Nhạc sĩ Tuấn Khanh - Sao lại làm ngơ cuộc chiến 1979 trong sách giáo khoa?

  • Bởi Hồ Gươm
    17/02/2016
    3 phản hồi

    Nhạc sĩ Tuấn Khanh

    biatuongniem.jpg

    Trong một chuyến du ký ở Việt Nam để tìm hiểu về dư âm của cuộc chiến 1979, nhà báo Michael Sullivan có tìm đến một nghĩa trang ở Lạng Sơn. Khi chứng kiến một phụ nữ thắp nhang cho người thân của mình, một binh sĩ đã hy sinh để chống lại quân xâm lược Trung Quốc, Micheal Sullivan đã an ủi bà rằng thôi thì chiến tranh đã chấm dứt. Nhưng rất dứt khoát, bà Phạm Thị Kỳ – tên của người phụ nữ – đã nói rằng “Không, sẽ không bao giờ chấm dứt. Với Trung Quốc, làm sao mà chấm dứt được?”.

    Khu nghĩa trang nhỏ nơi bà Phạm Thị Kỳ đang viếng người thân, sẽ không bao giờ nói lên đủ nỗi đau của một cuộc chiến ngắn ngủi nhưng khốc liệt đó. Theo ước tính chủ quan của các sử gia nước ngoài, ước tính có 50.000 người Việt đã thiệt mạng, bao gồm binh sĩ cùng người già và trẻ con bị quân Trung Quốc tàn sát man rợ trên đường rút chạy, để trả thù cho cuộc xâm lăng thất bại, với gần 100.000 lính bị thương và chết.

    Ở Việt Nam ngày nay, người ta không dễ tìm thấy một cách trọn vẹn những dữ liệu mang tính chính thống cho cuộc chiến kỳ quặc và đau thương này. Hiếm có bộ phim nào ra rạp với kịch bản về cuộc chiến biên giới phía Bắc – dù đó là nguồn đề tài sử thi dồi dào. Rất ít sách nghiên cứu về hậu quả của cuộc chiến này, đối với đất nước và con người Việt Nam. Thậm chí, không có dòng nào trong sách giáo khoa lịch sử – so với hàng núi sách về cuộc chiến với người Pháp, người Mỹ và miền Nam Cộng hòa được phổ biến rộng rãi – mà những đứa trẻ như con cháu bà Phạm Thị Kỳ vốn vẫn thắc mắc khi đến viếng mộ người thân của chúng.

    Đã đến lúc Bộ giáo dục Việt Nam đưa câu chuyện chiến tranh này vào sách giáo khoa chưa? Chí ít đó là một chương rất nhỏ và mờ nhạt về cuộc chiến này, để không làm đau tủi hàng chục ngàn người Việt đã ngã xuống, đổ máu trong các cuộc đụng độ biên giới, để chúng ta có thể ngồi yên ở đây, hôm nay?

    Không khác mấy ở Việt Nam. Cuộc chiến biên giới 1979 Việt – Trung cũng được nhắc đến rất mờ nhạt ở Trung Quốc. Ngay trong sách giáo khoa của học sinh trung học đại lục, chỉ có vài dòng ít ỏi mô tả để thế hệ sau không lãng quên quá khứ nhưng lại không quên ghi rằng đó là một cuộc chiến tự vệ và đánh trả để chứng minh “sức mạnh và chính nghĩa” của Trung Quốc. Giải thích về chuyện vì sao quân đội Việt Nam không hề tiến qua biên giới, mà chính quân đội chính quy Trung Quốc lại thọc sâu vào đất Việt Nam, các sử gia nhà nước đã ghi rằng bởi PLA (Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Hoa) chấp nhận đáp trả thách thức của nước Nga, lúc đó đang hậu thuẫn cho Việt Nam, khi đưa ra lời cảnh cáo nếu vượt biên giới thì Nga sẽ pháo kích đánh trả.

    Dù ít, nhưng người Trung Quốc cũng được dạy rằng họ mang “chính nghĩa” đi khắp thế giới, và Hoàng Sa và Trường Sa là của đất mẹ đại lục hiện vẫn chưa thu hồi được. Cuộc chiến 1979 được Trung Quốc mô tả với hơn một tỷ dân của họ rằng Việt Nam “kiêu ngạo và càn quấy” nên cần được dạy dỗ. Ký ức về cuộc “dạy dỗ” đầy man rợ đó vẫn lưu truyền trong dân chúng, và những nấm mồ người dân Việt vô tội im lặng nằm rải rác, dọc khắp biên giới Bắc là bằng chứng không thể chối cãi.

    Vì sao chúng ta cần những sự thật lịch sử? Vì sao phải cần ghi vào sách giáo khoa cho con cháu về sau? Câu hỏi nghe chừng có vẻ ngớ ngẩn – nhưng không phải là không cần đặt ra lúc này. Vì bởi lịch sử làm nên nhân cách và dân tộc tính của mỗi quốc gia. Lịch sử tạo nên những con người có ý thức rằng dân tộc mình đã tồn tại với thất bại và vinh quang như thế nào. Lịch sử dặn dò rằng con người nhỏ nhoi nhất có thể trở nên vĩ đại nhất, nếu vượt qua và sống sót. Tựa lưng vào lịch sử đầy đủ và trung thực, con người có thể tìm thấy cho mình cái nhìn sâu sắc, giá trị giúp cho từng thế hệ đi tới.

    Lịch sử không để dùng nuôi giữ hận thù hay phục vụ cho mục đích nào đó, ngoài việc dâng tặng cho tri thức tử tế và sinh tồn. Lịch sử là kho kinh nghiệm vô giá để loài người soi lại chính mình. Cố tình lãng quên sự thật và lịch sử mới chính là cách dùng súng bắn vào quá khứ một cách đê tiện.

    Ở Trung Quốc lúc này, việc đòi hỏi minh bạch cuộc chiến 1979, đưa vào sách vở chính thống cũng đang rộ lên trên các diễn đàn tiếng Hoa. Trên tờ New York Times, khi ký giả Howard. W. French hỏi vài cựu chiến binh Trung Quốc đã tham gia cuộc chiến 1979 rằng họ có biết ý nghĩa của cuộc chiến đó là gì không, họ đã lắc đầu nói “tôi không biết”. Long Chaogang, tên của người cựu binh này, nói rằng khi con cháu hỏi về cuộc chiến này, và vì sao, ông chỉ còn biết gạt phắt đi và nói “không phải việc của tụi mày”.

    Xu Ke, tác giả một cuốn sách tự phát hành mang tên The Last War, từng là một cựu pháo binh 1979, thì có những lý giải khác. Ông nói với ký giả Howard rằng cuộc chiến đó là phần ký ức buộc phải xóa đi trong trí nhớ của người Trung Quốc, bởi lý do của cuộc chiến đó không rõ ràng. Thậm chí, còn có lý thuyết rằng Đặng Tiểu Bình dấy lên vụ xung đột biên giới để rảnh tay sắp xếp lại quyền lực của mình trong bộ chính trị, vốn đang bị ám ảnh khuôn mẫu từ triều đại của Mao và đầy bất lợi với họ Đặng.

    Trung Quốc làm ngơ và xóa ký ức của người dân Trung Quốc về cuộc chiến 17 tháng 2/1979 bởi họ không có chính nghĩa. Cả thế giới nhìn thấy đó là cuộc xâm lăng điên cuồng. Nhưng người Việt thì không thể làm ngơ với lịch sử của mình, đặc biệt khi đó là phần lịch sử bảo vệ tổ quốc, kiêu hãnh và lưu danh trong ký ức nhân loại. Lịch sử phải được ghi lại, được giáo dục trong sách giáo khoa để ghi rõ những quân đoàn Trung Quốc trên đường tháo chạy vẫn được tướng Hứa Thế Hữu (*) truyền lệnh “sát cách vô luận” – tức thấy là giết, không cần lý lẽ. Đàn bà bị hãm hiếp rồi giết, trẻ con bị đập chết, người già bị chôn sống… “chính nghĩa” của đạo quân phương Bắc là vậy. Lịch sử phải được nhìn thấy đủ, để dấy động mọi tâm can, cho những cuộc thắp hương tưởng niệm hàng năm phải được là lễ trọng, không bị ngăn trở và vô vàn những bia, chữ tưởng niệm không bị vô-chủ tâm nhổ bỏ, hoặc làm ngơ với phong sương.

    17.2.1979 không phải là cuộc chiến riêng của vài tỉnh miền Bắc Việt Nam, cuộc chiến đó là cuộc chiến của lòng ái quốc và lòng tự trọng của một dân tộc trước thách thức để sinh tồn và độc lập. 17.2 cũng cần được kính trọng không khác ngày 2.9 trên đất nước này. Vậy thì, khi nào sách giáo khoa Việt Nam sẽ ghi vào đó phần máu thịt và đau thương của người Việt đã bị làm ngơ?

    Khi nào?

    Kết thúc bài viết của mình tại Trung Quốc, ký giả Howard hỏi ông Xu Ke rằng ông sẽ làm gì với cuốn sách của mình. Người cựu chiến binh Trung Quốc đó im lặng chốc lát, và trả lời rằng ông muốn nhân dân mình được biết, tường tận về những gì đã xảy ra. “Bọn đạo đức giả và phản bội đã che giấu sự thật”, ông Xu Ke nói.

    ——————————
    (*) Tháng 9/2008, Tướng Trung Quốc Hứa Thế Hữu từng được nhiều báo Việt Nam chia nhau đăng bài ca ngợi là tài năng xuất chúng, mà “quên” bẳng ông ta chính là người cầm cánh quân tiến công vào Cao Bằng – Lạng Sơn năm 1979, với chủ trương tàn phá mọi nhân lực và vật chất của Việt Nam.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Phản hồi: 

    ...Và cũng đừng quên rằng, dân Việt đã ngu ngơ nối giáo cho giặc nội xâm mà một số còm sĩ thường than phiền !!!

    Phản hồi: 

    Chúng ta căm thù bọn giặc Tàu xâm lược tàn ác là lẽ đương nhiên, nhưng cũng không nên quên rằng: chính Hồ chí minh, Lê Duẩn, cùng đồng đảng CSVN của họ đã "nhận giặc làm cha", đã "rước cọp vào nhà", để đổi lấy vũ khí cùng lương thực nhằm thỏa mãn cái mong muốn thèm khát mãnh liệt: chiếm cho bằng được miền Nam, thống nhất đất nước để làm nghèo nàn rách rưới tả tơi cái giải đất hình chữ S này. Chính cái tham vọng đó của Hồ chí minh, Lê Duẩn, cùng đồng đảng CSVN đã là nguyên nhân đưa đến cuộc chiến 1979, sự mất mát về biển đảo, đất đai biên giới, sự đớn mạt đến tê liệt của toàn quốc như hiện nay.

    Phản hồi: 

    Một bài viết hay!

    Đúng, Đảng CS chối bỏ lịch sử, bán đứng lịch sử và bóp méo lịch sử VN. Những chiến sĩ, những nạn nhân nên ghi lại hoặc kể lại những mẩu chuyện của lịch sử để đời sau được biết sự thật.

    Trước đây, một người lính, một người con của lữ đoàn Dù, một cách tài tình, ông đã chứng kiến và ghi lại những cảnh máu đổ tang thương, những tan nát người dân phải hứng chịu trong làn lửa đạn, những hy sinh, những gương can đảm, những thiệt thòi, mất mát của những người lính tầm thường, bé nhỏ.

    Cách đây nhiều năm ở Hải Ngoại, 1 tờ báo phát động phong trào viết lại những mẩu chuyện của đời tị nạn. Nhiều câu chuyện rất hay, đáng nhớ, khó quên. Cũng từ những bài viết đó, gã đọc được những mẩu chuyện tù của những cựu quân nhân kể lại trong cay đắng, nghẹn ngào đầy nước mắt.

    Trong tất cả các môn học, gã thích nhất môn Sử. Gã vẫn còn nhớ gương mặt vài người thầy. Thầy đã lớn tuổi, nhưng với lòng đam mê sử, thầy thao thao ko mệt mỏi, kể chuyện lịch sử cho trò nghe. Trò chỉ biết há mỏ lắng nghe, tựa như bị 1 nàng super model khỏa thân trước mặt thôi miên, hút hồn.

    Kiến thức của thầy thuộc hàng super uyên thâm nhưng thầy rất nhẹ nhàng, từ tốn. Có lần gã gặp riêng và hỏi thầy về tổng thống Truman (ko nhớ câu đã hỏi). Thầy trả lời: Câu em hỏi hay nhưng tôi chưa từng biết hoặc nghe nói về Truman như vậy. Tuy nhiên, tôi có người bạn cũng dạy Sử và đã từng nghiên cứu về tt Truman, tôi sẽ hỏi dùm cho em.

    Nếu gặp đúng thầy, môn Sử là môn dễ cho ta cảm giác như coi những cuốn phim hấp dẫn, ly kỳ đã xảy ra vài trăm năm hoặc vài ngàn năm trước đây.

    Với 4 ngàn năm, dường như VN ko có lịch sử vì CS và những bạo chúa đã xé nát lịch sử. Thay vào đó là lịch sử Tàu. Tiếc thay!!

    Phản hồi: 

    Bài viết này đáng được suy ngẫm nếu ta liên tưởng đến sự tàn ác của "đạo quân phương Bắc" như quân đội CS Bắc Việt, sự dối trá trong sách giáo khoa, cũng như sự đổi trắng thay đen của báo chí Việt cộng khi môt tên tướng Tàu, Hứa Thế Hữu, đã "được nhiều báo Việt Nam chia nhau đăng bài ca ngợi là tài năng xuất chúng, mà “quên” bẵng ông ta chính là người cầm cánh quân tiến công vào Cao Bằng – Lạng Sơn năm 1979, với chủ trương tàn phá mọi nhân lực và vật chất của Việt Nam."

    Cái đám nịnh thần của một nước sắp mất bao giờ cũng vậy, bọn chúng đổi trắng thay đen, che dấu cái dã tâm của bọn xâm lược (vì đã tình nguyện làm tay trong cho bọn xâm lược hầu mong đổi lấy quyền lực, tiền bạc), làm cho mọi người dân không còn sức phản kháng nữa,...rồi thì việc mất nước sẽ "Nguyễn Tất Thành" mà thôi!!!!