Tội ác trong chiến tranh biên giới phía Bắc với Trung Quốc

  • Bởi Sapphire
    16/02/2016
    1 phản hồi

    Lê Luân


    Quân đội nhân dân hành quân ra biên giới phía Bắc. Ảnh: Mạnh Thường

    Đến giờ, sau gần 40 năm chìm đắm trong sự lãng quên, lịch sử mới lại dám dấy lên về cuộc chiến tranh biên giới bảo vệ lãnh thổ năm 1979 với Trung Quốc. Ở đó mọi sự man rợ, hiểm độc và đáng kinh hãi nhất trong cách chúng giết chóc và tàn sát đối với những người lính, những dân thường, có cả phụ nữ và trẻ em của chúng ta ở các vùng Tây Bắc đã thực sự được phơi bày.

    Bao năm qua, sử sách của chúng ta lặng im, không một dòng chữ, không một tấm bia tiếc thương hay tưởng nhớ cho hàng chục ngàn người lính hay người dân thường vô tội ngã xuống bảo vệ tổ quốc. Đó có phải là sự vong ân, bội nghĩa hay không khi đã cố xóa sạch đi những dấu vết của lịch sử, của những anh hùng chết cho quê hương, cho đất nước này? Phải chăng sự hèn nhát và khốn nạn đã lấn át hết những tâm thức con người?

    Tôi lớn lên chỉ được nghe về sự kiện này qua những lời kể và từ những thông tin không chính thức, chứ tuyệt nhiên chẳng thể nào tìm thấy một con chữ hay ca từ nào nói về sự kiện quá lớn và đầy đau thương nhưng cũng đầy anh dũng này của dân tộc. Vậy còn bao nhiêu dòng sử nữa vẫn còn nằm trong hố đen chưa được xới lên cho những thế hệ hôm nay và mai sau nhìn thấy?

    Sự kiện Thiên An Môn, Đặng ra lệnh giết 200.000 người dân của họ để đổi lấy 20 năm ổn định, và thế vào đó là sinh mạng của khoảng 2.500 sinh viên, trí thức cấp tiến muốn thay đổi khi phản đối chính sách độc tài và sai lầm của ĐCSTQ đã bị nghiền nát và mất tích sau một đêm. Nó thực sự khiến cho thế giới này thấy được bộ mặt thật của những kẻ sát nhân máu lạnh bậc nhất, những hành xử thâm độc mang tính tàn sát đồng loại ghê rợn mà khó có thể tìm thấy ở đâu trên trái đất này. Trước đó là Mao, kẻ mà Tố Hữu đã tôn thờ và ca tụng còn hơn cả Cha Mẹ, hơn cả thánh sống, chính hắn đã ra lệnh để đánh chiếm Hoàng Sa của chúng ta năm 1974. Và cho đến giờ, mỗi ngày, chúng đang đầu độc dân ta bằng thực phẩm độc hại, tiêm nhiễm văn hóa nô dịch, bá quyền, chúng ám hại dân ta bằng cả những hệ thống máy móc, khoa học lạc hậu, cũ kỹ,...

    Năm 1979, chúng đánh ta, chỉ vì để "dạy cho ta một bài học". Lý do đơn giản vậy thôi, và chúng đã giết dân ta bằng cái cách tương tự như quân diệt chủng Polpot đã làm với dân chúng của họ ở Campuchia.

    Thực sự là những tội ác tày trời.

    Chúng ta, có thể gác lại đau thương, bỏ qua quá khứ, tha thứ cho những sai lầm, nhưng không thể dối trá với lịch sử, không thể đánh đồng sự bao dung với sự lãng quên tội ác của kẻ thù, không thể nói về tương lai để né tránh sai lầm quá khứ. Và càng không thể vì lợi ích trước mắt mà phủ nhận sạch trơn công trạng của những anh hùng. Vì chẳng phải chúng ta lúc nào cũng lấy chiến thắng của quá khứ, lấy bài học giữ nước của các bậc tiền nhân ra để răn dạy các thế hệ lớn lên hay sao?

    Có hai điều, nếu làm đại biểu quốc hội, chắc chắn tôi sẽ khôi phục lịch sử một cách trung thực nhất, và tôi sẽ cải cách giáo dục một cách toàn diện, đồng thời tôi sẽ lập nên những đạo luật tiến bộ, văn minh và chắc chắn rằng sẽ để tòa án là một thiết chế độc lập mà ở đó có thể xét xử bất kỳ kẻ đó là ai.
    Nếu không như vậy, sẽ có những tội ác man rợ vẫn lẩn trốn và ẩn khuất ngoài kia theo năm tháng trên nỗi đau của dân tộc mình.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Phản hồi: 

    Bọn Trung cộng nếu muốn thật sự giữ gìn tình bạn và tình hữu nghị của nhân dân hai nước Việt nam-Trung hoa thì chúng phải tuyên bố công khai và xin lỗi nhân dân Việt nam về cuộc chiến xâm lược tàn ác và đẫm máu này.