong lịch sử.

    Dân chủ là một khái niệm, một tôn giáo, một lý tưởng trái ngược với truyền thống ngàn năm Nho giáo. Nhưng dân chủ giáo có giá trị thực tế trước mắt. Vì thế mà khi có cơ hội, Nhật Bản (vì bị Mỹ ép buộc lúc đầu), Đài Loan và Hàn Quốc (qua sự tiếp cận với Tây phương) đã thoát được tư duy chính trị của Nho giáo. Việt Nam cũng sẽ không là ngoại lệ. Nhưng vấn đề là thời gian. Cái giá của sự chậm trễ sẽ ngày càng cao trong mọi phương diện. Thiếu dân chủ thì tài nguyên thiên nhiên, môi trường sống, giáo dục và dân trí đều sẽ càng lúc càng tụt hậu so với thế giới.

    Tôi xin mượn lời vị tướng Lưu Á Châu (***) của quân đội Trung Quốc để nói rằng dân chủ không phải là một nhãn hiệu, không đơn thuần là một phong trào, một thể chế mà còn là một niềm tin, một lý tưởng sống. Trong một bài thuyết trình nổi tiếng đã từng được báo chí Việt đăng tải, Lưu Á Châu kể lại câu chuyện trên chuyến bay bị bọn khủng bố al-Qaeda cướp mười lăm năm trước ở Mỹ với lời kết luận đáng được suy ngẫm.

    Dưới tình huống đặc biệt này, bọn họ quyết định trưng cầu ý kiến biểu quyết có nên chống lại bọn khủng bố hay không. Vào lúc sinh tử quan đầu như thế này, họ còn không định đem ý chí của mình cho người khác. Sau đó tất cả hành khách đều đồng ý, bọn họ mới đi chống lại bọn khủng bố. Thế nào gọi là dân chủ? Đây chính là dân chủ. Bản chất của dân chủ đã thấm sâu vào trong tính mệnh con người, vào trong máu, xương. Một dân tộc như thế này, họ không hưng thịnh đi lên thì ai hưng thịnh; Dân tộc như thế này, họ không dẫn đầu thế giới thì ai sẽ dẫn đầu thế giới đây?”.

    Ghi chú (của NCTG):

    (*) Thomas Jefferson (1743-1826), tổng thống thứ ba của Hiệp chúng quốc Hoa Kỳ, tác giả bản “Tuyên ngôn Độc lập”.

    (**) Benjamin Franklin (1706 - 1790), chính khách, triết gia, khoa học gia, một trong những nhà lập quốc của Hoa Kỳ, được mệnh danh là “Người Mỹ đầu tiên”.

    (***) Evelyn Beatrice Hall, (1868 - 19??), nhà văn nữ người Anh, tác giả cuốn tiểu sử Voltaire nhan đề “Những người bạn của Voltaire” (The Friends of Voltaire, 1906). Trong tác phẩm này, có đoạn: “Tôi có thể không đồng ý những điều anh nói, nhưng tôi có thể chết để bảo vệ quyền anh được nói những điều đó” (I disapprove of what you say, but I will defend to the death your right to say it), thường được coi là của Voltaire.

    (****) Thượng tướng Lưu Á Châu (Liu Yazhou) sinh năm 1952, là con rể cố Chủ tịch nước Trung Quốc Lý Tiên Niệm, từng giữ chức Phó Chính ủy Không quân Trung Quốc, nay là Chính ủy Đại học Quốc phòng Trung Quốc, có lúc là giáo sư thỉnh giảng Đại học Stanford, Mỹ. Ông là một cây bút nổi tiếng, được nhiều giải thưởng văn học. Là một “thái tử đỏ” từng du học và sinh sống ở Mỹ hàng chục năm, các bài viết, tiểu luận của ông bao hàm nhiều ý tưởng, lập luận cấp tiến, sắc bén, đặc biệt là quan điểm cởi mở trước Phương Tây và Mỹ.

    Nguyễn Chánh, từ Hoa Kỳ

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    12 phản hồi

    Phản hồi: 

    Tu trong thị phi mới biết cứu độ thị phi giải thoát.
    Tu trong địa ngục mới biết cứu độ địa ngục giải thoát.
    Tu trong hồng trần mới biết cứu độ hồng trần giải thoát.
    Nguyễn Du tu ở nhà buồn khỗ uống rượu niệm thơ mỉa mai thì thật khó giải thoát.

    Phản hồi: 

    Tôn giáo thường có một biểu tượng (như Phật, thánh, chúa...) để người ta cầu xin sự che chở và ban phúc đức.... Còn chẳng ai cầu xin Dân chủ ban phát cho mình cái gì. Có khi phải xả thân đổ máu để đấu tranh mới có dân chủ. Tự do dân chủ là quyền con người nhưng cũng là điều thiêng liêng mà con người phấn đấu để có. Nước ta thì đang bị nhà càm quyền tước mát quyền tự do dân chủ của dân, ngoại bang thì đang lợi dụng dân ta mất dân chủ đẻ cướp nước ta. Nếu ta có tự do dân chủ thì khi ngoại bang rình rập thì người dân biểu tình chống ngoại bang, Nhà cầm quyền thì cấm dân chống ngoại bang làm cho nguy cơ mất nước đến gần. Đ M nhà cầm quyền CS ngu như chó. Chính quyền cám tự do dan chủ là chính quyền phản động.
    Nên tập trung vào việc đấu tranh với nhà cầm quyền CS đòi tự do dân chủ hơn là đấu lý và cãi vã với nhau.
    Tòa án dân sự là gì? Là ròa án xử những vụ tranh chấp về quyền lợi giữa người dân với người dân, không gây án mạng, đổ máu..Thế nhưng tòa án dân sự không xử những vụ liên quan đến nhà nước nên quan tòa muốn xử bên nào đúng, bên nào sai cũng được, gây nhiều oan ức cho nên đến nhà sư cũng phải giân, Như vậy tòa án DÂN SỰ làm cho SƯ CŨNG PHẢI GIẬN (DẬN) Nên gọi tòa án dân sự là tòa án SƯ GIẬN. SƯ CŨNG PHẢI LÊN TIẾNG VÀ ỦNG HỘ CÁC NHÀ SƯ LÊN TIẾNG ĐÒI CÔNG BẰNG, TỰ DO DÂN CHỦ.

    Phản hồi: 

    [quote="Kim Vân Kiều truyện"]...
    Đã đem mình bỏ am mây
    Tuổi này gởi với cỏ cây cũng vừa
    Mùi thiền đã bén muối dưa
    Màu thiền ăn mặc đã ưa nâu sòng
    Sự đời đã tắt lửa lòng
    Còn chen vào chốn bụi hồng làm chi
    Dở dang nào có hay gì ?
    Đã tu tu trót quá thì thì thôi !

    ....[/quote]
    -Nguyễn Du

    Phản hồi: 

    >>Nguyễn Chánh viết bài: "Dân Chủ, Một Niềm Tin Tôn Giáo" là có hàm ý cao siêu, là muốn khuyến khích người Việt Nam nói riêng, và toàn thể thế nhân thế giới nói chung, phải nên tin tưởng "Tự Do Dân Chủ" như là một tôn giáo từ thiện. Đúng vậy, thế gian thế giới nầy, từ cổ chí kim, không bao giờ có một tôn giáo nào ngàn chân vạn khắc "chân thiện mỹ" như "Tôn Giáo Tự Do Dân Chủ" của Phương Tây Hoakỳ vậy.

    Tại sao Nguyễn Chánh viết là: "Một Niềm Tin Tôn Giáo", chắc là tại vì chính sách Tự Do Dân Chủ của Phương Tây Hoakỳ, thật tình ngàn chân vạn khắc, là có tâm thương yêu từ bi bác ái chân thật, là có tâm khiêm tốn nhẫn nhượng chân thật, có tâm khảng khái hỉ xã chân thật, có tâm trí thức trí tuệ linh cảm tiên tri chân thật, có tâm đại lượng khoang dung tha thứ chân thật, có tâm ban bố trợ cấp từ thiện chân thật, có tâm tôn trọng nhân quyền bình đẵng chân thật. Chính sách Tự Do Dân Chủ của Phương Tây, có quá nhiều từ thiện chân thật, mà thế gian thế giới chưa bao giờ có một tôn giáo nào có chân tình chân nghĩa như Tôn Giáo Tự Do Dân Chủ của Phương Tây.

    Nói tóm lại, là chính sách Tự Do Dân Chủ của Phương Tây Hoakỳ, thật xứng đáng là một Tôn Giáo Tự Do Dân Chủ từ thiện đệ nhứt của toàn cầu thế giới. Bấy lâu nay tôi thường tôn vinh chính sách Tự Do Dân Chủ của Phương Tây, là Tôn Giáo Tự Do Dân Chủ từ thiện của thế giới. Bởi vì tôi linh cảm thấy Tôn Giáo Tự Do Dân Chủ của Phương Tây, không chỉ là cứu độ thân thể con người động vật được an nhàn an lạc, được ăn no ngũ khỏe bình yên, được tự do ngôn luận nhân quyền bình đẵng, được thông minh sáng suốt, v.v. Mà Tôn Giáo Tự Do Dân Chủ của Phương Tây Hoakỳ, còn giúp tâm linh con người động vật bình phàm, được tiến hóa tâm linh Thần Thánh (La Hán) phi phàm, thật sự là ngàn chân vạn khắc.

    Tôi thường xuyên gặp và đàm thoại với những vị "La Hán" Phương Tây (thần thánh) nầy, ở thế giới tâm linh trong lúc tôi thiền định. Hiện nay những vị "La hán" Phương Tây nầy, cũng đang công tác từ thiện và thống lĩnh trật tự thế giới tâm linh, giúp quí vị Bồ Tát Địa Tạng Vương. Sau thế chiến đệ nhị, Phương Tây Hoakỳ dụng tâm lượng khỗ thống lĩnh trật tự thế giới, hoàn toàn là vì tất cả thế gian nhân loại bình yên an lạc sống còn. Thay vì từ cổ chí kim, toàn là do người độc tài độc ác thống lĩnh, và đàn áp nhân loại đời đời sống cực khỗ và chết thống khỗ. Rất tiếc là đa số bộ não con người động vật bình phàm, thật mù quáng vô minh và vô cùng khó khăn giác ngộ sáng suốt.

    Thiên Phật, Thiên Chúa, Thiên Gia Bồ Tát, thương yêu muôn loài, thương yêu tự do dân chủ nhân quyền bình đẵng, thương yêu những vị "La Hán Phương Tây," thật tình trung tín hiếu nghĩa chánh quân tử. (Alahán là Đệ Tử Phật thuộc về văn tướng, và La Hán là Thiên Binh giúp tam giới, thuộc về võ tướng.) Thế giới Thiên Đàng cũng phải có Thiên Binh Thiên Mã Thiên Rồng Thiên Hạc xuất trận bảo hộ thiên giới nữa chứ. Huống chi là Phương Tây Hoakỳ, cứ mãi bị cả đống người độc tài 2 mặt điên ác ghen tỵ, và ngầm âm mưu quậy phá thế giới bất yên bất ổn, thì làm sao cảnh sát thế giới không động võ lực trừ gian dưởng thiện được.

    Hơn nữa.. Thiên Lý hằng ngày đều nhận được huyết thư thống khổ của nhân gian, (đa số toàn là người Á Đông và Trung Đông) cáo trạng độc tài điên ác đàn áp dân lành khốn khỗ. Đặc biệt là có bao triệu lá thơ tủi lệ ai oán viết là: "Thà làm chó làm mèo Phương Tây, còn vui hơn là làm nhân dân của nhà cầm quyền độc tài độc ác." Và Thiên Lý đã trả lời hoài hoài là: "Thiện Bất Hậu Nhân, là trị bá chứng máu lạnh, máu nóng, độc tài, độc ác, và là phương pháp duy nhứt giải thoát vạn khỗ cho nhân gian." Rất tiếc là con người động vật cứ mãi mãi ham muốn sanh con hoài hoài, thì phải chịu khỗ đời đời không bao giờ ngừng nghĩ chứ biết làm sao cứu độ nữa?.

    Phản hồi: 

    Bài này có nhiều ý hay, nhưng bên cạnh đó vẫn có một số ý tôi thấy khá lạ lẫm theo quan điểm bình thường. Dân chủ là tư tưởng tiến bộ của mọi thời đại, sao lại là tôn giáo?
    Tác giả còn viết: "Chính là niềm tin có tính cách tôn giáo vào lý tưởng dân chủ khiến nhiều người (trong đó có tôi) chấp nhận và đòi hỏi rằng ông nông dân thất học cũng phải có lá phiếu đồng giá trị như bà hiệu trưởng đại học, doanh nhân tỉ phú cũng như người bán hàng rong, nguyên thủ quốc gia cũng như thanh niên thất nghiệp."
    Tôi cho rằng trong xã hội cùng như trong gia đình, không phải mọi người đều ngang nhau về mọi mặt, con người văn minh thì có dân chủ vẫn tôn trọng tôn ti trật tự chứ đâu cá mè một lứa, người có học vẫn được trọng vọng, thế nhưng về pháp luật thì mọi người phải bình đẳng, "mỗi người một lá phiếu". Dân chủ có nghiã trái với hiện tượng
    Đảng viên có tội thì tha
    Người dân có tội thì ra pháp trường.
    Dân chủ là người nông dân có tội như thủ tướng thì cũng phải xét xử như thủ tướng. Không thể có hiện tượng người dân sai thì vào xà lim còn thủ tướng có tội, sai lầm lớn thì chỉ một câu "xin lỗi" là xong.
    Liên hệ gần nhất ở ta là nếu ta thực hiện dân chủ thì phải vứt mẹ nó cái Đảng CS chó chết này đi. Trưng cầu dân ý xem có bao nhiêu người thích cái Đảng bỏ mẹ này. Cả nước có trên 90 triệu dân mà chỉ có trên 3,5 thằng đảng viên mà bắt dân "nhờ ơn Đảng" là nhờ ơn cái đéo gì?
    Một chính khách nước ngoài đã nói: "Nạn đói chỉ xẩy ra ở những nước thiếu dân chủ". Ngay chiến tranh cũng xẩy ra ở những nước thiếu dân chủ. Còn cứ trích dẫn lời Hồ Minh Râu mà ca ngợi thì nên nhớ Hồ nói một đằng làm một nẻo. Dân chủ thì không sùng bái cá nhân, Hồ bảo dân chủ nhưng ai nói ngược ý Hồ thì coi chừng vào tù. Ngay chuyện vạch ra những câu nói sai lầm của Hồ cũng đéo được. Hồ nói một câu sai để đời "Muốn xây dựng CNXH phải có con người XHCN". Con người XHCN là con người như thế nào cũng đéo cắt nghiã được. Dan chủ đéo gì mà có hàng nghìn bài văn, bài thơ, bài hát ca ngợi Hồ như một ông thánh, trong khi đời Hồ thì mục nát như rơm thối, đến không thèm nhận anh chị em ruột và cả con là hòn máu của mình. Muốn biết chân tướng khiêm tốn của Hồ thì hãy đọc tác phảm "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ chủ tích" của tác giả Trần Dân Tiên tức Tiền Trên Dân.
    Nếu dân chủ thì làm đéo gì có cái mả nổi để xác thối của Hồ ở Ba Đình. Cứ phải nói sát thực tế cho dễ hiểu, còn bài của ông Chánh thì toàn lý thuyết là lý thuyết.
    Tác giả viết: "Người dân chủ không sùng bái, không chấp nhận nhường quyền suy nghĩ và quyết định cho bất cứ ai. Người dân chủ tự tin rằng họ là người sáng suốt và thành thật nhất về nhu cầu và lợi ích của chính họ. Vì thế mà người dân chủ không bao giờ chịu vi phạm những nguyên tắc dân chủ để giành lợi thế cho họ, cho quan điểm hay phe phái của họ; bảo vệ nền tảng dân chủ quan trọng hơn những thắng bại chính trị nhất thời."
    Ý này hay đấy, nhưng nên cụ thể hóa bằng ngay những thí dụ ở nước mình cho dân ít học dễ hiểu thì tốt. Cứ nói cái gì cụ thể thì chúng tôi hiểu ngay, nói cụ thể và hình tượng dễ thấm hơn là nói những lý thuyết cao siêu.
    Trình độ gõ phím của tôi rất kém, hay mắc lỗi morat, mong các vị thông cảm.

    Phản hồi: 

    >>Nguyễn Chánh viết bài: "Dân Chủ, Một Niềm Tin Tôn Giáo." Hây thiệt hây và giỏi thiệt giỏi. Nhưng không biết nhân dân VN có được tự do thấy bài viết kích động nầy không? Hây là Internet đã bị nhà cầm quyền cộng sản VN chận bỏ hết đi rồi. Tội nghiệp nhân dân VN sống trong phong thủy của 3 nước độc quyền, độc tài, (Nga, TQ, VN) thì làm sao dân VN có thể tự do giải thoát?, tự do dân chủ?, và tự do phát triển thịnh vượng được?.

    Rất tiếc là đa số nhân dân VN không có sự đoàn kết, cứ mãi xâu xé lẫn nhau, cứ mãi xỉ vả ném đá lẫn nhau vậy thôi. Hy vọng toàn thể nhân dân VN, chỉ đoàn kết hợp tác một lần thôi là có hy vọng đời sống tự do dân chủ ở tương lai. Tức là chuẩn bị khi Tổng Thồng Hoakỳ Obama tới thăm viếng VN, thì toàn thể dân chúng VN biểu tình khóc lớn lên, tay cầm bảng viết.. "Chúng tôi muốn đời sống tự do dân chủ." ... "Chúng tôi muốn Tổng Thống Hoakỳ làm Tổng Thống Việt Nam." ... "Chúng tôi không muốn cộng sản VN độc tài làm tổng thổng của chúng tôi." Nhân dân VN phải nên quậy lên như vậy, thì Tống Thống Hoakỳ mới có lý do và tìm biện pháp giúp dân VN được tự do dân chủ chứ.

    Nếu nhân dân VN ngu si ngu ngốc không làm được gì hết, thì làm ơn làm phước "Đừng Nên Sanh Con" nữa. Đừng nên ngu lì ngu si sanh con làm nô lệ khốn khỗ, cho cộng sản VN độc quyền độc tài làm eo làm éo làm chi nửa?. Cộng sản VN độc tài ngu ác chỉ biết ăn ngon ỉa thúi, kiêu ngạo sống dai, kiêu hảnh tham nhũng tự do thế thôi, chứ đâu có làm cái khỉ gì giúp dân giúp nước sau 70 năm thống nhứt?.Tôi không hiểu tại sao cha mẹ nhân gian, đã có học được bài học "Có Thân Người Là Có Thống Khỗ" rồi, mà tại sao lại vẫn muốn lợi dụng sanh con vọng tưởng ích kỷ làm chi nữa?. Cha mẹ sanh thân con, là hại thân con bị chiến tranh chết thống khỗ, là tội ác tài trời nặng quá. Mà hại con bị khỗ chết cho những nhà độc tài tham nhũng máu lạnh nữa thì thật là vô thiên lý.
    >>"Nhân gian hợp tác hòa bình.....Âm gian giải thoát muôn đời tịnh không."
    "Thiện Bất Hậu Nhân" là chân lý, là thiên ý, là từ bi bác ái đệ nhứt nhân gian.!!

    Phản hồi: 

    Niềm tin có khi mạnh và sâu, có khi yếu và nông.
    Nguyễn Chánh nói dân chủ là niềm tin tôn giáo bởi chỉ có niềm tin mạnh và sâu mới là động lực cách mạng,
    Có thể lúc bắt đầu thì yếu và nông nhưng kiên trì theo đuổi thì sẽ chuyển thành mạnh và sâu

    Phản hồi: 

    [quote="Tên tác giả"]Những dân tộc càng chìm sâu trong bóng đêm của chế độ phong kiến và tẩy chay văn hóa Phương Tây như Trung Hoa và Việt Nam thì càng khó chấp nhận tư tưởng của Jefferson hoặc có đọc lời của Jefferson thì cũng không hiểu được tư tưởng của ông ấy [/quote]

    Dân nhà sản đét có tẩy chay văn hoá phương tây nhá. Đảng ta cũng rứa nhá. Coi, ở xứ lừa, cái quỷ rì cũng có, từ sách báo, cd, dvd nhạc, phim ảnh, bán đầy đường, chân dài lộ hàng tung lên mạng, vưn vun...., Xã hội phong kiến đét có chấp nhận đồng tính luyến ái nhá, dưng nhà sản đã có diễu hành của các cụ nì ở Hà "lội".
    Nhà sản chỉ dị ứng mí tự do dân chủ, chống "bạn vàng" thui, còn chiện rì cũng thông qua ráo trọi nhá.
    Kể luôn đạo đức chỉ còn là sợi chỉ mành, đang tụt dốc không phanh cũng... OK, nhá.
    Bệnh dị ứng của nhà sản lây qua dân, dân cũng rứa nhá, Cụ nầu uống thuốc chống dị ứng thì nhà sản có biện pháp ngay nhá.

    Xài chữ dân tộc, coi bộ hơi bị cuồng. He he.

    Phản hồi: 

    Đọc cái tựa bài viết thấy lạ quá, bèn tò mò đọc tiếp xem cái "tôn giáo dân chủ" là thứ "tôn giáo" gì. Càng đọc càng thấy . . . hết hồn về cách hiểu dân chủ của tác giả Nguyễn Chánh. Xin có vài lời còm như sau:

    [quote] Các Tổ phụ Lập quốc Hoa Kỳ “khẳng định một chân lý hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng Tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc”

    “Cách mệnh rồi thì quyền giao cho dân chúng số nhiều, chớ để trong tay một bọn ít người. Thế mới khỏi hy sinh nhiều lần, thế dân chúng mới được hạnh phúc” - Hồ Chí Minh (“Đường Kách mệnh”, 1927).
    - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20160217/dan-chu-mot-niem-tin-ton-giao#c...
    Tác giả muốn dẫn chứng quan điểm của các founding fathers của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ mà lại đi trích dẩn Hồ chính Minh, một người khai sinh ra chế độ độc tài chuyên chế ở VN, thì đã thấy thật là . . . buồn cười rồi.

    [quote=Nguyễn Chánh] Một quan điểm thịnh hành của nhiều trí thức Mỹ là những người Trung Đông, Phi Châu, Trung Hoa, Việt Nam... chưa “sẵn sàng để có dân chủ” (not ready for democracy). Gần đây, cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Donald Rumsfeld cũng nói rằng ông vốn không nghĩ thiết lập dân chủ ở Iraq là chuyện thực tế. - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20160217/dan-chu-mot-niem-tin-ton-giao#c...
    Không hiểu tác giả Nguyễn Chánh căn cứ vào đâu để cho rằng các trí thức Mỹ có quan điểm là những người Trung Đông, Phi châu, Trung Hoa, Vietnam chưa sẵn sàng để có dân chủ? Ở chổ này có vẻ như tác giả có hai sự lầm lẩn quan trọng. Trước hết là lầm lẫn giữa chính khách và trí thức. Ở nước Mỹ không ai coi Donald Rumsfeld là . . . trí thức (intellectual) cả. Ông ta là chính khách (politician), trong khi có một số người lại coi ông ta là tội phạm chiến tranh do các chính sách và hành động của ông ta đối với Iraq. Vì thế những câu phát biểu về dân chủ của Rumfelds rất đáng nghi ngờ.

    Thứ hai là lẫn lộn giữa người dân và chính quyền. Một số nước, trong đó có VN, không có dân chủ vì chính quyền không cho phép dân chủ, trong khi người dân vẫn tiếp tục đấu tranh cho dân chủ. Đọc bài viết của nhà báo Võ Đắc Danh về việc ông ứng cử đại biểu quốc hội cách đây 15 năm mới thấy tinh thần dân chủ của dân cư đồng bằng cửu long, và tinh thần dân chủ ấy đã bị chính quyền đè bẹp.

    [quote=Nguyễn Chánh] Thể chế dân chủ - mỗi người dân một lá phiếu - là sự biểu hiện trong xã hội một niềm tin vào “sự thật hiển nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng” như Jefferson (*) đã viết trong “Tuyên ngôn Độc lập” của Mỹ. - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20160217/dan-chu-mot-niem-tin-ton-giao#c...

    Nguyên văn lời phát biểu của Jefferson như sau:

    [quote=Declaration of Indepedence ] We hold these truths to be self-evident, that all men are created equal, that they are endowed by their Creator with certain unalienable Rights, that among these are Life, Liberty and the pursuit of Happiness.[/quote] http://www.archives.gov/exhibits/charters/declaration_transcript.html
    Cái sự thật hiển nhiên (mọi người sinh ra đều bình đẳng) trong phát biểu của Jefferson không phải là niềm tin tôn giáo mà là niềm tin vào . . . luật tự nhiên (natural law). Mặc dù khái niểm về luật tự nhiên xuất phát từ tôn giáo (cũng giống một số luật pháp khác như luật cấm phá thai trước đây), niềm tin vào luât tự nhiên không đồng nghĩa với niềm tin tôn giáo (religious belief - tin vào God). Niềm tin vào luật tự rất phổ biến trong trong thời đại khai sáng (Enlightenment) và làm nền tảng cho rất nhiều tư tưởng về tư do, dân chủ và nhân quyền. Song khái nhiệm luật tư nhiên mất dần tầm quan trọng đồi với những người có quan điểm dân chủ cấp tiến (liberal hay progressive) trong thời cận đại vì nó mang hơi hướng tôn giáo và do đó đi nguơc lại với quan điểm tách tôn giáo ra khỏi chính quyền. Điều này rất dễ nhận thấy khi nhiều người hỏi các ứng viên vào chức vụ tẩm phán tối cao "Do you believe in natural law?" để đánh giá quan điểm về luật pháp của các úng viên này.

    Nói tóm lại, khi tìm hiểu hay bàn về các khái niệm dân chủ phương tây, điều quan trọng là phải hiểu các khái niệm này trong khung cảnh xã hội và văn hoá khi các khái niệm này ra đời. Nếu chỉ căn cứ vào ngôn từ, nhất là các bản dịch thì đôi sự hiểu biết sẽ rất . . . ngô nghê.

    T.B. Trong thực tế, những người có niềm tin tôn giáo mãnh liệt (tất cả đều do God) thì lại rất bảo thủ về . . . dân chủ.

    Phản hồi: 

    Nguyễn Bình Trọng - Người Việt chúng ta phải học và tập dượt dân chủ
    ( mạn phép tiếp lời tác giả Nguyễn Chánh trong bài Dân chủ , một niềm tin tôn giáo )
    Jefferson quả là một nhà dân chủ trong sáng và trung thực , đến nỗi ông Hồ Chí Minh cũng phải dẫn lời của ông ấy nói về quyền dân chủ trong Tuyên ngôn độc lập của nước Mỹ . Nhưng chúng ta nên nhớ , nền dân chủ Phương Tây ra đời trong một hoàn cảnh đặc thù của Châu Âu thế kỷ 19 , mà theo đà tiến hóa của xã hội loài người , có lẽ hoàn cảnh đó sẽ không lặp lại lần thứ hai . Nền dân chủ Mỹ lại ra đời trong một hoàn cảnh đặc biệt , khác với cả Châu Âu : đó là nước Mỹ Hợp chúng quốc hầu như chưa hề trải qua chế độ phong kiến .
    Cái quyền dân chủ tự do mà Jefferson nói đến có thể hiểu một cách khác như thế này : đó là quyền tự do định đoạt số phận của mỗi công dân Mỹ . Quả thật , người Việt chúng ta chưa bao giờ có cái quyền đó . Dưới chế độ thuộc địa nửa phong kiến , nước Việt chúng ta không có nền dân chủ tự do . Vì thế , ở đầu thế kỷ 20 , anh thanh niên Nguyễn Ái Quốc ( sau này là Hồ Chí Minh ) đã kêu gọi sự giúp đỡ của “ các đồng chí “ Châu Âu của anh ( Nguyễn Ái Quốc ) đối với Đông Dương . Anh đã viết :” Cái mà chúng tôi thiếu để trở thành cộng sản là : Tự do báo chí , tự do du lịch , tự do dạy và học , tự do hội họp “ . Anh còn nhấn mạnh :” Tất cả những cái này đều bị những kẻ khai hóa thuộc địa ngăn cấm chúng tôi một cách dã man “.
    Nhưng ở chế độ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa của ông Hồ Chí Minh , rồi Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam , Việt Nam vẫn không có nền dân chủ tự do . Vì thế , ở đầu thế kỷ 21 này , người Việt chúng ta muốn đất nước có nền dân chủ tự do thì không có cách nào khác là phải bắt chước Nguyễn Ái Quốc : đòi hỏi để có quyền dân chủ tự do và tập dượt dân chủ tự do ( tôi nhấn mạnh dân chủ tự do chứ không phải dân chủ tập trung hay dân chủ phi tự do đâu nhé ) . Tức là : phải đòi hỏi ĐCSVN , Quốc Hội , Nhà nước CHXHCNVN thể chế hóa ngay Hiến pháp thành Luật ( chứ không để nợ Dân mãi như thế này ) các quyền mà chính Nguyễn Ái Quốc đã từng đòi hỏi là : Tự do báo chí , tự do du lịch , tự do dạy và học ( cũng tức là tự do ngôn luận ) , tự do hội họp ( đương nhiên muốn có tự do hội họp thì phải có tự do lập hội để họp ) và tự do biểu tình ( là cái mà ông Nguyễn Sinh Hùng đã chất vấn Chính phủ và Bộ Quốc Phòng tại sao không chịu trình dự thảo Luật tự do biểu tình ra Quốc hội , mà cứ ỳ ra mãi thế ).
    Còn tập dượt thì tập ở đâu ?
    Nhà cầm quyền CHXHCNVN sẽ nói :” Vâng , lịch sử đã chứng minh nước ta chưa hề có nền dân chủ tự do . Các bạn chưa quen được hưởng cái quyền dân chủ tự do . Nếu cho các bạn cái quyền đó ngay bây giờ thì xã hội sẽ loạn như ở Li-bi . Các bạn hãy tập dượt dân chủ tập trung , theo quy chế dân chủ cơ sở ( tác phẩm của ông Đỗ Mười ) , trong Mặt trận Tổ Quốc hiện hữu , cho quen dần đã “.
    Ấy chớ , đừng nghe xúi dại – cái quy chế dân chủ cơ sở và cái MTTQ đó chỉ để tập dượt cho những người dân nhẹ dạ cả tin thuần phục vô điều kiện cái chế độ toàn trị hiện hữu của ĐCSVN thôi , không có dân chủ tự do đâu
    Vậy phải làm thế nào ?
    Phải đòi hỏi quyền lập các Hiệp Hội phi chính phủ ( chứ không phải các loại hội trong MTTQ ) và tập dượt trong Xã Hội Dân Sự . Học kinh nghiệm của nền dân chủ Mỹ và Phương Tây . Chớ có dại mà học theo Trung Quốc ,
    Nguyễn Bình Trọng - HN

    Phản hồi: 

    Theo cảm nhận thì niềm tin vào Dân Chủ đến mức như tín đồ của một tôn giáo có lẽ ở một số ít người, nhất là trong giới lãnh đạo dân chủ chân chính. Còn người dân thường thì không ở mức cao siêu như thế đâu, họ chỉ sống trong xã hội ai sao mình vậy. Có chăng niềm tin dân chủ của họ mạnh đôi chút vì chịu ảnh hưởng của giáo dục học đường và gia đình, và có lẽ nhất là sự liên hệ của dân chủ với các giáo điều của đạo Kitô.

    Qua những phim ảnh về chiến tranh, về chống khủng bố, v.v... nhiều người tham gia rất hăng say nhưng cũng chỉ vì lòng yêu nước (giống như đại đa số ai cũng yêu đất nước của mình). Chứ dường như không có ai biểu lộ rằng mình làm như thế là để bảo vệ nền Dân Chủ. Có chăng đó là cách tuyên truyền của chính quyền thôi.

    Một điểm cần nêu ra và bàn thảo là tại sao rất nhiều người VN (kể cả người tầm thường) theo cộng sản, gia nhập đảng cộng sản rồi tin tưởng tuyệt đối vào đó (có thể gọi là tín đồ của một tôn giáo - dù rất phi nhân), nhưng trong khuynh hướng ngược lại với cộng sản (như dân chủ, tự do) thì không mấy ai đạt đến cấp độ như thế?

    Phản hồi: 

    Những dân tộc càng chìm sâu trong bóng đêm của chế độ phong kiến và tẩy chay văn hóa Phương Tây như Trung Hoa và Việt Nam thì càng khó chấp nhận tư tưởng của Jefferson hoặc có đọc lời của Jefferson thì cũng không hiểu được tư tưởng của ông ấy . Nếu những nhà lãnh đạo phong trào dân chủ ở Việt Nam không hiểu điều này thì dễ đưa phong trào đến thất bại
    Nguyễn Hồng Lĩnh